Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 390: Trường Sinh Chi Đạo: Vãn Hồi Tuyệt Vọng

Dòng sông Lạc Hà vẫn cuộn chảy, nhưng trong mắt Lục Trường Sinh, nó đã không còn là dòng vàng son rực rỡ dưới ánh tà dương, mà biến thành một dải lụa đỏ thẫm, nhuốm màu tang thương và huyết lệ. Tiêu Hạo vẫn đứng đó, thân thể run rẩy, ánh mắt dán chặt vào bóng lưng thanh gầy của hắn, cầu xin một câu trả lời, một phương hướng giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nhưng Lục Trường Sinh chỉ im lặng. Sự im lặng của hắn không phải là vô cảm, mà là sự lắng đọng của một cơn bão dữ dội đang nổi lên trong nội tâm. Hắn cảm nhận được, không chỉ qua những lời báo cáo đầy máu tanh, mà bằng chính linh giác nhạy bén của mình, cái rung động đau thương của thế giới. Đó là tiếng thét câm lặng của vô số sinh linh đang bị tà khí xâm thực, là sự rên rỉ của linh mạch đại địa đang bị bẻ gãy, là tiếng gào thét của một Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong biển lửa.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn áp những cảm xúc đang dâng trào. Mùi hương thanh khiết của cỏ cây, của dòng sông linh khí vẫn còn vương vấn trong không khí Lạc Hà Thành, nhưng trong khứu giác của hắn, đã trộn lẫn một cách kỳ dị với mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cái lạnh lẽo thấu xương của tử khí lan tỏa từ phương bắc. Sự bình yên mà hắn đã dày công vun đắp, cái "Đạo" tu hành chậm rãi, bền vững, giờ đây đang bị thử thách đến tận cùng bởi thực tại tàn khốc. Hắn đã luôn tin rằng, "tu hành vì bản thân" không có nghĩa là ích kỷ, mà là vững chắc bản nguyên, rồi từ đó mới có thể "tu hành vì thiên hạ" bằng cách lan tỏa sự ổn định, sự chữa lành. Nhưng khi vết thương quá lớn, quá sâu, liệu sự chữa lành có còn kịp? Liệu một mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn chỉ giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, có thể làm gì trước một đại quân Ma Tông hung tàn, trước sự tàn phá hủy diệt trên quy mô không thể tưởng tượng?

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt vẫn trầm tĩnh như mặt hồ sâu thẳm, nhưng giờ đây ẩn chứa một quyết tâm sắt đá. Hắn không nói gì với Tiêu Hạo, chỉ khẽ gật đầu, rồi thân ảnh hắn hóa thành một làn khói nhẹ, tan biến vào bóng đêm. Tiêu Hạo đứng đó, đôi mắt ngấn lệ, nhìn về phía chân trời đen kịt, nơi bóng tối và tuyệt vọng đang nuốt chửng mọi thứ. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã đưa ra lựa chọn. Một lựa chọn không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì cái "Đạo" của riêng hắn, vì tấm lòng trắc ẩn sâu thẳm ẩn dưới vẻ ngoài điềm tĩnh.

***

Thâm Uyên Chi Địa, nơi từng là một phòng tuyến kiên cố của chính đạo, giờ đây đã biến thành một cảnh tượng địa ngục trần gian. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, nhưng bầu trời không hề tĩnh mịch, mà bị nhuộm một màu đỏ thẫm quái dị, như thể chính huyết dịch của vô số sinh linh đã hóa thành tinh tú. Tà khí cuồn cuộn như sóng thần, xoáy thành những lốc đen khổng lồ, gầm rú dữ tợn, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng. Mặt đất khô cằn, nứt nẻ, nay càng trở nên hoang tàn hơn, những tàn tích của các pháo đài phòng thủ, các pháp trận phong ấn đã bị phá hủy tan tành, chỉ còn trơ lại những khối đá đen kịt, gồ ghề, như những bộ xương khổng lồ của một sinh vật cổ xưa nào đó. Cây cối xung quanh, vốn đã cằn cỗi, giờ đây hoàn toàn biến dạng, cành lá khô quắt, xoắn vặn như những bàn tay quỷ dữ vươn lên giữa không trung, bị tẩm ướp bởi thứ năng lượng tà ác, phát ra thứ ánh sáng xanh lục ma quái, lập lòe như đom đóm trong đêm tối.

