Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 330: Hồi Sinh Giữa Ma Khí: Đạo Y Thuật Của Trường Sinh

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại lần nữa, cảm nhận từng luồng linh khí biến động trong Bách Thảo Đường, cố gắng dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để lý giải. Hắn không sốt ruột, vì hắn biết rằng việc 'chữa lành' thế giới cần sự kiên nhẫn và một con đường vững chắc. Sự bất ổn của linh khí ngay cả ở Bách Thảo Đường gợi ý rằng tầm ảnh hưởng của Tàn Pháp Cổ Đạo có thể cần thiết để 'chữa lành' không chỉ linh mạch mà cả linh khí hỗn loạn trên diện rộng. Hắn biết, con đường tu hành của hắn không phải là tranh giành sức mạnh, mà là tìm kiếm một đạo lý vững bền, một phương pháp để đối phó với đại thế biến động mà không bị cuốn trôi. Hắn sẽ kiên nhẫn chờ đợi, chiêm nghiệm, và học hỏi, cho đến khi cơ duyên thực sự đến. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn, dù chậm rãi, nhưng chưa hề kết thúc.

***

Buổi chiều tà buông xuống Bách Thảo Đường, nhuộm vàng những mái ngói cong cong và những bức tường đá xanh rêu phong. Nơi đây là một ốc đảo của sự yên bình, với kiến trúc trang nhã, thanh sạch, phản ánh tinh thần của những y giả, đan sư chuyên tâm vào việc cứu người. Trong không khí thoang thoảng mùi hương của cam thảo, bạch chỉ, và vô số linh dược quý hiếm, quyện lẫn với mùi hương trầm dịu nhẹ từ các lò luyện đan đang âm ỉ. Tiếng nghiền dược, tiếng pha chế lách cách, cùng những lời thì thầm trao đổi của thầy thuốc và bệnh nhân tạo nên một bản hòa âm trầm lắng, tựa như hơi thở của sự sống đang được vun đắp. Linh khí nơi đây quả thật dồi dào, trong lành, bao bọc lấy mọi vật, khiến tâm hồn người ta cảm thấy an yên đến lạ.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, tại một góc vườn linh thảo, bên cạnh gốc cổ thụ trăm năm tuổi, với đôi mắt khép hờ, tựa như một bức tượng tạc từ đá. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy ẩn sau hàng mi dài thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Hắn vận một bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm, giản dị nhưng sạch sẽ, như một phần của khung cảnh tĩnh mịch xung quanh. Hắn không chỉ cảm nhận linh khí bằng giác quan thông thường, mà còn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để thẩm thấu, để "đọc" những biến động tinh vi nhất ẩn sâu bên trong sự bình yên giả tạo ấy. Trong tâm trí hắn, những luồng linh khí dồi dào kia không phải là hoàn toàn thuần khiết. Hắn cảm nhận được những "vết nứt", những "nút thắt" vô hình, tựa như những dòng chảy ngầm ẩn chứa sự hỗn loạn, sự bất ổn mà phàm nhân khó lòng nhận ra. Đó là một loại hỗn loạn không đến từ Ma khí hay tà thuật, mà là sự mất cân bằng sâu sắc trong bản nguyên của thiên địa, một vết thương âm ỉ mà thế giới này đang gánh chịu.

Bên cạnh Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo lại là một bức tranh đối lập hoàn toàn. Dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn không ngừng di chuyển. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh, luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, có nhiều túi nhỏ đựng đầy các loại linh dược và bùa chú, tựa như một chú chim sẻ không ngừng chuyền cành. Sự sốt ruột hiện rõ trên từng nét mặt, từng cử chỉ của hắn. Hắn đã tìm kiếm tin tức về Thần Y Cổ Thiên từ sáng sớm, hỏi thăm khắp các đan sư, y giả trong Bách Thảo Đường. Nhưng câu trả lời đều như nhau: Thần Y Cổ Thiên rất khó gặp, ông thường ẩn cư hoặc ngao du khắp nơi, không ai biết chính xác tung tích.

