Cửu thiên linh giới - Chương 331: Bàn Kế Liên Minh: Nỗi Lo Và Quyết Tâm Của Chính Đạo
Trong sảnh đường Thái Huyền Tông, ánh sáng sớm tinh khiết xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải lên nền đá cẩm thạch trắng một vầng hào quang mờ ảo. Không khí nơi đây vốn dĩ trang nghiêm và thanh tịnh, nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi lo lắng vô hình, đè nặng lên từng linh giác. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa vọng lại, trầm bổng giữa không gian tĩnh mịch, dường như muốn xoa dịu những tâm hồn đang bất an, nhưng lại không thể làm tan đi sự u ám trong ánh mắt của những người đang tề tựu. Hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi thảo dược dịu nhẹ, vốn là đặc trưng của một tông môn tu hành, nay lại càng làm tăng thêm cảm giác bất lực trước những biến cố đang diễn ra.
Vạn Pháp Tông Chủ ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người uy nghiêm nhưng nét mặt lại ẩn chứa một nỗi u lo sâu sắc. Đôi mắt sáng của ông lướt qua những cuộn ngọc giản được đặt ngay ngắn trên bàn ngọc trước mặt. Mỗi cuộn ngọc giản ấy là một phản hồi, một lời đáp từ các tông môn khác về lời mời gọi thành lập liên minh chính đạo. Bên cạnh ông, Mộc Thanh Y trong bộ đạo bào xanh ngọc thanh thoát, và Bạch Ngưng Sương với bạch y tinh khiết, cả hai đều giữ vẻ trầm mặc. Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, giờ đây ẩn chứa sự kiên định xen lẫn một chút thất vọng. Bạch Ngưng Sương, đôi mắt long lanh như sương mai, cũng phảng phất nỗi ưu tư khó tả.
“Đã hơn ba ngày kể từ khi Thư Mời Liên Minh được gửi đi,” Vạn Pháp Tông Chủ cất lời, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng sự bất lực. “Phản hồi… không mấy khả quan.” Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề như thể mang gánh nặng của cả cửu thiên. “Như dự đoán, không phải ai cũng thấy rõ nguy cơ trước mắt. Lợi ích cá nhân, sự e ngại và nỗi sợ hãi vẫn còn quá lớn.” Ông không ngạc nhiên, nhưng vẫn cảm thấy chua xót. Con người, dù là tu sĩ, vẫn khó thoát khỏi những ràng buộc của phàm tục, của tự tư tự lợi. Cái gọi là "đạo thống" hay "chính nghĩa" dường như chỉ là thứ yếu khi đứng trước sự an nguy của bản thân và tông môn.
Một vị Trưởng Lão khác, râu tóc bạc phơ, cũng không giấu nổi vẻ mệt mỏi. “Tông môn X yêu cầu chúng ta phải đảm bảo an toàn lãnh địa của họ trước. Tông môn Y lại muốn Minh Chủ phải là người của họ, hoặc ít nhất là một vị cường giả mà họ tin tưởng… Thậm chí có tông môn còn nghi ngờ đây là âm mưu của Thái Huyền Tông để thôn tính các thế lực khác. Thật khó để thống nhất.” Giọng ông đầy vẻ ngao ngán, tựa như đang đứng trước một bức tường thành kiên cố không thể nào phá vỡ. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự kiện lớn trong giới tu hành, nhưng chưa bao giờ thấy sự chia rẽ lại sâu sắc đến vậy, ngay cả khi họa lớn đã cận kề.
Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nàng cảm nhận rõ ràng sự cấp bách của tình hình, và sự chần chừ của các tông môn khác chỉ càng làm cho nguy cơ thêm chồng chất. “Ma Tông không chờ đợi chúng ta,” nàng nói, giọng sắc sảo nhưng không kém phần lo lắng. “Càng chậm trễ, tổn thất càng lớn. Chúng ta phải hành động kiên quyết hơn, không thể mãi ngồi đây chờ đợi những lời từ chối khéo léo hay những điều kiện vô lý.” Nàng hiểu rằng, trong thời khắc sinh tử này, sự do dự chính là con dao hai lưỡi, có thể cắt đứt sinh lộ của chính đạo. Nàng nhìn Vạn Pháp Tông Chủ, đôi mắt phượng tràn đầy quyết tâm, như muốn truyền thêm ý chí cho người đứng đầu tông môn.
