Cửu thiên linh giới - Chương 456: Thiên Phong Huyết Chiến: Hiểm Cảnh Của Chính Đạo
Gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh lẽo của tháng năm. Bách Lý Trần khép cuốn cổ tịch lại, lớp bụi cổ xưa mỏng manh bay lượn trong không khí, như những hạt cát thời gian. Trong tâm trí hắn, những dòng chữ về “Đạo của sự Phục Hồi”, về “Thuận theo tự nhiên để hóa giải nghịch cảnh” vẫn còn vương vấn, gieo mầm cho một sự chiêm nghiệm sâu sắc chưa từng có. Kiếm đạo của hắn, vốn luôn là sự trực diện, sự chém phá, giờ đây lại mang thêm một tầng ý nghĩa mới: hóa giải, bền bỉ, tái tạo. Hắn biết, con đường phía trước của mình sẽ không còn như xưa, và sự thay đổi này có lẽ sẽ dẫn hắn đến một chân trời khác của kiếm đạo, một chân trời mà hắn chưa từng dám nghĩ tới.
Cùng lúc đó, tại một góc hoang tàn của Thâm Uyên Chi Địa, nơi tà khí thỉnh thoảng vẫn còn vương vấn nhưng đã được thanh lọc đáng kể nhờ công sức của Lục Trường Sinh và đồng hữu, một sự tĩnh lặng hiếm hoi đang bao trùm. Sáng sớm, sương mù đen kịt giăng mắc khắp nơi, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng đất bị nguyền rủa. Không khí nặng nề, dường như mỗi hơi thở đều mang theo vị kim loại tanh nồng và mùi ẩm mốc khó chịu. Cảnh quan xung quanh vẫn hoang tàn, đất đai khô cằn nứt nẻ, cây cối biến dạng với những cành khô cong queo vươn lên trời xanh như những ngón tay quỷ dị. Xa xa, có thể lờ mờ nhìn thấy những tàn tích của các pháo đài cũ, bia mộ không tên và những pháp trận phong ấn đã bị phá hủy, tạo nên một bức tranh thê lương, đầy ám ảnh. Đôi khi, tiếng gió hú ghê rợn lại vang lên, nghe như tiếng gầm rú của quái vật hay tiếng xương cốt va chạm lẫn nhau trong bóng đêm, khiến bất cứ ai cũng phải rùng mình.
Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt điều tức. Hắn vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng luồng linh lực chậm rãi lưu chuyển trong kinh mạch, thanh lọc những tạp chất nhỏ bé nhất còn vương vấn trong cơ thể mình sau chuỗi ngày dài chiến đấu và hóa giải tà khí. Vẻ mặt hắn điềm tĩnh, không chút gợn sóng, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự trầm tư sâu sắc ngay cả khi nhắm lại. Bên cạnh hắn, Mộc Thanh Y đang lau chùi thanh kiếm cổ của mình, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quét qua bốn phía, cảnh giác trước bất kỳ biến động nào. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt vẫn toát lên vẻ tiên khí thoát tục. Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn, đang ngồi kiểm tra các loại linh phù và linh dược trong những túi nhỏ trên người, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, mang theo sự hiếu kỳ và một chút bồn chồn khó tả. Bạch Ngưng Sương đứng tựa vào một cây cổ thụ đã khô héo, bộ bạch y tinh khiết nổi bật giữa khung cảnh u ám, mái tóc trắng bạc dài óng ả xõa xuống bờ vai. Nàng nhắm mắt, dường như đang lắng nghe những âm thanh vô hình trong gió, khuôn mặt thanh tú phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm nhưng lại toát lên vẻ kiên cường. Bầu không khí u ám, khắc nghiệt của Thâm Uyên Chi Địa như một lớp màn nặng nề, nhưng không thể che lấp được sự tập trung cao độ của cả nhóm.
