Cửu thiên linh giới - Chương 485: Cửu Thiên Biến Sắc: Ma Quân Cuồng Nộ, Liên Minh Phản Công
Tiếng gầm thét kinh thiên động địa của Ma Quân Huyết Ảnh đã tan biến, nhưng dư âm của nó vẫn còn rung chuyển Huyết Ảnh Cung, khiến những viên ma thạch nứt toác, vỡ vụn dưới chân ngai vàng. Không gian u ám, lạnh lẽo nơi đây càng thêm phần nặng nề, tựa như một vực sâu không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Những ngọn đuốc ma trơi lập lòe trên vách đá, đổ bóng những hình thù ghê rợn của đầu lâu và xương chéo lên kiến trúc gothic u tịch, tạo nên một cảnh tượng đầy ám ảnh. Tiếng gió rít ghê rợn như lời than khóc của vô số linh hồn bị giam cầm, hòa cùng tiếng pháp khí tà ác va chạm từ những ngóc ngách của cung điện, khiến không khí càng thêm phần rùng rợn. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với tử khí và mùi lưu huỳnh khét lẹt, xộc thẳng vào khứu giác, khiến bất kỳ kẻ phàm tục nào cũng phải nôn mửa và kinh hãi. Bầu không khí nặng nề, đầy áp lực, nhuốm màu đỏ máu và xanh lục ma quái từ ánh sáng mờ ảo.
Ma Quân Huyết Ảnh, thân hình cao lớn, vạm vỡ, nay không còn ngồi trên ngai vàng mà đứng sừng sững giữa đại điện, dáng vẻ uy nghi nhưng ẩn chứa một sự cuồng nộ tột cùng. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của hắn bừng lên những tia sáng tàn độc, quét qua Hắc Vương đang quỳ rạp dưới chân, run rẩy không dám ngẩng đầu. Những vết sẹo và hoa văn xăm trổ kỳ dị trên khuôn mặt gầy gò của hắn như đang vặn vẹo, méo mó theo từng cơn giận dữ. Bộ áo choàng đen rộng thùng thình của hắn phấp phới trong luồng tà khí cuồn cuộn, tựa như một cơn lốc đen đang hình thành xung quanh. Hắn đã cảm nhận được sự gián đoạn trong kế hoạch thôn phệ linh mạch, một sự can thiệp từ Lục Trường Sinh, cái tên mà hắn đã lẩm bẩm như một lời nguyền rủa. Sự phẫn nộ bùng nổ ấy nhanh chóng lắng xuống, nhường chỗ cho một nụ cười ghê rợn, đầy xảo quyệt. Hắn vươn bàn tay dài với những móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ, nhẹ nhàng chạm vào Cửu Thiên Linh Châu đang lơ lửng trước mặt. Viên ngọc châu ấy không phát ra ánh sáng, mà lại hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, tựa như một hố đen thu nhỏ. Bên trong nó, vô số linh khí và sinh cơ đang bị giam cầm, gào thét trong câm lặng, tạo nên một sự tương phản quỷ dị với sự tĩnh lặng chết chóc của viên châu. Khi những ngón tay của Ma Quân Huyết Ảnh chạm vào, viên Linh Châu đột nhiên tỏa ra một luồng tà quang rực rỡ, màu đỏ máu và xanh lục ma quái, chiếu rọi khắp đại điện, khiến những hình vẽ đầu lâu trên tường như sống dậy, nhe răng cười.
"Lục Trường Sinh..." Giọng nói khàn khàn, trầm thấp của Ma Quân Huyết Ảnh vang vọng khắp không gian, như tiếng của tử thần. "Ngươi nghĩ một phàm nhân như ngươi có thể ngăn cản ta sao? Ngươi chỉ là một tia sáng yếu ớt, sắp bị bóng tối nuốt chửng!" Hắn ngửa mặt lên, tiếng cười ghê rợn lại vang lên, lần này mang theo một sự tự tin tuyệt đối, pha lẫn chút điên cuồng. "Cửu Thiên Linh Châu, hãy cho ta thấy sức mạnh hủy diệt của ngươi! Ma Ảnh Thiên Hủy!" Hắn không chỉ nói chuyện với viên Linh Châu, mà còn như đang nói với chính Cửu Thiên Linh Giới, với toàn bộ chính đạo đang cố gắng chống lại hắn. Hắn tin rằng, hành động của Lục Trường Sinh, dù có chút gây trở ngại, cũng chỉ là một bước đệm, một quân cờ bị hy sinh để lộ ra mục tiêu lớn hơn. "Kế hoạch đã đến bước cuối cùng, mọi sự phản kháng đều vô ích. Ngươi sẽ chứng kiến sự diệt vong của cái gọi là chính đạo!"
