Cửu thiên linh giới - Chương 303: Dòng Người Tuyệt Vọng: Đạo Tâm Dao Động
Màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh thấu xương, nhưng không đủ để xua tan đi sự nặng nề, u ám đang bao trùm cả Cửu Thiên Linh Giới. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời khỏi lán trại tạm bợ, tiếp tục cuộc hành trình về phía đông, nơi bóng đêm vẫn còn bao trùm một cách nặng nề, nơi những tai ương đang bắt đầu hiển hiện rõ nét hơn bao giờ hết. Quyết định đã được đưa ra, không phải là một sự thay đổi đột ngột, mà là một sự phát triển tự nhiên của đạo tâm hắn. Lục Trường Sinh không từ bỏ con đường đã chọn, mà là mở rộng nó, biến nó thành một con đường có thể dung nạp cả lòng trắc ẩn và trách nhiệm. Hắn sẽ can thiệp, nhưng không phải bằng cách vung kiếm giết chóc một cách mù quáng, mà là bằng cách thấu hiểu, bằng cách cân bằng, bằng cách chữa lành. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, vẽ nên những bóng hình kỳ dị trên mặt đất ẩm ướt. Tiêu Hạo bước đi bên cạnh Lục Trường Sinh, gương mặt hắn vẫn còn vương vấn sự tức giận và đau xót sau những lời kể kinh hoàng từ nhóm người tị nạn. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu một nỗi lo âu. Lục Trường Sinh thì ngược lại, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ bao la, phản chiếu muôn vàn suy nghĩ. Hắn cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa, không chỉ từ những linh khí hỗn loạn xung quanh, mà còn từ chính sâu thẳm trong tâm hồn mình.
***
Sáng sớm, một không khí ảm đạm bao trùm Cổ Hoang Sơn Mạch. Những đỉnh núi cao chót vót, thường ngày hùng vĩ và tráng lệ, nay như chìm trong một bức màn sương xám xịt, u buồn. Gió lạnh buốt thổi qua những thung lũng sâu, mang theo mùi ẩm mục của đất rừng, mùi khói cháy còn vương vấn và cả một thứ mùi tanh nồng khó tả, khiến lồng ngực trở nên khó chịu. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình dọc theo con đường mòn heo hút, vốn dĩ đã ít người qua lại, nay lại càng vắng vẻ hơn, chỉ còn lại dấu vết của những cuộc chạy trốn vội vã.
Cảnh vật dần thay đổi một cách đáng sợ. Những khu rừng cổ thụ, vốn là nơi linh khí dồi dào, nay nhiều cây cối đã bị cháy xém, thân cây khô quắt, cành lá rụng tả tơi, trơ trụi như những ngón tay gầy guộc vươn lên bầu trời âm u. Một vài nơi, đất đai nứt nẻ, cỏ cây héo úa, tựa như sinh khí đã bị rút cạn. Thỉnh thoảng, họ bắt gặp những tàn tích của các thôn làng nhỏ, những căn nhà tranh vách đất đổ nát, vương vãi đồ đạc, cho thấy một cuộc sống từng tồn tại nơi đây đã bị hủy diệt một cách tàn nhẫn. Những dấu vết của lửa, của sự tàn phá còn mới nguyên, gợi lên những hình ảnh kinh hoàng về những gì đã xảy ra.
Linh khí trong không khí trở nên bất ổn một cách rõ rệt. Nó không còn là dòng chảy êm đềm, dồi dào như Lục Trường Sinh vẫn thường cảm nhận, mà là những luồng khí hỗn loạn, đôi khi khô nóng như lửa, đôi khi lạnh lẽo như băng, xen lẫn những tạp khí khó chịu, tựa như một cơn bão vô hình đang âm ỉ càn quét. Mỗi khi Lục Trường Sinh hít thở, hắn cảm nhận được sự tắc nghẽn, sự khó chịu trong kinh mạch, báo hiệu một sự bất thường sâu sắc đang diễn ra. Hắn thỉnh thoảng lại dừng bước, nhắm mắt lại, lắng nghe những dao động nhỏ nhất trong không khí, cố gắng phân tích nguồn gốc của sự hỗn loạn này. Đôi mắt đen láy của hắn, thường ngày trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, nay lại ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc, xen lẫn một nỗi bất an khó tả.
