Cửu thiên linh giới - Chương 395: Hậu Quả Và Quyết Tâm: Khởi Đầu Trường Kỳ
Luồng tà khí đỏ máu của Ma Quân Huyết Ảnh vừa bị lá chắn linh khí đa sắc đẩy lùi, tan biến vào hư vô như một giấc mộng kinh hoàng. Cơn bão ma khí dần lắng xuống, trả lại một khoảng lặng đầy căng thẳng, nhưng sự mệt mỏi và kiệt quệ bao trùm lấy toàn bộ tu sĩ chính đạo. Lục Trường Sinh, sau khi lá chắn hoàn toàn tan biến, cuối cùng cũng không thể gượng dậy nổi. Hắn ngã vật xuống, cơ thể rã rời, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời, không chút hối hận. Hắn đã gánh vác trách nhiệm lớn lao này, và hắn đã thành công, dù cái giá phải trả là sự tiêu hao linh lực đến cạn kiệt. Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui trong cơn phẫn nộ, nhưng lời thề săn lùng và hủy diệt của hắn vẫn còn văng vẳng trong không khí, như một lời nguyền rủa cho tương lai. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, nhưng hắn biết, hắn không thể cứ mãi 'cứu hỏa' theo cách này. Cần một giải pháp bền vững hơn, một liên minh thực sự, không chỉ về số lượng mà còn về chất lượng và sự đồng lòng, để đối phó với một Ma Tông ngày càng tàn độc.
***
Sáng sớm hôm sau, một bầu không khí u ám, se lạnh bao trùm Lạc Hà Thành. Gió lớn rít qua những khe tường đổ nát, mang theo mùi khói và máu tanh còn vương vất sau đêm giao chiến khốc liệt. Từng tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây xám xịt, nhưng chỉ càng làm nổi bật thêm cảnh tượng hoang tàn và đổ nát. Lạc Hà Thành, vốn là một đô thị sầm uất với kiến trúc pha trộn giữa gỗ và đá, những con đường tấp nập và bến cảng thuyền bè qua lại, nay chỉ còn là một đống đổ nát hỗn độn. Những tòa nhà sụp đổ, gạch đá ngổn ngang chặn lối đi, và tiếng than khóc thảm thiết của những người sống sót vang vọng khắp nơi, như một bản ai ca não nề cho những sinh linh vô tội đã mất. Linh khí trong thành cũng trở nên hỗn loạn, những luồng tà khí đỏ thẫm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với sự xáo động của linh khí tự nhiên, tạo nên một cảm giác nặng nề, ngột ngạt đến khó thở.
Lục Trường Sinh, với dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, được Tiêu Hạo cẩn thận dìu đỡ, bước đi chậm rãi giữa cảnh tượng tang thương. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên sự trầm tư sâu sắc, thu trọn vào đó mọi mất mát, mọi đau khổ mà hắn đang chứng kiến. Bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn rách rưới, dính đầy bụi đất, nhưng vẫn toát lên vẻ kiên cường đến lạ. Tiêu Hạo, dáng người nhanh nhẹn nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy ắp sự lo lắng. Hắn không ngừng quan sát Lục Trường Sinh, sợ rằng hắn sẽ lại ngã gục bất cứ lúc nào.
“Trường Sinh, huynh không sao chứ?” Tiêu Hạo nhẹ giọng hỏi, giọng nói khẽ run lên vì sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn. “Tà khí vẫn còn vương vất khắp nơi, e là đã ăn sâu vào linh mạch thành này rồi.” Hắn đưa tay áo lên che miệng, cố gắng ngăn những hơi thở hổn hển.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi một người phụ nữ đang ôm thi thể đứa con thơ trong tiếng nấc nghẹn. “Ta không sao.” Hắn ngừng lại, bàn tay khẽ chạm vào một phiến đá đổ nát, nơi tà khí đỏ thẫm còn để lại những vết ăn mòn sâu hoắm, khiến phiến đá biến thành một màu đen xám mục ruỗng. Ngay lập tức, một luồng linh khí thanh khiết, ôn hòa từ lòng bàn tay hắn khẽ tỏa ra, bao trùm lấy phiến đá. Màu đen xám dần phai nhạt, những đường vân đá lại hiện rõ, dù không thể phục hồi hoàn toàn, nhưng cũng không còn vẻ mục nát đáng sợ kia nữa. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự hỗn loạn của linh khí xung quanh, cố gắng điều hòa chúng một cách vô thức. Dù chỉ là một hành động nhỏ, nhưng những tu sĩ chính đạo đang nỗ lực cứu chữa người bị thương gần đó đều cảm nhận được một luồng dịu mát lan tỏa, xua đi phần nào sự ngột ngạt của tà khí, mang lại chút bình yên hiếm hoi.
