Cửu thiên linh giới - Chương 305: Thành Trấn Quỷ Ám: Chân Tướng Huyết Tàn
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng cả Phong Lâm Trấn vào trong vực thẳm của sự im lặng và hỗn loạn. Từ xa, thành trấn ấy tựa như một khối bóng đen khổng lồ, một vết mực loang lổ trên bức tranh thiên nhiên vốn đã mục nát. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo lặng lẽ tiến về phía cổng thành đổ nát, nơi những tảng đá xám xịt mang dấu vết thời gian đã bị ma khí ăn mòn, phủ lên một lớp rêu phong đen kịt và những sợi khí đen lượn lờ như những con rắn vô hình. Không có cánh cổng kiên cố nào còn đứng vững, chỉ còn lại những cột đá gãy đổ, như những bộ xương sườn của một sinh vật khổng lồ đã chết.
Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt và một chút ngọt lợ đến ghê tởm, khiến Tiêu Hạo phải nín thở, cố gắng ép dạ dày mình không cuộn trào. Tầm nhìn bị hạn chế bởi màn ma khí dày đặc, đen kịt, lượn lờ như những dải lụa tang trắng xám, nuốt chửng ánh sáng ít ỏi từ những vì sao xa xăm. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên một tấm màn vô hình của sự tuyệt vọng, khiến mặt đất dưới chân dường như cũng run rẩy. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn thường ngày, giờ đây co rúm lại, nép sát vào lưng Lục Trường Sinh, toàn thân run rẩy không ngừng. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày của hắn giờ đây tràn ngập vẻ kinh hoàng, quét qua từng tàn tích u ám.
"Trường Sinh... huynh có thấy không?" Giọng Tiêu Hạo thì thầm, đứt quãng, mang theo hơi thở lạnh lẽo của nỗi sợ hãi. "Không một bóng người... Không một tiếng động... Cứ như một tòa thành ma vậy." Hắn nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng vô vọng. Mùi tanh nồng của máu khô, mùi đất ẩm thối rữa từ những ngôi nhà đổ nát xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn cảm thấy như có hàng ngàn con côn trùng đang bò dưới da thịt. Những ngôi nhà hai bên đường, vốn dĩ phải là nơi sum vầy của phàm nhân, giờ chỉ còn là những khối đen kịt không hình dạng, những ô cửa sổ trống hoác như những hốc mắt sâu hoắm của một bộ xương.
Lục Trường Sinh không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đen láy vẫn trầm tư, quét qua từng góc khuất của thành trấn ma mị. Hắn cảm nhận được sự đặc quánh của ma khí không chỉ trong không khí mà còn thấm sâu vào lòng đất, vào từng viên gạch, từng thớ gỗ. Nó không đơn thuần là ô nhiễm, mà là một sự biến chất, một sự đồng hóa. Đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của hắn, vốn kiên định như bàn thạch, giờ đây lại rung động mãnh liệt, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thấu cảm sâu sắc đến tận cùng. Hắn đã chứng kiến sự tàn phá của chiến tranh, của thiên tai, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một sự hủy diệt lặng lẽ và triệt để đến vậy. Nó không ồn ào, không khốc liệt, nhưng lại mang một nỗi kinh hoàng gấp bội. Hắn biết, bản thân ma khí không có ý thức, nhưng kẻ đã vận dụng nó để gây ra cảnh tượng này chắc chắn đã đạt đến cảnh giới tàn độc không thể hình dung.
"Đi thôi." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm lắng, nhưng mỗi chữ đều mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn không nói thêm lời nào, mà từ từ bước sâu hơn vào lòng Phong Lâm Trấn, nơi mà mỗi bước chân dường như lại đưa hắn đến gần hơn với chân tướng của sự hủy diệt. Tiêu Hạo, dù sợ hãi tột độ, vẫn bám sát lấy hắn, như một con thuyền nhỏ bám víu vào mỏm đá giữa đại dương giông bão. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, nhìn tấm lưng gầy nhưng đầy vững chãi ấy, và trong sâu thẳm, một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, rằng vị đạo hữu này, người luôn chọn con đường khác biệt, sẽ tìm thấy một lối thoát, một câu trả lời cho cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Những ngôi nhà đổ nát, những vật dụng vương vãi trên đường đi, tất cả đều là bằng chứng câm lặng cho một thảm kịch đã vượt quá mọi giới hạn của sự hiểu biết phàm tục. Thành trấn này không chỉ bị tàn phá, mà nó đã bị bóc trần, bị rút cạn linh hồn.
