Cửu thiên linh giới - Chương 338: Hội Nghị Chính Đạo: Bất Đồng Giao Tranh, Quan Lại Để Mắt
Khói đen trên bầu trời Cửu Thiên Linh Giới dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh mang theo một vẻ u hoài, như thể bản thân thiên địa cũng đang thương xót cho những sinh linh vừa lìa bỏ cõi đời. Dù vậy, tại một nơi cách xa hàng vạn dặm, nơi linh khí hội tụ, mây trắng vờn quanh những đỉnh núi cao vút, một đại hội nghị trọng đại đang được diễn ra, cố gắng tìm kiếm lối thoát cho cuộc loạn thế.
Trong một đại điện nguy nga tráng lệ bậc nhất Thái Huyền Tông, được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng muốt và ngói lưu ly xanh biếc, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Các điện thờ, tháp tu luyện, và thư viện xung quanh đều được chạm khắc tinh xảo với hình rồng, phượng uy nghi, nhưng lúc này, vẻ hùng vĩ ấy lại càng làm nổi bật sự lo âu hiện hữu. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm hùng từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng tụng kinh đều đều của các tăng nhân, tiếng kiếm pháp vút gió luyện công của đệ tử, và cả tiếng chim hót, tiếng suối chảy róc rách từ những ngọn núi xa xăm, tất cả đều không thể xua tan đi sự căng thẳng bao trùm. Mùi hương trầm nghi ngút, mùi thảo dược thoang thoảng, hòa quyện với mùi đá núi và sương sớm, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh nhưng lại bị giằng xé bởi những suy tư trần tục. Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc, đổ xuống sàn điện lát đá cẩm thạch bóng loáng, soi rõ từng nét mặt trầm tư của các cường giả.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, mặc một đạo bào màu xanh thẫm, đang là người chủ trì hội nghị. Khí chất của một bậc lãnh đạo toát ra từ mỗi cử chỉ của hắn, nhưng lúc này, trên vầng trán hắn lại ẩn hiện một nếp nhăn sâu. Hắn nhìn quanh một lượt các tông chủ, trưởng lão đang tề tựu quanh bàn tròn lớn bằng ngọc bích, ánh mắt đầy sự lo lắng. Mỗi người trong số họ đều là trụ cột của một tông môn, đại diện cho hàng vạn sinh linh, và gánh nặng của thiên hạ đang đè nặng lên đôi vai họ.
“Chư vị, Ma Tông đang hoành hành, tàn sát khắp nơi, uy hiếp căn cơ của chính đạo,” Vạn Pháp Tông Chủ cất lời, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp đại điện. “Chúng ta cần một kế hoạch thống nhất, một liên minh vững chắc để đối phó với mối họa này. Đã đến lúc gạt bỏ hiềm khích cá nhân, tư lợi tông môn, cùng nhau tìm kiếm tiếng nói chung.” Hắn thở dài một tiếng khẽ khàng, như trút đi một phần gánh nặng vô hình. Từ khi Ma Quân Huyết Ảnh trỗi dậy, sự hỗn loạn lan rộng nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Việc tập hợp các tông môn đã là một kỳ tích, nhưng để họ thực sự đồng lòng, thì lại là một thử thách khó khăn gấp bội.
Mộc Thanh Y, đại diện cho một tông môn cấp tiến, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí phi phàm. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Mái tóc đen nhánh dài mượt được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả. Làn da nàng trắng ngần, đôi môi mỏng thường mím chặt thể hiện sự quyết đoán. Nàng luôn mang theo một thanh kiếm cổ bên hông, như một biểu tượng cho ý chí sắt đá của mình. Nàng không thể kìm nén sự sốt ruột.