“Nhưng… cảnh tượng này…” Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn xa xăm, chứa đựng bao nỗi niềm. Hắn không nói hết câu, nhưng Tiêu Hạo hiểu. Cảnh tượng tang thương trước mắt là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tàn khốc của chiến tranh, cho cái giá mà chúng sinh phải trả khi đại thế biến động.
Một tu sĩ chính đạo, với y phục rách nát, gương mặt xanh xao và đầy vết máu, đang dìu một người bị thương đi ngang qua. Hắn dừng lại, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy biết ơn và ngưỡng mộ. “Đa tạ Lục đạo hữu đã ra tay nghĩa hiệp. Nếu không có lá chắn thần kỳ của huynh đêm qua, e là Lạc Hà Thành đã biến thành tử địa rồi.” Hắn thở dài, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi. “Chúng ta tuy đã đẩy lùi được chúng, nhưng cái giá phải trả quá đắt. Ma Quân Huyết Ảnh quả nhiên tàn độc, không từ thủ đoạn.”
Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu đáp lại. Hắn không tìm kiếm lời khen ngợi. Trong tâm trí hắn, những gì đã làm chỉ là một hành động tự nhiên, một sự phản ứng của đạo tâm khi chứng kiến nỗi đau tột cùng của vạn vật. Nhưng hắn cũng nhận ra, đây chỉ là một giải pháp tình thế, một liều thuốc giảm đau tạm thời. Tà khí có thể bị đẩy lùi, nhưng sự mục nát trong lòng người, sự hỗn loạn của linh khí, và vết thương do chiến tranh gây ra thì khó mà chữa lành trong một sớm một chiều. Hắn nhớ lại cảm giác kiệt quệ sau khi duy trì lá chắn, cảm giác như toàn bộ linh lực trong cơ thể đã bị rút cạn. Hắn đã dùng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn, không phải để chiến đấu, mà để dung hòa, để liên kết, để tạo nên một bức tường của ý chí và niềm tin. Nhưng sức mạnh đó, dù có thần diệu đến mấy, cũng có giới hạn. Hắn không thể là người hùng đơn độc, không thể mãi mãi đứng ra gánh vác mọi tai ương. Con đường tu hành của hắn là con đường chậm rãi, vững chắc, không phải con đường của sự bùng nổ tức thời. Vậy thì, trong loạn thế này, đạo của hắn có thể làm được gì để tạo ra sự thay đổi bền vững? Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, như một đám mây đen không tan.
Tiêu Hạo thấy Lục Trường Sinh chìm vào suy tư, liền vỗ nhẹ vào vai hắn. “Trường Sinh, chúng ta cần tìm một nơi để huynh tĩnh dưỡng. Mộc tiên tử đã cho người đến đón chúng ta về Thái Huyền Tông rồi. Ở đây vẫn còn quá nguy hiểm, và linh khí cũng quá hỗn loạn.” Lục Trường Sinh gật đầu, biết rằng Tiêu Hạo nói đúng. Hắn không thể giúp đỡ ai nếu bản thân cũng kiệt quệ. Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu mùi khói và máu, rồi thở ra một hơi dài, như muốn xua đi tất cả những nặng nề đang đè nén tâm hồn. Bước chân hắn vẫn vững vàng, dù cơ thể rã rời, bởi đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch. Hắn đã cứu được rất nhiều sinh linh đêm qua, nhưng còn vô số những sinh linh khác vẫn đang cần được cứu rỗi, không chỉ khỏi tà khí, mà còn khỏi sự tuyệt vọng, sự sợ hãi đang gặm nhấm lòng người. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán,” hắn thầm nhủ, lòng đầy trăn trở. Hắn hiểu rằng, để đối phó với đại thế biến thiên, bản tâm của hắn cần phải càng kiên định hơn bao giờ hết, và con đường của hắn, dù khác biệt, cũng phải tìm ra cách để ảnh hưởng sâu rộng hơn. Hắn không muốn xưng bá, không muốn thống trị, nhưng hắn muốn đạo của mình có thể mang lại sự bình yên thực sự cho Cửu Thiên Linh Giới.
