Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 337: Huyết Ảnh Thị Huyết: Ma Quân Nộ Hống, Loạn Thế Thêm Hung

Đêm đã về khuya, vầng trăng mờ nhạt treo lơ lửng giữa bầu trời đầy mây. Gió lạnh rít qua những mái ngói lưu ly của Thái Huyền Tông, mang theo một cảm giác cô tịch, u hoài. Trong Chính Điện, ánh đèn lung linh soi sáng tấm bản đồ thế cục Cửu Châu rộng lớn, nơi những chấm đỏ, đen, xanh đan xen, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn của loạn thế. Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương vẫn còn họp, đối mặt với những thách thức đang ngày càng chồng chất.

Mộc Thanh Y khẽ thở dài, xoa nhẹ mi tâm. “Các báo cáo đều cho thấy sự bành trướng của Ma Tông đang nhanh hơn chúng ta dự kiến. Chúng lợi dụng sự do dự và chia rẽ của chính đạo để gieo rắc sợ hãi, thu phục những kẻ yếu thế. Việc tập hợp liên minh đang gặp quá nhiều trở ngại. Chúng ta cần một giải pháp nhanh hơn, một cách tiếp cận khác.” Nàng nhìn về phía Vạn Pháp Tông Chủ, ánh mắt đầy vẻ trăn trở. “Có lẽ những lời đồn về ‘Tiên Trưởng áo xám’ không phải là vô căn cứ. Phương pháp của hắn, dù không trực diện diệt trừ tà ma, nhưng có vẻ hiệu quả trong việc ổn định lòng người và chữa lành những tổn thương nhỏ, những vết nứt trong linh mạch của thiên địa và nhân tâm.”

Bạch Ngưng Sương gật đầu đồng tình, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự thấu đáo sâu sắc. “Hắn vẫn luôn tránh né sự chú ý của thế tục, hành tung bí ẩn. Nếu muốn tìm, sẽ tốn nhiều công sức. Nhưng việc khơi dậy lòng tự lực và chữa lành linh mạch nhỏ quả thực rất phù hợp với tình hình hiện tại. Ma Tông có thể tàn phá, nhưng để khôi phục lại niềm tin và ý chí sinh tồn cho bá tánh thì cần một phương pháp khác, không phải chỉ là kiếm sắc và pháp thuật hùng mạnh. Mà phương pháp của ‘Tiên Trưởng áo xám’ ấy, dường như lại đánh trúng vào điểm yếu này.” Nàng nhớ lại những lời của sứ giả trẻ tuổi, về sự thay đổi của các tông môn nhỏ sau khi được Lục Trường Sinh giúp đỡ, một sự thay đổi từ sâu bên trong, từ tận gốc rễ.

Vạn Pháp Tông Chủ trầm ngâm nhìn bản đồ, những chấm đỏ đại diện cho Ma Tông đang ngày càng lan rộng, nuốt chửng những chấm xanh của chính đạo. Áp lực đè nặng lên vai ông, nhưng đạo tâm của ông vẫn vững như bàn thạch. Ông biết rằng, đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. “Việc liên minh vẫn là trọng yếu, là trụ cột để chống lại Ma Tông trên quy mô lớn. Nhưng chúng ta cũng không thể bỏ qua những phương pháp khác, những con đường dù nhỏ bé nhưng lại có thể gieo mầm hy vọng. Có lẽ, đã đến lúc tìm hiểu kỹ hơn về ‘Tiên Trưởng áo xám’ đó. Hãy cử một vài đệ tử mật thám, những người có khả năng điều tra khéo léo, bí mật thu thập thêm thông tin về hắn. Không phải để lôi kéo, mà để hiểu rõ hơn về con đường mà hắn đang đi.”

Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương nhìn nhau, trong ánh mắt đều hiện lên một tia hy vọng mới. Dù không biết liệu ‘Tiên Trưởng áo xám’ đó có thể mang lại sự thay đổi lớn lao nào hay không, nhưng ít nhất, đó là một hướng đi khác, một tia sáng le lói trong màn đêm u tối. Cả hai cùng nhau vạch ra những kế hoạch mới, bao gồm cả việc tăng cường hỗ trợ cho các tông môn nhỏ đã tham gia liên minh, củng cố niềm tin của họ, và cố gắng thuyết phục thêm những kẻ đang do dự bằng những bằng chứng cụ thể về sự tàn bạo của Ma Tông, cũng như những lợi ích khi đoàn kết.

