Cửu thiên linh giới - Chương 486: Phối Hợp Diệu Kì: Kiếm Cổ Thanh Tâm, Ma Ảnh Tán Loạn
Ánh sáng yếu ớt của mặt trời cuối cùng cũng xuyên qua màn mây tà, nhưng nó không đủ để xua tan bóng tối. Nó chỉ làm nổi bật thêm sự khốc liệt của trận chiến, nơi thiện và ác đang đối đầu trực diện, nơi số phận của Cửu Thiên Linh Giới đang được định đoạt trong từng khoảnh khắc. Cuộc phản công của liên minh tuy đã đẩy lùi được một phần ma binh, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Mỗi một bước tiến là một sự hy sinh, mỗi một tia hy vọng được đổi lấy bằng máu và nước mắt. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Dù cho Ma Quân Huyết Ảnh có tính toán sâu xa đến mấy, dù cho Cửu Thiên Linh Châu có uy lực hủy diệt đến đâu, những con người nơi đây, những tu sĩ chính đạo, vẫn giữ vững đạo tâm của mình. Con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, con đường của sự kiên định và thấu hiểu, đang dẫn lối cho họ trong khoảnh khắc đen tối nhất. Họ không thể để nó hoàn toàn thôn phệ. Ma Quân Huyết Ảnh đã nghĩ rằng hắn có thể nghiền nát tất cả, nhưng hắn đã quên rằng, ý chí kiên cường và đạo tâm vững như bàn thạch của chính đạo, cùng với sự hợp tác không ngừng nghỉ, chính là thứ sức mạnh có thể phá vỡ mọi âm mưu, dù thâm sâu đến đâu. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng nó đã bắt đầu, và sẽ không kết thúc cho đến khi ánh sáng một lần nữa soi rọi Cửu Thiên Linh Giới.
***
Tuy nhiên, dù ý chí có kiên cường đến đâu, thân thể phàm trần vẫn có giới hạn. Tại Thâm Uyên Chi Địa, chiến trường đã biến thành một cảnh hoang tàn, một vùng đất chết thực sự. Đất đai khô cằn nứt nẻ, những thân cây cổ thụ biến dạng thành những hình thù quái dị, như những bóng ma vặn vẹo trong màn sương đen kịt. Từng cơn gió hú ghê rợn lướt qua, mang theo tiếng xương cốt va chạm lạo xạo dưới chân, tiếng gầm rú thảm thiết của ma vật và cả tiếng rên xiết của những tu sĩ chính đạo đang dần gục ngã. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với tử khí mục ruỗng, mùi lưu huỳnh khét lẹt và một thứ mùi ẩm mốc khó tả, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở. Từng hạt mưa axit nhẹ từ năng lượng hỗn loạn rơi xuống, xé rách lớp giáp hộ thân, ăn mòn da thịt, mang đến cảm giác đau rát và tuyệt vọng. Bầu không khí u ám, khắc nghiệt, với ánh sáng đỏ sẫm và xanh lục ma quái chập chờn, như chính địa ngục đã mở ra cánh cửa. Một áp lực vô hình nặng nề đè nén lên mọi giác quan, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Liên minh chính đạo, dù đã chiến đấu hết sức mình, giờ đây đã đến giới hạn. Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc giờ đã nhuốm đầy bụi bẩn và máu khô, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời của nàng vẫn ánh lên vẻ kiên định đến cùng cực. Nàng dùng Hóa Linh Tiên Kiếm, từng nhát chém đều mang theo linh khí thanh thoát, nhưng rõ ràng sức lực đã hao tổn quá nửa. Nàng nhìn xung quanh, thấy Tiêu Hạo, người nhanh nhẹn và linh hoạt, giờ cũng đang thở dốc, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ mệt mỏi khi không ngừng tung ra các lá bùa chú cuối cùng. Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết đã rách rưới, mái tóc trắng bạc tự nhiên lòa xòa trước trán, đôi mắt long lanh như sương mai giờ đây chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm khi chứng kiến quá nhiều đồng đạo ngã xuống. Nàng vẫn kiên cường tạo ra những bức tường băng, nhưng chúng cũng nhanh chóng bị tà khí ăn mòn. Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, hai cường giả trấn giữ tuyến đầu, thân ảnh uy nghiêm cũng đã lung lay, đạo bào rách nát, linh lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức chỉ còn lại một sợi tơ mỏng manh. Họ vẫn cố gắng chống đỡ, nhưng mỗi đòn tấn công của Ma Quân Huyết Ảnh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, chèn ép họ đến mức không thể thở nổi.
Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ thù chính, đang đứng trên đỉnh Huyết Ảnh Cung, một cứ điểm tà đạo đã được hắn củng cố bằng vô số oán linh. Dáng người cao lớn, vạm vỡ của hắn ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu và nụ cười ghê rợn. Hắn giơ cao Cửu Thiên Linh Châu, bảo vật giờ đây đã biến thành một quả cầu tà khí khổng lồ, tỏa ra ma quang đỏ rực, nuốt chửng từng chút linh khí còn sót lại trong không gian. Hắn nhìn xuống chiến trường tan hoang, nhìn những tu sĩ chính đạo đang vật lộn trong tuyệt vọng, tiếng cười khàn khàn, trầm thấp và đầy uy hiếp của hắn vang vọng khắp Thâm Uyên Chi Địa, như một bản hùng ca chiến thắng của kẻ hủy diệt.
"Không thể... chống đỡ được nữa sao?" Mộc Thanh Y thều thào, giọng nói khàn đặc, mỗi chữ thốt ra đều nặng nề như chì. Kiếm ý của nàng đã mờ nhạt, linh lực trong đan điền chỉ còn le lói. Nàng cảm thấy một nỗi tuyệt vọng chưa từng có bao trùm lấy mình. Liệu đây có phải là kết cục của Cửu Thiên Linh Giới?
Bách Lý Trần, dáng người cao ráo, thanh mảnh, khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm, giờ đây cũng đang nghiến răng, toàn thân chằng chịt vết thương. Thanh kiếm cổ trong tay hắn run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì linh lực đã cạn, không thể hoàn toàn điều khiển nó nữa. Đôi mắt lạnh lùng, tự tin của hắn giờ đây ánh lên vẻ căm phẫn tột độ. Hắn vừa chém bay một đạo ma ảnh đang lao tới, rồi quay sang nhìn Ma Quân Huyết Ảnh trên đỉnh Huyết Ảnh Cung.
"Ma Quân Huyết Ảnh... ngươi dám!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn đầy sự bất khuất. Hắn đã chiến đấu cả đời vì kiếm đạo, vì chính nghĩa, và giờ đây, hắn không thể chấp nhận sự thất bại thảm hại này. Hắn vẫn tin vào Lục Trường Sinh, vào những chỉ dẫn của hắn, nhưng Lục Trường Sinh đã chìm vào hôn mê, liệu có còn cơ hội nào nữa không?
Ma Quân Huyết Ảnh, như nghe thấy lời thách thức yếu ớt, lại cười khẩy. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của hắn vọng xuống, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp tột cùng. "Cửu Thiên Linh Giới này, sẽ sớm là của ta. Phàm nhân như các ngươi, chống cự vô ích!" Hắn giơ cao Cửu Thiên Linh Châu, ma quang từ đó bùng nổ mạnh mẽ hơn, như một cơn sóng thần tà khí quét qua chiến trường. Các tu sĩ chính đạo không kịp phòng bị, bị hất văng, nhiều người nôn ra máu, linh lực bị hút cạn, ngã xuống mà không kịp gượng dậy. Cảm giác linh lực bị rút cạn, áp lực của ma khí đè nén, khiến toàn thân họ tê dại. Đây chính là đòn chí mạng, đòn cuối cùng mà Ma Quân Huyết Ảnh tung ra để kết thúc tất cả. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy từng linh hồn, từng trái tim đang dần nguội lạnh. Liệu có ai có thể cứu vãn tình thế này? Ánh mắt của các tu sĩ chính đạo đều hướng về phía hạch tâm linh mạch, nơi Lục Trường Sinh đang dưỡng thương, một tia hy vọng mong manh vẫn còn le lói trong màn đêm tăm tối.
