Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 389: Phòng Tuyến Vỡ Nát: Tuyệt Vọng Lan Tràn

Không khí tại Thâm Uyên Chi Địa không đơn thuần là giá lạnh; nó là một tấm màn đông cứng, ngột ngạt được dệt nên từ sự tuyệt vọng và tà ác cổ xưa. Một hoàng hôn vĩnh cửu bao trùm lên cảnh quan hoang tàn, nơi chính mặt đất dường như đang quằn quại dưới lớp ánh sáng xanh úa và đỏ thẫm bệnh hoạn, tỏa ra từ luồng ma thuật xoáy tròn. Đây từng là một thành lũy kiên cố, phòng tuyến phòng thủ lớn thứ ba được dựng nên bởi liên minh Chính Đạo, một minh chứng cho quyết tâm của họ chống lại bóng tối đang xâm lấn. Giờ đây, nó đang trở thành một nghĩa địa.

Mặt đất, vốn từng được gia cố bằng vô số pháp thuật và linh thạch, giờ đây rung chuyển dưới sự tấn công không ngừng của Ma Binh. Những hình thể bọc giáp gỉ sét, gớm ghiếc của chúng di chuyển với một mục đích duy nhất, đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu phát sáng một cách hiểm độc xuyên qua lớp sương mù đen kịt vĩnh cửu cuồn cuộn từ Ma Uyên. Không khí đặc quánh mùi sắt và sợ hãi, một vị kim loại tanh nồng của máu tươi hòa quyện với mùi lưu huỳnh nồng nặc, khó chịu của tà khí. Mỗi đợt gió thổi qua không chỉ mang theo tiếng hú bi thương của vùng đất hoang vu, mà còn cả tiếng gầm gừ của những quái vật, tiếng xương cốt va chạm và những tiếng kêu thảm thiết, tuyệt vọng của tu sĩ Chính Đạo.

Vạn Pháp Tông Chủ, bộ đạo bào xanh thẫm từng tinh khiết của ông giờ đây rách rưới và lấm lem bùn đất cùng máu, đứng tại trung tâm đổ nát của những bức tường thành chính. Khuôn mặt ông, thường ngày là một bức tranh uy nghiêm thanh tịnh, giờ đây hằn sâu những nếp nhăn của sự kiệt sức tột độ và một nhận thức kinh hoàng đang lớn dần. Ông vung một pháp bảo lấp lánh, một cây trượng dài khắc từ linh mộc cổ xưa, nó phát ra những luồng linh quang yếu ớt, đẩy lùi tạm thời làn sóng Ma Binh, nhưng đó chỉ là một cử chỉ vô ích trước biển bóng tối vô tận.

“Giữ vững! Không được lùi một bước!” Giọng ông, khản đặc và khô khốc vì hàng giờ gào thét ra lệnh, vang lên yếu ớt giữa âm thanh hỗn loạn của trận chiến. Đó là một tiếng gầm gừ thách thức, nhưng ẩn sâu bên dưới là một sự run rẩy của tuyệt vọng đe dọa nuốt chửng ông. Ông dõi theo, trái tim ông thắt lại với mỗi tiếng đổ sập kinh hoàng, khi một đội hình tu sĩ khác, già trẻ lớn bé, bị áp đảo, pháp thuật tuyệt vọng của họ vụt tắt trước lá chắn tà khí không thể xuyên thủng. Không khí là một cơn lốc của những pháp thuật nổ tung, tiếng kêu thét chói tai của các chiến binh Chính Đạo, và tiếng gầm gừ chiến thắng của Ma Binh. Âm thanh kim loại nghiến vào xương, tiếng xé toạc da thịt, lấp đầy bầu không khí ngột ngạt.

Đúng lúc một làn sóng Ma Binh đặc biệt hung tợn tràn lên, vũ khí thô sơ của chúng lấp lánh mờ nhạt trong ánh sáng địa ngục, một bóng hình khổng lồ khoác hắc khí từ trên cao giáng xuống. Hắc Vương, hình thể của hắn thậm chí còn to lớn và đáng sợ hơn trước, đôi mắt hắn rực cháy như hai mặt trời máu, hạ xuống với một tiếng va chạm kinh thiên động địa, làm nứt vỡ cả mặt đất. Nơi hắn đứng, mặt đất lập tức khô héo và chết chóc, những linh khí cuối cùng bị hút cạn. Hắn quan sát cảnh tượng hỗn loạn, một sự thỏa mãn u ám vặn vẹo trên khuôn mặt vốn đã méo mó của hắn.

