Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 302: Bóng Đêm Bủa Vây: Lời Kêu Cứu Từ Biên Giới

Đêm khuya tàn dần, mang theo những sợi sương giá se lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, từng khung cửa sổ. Ánh trăng cuối cùng cũng đã nhạt nhòa, nhường chỗ cho vầng dương rạng đông, nhuộm hồng chân trời phía đông. Tại Lạc Hà Thành, sự huyên náo của buổi sớm chưa kịp trỗi dậy, nhưng không khí đã mang một vẻ gì đó khác lạ, không còn là sự thanh bình vốn có. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo, sau một đêm dài đằng đẵng với những suy tư và quyết định, đã chuẩn bị rời đi.

Họ bước ra khỏi quán trọ, không mang theo quá nhiều hành lý, chỉ đơn giản là những vật dụng cần thiết cho một hành trình dài. Những bộ đạo bào giản dị của Lục Trường Sinh, màu xanh đậm đã bạc màu theo năm tháng, hòa mình vào màu sắc của buổi sớm. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú, bình thản như mặt nước hồ thu, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy, một ngọn lửa ý chí âm ỉ cháy, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí buổi sớm, rồi khẽ lắc đầu. Nó không còn trong lành và thuần khiết như những ngày đầu tiên hắn đặt chân đến Lạc Hà Thành. Có một sự bất ổn ngầm, một làn sóng tà khí mỏng manh nhưng dai dẳng, như một vết nứt vô hình đang dần lan rộng khắp thiên địa.

Tiêu Hạo đi bên cạnh, ánh mắt vẫn còn vương chút mệt mỏi của một đêm không ngủ trọn vẹn, nhưng trên môi hắn đã nở một nụ cười gượng gạo. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại ngước nhìn bầu trời trong xanh, cố gắng hít thở sâu để cảm nhận sự thay đổi mà Trường Sinh huynh đã nói.

"Trường Sinh huynh," Tiêu Hạo cất tiếng, giọng nói có phần trầm hơn mọi khi, "Huynh nói đúng, linh khí ở đây có vẻ hơi khác rồi. Không được trong lành như ở Vạn Tượng Thành hay thậm chí là những nơi chúng ta từng đi qua. Ta cảm thấy như có một bức màn mỏng đang che phủ mọi thứ, khiến vạn vật trở nên u ám hơn."

Lục Trường Sinh không đáp lời ngay, hắn chỉ khẽ gật đầu, bước chân vẫn đều đặn, vững chãi trên con đường đá dẫn ra khỏi thành. Hắn hướng ánh mắt về phía đông, nơi vầng mặt trời đang dần nhô lên, mang theo ánh sáng xua tan bóng đêm, nhưng lại không thể xua đi được những bất an đang ngự trị trong lòng hắn. Con đường phía trước dẫn qua những vùng đồi núi thoai thoải, xa dần sự nhộn nhịp của Lạc Hà Thành. Không khí nơi đây vẫn trong lành, nhưng sự bất ổn trong linh khí ngày càng trở nên rõ ràng hơn với Lục Trường Sinh. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một con đường để hắn cảm nhận được sự chân thật của vạn vật, để thấu hiểu sự cân bằng của thiên địa. Và giờ đây, sự cân bằng đó đang bị đe dọa.

Họ đi qua một thôn làng nhỏ. Cảnh vật nơi đây đã bắt đầu hiện lên những dấu hiệu của sự bỏ hoang. Một chiếc xe ngựa cũ nát đổ nghiêng bên vệ đường, bánh xe đã mục ruỗng, lốp xe đã rách nát, gợi lên hình ảnh một cuộc chạy trốn vội vã. Những cánh đồng lúa xanh mướt giờ đây lưa thưa cỏ dại, không còn bóng dáng người nông phu chăm sóc. Những ngôi nhà tranh vách đất im lìm, cửa đóng then cài, không một chút khói bếp bốc lên, không một tiếng gà gáy, chó sủa. Một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự yên bình giả tạo bao trùm lên tất cả.