Vạn Pháp Tông Chủ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm thăm thẳm. Ánh trăng mờ ảo đổ bóng lên khuôn mặt uy nghiêm của ông. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên trước nỗ lực liên minh của chính đạo, ông biết rõ điều đó. Một cuộc phản công lớn, một sự kiện rung chuyển Cửu Thiên Linh Giới, có lẽ chỉ còn là vấn đề thời gian. Nhưng ít nhất, ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, và những hạt mầm của sự đoàn kết đã được gieo trồng. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều thử thách đang chờ đợi Liên Minh Chính Đạo. Tuy nhiên, đạo của Lục Trường Sinh, dù lặng lẽ, vẫn đang âm thầm chảy, gieo những hạt giống bền vững vào lòng đất, chờ ngày đâm chồi nảy lộc.

***

Đêm khuya, gió bão gào thét như tiếng oan hồn vất vưởng, sấm sét xé toạc màn trời đen kịt, chiếu rọi chớp nhoáng lên những ngọn tháp nhọn hoắt, tường đá đen sẫm của Huyết Ảnh Cung. Kiến trúc gothic u ám này tựa hồ một con quái vật khổng lồ, sừng sững giữa cơn thịnh nộ của thiên địa. Bên trong đại điện chính, nơi tà khí cuồn cuộn ngưng đọng, mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc, Ma Quân Huyết Ảnh đang ngự trên ngai vàng làm từ xương thú khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa địa ngục. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết xăm trổ kỳ dị của hắn hiện rõ dưới ánh sáng xanh lục ma quái tỏa ra từ những ngọn đuốc xương. Khí tức u ám, lạnh lẽo bao trùm, khiến ngay cả không khí cũng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.

Dưới ngai vàng, Hắc Vương đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, cùng vài Ma Tướng cấp cao khác đang quỳ rạp, run rẩy trong sự uy hiếp vô hình. Đôi mắt đỏ rực như máu của Hắc Vương thoáng qua tia sợ hãi khi hắn cúi đầu bẩm báo, giọng nói trầm đục nhưng khẽ run: “Bẩm Ma Quân, tin tức vừa truyền về. Liên Minh Chính Đạo đã chính thức thành lập. Thái Huyền Tông, Vạn Pháp Tông, cùng một số tông môn lớn nhỏ khác đã liên kết, chuẩn bị tập hợp lực lượng kháng cự.”

Ma Quân Huyết Ảnh im lặng, chỉ có tiếng sấm vang dội bên ngoài và tiếng gió rít qua những khe đá. Đôi mắt đỏ như máu của hắn nheo lại, một nụ cười ghê rợn từ từ hiện lên trên khuôn mặt xương xẩu. Tà khí cuồn cuộn từ trong thân thể hắn bùng nổ, quét ngang đại điện, khiến những cột trụ đá cũng rung lên bần bật, các Ma Tướng dưới quyền đổ rạp xuống sàn, không dám ngẩng đầu. Không khí trở nên căng như dây đàn, chứa đầy áp lực khủng khiếp.

“Liên minh?” Giọng nói của Ma Quân trầm thấp, khàn khàn, nhưng mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp tột cùng, như tiếng kim loại gỉ sét ma sát vào nhau. “Một lũ kiến hôi dám xúm lại làm càn? Tốt lắm, để ta cho chúng biết thế nào là tuyệt vọng thực sự!” Hắn đập mạnh tay xuống ngai, tiếng xương va chạm khô khốc vang vọng. “Chúng dám mơ mộng chống lại Ma Tông ta, dám nghĩ đến việc khôi phục cái gọi là chính đạo của chúng? Nực cười!”

Sự giận dữ của Ma Quân không chỉ là phản ứng tức thời, mà còn là sự coi thường sâu sắc đối với những nỗ lực yếu ớt của chính đạo. Hắn nhìn nhận sự đoàn kết này không phải là mối đe dọa, mà là cơ hội để thị uy sức mạnh tuyệt đối, để đập tan mọi tia hy vọng còn sót lại. Hắn muốn nghiền nát ý chí kháng cự từ trong trứng nước, để cả Cửu Thiên Linh Giới này phải cúi đầu trước Huyết Ảnh Ma Tông.

