Cửu thiên linh giới - Chương 310: Hành Trình Qua Hoang Tàn: Bóng Đêm Bành Trướng
Lục Trường Sinh đứng lặng bên cửa sổ, dõi theo màn đêm đen đặc nuốt chửng Lạc Hà Thành. Câu nói của Trưởng Lão Dược Phường về Thần Y Cổ Thiên, về việc "chữa lành căn nguyên" và "dùng đạo để trị bệnh", vang vọng trong tâm trí hắn. Nó không chỉ là một tia hy vọng mỏng manh trong biển tuyệt vọng, mà còn là một sự cộng hưởng sâu sắc với chính con đường tu hành mà hắn đang theo đuổi. Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp cổ xưa không tăng cường tu vi vùn vụt, nhưng lại kiên cố đạo tâm, ngăn chặn phản phệ, củng cố căn nguyên. Chẳng phải đó chính là "chữa lành căn nguyên" cho chính bản thân hắn hay sao? Nếu Tàn Pháp Cổ Đạo có thể giúp hắn đứng vững trước những biến động của linh khí và ma khí, thì liệu nó có thể là chìa khóa để "chữa lành" những sinh linh đang bị ma khí "đồng hóa", hay thậm chí là "chữa lành" cả thế giới đang gồng mình chống chịu tai ương này?
Hắn quay lại, ánh mắt trầm tư nhưng kiên định nhìn Trưởng Lão Dược Phường và Tiêu Hạo. Giọng hắn trầm ấm, súc tích: "Vậy thì, chúng ta cần tìm người này. Dù là truyền thuyết hay sự thật, cũng đáng để thử. Nếu y thuật thông thường không thể, thì chúng ta phải tìm kiếm những con đường phi thường." Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lòng hắn đã định.
Bình minh hé rạng, xua đi những dải sương mỏng còn vương trên sông Lạc Hà. Thành phố vẫn còn chìm trong một giấc ngủ nặng nề, một giấc ngủ bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi và sự bất an. Sáng sớm, không khí ẩm lạnh phả vào mặt, mang theo mùi sông nước đặc trưng của vùng đất này. Những căn nhà kiến trúc pha trộn giữa gỗ và đá, mái ngói xám xịt còn đọng hơi sương, hiện lên như những bóng ma câm lặng. Dòng sông Lạc Hà vẫn lững lờ trôi, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của vầng thái dương vừa nhô lên, nhưng tiếng mái chèo khua nước thưa thớt hơn hẳn những ngày trước, tiếng rao hàng cũng vắng bóng, thay vào đó là sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió lùa qua những con ngõ nhỏ và tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ ở xa xa.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo rời khỏi quán trọ, bước đi trên những con phố đá ẩm ướt, chân đạp lên những phiến đá lạnh lẽo. Lục Trường Sinh vận một bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, giản dị nhưng phẳng phiu, tóc đen dài buộc gọn gàng sau gáy, gương mặt thanh tú với đôi mắt đen láy vẫn mang vẻ trầm tư thường thấy. Tiêu Hạo bên cạnh, y phục màu sắc tươi sáng hơn, nhưng giờ phút này cũng không thể che giấu được vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt tròn trịa.
"Lạc Hà Thành này, cũng không còn là Lạc Hà Thành ta biết nữa rồi." Tiêu Hạo khẽ thở dài, âm thanh trầm buồn lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Hắn đưa mắt nhìn những cánh cửa nhà đóng chặt, những cửa hàng còn chưa mở, nơi lẽ ra giờ này phải tấp nập người qua lại. Mùi thức ăn sáng thoang thoảng từ vài căn nhà, nhưng không đủ để xua đi mùi ẩm mốc và sự nặng nề của không khí. "Mấy ngày qua, ta đã thấy quá nhiều... Thật không cam lòng."
Lục Trường Sinh không đáp lời ngay. Ánh mắt hắn quét qua từng ngóc ngách của thành phố, xuyên thấu những bức tường đá, những cánh cửa gỗ, như muốn cảm nhận nỗi sợ hãi đang len lỏi trong từng hơi thở của người dân. Hắn cảm thấy một luồng linh khí biến chất, nặng nề, một sự "đồng hóa" âm thầm đang gặm nhấm sinh khí của thành phố này, không chỉ là trên thân thể người phàm, mà còn là trên tinh thần, trên cả linh mạch của đất trời.