Họ tiếp tục tiến sâu vào khu dân cư, nơi những ngôi nhà giờ chỉ còn là những đống đổ nát ngổn ngang, xiêu vẹo trong màn ma khí. Khác với những trận chiến thông thường để lại dấu vết của kiếm quang, hỏa diễm, hay những vết thương chí mạng, nơi đây không hề có dấu hiệu của một cuộc giao tranh khốc liệt. Những bức tường đổ sập không phải do sức công phá của thần thông, mà giống như đã bị mục rữa từ bên trong, hóa thành cát bụi. Những mái nhà lật úp, những kèo cột gãy nát, tất cả đều phủ một lớp bụi đen mịn màng, như tro tàn của một ngọn lửa vô hình đã thiêu rụi mọi thứ. Mùi tử khí ở đây càng trở nên nồng nặc, pha lẫn với một mùi tanh lợm của máu khô và một hương vị kim loại khó tả, khiến Tiêu Hạo không thể kìm được nữa, hắn cúi gập người xuống, nôn thốc nôn tháo.
"Chúng... chúng đã làm gì vậy?" Tiêu Hạo thốt lên, giọng khản đặc sau cơn buồn nôn, xen lẫn giữa sợ hãi tột độ và sự phẫn nộ bùng cháy. Hắn đứng thẳng người, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào khung cảnh tan hoang trước mặt. "Không... không một thi thể! Không một giọt máu tươi! Chúng đã biến họ thành cái gì chứ?!" Hắn run rẩy chỉ vào một căn nhà nhỏ, nơi một bàn ăn bằng gỗ thô sơ vẫn còn đứng vững, trên đó là những chiếc bát sành trống rỗng, một vài mẩu bánh mì đã khô cứng và một chiếc ấm trà đã đổ nghiêng. Bên cạnh, một con búp bê vải rách rưới nằm lăn lóc, một chiếc vòng bằng dây thừng nhỏ xíu vương vãi trên nền đất. Tất cả đều phủ một lớp bụi ma khí dày đặc, nhưng dường như thời gian đã ngừng lại ngay trước khi thảm kịch ập đến. Không có dấu hiệu giằng co, không có sự chống cự.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra từ lồng ngực. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ ngón tay vào nền đất nơi chiếc vòng nhỏ rơi xuống. Lớp bụi đen mịn màng dính vào đầu ngón tay hắn, mang theo một cảm giác lạnh lẽo, mục rữa. Dưới lớp bụi đó, hắn nhận ra những dấu vết kỳ lạ. Đó không phải là dấu chân, cũng không phải là vết máu. Chúng là những vệt kéo lê mờ nhạt, như thể có thứ gì đó vô hình đã quét qua, cuốn đi mọi thứ. Hoặc, tệ hơn, như thể cơ thể con người đã hóa giải thành hư vô, để lại những tàn dư mỏng manh của sự tồn tại. Hắn đưa tay lên, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận những tàn dư linh khí và ma khí còn sót lại. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, tham lam, đã hút cạn sinh cơ của vạn vật, không chỉ là con người, mà cả cỏ cây, côn trùng, và thậm chí cả linh khí trong không khí.
"Đây không phải là giết chóc đơn thuần..." Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng trầm khàn, như đang tự nói với chính mình. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, tập trung vào cảm nhận dòng chảy của ma khí và linh khí. "Đây là sự tước đoạt... sự tận diệt sinh cơ. Hắc Ám Ma Tông... chúng không chỉ lấy đi tính mạng, mà còn rút cạn mọi thứ thuộc về sự sống, biến chúng thành thứ năng lượng tà ác." Hắn nhớ lại lời kể của Lão Trưởng Thôn về việc "hút sinh khí" và "biến mất" bí ẩn. Giờ đây, hắn đã tận mắt chứng kiến hậu quả kinh hoàng đó. Không có thi thể, không có máu, bởi vì tất cả đã bị nghiền nát, bị chuyển hóa, bị nuốt chửng vào một vòng xoáy tà ác không đáy.