Nói rồi, Ma Quân Huyết Ảnh đột nhiên thét lớn, hai tay ấn mạnh vào Cửu Thiên Linh Châu. Một luồng tà khí khổng lồ, đen đặc và kinh hoàng, từ viên Linh Châu bùng phát, như một cơn sóng thần màu đen quét ra bốn phía. Luồng tà khí này không chỉ đơn thuần là năng lượng, mà nó mang theo một ý chí hủy diệt mạnh mẽ, bóp méo không gian xung quanh, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Tiếng linh khí bị thôn phệ từ trong Linh Châu càng lúc càng lớn, vọng ra, như một bản giao hưởng của sự diệt vong. Ngay cả những tà tu cấp thấp trong Huyết Ảnh Cung cũng phải quỳ rạp xuống, cơ thể run rẩy trước sức mạnh khủng khiếp này. Các tà khí này không ngừng thôn phệ linh khí xung quanh, biến tất cả thành nguồn năng lượng cho chính nó, lan tỏa đi khắp Cửu Thiên Linh Giới, biến những vùng đất tràn đầy sinh cơ thành một vùng đất chết chóc, chỉ còn lại sự mục nát và hoang tàn. Ma Quân Huyết Ảnh đứng đó, ánh mắt mãn nguyện nhìn luồng tà khí lan tỏa, nụ cười ghê rợn không ngừng mở rộng. Hắn biết, đòn đánh này không chỉ là một cuộc tấn công vật lý, mà là một đòn chí mạng vào tận gốc rễ của Cửu Thiên Linh Giới, vào đạo tâm của tất cả tu sĩ chính đạo. Hắn tin rằng, không ai có thể ngăn cản được sức mạnh của Cửu Thiên Linh Châu, một bảo vật đã tồn tại từ thuở hồng hoang, mang trong mình khả năng hủy diệt và kiến tạo. Đối với hắn, Lục Trường Sinh chỉ là một con tốt thí, một vật cản nhỏ trên con đường thống trị tuyệt đối. Hắn muốn nghiền nát tất cả, không để lại bất kỳ tia hy vọng nào cho chính đạo. Viên Linh Châu này, không chỉ là công cụ để tạo ra tà khí, mà còn là một cổng nối, một vật phẩm có khả năng điều khiển vận mệnh của cả Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc của nó với linh mạch của thế giới, và hắn đang sử dụng nó để đảo ngược mọi trật tự, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới của Ma Đạo. Hắn đã tính toán mọi thứ, kể cả việc Lục Trường Sinh có thể thanh tẩy linh mạch, bởi vì điều đó chỉ càng làm cho chính đạo lầm tưởng về một chiến thắng, để rồi rơi vào cái bẫy sâu hơn mà hắn đã giăng sẵn. Hắn đã chờ đợi thời khắc này, thời khắc mà Cửu Thiên Linh Châu hoàn toàn thuộc về hắn, và hắn sẽ trở thành chúa tể của một thế giới mới, một thế giới bị Ma Ảnh che phủ.
***
Cách đó hàng vạn dặm, sâu thẳm dưới lòng đất của Thâm Uyên Chi Địa, nơi hạch tâm linh mạch vừa được thanh tẩy một phần, Lục Trường Sinh vẫn nằm bất động. Thân thể hắn chi chít những vết nứt nhỏ li ti, tựa như một khối ngọc bích vừa trải qua một cơn địa chấn dữ dội. Làn da ngăm đen của hắn giờ đây tái nhợt, đôi môi khô khốc, và hơi thở yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra. Tuy nhiên, một luồng ánh sáng vàng nhạt vẫn bao bọc lấy hắn, đó là Tàn Pháp Cổ Đạo, đang cần mẫn chữa lành những thương tổn nặng nề, đồng thời bảo vệ đạo tâm kiên cố của hắn khỏi những ảnh hưởng còn sót lại của tà khí. Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y túc trực bên cạnh hắn, ánh mắt đầy lo lắng. Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh thường ngày, giờ đây đầy vẻ căng thẳng, không ngừng đưa linh dược quý hiếm vào miệng Lục Trường Sinh. Mộc Thanh Y, dù dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, nhưng gương mặt thanh tú của nàng cũng không giấu nổi sự mệt mỏi, đôi mắt phượng sáng ngời nay ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Cả hai đều ý thức được rằng, dù linh mạch đã được thanh tẩy một phần, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và người bạn của họ đã phải trả một cái giá quá đắt.