Đột nhiên, một tia sáng bạc xẹt qua bầu trời âm u, lao thẳng xuống chỗ Tiêu Hạo. Hắn nhanh chóng đưa tay đón lấy, đó là một linh phù truyền tin. Khuôn mặt Tiêu Hạo lập tức biến sắc, đôi mắt láu lỉnh mở to, sự bồn chồn ban nãy bỗng hóa thành vẻ hốt hoảng rõ rệt. Hắn đọc lướt qua nội dung linh phù, rồi bật dậy như một cái lò xo, phá vỡ sự tĩnh lặng hiếm hoi.
“Không ổn rồi! Không ổn rồi!” Tiêu Hạo kêu lên, giọng nói đầy vẻ hoảng loạn, “Thiên Phong Quan bị tập kích! Hắc Vương đích thân chỉ huy, tình hình vô cùng nguy cấp!”
Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh nhìn thâm thúy quét qua Tiêu Hạo. Hắn không nói gì, chỉ đợi. Mộc Thanh Y siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy kiên định.
“Thiên Phong Quan là yết hầu của Cổ Hoang Sơn Mạch, là tuyến phòng thủ trọng yếu ngăn chặn Ma Tộc tràn vào trung nguyên!” Nàng nói, giọng dứt khoát, mang theo sự nóng lòng, “Tuyệt đối không thể mất! Chúng ta phải đến đó ngay lập tức!”
Bạch Ngưng Sương cũng bước tới, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt chứa đầy sự quan ngại. “Tin tức chi tiết hơn là gì? Bao nhiêu lực lượng của Ma Tộc? Chiến thuật của Hắc Vương thế nào?” Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối, nhưng lại mang theo sự rõ ràng, mạch lạc, cố gắng tìm kiếm thông tin cụ thể giữa sự hỗn loạn.
Lục Trường Sinh khẽ phất tay, ra hiệu cho mọi người bình tĩnh. “Đừng vội.” Giọng hắn trầm ấm, từ tốn, không hề có chút dao động nào trước tin tức khẩn cấp, “Kẻ địch là Hắc Vương, hắn không chỉ dùng sức mạnh bạo liệt. Hắn là một trong những tướng lĩnh tinh ranh và tàn độc nhất của Ma Quân Huyết Ảnh. Chắc chắn hắn sẽ không chỉ tấn công trực diện. Cần hiểu rõ tình hình, nắm bắt chiến thuật của hắn trước khi hành động.” Hắn đưa ánh mắt nhìn về phía chân trời phía đông, nơi ẩn chứa Thiên Phong Quan trong làn sương mù đen kịt. “Nếu ta hành động vội vàng, có thể sẽ rơi vào bẫy, thậm chí làm tình hình thêm tệ hại.”
Tiêu Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. “Linh phù nói rằng Hắc Vương đã tập hợp một quân đoàn Ma Binh khổng lồ, bao gồm cả những Ma Tộc biến dị mà chúng ta chưa từng thấy. Chúng sử dụng một loại tà khí mới, không chỉ ăn mòn linh lực mà còn biến đổi linh mạch, khiến những nơi chúng đi qua biến thành tử địa. Vạn Pháp Tông Chủ đang dẫn đầu phòng thủ, nhưng tình hình rất bi quan. Pháp trận phòng ngự đã bị phá hủy gần hết ở mặt đông, và nhiều tu sĩ đã bị tà khí xâm nhiễm, trở nên điên loạn...”