"Trường Sinh huynh," Tiêu Hạo khẽ gọi, giọng hắn mang theo một chút lo lắng. "Linh khí ở đây càng ngày càng bất ổn, cả không khí cũng nặng nề hơn. Chẳng lẽ những lời đồn kia là thật?" Hắn đưa mắt nhìn quanh, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ lại lộ rõ sự cảnh giác và một chút sợ hãi. Hắn vốn là người hoạt bát, ưa náo nhiệt, nhưng cảnh tượng hoang tàn và bầu không khí u ám này đã khiến hắn trở nên trầm lặng hơn. Mùi khét của gỗ cháy, mùi của sự chết chóc thoang thoảng trong gió, khiến hắn cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh mắt hắn quét qua những thân cây cháy xém, những tàn tích đổ nát. Hắn khẽ thở dài, hơi thở thoát ra thành một làn khói trắng mờ ảo trong không khí lạnh. "Không chỉ là tin đồn, Tiêu Hạo. Đây là dấu hiệu của một đại kiếp đang dần hiện rõ. Linh khí hỗn loạn, nhân tâm cũng hỗn loạn theo." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, nhưng lại mang một sức nặng của sự thật không thể chối cãi. Hắn nhớ lại những lời đồn về Hắc Ám Ma Tông, về sự trỗi dậy của tà đạo, về những vùng biên giới đang chìm trong lửa máu. Những gì hắn đang chứng kiến còn khủng khiếp hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Hắn lại dừng lại, nhắm mắt, cảm nhận sự rung động của linh khí. Không phải là sự dao động tự nhiên của đất trời, mà là một sự biến động mạnh mẽ, tựa như có một lực lượng tà ác nào đó đang cố tình phá vỡ sự cân bằng vốn có. Hắn hình dung ra những công pháp tà ác, những ma tu đang gieo rắc tai ương, và trong lòng hắn dâng lên một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu tận cùng của vấn đề này. Đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của hắn vốn là để giữ vững bản ngã, tránh xa nhân quả thế tục, nhưng khi đứng trước cảnh tượng này, hắn lại không thể nào làm ngơ. Con đường của hắn là chữa lành căn nguyên, nhưng để chữa lành, trước hết phải thấu hiểu nỗi đau, phải đối mặt với sự tàn phá.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh trầm tư, hắn cũng không dám làm phiền. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang chiêm nghiệm, đang tìm kiếm một câu trả lời, một con đường giữa những hỗn loạn này. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh, bàn tay không tự chủ mà nắm chặt lấy chuôi kiếm bên hông, đề phòng bất trắc. Mỗi bước chân của họ giờ đây đều mang một ý nghĩa nặng nề, không còn là những bước chân thư thái của kẻ du ngoạn, mà là những bước chân của người đang dấn thân vào tâm bão.
Họ tiếp tục di chuyển, băng qua những con suối cạn trơ đáy, những vách đá lởm chởm. Tiếng gió hú qua khe núi nghe như tiếng khóc than của oan hồn, tiếng lá cây xào xạc dưới chân như tiếng thì thầm của những linh hồn bị mắc kẹt. Bầu không khí càng lúc càng nặng nề, tựa như một gánh nặng vô hình đang đè nén lên đôi vai của họ. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi không chỉ ở cảnh vật bên ngoài mà còn cả ở bên trong chính mình. Lòng trắc ẩn, vốn được hắn khéo léo cân bằng với đạo tâm kiên định, nay bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ hơn, như một dòng chảy ngầm bị khuấy động. Hắn tự hỏi, liệu con đường "chữa lành căn nguyên" của hắn có thực sự đòi hỏi hắn phải đứng ngoài mọi khổ đau? Liệu có giới hạn nào cho việc "không can thiệp" khi sinh linh đang phải chịu cảnh lầm than? Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ là tìm kiếm chân tướng, mà còn là một cuộc thử thách sâu sắc đối với chính đạo tâm của hắn. Hắn đã chọn con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng liệu con đường đó có đủ rộng lớn để bao dung cả những nỗi đau không thể chịu đựng?