“Trường Sinh huynh,” Tiêu Hạo rốt cuộc không nhịn được, dừng lại trước mặt Lục Trường Sinh, giọng nói hơi vội vàng, mang theo chút bất lực. Hắn đưa tay gãi gãi mái tóc đen cắt ngắn, gọn gàng của mình. “Chúng ta còn phải chờ bao lâu nữa đây? Thần Y Cổ Thiên này đúng là khó gặp như lời đồn. Ta đã hỏi khắp nơi rồi, có người nói ông ấy đang ở Dược Viên trên Thiên Sơn, có người lại bảo ông ấy đang ngao du ở Hải Ngoại Tiên Đảo. Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi đây mãi sao?”

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả một bầu trời đêm tĩnh lặng. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi lại nhìn về phía một cây linh thảo đang héo úa trong vườn, mặc dù xung quanh nó, các linh thảo khác vẫn xanh tốt. “Đạo y thuật cũng là một loại đạo, cần duyên phận, Tiêu Hạo,” hắn nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, mang hàm ý sâu sắc, tựa như mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. “Vả lại, ở đây cũng có nhiều điều đáng để ta quan sát và học hỏi. Ngươi thấy không, ngay cả trong một nơi linh khí dồi dào như Bách Thảo Đường, vẫn có những cây linh thảo héo úa. Sự bất ổn của linh khí đã lan rộng đến mọi ngóc ngách, không bỏ sót một nơi nào. Ta đang quan sát… có một loại hỗn loạn tiềm ẩn trong linh khí nơi đây, một loại bệnh căn mà y thuật thông thường khó lòng nhận ra.”

Tiêu Hạo nhìn theo ánh mắt của Lục Trường Sinh, rồi thở dài. Hắn vẫn chưa hoàn toàn hiểu được những suy nghĩ thâm sâu của đạo hữu mình, nhưng hắn tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là người sẽ bỏ phí thời gian vô ích. “Nhưng chúng ta đến đây là để tìm Thần Y Cổ Thiên mà, nếu không gặp được ông ấy, làm sao chúng ta có thể học hỏi y thuật để thanh tẩy tà khí?” Hắn vẫn giữ vững mục tiêu ban đầu, dù có chút hoài nghi về phương pháp của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh chỉ khẽ mỉm cười, không trả lời trực tiếp. Trong lòng hắn, việc gặp Thần Y Cổ Thiên chỉ là một phần của con đường. Điều quan trọng hơn là chiêm nghiệm và hiểu thấu bản chất của sự "chữa lành". Hắn nhận ra, Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn tu luyện, thứ công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, có thể không chỉ dùng để tự bảo vệ bản thân. Nó còn có thể là chìa khóa để "chữa lành" những vết thương sâu xa hơn của thế giới, những vết thương mà y thuật thông thường chỉ có thể chữa trị phần ngọn. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa mới, một con đường mới để áp dụng "Đạo" của mình.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím sẫm lên bầu trời. Bỗng nhiên, không khí yên bình của Bách Thảo Đường bị xé toạc bởi một tiếng la hét thất thanh, kéo theo đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng từ phía cổng chính. Mùi hương thảo dược thanh khiết trong chốc lát bị xua tan, thay vào đó là một mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh khét lẹt và một làn khí lạnh lẽo, khó chịu xộc thẳng vào khứu giác. Ma khí!

Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cùng bật dậy. Từ phía cổng, một nhóm người đang vội vã đưa vào vài ba bóng người tiều tụy. Đó là những tu sĩ bị thương nặng, trên người họ bao phủ một làn Ma khí cuồn cuộn, đen kịt, tựa như những sợi xích vô hình đang siết chặt lấy linh hồn họ. Làn da xanh xám, mạch máu nổi lên những đường đen kịt như mạng nhện, đôi mắt đỏ ngầu hoặc vô hồn, ánh lên sự hoảng loạn và đau đớn tột cùng. Tiếng rên rỉ của họ không còn là của con người, mà như tiếng gầm gừ của những dã thú đang bị xiềng xích, thỉnh thoảng lại ho ra những ngụm máu đen đặc quánh.