***
Cùng ngày, vào buổi trưa, không khí tại Đại điện của Thái Huyền Tông nặng nề đến nghẹt thở. Bên ngoài, mây mù giăng lối, khiến không gian càng thêm u ám, se lạnh. Đại điện, vốn được kiến tạo từ đá cẩm thạch trắng và ngói lưu ly xanh biếc, với những chạm khắc tinh xảo hình rồng phượng, nay lại chìm trong sự im lặng đáng sợ. Tiếng chuông chùa ngân vang từ xa cũng không thể xua đi sự căng thẳng đang bao trùm.
Trong điện, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, Vạn Pháp Tông Chủ cùng các trưởng lão của các tông môn chính đạo khác tề tựu. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, mặc đạo bào màu xanh thẫm, đang chủ trì cuộc họp. Ông đặt tay lên một bản đồ Tam Giới được trải rộng trên chiếc bàn đá cẩm thạch, chỉ vào những vùng đất bị ảnh hưởng bởi cuộc tấn công của Ma Tông.
“Thiệt hại lần này… vượt quá dự đoán.” Giọng Vạn Pháp Tông Chủ trầm khàn, vang vọng trong đại điện, mang theo sự ưu tư sâu sắc. “Ma Quân Huyết Ảnh đã không còn che giấu ý đồ nữa. Hắn muốn nghiền nát toàn bộ phòng tuyến của chúng ta, thôn tính Lạc Hà Thành và mở đường tiến sâu vào Cửu Châu.” Ánh mắt ông lướt qua từng gương mặt trong điện, mỗi người đều là một trụ cột của chính đạo, nhưng ai cũng mang theo nỗi lo chung.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, đôi mắt phượng sáng ngời nhưng thoáng vẻ mệt mỏi, lên tiếng: “Theo báo cáo từ tiền tuyến, Lạc Hà Thành đã hứng chịu tổn thất nặng nề. Vô số sinh linh vô tội bị đồ sát, và hàng ngàn tu sĩ của các tông môn nhỏ đã hy sinh anh dũng để bảo vệ thành.” Nàng dừng lại, hít một hơi sâu, rồi kể lại về sự can thiệp kỳ diệu của Lục Trường Sinh. “Nếu không có Lục Trường Sinh, bằng một phương pháp kỳ lạ mà ta chưa từng thấy, liên kết đạo tâm của toàn bộ tu sĩ còn lại, tạo ra lá chắn vững chắc để chống đỡ đòn cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh, e rằng Lạc Hà Thành đã không còn tồn tại.” Giọng nàng trầm xuống. “Nhưng Lục đạo hữu cũng đã kiệt quệ hoàn toàn. Linh lực trong cơ thể hắn dường như đã bị rút cạn đến mức không thể tự đứng vững. Sức mạnh của hắn là một ẩn số, một lẽ thường không thể giải thích, nhưng hắn không thể một mình gánh vác tất cả.”
Bạch Ngưng Sương, uyển chuyển trong bộ bạch y tinh khiết, đôi mắt long lanh như sương mai, tuy chứa đựng nỗi buồn nhưng vẫn toát lên sự kiên cường. Nàng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy lý trí: “Chúng ta tuy đã đẩy lùi được Ma Tông, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Ma Quân Huyết Ảnh không phải kẻ ngu dốt. Hắn đang thăm dò giới hạn của chúng ta, tìm kiếm những điểm yếu trong phòng tuyến chính đạo. Cuộc tấn công vào Lạc Hà Thành là một thử nghiệm, một lời cảnh báo.” Nàng nhìn Vạn Pháp Tông Chủ, ánh mắt kiên định. “Điều quan trọng bây giờ không chỉ là củng cố những phòng tuyến đã có, mà còn phải liên kết các tông môn nhỏ hơn, những th�� lực còn đang đứng ngoài cuộc. Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự đoàn kết, không phải ở sức mạnh đơn lẻ của từng tông môn.”