“Tiến lên! Kẻ yếu sẽ bị nghiền nát! Mau rửa nhục cho ta!” Giọng Hắc Vương, một tiếng gầm gừ sâu trầm, vang vọng xuyên qua từng xương cốt của tu sĩ Chính Đạo. Mệnh lệnh của hắn là một tiếng kèn hiệu triệu đội quân, khiến chúng tràn lên với một sự hăng hái mới, tà khí của chúng bùng cháy sáng hơn, khát máu hơn. Ký ức về lần rút lui khó hiểu trước đó của hắn, sự sỉ nhục mà Lục Trường Sinh đã giáng xuống hắn mà không cần một đòn đánh nào, vẫn còn thối rữa như một vết thương hoại tử trong lòng. Hôm nay, hắn sẽ nhấn chìm ký ức đó trong máu và tuyệt vọng. Hắn nâng một cây hắc trùy khổng lồ, quái dị, bề mặt nó uốn lượn với năng lượng hắc ám, và giáng nó xuống với lực hủy diệt lên hàng rào phòng thủ.

Trận pháp cổ xưa, vốn đã suy yếu, kêu rít lên phản đối, những vết nứt lan ra như mạng nhện trên bề mặt hư ảo của nó. Vạn Pháp Tông Chủ, cảm nhận được sự sụp đổ sắp xảy ra, gầm lên một tiếng cảnh báo, nhưng đã quá muộn. Với một tiếng rên rỉ cuối cùng, đau đớn, hàng rào vỡ vụn, những mảnh năng lượng tinh thần văng ra như bụi. Ma Binh đổ vào qua khe hở, một dòng sông đen của cái chết, số lượng của chúng dường như vô tận.

“Không thể chống lại… quá nhiều…!” Một tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt tái nhợt vì kinh hoàng, nghẹn ngào thốt lên khi bị bao vây. Pháp thuật tuyệt vọng của hắn chỉ là một tia lửa trong cơn bão, nhanh chóng bị dập tắt. Không khí trở nên lạnh hơn, nặng nề hơn, bão hòa với bản chất của cái chết. Vạn Pháp Tông Chủ, bất chấp ý chí kiên cường của mình, cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc thấm vào tận linh hồn. Ông đã chứng kiến vô số trận chiến, chứng kiến sự thăng trầm của chiến tranh, nhưng chưa bao giờ ông cảm thấy một cảm giác diệt vong sắp đến quá đỗi choáng ngợp như vậy. Ông đỡ một đòn từ Hắc Vương, cú va chạm truyền một cơn đau nhói qua cánh tay, nhưng ông biết đó chỉ là một chiến thuật trì hoãn, không phải chiến thắng. Ánh mắt ông quét qua các bức tường thành, chỉ thấy những con số áp đảo, sự tuyệt vọng và điều không thể tránh khỏi. Phòng tuyến từng kiêu hãnh, giờ đây là một mớ hỗn độn của đá và thịt, đang sụp đổ, từng mảnh một cách đau đớn. Tà khí, như một thực thể sống quái dị, đang nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó, dập tắt không chỉ sự sống, mà cả hy vọng. Hình ảnh Ma Quân Huyết Ảnh, dù không xuất hiện, vẫn hiện hữu lớn lao trong tâm trí ông, một kẻ điều khiển con rối thầm lặng, đáng sợ đang giật dây thảm họa đang diễn ra này. Sự thật nghiệt ngã là không thể phủ nhận: tuyến phòng thủ thứ ba, thành trì cuối cùng trước trái tim của các vùng lãnh thổ phía nam, đang sụp đổ. Và cùng với nó, có lẽ, là chính tinh thần của Chính Đạo. Mặt đất lạnh lẽo, ẩm ướt dưới chân ông giống như mặt đất lạnh lẽo, ẩm ướt của một ngôi mộ đã được đào sẵn.