Các thầy thuốc trong Bách Thảo Đường, những người luôn giữ thái độ điềm tĩnh, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ hoảng loạn. Họ lùi lại, nét mặt trắng bệch. Trưởng Lão Dược Phường, một vị đan sư già với khuôn mặt phúc hậu và bộ râu dài bạc trắng, mặc đạo bào sạch sẽ, nhanh chóng tiến đến kiểm tra. Ông vừa ban nãy còn đang hướng dẫn các học trò pha chế linh dược, giờ đây ánh mắt đầy lo lắng, bối rối. Ông cẩn thận đặt tay lên cổ tay một tu sĩ, linh lực nhẹ nhàng thăm dò, nhưng chỉ một khoảnh khắc, vẻ mặt ông ta lập tức biến sắc, đôi mắt co rút lại vì kinh hãi.

“Cứu mạng! Họ bị Ma khí của Hắc Ám Ma Tông xâm thực! Trưởng Lão, xin hãy ra tay!” Người hộ tống, một tu sĩ trẻ với khuôn mặt lấm lem máu và mồ hôi, quỳ sụp xuống, giọng nói khẩn thiết, tuyệt vọng. “Chúng ta đã giao chiến với một nhánh nhỏ của Hắc Ám Ma Tông tại biên giới, nhưng Ma khí của chúng quá kinh khủng… Nó ăn mòn linh khí, ăn mòn cả sinh mệnh! Các đạo hữu của chúng tôi đã bị Ma khí xâm thực quá sâu, cầu xin Trưởng Lão cứu lấy họ!”

Trưởng Lão Dược Phường run rẩy rút tay về, ánh mắt nhìn những tu sĩ đang co giật trên nền đất với vẻ bất lực. “Ma khí quá nặng… đã ăn sâu vào linh hồn, vào đạo cơ. Loại này… ngay cả những linh dược mạnh nhất cũng khó lòng tịnh hóa. Nó không chỉ là thương tổn vật lý, mà còn là sự ăn mòn của ý chí, của bản nguyên sinh mệnh.” Ông lắc đầu thở dài, biểu cảm đầy tuyệt vọng. “Loại Ma khí này, ta e rằng… ngay cả Thần Y Cổ Thiên cũng…” Ông không nói hết câu, nhưng ý nghĩa đã rõ ràng. Một làn mây đen u ám bao trùm sảnh chính, thay thế hoàn toàn bầu không khí thanh tịnh ban đầu. Sự sợ hãi lan truyền nhanh chóng, biến Bách Thảo Đường từ nơi chữa bệnh thành một nơi đầy ám ảnh.

Tiêu Hạo đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, nét mặt trắng bệch. Hắn chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng bi thảm đến vậy. “Trường Sinh huynh… Ma khí của Hắc Ám Ma Tông lại kinh khủng đến vậy sao? Thậm chí Trưởng Lão Dược Phường cũng bó tay…” Hắn lắp bắp, giọng nói run rẩy.

Trong khi mọi người đang chìm trong sự hoảng loạn và tuyệt vọng, Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không nói một lời, nhưng ánh mắt hắn không hề tránh né. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng tu sĩ bị Ma khí xâm thực, cảm nhận từng luồng khí đen kịt đang cuộn trào trên cơ thể họ, xâm nhập vào từng kinh mạch, từng tấc da thớ thịt. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi đau đớn tột cùng của những linh hồn đang bị Ma khí nuốt chửng.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Con đường hắn chọn là giữ vững đạo tâm, tránh xa vòng xoáy nhân quả, tu hành vì bản thân, không vì thiên hạ. Nhưng nhìn thấy những sinh linh đang quằn quại trong đau đớn, ánh mắt cầu xin xen lẫn tuyệt vọng của họ chạm đến sâu thẳm lòng trắc ẩn của hắn. Hắn nhớ lại những lời nói của vị đan sư già sáng nay: “Đạo lý chữa lành… đó là một con đường rất khó đi. Bởi lẽ, vết thương của thế giới này không chỉ nằm ở thân xác, mà còn nằm ở linh hồn, ở đạo tâm của con người.” Hắn tự hỏi, liệu sự "chữa lành" mà hắn đang tìm kiếm có phải là điều này? Liệu Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn có thể thực sự "chữa lành" những vết thương sâu sắc đến vậy không?