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, đồng tình với lời của Bạch Ngưng Sương. Ông nhớ lại lời mình từng nói: “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp.” Rõ ràng, con đường tu hành của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, lại đang chứng minh sự bền vững phi thường. Cái cách hắn liên kết các đạo tâm, tạo ra sức mạnh tổng hợp, là điều mà các cường giả chính đạo chưa từng nghĩ tới. “Bạch tiên tử nói rất đúng. Sức mạnh của Lục đạo hữu, dù huyền diệu, nhưng cũng chỉ là nhất thời. Chúng ta không thể mãi trông cậy vào một cá nhân. Phải xây dựng một liên minh vững chắc hơn, một cơ chế hợp tác lâu dài. Ta đã nhận ra, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không bao giờ buông tha Lục Trường Sinh. Hắn đã trở thành cái gai trong mắt Ma Tông. Chúng ta cần phải bảo vệ hắn, đồng thời tìm hiểu sâu hơn về công pháp mà hắn đang tu luyện.”
Mộc Thanh Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù giăng lối, lòng nàng đầy trăn trở. “Sức mạnh của Lục Trường Sinh không chỉ là linh lực, mà là đạo tâm kiên cố, là khả năng dung hòa vạn vật. Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh bạo liệt, mà bằng sự bền bỉ, bằng ý chí kiên cường. Điều đó đã phá vỡ cục diện, nhưng cũng khiến hắn phải trả giá quá lớn. Chúng ta cần một chiến lược lâu dài, một phương pháp để đối phó với tà khí không chỉ bằng bạo lực, mà còn bằng cách ‘chữa lành’ linh khí, ổn định đạo tâm cho chúng sinh.” Nàng và Bạch Ngưng Sương trao đổi ánh mắt, ngầm hiểu sự đồng lòng về hướng đi sắp tới. Cả hai đều nhận ra, cuộc chiến này không thể chỉ dùng sức mạnh thuần túy mà giành chiến thắng. Nó đòi hỏi một sự thay đổi trong tư duy, một sự liên kết sâu sắc hơn, không chỉ giữa các tông môn, mà còn giữa con người và thiên địa. Họ cần phải khám phá sâu hơn về "sức mạnh bí ẩn" của Lục Trường Sinh, không phải để sao chép, mà để hiểu rõ hơn về khả năng "thanh lọc" linh khí của Tàn Pháp Cổ Đạo, một khả năng có thể là chìa khóa để đối phó với sự hỗn loạn của linh khí và tà khí đang lan tràn khắp nơi. Họ biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, và liên minh chính đạo cần phải trưởng thành hơn nữa, không chỉ trong sức mạnh, mà còn trong tầm nhìn và đạo lý.
***
Chiều muộn cùng ngày, trong một gian phòng yên tĩnh tại Tàng Thư Lâu Cổ của Thái Huyền Tông, Lục Trường Sinh ngồi tĩnh tọa. Nơi đây khác hẳn với sự hỗn loạn của Lạc Hà Thành hay sự căng thẳng của Đại điện. Kiến trúc của Tàng Thư Lâu Cổ đơn giản nhưng trang trọng, với những kệ sách cao vút chạm trần, xếp đầy những cuốn sách cổ được viết trên thẻ tre, lụa hoặc giấy dó đã ngả màu thời gian. Không khí ở đây mát mẻ, thanh tịnh, thoang thoảng mùi hương trầm, mùi thảo dược khô, và đặc biệt là mùi giấy cũ, bụi thời gian, mang theo cảm giác của hàng ngàn năm tri thức đang lắng đọng. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn dầu cổ kính hắt lên những hàng chữ đã phai, tạo nên một vẻ huyền bí, tĩnh mịch.
Lục Trường Sinh, với bộ đạo bào đã được thay mới, ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn, nhắm mắt điều tức. Hắn cố gắng phục hồi linh lực đã tiêu hao đến cạn kiệt. Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm vận chuyển trong cơ thể hắn, như một dòng suối nhỏ đang cố gắng lấp đầy một hồ cạn. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng không còn là sự rã rời đến mức không thể nhúc nhích. Tuy nhiên, tâm trí hắn vẫn không ngừng suy nghĩ về những gì đã chứng kiến ở Lạc Hà Thành, về những tiếng than khóc, những gương mặt tuyệt vọng, và sự mục ruỗng của linh khí.