Bạch Ngưng Sương không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt nàng quét qua từng cuộn ngọc giản, như muốn đọc thấu tâm tư của những người đứng sau chúng. Nàng cảm nhận được sự ích kỷ, sự sợ hãi và cả sự ngu muội đang len lỏi trong từng lời lẽ. Ma khí không chỉ ăn mòn thân xác, mà còn ăn mòn cả ý chí, cả niềm tin của con người. Nàng hiểu Mộc Thanh Y đang tức giận, nhưng nàng cũng biết rằng giận dữ không thể giải quyết được vấn đề. Cần phải có một cách tiếp cận khác, mạnh mẽ hơn, trực tiếp hơn.
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn Mộc Thanh Y đầy vẻ tán thưởng, nhưng cũng chất chứa nỗi bận tâm. “Ta hiểu nỗi lo của các con,” ông nói, giọng điệu mang theo chút mệt mỏi. “Nhưng chúng ta không thể cưỡng ép. Một liên minh được xây dựng trên sự sợ hãi và ép buộc sẽ không bền vững. Hơn nữa, Ma Tông đang trỗi dậy mạnh mẽ. Chúng ta không thể phân tán lực lượng để đối phó với những mâu thuẫn nội bộ.” Ông lật xem một cuộn ngọc giản khác, trong đó là lời lẽ từ chối thẳng thừng, thậm chí còn mang ý mỉa mai, cho rằng Thái Huyền Tông đang "làm quá" vấn đề, hoặc muốn lợi dụng cơ hội để củng cố quyền lực. Sự thiển cận này khiến Vạn Pháp Tông Chủ cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Ông đã nghĩ đến câu nói của mình: “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp.” Nhưng liệu trong thời khắc này, sự bền vững có còn là ưu tiên hàng đầu, hay sự nhanh chóng và quyết đoán mới là điều cần thiết?
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương trao đổi ánh mắt. Trong ánh mắt của Mộc Thanh Y là sự sốt ruột không thể kìm nén, còn Bạch Ngưng Sương thì trầm tĩnh hơn, nhưng cũng toát lên vẻ kiên cường. Họ biết rằng, nếu cứ tiếp tục theo cách này, liên minh sẽ mãi chỉ là một ý tưởng hão huyền, và chính đạo sẽ bị Ma Tông nuốt chửng từng phần một. Họ đã chuẩn bị tâm lý cho những khó khăn, nhưng không ngờ sự cản trở lớn nhất lại đến từ chính những người mà họ muốn bảo vệ. Những tiếng thở dài thỉnh thoảng vang lên trong sảnh đường, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ bên ngoài, như khúc nhạc báo hiệu một tương lai đầy bão tố. Vạn Pháp Tông Chủ đặt cuộn ngọc giản cuối cùng xuống, khép đôi mắt lại, trầm ngâm suy tư. Ông biết, một quyết định lớn cần phải được đưa ra, một quyết định có thể thay đổi vận mệnh của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
***
Khi ánh nắng mặt trời đạt đến đỉnh điểm, rải xuống những tia vàng dịu dàng khắp Thái Huyền Tông, Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương rời khỏi sảnh họp. Bầu không khí căng thẳng trong sảnh đã để lại một gánh nặng vô hình trên vai hai nàng. Họ cùng tản bộ trong khu vườn thanh tịnh phía sau đại điện, nơi linh khí dồi dào tụ hội, nuôi dưỡng cây cối xanh tươi và những khóm linh hoa đua nở. Tiếng suối chảy róc rách từ một ngọn núi đá nhỏ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với nỗi lo lắng đang xâm chiếm tâm trí hai nàng. Mùi hương hoa cỏ thanh khiết phảng phất trong gió, mang theo sự tươi mát, nhưng cũng không thể xua đi nỗi ưu tư sâu thẳm.
Mộc Thanh Y dừng lại bên một gốc cổ thụ già cỗi, thân cây sần sùi mang dấu vết của hàng ngàn năm phong sương, cành lá sum suê như muốn che chở cả một khoảng trời. Nàng đưa tay khẽ chạm vào lớp vỏ cây thô ráp, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những dải mây trắng đang trôi lững lờ. “Muội thấy không?” nàng cất giọng, âm điệu trầm lắng hơn thường lệ, không còn sự sắc sảo dứt khoát như khi ở trong sảnh đường. “Ngay cả khi cái chết cận kề, nhân tâm vẫn khó mà đoàn kết. Ma Tông không chỉ hủy diệt thân thể, mà còn gieo rắc sự ngờ vực, chia rẽ giữa chính đạo.” Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên trong lòng, một sự mệt mỏi không đến từ việc chiến đấu, mà đến từ sự đấu tranh với chính bản tính của con người. Lời lẽ châm biếm, sự ích kỷ, sự sợ hãi… tất cả những thứ đó còn đáng sợ hơn cả ma khí cuồng bạo.