Mộc Thanh Y nghe vậy, vẻ mặt càng thêm căng thẳng. Nàng biết, Thiên Phong Quan không chỉ là một cứ điểm quân sự, nó còn là biểu tượng của sự kiên cường của chính đạo. Nếu nó thất thủ, không chỉ là mất đi một vị trí chiến lược, mà còn là một đòn giáng mạnh vào tinh thần của toàn bộ tu sĩ. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng có chút bồn chồn muốn lập tức lao đi, nhưng sự tin tưởng vào Lục Trường Sinh đã khiến nàng giữ lại.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại lần nữa, lắng nghe kỹ càng từng lời của Tiêu Hạo. Tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, nhưng trong sâu thẳm, một luồng suy nghĩ phức tạp đang cuộn trào. Hắn biết, con đường tu hành của mình là chậm rãi, vững chắc, không truy cầu sức mạnh bùng nổ. Nhưng giờ đây, đứng trước tai ương đang cận kề, đứng trước sinh linh vô tội đang gặp nạn, liệu hắn có nên phá vỡ nguyên tắc ấy mà trực tiếp ra tay hay không? Can thiệp vào vòng xoáy nhân quả lớn như vậy, liệu có ảnh hưởng đến đạo tâm của hắn? Hắn đã luôn tránh né sự chú ý, tránh xa những cuộc tranh đấu của các thế lực, chỉ muốn tu hành theo đạo lý của riêng mình. Nhưng giờ đây, đại thế biến thiên, chẳng lẽ hắn có thể nhắm mắt làm ngơ?
“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến,” hắn thầm nhủ. Nhưng bản tâm của hắn là gì? Là giữ vững con đường của riêng mình, hay là dùng con đường đó để hóa giải những tai ương đang giáng xuống thế gian? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng. Cơ duyên của hắn là Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Liệu Tàn Pháp Cổ Đạo có thể giúp hắn làm được điều gì đó khác biệt, mà không cần phải dùng đến sức mạnh hủy diệt trực diện, không cần phải sa vào vòng xoáy tranh đoạt?
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, luồng linh khí thanh thuần từ Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng dạo quanh cơ thể, mang lại sự bình yên. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia quyết đoán. “Tiêu Hạo, ngươi lập tức dùng linh phù liên lạc với Vạn Pháp Tông Chủ, hỏi rõ tình hình cụ thể nhất. Bao nhiêu lực lượng địch, loại tà khí biến dị có đặc tính gì, và tình hình phòng ngự hiện tại ra sao. Càng chi tiết càng tốt.” Hắn nhìn sang Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương. “Chúng ta sẽ lên đường ngay. Nhưng không phải để trực tiếp xông vào chiến trường. Chúng ta sẽ quan sát trước, tìm kiếm điểm yếu của Hắc Vương và loại tà khí đó. Nhớ kỹ, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của chúng ta là hóa giải, không phải đối đầu trực diện một cách mù quáng.”
Tiêu Hạo vội vàng gật đầu, lập tức lấy ra một linh phù khác, bắt đầu truyền tin. Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương cũng đồng loạt gật đầu, dù trong lòng vẫn còn sự nóng lòng, nhưng họ biết, Lục Trường Sinh luôn có những suy tính sâu xa mà họ không thể lường trước. Hắn luôn chọn con đường khác biệt, và những con đường ấy, dù chậm rãi, lại luôn dẫn đến kết quả bền vững nhất. Cả nhóm nhanh chóng thu dọn hành trang đơn giản, dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, họ lao đi trong màn sương đen kịt của Thâm Uyên Chi Địa, hướng về phía Thiên Phong Quan, nơi tiếng gầm rú của Ma Tộc và tiếng la hét của tu sĩ đang dần trở nên rõ ràng hơn, như một lời mời gọi của tai ương.
***
Cổ Hoang Sơn Mạch, một vùng đất rộng lớn với những đỉnh núi cao chót vót đâm thẳng lên tầng mây, thung lũng sâu hun hút và những hang động tự nhiên hiểm trở, giờ đây đang bị bao phủ bởi một bầu không khí u ám. Buổi trưa muộn, mây đen vần vũ kéo đến từ phương đông, che khuất ánh mặt trời, khiến cảnh vật trở nên ảm đạm và nặng nề. Tiếng gió thổi qua những khu rừng già, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng than khóc, tiếng lá cây xào xạc dưới chân như những bước chân vội vã. Linh khí tự nhiên nơi đây vốn dồi dào, nhưng giờ đây lại trở nên bất ổn, xen lẫn những luồng tà khí mờ nhạt từ phương đông thổi tới. Mùi đất rừng, cây cỏ dại và hoa dại vốn thơm mát, giờ đây lại bị pha tạp bởi mùi máu tanh nồng, mùi khói cháy và mùi tử khí thối rữa, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Thỉnh thoảng, tiếng gầm rú của yêu thú vang vọng từ những ngọn núi xa, nhưng âm thanh đó cũng yếu ớt hơn thường lệ, như thể chúng cũng đang sợ hãi trước một mối đe dọa lớn hơn.
