Cửu thiên linh giới - Chương 306: Lời Kể Từ Đống Đổ Nát: Tiếng Than Trong Hắc Ám
Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh cố gắng xuyên qua tầng mây đen kịt, nhưng chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ hoang tàn của Phong Lâm Trấn. Không còn là những căn nhà đổ nát vụn vặt, mà là cả một thị trấn đã bị tước đoạt linh hồn. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước đi giữa những con phố vắng lặng, dưới chân họ là những mảnh ngói vỡ, gỗ mục, và đôi khi là những vật dụng sinh hoạt đã cũ kỹ, vương vãi khắp nơi. Không khí đặc quánh mùi ma khí, một mùi hương tanh tưởi, ẩm mốc và pha lẫn sự mục rữa của sinh linh, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy lồng ngực. Từng cơn gió lạnh buốt rít qua những khe cửa sổ vỡ tan, tạo nên âm thanh ai oán, như tiếng khóc than của những oan hồn chưa siêu thoát.
Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, đôi mắt trầm tư quét qua từng ngóc ngách. Hắn không vội vã, mà như một nhà khảo cổ đang nghiên cứu một di tích cổ xưa, cố gắng đọc hiểu từng dấu vết mà tai ương để lại. Khác với những cuộc cướp bóc thông thường để lại cảnh tượng hỗn loạn, nơi đây lại mang một vẻ trật tự đáng sợ. Những ngôi nhà không bị san phẳng hoàn toàn bởi bạo lực, mà như bị hút cạn sức sống từ bên trong, tường vách nứt nẻ, gỗ mục ruỗng, như thể thời gian đã tăng tốc hàng trăm năm chỉ trong một đêm. Các đồ vật trong nhà, từ bát đĩa sứt mẻ đến những bộ quần áo đơn sơ, vẫn còn nguyên vị trí, nhưng lại phủ một lớp bụi dày và một tầng ma khí mỏng, khiến chúng trở nên u ám, lạnh lẽo. Không có dấu hiệu của máu tươi, của những cuộc chiến đấu ác liệt, chỉ có một sự trống rỗng đến cùng cực.
"Trường Sinh huynh, nơi này... thật đáng sợ. Không một bóng người..." Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ tràn ngập nỗi kinh hoàng. Hắn bám sát phía sau Lục Trường Sinh, liên tục nhìn ngó xung quanh, cảm giác bất an dâng trào. Những làn gió mang theo ma khí lạnh lẽo thổi qua, khiến hắn rùng mình. Y phục màu sắc tươi sáng của hắn giờ đây như một vết nhơ lạc lõng giữa khung cảnh u ám, chết chóc này. Hắn đã từng đối mặt với nhiều hiểm nguy, chứng kiến nhiều cảnh tượng tàn khốc, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi không tên, một sự kinh hoàng xuất phát từ sự trống rỗng, từ sự biến mất không để lại dấu vết.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn giơ tay lên, một làn linh khí nhẹ nhàng từ Tàn Pháp Cổ Đạo lan tỏa, cảm nhận từng luồng ma khí đang len lỏi trong không khí, trên từng vật thể. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự vặn vẹo của linh khí nơi đây, một sự vặn vẹo đến từ tận gốc rễ. Ma khí này không chỉ đơn thuần là tà khí, nó mang theo một loại ý chí, một sự tham lam, một sự tước đoạt.
"Đúng vậy, Tiêu Hạo." Lục Trường Sinh cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói trầm lắng, nhưng mỗi lời đều mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. "Đây không phải là sự tàn phá thông thường. Ma khí này... nó ăn mòn mọi thứ, từ sinh linh đến cảnh vật. Nó không giết chóc để thỏa mãn, mà là để... hút đi tất cả. Hút đi sinh khí, hút đi linh hồn, hút đi cả sự sống của vùng đất này." Hắn đã từng chứng kiến những vùng đất bị tà khí xâm thực, nhưng chưa bao giờ thấy một phương pháp tàn độc đến vậy, một sự hủy diệt có chủ đích, một sự "biến mất" mà không để lại gì ngoài sự trống rỗng.
Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, con đường lát đá dưới chân hắn giờ đây phủ đầy rêu phong và bụi bặm, những vết bánh xe cũ kỹ đã phai mờ theo thời gian. Hắn đi qua một khu chợ đã bị san phẳng, những gian hàng gỗ đổ nát, những chiếc cân và giỏ tre nằm lăn lóc, như một minh chứng câm lặng cho sự sống từng tồn tại nơi đây. Hắn không nhìn thấy thi thể, không nhìn thấy xương cốt nào, chỉ có một cảm giác nặng nề, một sự trống trải đến rợn người. Nó giống như một bức tranh bị xóa sổ, không phải bị xé nát, mà là bị tẩy trắng, không còn một nét vẽ.