“Truyền lệnh xuống!” Ma Quân Huyết Ảnh gằn giọng, mỗi chữ thốt ra đều mang theo sát khí ngập trời. Đôi tay dài, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ của hắn siết chặt lấy tay vịn ngai vàng. “Từ giờ, không cần bắt sống hay chiêu hàng. Thảm sát! Đốt sạch những nơi không có chính đạo bảo hộ. Cứ mỗi tông môn chính đạo dám hưởng ứng, ta sẽ huyết tẩy mười thôn làng. Để chúng thấy, sự đoàn kết của chúng chỉ mang lại cái chết cho kẻ yếu!”

Hắc Vương cùng các Ma Tướng nuốt khan, trong lòng vừa sợ hãi vừa dâng trào sự hưng phấn tàn bạo. Mệnh lệnh này vượt xa những gì họ dự kiến, nó không chỉ là tấn công, mà là một cuộc tàn sát có mục đích, nhằm đập tan ý chí, gieo rắc nỗi kinh hoàng sâu sắc nhất. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Vương lóe lên vẻ hung tàn. Hắn biết, mệnh lệnh này sẽ biến Cửu Châu thành địa ngục trần gian.

“Thuộc hạ tuân lệnh!” Hắc Vương dập đầu, giọng nói chắc nịch hơn, mang theo sự cuồng tín. “Huyết tẩy sẽ bắt đầu ngay lập tức, thưa Ma Quân! Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới!”

Ma Quân Huyết Ảnh hừ lạnh, nhếch mép cười khẩy. Cái trật tự mà hắn muốn, là trật tự của máu và lửa, của sự khuất phục tuyệt đối. Hắn nhìn ra ngoài màn đêm đang giằng xé bởi bão tố, một tia sét chói lòa chiếu sáng khuôn mặt độc ác của hắn. Hắn hình dung cảnh tượng máu chảy thành sông, xương chất thành núi, và trong mắt hắn, đó chính là vẻ đẹp của quyền năng vô thượng. Hắn biết, lời hiệu triệu của liên minh chính đạo, giờ đây, sẽ chỉ là tiếng chuông báo tử cho vô số sinh linh. Sự tàn bạo của hắn sẽ ngày càng tăng lên, đẩy Liên Minh Chính Đạo vào những thử thách cam go hơn, những lựa chọn nghiệt ngã mà họ chưa từng đối mặt.

***

Rạng sáng, bầu trời vẫn còn mây đen vần vũ, che khuất ánh mặt trời yếu ớt. Gió rít lạnh lẽo mang theo mùi khói và máu tanh nồng nặc. Tại một thôn làng nhỏ nằm nép mình bên rìa Cổ Hoang Sơn Mạch, cảnh tượng hoang tàn, bi thảm như một bức tranh địa ngục vừa được vẽ nên. Nhà cửa cháy rụi thành tro tàn, khói đen bốc lên nghi ngút, cuộn xoáy lên trời, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Xác người nằm la liệt, máu tươi còn chưa khô hoàn toàn, hòa lẫn với bùn đất và tro bụi. Tiếng la hét, tiếng khóc than giờ đã im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những xác nhà đổ nát và tiếng lửa tàn tí tách vọng lại từ xa.

Các Ma Binh, thân hình vạm vỡ, mặc giáp đen dính đầy máu, tay cầm những thanh đao kiếm nhuốm màu đỏ tươi, đang lùng sục những người còn sống sót. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, ánh lên vẻ hung tàn và khát máu. Tiếng gầm gừ man rợ của chúng vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ của cái chết.

Một Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, khuôn mặt độc ác, đeo chiếc mũ trụ hình đầu lâu và mặc bộ giáp đen bóng loáng, đang vung cây vũ khí hình răng nanh sắc nhọn của mình. Hắn vừa kết liễu một người đàn ông trung niên đang cố gắng che chở cho vợ con, tiếng cười khẩy ghê rợn vang lên giữa cảnh tượng tang thương. “Giết sạch! Không một ai được sống! Để xem lũ chính đạo kia có dám hợp sức nữa không!” Hắn hét lớn, giọng nói khàn khàn và đầy tàn bạo, vang vọng khắp thôn làng. Hắn tận hưởng sự sợ hãi và tuyệt vọng của những phàm nhân yếu ớt, coi đó như một bản nhạc chiến thắng.

Một nhóm Ma Binh khác đang dồn ép một đám thôn dân đang cố gắng trốn vào một căn hầm đổ nát. Tiếng khóc thét vang lên. “Cứu mạng! Xin các người tha cho con tôi!” Một người phụ nữ gầy yếu, quần áo rách rưới, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, đôi mắt tràn đầy nước mắt và tuyệt vọng. Nhưng những lời cầu xin của nàng chỉ đổi lại bằng tiếng cười man rợ và lưỡi đao lạnh lẽo.