Âm thanh của chiến trường là một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt. Tiếng gió hú ghê rợn, lướt qua những tàn tích đổ nát, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi tử khí nồng nặc. Tiếng gầm rú của những quái vật Ma Tông, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo khi những Ma Binh khô héo lao vào những tu sĩ chính đạo, tiếng la hét tuyệt vọng của những người đang bị mắc kẹt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một khúc ai ca bi thảm. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức muốn làm nghẹt thở, trộn lẫn với mùi lưu huỳnh cháy khét và mùi ẩm mốc, thối rữa của xác chết đang phân hủy. Bầu không khí nặng nề, áp lực đè nén lên từng tấc da thịt, từng hơi thở của những người còn sống, khiến linh lực trong cơ thể cũng trở nên trì trệ, khó vận hành. Ánh sáng duy nhất còn sót lại là những đốm lửa ma quái từ tà khí, hay những tia chớp yếu ớt từ pháp thuật của tu sĩ chính đạo, lập lòe trong bóng tối, chỉ để làm nổi bật thêm sự khủng khiếp của cảnh tượng.

Vạn Pháp Tông Chủ, với bộ đạo bào xanh thẫm đã lấm lem máu và bụi bẩn, đang chống kiếm đứng vững giữa vòng vây của Ma Binh. Khuôn mặt uy nghiêm của ông giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt sáng ngày nào nay đã nhuốm màu tuyệt vọng. Ông thở dốc, từng hơi thở đều mang theo vị máu tanh. Xung quanh ông, các tu sĩ chính đạo, với quần áo rách nát, thương tích đầy mình, ánh mắt vô hồn, đang bị Ma Tông dồn ép đến đường cùng. Những người còn có thể đứng vững cũng chỉ là một cái bóng của chính mình, linh lực cạn kiệt, ý chí lung lay.

"Chúng ta... không thể trụ được nữa...", Vạn Pháp Tông Chủ thốt ra từng tiếng khó nhọc, giọng ông khàn đặc vì kiệt sức. Lực lượng của ông đã bị tổn thất quá nặng nề.

Không xa ông, Mộc Thanh Y vẫn giữ dáng vẻ thanh thoát, nhưng bộ đạo bào xanh ngọc của nàng cũng đã nhuốm bụi trần, mái tóc đen nhánh có vài sợi rũ xuống khuôn mặt trắng bệch. Nàng vẫn kiên định vung kiếm, từng chiêu thức đều mang theo sự quyết đoán, nhưng trong đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm kia, đã ẩn chứa một nỗi tuyệt vọng không thể che giấu. "Ma Tông quả nhiên... quá mạnh...", nàng lẩm bẩm, thanh kiếm cổ trong tay vẫn phát ra ánh sáng lạnh lẽo, nhưng không thể đẩy lùi được cơn thủy triều hắc ám đang ập đến.

Bạch Ngưng Sương, với bộ bạch y tinh khiết đã nhuốm màu bùn đất, đôi mắt long lanh như sương mai giờ đây đục ngầu vì mệt mỏi. Nàng đứng cạnh Mộc Thanh Y, kiếm băng giá trong tay phát ra hàn khí yếu ớt, cố gắng bảo vệ những tu sĩ bị thương. Nàng vốn là người mang tấm lòng nhân ái, nhưng trước cảnh tượng tàn khốc này, nàng cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng. Mái tóc trắng bạc của nàng, dưới ánh sáng xanh lục ma quái, càng thêm phần thê lương.

Đột nhiên, một tiếng cười ghê rợn vang vọng khắp chiến trường, làm rung chuyển cả không gian. Hắc Vương, với thân hình đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện từ giữa đám Ma Binh. Hắn vung một quyền, một luồng tà khí cuồn cuộn quét qua, đánh bay hàng chục tu sĩ chính đạo.