Bạch Ngưng Sương đứng cạnh nàng, ánh mắt kiên định không hề dao động. Nàng mặc bộ bạch y tinh khiết, mái tóc bạc óng ả buông xõa, tạo nên một vẻ thanh tao thoát tục. “Đúng vậy, tỷ tỷ,” nàng đáp, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng. “Nhưng nếu chúng ta không làm, ai sẽ làm? Chúng ta không thể để Ma Tông tiếp tục hoành hành mà không có sự phản kháng đồng bộ. Dù khó khăn đến mấy, liên minh này cũng phải được thành lập.” Nàng khẽ đưa tay, nắm lấy tay Mộc Thanh Y, truyền cho nàng một hơi ấm và sự kiên cường. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng tin vào đạo lý của chính nghĩa, và hơn hết, nàng tin vào quyết tâm của tỷ tỷ mình.
Mộc Thanh Y quay lại nhìn Bạch Ngưng Sương, trong đôi mắt nàng lấp lánh một tia sáng của hy vọng và quyết tâm mới. Nàng gật đầu, “Đúng. Chúng ta không thể ngồi chờ đợi nữa. Chúng ta phải tự mình đi. Từng tông môn một, từng gia tộc một. Cho họ thấy sự tàn khốc của Ma Tông, và cả hy vọng của sự đoàn kết.” Nàng nhớ lại những lời của Vạn Pháp Tông Chủ về sự bền vững, và nàng hiểu rằng, để có sự bền vững, đôi khi cần phải có những hành động quyết liệt, trực tiếp. Không thể để những lời lẽ hoa mỹ hay những lợi ích nhỏ nhen che mờ đi mối họa diệt vong đang treo lơ lửng trên đầu.
Bạch Ngưng Sương mỉm cười nhẹ, nụ cười thanh thoát như đóa liên hoa nở trong sương sớm. “Muội sẽ đi cùng tỷ. Sẽ có rất nhiều trở ngại, nhiều lời từ chối, thậm chí là sự khinh miệt. Nhưng nếu tâm chúng ta vững, đạo chúng ta kiên, ắt sẽ có ngày chuyển biến.” Nàng tin rằng, bằng sự chân thành và lý tưởng cao đẹp, họ có thể lay động được những trái tim đang bị che mờ bởi lợi ích và nỗi sợ hãi. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Mộc Thanh Y cảm nhận được sự vững chãi từ bàn tay của Bạch Ngưng Sương, và một luồng sức mạnh mới dâng trào trong lòng nàng. Nàng không còn cảm thấy cô độc nữa.
“Vậy thì, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Mộc Thanh Y hỏi, ánh mắt đã lấy lại vẻ kiên nghị thường thấy. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Nàng biết, việc đích thân vận động liên minh sẽ mở ra những cuộc gặp gỡ quan trọng với các tông môn khác, có thể sẽ gặp phải cả đồng minh lẫn đối thủ tiềm năng. Nhưng đó là con đường duy nhất để phá vỡ cục diện bế tắc hiện tại.
Bạch Ngưng Sương khẽ vuốt mái tóc bạc, suy tư. “Trước tiên, chúng ta cần một kế hoạch tỉ mỉ. Tìm hiểu kỹ càng về tình hình của từng tông môn, những mối lo ngại của họ, những điểm yếu mà Ma Tông có thể lợi dụng. Chúng ta sẽ không chỉ nói về nguy hiểm, mà còn nói về giải pháp, về sự bảo vệ, về tương lai.” Nàng không chỉ nhìn thấy nỗi sợ hãi, mà còn nhìn thấy cả những khao khát sâu thẳm ẩn giấu trong tâm trí của mỗi tu sĩ, mỗi tông môn. Nàng tin rằng, Ma Quân Huyết Ảnh có thể lợi dụng sự chia rẽ này để thực hiện các âm mưu lớn hơn, và họ cần phải hành động nhanh chóng.
Mộc Thanh Y gật đầu, ánh mắt lóe lên sự đồng tình. “Được. Vậy thì, ngay sau khi chuẩn bị xong, chúng ta sẽ khởi hành. Dù cho phải đi khắp Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu, chúng ta cũng phải dựng lên liên minh này. Đây không chỉ là vì Thái Huyền Tông, mà là vì toàn bộ chính đạo, vì sự tồn vong của thế giới tu hành.” Lời nói của nàng vang vọng trong không gian yên tĩnh của khu vườn, mang theo một khí phách hào hùng và một ý chí không thể lay chuyển. Hai nàng đã quyết định, và từ khoảnh khắc này, một chương mới trong hành trình của họ, và của cả chính đạo, chính thức bắt đầu.