***

Cách xa sự hỗn loạn địa ngục của Thâm Uyên Chi Địa, tại trung tâm Thiên Đô Thành, thế giới vẫn rung động với một sự bình thường giả tạo. Thành phố, một kỳ quan kiến trúc phức tạp và cuộc sống sôi động, thường ngày vang vọng tiếng rì rầm êm dịu của linh khí và tiếng nói chuyện không ngừng của cư dân. Đêm nay, tuy nhiên, trong một căn phòng hẻo lánh nằm sâu trong tòa tháp cao nhất của Liên Minh Các, một sự im lặng đáng ngại đã bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng sột soạt của những cuộn giấy và hơi thở nặng nhọc của những người đang tụ tập.

Căn phòng, được trang trí bằng những tấm thảm cổ xưa khắc họa các loài thú thần thoại và cảnh quan thiên giới, được chiếu sáng mờ ảo bởi một linh châu phát sáng duy nhất, tạo ra những cái bóng dài, nhảy múa dường như chế nhạo sự trang nghiêm của buổi họp. Mộc Thanh Y, vẻ điềm tĩnh thường thấy của nàng giờ đây đã sờn rách, đi lại bồn chồn trước một bản đồ chiến lược lớn trải trên bàn ngọc bích. Bộ đạo bào thanh lịch của nàng, một màu xanh lục tươi tốt thường nói lên sức sống và sự đổi mới, giờ đây dường như hấp thụ sự u ám của căn phòng, khiến nàng trông càng tái nhợt hơn. Đôi phượng nhãn sáng ngời của nàng, thường là hồ nước của sự quyết tâm vững vàng, giờ đây bị che phủ bởi một nỗi lo lắng sâu sắc, bất an.

Bên cạnh nàng, Bạch Ngưng Sương ngồi gập người, đôi tay thanh tú nắm chặt, các khớp ngón tay trắng bệch. Bộ bạch y thanh khiết của nàng, thường lấp lánh với ánh sáng siêu phàm, giờ đây rũ xuống, phản chiếu ánh sáng mờ ảo với vẻ u ám. Nỗi buồn khắc sâu trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, thường được che giấu bởi một sự u hoài dịu dàng, giờ đây lộ rõ và trần trụi, mái tóc bạc dài óng ả ôm lấy một vẻ mặt của sự tuyệt vọng tột cùng. Hai người phụ nữ, trụ cột của Chính Đạo, thấy mình bị mắc kẹt trong một lò luyện của sự chờ đợi đau khổ, khi mỗi khoảnh khắc trôi qua lại mang đến những tin tức hủy diệt mới.

Cánh cửa căn phòng kẽo kẹt mở ra, và một thị vệ trẻ tuổi, mặt mày tái mét và mắt mở to vì kinh hoàng, loạng choạng bước vào. Hắn nắm chặt một cuộn giấy trong bàn tay run rẩy, hơi thở gấp gáp. Hắn quỳ một chân xuống, gần như không thể thốt ra lời.

“Báo cáo khẩn cấp! Bẩm Mộc tiên tử, Bạch tiên tử… Phòng tuyến thứ ba… Thâm Uyên Chi Địa… đã thất thủ!” Những lời đó, khi cuối cùng cũng thốt ra, là một tiếng thì thầm nghẹn ngào, nhưng chúng đánh vào căn phòng yên tĩnh với sức mạnh của một tiếng sấm sét. Giọng của người thanh niên nhuốm đầy sự kinh hoàng rõ rệt, cơ thể hắn run rẩy không kiểm soát, như thể hắn vừa thoát khỏi cổng địa ngục. “Vạn Pháp Tông Chủ… bị trọng thương, nguy kịch! Quân số tổn thất… nghiêm trọng… hàng vạn tu sĩ… đã hy sinh…”

Mộc Thanh Y đứng khựng lại giữa bước chân, trái tim nàng thắt lại trong lồng ngực. Bản đồ, mô tả các tuyến phòng thủ được lên kế hoạch tỉ mỉ, dường như chế nhạo nàng với những đường nét gọn gàng, giờ đây hoàn toàn vô nghĩa. Đôi tay nàng, vốn đang đặt trên bàn ngọc bích, siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Một sự chắc chắn lạnh lẽo, đáng sợ tràn ngập nàng, làm nàng lạnh thấu xương.