“Vạn Pháp Tông Chủ nói rất đúng!” Mộc Thanh Y đứng phắt dậy, lời nói sắc sảo, dứt khoát, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. “Chúng ta không thể ngồi yên nhìn sinh linh đồ thán, nhìn những thôn làng vô tội bị tàn phá, nhìn linh khí bị tà hóa. Cần phải ra tay ngay lập tức, tập trung lực lượng tấn công vào các cứ điểm của Ma Tông! Mỗi ngày chúng ta trì hoãn, là thêm hàng ngàn sinh mạng vô tội phải đổ máu!” Ánh mắt nàng rực lửa, thể hiện rõ sự phẫn nộ và quyết tâm. Nàng hiểu rõ sự tàn khốc của tà đạo, và trong tâm trí nàng, chỉ có hành động quyết liệt mới có thể ngăn chặn được tai ương. Nàng nhớ lại những lời đồn về vị tiên trưởng áo xám bí ẩn, người chỉ lo "chữa lành" thay vì "sát phạt", và một sự thất vọng mơ hồ thoáng qua trong lòng. Dù biết rằng lòng từ bi là cần thiết, nhưng nàng tin rằng ở thời điểm này, chỉ có sức mạnh mới có thể thay đổi cục diện.
Tuy nhiên, lời nói của Mộc Thanh Y ngay lập tức vấp phải sự phản đối. Một Đại Diện Tông Môn Trung Lập, một vị trưởng lão với vẻ mặt trầm tư, đạo bào chỉnh tề nhưng ánh mắt đầy lo âu, khẽ ho khan một tiếng. “Mộc Tiên Tử, sự nôn nóng đôi khi lại dẫn đến tai họa. Tấn công mù quáng chỉ khiến chúng ta tổn thất nặng nề. Ma Tông có Ma Quân Huyết Ảnh, hắn không phải kẻ tầm thường, đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, thậm chí còn có tin đồn đã chạm đến ngưỡng Luyện Hư. Sức mạnh của hắn đủ để đối đầu với toàn bộ Liên Minh chúng ta. Chúng ta cần cân nhắc kỹ lưỡng, bảo toàn lực lượng là ưu tiên hàng đầu. Nếu chúng ta tổn thất quá nhiều, ai sẽ bảo vệ những người còn lại?” Giọng nói của ông ta yếu ớt nhưng đầy lý lẽ, phản ánh nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng nhiều tông môn muốn giữ mình. Ông ta không muốn tông môn của mình trở thành mũi tên tiên phong, chịu đựng những mất mát không đáng có.
Bạch Ngưng Sương, đại diện của một tông môn khác, dáng người uyển chuyển, thanh tao, khoác lên mình bộ bạch y tinh khiết điểm xuyết những sợi tơ bạc lấp lánh. Khuôn mặt trái xoan với đôi lông mày thanh tú, đôi mắt long lanh như sương mai, chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy kiên cường. Mái tóc trắng bạc tự nhiên, dài óng ả, được thả xõa, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát. Nàng luôn mang theo một thanh kiếm băng giá bên hông, tỏa ra khí lạnh nhàn nhạt. Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối, nhưng lại mang một sự kiên định không kém. “Sự do dự của chúng ta chính là cơ hội cho Ma Tông. Mỗi khi chúng ta bàn bạc, chúng lại tăng cường sức mạnh, gây thêm tội ác. Nhưng cũng phải thừa nhận, việc tập hợp các tông môn có tư tưởng khác biệt, có mục đích riêng, là một thách thức lớn lao. Chúng ta cần một kế hoạch vừa táo bạo, vừa thận trọng, tránh việc để Ma Tông lợi dụng sự chia rẽ này.” Nàng nhìn Mộc Thanh Y, rồi lại nhìn vị trưởng lão trung lập, trong lòng thầm thở dài. Mỗi người một ý, làm sao có thể thống nhất? Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi, một nỗi buồn sâu thẳm về sự ích kỷ và sợ hãi của nhân gian, ngay cả khi đối mặt với đại họa.
Các Đại Diện Tông Môn Nhỏ, những tu sĩ với vẻ mặt tiều tụy, ánh mắt cầu khẩn, trang phục có phần cũ nát hoặc dính bụi đường, ngồi co ro ở phía rìa, không dám lên tiếng tranh luận. Họ là những người đã chứng kiến tận mắt sự tàn khốc của Ma Tông, đã mất đi người thân, môn đồ, và cả căn cơ tông môn. Họ chỉ mong muốn một sự cứu rỗi, một hành động cụ thể, nhưng lại không có tiếng nói trong cuộc tranh cãi của các thế lực lớn. Ánh mắt họ đầy tuyệt vọng, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh vào liên minh này.