"Kỳ lạ thật," Tiêu Hạo lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những khung cảnh tiêu điều, "Nơi đây trước kia chắc hẳn là một vùng đất trù phú, sao giờ lại hoang tàn đến vậy? Không lẽ... tà đạo đã đến đây rồi?" Giọng hắn mang theo sự lo lắng, một sự lo lắng không thể che giấu. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn phá của tà đạo, nhưng đó chỉ là những trận chiến quy mô lớn, nơi tu sĩ đối đầu tu sĩ. Còn đây, đây là sự tàn phá âm thầm, nuốt chửng cuộc sống của những phàm nhân vô tội.

Lục Trường Sinh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, thân cây xù xì, vỏ cây nứt nẻ. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào thân cây, nhắm mắt lại, cảm nhận. Một luồng linh khí u ám, lạnh lẽo, mang theo mùi của sự mục ruỗng và tuyệt vọng, bao trùm lấy hắn. "Không phải đã đến, mà là đã đi qua," hắn khẽ nói, giọng trầm như tiếng gió thoảng. "Dấu vết của sự hỗn loạn vẫn còn vương vấn. Linh khí đã bị ô nhiễm, tựa như một dòng sông bị đổ đầy bùn đất. Ngay cả cây cỏ cũng đang dần héo úa vì không thể hấp thụ được linh khí thuần khiết."

Tiêu Hạo rùng mình. Hắn không có được khả năng cảm nhận tinh tế như Lục Trường Sinh, nhưng chỉ cần nhìn những gì đang diễn ra trước mắt, hắn cũng có thể hiểu được sự nghiêm trọng của vấn đề. "Ma Tông... chúng thật sự không từ thủ đoạn nào sao?" hắn thì thầm, "Chúng muốn biến cả Cửu Thiên Linh Giới thành một vùng đất chết chóc, nơi chỉ có tà khí ngự trị ư?"

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua những tán lá, nhìn về phía xa xăm. "Mục đích của chúng, có lẽ còn sâu xa hơn thế. Không chỉ là hủy diệt, mà là thay đổi bản chất của vạn vật, biến linh khí thành tà khí, biến sinh linh thành vật hiến tế cho ma đạo. Đây chính là 'nguyên tội' mà Cổ Thần Hồn Ảnh đã nhắc đến, một sự tha hóa từ gốc rễ, không chỉ là xung đột giữa chính và tà, mà là sự biến chất của cả một thế giới." Hắn trầm tư, đôi mày khẽ nhíu lại. Đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của hắn tuy vững như bàn thạch, nhưng đứng trước cảnh tượng này, lòng hắn vẫn không khỏi dấy lên những gợn sóng.

Họ tiếp tục hành trình, men theo con đường mòn. Những cảnh tượng tương tự cứ thế tiếp diễn, những thôn làng vắng tanh, những cánh đồng bỏ hoang, những con sông cạn nước hoặc bị đổi màu bởi một thứ chất lỏng sền sệt, đen ngòm. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho nhận định của Lục Trường Sinh về sự lan rộng của tà khí. Tiêu Hạo càng đi càng thấy nặng nề, nụ cười trên môi hắn đã tắt hẳn. Hắn không còn kể chuyện hay pha trò nữa, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự lo lắng và bất an.

Cuối cùng, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời, họ đã đến được một thị trấn nhỏ, nằm sâu trong vùng đồi núi. Phong Lâm Trấn.

Phong Lâm Trấn, khác với những thôn làng mà họ đã đi qua, vẫn còn sự sống. Những ngôi nhà làm bằng gỗ và đá đơn sơ, mái ngói xám đã phủ rêu phong, vẫn còn đứng vững. Dù vậy, không khí nơi đây lại mang một vẻ nặng nề, u ám đến lạ. Những con đường đất nhỏ hẹp, thường ngày phải nhộn nhịp giờ đây lại thưa thớt bóng người. Những cửa hàng có bảng hiệu gỗ cũ kỹ vẫn mở cửa, nhưng không có tiếng rao hàng huyên náo, không có những cuộc mặc cả ồn ào. Thay vào đó, chỉ có những tiếng thì thầm, những ánh mắt sợ hãi, những cái nhìn dè chừng.

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tìm đến một quán trọ nhỏ, nép mình bên vệ đường. Mùi thức ăn, mùi rượu, mùi gỗ ẩm và mùi đất hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của một thị trấn vùng núi. Tuy nhiên, mùi vị của sự bất an lại lan tỏa khắp nơi, khiến cho mọi thứ trở nên ảm đạm hơn.