“Không… không thể nào nhanh như vậy!” Giọng nàng chỉ là một tiếng thì thầm, một sự tương phản rõ rệt với giọng điệu sắc bén, quyết đoán thường ngày của nàng. Những lời nói nghe thật trống rỗng, một lời cầu xin tuyệt vọng chống lại một sự thật không thể chối cãi. Đôi phượng nhãn của nàng, thường sắc sảo đến vậy, giờ đây nhìn chằm chằm vào bản đồ, không thấy những đường phòng thủ, mà thấy vô số khuôn mặt của những người đã ngã xuống, sự tuyệt vọng của những người còn sống. Nàng đã chuẩn bị cho những mất mát, dự đoán những thất bại, nhưng tốc độ và quy mô tột cùng của sự sụp đổ này nằm ngoài những tưởng tượng đen tối nhất của nàng. Mọi chiến lược, mọi sự hy sinh, mọi tia hy vọng dường như bị nuốt chửng bởi cái bóng Ma Tông đang ngày càng mở rộng.

Bạch Ngưng Sương ngẩng đầu lên, đôi mắt sương mai của nàng chứa đầy những giọt lệ chưa rơi. “Nếu Thâm Uyên Chi Địa thất thủ… thì toàn bộ Hạ Giới sẽ…” Giọng nàng tắt dần, không thể hoàn thành suy nghĩ kinh hoàng đó. Những hệ quả quá khủng khiếp, quá tàn khốc để có thể thốt ra. Sự sụp đổ của tuyến thứ ba đồng nghĩa với con đường đến các vùng trung tâm của Chính Đạo giờ đây đã bị phơi bày một cách nguy hiểm. Các thành phố, thị trấn và vô số sinh mạng vô tội nằm trong tầm với của lũ Ma Tông khát máu. Một gánh nặng lạnh lẽo, nặng nề đè lên nàng, gánh nặng của sự diệt vong không thể tránh khỏi. Nàng nhìn Mộc Thanh Y, ánh mắt nàng thầm cầu xin một giải pháp, một tia hy vọng mà chính nàng không thể tìm thấy. Sự im lặng trong căn phòng kéo dài, đặc quánh và ngột ngạt, chỉ bị ngắt quãng bởi những âm thanh xa xăm, mơ hồ của thành phố, hoàn toàn không hay biết về thảm họa đang diễn ra. Những ánh đèn rực rỡ của Thiên Đô Thành, thường là một ánh sáng an ủi, giờ đây dường như là một sự châm biếm tàn nhẫn, làm nổi bật bóng tối đang đe dọa nuốt chửng tất cả. Mộc Thanh Y cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Tất cả sự tài giỏi chiến lược của nàng, tất cả sự lên kế hoạch tỉ mỉ của nàng, dường như hoàn toàn vô dụng trước sức mạnh áp đảo của Ma Tông. Nàng biết, sâu thẳm trong trái tim mình, rằng đây không phải là một trận chiến bình thường; đây là một bước ngoặt, một vách đá mà từ đó Chính Đạo có thể không bao giờ hồi phục. Hình ảnh Vạn Pháp Tông Chủ, một trụ cột của sức mạnh và trí tuệ, giờ đây bị thương nặng, ám ảnh nàng. Thực tế nghiệt ngã đang dần hiện rõ: cuộc khủng hoảng nghiêm trọng hơn nhiều so với bất kỳ ai dám tưởng tượng, và các giải pháp, nếu có, đang tuyệt vọng ngoài tầm với. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới, từng là một bức tranh lớn về tu luyện tâm linh, giờ đây dường như đang tan rã thành một mớ hỗn độn đẫm máu, hỗn loạn.

***

Sông Lạc Hà, một dòng sông nổi tiếng với vẻ đẹp thanh bình, chảy nhẹ nhàng qua thành phố cổ kính, mặt nước lấp lánh như vàng nóng chảy dưới những tia nắng cuối cùng của mặt trời lặn. Không khí là sự pha trộn dễ chịu của độ ẩm đất, mùi hương thoang thoảng của gia vị nấu ăn từ các quán ăn gần đó, và mùi thơm nhẹ nhàng, sảng khoái của linh thảo mới thức tỉnh. Dọc theo bờ sông, nơi linh mạch được hồi sinh đang rung động với một năng lượng yên tĩnh, tràn đầy sức sống, Lục Trường Sinh ngồi lặng lẽ suy tư.

