Cửu thiên linh giới - Chương 455: Kiếm Tâm Chi Dao: Khác Biệt Giữa Chính Tà Và Cổ Đạo
Bách Lý Trần siết chặt chuôi thanh "Tịch Diệt", những khớp ngón tay trắng bệch. Một luồng kiếm ý vô hình, sắc bén như hàng vạn mũi kim, đột nhiên tỏa ra từ người hắn, bao trùm lấy không gian xung quanh. Kiếm ý này không nhằm sát thương, mà là một sự thăm dò, một sự phản ứng tự nhiên của kiếm tâm trước những lời nói của Lục Trường Sinh. Nó mang theo sự nghi vấn, sự tìm tòi, nhưng cũng không thiếu sự ngạo nghễ vốn có của một kiếm khách đỉnh cao. Áp lực vô hình đè nén, khiến không khí trở nên nặng nề, dường như có thể cắt đứt mọi thứ. Tiêu Hạo lùi lại một bước nhỏ, khuôn mặt hiện rõ vẻ lo lắng. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn đứng vững. Hắn không hề nhúc nhích, không hề phòng thủ, thậm chí đôi mắt hắn cũng không hề né tránh ánh mắt của Bách Lý Trần. Trên người hắn, một luồng khí tức thanh tịnh, bình hòa, gần như vô hình, từ Tàn Pháp Cổ Đạo âm thầm lan tỏa. Luồng khí này không mang theo bất kỳ sức mạnh bùng nổ nào, nhưng lại có khả năng làm dịu đi mọi sự căng thẳng, mọi sự sắc bén. Nó tựa như một làn gió xuân ấm áp, nhẹ nhàng vuốt ve, hóa giải luồng kiếm ý đang bao trùm. Luồng kiếm ý sắc bén của Bách Lý Trần, khi chạm vào khí tức bình hòa này, không bị chống trả hay đánh bật, mà dần dần tan rã, dịu đi một cách tự nhiên, như một thanh kiếm thép rực lửa được nhúng vào dòng nước mát lành.
Bách Lý Trần chợt cảm thấy một sự chấn động mạnh mẽ trong tâm trí. Hắn ngạc nhiên, đôi mắt sắc bén khẽ mở to hơn một chút, biểu lộ sự kinh ngạc hiếm thấy. Hắn chưa từng gặp phải một loại lực lượng nào có thể hóa giải kiếm ý của mình một cách "mềm mại" như vậy, không cần đối đầu trực diện, không cần dùng sức mạnh để áp chế. Đó là một sự hóa giải từ tận bản chất, một sự "chuyển hóa" chứ không phải "tiêu diệt". Hắn hít sâu một hơi, luồng kiếm ý vừa rồi lập tức bị hắn thu liễm lại, như một làn sóng dữ dội bất ngờ rút vào lòng biển sâu. Sau một khắc trầm mặc, Bách Lý Trần lại nhìn Lục Trường Sinh. Lần này, ánh mắt hắn không còn sự sắc bén của một kiếm khách muốn tìm kiếm câu trả lời bằng kiếm, mà là một ánh nhìn sâu sắc, phức tạp, ẩn chứa một sự hỗn độn của thách thức, bối rối, và một sự tôn trọng đang dần nảy nở. Hắn không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức gần như không thể nhận thấy. Sau đó, hắn xoay người, bóng dáng cao gầy của hắn nhanh chóng khuất vào màn sương mù dày đặc của Thâm Uyên Chi Địa, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể hắn chưa từng xuất hiện. Bước chân hắn vẫn nhẹ nhàng, nhưng lần này, nó mang theo một sự kiên định mới, một sự quyết tâm đi tìm kiếm câu trả lời cho chính mình, không phải bằng cách chiến đấu, mà bằng cách chiêm nghiệm. Sự im lặng bao trùm trở lại. Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo chỉ biết đứng nhìn theo bóng lưng của Bách Lý Trần cho đến khi hắn hoàn toàn biến mất. Không khí vẫn còn đọng lại chút căng thẳng, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng sự ngỡ ngàng. Lục Trường Sinh, sau khi Bách Lý Trần rời đi, khẽ thở dài một tiếng, một hơi thở rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy. Hắn quay sang nhìn Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, đôi mắt vẫn giữ sự bình thản nhưng sâu thẳm hơn bao giờ hết. "Đạo của mỗi người... tự có an bài." Hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu và một chút triết lý. Hắn biết, hạt giống đã được gieo vào kiếm tâm của Bách Lý Trần, và nó sẽ nảy mầm theo cách riêng của mình. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và Bách Lý Trần, đã bắt đầu bước trên một con đường khác, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ tới.