***
Sau nhiều giờ di chuyển qua những con đường mòn gập ghềnh và hoang vắng, khi mặt trời đã lên cao, cố gắng xuyên qua lớp mây xám xịt để rải những tia nắng nhạt nhòa, một cảnh tượng đau lòng hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Dọc theo con đường mòn trong Cổ Hoang Sơn Mạch, một dòng người khổng lồ đang lê bước chậm chạp, kéo dài như một con rắn khổng lồ không có hồi kết. Đó là những người tị nạn.
Họ là những phàm nhân, với số ít là những tu sĩ cấp thấp, nhưng tất cả đều mang chung một vẻ ngoài gầy gò, hốc hác, quần áo rách rưới, lem luốc bùn đất và máu khô. Khuôn mặt họ hằn rõ sự mệt mỏi, đôi mắt thất thần, trống rỗng, không còn chút ánh sáng hy vọng nào. Họ bước đi vô định, như những cái bóng vật vờ, mỗi bước chân đều nặng trĩu nỗi tuyệt vọng và nỗi sợ hãi tột cùng.
Tiếng gió hú qua khe núi không còn cô độc nữa, mà bị lấn át bởi tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng khóc thút thít của những đứa trẻ bám víu vào vạt áo rách của cha mẹ. Có những người già, lưng đã còng, được con cháu cõng trên lưng, đôi mắt nhắm nghiền như đã chấp nhận số phận. Có những người trẻ tuổi, vốn dĩ phải là trụ cột gia đình, giờ đây lại mang trên mình những vết thương chưa lành, bước đi tập tễnh, ánh mắt đầy căm phẫn và bất lực. Họ mang theo ít ỏi của cải còn sót lại: một gói đồ vải cũ kỹ, một chiếc nồi méo mó, hay chỉ là một chiếc bình nước trống rỗng. Mỗi vật phẩm đều là một phần ký ức sót lại từ một cuộc sống đã bị giật nát.
Mùi khói cháy, mùi đất ẩm mục, mùi mồ hôi, bụi đường và cả một mùi sợ hãi nồng nặc lan tỏa trong không khí, khiến Lục Trường Sinh cảm thấy lồng ngực mình như bị đè nén. Ánh nắng nhạt nhòa không đủ sưởi ấm cho những thân thể lạnh lẽo, mà chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ bi thương, thê lương của cảnh tượng.
Tiêu Hạo, vốn là người có lòng trắc ẩn, không kìm được tiếng thốt lên, giọng hắn nghẹn ngào: "Trường Sinh huynh, đây... đây là..." Hắn không nói hết câu, bởi vì những gì hắn nhìn thấy đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ tràn đầy kinh ngạc và đau xót, hắn không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt mình. Một nỗi căm phẫn dâng lên trong lòng hắn, một sự bất lực trước cảnh tượng khổ đau này.
Lục Trường Sinh đứng lặng như một pho tượng đá, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt hốc hác, từng vết thương rớm máu. Hắn nghe thấy tiếng ho, tiếng khóc, tiếng rên rỉ. Hắn ngửi thấy mùi sợ hãi, mùi của sự mất mát. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang lan tỏa trong không khí, như một làn sóng lạnh lẽo dội thẳng vào tâm can. Đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của hắn vốn dĩ giúp hắn giữ vững bản ngã, tránh xa vòng xoáy nhân quả, nhưng lúc này, nó lại bắt đầu dao động một cách nhẹ nhàng. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi niềm của cả chúng sinh. "Chúng sinh khổ nạn..." Giọng hắn trầm ấm, nhưng lại chứa đựng một nỗi đau sâu sắc, như thể hắn đang gánh vác một phần gánh nặng của thế giới này.