***
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi ánh sáng hy vọng tưởng chừng đã hoàn toàn bị tà khí của Cửu Thiên Linh Châu nuốt chửng, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Tại hạch tâm linh mạch, nơi Lục Trường Sinh vẫn nằm bất động trong vòng sáng mờ của linh khí tinh khiết, cơ thể hắn đột nhiên rung lên nhè nhẹ. Mặc dù vẫn còn yếu ớt, nhưng thần niệm của Lục Trường Sinh đột nhiên bừng tỉnh. Nó không phải là một sự thức tỉnh hoàn toàn, mà là một sự bùng nổ của ý chí, một sự phản ứng tự nhiên của đạo tâm vững như bàn thạch trước nguy cơ diệt vong của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của đồng đội, những lời cầu cứu không lời từ những linh hồn đang quằn quại dưới áp lực của tà khí. Hắn cảm nhận được từng chút linh khí đang bị Cửu Thiên Linh Châu thôn phệ, từng nhịp đập yếu ớt của thế giới đang dần tắt lịm.
Đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh, vẫn khép hờ, nhưng trong sâu thẳm tâm thức, một luồng ánh sáng chói lọi bùng lên. Hắn không hề có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một khả năng tự nhận thức sâu sắc và một đạo tâm kiên cố hiếm có. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hắn dùng hết ý chí còn sót lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào Cửu Thiên Linh Châu, cố gắng phân tích bản chất của nó. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng nó giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, nó giúp Lục Trường Sinh nhìn thấu bản chất của vạn vật. Dù Cửu Thiên Linh Châu tỏa ra ma khí hùng mạnh đến đâu, Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được một sự bất ổn nhỏ trong cách Ma Quân Huyết Ảnh điều khiển nó. Một điểm yếu, một khe hở nhỏ bé nhưng chí mạng, nằm ở phía Tây Nam của bảo vật, nơi linh lực tinh thuần của Cửu Thiên Linh Giới vẫn đang cố gắng chống lại sự xâm thực, tạo ra một sự dao động vi tế. Hắn biết, đây chính là cơ hội cuối cùng.
Với một nỗ lực phi thường, Lục Trường Sinh dồn toàn bộ ý chí, gửi một luồng thần niệm cực mạnh, chứa đựng phân tích và hướng dẫn cụ thể về điểm yếu đó, nhắm thẳng vào Bách Lý Trần. Thần niệm này yếu ớt như một sợi tơ, nhưng nó lại mang theo sức mạnh của cả một đạo thống, xuyên qua màn tà khí dày đặc, trực tiếp khắc sâu vào tâm trí của Bách Lý Trần. "Chấn động... Linh Châu... Điểm tử huyệt... Tây Nam... một khắc...!" Giọng nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong tâm trí Bách Lý Trần, yếu ớt nhưng rõ ràng, mỗi từ đều mang theo sức nặng ngàn cân, như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn tuyệt vọng. Đồng thời, một luồng linh lực tinh khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo, tuy nhỏ bé nhưng vô cùng kiên cố, cũng được Lục Trường Sinh tập trung, hòa vào kiếm ý của Bách Lý Trần, như một hạt giống thiện niệm được gieo vào mảnh đất cằn cỗi, mang theo hy vọng và sức sống mới. Luồng linh lực này không phải để tăng cường sức mạnh, mà để thanh lọc, để dẫn lối cho kiếm ý của Bách Lý Trần, khiến nó trở nên tinh khiết và sắc bén hơn bao giờ hết, có khả năng hóa giải tà khí.
Bách Lý Trần đang nghiến răng chống đỡ một đòn tấn công của Hắc Vương, toàn thân đau nhức, linh lực gần như cạn kiệt, ý chí đã gần như lung lay. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé đang chao đảo giữa cơn bão táp dữ dội. Nhưng rồi, đột nhiên, một luồng thần niệm mạnh mẽ, trong trẻo như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, vang vọng trong tâm trí hắn. "Chấn động... Linh Châu... Điểm tử huyệt... Tây Nam... một khắc...!" Dù lời nói ngắn gọn, nhưng Bách Lý Trần, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và trực giác nhạy bén của một kiếm tu đỉnh cao, ngay lập tức nắm bắt được ý nghĩa. Điểm tử huyệt! Hắn đã chiến đấu với Cửu Thiên Linh Châu nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng một bảo vật ma đạo cổ xưa như vậy lại có điểm yếu. Và hơn nữa, là chỉ trong một khắc!
