Cửu thiên linh giới - Chương 309: Hành Động Nóng, Suy Tư Sâu: Giới Hạn Của Cứu Giúp
Ánh bình minh mờ nhạt xuyên qua những đám mây xám xịt, rọi xuống Lạc Hà Thành, vẽ lên những vệt sáng yếu ớt trên các mái ngói cổ kính. Dù đại thế đang biến động, linh khí hỗn loạn, nhưng thành phố này vẫn cố gắng duy trì vẻ phồn hoa giả tạo của mình. Những con phố đá ngầm ẩm ướt sau một đêm sương giăng, dần được đánh thức bởi tiếng rao hàng xa xăm, tiếng bánh xe lộc cộc trên đường và mùi hương nồng nàn của các loại thức ăn mới ra lò, hòa quyện với mùi sông nước đặc trưng của bến cảng. Gió sớm mang theo hơi ẩm từ dòng Lạc Hà, vuốt ve khuôn mặt Lục Trường Sinh khi hắn cùng Tiêu Hạo bước ra từ quán trọ.
Dáng người Lục Trường Sinh không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai tiềm tàng. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây càng sâu thẳm hơn khi hắn quét ánh nhìn qua dòng người qua lại. Hắn vận một bộ đạo bào vải thô màu xám đậm, đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ khiêm nhường. Bên cạnh hắn, Tiêu Hạo trông nhanh nhẹn và linh hoạt hơn nhiều, khuôn mặt tròn với đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng không che giấu. Hắn mặc y phục màu xanh lam tươi sáng, túi càn khôn nhỏ đeo bên hông phồng lên vì chứa đầy linh dược.
"Trường Sinh huynh, nhìn xem, những người này..." Tiêu Hạo khẽ thở dài, giọng nói nhanh và hoạt bát thường ngày nay lại pha lẫn một chút trầm uất. Hắn chỉ về phía một nhóm người đang co ro bên vệ đường, quần áo cũ kỹ, gương mặt hốc hác, và đặc biệt là những vết bầm tím loang lổ trên da, cùng ánh mắt vô hồn quen thuộc. "Họ không phải bị thương do chiến đấu, mà là do thứ ma khí quái quỷ đó! Chúng ta có thể làm gì chứ?" Hắn nói, tay không tự chủ nắm chặt lấy túi linh dược bên hông, như thể muốn xông tới giúp đỡ ngay lập tức.
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay, đôi mắt hắn vẫn điềm tĩnh quan sát. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn đều chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Hắn nhìn những người hành khất tiều tụy, những gương mặt phờ phạc với những vết bầm tím lạ lùng, và đôi khi là những tiếng ho khan, đau đớn vọng ra từ các ngõ ngách khuất sau những căn nhà gỗ và đá. Dù Lạc Hà Thành vẫn sầm uất, linh khí vẫn vừa phải, nhưng không khí nơi đây đã mang một tầng áp lực vô hình, một nỗi sợ hãi âm ỉ len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống.
"Chữa trị triệu chứng dễ, tìm ra gốc rễ mới khó. Thứ ma khí này không đơn giản." Giọng Lục Trường Sinh trầm và chậm rãi, mang theo vẻ triết lý quen thuộc. Hắn không có vẻ vội vàng, mà như đang thẩm thấu từng nỗi đau, từng dấu hiệu của sự hủy diệt mà ma khí mang lại. Tâm trí hắn liên tục vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để tu luyện, mà để cảm nhận, để thấu hiểu. Hắn nhận ra, sự vô vi của mình không phải là vô cảm, mà là tìm kiếm một phương thức can thiệp bền vững, không theo lối thông thường. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá, quá nhiều đau khổ để có thể thờ ơ. Nhưng can thiệp thế nào, cứu giúp ra sao, lại là một vấn đề khác.