Đột nhiên, một luồng tà khí kinh hoàng, mạnh mẽ và tàn độc hơn bất kỳ điều gì họ từng cảm nhận, bùng phát từ phía xa, lan tỏa khắp không gian, xuyên qua cả những lớp đất đá dày đặc, tiến thẳng đến nơi họ đang ở. Luồng tà khí này không còn là sự ô nhiễm đơn thuần, mà nó mang theo một sự hủy diệt nguyên bản, một ý chí thôn phệ tất cả. Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đồng loạt biến sắc. Linh khí xung quanh, vốn đã bắt đầu hồi phục, giờ đây lại bị bóp nghẹt, bị hút cạn một cách tàn nhẫn. Cả không gian như chìm vào một vũng lầy đen tối, nơi sự sống bị rút cạn từng chút một. Tiếng gầm rú yếu ớt của linh thú dưới lòng đất vang lên, rồi tắt lịm, như minh chứng cho sự tàn phá khủng khiếp của luồng tà khí này.
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh, dù đang trong trạng thái yếu ớt tột cùng, lại đột ngột run rẩy. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ vẫn nhắm nghiền, giờ đây từ từ mở ra. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn chút mờ mịt của sự kiệt sức, nhưng lại ánh lên vẻ quyết đoán không gì lay chuyển nổi. Hắn không nói một lời, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn đột nhiên bùng lên một luồng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải để chữa trị, mà là để cảm nhận. Luồng sáng ấy tỏa ra, xuyên thấu qua mọi chướng ngại, như một sợi dây vô hình kết nối hắn với nguồn gốc của luồng tà khí kinh hoàng kia. Hắn cảm nhận được. Đó là Cửu Thiên Linh Châu. Một bảo vật cổ xưa mà chỉ những ghi chép mơ hồ nhất của các tông môn mới nhắc đến. Hắn cảm nhận được sự điên cuồng của Ma Quân Huyết Ảnh, và hơn thế nữa, hắn cảm nhận được một điểm yếu. Một điểm yếu nằm ngay tại trung tâm của sự hủy diệt, trong chính cách thức mà Cửu Thiên Linh Châu đang bị Ma Quân vận dụng. Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, vốn dĩ là công pháp chuyên về ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, lại có một khả năng độc đáo: nó có thể thấu hiểu bản chất của linh khí, dù là linh khí thuần túy hay tà khí biến chất. Và giờ đây, nó đang giúp Lục Trường Sinh "đọc" được cách thức vận hành của Cửu Thiên Linh Châu, và tìm ra khe hở.
Dù yếu ớt, hắn dồn nén toàn bộ ý chí còn lại, tập trung linh lực yếu ớt đang lưu chuyển trong cơ thể, tạo ra một luồng thần niệm khẩn cấp. Luồng thần niệm ấy, không phải là tiếng nói, mà là một luồng thông tin thuần túy, mang theo hình ảnh, cảm giác và tri thức, truyền thẳng vào tâm trí của Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y. "Huyết Ảnh Cung... Cửu Thiên Linh Châu..." Giọng nói trong thần niệm của Lục Trường Sinh yếu ớt, nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong tâm trí họ. "Yếu điểm... trung tâm... không thể để nó hoàn toàn thôn phệ..." Hắn không cần nói thêm, bởi vì Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn truyền tải cả một bức tranh toàn cảnh về mối nguy hiểm và cách đối phó. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn hủy diệt, hắn muốn thôn phệ toàn bộ linh khí của Cửu Thiên Linh Giới thông qua Linh Châu, để trở thành chúa tể tuyệt đối. Và điểm yếu nằm ở chính sự thôn phệ đó, ở khoảnh khắc Linh Châu đạt đến cực hạn, hoặc khi nó đang chuyển hóa linh khí thành tà khí.
Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y đồng loạt chấn động. Họ nhìn Lục Trường Sinh, gương mặt hắn vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt hắn lại rực sáng một cách lạ thường, như ngọn lửa cuối cùng trong đêm tối. Họ hiểu rằng, Lục Trường Sinh đã nhìn thấy thứ mà không ai khác có thể thấy. Hắn không chỉ là một phàm nhân mang linh căn tạp, hắn là một chiến lược gia tài ba, một người có đạo tâm kiên cố đến mức có thể thấu hiểu bản chất của vạn vật. Sự hợp tác chặt chẽ và ăn ý giữa Lục Trường Sinh và các đồng đội, đặc biệt là Bách Lý Trần, sẽ là yếu tố quyết định trong những trận chiến cam go sắp tới. Hắn là ngọn hải đăng, là la bàn trong cơn bão tố này, và ngay cả khi thân thể hắn suy yếu, ý chí và trí tuệ của hắn vẫn là vũ khí lợi hại nhất. Luồng thần niệm khẩn cấp này không chỉ là một thông điệp, mà là một mệnh lệnh, một tia hy vọng cuối cùng được gửi gắm trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất.
***
Tại tiền tuyến Cổ Hoang Sơn Mạch, cửa ngõ Thâm Uyên Chi Địa, bình minh lẽ ra phải mang theo ánh sáng và hơi ấm, nhưng giờ đây lại bị che khuất bởi một màn sương mù đen kịt, dày đặc như mực. Đó không phải là sương mù tự nhiên, mà là tà khí cuồn cuộn từ Cửu Thiên Linh Châu, từ Huyết Ảnh Cung, lan tỏa đến, bóp nghẹt mọi sự sống. Bầu trời bị mây tà che phủ hoàn toàn, thỉnh thoảng lại có những tia sấm chớp ma khí màu tím và xanh lục xé toạc không gian, soi rõ cảnh tượng hỗn loạn và khốc liệt dưới mặt đất. Tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng gầm rú của yêu ma, tiếng hô vang của liên minh chính đạo, tất cả hòa quyện vào nhau thành một bản giao hưởng của chiến tranh. Mùi máu tanh nồng nặc và mùi tử khí từ chiến trường hòa quyện với mùi đất ẩm và hoang dã của núi rừng, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở, như thể không khí cũng bị tà khí ăn mòn.
Liên minh chính đạo, bao gồm Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, Bách Lý Trần cùng vô số tu sĩ từ các tông môn lớn nhỏ, đang phát động một cuộc tổng phản công dữ dội. Họ đã nhận được tin tức về sự thay đổi linh khí từ Lục Trường Sinh, và dù chưa hoàn toàn hiểu rõ, họ biết đây là cơ hội cuối cùng để lật ngược thế cờ. Nhưng cũng chính lúc này, sức mạnh từ Cửu Thiên Linh Châu đã khiến tà đạo trở nên hung hãn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Ma binh gào rú, yêu ma nhe nanh múa vuốt, dường như được tiếp thêm một nguồn năng lượng vô tận, lao vào đội hình chính đạo như những con thú đói khát.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào màu xanh ngọc, nay đã vấy bẩn bởi khói bụi và máu, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn kiên định, rực sáng. Nàng vung thanh kiếm cổ trong tay, tạo ra một cơn lốc kiếm khí xanh biếc, quét sạch một đám ma binh đang lao tới. Tiếng kiếm ngân vang, hòa cùng tiếng gầm rú của yêu ma và tiếng hô vang của liên minh. Nàng hét lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, xuyên qua mọi tiếng ồn ào của chiến trường: "Đừng lùi bước! Vì Cửu Thiên Linh Giới! Theo chỉ dẫn của Trường Sinh, phá hủy trung tâm ma khí!" Nàng đã nhận được thần niệm của Lục Trường Sinh, và dù không thể hiểu hết mọi chi tiết phức tạp, nàng đã nắm bắt được ý chính: phải tìm và phá hủy nguồn gốc của luồng tà khí này, nguồn gốc của Cửu Thiên Linh Châu.
Ngay bên cạnh nàng, Bách Lý Trần, dáng người cao ráo, thanh mảnh nhưng khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm, đã hóa thành một tia kiếm quang màu bạc, xuyên thủng đội hình địch. Đôi mắt lạnh lùng, tự tin của hắn giờ đây ánh lên vẻ quyết tâm tột độ. Hắn đối đầu trực diện với Hắc Vương, kẻ đang gầm thét, thân hình đồ sộ bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu. Hắc Vương vung Huyết Ma Đao, tạo ra những luồng khí đen khổng lồ, nhưng Bách Lý Trần không hề nao núng. "Kiếm ý bất diệt, Ma Quân cũng phải sợ hãi!" Hắn gầm lên, thanh kiếm cổ trong tay phát ra ánh sáng chói lòa, chém thẳng vào Hắc Vương, tạo ra một tiếng va chạm kinh thiên động địa, đẩy lùi tên Hắc Vương hung tàn. Hắc Vương gầm lên, giọng nói trầm đục và đầy uy lực: "Ngăn chúng lại! Ma Quân đã ra lệnh, không ai được vượt qua!"