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dao động của linh khí trong cơ thể mình. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một công pháp cường đại, nhưng nó mang lại sự ổn định, sự cân bằng. Có lẽ, chính sự cân bằng đó mới là thứ cần thiết nhất để đối phó với sự hỗn loạn của Ma khí. Lục Trường Sinh tiến lên một bước. Ánh mắt hắn kiên định, không một chút do dự. Hắn không thể đứng nhìn. Dù có phải cuốn vào vòng xoáy nhân quả, dù có phải đối mặt với những rủi ro khó lường, hắn cũng không thể làm ngơ trước nỗi đau của chúng sinh. Đây không phải là hành động vì đại nghĩa, mà là hành động xuất phát từ bản tâm, từ lòng trắc ẩn. Đây là con đường mà hắn đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tiêu Hạo nhìn thấy Lục Trường Sinh bước tới, định can ngăn, nhưng khi nhìn vào đôi mắt kiên định của hắn, Tiêu Hạo đột nhiên không thốt nên lời. Hắn biết, khi Lục Trường Sinh đã quyết định, không ai có thể lay chuyển. Trưởng Lão Dược Phường cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc nhìn về phía Lục Trường Sinh, không hiểu một tu sĩ trẻ tuổi, với khí tức không quá cường đại, lại có thể điềm tĩnh đến vậy giữa cảnh tượng hỗn loạn này. Mây đen trên bầu trời kéo đến dày đặc hơn, báo hiệu một đêm giông tố sắp sửa ập đến, nhưng trong mắt Lục Trường Sinh, chỉ có sự tập trung tuyệt đối.

***

Đêm khuya bao trùm Bách Thảo Đường, mang theo cơn mưa phùn nhẹ lất phất, càng khiến cho không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề. Tuy nhiên, trong một khu vực điều trị tạm thời của Bách Thảo Đường, nơi mọi người đã dọn dẹp gọn gàng nhất có thể, một cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra. Âm thanh hỗn loạn ban nãy đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt của tu sĩ và những lời thì thầm khẽ của Lục Trường Sinh. Mùi Ma khí vẫn còn lảng vảng, nhưng đã bắt đầu bị lấn át bởi hương thảo dược dịu nhẹ và một chút mùi ozon tinh khiết, mang lại cảm giác thanh tẩy.

Lục Trường Sinh ngồi thiền cạnh tu sĩ bị thương nặng nhất, người đang nằm co quắp trên một chiếc giường đơn sơ, cơ thể run rẩy từng hồi, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà. Làn Ma khí đen kịt vẫn cuộn trào trên người y, tạo thành những quầng sáng âm u. Lục Trường Sinh không hề vội vã. Hắn nhắm mắt lại, điều chỉnh hơi thở, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình. Không có hào quang chói lọi, không có pháp lực bùng nổ, chỉ có một luồng linh quang nhạt nhòa, tinh tế, tựa như ánh trăng mỏng manh, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể hắn.

“Nhiếp niệm quy nguyên, hỗn độn hóa giải… Đạo pháp tự nhiên, vạn vật hồi xuân…” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng điệu trầm thấp, tựa như đang niệm một bài kinh cổ xưa, mỗi âm tiết đều mang theo một ý nghĩa sâu xa, một nguồn năng lượng huyền diệu. Hắn không dùng linh lực để trực tiếp công kích Ma khí, mà là dẫn dắt linh khí trong cơ thể mình, nhẹ nhàng xâm nhập vào kinh mạch của đối phương. Từng sợi linh khí tinh khiết, mang theo ý chí "chữa lành" của Lục Trường Sinh, bắt đầu luồn lách qua những mạch máu đã bị Ma khí ăn mòn, dần dần bao bọc lấy những luồng Ma khí đen kịt.