Cuộc tranh luận trở nên gay gắt hơn. Tiếng nói vang lên liên tục, xen lẫn tiếng thở dài của Vạn Pháp Tông Chủ. Hắn cố gắng duy trì trật tự, gõ nhẹ chiếc quyền trượng xuống đất, tạo ra một âm thanh trầm đục. “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp,” hắn thầm nhủ, cố gắng tìm kiếm một con đường trung dung. “Tuy nhiên, sự bền vững cần có nền tảng, và nền tảng đó là sự đồng lòng.” Hắn biết rằng Ma Tông đang chờ đợi, và sự chia rẽ nội bộ này chính là thứ mà chúng mong muốn nhất. Những lo ngại về việc một Liên Minh Chính Đạo lỏng lẻo, thiếu sự thống nhất sẽ dễ dàng bị Ma Tông phá vỡ hoặc lợi dụng, đang dần trở thành hiện thực ngay trong cuộc họp đầu tiên.
***
Trong khi các tông môn chính đạo đang tranh cãi về vận mệnh thiên hạ, thì tại An Bình Thôn, một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong thung lũng, ven con suối nhỏ, linh khí mỏng manh đến mức gần như không thể cảm nhận được, sự sống đang dần nảy nở trở lại từ đống tro tàn. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, gió nhẹ thổi qua những mái nhà đã được sửa chữa tạm bợ, mang theo mùi khói bếp, mùi đất ẩm, và cả hương hoa dại dại dột nở giữa những đổ nát. Đây là nơi mà Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đã dừng chân trong vài ngày qua, gieo những hạt giống hy vọng vào lòng người.
Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy điềm tĩnh, đang cúi người hướng dẫn một lão nông về cách củng cố vách nhà bằng những pháp trận đơn giản. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn vẫn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. "Pháp trận này cần được duy trì bằng tâm niệm, lão gia," giọng hắn trầm tĩnh, từ tốn nhưng đầy sức nặng. "Nó không mạnh, nhưng đủ để cảnh báo và ngăn chặn tà khí nhỏ. Quan trọng là sự kiên trì của người. Dẫu vạn kiếp cũng không hối hận với con đường mình đã chọn, dù là con đường nhỏ bé nhất." Hắn dùng tay chấm vào đất, một luồng linh lực ấm áp, thuần khiết lan tỏa, thấm vào từng viên gạch, từng thanh gỗ, thanh tẩy tà khí còn sót lại trong đất đai và vật chất, đồng thời gia cố thêm sự bền vững cho công trình. Đó không phải là một pháp trận phòng ngự hùng mạnh, mà là một sự kết nối giữa con người và thiên nhiên, một lời nhắc nhở về khả năng tự bảo vệ và hồi sinh của vạn vật.
Tiêu Hạo, dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, đang cẩn thận phân phát những viên đan dược cơ bản và một ít thức ăn khô cho những thôn dân. Y phục màu sắc tươi sáng của hắn có phần lấm lem bụi đất, nhưng nụ cười thân thiện vẫn thường trực trên môi. Hắn nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng. "Trường Sinh, linh dược của chúng ta sắp cạn rồi. Vùng này tà khí vẫn còn vương vãi, e rằng không thể ở lâu dài. Chúng ta cần tìm nguồn cung cấp mới, hoặc di chuyển đến nơi an toàn hơn." Tiêu Hạo nói chuyện nhanh, hoạt bát, nhưng giờ đây giọng điệu hắn cũng trầm xuống, phản ánh sự mệt mỏi và thực tế khắc nghiệt. Hắn ghi chép lại tình hình và những nhu cầu còn thiếu vào một cuốn sổ nhỏ, luôn cố gắng sắp xếp mọi thứ một cách có trật tự nhất.
