Cửu thiên linh giới - Chương 396: Hồi Sinh Căn Nguyên: Đạo Của Chữa Lành Loạn Thế
Ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời, nhưng trong tâm khảm Lục Trường Sinh, một tia sáng mới vừa bừng lên. Hắn đã đứng đó rất lâu, trước giá sách cổ kính, ngón tay khẽ vuốt ve bìa cuốn "Thiên Địa Đạo" mờ nhạt. Câu nói cuối cùng của hắn, tựa như một lời thề nguyện thầm lặng với chính mình, vẫn còn văng vẳng trong không gian tĩnh mịch: “Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ đang bước sang một chương mới, sâu sắc và ý nghĩa hơn.”
Tiêu Hạo nhìn bóng lưng trầm mặc của hắn, biết rằng tâm tư Lục Trường Sinh lúc này đang cuộn trào những dòng suy nghĩ sâu xa. Chàng thanh niên hoạt bát ấy không nói gì, chỉ lặng lẽ chuẩn bị hành trang, linh dược, và những vật dụng cần thiết cho chuyến đi sắp tới. Hắn hiểu rằng, sau mỗi lần Lục Trường Sinh đắm chìm trong chiêm nghiệm như thế này, một quyết định quan trọng sẽ được đưa ra, một bước ngoặt mới trên con đường tu hành dị biệt của đạo hữu.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh núi xa xăm, ba bóng người đã rời khỏi nơi trú ẩn tạm thời. Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo, và Thần Y Cổ Thiên, vị lão giả râu tóc bạc phơ với đôi mắt nhân từ, cùng nhau hướng về phía An Bình Thôn, một trong những khu vực chịu thiệt hại nặng nề nhất trong đợt công kích vừa qua của Ma Tông.
***
Đoàn người của Lục Trường Sinh đặt chân đến An Bình Thôn vào thời điểm ban mai, nhưng không khí nơi đây không mang chút tươi mới nào của buổi bình minh. Thay vì cảnh yên bình thường thấy ở một sơn thôn nhỏ, nơi đây chỉ còn là một khung cảnh đổ nát, tan hoang đến nao lòng. Những mái nhà tranh vách đất xiêu vẹo, đổ nát, nhiều nơi vẫn còn vương vấn mùi khói tro nồng nặc và ẩm ướt, dấu vết của những ngọn lửa tàn ác đã càn quét qua. Tiếng chó sủa thảm thiết xa xa, nghe như những lời ai oán không ngừng nghỉ, cùng với tiếng rên rỉ yếu ớt của những người sống sót, xen lẫn với sự im lặng chết chóc bao trùm những góc khuất. Một cơn gió lạnh lùa qua, mang theo mùi đất cháy, mùi máu tanh đã khô và một thứ khí tức nặng nề, u ám của tà khí còn sót lại, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Thần Y Cổ Thiên, với đôi mắt thâm trầm nhưng tràn đầy sự từ bi, không chút chần chừ. Vừa nhìn thấy cảnh tượng ấy, ông lão đã lập tức lao đến, tìm kiếm những người bị thương nặng nhất. Áo bào đơn giản của ông phất phơ trong gió, túi linh dược đeo bên hông khẽ va chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh khô khốc. “Thật đáng thương… Ta phải nhanh chóng cứu chữa. Tiêu Hạo, giúp ta mang những người này vào nơi trú ẩn tạm thời!” Giọng ông khẩn trương, pha lẫn chút đau xót.
Tiêu Hạo, vốn là một thanh niên hoạt bát, hiếu kỳ, giờ đây khuôn mặt cũng sầm sì lại, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự lo lắng và căm phẫn. “Tà đạo thật độc ác! Chúng ta phải làm gì đây, Trường Sinh?” Hắn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, giọng nói đầy sự bất lực. Tuy nhiên, không đợi Lục Trường Sinh trả lời, Tiêu Hạo đã nhanh chóng hành động. Hắn khẩn trương giúp Thần Y Cổ Thiên di chuyển những người bị thương, đôi khi còn dùng chút linh lực ít ỏi của mình để nâng đỡ, để băng bó sơ sài bằng những miếng vải sạch mang theo. Tiếng khóc than yếu ớt, tiếng rên rỉ của những phàm nhân vô tội vang vọng khắp thôn, như những nhát dao cứa vào lòng người. Tiêu Hạo cảm thấy một sự tức giận bùng lên trong lồng ngực, xen lẫn nỗi sợ hãi về một thế giới đang dần bị hủy diệt bởi tà ác. Hắn tự hỏi, liệu sức mạnh của chính đạo có thực sự đủ để chống lại một thế lực tàn bạo đến vậy?