"Bệnh từ căn nguyên, không thể chỉ chữa ngọn." Cuối cùng, Lục Trường Sinh cũng lên tiếng, giọng trầm tĩnh, vững vàng như lời thề. Hắn nhìn về phía xa, nơi những dải núi mờ ảo còn ẩn hiện trong sương sớm. "Chúng ta phải đi tìm Cổ Thiên Thần Y. Dù con đường có khó khăn đến mấy, cũng phải tìm." Hắn biết, việc tìm kiếm Thần Y Cổ Thiên không chỉ là tìm kiếm một người, mà là tìm kiếm một phương pháp, một đạo lý, để đối kháng với sự "đồng hóa" của ma khí. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn cũng khẽ rung lên, như muốn xác nhận con đường mà hắn đã chọn.
Họ bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên đường đá như những nốt nhạc đơn độc của một khúc bi ca. Lạc Hà Thành, dù đã cố gắng níu giữ chút phồn hoa cuối cùng, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều, lạnh lẽo đến lạ lùng. Sự im lặng không phải là yên bình, mà là sự im lặng của một nỗi sợ hãi tột cùng, của sự bất lực khi đối mặt với một tai ương không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, nhưng đang gặm nhấm từng chút một sinh mệnh của họ. Lục Trường Sinh hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, và những gì hắn phải đối mặt sẽ không chỉ dừng lại ở sự đau khổ của con người. Hắc Ám Ma Tông, Ma Quân Huyết Ảnh, đang giăng một mạng lưới tà ác, biến đổi cả thế giới này theo ý muốn của chúng, và hắn, Lục Trường Sinh, phải tìm ra cách để "chữa lành" nó, từ căn nguyên sâu xa nhất.
Đi được nửa ngày đường, khi mặt trời đã lên đến đỉnh, thiêu đốt không khí bằng những tia nắng gay gắt, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo phát hiện một thôn làng nhỏ. Theo tấm bản đồ cũ kỹ trong tay Tiêu Hạo, đây là An Bình Thôn, một nơi vốn nổi tiếng với sự yên bình, ruộng đồng tươi tốt và những con người chất phác, hiền lành. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mắt họ lại khiến cả hai ngây người.
Không khí giữa trưa vốn nên trong lành và ấm áp, giờ đây lại mang theo một vẻ lạnh lẽo bất thường, như có một bàn tay vô hình siết chặt lấy lồng ngực. Mùi khói bếp, mùi rơm rạ, mùi đất ẩm thường thấy đã bị thay thế bởi một mùi tử khí nồng nặc, mùi đất thối rữa và một thứ mùi tanh nồng, ngai ngái đặc trưng của ma khí. Những mái nhà tranh vách đất, mái ngói đơn sơ, giờ đây đã đổ nát phần nhiều, gỗ mục nát, ngói vỡ vụn. Những thửa ruộng bao quanh thôn làng, lẽ ra phải xanh mướt, trĩu hạt, giờ đây chỉ còn trơ trọi những gốc cây khô héo, biến dị, thân cây vặn vẹo như những ngón tay quỷ dị vươn lên trời. Cây đa cổ thụ ở trung tâm làng, biểu tượng của sự sống và linh thiêng, giờ cũng trơ trụi lá, thân cây nứt nẻ, tỏa ra một luồng ma khí đen đúa, như một thực thể sống đang hấp thụ sinh khí xung quanh.
Xác người vương vãi trên đường, trên những mảnh sân đổ nát, những thi thể đã biến dạng kinh hoàng, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi tột cùng. Một lớp ma khí mờ ảo bao phủ khắp nơi, như một tấm màn tang thương che phủ linh hồn của thôn làng. Tiếng gà gáy, chó sủa, tiếng trẻ con chơi đùa, tiếng chim hót... tất cả đều biến mất, thay vào đó là sự im lặng chết chóc, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió hú qua những ngôi nhà hoang, tiếng kẽo kẹt của gỗ mục, và tiếng rên rỉ yếu ớt của vài thôn dân sống sót đang co ro trong một góc.