Một lão già run rẩy, tóc bạc phơ, quần áo rách rưới nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ tuyệt vọng, tiến đến gần Lục Trường Sinh, chắp tay cúi lạy. "Đa tạ tiên trưởng. Nếu không có ngài, thôn chúng tôi đã không còn hy vọng... Ngài không chỉ cứu mạng chúng tôi, mà còn gieo vào lòng chúng tôi niềm tin rằng cuộc sống vẫn có thể tiếp diễn." Lời nói của ông lão chân thành, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô cùng.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, không nói nhiều. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên trán một đứa trẻ bị thương đang ngồi cạnh lão già, tà khí trong người đứa trẻ dần tan biến, vết thương ngoài da cũng nhanh chóng khép miệng. Đó là một cách chữa trị chậm rãi, không thần kỳ như những đại thần thông của các tông môn lớn, nhưng lại hiệu quả một cách bền vững, không để lại di chứng. Hắn biết rõ, vết thương thể xác có thể lành, nhưng vết thương trong tâm hồn, và sự đứt gãy của linh mạch cần được chữa trị cẩn thận, từ gốc rễ. Hắn cũng không chỉ chữa trị, mà còn gieo vào tâm trí họ một tia hy vọng mỏng manh, một ý chí để tự mình đứng dậy. Hắn không hứa hẹn điều gì viển vông, chỉ đơn thuần khơi gợi sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi con người.
Hắn nhìn về phía xa, nơi những bóng cây cổ thụ lay động trong gió hoàng hôn. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường hắn đã chọn, dù chậm rãi, dù đơn độc, nhưng lại là con đường mà hắn tin tưởng tuyệt đối. Hắn không thể thay đổi toàn bộ thế cục chỉ bằng sức mình, nhưng hắn có thể thay đổi từng chút một, từng linh hồn, từng mảnh đất, gieo mầm cho một tương lai khác. Hắn không mong muốn xưng bá hay thống trị, mà vì một niềm tin sâu sắc vào khả năng hồi sinh của vạn vật, vào khả năng chữa lành những vết thương từ sâu bên trong, để một ngày nào đó, sự sống và đạo lý sẽ lại nảy nở trên mảnh đất này. Những hạt giống hy vọng mà hắn gieo, dù nhỏ bé, đang âm thầm bén rễ, sẽ là thứ mà Ma Tông không bao giờ có thể hủy diệt bằng đao kiếm.
***
Cùng lúc đó, tại Thiên Đô Thành, một trong những trung tâm sầm uất nhất của Trung Giới, ánh đèn lồng đã thắp sáng rực rỡ, xua đi bóng tối của màn đêm. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa, tiếng rao hàng, tiếng pháp khí va chạm từ các tửu lầu và cửa hàng vẫn vang vọng khắp các con phố, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, đầy năng lượng. Mùi thức ăn đa dạng, hương liệu, mùi kim loại từ lò rèn, và cả mùi bụi đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của thành thị. Linh khí ở đây khá ổn định, nhưng không quá dồi dào, đủ để các tu sĩ cấp thấp sinh hoạt và tu luyện cơ bản.
Trong phủ nha của thành phố, một tòa kiến trúc trang trọng với mái ngói lưu ly và những cột gỗ lim được chạm khắc tinh xảo, không khí lại hoàn toàn khác biệt. Im lặng bao trùm, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng lật trang báo cáo khẽ khàng. Quan Phủ Trương Cảnh, một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề theo kiểu quan lại, khuôn mặt có phần hơi gầy nhưng ánh mắt sắc sảo, đang trầm tư xem xét một chồng báo cáo dày cộp. Hắn thường xuyên vuốt chòm râu bạc của mình, vẻ mặt đầy suy tư. Hắn là một quan chức địa phương khôn ngoan, có khả năng nhìn xa trông rộng, và những biến động gần đây của thiên hạ khiến hắn không thể ngồi yên.
Ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn lồng treo trên trần nhà chiếu xuống, làm nổi bật những hàng chữ trên tờ giấy. Một vài báo cáo từ các thôn làng lân cận đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn. Chúng đều mô tả những sự kiện kỳ lạ: các thôn làng bị tàn phá nặng nề bởi tà đạo nhưng lại phục hồi quá nhanh chóng so với bình thường, và đặc biệt là những trường hợp người dân bị tà khí xâm nhập lại được chữa lành một cách thần kỳ mà không cần đến sự can thiệp của bất kỳ tông môn lớn nào.