Đôi mắt lạnh lùng, tự tin của Bách Lý Trần đột ngột bừng sáng, như một ngọn lửa mới được thắp lên trong đêm tối. Một tia hy vọng le lói, rồi nhanh chóng bùng lên thành ngọn lửa rực cháy trong lòng hắn. "Điểm tử huyệt... Ta hiểu rồi!" Hắn lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì sự kích động và nhận ra cơ hội. Hắn cảm nhận được luồng linh lực tinh khiết từ Lục Trường Sinh hòa vào kiếm ý của mình, không phải là sự tiếp viện sức mạnh, mà là một sự chỉ dẫn, một sự thanh lọc, giúp kiếm ý của hắn trở nên sắc bén và tinh thuần hơn, có khả năng xuyên phá lớp tà khí dày đặc.
Cảm giác linh lực bị hút cạn và áp lực của ma khí đè nén vẫn còn đó, nhưng giờ đây, Bách Lý Trần đã có một mục tiêu rõ ràng. Hắn không còn là một kiếm khách tuyệt vọng chiến đấu vô vọng, mà là một mũi tên đã tìm thấy mục tiêu, một lưỡi kiếm đã tìm thấy điểm yếu của đối thủ. Toàn thân hắn như được tiếp thêm sức mạnh, không phải là linh lực, mà là ý chí. Ý chí chiến đấu, ý chí tin tưởng, và ý chí phá tan mọi xiềng xích của tuyệt vọng. Hắn biết, đây là cơ hội duy nhất, một cơ hội được đánh đổi bằng tất cả những gì Lục Trường Sinh còn sót lại. Hắn sẽ không phụ lòng tin tưởng đó. Thanh kiếm cổ trong tay hắn, vốn đã mờ nhạt, giờ đây như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, bắt đầu rung lên khe khẽ, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ.
***
Với một tiếng gầm vang dội, Bách Lý Trần, toàn thân rực cháy ý chí, không chút do dự lao thẳng về phía Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn không hề để tâm đến Hắc Vương đang gầm thét lao tới, cũng chẳng bận tâm đến vô số ma binh đang chắn lối. Trong mắt hắn, chỉ còn lại Ma Quân Huyết Ảnh đang đứng kiêu hãnh trên đỉnh Huyết Ảnh Cung và quả cầu Cửu Thiên Linh Châu đang tỏa ra ma quang hủy diệt. Dáng người cao ráo, thanh mảnh của hắn giờ đây như một ngọn lao sắc bén, xé toạc màn sương đen kịt và tà khí cuồn cuộn. Thanh kiếm cổ trong tay Bách Lý Trần, vốn dĩ chỉ còn le lói ánh sáng, bỗng nhiên bùng lên một đạo kiếm quang rực rỡ, không chỉ sắc bén mà còn mang theo một luồng linh lực tinh khiết đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với tà khí xung quanh. Đây chính là kiếm ý Thanh Tâm, được Lục Trường Sinh dẫn lối, hóa giải mọi tạp niệm, chỉ còn lại sự tinh thuần và quyết đoán.
Kiếm chiêu của Bách Lý Trần không còn là những đường kiếm hoa mỹ, biến ảo như thường lệ. Nó trở nên cực kỳ giản dị, trực diện, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa, như được dẫn dắt bởi một ý chí vô hình, một chỉ dẫn từ Lục Trường Sinh đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Từng đường kiếm đều mang theo sự chính xác tuyệt đối, không một chút sai lệch, hướng thẳng vào "điểm tử huyệt" mà thần niệm của Lục Trường Sinh đã chỉ dẫn – phía Tây Nam của Cửu Thiên Linh Châu, nơi linh lực tinh thuần của Cửu Thiên Linh Giới vẫn đang cố gắng chống lại sự xâm thực của tà khí. Kiếm quang trắng bạc của hắn xé tan lớp tà khí dày đặc bao bọc Cửu Thiên Linh Châu, xuyên qua lớp phòng ngự tưởng chừng như bất khả xâm phạm của Ma Quân Huyết Ảnh.