***
Cùng lúc đó, tại Bách Thảo Đường, ánh nắng chiều muộn đã dịu đi, rải một màu vàng cam lên những mái ngói xanh rêu, khiến cảnh vật nơi đây trở nên ấm áp và an yên. Bên trong, tiếng nghiền dược đều đặn vẫn vang vọng từ khu luyện đan, hòa cùng mùi hương đặc trưng của các loại linh thảo, tạo nên một không khí thanh bình, nơi bệnh tật và đau khổ dường như lùi xa.
Lục Trường Sinh đang ngồi tịnh tọa trong một góc khuất của Bách Thảo Đường, nơi có một cửa sổ nhìn ra khu vườn dược liệu xanh tươi. Hắn khẽ nhắm mắt, cảm thụ sự biến chuyển của linh khí xung quanh. Sau sự kiện chữa trị các tu sĩ bị Ma khí xâm thực đêm qua, hắn cảm thấy một luồng linh khí mới tuôn chảy trong cơ thể mình, không phải là sự tăng trưởng về tu vi theo cách thông thường, mà là sự thấu triệt sâu sắc hơn về "Đạo" của hắn. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của Ma khí, sự mất cân bằng trong linh hồn của những người bị nhiễm, và cách Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn đã giúp ổn định và tịnh hóa chúng. Hắn biết rằng, con đường tu hành của hắn, con đường của sự "chữa lành" và "cân bằng", đang dần hiển lộ rõ ràng hơn.
Tiêu Hạo ngồi cạnh Lục Trường Sinh, đang lật dở một cuốn sách cổ về linh dược, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ mặt tỏ rõ sự tò mò. Hắn vẫn còn kinh ngạc về những gì Lục Trường Sinh đã làm đêm qua. “Trường Sinh huynh,” hắn khẽ gọi, giọng thì thầm. “Huynh thực sự đã khiến Thần Y Cổ Thiên phải kinh ngạc đấy. Lão nhân đó vốn nổi tiếng lập dị và ít khi để mắt đến người khác, vậy mà lại chủ động đến tìm huynh để ‘lĩnh giáo’. Điều này thật hiếm có.” Tiêu Hạo hiểu rằng, đây là một cơ duyên lớn, một cơ hội để Lục Trường Sinh tiếp cận với những tri thức y đạo sâu xa nhất.
Đúng lúc này, Thần Y Cổ Thiên, với vẻ ngoài lập dị quen thuộc, mái tóc và chòm râu bạc trắng như tuyết, cùng bộ áo bào đơn giản và chiếc túi linh dược đeo bên hông, chậm rãi bước đến. Ánh mắt ông vẫn đầy vẻ tò mò và hứng thú, không hề che giấu sự khao khát học hỏi. Ông không mang vẻ cao ngạo của một bậc thầy y thuật, mà là sự khiêm tốn của một người cầu đạo. Ông dừng lại trước mặt Lục Trường Sinh, khẽ cúi người, điều mà hiếm khi ông làm với bất kỳ ai.
“Tiểu hữu,” Thần Y Cổ Thiên cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một sự trịnh trọng. “Phương pháp chữa trị của ngươi… rất đặc biệt. Không giống bất kỳ y thuật nào ta từng thấy. Ngươi không chỉ tịnh hóa Ma khí, mà còn ổn định được cả linh hồn bị ăn mòn. Nó… giống như đang chữa lành cả bản nguyên, cả căn cơ của sự sống.” Ông nói, ánh mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm hồn hắn. Ông đã hành y cả ngàn năm, đã gặp vô số bệnh tình kỳ quái, vô số phương pháp trị liệu độc đáo, nhưng chưa bao giờ có một phương pháp nào lại khiến ông phải suy ngẫm nhiều đến vậy. Lời lẽ của Lục Trường Sinh về "chữa lành sự hỗn loạn" đêm qua vẫn văng vẳng trong tâm trí ông, như một câu sấm truyền mở ra một cánh cửa mới trong y đạo.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Hắn không hề tỏ ra kiêu ngạo hay tự mãn trước lời khen ngợi của Thần Y Cổ Thiên. Hắn đứng dậy, khẽ chắp tay hành lễ. “Vãn bối chỉ là thuận theo tự nhiên, dùng đạo lý của sự sống để hóa giải sự chết chóc,” hắn đáp, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều chứa đựng hàm ý sâu xa. Hắn không nói về kỹ thuật, về công pháp, mà nói về một đạo lý tổng quát, một triết lý mà hắn đã tôi luyện bấy lâu nay. Hắn hiểu rằng, căn nguyên của Ma khí, của mọi bệnh tật, không chỉ nằm ở vật chất mà còn nằm ở sự mất cân bằng của âm dương, của sinh tử, của thiện ác.