Ma Binh dùng đao kiếm đồ sát không chút nương tay. Lửa vẫn tiếp tục cháy, lan rộng ra những gì còn sót lại. Mùi thiêu cháy, mùi máu tươi, mùi tử khí nồng nặc đến mức muốn làm nghẹt thở bất cứ ai còn sống sót. Không khí nặng nề, tràn ngập sự hoảng loạn và tuyệt vọng đến cùng cực. Những người may mắn không bị giết chết ngay lập tức thì cũng bị thương nặng, bò lết trong tuyệt vọng, tiếng rên rỉ yếu ớt của họ bị át đi bởi tiếng gió và tiếng lửa.

Một bà lão với mái tóc bạc phơ, thân thể gầy yếu, quần áo rách rưới, đang gắng gượng kéo lê một đứa trẻ bị thương nặng. Đôi mắt bà trống rỗng, chứa đựng nỗi đau không thể diễn tả. Bà đã chứng kiến con cháu mình bị giết hại, nhà cửa bị đốt phá. Tất cả những gì bà có, tất cả những gì bà yêu thương, đã bị hủy diệt trong một đêm. Niềm tin, hy vọng, tất cả đều tan biến như khói bụi.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mắt độc ác của hắn lóe lên sự thỏa mãn. Đây chính là thông điệp mà Ma Quân Huyết Ảnh muốn gửi đến cái gọi là 'Liên Minh Chính Đạo'. Hắn muốn chúng thấy, sự đoàn kết của chúng chỉ mang lại tai họa cho những kẻ yếu thế mà chúng muốn bảo vệ. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng, để không một tông môn nào dám đứng lên chống lại uy quyền của Ma Tông.

Những Ma Binh hoàn thành nhiệm vụ tàn sát, không bỏ sót một ngóc ngách nào. Chúng rút đi, để lại phía sau một địa ngục trần gian, một thôn làng bị xóa sổ khỏi bản đồ, chỉ còn lại những tàn tích cháy đen và mùi chết chóc. Khói đen vẫn tiếp tục bốc lên, che kín cả bầu trời, như một tấm màn tang thương phủ xuống sự sống đã lụi tàn. Sự tàn bạo của Ma Quân Huyết Ảnh đã được thực hiện một cách khủng khiếp, đẩy xung đột chính tà lên một tầm cao mới của sự dã man và vô nhân đạo.

***

Sáng muộn, ánh nắng ban mai yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp khói bụi còn vương vấn trên bầu trời, nhuộm một màu cam đỏ tang thương lên tàn tích của thôn làng. Không khí vẫn nặng nề, u ám, mang theo mùi khói ám, máu khô và tro tàn. Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo bước chân vào cảnh tượng hoang tàn này, mỗi bước đi đều dẫm lên những mảnh vỡ của cuộc sống đã bị hủy diại.

Tiêu Hạo không giấu được vẻ kinh hoàng và phẫn nộ. Đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đỏ hoe, nắm đấm siết chặt, thân thể run lên vì căm giận. Hắn nhìn những xác người nằm la liệt, những ngôi nhà cháy đen, những khuôn mặt vặn vẹo trong đau đớn. “Quá tàn nhẫn! Lũ tà đạo này... chúng đã vượt quá giới hạn rồi!” Giọng hắn khàn đặc, nghẹn ngào, pha lẫn sự bất lực và phẫn uất. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng đau thương, nhưng sự tàn bạo có chủ đích này vẫn khiến lòng hắn dậy sóng.

Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy trong bộ đạo bào vải thô màu xám, vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy của hắn lại ánh lên sự đau xót sâu sắc. Hắn lặng lẽ quan sát hiện trường, từng chi tiết của sự hủy diệt đều khắc sâu vào tâm trí hắn. Mùi tử khí nồng nặc, tiếng gió rít qua những xác nhà đổ nát, tiếng than khóc yếu ớt từ xa của những người sống sót – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bi thương. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đến tận xương tủy của những phàm nhân, cảm nhận được vết nứt đang ngày càng lan rộng trong linh mạch của thiên địa này. Trong khoảnh khắc đó, một xung đột dữ dội nổ ra trong nội tâm hắn: liệu có nên từ bỏ con đường chậm rãi của mình, vung kiếm trực tiếp diệt trừ tà ma, hay vẫn kiên định với đạo lý chữa lành từ gốc rễ?