Lục Trường Sinh và đồng đội di chuyển nhanh chóng qua những con đường mòn hiểm trở trong Cổ Hoang Sơn Mạch. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt không ngừng quét qua cảnh vật xung quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương theo sát phía sau, gương mặt căng thẳng hơn, bởi cảnh tượng trước mắt càng lúc càng trở nên thê lương. Tiêu Hạo dẫn đường, đôi mắt láu lỉnh giờ đây đầy vẻ lo lắng, cảnh giác cao độ.
Càng tiến gần đến Thiên Phong Quan, khung cảnh càng trở nên tàn khốc. Họ bắt đầu gặp những dòng người tị nạn, những phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đang hoảng loạn tháo chạy khỏi vùng chiến sự. Họ là những con người may mắn sống sót, nhưng gương mặt tiều tụy, quần áo rách rưới, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Họ lê bước chân nặng nề, ôm theo những đứa trẻ gầy gò, mang theo vài món đồ đạc ít ỏi, bỏ lại sau lưng tất cả những gì họ từng có.
Một nhóm thôn dân tiều tụy đang chen chúc nhau bên vệ đường, một bà lão ôm chặt đứa cháu nhỏ, thân hình run rẩy bần bật. Khi thấy nhóm Lục Trường Sinh, một thanh niên mạnh dạn tiến lên, khuôn mặt lấm lem bùn đất, giọng nói khàn đặc vì hoảng sợ: “Các vị tiên trưởng! Cứu mạng! Ma Tộc đã đến, chúng giết người không ghê tay, chúng biến linh mạch thành tử khí! Làng của chúng tôi đã bị hủy diệt hoàn toàn, không còn một ai sống sót!” Nước mắt lưng tròng, hắn chỉ về phía đông. “Chúng tôi không còn nơi nào để đi! Cả vùng đất này đã bị Ma Tộc chiếm đóng!”
Tiêu Hạo nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt tức giận đến biến dạng. “Những tên Ma Tộc khốn kiếp này! Chúng không còn nhân tính nữa sao?! Chúng dám tàn sát sinh linh vô tội, dám biến linh mạch thành tử khí để mở rộng ma vực!” Hắn nghiến răng, sự tức giận bùng lên trong lòng. Hắn đã từng chứng kiến sự tàn bạo của Ma Tộc, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến hắn không khỏi phẫn nộ.
Mộc Thanh Y siết chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt phượng ánh lên sự quyết tâm. “Chúng ta phải nhanh lên! Mỗi phút trôi qua là vô số sinh linh gặp nạn!” Nàng không thể chịu đựng được cảnh tượng này. Trái tim nàng, vốn kiên cường, giờ đây lại quặn thắt vì thương xót cho những người vô tội. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, hy vọng hắn sẽ ra lệnh tăng tốc.
Lục Trường Sinh không nói gì, nhưng ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm, như hút vào tất cả những đau khổ và tuyệt vọng trước mắt. Hắn nhìn những thôn dân tị nạn, nhìn những ngôi làng bị đốt cháy chỉ còn tro tàn và khói đen cuồn cuộn bốc lên, nhìn những xác chết rải rác trên đường đi, những vết tích của tà khí còn sót lại trên mặt đất, biến mọi thứ thành màu đen sẫm. Mỗi cảnh tượng ấy như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn không thể nhắm mắt làm ngơ. Hắn là một tu sĩ, con đường hắn chọn có thể chậm rãi, nhưng không có nghĩa là hắn vô cảm. Hắn luôn tâm niệm, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Sự tàn sát này, sự hủy diệt này, chính là sự biến chất của tâm người, sự lệch lạc của đạo.