***
Bóng tối chạng vạng buông xuống Cổ Hoang Sơn Mạch, mang theo một vẻ âm u và nặng nề. Gió mạnh hú qua các vách đá cheo leo, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng gào thét của vô vàn linh hồn. Dưới một vách đá cao ngất, nơi những tán cây cổ thụ vặn vẹo như những con quái vật ngàn năm, một trận chiến khốc liệt đang diễn ra. Bách Lý Trần, với dáng người cao gầy, khoác lên mình chiếc kiếm bào màu đen tuyền, ẩn mình trên một gờ đá lởm chởm, ánh mắt sắc bén như chim ưng dõi xuống chiến trường bên dưới.
Tiếng kiếm reo, tiếng pháp quyết vang vọng, hòa lẫn với tiếng la hét đau đớn và tiếng gầm gừ man rợ của ma vật. Quân đoàn chính đạo, tuy đông đảo và được trang bị những pháp khí tinh xảo, nhưng lại đang bị dồn vào thế yếu. Các tu sĩ mặc đạo bào trắng tinh hay xanh thẫm, khuôn mặt hằn rõ vẻ kiên cường nhưng cũng không giấu nổi sự hoang mang. Pháp thuật của họ, vốn có thể chém núi lấp biển, giờ đây lại có vẻ "cứng nhắc" trước sự biến hóa khôn lường của quân đoàn Ma Quân Huyết Ảnh.
Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, một tên quỷ dữ khoác giáp đen kịt, trên tay cầm thanh vũ khí hình răng nanh sắc lẹm, cười ha hả giữa bãi chiến trường. Hắn ta không ngừng vung vẩy thanh vũ khí, tà khí từ đó cuồn cuộn tuôn ra, biến thành những ảo ảnh méo mó, những con quỷ vô hình luồn lách qua hàng phòng thủ của chính đạo. "Ha ha, lũ chính đạo ngu dốt! Các ngươi nghĩ chỉ cần sức mạnh là đủ sao? Ma Quân đại nhân đã ban cho ta những cách chơi mới rồi!" Giọng hắn the thé, đầy vẻ khinh miệt và tự mãn.
Bách Lý Trần nhíu mày. Hắn đã chứng kiến nhiều trận chiến khốc liệt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy chính đạo lại bị áp đảo một cách... kỳ lạ như vậy. Các tu sĩ chính đạo, dù vận dụng hết sức mạnh, kiếm pháp sắc bén, pháp thuật rực rỡ, nhưng dường như họ đang chiến đấu với một kẻ thù không thể chạm tới. Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là năng lượng hắc ám, mà nó còn có khả năng biến đổi, ăn mòn linh lực, thậm chí là khiến tâm trí người tu hành trở nên hỗn loạn.
Hắn thấy một trưởng lão của một tông môn lớn, tóc bạc phơ, tu vi ít nhất cũng đạt tới cảnh giới Phá Hư, đang cố gắng điều khiển một phù trận phòng ngự. Nhưng những luồng tà khí lại không tấn công trực diện, mà như những con rắn độc, lượn lờ, bám víu vào phù trận, từ từ ăn mòn linh khí. Không lâu sau, phù trận bắt đầu lung lay, linh quang mờ nhạt. Ánh mắt của trưởng lão lộ rõ vẻ bối rối, hoang mang. Cả đời tu luyện, ông ta chưa từng gặp phải loại tà khí biến dị đến mức này. Ngay khi ông ta lộ ra sơ hở, một ảo ảnh tà khí chợt hóa thành mũi lao đen kịt, xuyên qua lớp phòng ngự yếu ớt, đâm thẳng vào bả vai ông ta. Trưởng lão kêu lên một tiếng đau đớn, máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ đạo bào. Tà khí nhanh chóng xâm nhập vào cơ thể, khiến gương mặt ông ta trở nên tím tái, linh lực suy yếu rõ rệt.