Bộ đạo bào màu xám đơn giản của hắn gần như hòa quyện hoàn hảo với khung cảnh tự nhiên, dáng người hắn là một nghiên cứu về sự điềm tĩnh khiêm nhường. Hắn quan sát một cụm linh thảo non, những chiếc lá xanh ngọc của chúng đang vươn mình về phía ánh sáng đang tắt dần, hút dưỡng chất từ mặt đất đã được hồi sinh. Linh mạch, từng cằn cỗi và bị nhiễm độc bởi tà khí, giờ đây rung lên với một dòng chảy ban sự sống, một minh chứng cho những nỗ lực kiên nhẫn, không lay chuyển của hắn. Góc nhỏ này của Lạc Hà Thành, từng bị tàn phá, giờ đây là một ốc đảo xanh tươi, một hình ảnh thu nhỏ của sự cân bằng và hài hòa mà hắn tìm cách vun đắp. Hắn khẽ vuốt một viên đá cuội trơn nhẵn bên bờ sông, cảm nhận kết cấu mát lạnh, dễ chịu của nó trên da. Tâm trí hắn bình lặng như mặt hồ phẳng lặng, đạo tâm hắn vững như bàn thạch, không bị ảnh hưởng bởi sự hỗn loạn xa xăm đang từ từ, không thể tránh khỏi, bò đến gần hơn.

Tiêu Hạo, khuôn mặt tròn thường ngày rạng rỡ với sự tò mò tinh nghịch, ngồi cách đó vài bước trên một tảng đá phủ đầy rêu. Hắn không còn tỉ mỉ ghi chép vào cuốn nhật ký da cũ kỹ của mình nữa. Thay vào đó, nét mặt hắn méo mó vì sốc và không tin nổi, đôi mắt mở to và vô hồn. Hắn vừa trở về từ bến cảng nhộn nhịp, nơi hắn đã gặp một thương nhân dày dạn kinh nghiệm, một người có mối quan hệ trải khắp Hạ Giới. Người thương nhân, thường là một kẻ buôn chuyện vui vẻ, đã mang đến một tin tức khiến Tiêu Hạo lạnh sống lưng.

“Trường Sinh huynh! Huynh nghe gì chưa?” Giọng Tiêu Hạo là một tiếng thì thầm hoảng loạn, tuyệt vọng, xuyên qua không khí yên bình như một mảnh băng sắc nhọn. Hắn vội vã chạy đến chỗ Lục Trường Sinh, những cử động nhanh nhẹn của hắn phản bội sự đau khổ sâu sắc. “Thâm Uyên Chi Địa… thất thủ rồi! Vạn Pháp Tông Chủ bị trọng thương, nguy kịch! Hàng vạn tu sĩ… đã hy sinh!” Những lời nói tuôn ra, mỗi từ nặng hơn từ trước, vẽ nên một bức tranh kinh hoàng về sự hủy diệt và mất mát. Mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, năng lượng sôi nổi thường thấy của hắn được thay thế bằng một nỗi sợ hãi trần trụi, run rẩy. Hắn không thể hòa giải cảnh tượng yên bình trước mắt với cơn ác mộng mà hắn vừa nghe.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên bất động, đôi mắt hắn, đen thẳm và sâu như những giếng nước cổ xưa, nhìn về phía chân trời nơi những tia nắng cuối cùng hòa vào một bầu trời tím bầm, u ám. Hắn không lập tức trả lời, sự im lặng của hắn sâu sắc, gần như đáng sợ. Tuy nhiên, một sự thay đổi tinh tế đã xảy ra bên trong hắn. Hắn nhắm mắt lại, và một sự run rẩy nhẹ, gần như không thể nhận thấy, truyền qua cơ thể. Dù cách xa về mặt vật lý, nhưng giác quan tâm linh của hắn, được rèn giũa bởi Tàn Pháp Cổ Đạo, lại cực kỳ nhạy cảm với những sự dịch chuyển tinh vi trong bức tranh lớn của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn có thể cảm nhận được nó – một làn sóng tà khí xa xăm, nhưng không thể phủ nhận là mạnh mẽ, như một khối u ác tính đang lan rộng nhanh chóng khắp các vùng đất phía bắc. Và trong làn sóng bóng tối đó, hắn cảm nhận không chỉ sự trống rỗng lạnh lẽo của cái chết, mà còn là tiếng vọng của vô số tiếng kêu thét, những tàn dư tinh thần của sự tuyệt vọng và hủy diệt hoàn toàn. Dường như chính bản chất của thế giới đang than khóc.