Trong tâm trí hắn, những lời nói của Bách Lý Trần từ những chương trước lại vang vọng: “Kiếm đạo của ta tuy mạnh mẽ nhưng không đủ linh hoạt và bền bỉ trước một kẻ thù như Ma Quân.” Và những lời chiêm nghiệm của chính Bách Lý Trần trong cuốn cổ tịch: “Đạo của sự phục hồi không nằm ở sức mạnh hủy diệt, mà ở sự kiên trì tái tạo, hóa giải mọi biến chất, trả lại nguyên sơ.” Lục Trường Sinh hiểu rằng, con đường của hắn không phải là dùng sức mạnh để đối kháng, mà là dùng đạo lý của Tàn Pháp Cổ Đạo để hóa giải, để phục hồi. Nhưng làm thế nào để hóa giải một quân đoàn Ma Tộc hùng hậu và một tên tướng lĩnh tàn độc như Hắc Vương, khi mà hắn vẫn giữ đạo tâm của mình, không sa vào vòng xoáy tranh đấu sức mạnh?
Hắn dừng lại một chút, đưa tay xoa đầu một đứa bé đang núp sau lưng mẹ, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. Đứa bé ngẩng đầu lên nhìn hắn, đôi mắt to tròn, ngây thơ nhưng chứa đầy sự hoang mang. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, như một lời hứa thầm lặng. Hắn quay sang những người tị nạn, giọng nói trầm ấm: “Các vị cứ đi theo con đường này, về phía tây sẽ có những cứ điểm an toàn của chính đạo. Nơi đây đã bị ô nhiễm nặng nề, không nên ở lại lâu.” Hắn đưa cho Tiêu Hạo một bình linh đan, ra hiệu cho hắn phân phát cho những người yếu ớt nhất.
“Chúng ta đi.” Lục Trường Sinh khẽ nói, tiếp tục bước đi, nhưng bước chân hắn giờ đây có thêm một sự kiên định lạ thường, một sự kiên định không phải đến từ sự nóng vội, mà đến từ một quyết tâm sâu sắc hơn, một quyết tâm bảo vệ cái Đạo mà hắn đã chọn, và những sinh linh vô tội đang bị đe dọa bởi sự biến chất của thế gian. Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bạch Ngưng Sương nhìn nhau, rồi cũng vội vàng theo sát hắn, trong lòng mang theo sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo thầm lặng này. Mây đen trên bầu trời càng lúc càng dày đặc, như báo hiệu một trận chiến khốc liệt đang chờ đợi họ ở phía trước.
***
Khi màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của buổi chiều tà, nhóm Lục Trường Sinh đã đến được một ngọn đồi ẩn mình, cách Thiên Phong Quan không xa. Ngọn đồi này, vốn xanh tươi, giờ đây cũng bị bao phủ bởi một lớp sương tà khí dày đặc, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi lạnh lẽo thấu xương. Từ vị trí này, họ có thể quan sát toàn cảnh chiến trường đang diễn ra bên dưới, một khung cảnh hỗn loạn và thảm khốc đến mức có thể khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải rùng mình.
Thiên Phong Quan, một cứ điểm phòng ngự kiên cố, giờ đây đã trở thành một chiến trường đẫm máu. Tường thành nứt vỡ, những ngọn lửa đen ngòm bốc lên từ các tháp canh đã đổ nát, nhuộm đỏ một góc trời âm u. Các pháp trận phòng ngự, vốn là niềm tự hào của chính đạo, giờ đây chỉ còn là những tàn tích chớp tắt yếu ớt, không ngừng bị ăn mòn bởi luồng tà khí cuồn cuộn như sóng thần từ quân đoàn Ma Tộc. Tiếng gầm rú man rợ của Ma Binh vang vọng khắp thung lũng, át cả tiếng la hét tuyệt vọng của các tu sĩ chính đạo. Tiếng pháp trận nứt vỡ từng mảnh, tiếng va chạm kim loại chói tai, tiếng nổ của các loại thần thông yếu ớt hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Gió rít lên từng hồi, mang theo tà khí như tiếng quỷ khóc, len lỏi vào từng ngóc ngách, gặm nhấm sự sống.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng giờ đây đã lấm lem máu và bụi bẩn, đang liều chết chống trả. Ông mặc đạo bào màu xanh thẫm, linh lực cuồn cuộn bùng nổ, cố gắng duy trì một pháp trận phòng ngự cuối cùng đang lay lắt. Nhưng rõ ràng, ông và các đệ tử đang bị áp đảo hoàn toàn. Quân đoàn Ma Binh của Hắc Vương không chỉ đông đảo mà còn vô cùng hung tàn. Chúng toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ nhưng lại chứa đựng tà khí cực kỳ mạnh mẽ. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng ánh lên sự khát máu, không ngừng lao vào tấn công như những con thú hoang dại.