Đây không phải là một phương pháp y thuật thông thường. Các đan sư thường dùng linh dược hoặc linh lực mạnh mẽ để cưỡng bức đẩy Ma khí ra ngoài, hoặc dùng hỏa diễm tinh thuần để đốt cháy nó. Nhưng Ma khí của Hắc Ám Ma Tông không chỉ là một thực thể vật chất, nó còn là sự ăn mòn của ý chí, của tinh thần. Cưỡng bức đẩy ra có thể làm tổn thương nguyên khí, thậm chí làm tan nát đạo cơ của người bị thương. Lục Trường Sinh lại chọn một con đường hoàn toàn khác: Tịnh hóa. Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để tạo ra một trường năng lượng cân bằng, một "đạo trường" nhỏ, nơi Ma khí không thể tồn tại một cách hỗn loạn. Hắn không tiêu diệt Ma khí, mà là "hóa giải" nó, chuyển hóa sự hỗn loạn thành sự cân bằng, tịnh hóa cái ác thành cái thiện, trả lại bản nguyên cho nó.

Dưới ánh nến lung linh và ánh sáng mờ ảo từ pháp trận nhỏ mà Lục Trường Sinh vừa bố trí, Ma khí từ cơ thể tu sĩ bắt đầu bốc lên thành từng làn khói đen mỏng, lượn lờ trong không khí rồi tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Quá trình này diễn ra chậm rãi, nhưng vô cùng vững chắc. Từng chút một, làn da xanh xám của tu sĩ dần lấy lại sắc hồng hào, mạch máu đen kịt dần chìm xuống, ánh mắt vô hồn cũng bắt đầu có những tia sáng yếu ớt, dù vẫn còn mê man. Tiếng rên rỉ cũng dần nhỏ lại, chuyển thành hơi thở đều đặn hơn.

Cả căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ và hơi thở nhẹ nhàng của Lục Trường Sinh. Lúc này, một bóng người già nua lặng lẽ xuất hiện ở ngưỡng cửa, tựa như một làn gió thoảng qua. Đó chính là Thần Y Cổ Thiên. Khuôn mặt ông hiền từ, râu tóc bạc trắng, mặc áo bào đơn giản, đeo túi linh dược bên hông, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu mọi vật. Ông đã đứng đó từ lúc nào, không ai hay biết, và vẫn giữ nguyên tư thế, đôi mắt chăm chú quan sát từng hành động của Lục Trường Sinh. Ban đầu, ánh mắt ông mang theo vẻ thờ ơ thường thấy, nhưng khi chứng kiến Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo và quá trình tịnh hóa Ma khí, đôi mắt ông ta sáng lên vẻ kinh ngạc tột độ.

“Đây là… phương pháp gì?” Thần Y Cổ Thiên lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn nhưng đầy nội lực, tựa như tiếng suối chảy từ ngàn năm. “Không phải y thuật thông thường… mà là chữa lành từ gốc rễ? Hắn không đẩy Ma khí ra, cũng không đốt cháy nó. Hắn đang… chuyển hóa nó. Khó tin! Lão phu hành y cả ngàn năm, chưa từng thấy qua phương pháp nào như vậy.” Ông ta vuốt chòm râu bạc trắng, ánh mắt lóe lên vẻ suy tư sâu xa, không giấu nổi sự hứng thú và tò mò.

Tiêu Hạo và Trưởng Lão Dược Phường cũng nín thở theo dõi, không dám phát ra tiếng động. Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa tự hào. “Trường Sinh huynh… hắn đang làm gì vậy? Tại sao Ma khí lại tự tan biến như vậy?” Hắn thì thầm, không dám tin vào những gì mình đang thấy.

Trưởng Lão Dược Phường cũng gật gù, ánh mắt đầy vẻ thán phục. “Đây quả là thần tích! Ma khí của Hắc Ám Ma Tông vốn nổi tiếng là khó trị, ăn mòn cả nguyên thần. Ngay cả những đan dược cao cấp nhất của Bách Thảo Đường cũng chỉ có thể trì hoãn, chứ không thể tịnh hóa hoàn toàn. Nhưng vị tiểu hữu này… lại có thể làm được điều không tưởng!”

Lục Trường Sinh vẫn không nói gì, toàn tâm toàn ý tập trung vào việc tịnh hóa. Trong tâm trí hắn, đây không chỉ là chữa bệnh, mà là trả lại sự cân bằng cho một linh hồn đang bị xáo trộn. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ được sinh ra để chống lại sự phản phệ, để ổn định đạo tâm, giờ đây lại được vận dụng để ổn định sự hỗn loạn từ bên ngoài. Hắn cảm thấy mình đang đi đúng con đường, một con đường không phải để chinh phạt, mà là để "chữa lành", để kiến tạo. Đây là bản tâm của hắn, là đạo của hắn.