"Trưởng lão Càn Nguyên!" Một đệ tử trẻ tuổi hét lên, cố gắng xông tới cứu viện, nhưng đã bị một đám ma vật khác chặn lại.
Bách Lý Trần quan sát tỉ mỉ từng chiêu thức, từng chiến thuật của cả hai bên. Hắn thấy rõ sự hung hãn, tàn độc của Ma Quân, nhưng hơn cả là sự xảo quyệt. Chúng không chỉ dùng sức mạnh, mà còn dùng cả mưu kế, dùng sự biến đổi để làm suy yếu ý chí và linh lực của đối phương. Kiếm pháp của hắn, "Tịch Diệt Kiếm Đạo", vốn lấy tốc độ và sự sắc bén làm cốt lõi, có thể chém rách tinh không, phá vỡ mọi chướng ngại. Nhưng liệu nó có thể chém đứt được những luồng tà khí vô hình, những ảo ảnh biến hóa, hay hóa giải sự ăn mòn từ bên trong? Câu hỏi đó lẩn quẩn trong tâm trí hắn, khiến kiếm tâm vốn vững như bàn thạch của hắn khẽ dao động.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc Lục Trường Sinh hóa giải kiếm ý của mình. Không đối đầu, không dùng sức mạnh đối chọi, mà là một sự "hóa giải" mềm mại, một sự "chuyển hóa" từ bản chất. Khi đó, hắn đã cảm thấy một sự chấn động, một sự kinh ngạc. Giờ đây, khi chứng kiến sự bất lực của chính đạo trước những chiến thuật mới của Ma Quân, sự chấn động đó càng trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn. Kiếm đạo của hắn, hay pháp thuật của các tông môn chính đạo, dù mạnh mẽ đến đâu, dường như đều đang đi theo một con đường thẳng tắp, một con đường mà Ma Quân đã tìm ra cách để né tránh, để bẻ cong, thậm chí là để lợi dụng.
Cảnh tượng một trưởng lão chính đạo hùng mạnh bị tà khí biến dị làm cho suy yếu và bị thương nặng khắc sâu vào tâm trí Bách Lý Trần. Sự tự mãn của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng vang vọng trong tai hắn, khiến hắn nhận ra rằng, Ma Quân không còn đơn thuần là một thế lực tà ác dựa vào sức mạnh tuyệt đối nữa, mà chúng đã trở nên tinh vi, xảo quyệt hơn, lợi dụng sự "biến hóa" để đạt được mục đích.
Trận chiến tiếp diễn, và Bách Lý Trần thấy rõ kết cục. Dù chính đạo có anh dũng đến mấy, họ cũng đang dần bị nuốt chửng bởi sự biến hóa khôn lường của tà khí và chiến thuật mới của Ma Quân. Mùi máu tanh, mùi tà khí nồng nặc và tiếng la hét đau đớn của các tu sĩ chính đạo khiến hắn càng thêm nặng trĩu. Hắn không can thiệp. Hắn không thể. Hắn không phải là kẻ cứu thế. Hắn là một kiếm khách, một người đang đi tìm Đạo của chính mình. Và Đạo của hắn, dường như đang đứng trước một ngã rẽ lớn.
***
Đêm đã về khuya, gió lạnh mang theo những hạt mưa phùn li ti, lướt qua những ngọn núi đá lởm chởm của Cổ Hoang Sơn Mạch. Bách Lý Trần tìm một hang động bí mật, sâu hun hút, ẩn mình giữa những vách đá dựng đứng. Bên trong hang động, không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hang và tiếng gió hú nhẹ từ bên ngoài, vọng vào như một khúc bi ca. Hắn ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo, thanh "Tịch Diệt" kiếm cổ đặt ngang đùi, ánh sáng mờ ảo từ một viên dạ minh châu nhỏ chiếu rọi khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt hắn nhắm nghiền.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh trận chiến khốc liệt vừa rồi không ngừng tái hiện, đan xen với ký ức về Lục Trường Sinh. Hắn nhớ lại sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh khi hóa giải tà khí trong Thâm Uyên Chi Địa. Không ồn ào, không dùng sức mạnh bùng nổ, mà là sự kiên trì, hóa giải từng chút một, bền bỉ như dòng suối chảy đá mòn. Luồng khí tức thanh tịnh, bình hòa, gần như vô hình từ Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh đã hóa giải kiếm ý sắc bén của hắn một cách nhẹ nhàng, không đối đầu, không xung đột, chỉ là sự "chuyển hóa".