Ông Chủ Quán Trọ, một người đàn ông thân hình béo tốt, khuôn mặt phúc hậu giờ đây lại tiều tụy thấy rõ. Đôi mắt trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, như thể ông đã không ngủ được nhiều đêm liền. Ông vẫn lau bàn bằng một chiếc khăn cũ kỹ, nhưng động tác chậm chạp, nặng nề, không còn sự nhanh nhẹn vốn có. Khi thấy Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước vào, ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác, rồi sau đó mới chuyển sang nét mệt mỏi, bất lực.

"Hai vị khách quan, muốn dùng gì đây ạ?" Ông Chủ Quán Trọ cất tiếng, giọng khàn đặc, "Xin lỗi vì sự tiếp đón sơ sài... Gần đây... không được yên ổn." Ông ta thở dài một tiếng nặng nề, đặt chiếc khăn xuống và đi đến quầy. "Mời hai vị ngồi."

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo chọn một chiếc bàn khuất trong góc. Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt tiều tụy khác trong quán trọ. Họ đều là những người phàm tục, nhưng trên gương mặt ai nấy đều hằn lên sự lo sợ, sự bất lực. Tiêu Hạo không kìm được sự tò mò và lo lắng, hắn gọi một ấm trà nóng, rồi quay sang hỏi Ông Chủ Quán Trọ.

"Ông chủ, ta thấy không khí ở đây có vẻ không được tốt lắm. Có chuyện gì đã xảy ra sao?"

Ông Chủ Quán Trọ đặt ấm trà xuống, tay ông ta run run. Ông nhìn quanh một lượt, rồi hạ giọng, như thể sợ có ai đó nghe thấy. "Hai vị... là người phương xa đến, chắc chưa biết tin tức. Gần đây... không yên ổn chút nào. Các thôn làng phía tây... đã bị tà đạo tấn công." Ông ta nói đến đây, giọng ông ta run lên, đôi mắt đỏ hoe. "Nhiều người... biến mất không lý do. Không phải là chết, mà là... biến mất một cách kỳ lạ. Những người sống sót trở về thì lại nói... họ thấy những bóng đen... hút cạn sinh khí của con người, biến họ thành những cái xác khô... rỗng tuếch."

"Biến mất? Hút sinh khí?" Tiêu Hạo kinh ngạc, đôi mắt hắn mở to, "Ma Tông đã động thủ rồi sao? Thật tàn độc!" Hắn siết chặt nắm tay dưới bàn. Sự phẫn nộ dâng trào trong lòng hắn. Hắn không thể tưởng tượng được cảnh tượng kinh hoàng đó, những phàm nhân vô tội bị tà đạo hút cạn sinh khí, trở thành những cái xác khô.

Ông Chủ Quán Trọ gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy đau khổ. "Đúng vậy, thưa khách quan. Không chỉ là một thôn, mà là nhiều thôn làng rồi. Chúng còn... còn bắt đi rất nhiều thiếu nữ, trẻ nhỏ. Không ai biết chúng mang họ đi đâu, làm gì. Chúng tôi... chúng tôi chỉ là những người phàm tục, biết làm gì đây?" Ông ta gần như khóc nấc.

Lục Trường Sinh lắng nghe chăm chú, ánh mắt hắn trầm tư. Hắn không nói gì, nhưng trong lòng hắn, những lời kể của Ông Chủ Quán Trọ như những nhát búa giáng mạnh vào đạo tâm hắn. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho những tai ương, nhưng sự tàn bạo và mất nhân tính của Hắc Ám Ma Tông vẫn vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Việc phàm nhân biến mất không dấu vết và bị 'hút sinh khí' là dấu hiệu rõ ràng cho các công pháp tà ác của Hắc Ám Ma Tông, và có thể liên quan đến Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ đã từng được nhắc đến trong những truyền thuyết cổ xưa.

Ở một góc quán trọ, một nhóm Thôn Dân Tị Nạn co ro ngồi cạnh nhau. Vẻ mặt họ mệt mỏi, quần áo rách rưới, trên tay mang theo vài món đồ đạc cũ kỹ. Họ là những người may mắn sống sót, nhưng ánh mắt họ lại rỗng tuếch, đầy sự tuyệt vọng. Một bà lão run rẩy kể lại câu chuyện của mình cho những người xung quanh, giọng bà lạc đi vì sợ hãi.