Đạo tâm của Lục Trường Sinh, vốn vững như bàn thạch, giờ đây lại như một mặt hồ bị khuấy động bởi vô số viên đá vô hình. Hắn tự hỏi, rốt cuộc thì mục đích của Hắc Ám Ma Tông là gì? Không phải là chiếm đoạt, không phải là đơn thuần giết chóc, mà là một sự tước đoạt đến tận cùng, một sự biến mất không dấu vết. Điều này càng làm hắn thêm suy tư về con đường "chữa lành" mà hắn vừa nhen nhóm ý niệm. Làm sao có thể chữa lành một vết thương mà bản chất của nó là sự trống rỗng? Làm sao có thể phục hồi một sinh mệnh đã biến mất không còn lại gì? Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một câu đố khó, một câu đố về bản chất của sự sống và cái chết, của sự tồn tại và hư vô.
Tiêu Hạo vẫn không ngừng run rẩy, không chỉ vì cái lạnh của ma khí, mà còn vì sự sợ hãi đang gặm nhấm tâm can hắn. "Hút đi tất cả... Vậy họ đi đâu? Biến thành gì?" Hắn hỏi, giọng lạc đi. Hắn có thể cảm nhận được luồng ma khí đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể, nhưng linh lực của hắn vẫn đủ mạnh để chống lại. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi về những gì đã xảy ra với những người phàm tục vô tội này còn đáng sợ hơn bất kỳ đòn tấn công vật lý nào. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ nói lời vô căn cứ, và sự thật đằng sau những gì đã xảy ra ở Phong Lâm Trấn chắc chắn còn kinh hoàng hơn những gì họ đã thấy.
Lục Trường Sinh lắc đầu, đôi mắt vẫn đong đầy sự chiêm nghiệm. "Họ không đi đâu cả, Tiêu Hạo. Họ... đã biến mất. Biến mất khỏi thế gian này, không để lại dấu vết. Điều này chứng tỏ Hắc Ám Ma Tông đang thực hiện một nghi thức tà ác quy mô lớn, có thể liên quan đến việc thu thập sinh mệnh nguyên khí hoặc linh hồn. Mục tiêu của chúng không chỉ là bành trướng lãnh thổ, mà còn có một âm mưu sâu xa hơn, một sự khao khát về một loại sức mạnh nào đó." Hắn cảm nhận một cách mơ hồ rằng, sự hỗn loạn linh khí hiện tại, sự thức tỉnh của cổ di tích, tất cả đều có thể liên quan đến âm mưu này của Ma Tông. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển, như một chiếc la bàn vô hình, đang cố gắng định vị bản chất của nguồn gốc tà khí này. Nó không chỉ là một công pháp tu luyện, mà còn là một công cụ để thấu hiểu thế giới, thấu hiểu cái Đạo và cái Phi Đạo.
Hắn bỗng khựng lại, đôi mắt mở to, nhìn về phía một đống đổ nát của một ngôi nhà lớn hơn bình thường, có lẽ từng là một cửa tiệm hoặc nhà của một phú hộ. Từ sâu bên trong đống đổ nát ấy, hắn cảm nhận được một luồng sinh khí yếu ớt, không bị ma khí ô nhiễm hoàn toàn. Nó như một đốm lửa nhỏ nhoi, sắp tàn lụi giữa màn đêm lạnh giá.
"Có người!" Tiêu Hạo cũng nhận ra, ánh mắt hắn vụt sáng. Nỗi sợ hãi tạm thời bị xua tan bởi niềm hy vọng. "Vẫn còn người sống!" Hắn vội vã muốn lao tới, nhưng Lục Trường Sinh đã đưa tay ra cản lại.
"Đừng vội." Lục Trường Sinh trầm giọng. "Ma khí nơi đây đã biến đổi. Cứu người phải cứu cả tâm. Hơn nữa, chúng ta cần cẩn trọng. Không biết còn tà ma nào ẩn nấp không."