Hắn nhớ lại lời nói của mình đêm qua, về việc "chữa lành căn nguyên của sự hỗn loạn". Nhưng làm sao để chữa lành khi nỗi đau đang hiển hiện rõ ràng, trực tiếp như thế này? Làm sao để giữ vững đạo tâm "vô vi" khi hàng ngàn, hàng vạn sinh linh đang phải chịu cảnh lầm than, mất nhà, mất người thân? Sự khác biệt giữa lý thuyết và thực tế, giữa lý trí và cảm xúc, đang tạo ra một cơn sóng ngầm trong tâm hồn hắn.
Tiêu Hạo không thể đứng yên. Hắn bước lại gần một nhóm người tị nạn, ánh mắt đầy thương cảm. Hắn muốn làm gì đó, dù chỉ là một hành động nhỏ nhoi. Lục Trường Sinh cũng bước theo, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi dòng người. Hắn quan sát một người mẹ gầy gò ôm chặt đứa con thơ đang thiêm thiếp ngủ trên vai, khuôn mặt người mẹ hằn rõ những vết nước mắt khô. Hắn nhìn một ông lão với đôi mắt đục ngầu, đang run rẩy cố gắng bước đi với cây gậy mục nát. Mỗi ánh mắt, mỗi dáng vẻ đều là một câu chuyện bi thương, một lời tố cáo về sự tàn bạo của chiến tranh, của tà đạo.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự giằng xé bên trong mình. Đạo của hắn là cân bằng, là tĩnh lặng, là không bị ngoại vật lay động. Nhưng liệu sự tĩnh lặng đó có phải là sự thờ ơ? Liệu sự không lay động đó có phải là sự vô cảm? Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ khi bản thân vững vàng, không bị ảnh hưởng bởi nhân quả, hắn mới có thể tìm ra con đường chân chính để "chữa lành". Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng này, hắn lại tự hỏi, liệu sự "chữa lành" có thể tồn tại mà không cần đến sự đồng cảm, không cần đến sự can thiệp trực tiếp vào nỗi đau của chúng sinh?
Hắn nhớ lại lời của mình: "Đạo của ta không phải là vô tình. Ta đã chọn con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng con đường đó không có nghĩa là ta quay lưng lại với sinh linh." Hắn đã nói vậy, và giờ đây, lời nói đó đang được thử thách một cách nghiệt ngã nhất. Sự dao động trong đạo tâm hắn không phải là sự lung lay của ý chí, mà là sự mở rộng của tầm nhìn, sự nhận thức sâu sắc hơn về trách nhiệm của một người tu hành giữa đại thế biến thiên. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không còn là một con đường đơn thuần chỉ để tu dưỡng bản thân, mà sẽ là một con đường đòi hỏi hắn phải dấn thân, phải đối mặt với những thử thách vượt ra ngoài giới hạn của một tu sĩ bình thường. Sự tàn phá này, nỗi đau này, không thể nào bị bỏ qua.
***
Khi chiều tối buông xuống, mang theo một làn gió lạnh buốt hơn, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã tìm một lán trại tạm bợ bên đường, nơi một nhóm nhỏ những người tị nạn đang tá túc, cố gắng tìm chút hơi ấm từ ngọn lửa trại yếu ớt. Khói từ đám lửa bay lên, hòa vào không khí ẩm mục và mùi sợ hãi, tạo nên một bầu không khí càng thêm ảm đạm. Tiêu Hạo, với tấm lòng lương thiện của mình, không chút do dự, lấy ra một ít linh dược cơ bản từ túi trữ vật, cẩn thận thoa lên những vết thương hở, băng bó cho những người bị thương nhẹ. Hắn an ủi những đứa trẻ đang khóc thút thít, chia sẻ một ít lương thực khô mà hắn mang theo. Mỗi hành động của hắn đều xuất phát từ sự đồng cảm chân thành, và điều đó khiến những khuôn mặt hốc hác của người tị nạn bớt đi phần nào vẻ tuyệt vọng.