Thần Y Cổ Thiên lắng nghe, đôi mắt ông lóe lên một tia sáng rực rỡ, như thể vừa tìm thấy một bảo vật vô giá. “Thuận theo tự nhiên? Đạo lý của sự sống? Ngươi có thể nói rõ hơn không? Ta muốn tìm hiểu. Có lẽ, con đường y đạo của ta còn có thể mở rộng hơn nữa.” Ông nói, giọng điệu đầy khao khát, không chút che giấu. Ông, một Thần Y lừng danh, lại sẵn sàng hạ mình "lĩnh giáo" từ một tu sĩ trẻ tuổi, điều này đủ để thấy sự độc đáo và giá trị trong "đạo chữa lành" của Lục Trường Sinh. Câu nói “Sinh mệnh là vô giá, đạo cũng vậy” của ông dường như càng được củng cố thêm khi ông chứng kiến con đường của Lục Trường Sinh.
Tiêu Hạo ngồi bên cạnh, không thể kìm nén sự phấn khích. “Trường Sinh huynh, đây là cơ hội tốt đó! Thần Y Cổ Thiên muốn truyền thụ y thuật cho huynh!” Hắn nghĩ rằng Cổ Thiên sẽ truyền thụ y thuật cho Lục Trường Sinh, nhưng hắn không biết rằng, cuộc trao đổi này có thể còn sâu sắc hơn nhiều, là sự giao thoa của hai con đường đạo lý.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự điềm tĩnh và thấu triệt. Hắn biết, sự tò mò của Thần Y Cổ Thiên và ý định tìm hiểu "đạo chữa lành" của hắn sẽ dẫn đến việc hắn học được y thuật sâu sắc, mở rộng khả năng "chữa lành" không chỉ cá nhân mà cả thế giới. Đây chính là một bước tiến quan trọng trên con đường tu hành khác biệt của hắn. Hắn gật đầu, ra hiệu cho Tiêu Hạo giữ im lặng, rồi quay sang Thần Y Cổ Thiên.
“Đạo của vãn bối là sự cân bằng, sự hài hòa,” Lục Trường Sinh chậm rãi bắt đầu, ánh mắt trầm tư. “Mọi sự hỗn loạn, từ bệnh tật của thân xác đến suy đồi của linh hồn, đều xuất phát từ sự mất cân bằng. Ma khí ăn mòn sinh linh bởi vì nó phá vỡ sự cân bằng giữa sinh và tử, giữa âm và dương trong mỗi cá thể. Tàn Pháp Cổ Đạo của vãn bối không phải là thần thông diệu pháp để tăng cường sức mạnh, mà là một công pháp để ổn định bản nguyên, giữ vững đạo tâm, và từ đó, tự thân nó có thể khôi phục lại sự cân bằng đã mất.”
Thần Y Cổ Thiên ngồi xuống đối diện Lục Trường Sinh, ánh mắt ông không chớp, tập trung lắng nghe từng lời. Ông cảm nhận được sự chân thành và độ sâu sắc trong từng câu nói của Lục Trường Sinh. Đây không chỉ là y thuật, mà là một triết lý sống, một quan điểm về vạn vật, về sự tồn vong của vũ trụ. Ông đã đi tìm kiếm "đại đạo" trong y thuật cả đời, nhưng chưa bao giờ có ai lại có thể diễn giải nó một cách đơn giản mà lại thâm sâu đến vậy. Ông biết, cuộc gặp gỡ này không phải là sự truyền thụ y thuật một chiều, mà là một cuộc trao đổi đạo lý, một sự khai sáng cho cả hai. Và từ khoảnh khắc này, một cánh cửa mới đã mở ra cho Lục Trường Sinh, nơi hắn có thể khám phá sâu hơn về "đạo chữa lành" của mình, không chỉ dừng lại ở việc tu luyện cá nhân, mà còn ảnh hưởng đến cả thế giới rộng lớn đang chìm trong hỗn loạn. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn, dù chậm rãi, nhưng chưa hề kết thúc.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.