"Vô ích thôi! Nơi đây sẽ là mồ chôn của chính đạo các ngươi!", Hắc Vương gầm lên, giọng nói trầm đục và đầy uy lực, mang theo sự tự mãn và khát máu. Hắn chuẩn bị tung ra đòn kết liễu, một chiêu thức hủy diệt để hoàn toàn đập tan ý chí phản kháng cuối cùng của chính đạo. Các tu sĩ chính đạo ngã rạp, nhắm mắt chờ đợi cái chết, những tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên giữa tiếng gió hú. Sự tuyệt vọng đã lan tràn, nuốt chửng mọi tia hy vọng nhỏ nhoi nhất.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, khi Hắc Vương nâng cao bàn tay to lớn, tà khí hội tụ thành một quả cầu đen kịt đầy hủy diệt, một điều kỳ lạ đã xảy ra. Giữa trung tâm chiến trường tan hoang, nơi tà khí cuồn cuộn đến mức không sinh vật nào có thể tồn tại, một điểm sáng nhỏ bé, gần như không thể nhận thấy, bắt đầu lóe lên. Nó không phải là ánh sáng rực rỡ của thần thông, cũng không phải là lửa bùng cháy của pháp thuật, mà là một vầng sáng thanh khiết, dịu dàng, như ánh nến le lói trong đêm giông bão.

Mọi âm thanh kinh hoàng đột nhiên dường như bị nuốt chửng bởi một sự im lặng kỳ lạ. Tiếng gió hú vẫn còn đó, tiếng gầm rú của quái vật vẫn văng vẳng, nhưng tất cả đều trở nên xa xăm, như thể bị ngăn cách bởi một tấm màn vô hình. Áp lực đè nén từ tà khí vẫn còn, nhưng không khí xung quanh điểm sáng kia lại trở nên trong lành một cách khó hiểu.

Rồi, một bóng người xuất hiện. Hắn không xuất hiện bằng cách xé rách không gian, hay bằng một đạo pháp kinh thiên động địa nào, mà chỉ đơn giản là bước đến, từng bước chân điềm tĩnh, nhẹ nhàng, như thể hắn đang dạo bước trong một khu vườn vắng vẻ, chứ không phải giữa một chiến trường đẫm máu và tử khí. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, giờ đây lại càng thêm sâu thẳm, ẩn chứa một sự bình yên đến lạ lùng. Hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó tả. Bộ đạo bào vải thô màu xám, giản dị đến mức hòa lẫn vào nền đất, không hề có chút hoa văn nào, nhưng lại toát lên một vẻ thanh cao, thoát tục. Trên người hắn, không có một vết máu hay bụi bẩn nào của chiến trường, như thể tà khí và sự hủy diệt không hề chạm tới hắn.

"Ai đó... hắn đang làm gì?", một tu sĩ chính đạo thều thào, đôi mắt vô hồn bỗng lóe lên một tia bối rối. Họ chưa từng thấy một ai có thể đứng vững giữa tâm tà khí cuồn cuộn như vậy mà không hề bị ảnh hưởng.

Hắc Vương, đang chuẩn bị tung đòn, cũng khựng lại. Đôi mắt đỏ rực của hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào bóng người đang bước đến. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng hắn. Kẻ này không có chút linh lực dao động nào đáng kể, không có khí thế áp người, nhưng lại khiến hắn cảm thấy một sự bất an mơ hồ. "Kẻ nào dám ngáng đường! Giết!", Hắc Vương gầm lên, bàn tay to lớn vung xuống, một đám Ma Binh lập tức lao về phía Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh không hề nhúc nhích. Hắn từ tốn bước đến trung tâm chiến trường, nơi tà khí nồng đậm nhất, nơi những tiếng rên rỉ và la hét của tu sĩ chính đạo đang dần yếu đi. Rồi, hắn khoanh chân ngồi xuống, giữa những xác chết và tàn tích, giữa vòng vây của Ma Binh đang lao đến. Hắn nhắm mắt lại.

Không có tiếng nổ lớn. Không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một vầng sáng trắng tinh khiết, dịu dàng, bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn. Vầng sáng ấy không mạnh mẽ, không rực rỡ, nhưng lại mang theo một sự thanh tịnh đến mức không thể diễn tả. Nó không tấn công, không phòng ngự, mà chỉ đơn thuần là tồn tại, lan tỏa. Từng chút, từng chút một, vầng sáng ấy khuếch tán ra xung quanh, đẩy lùi tà khí. Giống như những làn sương mù đen kịt gặp phải ánh dương, tà khí bắt đầu tan rã, bốc hơi, rít lên những tiếng khe khẽ như bị thiêu đốt.