Hắn cầm một tờ báo cáo, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ, rồi đặt nó xuống, nhìn về phía một lão già thôn dân đang run rẩy đứng trước bàn làm việc của mình. "Lý lão gia, ông nói rằng sau khi thôn ông bị tà đạo tàn phá, một 'vị tiên trưởng áo xám' đã đến và giúp đỡ. Vậy 'vị tiên trưởng' đó là ai, có thân phận gì? Hắn là người của tông môn nào? Hắn đã dùng pháp thuật gì để chữa lành cho những người bị tà khí xâm nhập, và tại sao lại không thu lấy một đồng thù lao nào?" Giọng Trương Cảnh trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự dò xét sắc bén. Hắn là một người của phàm tục, nhưng không hề ngây thơ. Hắn biết rõ quy luật của thế giới tu hành: không ai làm việc gì mà không có mục đích.
Thôn Dân Lão Già, vẻ mặt sợ hãi, thân thể gầy yếu, quần áo đã được thay mới nhưng vẫn còn ám ảnh của những ngày kinh hoàng, run rẩy cúi đầu. "Bẩm quan lớn... Lão dân không rõ... Ngài ấy rất bình dị, không nói danh tính, chỉ im lặng giúp đỡ. Ngài ấy không giống bất kỳ tu sĩ nào mà lão dân từng thấy. Ngài ấy không vung kiếm sát phạt, không dùng pháp thuật uy mãnh... Ngài ấy chỉ chữa bệnh, thanh tẩy tà khí, còn dạy chúng tôi cách tự bảo vệ, cách củng cố nhà cửa, cách tự mình gieo trồng lại vụ mùa... Ngài ấy nói, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Ngài ấy không muốn chúng tôi dựa dẫm, mà muốn chúng tôi tự đứng vững..." Lão già nói, giọng nghẹn ngào vì xúc động và sợ hãi.
Quan Phủ Trương Cảnh vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ và tò mò. Hắn nhìn vào những dòng báo cáo khác, những báo cáo tương tự từ các vùng khác nhau, nhưng đều nhắc đến một 'tiên trưởng áo xám' và phương pháp tương tự, chậm rãi và bền vững. "Chuyện này thật kỳ lạ," hắn thầm nhủ. "Các tông môn lớn đang bận rộn với liên minh, Ma Tông lại đang hoành hành khắp nơi. Vậy ai có thể làm những việc này, và với mục đích gì? Những báo cáo này từ các vùng khác nhau, nhưng đều nhắc đến một 'tiên trưởng áo xám' và phương pháp tương tự. Không thể là trùng hợp." Hắn nhíu mày suy nghĩ. Điều này vượt ra ngoài tầm hiểu biết và kinh nghiệm của hắn về giới tu hành.
Một mặt, hắn thấy khó hiểu khi có một tu sĩ không tìm kiếm danh vọng hay tài nguyên trong thời buổi loạn lạc này. Mặt khác, hắn lại nhận thấy một cơ hội. Nếu người này thực sự có thể chữa lành vết thương, thanh tẩy tà khí một cách hiệu quả như vậy, liệu có thể lợi dụng để ổn định các vùng đất bị tàn phá, mang lại hòa bình cho bách tính? Hay đây lại là một âm mưu mới của Ma Tông, hoặc một thế lực nào đó?
Trương Cảnh ra lệnh cho thủ hạ. "Tiếp tục điều tra. Không phải là tìm kiếm kẻ gây rối, mà là tìm kiếm 'vị tiên trưởng áo xám' này. Hãy cố gắng tìm ra danh tính, tông môn, và động cơ của hắn. Đặc biệt, hãy chú ý đến những nơi mà Ma Tông vừa tàn phá, xem có dấu vết nào của người này không. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Những lời nói ấy... không phải của một tu sĩ bình thường." Hắn đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao. Thế giới đang hỗn loạn, ranh giới giữa phàm nhân và tu sĩ đang dần mờ đi. Hắn cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vào phòng, báo hiệu một sự thay đổi lớn. Hắn không biết rằng, quyết định này của hắn, một quan chức phàm nhân, sẽ bắt đầu một chuỗi sự kiện không thể ngờ tới, kéo Lục Trường Sinh ra khỏi sự yên bình mà hắn luôn tìm kiếm, và đặt hắn vào trung tâm của một ván cờ lớn hơn nhiều. Con đường 'chữa lành bền vững' của Lục Trường Sinh, dù chậm, đang tạo ra những thay đổi thực sự, và sẽ sớm không còn là bí mật nữa.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.