Thê thảm hơn, loại tà khí mà Hắc Vương sử dụng không chỉ gây sát thương vật lý. Nó có khả năng ăn mòn linh lực, khiến các tu sĩ chính đạo dần suy yếu. Thậm chí, nó còn xâm nhiễm vào kinh mạch, ý chí chiến đấu, biến những tu sĩ bị thương thành những con rối khát máu, quay lưng lại tấn công chính đồng đội của mình. Nhiều tu sĩ đã ngã xuống, linh hồn bị tà khí nuốt chửng, thân xác biến thành những ma vật dị dạng, tiếp tục lao vào trận chiến, làm tăng thêm sự tuyệt vọng cho chính đạo.
Trên một đài cao được tạo thành từ những tảng đá đen kịt và tà khí, Hắc Vương đứng sừng sững. Thân hình hắn đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắn không trực tiếp tham chiến, mà chỉ đứng đó, vẻ mặt tàn độc, khóe môi nhếch lên một nụ cười gằn, điều khiển quân đoàn Ma Binh bằng ý niệm và thi triển các tà thuật mạnh mẽ, đẩy Thiên Phong Quan vào tình thế nguy cấp hơn bao giờ hết. Mục tiêu của hắn rõ ràng không chỉ là chiếm cứ điểm này, mà là phá hủy hoàn toàn nó, biến nơi đây thành một ma vực mới, một cổng ngõ cho Ma Quân Huyết Ảnh tràn vào trung nguyên.
Mộc Thanh Y nhìn cảnh tượng bên dưới, giọng nói run rẩy vì tức giận và bất lực. Nàng siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. “Các đệ tử Vạn Pháp Tông đang dần kiệt sức! Pháp trận phòng ngự sắp vỡ rồi! Chúng ta không thể chờ nữa!” Nàng không thể chịu đựng được cảnh tượng những tu sĩ chính đạo đang ngã xuống, những sinh linh vô tội đang bị tà khí biến thành những con rối.
Tiêu Hạo mặt tái mét, môi run rẩy. “Tà khí của Hắc Vương thật quỷ dị… Nó không chỉ mạnh mà còn như có thể ăn mòn mọi thứ… Nó đang biến linh mạch thành tử khí, thưa Lục Trường Sinh! Nếu Thiên Phong Quan thất thủ, cả vùng đất này sẽ bị nhiễm độc, trở thành ma vực!” Hắn nhìn về phía Hắc Vương, cảm nhận được một luồng áp lực vô hình từ tên Ma Vương đó, một luồng áp lực mà hắn chưa từng cảm thấy từ bất kỳ kẻ địch nào trước đây.