Tiêu Hạo vẫn còn bàng hoàng, cố gắng tìm kiếm quanh quẩn, hy vọng mong manh sẽ tìm thấy một dấu hiệu của sự sống, một người còn sót lại. Hắn chạy vào một căn nhà đã sập một nửa, lục lọi giữa đống đổ nát, chỉ để tìm thấy một bộ quần áo trẻ con đã mục ruỗng, trống rỗng như thể chủ nhân của nó đã tan biến vào hư vô. Sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng hắn, như một cơn sóng thần nhấn chìm mọi hy vọng. Hắn quay lại nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn đang đứng bất động, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đang trò chuyện với một thế giới vô hình. Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Lục Trường Sinh giữa khung cảnh địa ngục này khiến Tiêu Hạo vừa cảm thấy an tâm, lại vừa cảm thấy xa lạ.
"Họ... họ đã dùng tà thuật gì để làm điều này?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói run rẩy, xen lẫn sự sợ hãi và kinh tởm. "Những dấu vết này... không giống bất kỳ ma công nào ta từng nghe nói. Chúng không để lại dấu vết gì ngoài sự trống rỗng." Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của ma khí đang len lỏi vào từng tế bào, khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, uể oải. Đây không phải là sự tấn công trực diện, mà là một sự bào mòn, một sự hủy diệt từ từ, âm ỉ. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, như một pho tượng giữa đống hoang tàn, nhưng trong nội tâm hắn, một cơn bão tố đang gầm thét. Đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của hắn, thứ lẽ ra phải giữ hắn bình thản trước mọi nhân quả, giờ đây lại đang bị thử thách đến cực hạn. Hắn không thể thờ ơ trước cảnh tượng này, không thể giữ vững sự "không vướng bận" khi chứng kiến sự tàn bạo đến vậy. Lòng trắc ẩn, vốn đã trỗi dậy mạnh mẽ ở chương trước, giờ đây bùng cháy như ngọn lửa không thể dập tắt, thiêu đốt mọi lý lẽ của sự vô vi.
Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiến đến quảng trường trung tâm của Phong Lâm Trấn, một cảm giác đè nén, nặng nề đến mức khó thở bao trùm lấy họ. Không khí ở đây không còn chỉ là đặc quánh, mà như thể đã đông cứng lại, mỗi hơi thở đều phải dùng hết sức lực. Ánh sáng mờ ảo từ những vì sao xa xăm cũng dường như bị nuốt chửng bởi màn ma khí cuồn cuộn, đen kịt, lượn lờ thành từng đợt sóng vô hình, xô đẩy vào nhau như những linh hồn oán hận. Nơi đây, mọi thứ đều bị bóp méo, vặn vẹo. Những tượng đài đá vôi, vốn dĩ là biểu tượng cho sự thịnh vượng của thành trấn, giờ đây chỉ còn là những khối đá bị ăn mòn, phủ đầy rêu đen và những hoa văn kỳ dị do ma khí tạo thành.
Ở trung tâm quảng trường, một vết tích khổng lồ hình tròn hiện ra, đường kính ước chừng mấy chục trượng, hằn sâu vào lòng đất. Đó là dấu vết của một pháp trận tà ác, dù đã bị phá hủy hoặc ngừng hoạt động, nhưng tàn dư của nó vẫn còn tỏa ra ma khí kinh hoàng, mạnh mẽ hơn bất kỳ nơi nào khác trong thành trấn. Những đường nét của pháp trận, vốn dĩ phải là những ký tự cổ xưa hoặc biểu tượng ma mị, giờ đây đã bị biến dạng, méo mó, như những vết sẹo hằn lên khuôn mặt của một người chết. Từ vết tích pháp trận này, một luồng năng lượng lạnh lẽo, tham lam không ngừng tỏa ra, như một sinh vật vô hình đang nuốt chửng tất cả sinh khí còn sót lại trong bán kính vài dặm.
Lục Trường Sinh đứng bất động, đôi mắt đen láy mở to, nhìn chằm chằm vào vết tích pháp trận. Hắn cảm nhận được sự dao động dữ dội trong đạo tâm 'Chân Nguyên Vĩnh Trụ' của mình, như thể nó đang bị thử thách đến giới hạn cuối cùng. Không phải vì sợ hãi, mà là vì một sự đối kháng bản năng của một đạo tâm thuần khiết trước sự tà ác tột cùng. Nó giống như một tấm gương trong suốt đang cố gắng phản chiếu lại một hình ảnh méo mó, ghê rợn, khiến bản thân tấm gương cũng phải run rẩy, nhưng không vỡ. Lòng trắc ẩn trong hắn trỗi dậy mạnh mẽ chưa từng thấy, như một cơn sóng thần cuồn cuộn, muốn nhấn chìm mọi lý lẽ về sự vô vi. Hắn cảm thấy nỗi đau của hàng vạn sinh linh vô tội bị tước đoạt sinh cơ, nỗi tuyệt vọng của những gia đình bị chia lìa, nỗi oán hận của những linh hồn bị nuốt chửng. Tất cả như hội tụ lại, đè nặng lên đạo tâm của hắn.