Lục Trường Sinh thì khác. Hắn không vội vàng hành động như hai người kia, mà chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt đen láy trầm tư quét qua từng ngóc ngách của thôn. Dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai của hắn càng làm nổi bật vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng giữa cảnh tượng hỗn loạn. Bàn tay hắn khẽ đưa ra, không chạm vào vật gì, nhưng dường như đang cảm nhận một điều gì đó vô hình. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, những luồng tà khí nặng nề vẫn còn lẩn khuất trong không gian, bám víu vào từng vật thể, từng sinh linh. Hắn cảm nhận được linh mạch của thôn đang bị tắc nghẽn, bị ăn mòn, như một dòng sông đã khô cạn, chỉ còn lại những khe đá nứt nẻ.
Trong tâm trí Lục Trường Sinh, khung cảnh đổ nát này không chỉ là sự phá hủy vật chất, mà còn là sự tổn thương sâu sắc đến căn nguyên của vạn vật. "Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ tàn sát thân thể, mà còn hủy hoại linh khí, làm mục ruỗng căn cơ của đất trời. Đây là một loại tà đạo muốn đoạn tuyệt sinh cơ, không chỉ là giết chóc đơn thuần," hắn thầm nghĩ. "Chỉ đẩy lùi tạm thời, liệu có phải là đủ?" Câu hỏi ấy lại vang vọng trong lòng hắn. Hắn đã cứu được Lạc Hà Thành, nhưng sự tàn phá vẫn còn đó, nỗi đau vẫn còn đó, và quan trọng hơn, căn nguyên của sự sống đang bị bào mòn.
Hắn nhớ lại lời mình đã nói đêm qua: "Chữa lành... cũng là một loại cứu thế." Nhưng chữa lành không chỉ là trị liệu vết thương thể xác, không chỉ là hàn gắn tổn thương tâm hồn. Mà còn là phục hồi sự cân bằng của linh khí thiên địa, là tái tạo lại sinh cơ đã mất. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự bền bỉ và một tầm nhìn xa hơn. Hắn không thể là người hùng xông pha trận mạc, tiêu diệt tà ác bằng sức mạnh bạo liệt. Con đường của hắn là con đường của sự dung hòa, của sự hồi sinh từ tận gốc rễ.
Lục Trường Sinh lẳng lặng bước đi, bàn chân mang đôi giày vải thô dẫm lên những mảnh vỡ, những cành cây khô. Hắn đi sâu vào trong thôn, nơi những ngôi nhà đổ nát và ruộng đồng cháy đen lan rộng. Hắn khẽ cúi người, bàn tay thanh tú nhưng cứng cỏi khẽ chạm vào mặt đất, cảm nhận năng lượng địa mạch đang yếu ớt và hỗn loạn. Linh khí trong thôn đã bị tà khí xâm nhiễm quá lâu, những dòng chảy tự nhiên bị chặn đứng, khiến cho mọi sinh vật, kể cả con người, đều mang trong mình một sự u uất, suy kiệt. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm vận chuyển trong cơ thể, một luồng linh lực nhu hòa, thanh khiết bắt đầu lan tỏa từ hắn, như một làn gió mát thổi qua những vết thương hở. Hắn không cố gắng chữa trị trực tiếp cho ai, mà lại tập trung vào chính mảnh đất, vào linh mạch của thôn. Hắn tin rằng, nếu căn nguyên được chữa lành, thì vạn vật trên đó cũng sẽ dần hồi phục.
Những cụm từ đặc trưng như "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm" vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không cần phải chiến đấu với tà khí bằng bạo lực. Đạo của hắn là thanh lọc, là dung hòa, là tái tạo. Hắn cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi trong cơ thể mình, dấu vết của lần liên kết đạo tâm để chống đỡ Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn đó. Nhưng sự mệt mỏi đó không làm hắn chùn bước. Hắn biết, hắn không thể cứ mãi "cứu hỏa" theo cách này, cần một giải pháp bền vững hơn, một phương pháp ít tiêu hao hơn để đạt được mục tiêu. Và việc chữa lành căn nguyên của đất trời chính là bước đi đầu tiên.