Hắn bước đi một cách thận trọng, từng bước chân như hòa vào sự im lặng của thị trấn. Tiêu Hạo đi theo sau, lòng tràn đầy hy vọng xen lẫn lo lắng. Họ tiến đến gần đống đổ nát, và sau khi gạt bỏ những mảnh gỗ mục nát, những phiến đá vỡ, họ phát hiện một lối đi bí mật dẫn xuống dưới lòng đất, được che giấu kỹ càng.
Không khí bên trong hầm trú ẩn khác hẳn so với bên ngoài. Mặc dù vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng không có mùi ma khí nồng nặc. Thay vào đó, là mùi ẩm mốc, mùi máu khô và mồ hôi, cùng với một chút mùi hương lạ lẫm của một loại thảo mộc nào đó được đốt để xua đuổi côn trùng. Ánh sáng yếu ớt chỉ lọt qua một khe hở nhỏ trên trần, chỉ đủ để thấy lờ mờ những bóng người co cụm lại trong góc, run rẩy. Âm thanh duy nhất là tiếng nức nở yếu ớt, tiếng ho khan và những lời thì thầm sợ hãi, như tiếng chuột rúc trong hang tối. Bầu không khí ngột ngạt, tuyệt vọng, nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh, một sự sống đang cố gắng bám víu.
"Có người! Vẫn còn người sống!" Tiêu Hạo không giấu nổi sự kinh ngạc và xúc động. Hắn vội vàng chạy tới, nhưng Lục Trường Sinh đã giữ hắn lại một lần nữa.
"Để ta trước." Lục Trường Sinh trầm giọng, ngữ điệu của hắn luôn từ tốn, nhưng lại mang một sự trấn an kỳ lạ. Hắn biết rằng, trong tình cảnh này, sự xuất hiện đột ngột của hai tu sĩ, dù là chính đạo, cũng có thể gây ra nỗi sợ hãi tột cùng cho những phàm nhân đã trải qua địa ngục.
Lục Trường Sinh nhẹ nhàng tiến đến, đôi mắt điềm tĩnh của hắn quét qua những khuôn mặt tiều tụy, gầy guộc, đôi mắt tràn ngập nỗi kinh hoàng. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ giơ tay, một luồng linh khí dịu nhẹ từ Tàn Pháp Cổ Đạo lan tỏa, bao trùm lên không gian nhỏ hẹp. Luồng linh khí này không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là một sự bình ổn, một sự trấn an, như ánh nắng ban mai xua tan màn sương giá. Nó xoa dịu nỗi sợ hãi, xoa dịu những vết thương tinh thần, và giúp những người đang thoi thóp cảm thấy một chút ấm áp, một chút an toàn.
Trong số những người sống sót, có một lão nhân râu bạc, lưng hơi còng, chính là Lão Trưởng Thôn. Hắn ngước nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt mờ đục chứa đầy sự hoảng hốt. Ban đầu, hắn co rúm lại, như sợ hãi một tai ương mới. Nhưng khi cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ luồng linh khí của Lục Trường Sinh, nỗi sợ hãi trong hắn dần tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng vụt sáng.
"Tiên... Tiên trưởng..." Lão Trưởng Thôn thều thào, giọng nói khản đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng. Hắn cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng cơ thể đã quá kiệt quệ. "Cứu mạng... cầu xin tiên trưởng cứu mạng!" Hắn gục xuống, quỳ lạy, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, phúc hậu từng ngày giờ đây chỉ còn là sự tiều tụy.
Tiêu Hạo, thấy vậy, không thể kìm lòng được nữa. Hắn vội vã chạy đến, quỳ xuống đỡ Lão Trưởng Thôn dậy. "Lão trượng, đừng lạy. Chúng tôi là người của chính đạo, đến đây để giúp đỡ." Hắn trấn an, rồi nhanh chóng lấy ra một vài viên linh dược cơ bản từ túi áo, đặt vào tay Lão Trưởng Thôn và những người khác. Những viên linh dược này không phải là loại quý hiếm, nhưng trong tình cảnh này, chúng là cả một sự cứu rỗi. "Hãy dùng đi, chúng sẽ giúp các vị hồi phục chút sức lực."
Lục Trường Sinh quan sát Tiêu Hạo với ánh mắt tán thưởng. Dù hắn thường ngày hoạt bát, đôi khi có chút bốc đồng, nhưng lòng trắc ẩn và sự lương thiện của Tiêu Hạo là không thể nghi ngờ. Đó là một phẩm chất quý giá mà nhiều tu sĩ, khi đạt đến cảnh giới cao, lại dần đánh mất. Hắn khẽ gật đầu, sau đó tiếp tục dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để cung cấp linh lực trực tiếp, mà là để ổn định tinh thần, để xoa dịu nỗi đau và sự sợ hãi đang ám ảnh những người sống sót. Hắn biết, trong hoàn cảnh này, sự an ủi về tinh thần còn quan trọng hơn cả việc chữa trị thể xác.