Lục Trường Sinh hiểu rõ, hành động bộc phát, thiếu suy xét sẽ chỉ như đổ muối vào biển, không giải quyết được căn nguyên vấn đề. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, nhưng không phải là không động lòng trắc ẩn. Hắn đang đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa việc giữ vững đạo lý "vô vi" của Tàn Pháp Cổ Đạo – không can thiệp vào nhân quả một cách mù quáng – và lòng mong muốn cứu vớt những sinh linh vô tội. Hắn không phải là kẻ có thiên phú nghịch thiên hay bàn tay vàng, hắn chỉ có một đạo tâm kiên cố và một con đường tu hành khác biệt. Con đường đó đã dẫn hắn đến đây, đến giữa nỗi đau và sự tàn phá, và hắn cần phải tìm ra cách để con đường đó không chỉ cứu rỗi bản thân, mà còn có thể "chữa lành" cho thế giới này.
Hắn nhớ lại lời Trưởng Lão Dược Phường ở chương trước, về sự bất lực của y thuật trước ma khí. Ma khí không chỉ giết chóc, mà là "đồng hóa", biến đổi sinh linh thành một phần của nó. Đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về bản chất của sự sống và sự tồn vong của đạo tâm. Lục Trường Sinh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một trách nhiệm không lời. Hắn không xưng bá hay thống trị, nhưng con đường của hắn đã vô tình đặt hắn vào vị trí phải đối mặt với những câu hỏi lớn nhất của thời đại. Mỗi bước chân hắn đi trên con phố sầm uất này, đều là một bước chiêm nghiệm, một bước tìm kiếm câu trả lời cho đạo lộ của chính mình.
Tiêu Hạo vẫn không ngừng liếc nhìn những người gặp nạn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây chứa đầy sự bất lực. Hắn là người trọng tình, trọng nghĩa, không thể thấy cảnh sinh linh lầm than mà không động lòng. Hắn biết Lục Trường Sinh đang suy tư, nhưng nỗi đau trước mắt quá lớn, khiến hắn khó lòng giữ được sự điềm tĩnh như bạn mình. Hắn muốn hành động, muốn làm gì đó ngay lập tức, dù chỉ là một chút. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng những ánh mắt cầu cứu, những gương mặt phờ phạc mà không đưa tay ra giúp đỡ. Đó là bản tính của hắn, một bản tính lương thiện và nhiệt thành, nhưng cũng đầy sự non nớt trước quy mô của tai ương. Tiếng nhạc cụ từ một quán trà ven đường vọng lại, nghe sao mà buồn bã, như tiếng khóc than của số phận.
***
Buổi trưa, ánh nắng gắt gao đổ xuống Lạc Hà Thành, nung cháy từng con phố. Nhưng trong một con hẻm nhỏ khuất sâu, ánh nắng chỉ lọt được vài tia xiên xẹo qua các mái nhà cũ kỹ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Không khí nơi đây nặng nề và oi bức, pha lẫn mùi ẩm mốc, mùi tanh hôi của vết thương và tiếng than vãn yếu ớt của người bệnh. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo vô tình lạc bước vào con hẻm này khi đang tìm kiếm một quán ăn trưa đơn giản.
Ngay tại một góc khuất, Tiêu Hạo chợt đứng sững lại. Hắn nhìn thấy một gia đình đang quây quần bên nhau. Người cha gầy gò, liên tục ho ra máu, tiếng ho khan xé lòng. Đứa con trai nhỏ, gương mặt xanh xao, da dẻ nổi lên những mảng xanh tím quái dị, nằm bất động trong vòng tay người mẹ. Người mẹ với vẻ mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp vì khóc, đang ôm chặt con, thỉnh thoảng lại đưa tay run rẩy lau mồ hôi lạnh trên trán đứa bé. Nỗi tuyệt vọng, sự sợ hãi tột cùng hiện rõ trên gương mặt họ.