Tiêu Hạo, sau khi giúp Thần Y Cổ Thiên ổn định vài người bị thương nặng, quay lại thì thấy Lục Trường Sinh đang đứng giữa một khu ruộng cháy đen, đôi mắt nhắm nghiền, xung quanh hắn là một quầng sáng xanh nhạt đang lan tỏa. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong không khí, một mùi hương thanh khiết, dịu mát đang dần xua tan đi mùi khói tro và tà khí. Sự hiếu kỳ lại trỗi dậy trong lòng Tiêu Hạo, nhưng lần này là một sự hiếu kỳ đầy kính phục. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang làm một điều gì đó rất đặc biệt, một điều mà những tu sĩ khác có lẽ sẽ không bao giờ nghĩ đến.
***
Trong một căn nhà duy nhất còn nguyên vẹn, được các thôn dân dọn dẹp tạm bợ, hương thơm của các loại thảo dược, dược liệu thoang thoảng xen lẫn mùi máu và mồ hôi của những người bị thương nặng. Tiếng rên rỉ yếu ớt của người bệnh vang lên đều đều, tạo nên một bản hòa âm bi thương nhưng không kém phần hy vọng. Ánh sáng dịu nhẹ từ một ngọn đèn dầu yếu ớt chiếu rọi không gian chật hẹp, tạo nên bầu không khí căng thẳng nhưng lại chan chứa sự sống. Bên ngoài, nắng gắt như đổ lửa, nhưng trong căn nhà này, linh khí bắt đầu có dấu hiệu thanh khiết hơn, một luồng khí mát lành phả vào từ phía cửa sổ hé mở.
Thần Y Cổ Thiên miệt mài cứu chữa, đôi tay già nua nhưng linh hoạt thoăn thoắt bắt mạch, châm cứu, bôi thuốc. Từng động tác của ông đều chuẩn xác và dứt khoát, thể hiện sự lão luyện của một bậc thầy y thuật. Ông đặt một lá bùa màu vàng lên vết thương của một người phụ nữ lớn tuổi, khẽ niệm chú, và tà khí đang hoành hành trong cơ thể bà ta dần bị xua đi, thay vào đó là một luồng sinh khí ấm áp. Ông lão thở dài, khẽ lau giọt mồ hôi trên trán. “Sinh mệnh là vô giá, đạo cũng vậy,” ông thì thầm, như tự nhắc nhở mình về trách nhiệm cao cả của người thầy thuốc.
Tiêu Hạo đứng cạnh, đôi mắt không rời khỏi bàn tay của Thần Y Cổ Thiên. Hắn học hỏi cách nhận biết vết thương, cách phân biệt tà khí ăn sâu vào kinh mạch, và cách sơ cứu hiệu quả nhất. Hắn cẩn thận chuẩn bị linh dược, lau rửa dụng cụ, và hỗ trợ ông lão bằng tất cả sự nhanh nhẹn của mình. “Thần Y tiền bối, tà khí này thật quỷ dị, dường như chúng có thể ẩn mình trong máu thịt, khó lòng bài trừ,” Tiêu Hạo nói, giọng mang theo chút lo lắng.
Thần Y Cổ Thiên gật đầu. “Đúng vậy, tiểu hữu. Tà khí của Ma Tông đã đạt đến cảnh giới cực kỳ thâm độc, chúng không chỉ làm tổn thương thân thể, mà còn ăn mòn linh hồn, làm suy kiệt căn nguyên của sinh mệnh. Để chữa lành hoàn toàn, không chỉ cần linh dược, mà còn cần sự thanh lọc từ sâu bên trong.” Ông lão khẽ liếc nhìn về phía Lục Trường Sinh, người đang ngồi thiền cạnh một gốc cây cổ thụ bị tà khí xâm nhiễm cách đó không xa. Từ khi đặt chân đến An Bình Thôn, Lục Trường Sinh không trực tiếp cứu chữa người bệnh, nhưng Thần Y Cổ Thiên cảm nhận rõ ràng sự thay đổi tinh tế trong linh khí xung quanh.