Bên dưới, giữa tiếng gầm rú và tiếng la hét, Vạn Pháp Tông Chủ thét lên, giọng khàn đặc vì kiệt sức và tuyệt vọng. “Giữ vững! Không được lùi bước! Dù phải chết cũng không được để Thiên Phong Quan thất thủ!” Ông cố gắng chống đỡ, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự bất lực. Ông biết rằng, với loại tà khí biến dị này, các phương pháp phòng thủ truyền thống của chính đạo đã không còn hiệu quả. Sức mạnh bùng nổ chỉ có thể chống đỡ nhất thời, nhưng không thể hóa giải sự ăn mòn từ bên trong.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc. Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng tà khí cuồn cuộn dâng lên từ chiến trường, phân tích đặc tính của chúng. Hắn không vội vã, mà tập trung toàn bộ tâm trí vào việc quan sát, lắng nghe. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt thâm thúy của hắn quét qua toàn bộ chiến trường, từ Vạn Pháp Tông Chủ đang liều mình chống đỡ, đến quân đoàn Ma Binh khát máu, và đặc biệt là Hắc Vương đang ung dung điều khiển tất cả.
“Hắn không chỉ muốn phá hủy, hắn muốn nghiền nát ý chí, muốn biến nơi đây thành một ma vực mới hoàn toàn,” Lục Trường Sinh khẽ nói, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén của một người đã nhìn thấu bản chất vấn đề. “Loại tà khí này của hắn không chỉ là sức mạnh thuần túy, nó mang theo sự biến chất, sự ăn mòn. Phương pháp đối phó thông thường chỉ làm hắn thêm mạnh mẽ, bởi lẽ các tu sĩ chính đạo càng cố gắng dùng linh lực đối kháng, càng dễ bị tà khí xâm nhiễm.”
Bạch Ngưng Sương trầm tĩnh suy nghĩ, rồi hỏi: “Vậy chúng ta phải làm gì? Trực diện xông vào e rằng khó giữ được lợi thế, và còn có nguy cơ bị tà khí xâm nhiễm. Nhưng nếu không hành động, Thiên Phong Quan sẽ thất thủ trong chốc lát.” Nàng nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt trong trẻo như sương mai của nàng chứa đựng sự tin tưởng và chờ đợi.
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn quay lưng lại với chiến trường, bước đến một tảng đá phẳng, xếp bằng ngồi xuống. Hắn nhắm mắt lại, linh lực trong cơ thể bắt đầu vận chuyển một cách âm thầm, không chút dấu hiệu bùng nổ, không chút dao động. Hắn không phải đang cố gắng tu luyện, mà là đang chiêm nghiệm. Hắn cảm nhận sự hỗn loạn của linh khí và tà khí đang hòa trộn vào nhau, cảm nhận sự đau khổ của sinh linh, sự tuyệt vọng của chính đạo. Hắn đang tìm kiếm một con đường, một giải pháp, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự hóa giải.
Trong tâm trí hắn, những lời nói của Bách Lý Trần về việc tìm kiếm "Đạo của sự Phục Hồi" lại một lần nữa vang vọng. Bách Lý Trần đã nhận ra rằng kiếm đạo của hắn cần phải học cách "hóa giải", "phục hồi". Lục Trường Sinh hiểu rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn chính là con đường hóa giải, con đường trả lại nguyên sơ. Nhưng làm thế nào để áp dụng nó vào một trận chiến khốc liệt như thế này, khi mà sức mạnh của Hắc Vương và quân đoàn Ma Tộc đang hủy diệt mọi thứ? Hắn phải tìm ra điểm yếu của loại tà khí biến dị này, một điểm yếu mà các tu sĩ chính đạo, trong sự vội vàng và lo lắng, đã bỏ qua.
"Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn sẽ không thay đổi bản tâm của mình, sẽ không sa vào con đường truy cầu sức mạnh. Nhưng hắn sẽ tìm cách để con đường của mình, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, tỏa sáng giữa cảnh hỗn loạn này, hóa giải nguy cơ, trả lại sự bình yên cho vạn vật. Hắn cần một kế sách khác hẳn, một kế sách mà Hắc Vương không thể lường trước, một kế sách mà chỉ có người đi trên con đường của sự bền bỉ, hóa giải mới có thể nhìn thấy. Đêm tối buông xuống, che phủ Thiên Phong Quan trong một màn sương tà khí dày đặc, nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, một tia sáng của ý niệm đang dần hình thành, một tia sáng sẽ dẫn lối cho con đường độc đáo của hắn.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.