Không chút do dự, Tiêu Hạo tiến lại gần. Hắn không thể khoanh tay đứng nhìn. Dù Lục Trường Sinh luôn dạy hắn phải suy xét thấu đáo, nhưng bản năng lương thiện và nhiệt huyết của hắn không cho phép hắn chần chừ. "Đừng lo, ta có chút linh dược. Dù không chữa tận gốc, nhưng có thể giúp các vị qua cơn nguy kịch này." Giọng Tiêu Hạo nhanh và hoạt bát, cố gắng trấn an gia đình nhỏ. Hắn nhanh chóng lấy ra vài viên linh dược thanh tâm, giải độc từ túi càn khôn của mình, những viên đan dược tuy không phải thượng phẩm, nhưng cũng đủ để xoa dịu những cơn đau thông thường và đẩy lùi tà khí cấp thấp.
Người mẹ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn bỗng lóe lên một tia hy vọng mong manh. "Tiên nhân... tiên nhân giáng thế! Cảm tạ đại ân đại đức của ngài!" Giọng bà run rẩy, đầy sự biết ơn. Bà vội vàng đón lấy linh dược từ tay Tiêu Hạo, nước mắt lăn dài. Tiêu Hạo không nói nhiều, hắn cẩn thận hướng dẫn cách dùng, rồi vận dụng linh lực nhẹ nhàng dẫn dắt dược tính vào cơ thể người cha và đứa bé. Hắn biết rõ, đây chỉ là giải pháp tạm thời, một sự cứu vớt tức thì, nhưng trong khoảnh khắc này, nó là tất cả những gì hắn có thể làm.
Lục Trường Sinh đứng cách đó một quãng, lặng lẽ quan sát. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy lại ẩn chứa muôn vàn suy tư. Hắn thấy tia hy vọng lóe lên trong mắt người dân, cảm nhận được sự nhẹ nhõm tức thời mà Tiêu Hạo mang lại. Nhưng hắn cũng nhận ra sự giới hạn của những viên dược phẩm ấy, và cả giới hạn của bản thân Tiêu Hạo.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một suy nghĩ sâu sắc trỗi dậy: "Giúp đỡ tức thời là cần thiết, nhưng chỉ như vá víu một con thuyền đang chìm. Cần phải tìm ra cách vá lại cả con thuyền, hoặc đóng một con thuyền mới vững chắc hơn." Hắn hiểu rằng, những hành động của Tiêu Hạo là vô cùng đáng quý, là biểu hiện của lòng trắc ẩn. Nhưng trước quy mô của tai ương này, những viên linh dược ấy chỉ như giọt nước giữa đại dương. Nó không thể giải quyết được căn nguyên của vấn đề, không thể hóa giải sự "đồng hóa" mà ma khí đang tạo ra.
Hắn khẽ nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể âm thầm vận chuyển. Một sợi linh thức vô hình, tinh tế, nhẹ nhàng tách ra khỏi đạo tâm hắn, không chút dấu vết, lặng lẽ chạm vào những người bị ảnh hưởng bởi ma khí trong con hẻm. Hắn không can thiệp, không chữa trị, mà chỉ quan sát và ghi nhớ. Cảm giác ma khí truyền đến không còn là sự lạnh lẽo đơn thuần như trước, mà là một sự trống rỗng, vô cảm, một sự hủy diệt có ý thức, nhưng lại được bao phủ bởi một tầng mỏng manh của sự biến đổi, sự "đồng hóa".
Hắn cảm nhận được dòng ma khí đang len lỏi trong huyết mạch và kinh mạch của họ, không phải là sự tấn công trực diện, mà là sự hòa tan, sự biến chất từ bên trong. Nó như một loại độc dược thẩm thấu, từ từ bào mòn sinh khí, đạo tâm, và biến đổi căn nguyên của một sinh linh. Những mảng xanh tím trên da đứa trẻ, tiếng ho ra máu của người cha, không chỉ là triệu chứng, mà là dấu hiệu của quá trình "đồng hóa" đang diễn ra. Linh khí vốn có trong cơ thể họ đã bị nhuộm đen, biến chất, trở thành một phần của ma khí. Đạo tâm, dù yếu ớt, cũng đã bị bào mòn, trở nên vô định, đầy sợ hãi.