Lục Trường Sinh lúc này đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây cổ thụ đã bị tà khí làm cho héo úa, nơi một linh mạch nhỏ của thôn đã khô cạn. Khuôn mặt thanh tú của hắn toát lên vẻ điềm tĩnh, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng nội tâm hắn đang hoạt động hết công suất. Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, linh lực nhu hòa như nước suối, từ từ lan tỏa ra xung quanh. Không giống như linh lực bạo liệt của các công pháp chiến đấu, linh lực của hắn mang theo một sự thanh khiết, một khả năng dung hòa và tái tạo. Hắn cảm nhận từng sợi tà khí đang bám víu vào gốc cây, vào từng tấc đất, vào từng luồng linh khí yếu ớt còn sót lại trong linh mạch.
Hắn không cố gắng tiêu diệt tà khí, mà là thanh lọc chúng. Giống như nước trong, dần dần hòa tan và cuốn trôi những tạp chất. Linh lực của hắn nhẹ nhàng xâm nhập vào từng mạch ngầm, từng thớ đất, từ từ đẩy lùi sự mục ruỗng. Bên trong cơ thể Lục Trường Sinh, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, không ngừng sản sinh ra một loại linh khí thuần khiết, không bị vẩn đục bởi tạp niệm hay dục vọng. Hắn cảm thấy mình đang là một cây cầu, nối liền linh khí hỗn loạn của thế giới với sự thanh tịnh trong đạo tâm của mình. Dù vẫn còn hơi suy yếu, nhưng ý chí của hắn kiên định như bàn thạch.
Dần dần, điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Gốc cây cổ thụ vốn đã héo úa, cành lá trơ trụi, nay bắt đầu mọc lên những chồi non xanh biếc, li ti, len lỏi qua lớp vỏ cây sần sùi. Chúng vươn mình đón nắng, mang theo một sức sống mãnh liệt. Dưới lòng đất, linh mạch khô cạn bắt đầu có những dòng chảy yếu ớt, như mạch máu đang được tái thông. Không khí xung quanh Lục Trường Sinh trở nên trong lành hơn bao giờ hết, mùi đất ẩm và cỏ non dần thay thế mùi khói tro và tà khí. Tiếng chim hót líu lo, một âm thanh mà người dân An Bình Thôn đã không còn được nghe thấy kể từ khi tà đạo tràn đến, giờ đây lại vang lên, xua đi sự u ám.
Thần Y Cổ Thiên, đang chữa trị cho một người bệnh, chợt ngẩng đầu lên. Ông cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của linh khí. "Linh khí này... thật thanh khiết, như được hồi sinh!" Khuôn mặt già nua của ông lộ rõ vẻ kinh ngạc, đôi mắt sáng lên một cách bất ngờ. "Nó giúp ích rất nhiều cho việc chữa trị vết thương do tà khí. Đây là một loại linh khí có khả năng thanh lọc, không phải linh khí thông thường!" Ông lão thốt lên, giọng nói đầy sự tán thưởng.
Tiêu Hạo cũng cảm nhận được sự khác biệt. Hắn quay sang nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt mở to. “Trường Sinh, huynh đang làm gì vậy? Linh mạch này có thể phục hồi sao? Ta tưởng một khi tà khí đã ăn mòn, thì chỉ có thể tiêu diệt hoàn toàn, chứ không thể tái tạo được!” Hắn chưa bao giờ thấy một công pháp nào có thể làm được điều này.
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng có thêm một tia sáng của sự kiên định. Hắn nhìn Tiêu Hạo, rồi nhìn Thần Y Cổ Thiên, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng hàm ý sâu xa. “Gốc rễ bị tổn thương, thì phải bồi đắp từ căn nguyên. Tà khí đã ăn mòn, cần phải thanh lọc.” Hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng trầm lắng. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của ta, là chữa lành căn nguyên, không phải chỉ là xua đi ngọn ngành." Hắn khẽ đưa tay ra, chạm vào một chồi non xanh biếc vừa nhú ra từ thân cây cổ thụ. “Tà khí phá hoại, nhưng sinh cơ vạn vật vẫn luôn tồn tại. Chúng ta chỉ cần giúp nó tìm lại con đường của mình.”