Tiêu Hạo, với sự nhanh nhẹn và linh hoạt của mình, không ngừng tung ra các loại bùa chú, linh dược hỗ trợ đồng đội. Anh ta di chuyển như một bóng ma trên chiến trường, vừa né tránh các đòn tấn công, vừa yểm trợ cho các tu sĩ tuyến đầu. Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết, dù có chút vấy bẩn nhưng vẫn giữ được vẻ thanh tao, uyển chuyển. Nàng triệu hồi băng phong, tạo ra những bức tường băng vững chắc, chặn đứng bước tiến của ma binh, đồng thời tung ra những luồng băng tiễn sắc bén, ghim chặt những kẻ địch hung hãn. Giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo của nàng vang lên, trấn an những tu sĩ đang hoang mang. Liên minh chiến đấu như vũ bão, đẩy lùi đối phương từng bước một, nhưng cũng phải chịu tổn thất nặng nề khi tà khí từ Cửu Thiên Linh Châu bắt đầu dâng cao.
Tuy nhiên, tà khí từ Cửu Thiên Linh Châu vẫn đang dâng cao, không ngừng thôn phệ linh khí, khiến các tu sĩ chính đạo dần cảm thấy linh lực cạn kiệt, thân thể nặng nề. Mùi máu tanh và tử khí càng lúc càng nồng nặc, như muốn nhấn chìm tất cả. Nhiều tu sĩ đã ngã xuống, nhưng không ai lùi bước. Họ chiến đấu bằng ý chí, bằng niềm tin vào con đường chính nghĩa, và bằng hy vọng vào những chỉ dẫn của Lục Trường Sinh. Cuộc chiến không chỉ là giành giật từng tấc đất, mà là cuộc chiến giành giật từng hơi thở linh khí, từng tia hy vọng. Dù Ma Quân Huyết Ảnh đã tung ra đòn chí mạng, nhưng liên minh chính đạo, dưới sự lãnh đạo tinh thần từ Lục Trường Sinh, vẫn đồng lòng chống trả. Cửu Thiên Linh Châu, không chỉ là một bảo vật tạo ra tà khí, mà còn có thể có những công dụng khác, bí ẩn hơn, hoặc liên kết với vận mệnh của Cửu Thiên Linh Giới một cách sâu sắc, giờ đây đã trở thành trung tâm của mọi xung đột. Nó đại diện cho mối đe dọa lớn nhất, nhưng cũng là mục tiêu cần phải phá hủy.
Ánh sáng yếu ớt của mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua màn mây tà, nhưng nó không đủ để xua tan bóng tối. Nó chỉ làm nổi bật thêm sự khốc liệt của trận chiến, nơi thiện và ác đang đối đầu trực diện, nơi số phận của Cửu Thiên Linh Giới đang được định đoạt trong từng khoảnh khắc. Cuộc phản công của liên minh tuy đã đẩy lùi được một phần ma binh, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Mỗi một bước tiến là một sự hy sinh, mỗi một tia hy vọng được đổi lấy bằng máu và nước mắt. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Dù cho Ma Quân Huyết Ảnh có tính toán sâu xa đến mấy, dù cho Cửu Thiên Linh Châu có uy lực hủy diệt đến đâu, những con người nơi đây, những tu sĩ chính đạo, vẫn giữ vững đạo tâm của mình. Con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, con đường của sự kiên định và thấu hiểu, đang dẫn lối cho họ trong khoảnh khắc đen tối nhất. Họ không thể để nó hoàn toàn thôn phệ. Ma Quân Huyết Ảnh đã nghĩ rằng hắn có thể nghiền nát tất cả, nhưng hắn đã quên rằng, ý chí kiên cường và đạo tâm vững như bàn thạch của chính đạo, cùng với sự hợp tác không ngừng nghỉ, chính là thứ sức mạnh có thể phá vỡ mọi âm mưu, dù thâm sâu đến đâu. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng nó đã bắt đầu, và sẽ không kết thúc cho đến khi ánh sáng một lần nữa soi rọi Cửu Thiên Linh Giới.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.