Tiêu Hạo ngồi bên cạnh, cẩn thận pha một ấm trà linh thảo, hương thơm dìu dịu lan tỏa trong phòng. “Trường Sinh, huynh cần nghỉ ngơi. Đừng nghĩ nhiều quá. Thân thể huynh vừa mới hồi phục, đừng để tâm thần lại bị vắt kiệt.” Giọng Tiêu Hạo nhẹ nhàng, đầy quan tâm.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời. “Đạo của ta… có thể làm được gì trong loạn thế này?” Hắn khẽ nói, giọng trầm lắng, mang theo chút suy tư. “Chỉ đẩy lùi tạm thời, liệu có phải là đủ?” Hắn đã cứu được Lạc Hà Thành, nhưng sự tàn phá vẫn còn đó, nỗi đau vẫn còn đó. Hắn đã đẩy lùi Ma Quân Huyết Ảnh, nhưng hắn biết, đó chỉ là sự tạm bợ, một giải pháp chữa cháy. Ma Tông sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn, tàn độc hơn.
Trong khoảnh khắc đó, Lục Trường Sinh nhớ lại những lời Thần Y Cổ Thiên từng nói về sự cân bằng của vạn vật, về Đạo của sinh sôi và hủy diệt, về việc chữa lành không chỉ là trị liệu vết thương thể xác, mà còn là hàn gắn tổn thương tâm hồn, là phục hồi sự cân bằng của linh khí thiên địa. Hắn chợt nhận ra, việc “chữa lành” không chỉ là xua đi tà khí, mà còn là hàn gắn lòng người, xây dựng lại niềm tin đã mất, phục hồi sự cân bằng tự nhiên của thế giới.
Hắn đứng dậy, bước đến giá sách cổ kính, lướt tay qua những cuốn sách đã ngả màu thời gian. Hắn không tìm kiếm công pháp chiến đấu, không tìm kiếm bí thuật thần thông. Hắn tìm kiếm sự thấu hiểu, một con đường để đạo tâm của mình thực sự tác động một cách bền vững lên thế giới đang hỗn loạn. “Cứu thế không nhất thiết là chiến đấu.” Hắn tự nhủ, giọng nói khẽ như tiếng gió thoảng. “Chữa lành… cũng là một loại cứu thế.”
Lục Trường Sinh hiểu rằng, con đường của hắn là con đường của sự bền bỉ, của sự dung hòa. Hắn không thể là người hùng xông pha trận mạc, nhưng hắn có thể là người gieo mầm hy vọng, là mạch nguồn của sự thanh khiết. Mỗi lần hắn can thiệp, dù chỉ là một hành động nhỏ như điều hòa linh khí, cũng là một lần hắn tiêu hao bản thân. Cái giá phải trả cho mỗi lần gánh vác trách nhiệm lại càng ngày càng lớn. Hắn biết, hắn không thể cứ mãi “cứu hỏa” theo cách này. Cần một giải pháp bền vững hơn, một phương pháp ít tiêu hao hơn để đạt được mục tiêu.
Hắn đã chứng kiến sức mạnh của sự liên kết đạo tâm. Chính đạo không chỉ cần mạnh về số lượng, mà còn cần mạnh về chất lượng đạo tâm, mạnh về sự đồng lòng. Có lẽ, con đường của hắn không phải là trực tiếp tiêu diệt tà ác, mà là tạo ra một môi trường, một nền tảng để chính đạo có thể tự đứng vững, tự chữa lành. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Đó chính là chìa khóa. Nó không chỉ là công pháp của riêng hắn, mà có thể là nền tảng cho một sự thay đổi lớn hơn trong thế giới tu hành.
Lục Trường Sinh khẽ chạm vào bìa một cuốn sách cổ, trên đó viết ba chữ Hán Việt mờ nhạt: “Thiên Địa Đạo”. Hắn không mở ra, chỉ đứng đó, đôi mắt trầm tư nhìn vào không gian. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến trường kỳ, và hắn không thể đứng ngoài cuộc. Nhưng con đường của hắn, con đường của sự bình yên và chữa lành, sẽ là một con đường khác biệt, một con đường bền vững, không chỉ để đối phó với Ma Tông, mà còn để phục hồi sự cân bằng cho Cửu Thiên Linh Giới. Hắn sẽ tìm kiếm, sẽ chiêm nghiệm, để đạo của hắn không chỉ là của riêng hắn, mà có thể trở thành một phần của Đạo lớn, ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới tu hành đang hỗn loạn này. Ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết tâm. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ đang bước sang một chương mới, sâu sắc và ý nghĩa hơn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.