"Kiếm ý Thanh Tâm! Phá!" Bách Lý Trần gầm lên một tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng tràn đầy uy lực, như một lời tuyên chiến với số phận. Kiếm quang của hắn, được linh lực tinh khiết từ Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh gia trì, không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn là sự khắc chế bản chất của tà khí. Nó không cố gắng hủy diệt, mà là thanh tẩy, là phá vỡ sự cân bằng ma đạo đang tồn tại trong Cửu Thiên Linh Châu.
"KHÔNG THỂ NÀO!" Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên một tiếng giận dữ, đôi mắt đỏ ngầu giãn ra vì kinh ngạc. Hắn không ngờ, trong khoảnh khắc cận kề chiến thắng, lại có kẻ dám tấn công vào điểm yếu mà hắn đã che giấu kỹ càng. Hắn cố gắng điều khiển Cửu Thiên Linh Châu phản kích, nhưng đã quá muộn.
*Xoẹt!*
Kiếm quang trắng bạc xuyên thẳng vào Cửu Thiên Linh Châu. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta tưởng tượng, mà là một âm thanh chói tai như pha lê vỡ vụn, một luồng chấn động vô hình lan tỏa. Cửu Thiên Linh Châu rung chuyển dữ dội, ma khí từ đó không còn được kiểm soát hoàn toàn, bùng nổ ngược trở lại, tạo thành một cơn sóng tà khí hỗn loạn. Cơn sóng này không chỉ đánh bật Bách Lý Trần ra xa, mà còn càn quét toàn bộ đội hình chủ lực của Ma Quân đang bảo vệ Huyết Ảnh Cung.
Hắc Vương, kẻ đang đối đầu trực diện với Bách Lý Trần, thân hình đồ sộ bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, gầm lên một tiếng đau đớn thảm thiết. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình. Vừa nãy, hắn còn đang đẩy lùi Bách Lý Trần, nhưng giờ đây, một luồng lực phản phệ kinh hoàng từ Cửu Thiên Linh Châu, thứ mà hắn luôn tôn thờ, lại giáng xuống chính bản thân hắn. Lớp hắc khí bao phủ Hắc Vương bị xé toạc, để lộ ra thân thể xương xẩu, đầy vết sẹo của hắn. Hắn nôn ra một ngụm máu đen đặc quánh, toàn thân run rẩy như cầy sấy, bị hất văng xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào một ngọn núi đá, tạo ra một tiếng va chạm kinh thiên động địa, rồi gục xuống bất tỉnh.
Không chỉ Hắc Vương, mà hàng trăm, hàng ngàn ma binh xung quanh cũng bị ảnh hưởng. Ma khí của chúng vốn được duy trì bởi Cửu Thiên Linh Châu, giờ đây nguồn gốc bị chấn động, chúng lập tức trở nên hỗn loạn, mất kiểm soát. Nhiều con ma vật gầm rú, tự nổ tung, biến thành tro bụi. Những con khác thì mất đi sức mạnh, yếu ớt ngã xuống, bị các tu sĩ chính đạo còn lại dùng hết sức lực cuối cùng để tiêu diệt. Đội hình chủ lực của Ma Quân, vốn kiên cố như tường đồng vách sắt, giờ đây đã tan tác như bèo dạt mây trôi. Cảnh tượng tan tác và hỗn loạn bao trùm toàn bộ Thâm Uyên Chi Địa. Tiếng la hét, gầm rú của ma vật, tiếng linh lực va chạm, tiếng kêu than của tu sĩ, giờ đây xen lẫn với tiếng đổ vỡ của các công trình ma đạo và tiếng rên rỉ của những kẻ bị thương. Mùi máu tanh, mùi tà khí nồng nặc và mùi lưu huỳnh từ vụ nổ hòa quyện, tạo nên một thứ hỗn tạp kinh khủng.
Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Bạch Ngưng Sương, Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, cùng tất cả các tu sĩ chính đạo còn lại, đều sững sờ. Vừa nãy, họ còn đang chìm trong tuyệt vọng, nhưng giờ đây, cục diện đã xoay chuyển một cách khó tin. Một tia kiếm quang đơn độc, được dẫn dắt bởi một thần niệm yếu ớt, đã làm được điều mà hàng ngàn tu sĩ không thể. Họ nhìn Bách Lý Trần đang đứng vững, dù toàn thân đầy thương tích và hơi thở hổn hển, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ kiên định, như một vị thần chiến thắng. Họ biết, đây không phải là sức mạnh đơn thuần của Bách Lý Trần, mà là sự phối hợp diệu kỳ giữa kiếm đạo và đạo tâm, giữa hành động trực diện và chỉ dẫn từ xa, giữa Bách Lý Trần và Lục Trường Sinh. Cuộc phản công đã thành công ngoài mong đợi, mang lại một hy vọng mới trong thời khắc đen tối nhất.
***
Trên đỉnh Huyết Ảnh Cung, Ma Quân Huyết Ảnh chứng kiến toàn bộ sự việc. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị của hắn giờ đây vặn vẹo đến cực độ vì tức giận và kinh ngạc. Hắn không thể tin vào mắt mình. Cửu Thiên Linh Châu, bảo vật mà hắn đã dày công tìm kiếm, cống hiến cả đời để tinh luyện, thứ đã mang lại cho hắn sức mạnh bá chủ, lại bị một phàm nhân như Lục Trường Sinh, thông qua một kẻ phàm trần khác là Bách Lý Trần, tìm ra điểm yếu và chấn động nó đến mức này. Ma quang đỏ máu từ Cửu Thiên Linh Châu vẫn cuồn cuộn, nhưng rõ ràng đã mất đi sự ổn định và uy lực áp đảo như trước. Cảm giác linh lực bị rút cạn đã giảm bớt, và áp lực của ma khí đè nén cũng dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm đến khó tin cho các tu sĩ chính đạo.
Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên một tiếng thịnh nộ, khàn khàn và đầy sát ý, vang vọng khắp Thâm Uyên Chi Địa. "Lục Trường Sinh! Ngươi... dám! Ta sẽ khiến ngươi hối hận!" Hắn không hề che giấu sự căm ghét tột cùng trong giọng nói. Hắn vốn coi thường Lục Trường Sinh, một phàm nhân linh căn tạp, không có thiên phú, chỉ biết dựa vào cái gọi là "đạo tâm" và "Tàn Pháp Cổ Đạo" vô dụng. Nhưng chính cái "vô dụng" đó lại là thứ đã phá tan kế hoạch của hắn vào thời khắc quan trọng nhất. "Rút! Toàn quân rút lui!" Hắn ra lệnh, giọng nói trầm đục nhưng đầy uy lực, ra hiệu cho tàn quân ma binh còn sót lại. Dù tức giận đến mức muốn xé xác tất cả, Ma Quân Huyết Ảnh vẫn là một kẻ mưu mô xảo quyệt. Hắn biết, Cửu Thiên Linh Châu đã bị chấn động, không thể phát huy toàn bộ uy lực trong lúc này. Tiếp tục chiến đấu chỉ chuốc lấy tổn thất nặng nề hơn. Một cuộc trả thù tàn khốc hơn, một kế hoạch mới, sẽ được hắn chuẩn bị kỹ lưỡng hơn.
Ma Quân Huyết Ảnh thu hồi Cửu Thiên Linh Châu đang chấn động vào trong tay, rồi hóa thành một luồng hắc quang, nhanh chóng biến mất về phía sâu trong Thâm Uyên Chi Địa, bỏ lại một chiến trường tan hoang và những ma binh còn sống sót đang tháo chạy tán loạn. Hắc Vương, dù bất tỉnh, cũng được các ma tướng khác vội vàng khiêng đi. Sương mù đen kịt bắt đầu mỏng dần, tà khí cuồn cuộn cũng dần tan đi, để lộ ra bầu trời xám xịt và những tàn tích của trận chiến khốc liệt. Tiếng gầm rú và tiếng va chạm dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương và tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những xác chết lạnh lẽo. Chiến trường tạm thời yên ắng, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm.