Lục Trường Sinh nhận ra, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn củng cố đạo tâm và ổn định linh khí, có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về bản chất của ma khí này. Nó không phải là một công pháp tấn công mạnh mẽ, nhưng lại có khả năng cảm nhận và phân tích sâu sắc những dòng chảy linh khí và tà khí ở cấp độ căn nguyên. Đây không phải là lúc để ra tay cứu giúp một vài cá thể, mà là lúc để thấu hiểu toàn bộ cục diện, để tìm ra một phương pháp chữa trị tận gốc rễ, một con đường để "chữa lành" không chỉ thân thể mà cả đạo tâm, linh hồn của chúng sinh.
Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Sự đau khổ của những sinh linh này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể chạy trốn, cũng không thể chỉ đứng nhìn. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, tìm kiếm ý nghĩa sâu xa hơn của sự tồn tại và trách nhiệm.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Lạc Hà Thành, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo quay trở lại Bách Thảo Đường. Không khí trong dược quán có phần tĩnh lặng hơn so với buổi sáng, chỉ còn vương vấn mùi linh dược thoang thoảng, dịu nhẹ. Trưởng Lão Dược Phường, với khuôn mặt phúc hậu và bộ râu dài bạc phơ, đang ngồi bên bàn trà, nhâm nhi chén trà thảo mộc. Vẻ mệt mỏi vẫn in hằn trên gương mặt ông, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiên định của một y sĩ tận tâm.
Tiêu Hạo nhanh nhẹn kể lại hành động của mình trong con hẻm nhỏ, giọng hắn pha chút tự hào khi đã giúp được vài người qua cơn nguy kịch, nhưng cũng ẩn chứa sự thất vọng khi biết rằng đó chỉ là giải pháp tạm thời. "Đan dược của vãn bối chỉ có thể cầm cự nhất thời, không thể hóa giải hoàn toàn ma khí trong cơ thể họ, Trưởng Lão ạ." Hắn cúi đầu, lộ rõ sự bất lực.
Trưởng Lão Dược Phường khẽ thở dài, đặt chén trà xuống. "Lão phu và Bách Thảo Đường này chỉ có thể làm được đến vậy, Tiêu tiểu hữu. Ma khí này quá tà dị, ăn sâu vào căn nguyên sinh linh... Nó không chỉ là bệnh, mà là sự đồng hóa." Giọng ông trầm buồn, như thể đang nói về một căn bệnh vô phương cứu chữa. Ông đã chứng kiến quá nhiều sinh linh bị ma khí gặm nhấm, biến đổi, và sự bất lực đó đã trở thành một gánh nặng đè lên tâm trí ông.
Tiêu Hạo nghe vậy, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ lại ngập tràn vẻ bối rối và hoang mang. "Vậy chẳng lẽ không còn cách nào sao? Cứ để người dân chờ chết như vậy?" Hắn không cam lòng, hắn muốn tìm kiếm một tia hy vọng, một phương pháp để cứu vớt chúng sinh khỏi vòng xoáy tai ương này.
Lục Trường Sinh, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng mở mắt. Ánh nhìn của hắn kiên định, sâu thẳm như bầu trời đêm không sao. "Không phải không có cách. Chỉ là chúng ta chưa tìm ra." Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Liệu có ai... có thể hiểu được căn nguyên của 'sự chữa lành' này không, Trưởng Lão?" Hắn hỏi, ánh mắt trực tiếp nhìn vào Trưởng Lão Dược Phường, như thể muốn xuyên thấu vào những kiến thức cổ xưa nhất trong tâm trí ông.