Những Ma Binh đang lao đến, bỗng nhiên chững lại. Chúng không cảm thấy bị tấn công, nhưng một cảm giác khó chịu, đau đớn như bị châm chích lan khắp cơ thể chúng. Thứ ánh sáng thanh khiết ấy, đối với chúng, còn đáng sợ hơn bất kỳ đòn pháp thuật nào. Chúng gầm gừ, lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu lộ rõ vẻ bối rối và sợ hãi. Lốc xoáy tà khí cuồng bạo cũng dịu đi, không còn hung hãn như trước, như một con quái vật khổng lồ bị thuần hóa bởi một lực lượng vô hình. Không khí trở nên trong lành hơn một cách kỳ lạ, xua đi mùi máu tanh và tử khí, thay vào đó là một cảm giác mát lành, dễ chịu, như làn gió mát lành từ một khu rừng cổ thụ.

Vầng sáng từ Lục Trường Sinh không chỉ đẩy lùi tà khí, mà còn làm một điều phi thường hơn. Nó bắt đầu củng cố linh mạch xung quanh, nơi đã bị tà khí xâm thực và phá hoại. Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn không phải là công pháp cường đại, lại phát huy tác dụng chữa lành và ổn định một cách thần kỳ. Từng sợi linh khí mỏng manh, yếu ớt trong không khí, dần dần được thanh tẩy, trở nên tinh khiết và dồi dào hơn. Những vết nứt trên mặt đất, nơi linh mạch bị tổn thương, dường như cũng được xoa dịu, và một luồng sinh khí yếu ớt bắt đầu rò rỉ ra, dù chỉ là rất nhỏ.

Các tu sĩ chính đạo, những người đang tuyệt vọng đến cùng cực, bỗng cảm nhận được một luồng ấm áp lan tỏa trong cơ thể. Nó không phải là linh lực phục hồi ngay lập tức, mà là một luồng ý chí kiên cường, một sức sống mới trỗi dậy từ sâu thẳm tâm hồn. Nỗi sợ hãi, sự bất lực dần tan biến, thay vào đó là một niềm hy vọng mong manh, như ngọn lửa sắp tàn được tiếp thêm củi. Thương tích của họ không biến mất, nhưng cơn đau dường như dịu đi, và tinh thần chiến đấu được phục hồi mạnh mẽ. Ánh mắt vô hồn của họ dần lấy lại sự tập trung, nhìn về phía Lục Trường Sinh, người đang ngồi yên vị giữa vầng sáng thanh khiết, như một vị thần hộ mệnh.

Vạn Pháp Tông Chủ, với đôi mắt mở to kinh ngạc, không thể thốt nên lời. Ông đã chứng kiến vô số thần thông, pháp thuật, nhưng chưa bao giờ thấy một cảnh tượng nào như thế này. Một người không hề chiến đấu, không hề tung ra một đòn tấn công nào, lại có thể làm được điều phi thường đến vậy. "Đây là... sự thuần khiết của Đạo tâm... Hắn đang chữa lành thế giới này!", ông thì thào, giọng nói khàn đặc nhưng đầy vẻ chấn động, đôi mắt nhìn Lục Trường Sinh với sự tôn kính chưa từng có. Ông hiểu, đây không phải là sức mạnh của tu vi, mà là sức mạnh của "Đạo", một thứ Đạo vô hình nhưng lại có thể xoay chuyển càn khôn.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh ông, đôi mắt phượng sáng rực lên như những vì sao giữa đêm tối. Nàng đã từng tìm kiếm Lục Trường Sinh, từng đặt hy vọng vào hắn, nhưng nàng chưa bao giờ ngờ rằng "Đạo" của hắn lại có thể hiển hiện theo cách này. "Chính là hắn... Đạo của hắn... thật sự có thể làm được điều này!", nàng nói, giọng nói vẫn sắc sảo nhưng đầy vẻ thán phục, một sự thấu hiểu sâu sắc dâng lên trong lòng. Nàng nhận ra, Lục Trường Sinh không phải là một chiến binh, mà là một ngọn hải đăng, một trụ cột tinh thần.