"Kiếm của ta, sắc bén đến cực hạn, có thể chém rách tinh không, cắt đứt mọi mối nhân quả, phá vỡ mọi chướng ngại vật hữu hình..." Bách Lý Trần độc thoại nội tâm, giọng trầm thấp như tiếng gió lùa qua khe đá, "Nhưng liệu có th��� cắt đứt được tà niệm ẩn sâu, hóa giải sự biến chất của linh mạch? Liệu có thể đối phó được với thứ tà khí biến hóa khôn lường, ăn mòn từ bên trong mà không cần đối đầu trực diện?"
Kiếm đạo của hắn, từ trước đến nay, luôn là con đường của sự trực diện, của sự mạnh mẽ, của sự ngạo nghễ. Hắn tin vào sức mạnh tuyệt đối, vào khả năng chém đứt mọi thứ. Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh, với những chiến thuật mới, với tà khí biến dị, lại không phải là một đối thủ hữu hình có thể dùng kiếm chém một nhát là xong. Chúng là một mối đe dọa vô hình, ngấm ngầm, ăn mòn từ tận gốc rễ.
Hắn vuốt nhẹ lên thân kiếm "Tịch Diệt", cảm nhận sự lạnh lẽo và sắc bén của nó. Thanh kiếm cổ khẽ rung lên, như phản ứng với những suy tư hỗn loạn của chủ nhân. Đó là một sự mâu thuẫn sâu sắc trong kiếm tâm của Bách Lý Trần, giữa triết lý kiếm đạo "ngạo nghễ, trực diện, mạnh mẽ" đã ăn sâu vào hắn và những hiệu quả "chậm rãi, bền bỉ, hóa giải" mà hắn chứng kiến từ Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh.
Hắn nhớ lại lời Lục Trường Sinh đã nói: "Đạo của mỗi người... tự có an bài." Và cả những lời ẩn ý khi hắn cố thăm dò: "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Lục Trường Sinh chưa bao giờ trực tiếp giải thích về Tàn Pháp Cổ Đạo, nhưng mỗi hành động, mỗi lời nói của hắn đều thể hiện một sự kiên định, một đạo tâm vững như bàn thạch mà Bách Lý Trần chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác.
"Đạo của ngươi... rốt cuộc là gì, Lục Trường Sinh?" Hắn thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, cố gắng xâu chuỗi những mảnh ký ức, những cảm nhận về luồng khí tức bình hòa kia. Nó không phải là một sức mạnh bùng nổ, không phải là một chiêu thức kiếm pháp, mà nó là một trạng thái, một bản chất. Nó không tìm cách tiêu diệt tà khí, mà tìm cách hóa giải, thanh lọc, đưa vạn vật trở về trạng thái nguyên sơ, thanh tịnh.
Sự mâu thuẫn giữa 'khí phách' và 'bền bỉ' làm kiếm tâm hắn dao động dữ dội. Khí phách là sự bùng nổ, là sức mạnh tức thì, là ánh sáng chói lọi. Bền bỉ là sự âm thầm, là sự tích lũy, là ánh sáng dịu dàng nhưng không bao giờ tắt. Kiếm đạo của hắn nghiêng về khí phách, nhưng Ma Quân Huyết Ảnh lại đang đòi hỏi sự bền bỉ. Hắn đã quá quen với việc đối phó với kẻ thù bằng một nhát kiếm chí mạng, bằng một đòn tấn công hủy diệt. Nhưng Ma Quân bây giờ lại như một con rắn độc, ẩn mình trong bóng tối, tiết ra nọc độc từ từ ăn mòn linh mạch và đạo tâm của tu sĩ chính đạo. Nhát kiếm sắc bén nhất cũng khó lòng chém được bóng tối, hay thanh lọc được nọc độc.