Lời nói của Lục Trường Sinh không khoa trương, không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng phi thường, lay động đến tận đáy lòng người nghe. Thần Y Cổ Thiên gật đầu lia lịa, khuôn mặt lộ rõ vẻ khâm phục. Ông hiểu rằng, phương pháp của Lục Trường Sinh không chỉ là y thuật hay tu hành đơn thuần, mà là một đạo lý sâu xa về sự tái tạo và cân bằng của vũ trụ. "Đạo của Lục đạo hữu quả nhiên khác biệt. Không phải là tranh đoạt, mà là dưỡng dục. Không phải là phá hủy, mà là phục hồi." Ông lão thì thầm, đôi mắt nhìn Lục Trường Sinh với một sự kính trọng chưa từng có.
Lục Trường Sinh tiếp tục duy trì vận chuyển công pháp. Linh lực của hắn vẫn lan tỏa, làm cho không khí xung quanh trở nên trong lành hơn, và linh mạch dưới lòng đất dần dần có dấu hiệu hồi phục rõ rệt. Những người bị thương trong căn nhà tạm bợ cũng cảm nhận được sự thay đổi này. Họ không còn rên rỉ nhiều nữa, một vài người đã có thể chợp mắt, hơi thở trở nên đều đặn hơn. Một tia hy vọng mong manh, như những chồi non vừa nhú, bắt đầu nảy mầm trong lòng họ.
***
Chiều muộn, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ không gian bằng một sắc thái bi tráng nhưng không kém phần rực rỡ. Gió nhẹ thổi qua An Bình Thôn, mang theo mùi đất ẩm và cỏ non, thay thế hoàn toàn mùi khói tro và tà khí từ buổi sáng. Nơi đây từng là những ruộng đồng xanh tốt, một Chủng Linh Điền phồn thịnh, giờ chỉ còn là đất cháy và những gốc cây khô héo. Tuy nhiên, sau hành động thanh lọc của Lục Trường Sinh, một vài cây cỏ dại đã bắt đầu nảy mầm, len lỏi qua lớp đất nứt nẻ, báo hiệu sự hồi sinh.
Lục Trường Sinh tập hợp những người dân còn sống sót tại khu đất canh tác chính của thôn. Khuôn mặt họ vẫn còn hốc hác, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, quần áo rách rưới, nhưng giờ đây họ đã có thể đứng vững hơn, không còn quá suy kiệt như buổi sáng. Hắn không nói nhiều về những trận pháp phức tạp hay những bí thuật cao siêu. Thay vào đó, hắn chỉ hướng dẫn họ những điều cơ bản, những kiến thức mà bất kỳ phàm nhân nào cũng có thể áp dụng.
“Không thể dựa mãi vào tu sĩ,” Lục Trường Sinh bắt đầu, giọng nói trầm lắng nhưng đủ sức xuyên thấu vào lòng người. Hắn chỉ tay vào mảnh đất cháy đen trước mặt. “Các ngươi phải tự mình đứng vững. Đạo của ta, là đạo của sự bền vững. Hãy học cách tự bảo vệ, tự vun trồng.” Hắn vẽ sơ đồ đơn giản trên mặt đất bằng một cành cây khô, chỉ cho dân làng cách cảm nhận linh khí đang dần quay trở lại, cách canh tác để phục hồi đất đai, và những dấu hiệu nhận biết tà khí để tự bảo vệ mình khỏi những mối hiểm nguy tiềm tàng. Hắn giải thích cách xây dựng những hàng rào đơn giản bằng đá và cây gai để phòng vệ, cách tìm kiếm và sử dụng những loại thảo dược cơ bản để sơ cứu.
Một trưởng lão trong thôn, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt mờ đục vì nước mắt, run rẩy cất tiếng hỏi, giọng đầy hoài nghi và bất lực: “Nhưng… chúng ta chỉ là phàm nhân, làm sao có thể chống lại tà đạo? Làm sao có thể vun trồng lại trên mảnh đất chết này?” Nỗi tuyệt vọng của ông lão dường như đại diện cho tất cả những người dân ở đây.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt ông lão, ánh mắt kiên định. “Mỗi hạt mầm đều có sức sống. Quan trọng là biết cách vun trồng. Hãy tin vào chính mình và vào mảnh đất này. Dù đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tà khí có thể hủy diệt bề ngoài, nhưng không thể hủy diệt ý chí sinh tồn của vạn vật.” Hắn khẽ cúi người, lấy ra từ trong túi một ít hạt giống linh cốc. Đó là một loại linh cốc đặc biệt, có khả năng thích nghi tốt với môi trường bị tà khí ảnh hưởng, và có thể giúp thanh lọc một phần nhỏ tà khí trong đất. Hắn gieo vài hạt xuống đất, rồi chỉ cho họ cách gieo trồng, cách chăm sóc. “Đây là hạt giống của hy vọng. Hãy vun trồng nó bằng chính đôi tay của các ngươi.”