Bạch Ngưng Sương, đôi mắt long lanh như sương mai giờ đây ngấn lệ, không phải vì tuyệt vọng mà vì một niềm xúc động sâu sắc. Nàng đã cảm nhận được luồng khí ấm áp, thanh tịnh từ Lục Trường Sinh, nó không chỉ xoa dịu nỗi đau thể xác mà còn hàn gắn những vết thương trong tâm hồn nàng. Niềm tin vào lẽ phải, vào sự sống, thứ đã gần như lụi tàn trong nàng, giờ đây lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Hắc Vương gầm lên một tiếng giận dữ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cuộc chiến, quá nhiều kẻ thù, nhưng chưa bao giờ gặp một đối thủ nào kỳ lạ đến vậy. Kẻ này không có thực thể chiến đấu rõ ràng, không có linh lực dao động cường đại, nhưng lại khiến toàn bộ Ma Binh của hắn trở nên hỗn loạn, sức mạnh suy giảm. Tà khí cuồn cuộn quanh hắn dường như cũng bị áp chế, không thể phát huy hết uy lực. "Ngươi là kẻ nào! Dám phá hoại đại sự của Ma Tông ta! Ngươi không chiến đấu sao?", Hắc Vương gầm lên, hắn cảm thấy một sự sỉ nhục to lớn. Hắn không thể hiểu được "Đạo" của Lục Trường Sinh, hắn chỉ biết dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát mọi thứ.

Trong cơn thịnh nộ, Hắc Vương ra lệnh cho toàn bộ Ma Binh tấn công Lục Trường Sinh, nhưng chúng chỉ gầm gừ, lùi lại, không dám tiến vào vầng sáng thanh khiết ấy. Hắn tự mình lao đến, tung một quyền mang theo tà khí hủy diệt vào Lục Trường Sinh. Thế nhưng, khi quyền của hắn chạm vào vầng sáng, nó không hề gây ra tiếng nổ hay sự va chạm nào. Quyền năng tà ác của hắn như bị hòa tan, bị thanh tẩy bởi vầng sáng ấy, không thể chạm tới cơ thể Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy một sự khó chịu tột cùng, như thể linh hồn hắn đang bị thiêu đốt bởi một ngọn lửa vô hình.

Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, nhắm mắt, khuôn mặt điềm tĩnh, như một bức tượng tạc từ băng ngọc giữa biển lửa. Hắn không hề chiến đấu, không hề phản kháng, nhưng sự tồn tại của hắn, "Đạo" của hắn, lại trở thành một bức tường vững chắc, một lá chắn vô hình mà không sức mạnh vật chất nào có thể xuyên qua. Hắn đã chọn con đường của riêng mình, không phải là đối đầu trực diện, mà là dùng sự thanh tịnh để thanh tẩy, dùng sự bền vững để chống lại sự ăn mòn, dùng ý chí kiên cường để khơi dậy niềm tin.

Các tu sĩ chính đạo, được Lục Trường Sinh củng cố tinh thần, bỗng lấy lại sức mạnh. Dù thương tích vẫn còn đó, nhưng ý chí chiến đấu của họ đã trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ không còn là những con người tuyệt vọng chờ chết, mà là những chiến binh kiên cường, với đôi mắt rực cháy niềm hy vọng. Họ bắt đầu phản công, không còn rời rạc mà có tổ chức hơn, mỗi đòn đánh đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm. Ma Binh, vốn đã hỗn loạn vì vầng sáng của Lục Trường Sinh, giờ đây càng thêm bối rối trước sự phản công bất ngờ này. Tiếng rên rỉ, tiếng la hét của chúng bắt đầu vang lên nhiều hơn, không còn là những tiếng gầm gừ hung hãn.

Vầng sáng của Lục Trường Sinh vẫn tiếp tục lan tỏa, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chiếu rọi vào từng ngóc ngách của Thâm Uyên Chi Địa. Nó không chỉ xua tan tà khí, mà còn gieo mầm một niềm hy vọng, một sự thay đổi sâu sắc trong cục diện chiến trường. Hắn không phải là anh hùng xông pha giết địch, nhưng hắn là người đã vãn hồi tuyệt vọng, là người đã định nghĩa lại ý nghĩa của sự "chiến thắng" trong một cuộc chiến tưởng chừng như không có lối thoát.

Đêm dần trôi, vầng sáng từ Lục Trường Sinh vẫn kiên định, bất di bất dịch. Dù Hắc Vương gầm thét, dù Ma Binh hỗn loạn, hắn vẫn ngồi đó, như một minh chứng sống cho câu nói: "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Và trong khoảnh khắc ấy, cả chính đạo lẫn tà đạo đều hiểu rằng, một nhân tố mới, một "Đạo" mới đã xuất hiện, và cục diện Cửu Thiên Linh Giới, từ giờ phút này, sẽ không còn như xưa nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free