Thời gian trôi qua, từng chút Ma khí cuối cùng cũng được tịnh hóa hoàn toàn. Lục Trường Sinh từ từ thu công, mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một tia mệt mỏi khó nhận ra. Hắn biết, việc tịnh hóa Ma khí sâu sắc như vậy không phải là không có tiêu hao. Nhưng trong lòng hắn, lại tràn ngập một cảm giác thanh tịnh, một sự bình yên sâu sắc, như thể hắn vừa gột rửa một phần ô uế nào đó của thế giới. Hắn đã can thiệp, nhưng không phải bằng bạo lực hay tranh đấu, mà bằng sự "chữa lành". Đây chính là con đường riêng của hắn, khác biệt hoàn toàn với xu thế của thời đại.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, rải lên nền nhà đá xanh của Bách Thảo Đường, xua đi những u ám của đêm mưa. Không khí trong lành, mát mẻ sau trận mưa phùn nhẹ, mang theo hương thảo dược thanh khiết, như thể toàn bộ nơi đây đã được gột rửa. Tiếng chim hót líu lo từ vườn linh thảo vọng vào, hòa cùng tiếng người nói chuyện thì thầm và hơi thở đều đặn của những người bệnh đang dần hồi phục. Bầu không khí căng thẳng, tuyệt vọng của đêm qua đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm, tràn đầy hy vọng và một niềm thán phục không lời.

Nhóm tu sĩ bị thương nặng, những người tưởng chừng đã cận kề cái chết, giờ đây đã ổn định. Dù vẫn còn yếu ớt, nhưng làn da họ đã lấy lại sắc thái bình thường, đôi mắt không còn vẻ vô hồn hay đỏ ngầu. Ma khí trên người họ đã gần như hoàn toàn được tịnh hóa, chỉ còn lại những vết tích mờ nhạt của một trận chiến khốc liệt. Họ nằm đó, an tĩnh, tựa như những chiến binh vừa trải qua một giấc ngủ dài sau trận chiến sinh tử.

Trưởng Lão Dược Phường, với khuôn mặt phúc hậu giờ đây tràn ngập vẻ vui mừng và kính phục, đích thân mang theo khay linh dược bổ dưỡng đến cho các tu sĩ. Ông nhìn Lục Trường Sinh, người đang ngồi tĩnh tọa ở một góc, điều hòa lại linh khí, rồi cung kính cúi đầu thật sâu. Bộ râu dài bạc trắng của ông khẽ lay động theo cử chỉ.

“Đa tạ công tử đã ra tay nghĩa hiệp, ân tình này Bách Thảo Đường sẽ không bao giờ quên,” Trưởng Lão Dược Phường nói, giọng điệu chân thành, đầy lòng biết ơn. “Không ngờ phương pháp của công tử lại thần diệu đến vậy, hóa giải hoàn toàn Ma khí ăn mòn linh hồn. Đây quả thực là một kỳ tích mà lão phu chưa từng thấy trong hàng trăm năm hành y. Công tử không chỉ cứu mạng họ, mà còn cứu lấy đạo cơ, cứu lấy tương lai tu hành của họ.”

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Hắn không hề kiêu ngạo hay tự mãn trước lời ca ngợi. “Trưởng Lão quá lời rồi,” hắn đáp, giọng điệu khiêm tốn, bình thản. “Vãn bối chỉ là thuận theo tự nhiên, cố gắng chữa lành sự hỗn loạn.” Hắn không nghĩ mình là anh hùng cứu thế, chỉ là làm điều bản thân cho là đúng, thuận theo "Đạo" của mình. Con đường tu hành của hắn không phải để xưng bá hay lập công, mà là để tìm kiếm sự cân bằng, sự hài hòa giữa vạn vật.

Đúng lúc này, Thần Y Cổ Thiên, người đã chứng kiến toàn bộ quá trình tịnh hóa Ma khí đêm qua, từ từ tiến lại gần. Vẻ thờ ơ, lạnh nhạt ban đầu đã hoàn toàn biến mất khỏi khuôn mặt ông. Thay vào đó là một ánh mắt đầy hứng thú, pha lẫn sự kinh ngạc sâu sắc. Ông vuốt chòm râu bạc trắng, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ dò xét, nhưng không còn là sự đánh giá từ xa, mà là sự khao khát được lĩnh hội.