Một Già Bà tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ, với đôi mắt sưng húp vì khóc, cũng ngước nhìn Lục Trường Sinh. Nàng không nói gì, chỉ ôm chặt một đứa bé gái chừng năm sáu tuổi vào lòng. Đứa bé, Tiểu Phương, khuôn mặt non nớt, đôi mắt sợ hãi mở to, bám víu vào Già Bà như một cái phao cứu sinh. Khi Lục Trường Sinh đến gần, Tiểu Phương rụt rè, nhưng khi luồng linh khí dịu nhẹ chạm vào, đôi mắt bé dần bớt đi sự hoảng loạn, thay vào đó là một chút tò mò, một chút an tâm.
Lục Trường Sinh quỳ xuống ngang tầm mắt với Tiểu Phương, nhẹ nhàng xoa đầu bé. Hắn không nói lời nào, chỉ dùng ánh mắt điềm tĩnh và linh khí trấn an để giao tiếp. Hắn biết, nỗi sợ hãi của đứa trẻ này còn sâu sắc hơn cả người lớn. Đối với một đứa trẻ, sự biến mất của cả thế giới xung quanh là một cú sốc không thể tả. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển, không chỉ xoa dịu đứa bé, mà còn giúp hắn cảm nhận được những vết thương tinh thần sâu sắc, những ám ảnh đang gặm nhấm linh hồn non nớt.
Sau khi Lão Trưởng Thôn và những người khác đã dùng linh dược và được trấn an phần nào, họ dần dần lấy lại được một chút sức lực. Bầu không khí trong hầm trú ẩn vẫn nặng nề, đau thương, nhưng giờ đây có thêm sự lắng nghe và thấu hiểu. Bên ngoài, tiếng gió hú vẫn vọng vào, lạnh lẽo và u ám, nhưng bên trong hầm, một tia hy vọng đã được nhen nhóm.
Lão Trưởng Thôn, với giọng nói run rẩy và đứt quãng, bắt đầu kể lại câu chuyện kinh hoàng. Hắn nhớ lại buổi tối định mệnh ấy, khi những bóng ma màu đen xuất hiện.
"Họ... họ đến như những bóng ma, tiên trưởng ạ," Lão Trưởng Thôn thều thào, cố gắng giữ cho giọng nói không run quá mức. Hắn đưa tay lên che mắt, dường như vẫn còn ám ảnh bởi cảnh tượng kinh hoàng. "Không phải một hay hai, mà là cả một đạo quân. Chúng mang theo một mùi hôi thối, tanh tưởi, và đôi mắt chúng đỏ ngầu như máu. Chúng không nói gì, chỉ cười những nụ cười ghê rợn, và rồi... rồi mọi thứ biến thành địa ngục."
Hắn dừng lại, ho khan một tiếng, cổ họng khô khốc. Tiêu Hạo vội vàng đưa cho hắn một bầu nước nhỏ. Lão Trưởng Thôn uống từng ngụm, ánh mắt nhìn Lục Trường Sinh như tìm kiếm sự an ủi, sự thấu hiểu.
"Chúng không phải là những kẻ cướp bóc thông thường," Lão Trưởng Thôn tiếp tục, giọng càng thêm phần tuyệt vọng. "Chúng không giết người bằng kiếm hay dao. Chúng chỉ giơ tay ra, và rồi... một luồng khí đen kịt bao trùm lấy người dân. Ai bị chạm vào, cơ thể sẽ dần khô héo, như một cái cây bị rút cạn nhựa sống. Rồi họ tan biến, không để lại một chút tro bụi, không một dấu vết. Có người thì chỉ còn lại một bộ xương khô, trắng hếu, nằm co quắp trên nền nhà. Thị trấn... thị trấn của chúng tôi... chỉ trong một đêm, biến thành địa ngục."
Từng lời kể của Lão Trưởng Thôn như những nhát dao cứa vào đạo tâm tưởng chừng vững chắc của Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi tột cùng của phàm nhân. Hắn đã từng chứng kiến cảnh tượng hoang tàn bên ngoài, nhưng lời kể trực tiếp này còn khủng khiếp hơn gấp vạn lần, bởi nó là tiếng nói của những người sống sót, tiếng nói của những người đã trải qua tận cùng của nỗi đau. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ để cảm nhận ma khí, mà còn để cảm nhận sự ăn mòn tinh khí trên những người sống sót, một sự ăn mòn không chỉ thể chất mà còn là tinh thần, là ý chí sống.