Nỗi hoài nghi về tính toàn vẹn của con đường tu luyện của mình bắt đầu nảy sinh, như một hạt mầm âm thầm nứt ra trong lòng đất. Hắn đã luôn tin rằng kiếm đạo của mình là vô địch, là con đường duy nhất dẫn đến đỉnh cao. Nhưng bây giờ, hắn phải đối mặt với một thực tế khắc nghiệt: con đường đó, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng có những điểm mù, những nơi nó không thể chạm tới, những vấn đề nó không thể giải quyết.
Hắn đã từng coi thường Lục Trường Sinh, coi hắn là một kẻ yếu đuối, một kẻ tu luyện chậm chạp. Nhưng giờ đây, sự "chậm rãi mà bền vững" đó lại trở thành một vũ khí đáng sợ, một phương pháp hiệu quả đến khó tin để đối phó với thứ tà khí biến dị của Ma Quân. Đó là một sự thức tỉnh đau đớn nhưng cần thiết.
Bách Lý Trần mở mắt. Trong bóng tối mờ ảo của hang động, đôi mắt hắn ánh lên một vẻ phức tạp. Sắc bén vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với sự trầm tư, sự tìm tòi. Hắn biết, hắn không thể tiếp tục đi trên con đường cũ nếu muốn bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới khỏi mối họa Ma Quân. Hắn cần phải tìm một con đường mới, một Đạo mới. Một Đạo có thể kết hợp sự sắc bén của kiếm đạo với sự bền bỉ, hóa giải mà hắn đã thấy ở Lục Trường Sinh.
***
Sáng hôm sau, khi nắng nhẹ bắt đầu rải những tia vàng óng ả qua kẽ lá, mang theo làn gió mát lành của buổi sớm, Bách Lý Trần đã rời khỏi hang động. Không thể giải đáp được những nghi vấn trong lòng chỉ bằng suy nghĩ đơn thuần, hắn quyết định tìm kiếm câu trả lời trong tri thức cổ xưa. Hắn đi đến một Tàng Thư Lâu Cổ mà hắn từng nghe nói đến nhưng chưa bao giờ màng tới. Đây là một nơi ít người lui tới, nằm ẩn mình trong một thung lũng sâu, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ xanh rì, dường như bị thời gian và thế sự lãng quên.
Bước chân Bách Lý Trần nhẹ nhàng, khẽ khàng trên những bậc đá rêu phong dẫn vào Tàng Thư Lâu. Không gian bên trong tĩnh mịch, trang nghiêm, đậm chất lịch sử và tri thức. Linh khí nơi đây bình ổn, không hùng vĩ như các tông môn lớn, nhưng lại mang theo một cảm giác cổ kính, lắng đọng của hàng vạn năm tri thức. Ánh sáng từ các khung cửa sổ nhỏ, được chạm khắc hoa văn cổ xưa, chiếu rọi những tia sáng yếu ớt, nhảy múa trên những kệ sách cao ngút ngàn, phủ đầy bụi thời gian. Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô, và một thứ hương vị đặc trưng của bụi bặm vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí hoài cổ, linh thiêng. Thỉnh thoảng, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thì thầm của các linh hồn tri thức cổ xưa.
Hắn lướt qua những kệ sách cao vút, hàng vạn cuốn cổ tịch dày cộm, bìa sách đã ố vàng, mục nát theo năm tháng. Bách Lý Trần không vội vàng, hắn điềm tĩnh tìm kiếm, đôi mắt sắc bén lướt qua từng hàng chữ, từng tiêu đề. Hắn không tìm kiếm những công pháp mạnh mẽ, những thần thông bá đạo, mà hắn tìm kiếm những ghi chép về 'Đạo' khác biệt, những phương pháp tu luyện không chú trọng vào sức mạnh bùng nổ mà là sự bền bỉ, hóa giải. Hắn muốn tìm hiểu xem, liệu con đường của Lục Trường Sinh có phải là một ngoại lệ, hay là một phần của một đạo lý nào đó đã bị lãng quên.