“Tiểu hữu,” Thần Y Cổ Thiên lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng vô hình, khiến mọi người trong phòng đều phải chú ý. “Phương pháp của ngươi… rất đặc biệt. Lão phu hành y cả ngàn năm, cũng tự cho mình đã gặp qua vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng thấy qua một phương pháp chữa lành nào lại đi sâu vào bản nguyên như vậy. Ngươi không chỉ chữa bệnh, mà là tịnh hóa, chuyển hóa. Có thể cho lão phu được lĩnh giáo một chút không?” Ông không dùng từ "truyền thụ" hay "chỉ giáo", mà là "lĩnh giáo", thể hiện sự khiêm tốn và khao khát học hỏi của một bậc thầy y thuật đã đạt đến đỉnh cao.

Lục Trường Sinh nhìn Thần Y Cổ Thiên. Hắn đã biết vị đan sư già sáng qua chính là Thần Y Cổ Thiên. Hắn không khỏi cảm thán sự tinh tế của đối phương. “Vãn bối chỉ là thuận theo tự nhiên, cố gắng chữa lành sự hỗn loạn,” hắn lặp lại, nhưng lần này, trong câu nói của hắn ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa hơn. Hắn không nói về y thuật, mà nói về đạo của hắn. Hắn tin rằng, căn nguyên của mọi bệnh tật, mọi tai ương trên thế giới này đều xuất phát từ sự hỗn loạn, sự mất cân bằng. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, với khả năng ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, lại chính là công pháp tối ưu để "chữa lành" những hỗn loạn ấy.

Thần Y Cổ Thiên lắng nghe, đôi mắt tinh anh của ông lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Ông gật gù, ánh mắt lộ vẻ suy tư sâu xa. Ông đã nhìn thấu rằng Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ bình thường, mà là một người đang đi trên một con đường hoàn toàn khác biệt, một con đường của sự "chữa lành" không chỉ thân xác mà còn cả linh hồn, cả đạo lý của thế giới. Việc Lục Trường Sinh thành công chữa trị Ma khí bằng phương pháp độc đáo của mình đã báo hiệu rằng Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện cá nhân mà còn có tiềm năng 'chữa lành' thế giới, bao gồm cả sự hỗn loạn của linh khí và Ma khí.

“Thuận theo tự nhiên… chữa lành sự hỗn loạn…” Thần Y Cổ Thiên lẩm bẩm, như đang thưởng thức một chén trà đạo lý. “Lời này, nghe qua thì đơn giản, nhưng lại ẩn chứa đại đạo. Có lẽ, lão phu đã tìm thấy người có thể kế thừa y bát của mình, không phải ở phương diện y thuật thuần túy, mà ở phương diện đạo lý chữa lành.” Sự kinh ngạc và hứng thú của Thần Y Cổ Thiên đã đặt nền móng cho một cơ duyên mới, một cánh cửa mới mở ra cho Lục Trường Sinh, nơi hắn có thể học hỏi sâu hơn về y đạo và linh dược, nhưng theo cách riêng của mình.

Trong khi đó, Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng linh khí mới đang tuôn chảy trong cơ thể mình, không phải là sự tăng trưởng về tu vi, mà là sự thấu triệt sâu sắc hơn về "Đạo" của hắn. Hắn biết, quy mô và mức độ nghiêm trọng của Ma khí xâm thực này chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn. Sự bành trướng mạnh mẽ và tàn khốc của Hắc Ám Ma Tông đang đẩy nhanh sự cần thiết của một Liên Minh Chính Đạo, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Nhưng hắn, Lục Trường Sinh, sẽ không tham gia vào cuộc chiến theo cách thông thường. Hắn sẽ đi trên con đường của riêng mình, con đường của sự "chữa lành", âm thầm ảnh hưởng đến cục diện, để lại một dấu ấn khác biệt giữa đại thế biến động. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn, dù chậm rãi, nhưng chưa hề kết thúc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free