Tiêu Hạo và Thần Y Cổ Thiên đứng cạnh Lục Trường Sinh, lặng lẽ quan sát. Trong suốt cuộc trò chuyện, Tiêu Hạo không ngừng gật gù. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn những hạt giống vừa được gieo, đôi mắt dần dần bừng sáng. “Trường Sinh, huynh đang thực sự gieo mầm hy vọng, không phải chỉ là cứu người nhất thời,” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói đầy sự ngưỡng mộ. Hắn nhận ra rằng, điều Lục Trường Sinh đang làm không phải là một hành động anh hùng vĩ đại, mà là một sự khởi đầu, một nền tảng cho sự hồi sinh bền vững.
Thần Y Cổ Thiên cũng gật đầu đồng tình, râu bạc khẽ rung. “Con đường của Lục đạo hữu, tuy chậm nhưng lại là căn cơ vững chắc nhất. Không phải ai cũng có thể làm được điều này. Hắn không chỉ chữa lành thân thể, mà còn chữa lành mảnh đất, chữa lành lòng người.” Ông lão nhìn những người dân đang cúi xuống, bắt đầu nhặt nhạnh dụng cụ và làm theo hướng dẫn của Lục Trường Sinh. Từ ánh mắt tuyệt vọng ban đầu, giờ đây đã xuất hiện những tia sáng của sự quyết tâm, sự kiên cường. Những chồi non xanh tươi đang vươn mình, và cả những hạt giống vừa được gieo, biểu tượng cho sự hồi sinh, dường như đã mang lại một niềm tin mới cho An Bình Thôn.
Lục Trường Sinh không chỉ truyền cho họ kiến thức, mà còn truyền cho họ một đạo lý: Đạo của sự tự cường, đạo của sự gắn kết với đất đai, với linh khí tự nhiên. Hắn không cho họ cá, mà dạy họ cách câu cá. Hắn không chỉ giúp họ sống sót qua cơn hoạn nạn này, mà còn giúp họ xây dựng một tương lai bền vững hơn.
Xung đột nội tâm của Lục Trường Sinh vẫn còn đó, giữa việc can thiệp trực tiếp để giải quyết vấn đề nhanh chóng và việc kiên trì đi theo con đường 'chậm mà chắc', bền vững của mình. Hắn đã phải giữ vững đạo tâm trước cảnh tượng tàn khốc và sự tuyệt vọng của phàm nhân. Nhưng nhìn thấy những ánh mắt dần lấy lại hy vọng, nhìn thấy những chồi non vươn mình, hắn biết mình đã chọn đúng con đường. Cái giá phải trả cho mỗi lần gánh vác trách nhiệm vẫn còn nặng nề, nhưng hắn không còn cảm thấy cô đơn. Con đường của hắn, con đường của sự bình yên và chữa lành, đã tìm thấy những hạt mầm đầu tiên để gieo trồng.
Hoàng hôn dần tắt, để lại một bầu trời đêm đầy sao. Dưới ánh trăng, An Bình Thôn không còn là một nơi chìm trong tuyệt vọng. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chim đêm hót khẽ, và đâu đó, những tiếng thì thầm của dân làng khi họ bàn bạc về việc phục hồi ruộng đồng, về những hạt giống mới, về tương lai. Họ đã nhận được một bài học quý giá, không phải từ những lời thuyết giảng cao siêu, mà từ chính hành động của một tu sĩ bình dị. Lục Trường Sinh đã gieo mầm cho một thế hệ phàm nhân mới, không hoàn toàn thụ động mà có khả năng tự cường, tạo nên một 'nền tảng' vững chắc hơn cho chính đạo. Con đường chữa lành của Lục Trường Sinh, không chỉ giới hạn ở một thôn làng, mà dường như đang mở ra một hướng đi mới cho Cửu Thiên Linh Giới đang hỗn loạn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.