Sau một thời gian dài tìm kiếm, hắn tình cờ tìm thấy một vài mảnh nhỏ của các cổ tịch đã ố vàng, được cất giữ trong một góc khuất. Chúng không phải là những bộ công pháp hoàn chỉnh, mà chỉ là những ghi chép rời rạc, những đoạn văn cô đọng. Một cuốn có tiêu đề mờ nhạt: "Luận về Tàn Pháp và Đạo của sự Phục Hồi". Một cuốn khác lại nói về "Thuận theo tự nhiên để hóa giải nghịch cảnh".
Bách Lý Trần khẽ đưa tay phủi lớp bụi dày đặc trên bìa sách, cẩn thận mở ra. Tiếng trang sách khô giòn kêu khẽ, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm. Hắn đọc say sưa, ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và khao khát tri thức.
Những ghi chép này không trực tiếp nói về "Tàn Pháp Cổ Đạo" của Lục Trường Sinh, nhưng những đạo lý được nhắc đến lại có những điểm tương đồng đáng kinh ngạc. Chúng đều nhấn mạnh đến sự "kiên định" của đạo tâm, khả năng "hóa giải" thay vì "tiêu diệt", và tầm quan trọng của việc "thuận theo tự nhiên", "hòa mình vào vạn vật" để tìm ra con đường chân chính.
Một đoạn văn đã khiến hắn dừng lại: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo của sự phục hồi không nằm ở sức mạnh hủy diệt, mà ở sự kiên trì tái tạo, hóa giải mọi biến chất, trả lại nguyên sơ."
"Thuận theo tự nhiên để hóa giải nghịch cảnh... Đây là một đạo lý khác hẳn với kiếm đạo của ta..." Bách Lý Trần thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc lẫn chiêm nghiệm sâu sắc. "Nhưng lại có thể hiệu quả đến vậy sao?"
Hắn ghi nhớ từng đoạn văn quan trọng, từng triết lý sâu xa. Hắn nhận ra rằng con đường của Lục Trường Sinh không phải là ngẫu nhiên, không phải là sự yếu kém như hắn từng nghĩ. Mà có thể, nó là một phần của một 'Đạo' cổ xưa, bị lãng quên, một Đạo mà chính đạo hiện tại đã bỏ qua trong cuộc chạy đua sức mạnh.
Việc Bách Lý Trần tìm kiếm cổ tịch cho thấy Tàn Pháp Cổ Đạo có thể liên quan đến một 'Đạo' cổ xưa hơn, có thể là một phần của những bí mật bị chôn vùi từ Thái Cổ. Sự nhận thức này không chỉ làm thay đổi cách hắn nhìn nhận Lục Trường Sinh, mà còn làm thay đổi cách hắn nhìn nhận cả thế giới tu hành và con đường của chính mình.
Hắn đã luôn tin rằng kiếm đạo là con đường của sự trực diện, của sự chém phá. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng có những trận chiến không thể thắng bằng một nhát kiếm duy nhất, có những mối đe dọa không thể tiêu diệt bằng sức mạnh bùng nổ. Có những lúc, sự kiên định, sự bền bỉ, và khả năng hóa giải từ bên trong mới chính là chìa khóa.
Bách Lý Trần khép cuốn cổ tịch lại, một luồng suy nghĩ mới mẻ đang hình thành trong tâm trí hắn. Kiếm của hắn, "Tịch Diệt", sẽ không mất đi sự sắc bén vốn có, nhưng nó sẽ không còn chỉ biết chém phá. Nó sẽ học cách "hóa giải", học cách "phục hồi". Hắn sẽ không từ bỏ kiếm đạo của mình, mà sẽ kết hợp nó với những đạo lý mà hắn vừa khám phá. Hắn sẽ tìm ra một 'kiếm đạo' độc đáo của riêng hắn, một kiếm đạo có thể đối phó được với cả sự trực diện lẫn sự biến hóa của tà đạo.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Nhưng con đường đi, thì có thể thay đổi. Hắn đã bắt đầu bước trên một con đường mới, một con đường mà hắn chưa từng nghĩ tới, và nó sẽ đưa hắn đến những chân trời mới của kiếm đạo. Sự nhận thức này, một ngày nào đó, sẽ khiến hắn trở thành một đồng minh quan trọng, cung cấp một góc nhìn mới và hỗ trợ Lục Trường Sinh theo những cách không ngờ tới.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.