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn giữ đạo tâm. “Sự hung tàn của chúng không có giới hạn, Tiêu Hạo. Nhưng chúng ta cũng không thể để lòng căm thù làm mờ mắt.” Giọng hắn trầm, khẽ, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Cứu vớt những gì có thể cứu, gieo mầm cho những gì có thể hồi sinh.” Hắn hiểu rằng, nếu chỉ chạy theo cơn thịnh nộ, hắn sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, mất đi bản tâm. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, một con đường mà hắn tin là đúng đắn và bền vững.

Lục Trường Sinh bước đi giữa những đổ nát, không vung kiếm sát phạt, bởi vì những kẻ gây ra tội ác đã rút đi. Hắn tập trung vào việc giúp đỡ những người sống sót. Dáng người thanh tú, gương mặt ít biểu cảm nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ từ bi. Hắn thấy một đứa trẻ nằm co ro bên vũng máu đã khô, khuôn mặt nhỏ bé cháy xém, đôi mắt nhắm nghiền vì đau đớn. Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên trán đứa bé. Một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo truyền vào cơ thể nhỏ bé, xoa dịu vết bỏng, ổn định linh mạch yếu ớt. Mùi thảo dược thanh mát thoảng nhẹ trong không khí, xua tan đi phần nào mùi tử khí nồng nặc. Đứa trẻ khẽ rên rỉ rồi từ từ mở mắt, ánh nhìn ngơ ngác nhưng không còn vẻ sợ hãi tột cùng.

Hắn lấy ra vài viên đan dược cơ bản từ túi trữ vật, đưa cho Tiêu Hạo. “Phát cho những người bị thương nhẹ. Những vết thương ngoài da có thể tự lành, nhưng vết thương trong tâm hồn, và sự đứt gãy của linh mạch cần được chữa trị cẩn thận.” Tiêu Hạo, dù vẫn còn phẫn nộ, nhưng thấy hành động của Lục Trường Sinh, hắn cũng bắt đầu giúp đỡ một cách có trật tự hơn. Hắn nhanh nhẹn dựng tạm vài lán trại từ những tấm bạt còn sót lại, tìm kiếm nguồn nước sạch và những vật dụng cơ bản để giúp đỡ những thôn dân còn sống sót.

Lục Trường Sinh tiếp tục di chuyển, giúp đỡ từng người một. Hắn không chỉ chữa trị vết thương thể xác, mà còn dùng linh lực của mình để xoa dịu những cơn hoảng loạn, gieo vào tâm trí họ một tia hy vọng mỏng manh. Hắn nói chuyện với một bà lão đang khóc than bên thi thể người thân, giọng nói chậm rãi, súc tích: “Hãy giữ lấy hy vọng. Mọi thứ sẽ qua đi, và sự sống sẽ lại nảy nở. Đừng để hận thù chiếm lấy tâm trí. Hãy tìm cách tự mình đứng dậy, dù khó khăn đến mấy.” Lời nói của hắn không phải là lời hứa hẹn viển vông, mà là một lời động viên sâu sắc, khơi gợi ý chí sinh tồn tiềm ẩn.

Hắn biết rõ, sự tàn sát này chỉ là khởi đầu. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không dừng lại. Các tông môn trong Liên Minh Chính Đạo sẽ phải đối mặt với áp lực nặng nề và có thể có những phản ứng khác nhau trước sự tàn sát, dẫn đến xung đột nội bộ hoặc sự suy yếu ban đầu. Nhưng Ma Quân cũng sẽ không ngờ được rằng, những hành động "chữa lành" nhỏ bé, âm thầm của hắn, dù không trực tiếp chống lại bạo lực, lại đang gieo những hạt giống bền vững vào lòng người, những hạt giống có thể hồi sinh niềm tin và ý chí, thứ mà Ma Tông không thể hủy diệt bằng đao kiếm.

Lục Trường Sinh nhìn về phía xa, nơi khói đen vẫn còn vương vấn trên bầu trời, như một vết sẹo khổng lồ trên khuôn mặt của Cửu Thiên Linh Giới. Con đường của hắn còn rất dài, rất nhiều chông gai và đau khổ đang chờ đợi. Nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Hắn sẽ tiếp tục con đường mình đã chọn, không phải vì mong muốn xưng bá hay thống trị, mà vì một niềm tin sâu sắc vào khả năng hồi sinh của vạn vật, vào khả năng chữa lành những vết thương từ sâu bên trong, để một ngày nào đó, sự sống và đạo lý sẽ lại nảy nở trên mảnh đất này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free