Thân thể của những người còn sống sót gầy yếu, quần áo rách rưới, vẻ mặt họ hằn rõ sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Đôi mắt họ trống rỗng, vô hồn, như đã mất đi mọi ý chí sinh tồn. Vài đứa trẻ, thân hình bé nhỏ, đang run rẩy nép vào người lớn, đôi mắt mở to, đầy nước mắt và sợ hãi. Chúng không khóc thành tiếng, mà chỉ rấm rứt trong im lặng, như thể đã quen với sự đau khổ này.
Tiêu Hạo, vốn là người hoạt bát, hay cười nói, giờ đây nghiến răng ken két, siết chặt nắm đấm, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ ánh lên vẻ phẫn nộ tột cùng. "Đám tà ma khốn kiếp! Chúng ta không thể cứ đứng nhìn!" Hắn không kìm được lòng, lao đến chỗ vài thôn dân đang run rẩy nép mình sau một bức tường đổ nát. Hắn nhanh chóng lấy ra vài loại linh dược cơ bản từ túi áo, những viên thuốc có thể an ủi tinh thần, giảm đau đớn thể xác, và dùng linh khí dịu nhẹ của mình để xua đi một phần ma khí đang bám víu vào họ.
Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, khẽ nhắm mắt, bàn tay hắn khẽ đặt lên ngực, cảm nhận Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình đang khẽ rung động. Hắn không vội vàng hành động như Tiêu Hạo, mà dùng toàn bộ tâm trí để cảm nhận sâu sắc hơn về sự biến chất của An Bình Thôn. Hắn cảm nhận được ma khí không chỉ xâm thực vào thân xác con người, mà còn đã thâm nhập sâu vào linh mạch của vùng đất này, vào từng thớ đất, từng mạch nước ngầm. Cây cối khô héo biến dị không chỉ vì thiếu nước hay bị đốt cháy, mà là linh khí của chúng đã bị ma khí "đồng hóa", biến đổi hoàn toàn bản chất. Điều này còn đáng sợ hơn cả sự hủy diệt đơn thuần.
"Ma khí đã xâm thực sâu vào linh mạch của vùng đất này, không chỉ là con người." Lục Trường Sinh khẽ mở mắt, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. "Chúng đang 'đồng hóa' mọi thứ." Hắn hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ thông thường. Hắc Ám Ma Tông không chỉ muốn giết chóc, mà chúng muốn biến đổi toàn bộ thế giới này, biến nó thành một phần của chúng, một vương quốc của ma khí và sự vặn vẹo. Sự tàn phá ở An Bình Thôn là minh chứng rõ ràng nhất cho mục đích ghê rợn đó.
Hắn tiến đến gần Tiêu Hạo, ánh mắt vẫn trầm tư quét qua từng gương mặt thôn dân đầy sợ hãi. "Ngươi làm rất tốt, Tiêu Hạo. Nhưng điều này chỉ là chữa trị phần ngọn. Chúng ta cần tìm ra cách để chữa lành tận gốc rễ." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Lòng trắc ẩn trong hắn dâng trào, nhưng đạo tâm vững như bàn thạch không cho phép hắn hành động một cách mù quáng, để rồi bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả vô tận mà không giải quyết được vấn đề cốt lõi. Hắn phải tìm kiếm một giải pháp bền vững hơn, một phương pháp "chữa lành" không chỉ cho một vài người, mà cho cả thế giới đang bị "đồng hóa" này.
Sau khi rời khỏi An Bình Thôn tang thương, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiếp tục hành trình, tiến sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch. Càng đi, cảnh vật càng trở nên hoang dã, hùng vĩ, nhưng cũng càng nặng nề và u ám. Chiều tà, gió lớn bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những đám mây đen kịt từ phía chân trời, như báo hiệu một đêm không yên bình sắp sửa kéo đến. Không khí trở nên lạnh lẽo một cách bất thường, dù mặt trời vẫn chưa lặn hẳn.
Các đỉnh núi cao chót vót, thung lũng sâu hun hút, những thác nước hùng vĩ đổ từ trên cao xuống, tất cả đều mang một vẻ đẹp tráng lệ nhưng giờ đây lại pha lẫn sự rùng rợn. Tiếng gió hú qua rừng già nghe như tiếng gào thét của vô số linh hồn, tiếng lá cây xào xạc không còn là âm thanh bình yên mà trở nên khô khốc, ghê rợn. Dòng suối reo róc rách cũng mang một vẻ u ám, nước suối đục ngầu, không còn trong lành như trước.