"Tôi thấy... tôi thấy chúng... chúng có đôi mắt đỏ ngầu, móng tay sắc nhọn như quỷ dữ. Chúng không nói gì, chỉ cười một cách ghê rợn, rồi... rồi chúng lao vào những người dân làng. Một luồng khói đen bốc lên, và sau đó... sau đó, họ chỉ còn là những cái xác khô..." Bà lão nấc nghẹn, nước mắt giàn giụa. "Con trai tôi... cháu dâu tôi... chúng đều bị chúng bắt đi rồi. Chúng tôi không còn nơi nào để đi!"

Những lời than khóc, những tiếng nấc nghẹn của bà lão và những người dân tị nạn khác vang vọng trong quán trọ, tạo nên một bầu không khí bi thương đến tột độ. Tiêu Hạo siết chặt nắm tay, đôi mắt hắn đỏ hoe. Hắn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt hắn có sự cầu khẩn, sự nài nỉ. "Trường Sinh huynh... chúng ta không thể cứ làm ngơ được. Họ... họ cần sự giúp đỡ."

Lục Trường Sinh vẫn trầm mặc. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sâu hơn nữa sự hỗn loạn trong linh khí, sự đau khổ của chúng sinh. Từ Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn đã lĩnh ngộ được đạo lý về sự cân bằng, về trách nhiệm của người tu hành. Đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của hắn là để giữ vững bản ngã, không bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, nhưng nó không phải là sự vô cảm. Lòng trắc ẩn trong hắn dâng trào, một dòng nước ấm nóng chảy qua tim.

Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lạnh giá từ những khu rừng bao quanh Phong Lâm Trấn. Ánh đèn lồng mờ ảo thắp sáng những con đường, nhưng không xua đi được bóng tối đang bao trùm lên cuộc sống của người dân nơi đây. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo không ngủ, họ lặng lẽ rời quán trọ, đi đến một con suối nhỏ ven rừng, dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán cây. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng suối chảy nhẹ, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch của màn đêm.

Lục Trường Sinh ngồi xuống bên bờ suối, khoanh chân, nhắm mắt lại. Hắn cố gắng thiền định, cố gắng tĩnh tâm, nhưng tâm trí hắn không thể tĩnh lặng như thường lệ. Những lời kể về sự tàn bạo, nỗi sợ hãi của phàm nhân liên tục vang vọng trong đầu hắn, như những tiếng chuông cảnh tỉnh không ngừng. Hắn thấy rõ ràng sự giằng xé trong nội tâm mình.

Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, là một con đường độc đáo, một con đường tìm kiếm sự cân bằng, sự vững chắc từ bên trong. Hắn luôn tin rằng tu hành là để thấu hiểu vạn vật, để thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không can thiệp mù quáng vào vòng xoáy nhân quả. Hắn đã từng nghĩ, việc hắn chỉ cần giữ vững đạo tâm của mình, không bị cuốn vào những tranh chấp thế gian, chính là cách tốt nhất để bảo vệ bản thân và cuối cùng là bảo vệ cái "Đạo" mà hắn theo đuổi. Nhưng liệu việc đứng nhìn chúng sinh lầm than, nhìn những sinh linh vô tội bị tà đạo tàn phá, đó có còn là thuận theo tự nhiên? Hay đó chỉ là một sự trốn tránh trách nhiệm, một sự ngụy biện cho lòng mình?

"Đạo của ta là thuận theo tự nhiên, không cưỡng cầu, không can thiệp mù quáng," Lục Trường Sinh tự nhủ trong tâm, giọng nói trầm lắng, vang vọng trong không gian nội tâm của hắn. "Nhưng nếu đứng nhìn chúng sinh lầm than, đó có còn là thuận theo tự nhiên? Hay là trốn tránh trách nhiệm?"

Sự giằng xé này không phải là sự nghi ngờ đạo tâm của hắn, mà là một thử thách mới, một bước phát triển mới trong con đường tu hành của hắn. Đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của hắn vững chắc như bàn thạch, nhưng nó không phải là một đạo tâm vô tình, vô cảm. Nó là một đạo tâm biết thấu hiểu, biết cảm thông, và biết cách hành động một cách có chọn lọc, để không làm lung lay con đường mà hắn đã chọn, nhưng vẫn có thể giúp đỡ chúng sinh.