Liên minh chính đạo, dù kiệt quệ và đầy thương tích, nhưng vẫn đứng vững. Họ thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác thoát chết trong gang tấc. Mộc Thanh Y, với đôi mắt phượng sáng ngời, nhìn về phía Ma Quân Huyết Ảnh vừa rút lui, rồi lại quay sang nhìn Bách Lý Trần đang đứng vững, dù toàn thân rã rời. Nàng hiểu, chiến thắng này không phải là hoàn toàn, nhưng nó đã đẩy lùi được Ma Quân, bảo toàn được phần lớn lực lượng của liên minh. Cái giá phải trả không hề nhỏ. Nhiều tu sĩ đã vĩnh viễn nằm xuống, nhiều người khác bị thương nặng, nhưng họ đã làm được điều tưởng chừng như không thể.
"Trường Sinh... Lục Trường Sinh!" Tiêu Hạo, với sự nhanh nhẹn hiếm có dù đã kiệt sức, là người đầu tiên nhớ đến Lục Trường Sinh. Anh ta lập tức quay đầu, cùng Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và các tu sĩ còn lại, dùng hết sức lực cuối cùng lao về phía hạch tâm linh mạch, nơi Lục Trường Sinh đang dưỡng thương. Họ lo lắng cho hắn, người đã dùng ý chí và đạo tâm của mình để dẫn lối cho chiến thắng này.
Trong hạch tâm linh mạch, Lục Trường Sinh lại chìm vào hôn mê sâu. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc, nhưng vẫn mang vẻ kiên định, điềm tĩnh. Hắn đã dồn toàn bộ sức lực, toàn bộ ý chí còn sót lại để thực hiện cú can thiệp cuối cùng đó. Tàn Pháp Cổ Đạo, sau khi phát huy uy lực kinh người, lại trở về trạng thái yên tĩnh, bảo vệ đạo tâm của hắn. Tuy nhiên, việc can thiệp vào một bảo vật như Cửu Thiên Linh Châu, dù chỉ là chỉ dẫn một điểm yếu, cũng đã tiêu hao của hắn quá nhiều. Hắn lại rơi vào hôn mê sâu, nhưng lần này, trên môi hắn thoáng hiện một nụ cười nhẹ, không ai nhìn thấy. Hắn biết, hắn đã làm được. Con đường mà hắn chọn, con đường của sự kiên định và thấu hiểu, đã một lần nữa chứng minh giá trị của nó.
Sự phối hợp ăn ý giữa Lục Trường Sinh và Bách Lý Trần, cùng sự tin tưởng tuyệt đối của Bách Lý Trần vào những chỉ dẫn tưởng chừng như điên rồ, đã tạo nên một kỳ tích. Nó không chỉ đẩy lùi được Ma Quân Huyết Ảnh, mà còn khẳng định tầm quan trọng không thể thay thế của Lục Trường Sinh trong cuộc chiến chống lại tà đạo. Việc Cửu Thiên Linh Châu bị chấn động bởi Tàn Pháp Cổ Đạo cũng cho thấy bảo vật này có thể bị khắc chế, hoặc có những bí mật sâu xa hơn mà Ma Quân Huyết Ảnh chưa hoàn toàn nắm giữ. Tuy nhiên, Ma Quân Huyết Ảnh bị buộc rút lui trong tức giận, hứa hẹn một cuộc trả thù tàn khốc hơn và có thể hắn sẽ tìm cách khác để đạt được mục tiêu cuối cùng liên quan đến Cửu Thiên Linh Châu. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng một tia sáng đã xuất hiện, và nó được thắp lên bởi một phàm nhân mang đạo tâm vững như bàn thạch. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và Lục Trường Sinh, dù trong hôn mê, vẫn đang tiếp tục con đường của riêng mình.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.