Mùi đất rừng, cây cỏ dại, hoa dại... tất cả đã bị thay thế bởi một mùi tanh nồng, ngai ngái của ma khí, hòa lẫn với mùi máu và mùi đặc trưng của yêu thú đã nhiễm độc. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng rằng, linh khí tự nhiên dồi dào nơi đây đã bị biến chất, trở nên hỗn loạn và bất ổn. Cây cối cổ thụ vặn vẹo, rễ cây trồi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ, lá cây khô héo dù đang ở giữa mùa sinh sôi nảy nở.
Bỗng, một tiếng gầm rú chói tai vang lên từ một khe núi gần đó. Một con tiểu yêu, thân hình nhỏ bé nhưng vẻ ngoài hung tợn, với đôi mắt đỏ ngầu và bộ lông đen kịt, lao ra tấn công họ. Nó không mang vẻ nhanh nhẹn, tinh quái của yêu thú bình thường, mà thay vào đó là sự hung hãn mù quáng, điên cuồng, bị ma khí làm cho mất trí.
Tiêu Hạo lập tức rút kiếm, nhưng Lục Trường Sinh chỉ khẽ phất tay. Một luồng linh khí dịu nhẹ từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao bọc lấy con tiểu yêu. Thay vì bị đánh bật hay tiêu diệt, con yêu thú này dường như cảm thấy bối rối, sự hung hãn trong mắt nó giảm đi, thay vào đó là một vẻ sợ hãi, hèn nhát. Nó rú lên một tiếng yếu ớt rồi quay đầu bỏ chạy vào sâu trong rừng. Lục Trường Sinh không truy đuổi, chỉ khẽ lắc đầu. Ma khí đã biến đổi bản chất của chúng, nhưng sự yếu ớt, hèn nhát cố hữu vẫn còn đó, chỉ bị che lấp bởi sự hung bạo tạm thời.
"Ma Uyên phong ấn suy yếu, tà đạo bành trướng, nhưng không chỉ là sức mạnh, chúng đang thay đổi bản chất của vạn vật." Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng hắn trầm lắng, ánh mắt nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Hắn cảm nhận được 'bóng đêm' của Ma Tông đang nuốt chửng thế giới, không chỉ bằng bạo lực hay sự tàn phá, mà còn bằng sự biến đổi sâu sắc từ căn nguyên. Không chỉ là sinh linh, mà cả linh mạch của đất trời, cây cỏ, dòng suối... tất cả đều đang bị 'đồng hóa'. Đây là một cuộc chiến không chỉ giành giật sự sống, mà là giành giật cả bản chất của sự tồn tại.
Tiêu Hạo nghe vậy, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. "Vậy chúng ta phải làm sao, Trường Sinh? Cứ để mọi thứ thành ra thế này sao?" Hắn không thể chấp nhận được cảnh tượng này. Lòng trắc ẩn và sự phẫn nộ trong hắn thúc giục hắn phải hành động, phải làm gì đó.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn đưa tay khẽ vuốt mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo trong túi áo. Sự bình ổn mà nó mang lại, sức mạnh của đạo tâm không bị lay chuyển, củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Hắn hiểu rằng, sự "chữa lành" mà hắn tìm kiếm không phải là một viên đan dược thần kỳ, hay một thần thông mạnh mẽ có thể xua tan ma khí trong chốc lát. Nó phải là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của ma khí, về cách nó "đồng hóa" vạn vật, và từ đó tìm ra một phương pháp để "chữa lành" sự biến chất đó, để khôi phục lại "căn nguyên" ban đầu.
"Chữa bệnh cần tìm gốc, cứu thế cần tìm nguyên do." Ánh mắt Lục Trường Sinh kiên định, nhìn về phía xa, nơi bóng tối đã bao trùm hoàn toàn Cổ Hoang Sơn Mạch. "Cổ Thiên Thần Y là hy vọng. Chúng ta phải đi." Hắn dứt khoát nói, bước chân vững vàng hơn, đạp trên con đường mòn gồ ghề, tiến về phía trước. Con đường tu hành của hắn chưa bao giờ là để xưng bá hay thống trị, mà là để đi hết con đường đã chọn, tìm kiếm chân lý, và giờ đây, chân lý đó đang dẫn hắn đến một hành trình "chữa lành" thế giới, từng chút một, từ căn nguyên sâu xa nhất.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.