Tuy nhiên, hắn không để lòng trắc ẩn lấn át lý trí. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng luồng ma khí đang len lỏi vào cơ thể, cố gắng ăn mòn linh lực của hắn. Nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn dĩ không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, giờ đây lại phát huy tác dụng mạnh mẽ. Hắn thi triển công pháp, không phải để chống lại ma khí bằng cách đối kháng trực diện, mà là để thấu hiểu nó, để phân tích bản chất của nó. Từng dòng năng lượng luân chuyển trong cơ thể hắn, không phải là để chiến đấu, mà là để hấp thụ, để phân tách, để mổ xẻ từng tầng ý nghĩa của sự hỗn loạn này. Một ý niệm mơ hồ về một con đường mới bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ đến.
"Chính đạo chọn cách tiêu diệt. Tà đạo chọn cách hủy diệt." Lục Trường Sinh thở dài, giọng nói trầm lắng, nhưng mỗi lời đều mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Đôi mắt hắn mở ra, ánh lên một tia sáng kỳ lạ. "Nhưng còn một con đường nữa... con đường của sự chữa lành. Chữa lành không chỉ cho sinh linh, mà còn cho cả thế giới, cho cả linh khí đang bị vặn vẹo này." Hắn đã từng tin rằng, đạo của hắn là đạo của sự bình lặng, của sự không vướng bận nhân quả thế tục. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng này, hắn nhận ra rằng sự "không vướng bận" đôi khi lại là sự quay lưng, sự bỏ mặc. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây nó không còn là một câu triết lý xa vời, mà là một sự thật trần trụi, đau lòng. Hắn không hiểu được sự tàn bạo này, nhưng hắn phải đối mặt với nó, phải tìm ra cách để "chữa lành" nó.
Tiêu Hạo ngước nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt pha lẫn sợ hãi và một tia hy vọng mới chớm. "Huynh... huynh sẽ làm gì, Trường Sinh?" Hắn hỏi, giọng thì thầm, như sợ làm tan biến khoảnh khắc chiêm nghiệm quý giá này. "Huynh muốn chữa lành... nơi này ư? Bằng cách nào?" Tiêu Hạo không thể hình dung ra cách một tu sĩ có thể "chữa lành" một thành trấn đã bị tà khí ăn mòn đến tận cùng như thế này, nơi mà mọi sinh linh đã biến mất không dấu vết. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Lục Trường Sinh, hắn lại cảm thấy một niềm tin vô bờ.
Lục Trường Sinh không trả lời trực tiếp. Hắn vẫn đứng bất động, chìm vào trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn, không tạo ra bất kỳ linh lực bùng nổ nào, mà chỉ là những dòng chảy nhẹ nhàng, tinh tế, cảm nhận từng luồng ma khí đang tuôn trào từ vết tích pháp trận. Hắn không phải là kẻ có thể một tay xoay chuyển càn khôn, tiêu diệt hàng vạn tà ma trong một chớp mắt. Nhưng hắn có đạo tâm, có sự kiên định, và một con đường tu hành khác biệt. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy một mục đích cao cả hơn cho Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn lẩm nhẩm trong tâm trí. Bản tâm của hắn vẫn là tìm kiếm Đạo, nhưng Đạo ấy giờ đây đã bao hàm cả trách nhiệm và lòng trắc ẩn. Hắn sẽ dấn thân vào tận cùng của nỗi đau, vào tận cùng của bóng tối, không phải để chiến đấu bằng kiếm pháp, mà để tìm kiếm ánh sáng, để tìm ra một hướng đi mới, một sự can thiệp độc đáo, không đi theo lối mòn của chính đạo, không lao vào vòng xoáy oán hận mà tìm cách hóa giải nó từ tận gốc rễ. Tiêu Hạo đứng cạnh, ánh mắt đầy lo lắng và chờ đợi, hy vọng rằng đạo hữu của hắn sẽ tìm thấy một câu trả lời, một con đường cho Phong Lâm Trấn, và cho cả thế giới đang chìm trong loạn lạc này. Bình minh sẽ đến, nhưng liệu nó có mang theo ánh sáng cho Phong Lâm Trấn, hay chỉ là một sự khởi đầu mới cho bóng tối?
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.