Trong khi Tiêu Hạo bận rộn giúp đỡ, Lục Trường Sinh ngồi yên lặng bên một đống lửa tàn, ánh mắt hắn dõi vào những đốm than đỏ rực, nhưng tâm trí hắn lại lang thang về những gì hắn đã chứng kiến suốt cả ngày. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo không chỉ từ làn gió đêm mà còn từ chính sự tàn khốc của thế giới. Hắn lắng nghe tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng thì thầm tuyệt vọng của những người xung quanh. Mỗi âm thanh đều như một mũi kim châm vào đạo tâm của hắn, khiến nó không thể giữ được sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Một Lão Trưởng Thôn, với vẻ mặt khắc khổ, mái tóc bạc phơ rối bời và đôi mắt đỏ hoe sưng húp, từ từ ngồi xuống đối diện Lục Trường Sinh. Lưng ông đã còng hẳn, đôi vai run rẩy, nhưng ông vẫn cố gắng giữ chút phẩm giá cuối cùng của một người lãnh đạo. Ông nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt đầy hy vọng, xen lẫn sự tuyệt vọng. Tiêu Hạo, sau khi giúp đỡ xong xuôi, cũng ngồi xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt hắn đầy căm phẫn và chờ đợi.
"Cầu xin tiên trưởng giúp đỡ!" Lão Trưởng Thôn run rẩy thốt lên, giọng ông khản đặc, như thể đã khóc rất nhiều. "Chúng tôi... chúng tôi không còn nơi nào để đi! Thôn làng của chúng tôi... đã bị hủy diệt hoàn toàn." Ông dừng lại, lấy tay áo rách rưới quệt đi dòng nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo. "Chúng... chúng nó đến như những bóng ma, toàn thân đen kịt... Chỉ một cái vẫy tay, sinh khí của người trong thôn cứ thế bị rút cạn... Người già, trẻ nhỏ... không ai thoát khỏi. Chúng biến thành những cái xác khô... một cách ghê rợn..."
Lão Trưởng Thôn kể lại, giọng run rẩy và đứt quãng, từng lời nói như một nhát dao đâm vào trái tim người nghe. Ông mô tả những ma tu tàn bạo, cách chúng hút cạn sinh khí của phàm nhân, biến họ thành những cái xác khô chỉ trong chớp mắt. Lão kể về những tiếng la hét xé lòng, sự hỗn loạn kinh hoàng khi ngọn lửa tà dị bùng lên, thiêu rụi những mái nhà thân thương. Ông mô tả nỗi kinh hoàng khi chứng kiến người thân bị sát hại, linh hồn bị xé nát, chỉ còn lại những thân xác vô hồn nằm la liệt trên đất.
"Con gái ta... nó còn chưa kịp lập gia đình..." Lão Trưởng Thôn nức nở, đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy khuôn mặt hốc hác, từng tiếng khóc như xé tan màn đêm tĩnh mịch. "Bị một ma tu kéo đi, ta chỉ nghe thấy tiếng kêu thét cuối cùng... (nức nở)... Ma Quân Huyết Ảnh... hắn là ác quỷ... hắn sẽ hủy diệt tất cả..." Những lời cuối cùng của ông lão bật ra như một lời nguyền rủa, một sự căm hận tột cùng hướng về cái tên Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ đứng đằng sau mọi tội ác. Mùi sợ hãi và tuyệt vọng giờ đây không chỉ thoang thoảng mà đã trở nên nồng nặc, bao trùm lấy cả không gian.