Tiêu Hạo ngồi cách đó không xa, hắn không thiền định, chỉ lặng lẽ quan sát Lục Trường Sinh. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc. Hắn đã đi theo Lục Trường Sinh đủ lâu để hiểu được sự khác biệt trong tư duy và con đường tu hành của huynh ấy. Hắn cũng biết, quyết định của Lục Trường Sinh sẽ không chỉ là một quyết định đơn thuần, mà sẽ là một sự chiêm nghiệm sâu sắc về "Đạo".

"Trường Sinh," Tiêu Hạo khẽ gọi, giọng nói nhẹ nhàng, như sợ làm gián đoạn dòng suy nghĩ của Lục Trường Sinh. "Huynh có tính toán gì không? Tình hình này... chúng ta không thể cứ đi mãi như thế này được. Ta biết huynh có đạo lý của riêng mình, nhưng... nhưng những người dân kia..." Hắn không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu ánh trăng mờ ảo, sâu thẳm như vũ trụ bao la. Hắn nhìn về phía xa, nơi bóng tối bao trùm những vùng đất bị nạn, nơi những tiếng kêu cứu thầm lặng đang vang vọng. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh của đêm khuya lấp đầy phổi, mang theo mùi ẩm mốc của đất, mùi sương đêm và cây cỏ, nhưng cũng mang theo mùi vị của sự bất an lan tỏa.

"Ta không thể làm ngơ," Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. "Đạo của ta không phải là vô tình. Ta đã chọn con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng con đường đó không có nghĩa là ta quay lưng lại với sinh linh." Hắn đứng dậy, bước đến bên bờ suối, nhìn dòng nước chảy xiết. "Cứu thế không nhất thiết là vung kiếm giết chóc vô độ. Cứu thế là chữa lành căn nguyên của sự hỗn loạn."

Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. "Chúng ta sẽ không đi mãi. Chúng ta sẽ đi sâu hơn vào những vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Chúng ta sẽ tìm hiểu tận gốc rễ của sự hỗn loạn này, của cái 'nguyên tội' đang trỗi dậy. Và chúng ta sẽ tìm cách chữa lành nó, bằng con đường của ta."

Quyết định đã được đưa ra. Không phải là một sự thay đổi đột ngột, mà là một sự phát triển tự nhiên của đạo tâm hắn. Lục Trường Sinh không từ bỏ con đường đã chọn, mà là mở rộng nó, biến nó thành một con đường có thể dung nạp cả lòng trắc ẩn và trách nhiệm. Hắn sẽ can thiệp, nhưng không phải bằng cách vung kiếm giết chóc một cách mù quáng, mà là bằng cách thấu hiểu, bằng cách cân bằng, bằng cách chữa lành.

Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt hắn sáng lên. Hắn không còn vẻ lo lắng hay bất an nữa, thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh. Hắn gật đầu mạnh mẽ. "Huynh nói đúng, Trường Sinh. Ta sẽ đi cùng huynh, dẫu cho con đường có khó khăn đến mấy."

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại ấm áp như ánh nắng ban mai. Hắn quay lại, nhìn về phía đông, nơi bóng đêm vẫn còn bao trùm một cách nặng nề. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, sẽ có vô số sinh linh phải chịu khổ. Nhưng hắn không thể làm ngơ. Đạo của hắn, con đường cân bằng mà hắn đã chọn, chính là để đối phó với những biến động như thế này.

Sự xuất hiện của Ma Quân Huyết Ảnh ngày càng rõ ràng, các thế lực chính đạo sớm muộn cũng sẽ nhận ra mối nguy hiểm thực sự và cần một liên minh lớn. Nhưng trước đó, Lục Trường Sinh biết, hắn phải tự mình đi sâu vào tâm điểm của loạn thế, để chứng kiến, để cảm nhận, và để tìm ra con đường chữa lành. Những vùng biên giới xa xôi, nơi những tai ương đang bắt đầu hiển hiện, sẽ là điểm khởi đầu cho hành trình mới của hắn, nơi hắn sẽ chứng kiến tận mắt sự tàn phá, và bắt đầu gieo những hạt mầm hy vọng mới. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh vẫn tiếp diễn, và câu chuyện về Cửu Thiên Linh Giới chỉ mới bước sang một chương mới đầy biến động và thử thách, nơi hắn sẽ không chỉ là người chứng kiến, mà còn là người thay đổi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free