Hắn hít một hơi thật chậm, sâu, không khí trong lành của Lạc Hà Thành tạm thời bị vẩn đục bởi một mùi máu và lưu huỳnh ma quái mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận được. Sự bình yên mà hắn đã dày công vun đắp, niềm vui tĩnh lặng khi nuôi dưỡng sự sống, giờ đây phải đối mặt với một thực tế tàn khốc, không thể chối cãi. Đây không chỉ là một báo cáo xa xăm; đó là một chấn động sâu sắc làm rung chuyển nền móng của chính 'Đạo' của hắn. Cuộc xung đột giữa 'tu hành vì bản thân' và 'tu hành vì thiên hạ', giữa 'vô vi' – để tự nhiên diễn ra – và 'hữu vi' – chủ động can thiệp – đang hoành hành bên trong vẻ ngoài điềm tĩnh của hắn. Con đường hắn chọn, chậm rãi và vững chắc, luôn là về chữa lành và phục hồi, không phải đối đầu trực tiếp. Thế nhưng, làm sao có thể chữa lành khi vết thương quá lớn, quá sâu và được gây ra một cách tàn bạo đến vậy?

“Giờ thì sao đây? Chúng ta có thể làm gì…?” Tiêu Hạo cầu xin, giọng hắn nghẹn ngào vì tuyệt vọng, đôi mắt hắn dán chặt vào Lục Trường Sinh với một sự pha trộn giữa hy vọng và bất lực hoàn toàn. Hắn đã chứng kiến ảnh hưởng tinh tế nhưng mạnh mẽ của đạo tâm Lục Trường Sinh, thấy cách nó có thể làm dịu tà khí và thậm chí đẩy lùi một Ma Tướng. Nhưng đây thì khác. Đây là một cuộc chiến tổng lực, một thảm họa trên quy mô không thể tưởng tượng. Một người đàn ông, dù 'Đạo' của hắn có sâu sắc đến đâu, có thể làm gì trước một thế lực áp đảo như vậy?

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Tia nắng mặt trời cuối cùng đã khuất hẳn phía chân trời, nhấn chìm cảnh vật vào một bóng tối sâu hơn. Sông Lạc Hà, phản chiếu bầu trời chạng vạng, giờ đây không còn hiện ra như vàng nóng chảy, mà là một dòng sông đỏ thẫm, đáng ngại, gợi nhớ đến máu. Hắn đứng dậy, động tác có chủ ý, không vội vã, nhưng thấm đẫm một vẻ nghiêm trọng mới. Hắn bước đến mép sông, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu màu đỏ thẫm, một minh chứng thầm lặng cho nỗi đau khổ tột cùng vừa diễn ra. Sự xáo trộn tinh tế nhưng mạnh mẽ mà hắn cảm nhận được không chỉ đến từ sự mất mát sinh mạng, mà còn là sự mất cân bằng, vết thương tinh thần sâu sắc giáng xuống chính cõi giới. Hắn hiểu, với một sự rõ ràng lạnh lẽo, rằng thế giới đã thực sự bước vào một kỷ nguyên hỗn loạn sâu sắc, và con đường yên tĩnh của hắn có thể không còn đủ nữa. Cái bóng của Ma Quân Huyết Ảnh, từng là một mối đe dọa xa xăm, giờ đây hiện hữu lớn lao, gần như hữu hình, và con đường phía trước, dù nó là gì, sẽ đầy rẫy hiểm nguy và những lựa chọn trọng đại. Hắn nhìn xuống dòng sông đỏ thẫm, một câu hỏi thầm lặng lơ lửng trong không khí: Hắn có thực sự có thể tiếp tục là một người quan sát khi chính dòng sông sự sống chảy đỏ như máu? Câu trả lời, hắn biết, sẽ không chỉ định nghĩa con đường của riêng hắn mà có lẽ còn là số phận của cả thế giới.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free