Tiêu Hạo nghe xong, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì tức giận. Hắn nghiến răng ken két, bàn tay nắm chặt đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. "Đồ tàn bạo! Không thể đứng nhìn được nữa, Trường Sinh huynh!" Hắn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt chất chứa sự căm phẫn và một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn hành động. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng này thêm nữa.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên lặng, không nói một lời. Nhưng nội tâm hắn lại dậy sóng, dữ dội hơn bất cứ trận cuồng phong nào. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự đăm chiêu sâu sắc, nhưng sâu thẳm bên trong, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Hắn lắng nghe từng lời kể, hình dung ra cảnh tượng bi thảm, cảm nhận rõ rệt sự giằng xé giữa đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' vốn kiên định, chủ trương không vướng nhân quả thế tục để giữ vững bản ngã, và lòng trắc ẩn đang trỗi dậy mạnh mẽ trước nỗi đau tột cùng của chúng sinh.
Bàn tay hắn khẽ nắm chặt, không phải vì tức giận như Tiêu Hạo, mà vì một sự dao động sâu sắc trong đạo tâm. Đạo của hắn là cân bằng, là thuận theo tự nhiên, là tránh xa sự tranh chấp. Nhưng liệu sự "thuận theo tự nhiên" có bao gồm việc chấp nhận sự tàn phá vô nhân tính này? Liệu sự "tránh xa tranh chấp" có phải là sự quay lưng lại với những lời kêu cứu thảm thiết? Hắn đã từng tin rằng, chỉ khi giữ vững bản tâm, không bị ngoại vật lay động, hắn mới có thể nhìn rõ bản chất của Đạo. Nhưng giờ đây, những nỗi đau này, những mất mát này, lại đang lay động hắn một cách mạnh mẽ nhất, ép buộc hắn phải xem xét lại giới hạn của sự "không can thiệp" trong một thế giới đang chìm vào hỗn loạn.
Hắn nhìn những khuôn mặt tuyệt vọng xung quanh, những đứa trẻ sợ hãi co ro bên cha mẹ, những người lớn tuổi với ánh mắt đã mất hết niềm tin. Hắn nhận ra rằng sự thờ ơ không còn là một lựa chọn dễ dàng, thậm chí là không thể. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không thể giải thích sự tàn ác của Hắc Ám Ma Tông, cũng không thể hiểu được sự dã man của Ma Quân Huyết Ảnh. Nhưng hắn biết, con đường của hắn, con đường của sự chữa lành, không thể bỏ qua những nỗi đau này.
Sự dao động trong đạo tâm hắn không phải là sự yếu mềm, mà là sự trưởng thành, sự mở rộng của đạo. Nó không phải là sự từ bỏ con đường đã chọn, mà là sự biến đổi, sự dung nạp thêm một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn. Lục Trường Sinh hiểu rằng, để thực sự "chữa lành căn nguyên", hắn phải dấn thân vào tận cùng của nỗi đau, phải đối mặt với bóng tối tăm nhất, để rồi từ đó, tìm ra ánh sáng, tìm ra con đường để gieo những hạt mầm hy vọng mới. Hắn không thể quay lưng lại với sinh linh, bởi vì đạo của hắn, suy cho cùng, cũng là vì chúng sinh.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua mặt. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một quyết tâm mới đã được hình thành. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn thầm nhủ. Bản tâm của hắn vẫn là tìm kiếm Đạo, nhưng Đạo ấy giờ đây đã bao hàm cả trách nhiệm và lòng trắc ẩn. Hắn sẽ không vung kiếm giết chóc một cách mù quáng, nhưng cũng không thể đứng yên nhìn sinh linh chịu khổ. Con đường "chữa lành" của hắn sẽ bắt đầu từ đây, từ những mảnh vỡ, từ những nỗi đau này, để tìm ra một hướng đi mới, một sự can thiệp độc đáo, không đi theo lối mòn của chính đạo. Những vùng đất bị ảnh hưởng nặng nề nhất, nơi sự tàn phá còn hiển hiện rõ nét hơn, sẽ là nơi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình, nơi họ sẽ chứng kiến tận mắt sự tàn phá, và bắt đầu gieo những hạt mầm hy vọng mới.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.