Trưởng Lão Dược Phường giật mình trước câu hỏi của Lục Trường Sinh. Ông ngẫm nghĩ một lát, rồi khẽ vuốt chòm râu bạc. "Chữa lành căn nguyên... Nghe có vẻ như những huyền thoại về Thần Y Cổ Thiên vậy." Ông ngừng lại, ánh mắt xa xăm, như đang hồi tưởng về những câu chuyện cổ xưa. "Người đó được cho là đã đạt đến cảnh giới 'sinh tử do ta', có thể nghịch chuyển càn khôn, chữa lành cả những linh mạch khô cằn, hồi sinh vạn vật. Nghe đồn, Thần Y Cổ Thiên thậm chí có thể nhìn thấu căn nguyên của sinh linh, hiểu rõ sự hòa hợp giữa thiên địa và nhân thể, dùng đạo để trị bệnh, không chỉ dùng dược."
Ông lắc đầu khẽ, vẻ mặt pha chút hoài nghi. "Nhưng đó chỉ là truyền thuyết, ta chưa từng thấy ai có khả năng đó. Y thuật truyền thống chúng ta chỉ có thể chữa trị những bệnh lý đã biểu hiện, chứ làm sao có thể 'chữa lành căn nguyên' như ngươi nói, Trường Sinh tiểu hữu? Huống hồ, ma khí này lại là sự 'đồng hóa', biến đổi hoàn toàn bản chất của sinh linh."
Ánh mắt Lục Trường Sinh sáng lên khi nghe nhắc đến Thần Y Cổ Thiên. Cụm từ "chữa lành căn nguyên" và "dùng đạo để trị bệnh" như đánh thức một điều gì đó sâu thẳm trong hắn, một sự liên kết vô hình với Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đang tu luyện. Tàn Pháp Cổ Đạo vốn không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, củng cố căn nguyên của bản thân. Chẳng phải đó cũng là một hình thức "chữa lành căn nguyên" cho chính mình hay sao? Nếu Tàn Pháp Cổ Đạo có thể giúp hắn giữ vững đạo tâm trước ma khí, thì liệu nó có thể được dùng để "chữa lành" đạo tâm của người khác, hay thậm chí là "chữa lành" thế giới đang bị ma khí "đồng hóa" này?
Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần bao trùm Lạc Hà Thành. Những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng, lung linh như những đốm lửa hy vọng yếu ớt giữa bóng tối vô tận. Lòng hắn đã có một hướng đi mới. Con đường mà hắn phải tìm kiếm, không chỉ là để tự cường, mà còn là để khám phá cách Tàn Pháp Cổ Đạo có thể tương tác với thế giới và sự sống, không chỉ là tu luyện bản thân. Nếu có một người nào đó đã đạt đến cảnh giới "chữa lành căn nguyên" như Thần Y Cổ Thiên, thì đó chính là manh mối quan trọng nhất mà hắn cần tìm hiểu.
Sự xuất hiện của Ma Quân Huyết Ảnh ngày càng rõ ràng, các thế lực chính đạo cũng dần nhận ra mối nguy hiểm thực sự. Nhưng họ đang tìm cách chiến đấu, tìm cách trấn áp, chứ ít ai nghĩ đến việc "chữa lành". Lục Trường Sinh hiểu rằng, "đồng hóa" không chỉ là một phương thức hủy diệt, mà còn là một mục đích sâu xa hơn của Hắc Ám Ma Tông, muốn biến đổi toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới thành một phần của tà đạo. Để đối phó với điều đó, cần một phương pháp khác biệt, sâu sắc hơn, một phương pháp mà có lẽ chỉ Thần Y Cổ Thiên, hoặc con đường của chính hắn, mới có thể hé mở.
Hắn quay lại, ánh mắt kiên định nhìn Trưởng Lão Dược Phường và Tiêu Hạo. "Vậy thì, chúng ta cần tìm người này. Dù là truyền thuyết hay sự thật, cũng đáng để thử. Nếu y thuật thông thường không thể, thì chúng ta phải tìm kiếm những con đường phi thường." Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã quyết định.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.