Già Bà, người vẫn ôm chặt Tiểu Phương, cũng bắt đầu nức nở. "Bọn ác quỷ... chúng bắt con nít đi... Cầu trời phật phù hộ cho chúng nó..." Nàng nói trong tiếng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn vô định. "Những đứa trẻ bị chúng bắt đi, không phải để giết, mà để... để làm gì thì chúng tôi không biết. Chúng tôi chỉ thấy chúng đưa những đứa bé nhỏ nhất, những đứa còn đỏ hỏn, lên một pháp trận đen sì. Rồi chúng biến mất, cùng với những tiếng khóc xé lòng của những người mẹ."
Tiểu Phương, nghe đến đây, lại rụt rè hơn, đôi mắt bé lại ngấn lệ, bám víu chặt hơn vào Lục Trường Sinh, như tìm kiếm một sự che chở tuyệt đối. Một tiếng thút thít nhỏ thoát ra từ cổ họng bé.
"Thật tàn nhẫn!" Tiêu Hạo không thể kìm nén sự phẫn nộ. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Sao có thể... Bắt trẻ con đi, hút cạn sinh khí của người vô tội! Hắc Ám Ma Tông này... chúng rốt cuộc muốn gì?" Hắn cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng, một sự căm phẫn tột độ trước sự tàn độc của tà đạo.
Lục Trường Sinh lắng nghe cẩn thận, từng lời kể như một mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về âm mưu của Hắc Ám Ma Tông. Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, linh lực trong cơ thể hắn không bùng nổ, mà tinh tế như những con sóng ngầm, thăm dò sâu vào bản chất của ma khí, của tà thuật mà Lão Trưởng Thôn và Già Bà vừa kể. Hắn nhận ra, những kẻ này không chỉ tìm kiếm sức mạnh thông thường. Sự biến mất không dấu vết của sinh linh, việc tước đoạt sinh mệnh nguyên khí, việc bắt đi trẻ nhỏ... tất cả đều chỉ ra một mục đích ghê rợn hơn, một nghi thức tà ác quy mô lớn, có thể liên quan đến việc thu thập sinh mệnh nguyên khí hoặc linh hồn cho một mục đích lớn hơn của Ma Quân Huyết Ảnh.
"Ta hiểu." Lục Trường Sinh cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói trầm lắng, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên một tia sáng kiên định. "Những kẻ này... chúng không chỉ tìm kiếm sức mạnh thông thường. Chúng đang tìm kiếm một thứ khác... một thứ gì đó liên quan đến sinh mệnh, đến linh hồn, và có lẽ là cả bản chất của thế giới này." Hắn cảm nhận một cách mơ hồ rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, với khả năng ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, với sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của linh khí, có thể có một vai trò đặc biệt trong việc đối phó với loại tà thuật này. Nó không phải là một công pháp chiến đấu trực diện, nhưng nó có thể là chìa khóa để "chữa lành" không chỉ cá nhân mà còn cả môi trường bị ô nhiễm, để phục hồi những vùng đất bị tà khí ăn mòn.
Nỗi kinh hoàng và sự tàn bạo mà Tiêu Hạo và các phàm nhân trải qua sẽ là động lực mạnh mẽ thúc đẩy Lục Trường Sinh hành động một cách quyết liệt hơn. Hắn không thể đứng ngoài cuộc, không thể giữ vững đạo tâm "Chân Nguyên Vĩnh Trụ" một cách tuyệt đối khi chứng kiến nỗi đau tột cùng này. Đạo tâm của hắn vẫn là tìm kiếm Đạo, nhưng Đạo ấy giờ đây đã bao hàm cả trách nhiệm và lòng trắc ẩn. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy một mục đích cao cả hơn cho Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. Hắn sẽ không lao vào vòng xoáy oán hận mà tìm cách hóa giải nó từ tận gốc rễ, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng sự hiểu biết và "chữa lành" bền vững. Ánh mắt Lục Trường Sinh nhìn ra bên ngoài hầm trú ẩn, nơi màn đêm u ám vẫn bao trùm Phong Lâm Trấn. Hắn biết, hắn phải tìm ra con đường để những lời than khóc này không còn vang vọng trong hắc ám.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.