Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 487: Tâm Mạch Hồi Phục: Đạo Tâm Kiên Cố, Hậu Chiến Âm Vang

Chiến trường tan hoang, nơi hắc ám và quang minh vừa giằng co kịch liệt, giờ đây chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đáng sợ, như tiếng thở hổn hển của một sinh vật khổng lồ vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh. Sương mù đen kịt vẫn còn vương vấn, nhưng đã mỏng đi rất nhiều, không còn cái vẻ dày đặc, nuốt chửng vạn vật như trước. Dưới làn sương mờ ảo ấy, những tàn tích của cuộc chiến hiện ra rõ nét: đất đai khô cằn, nứt nẻ vì tà khí và linh lực xung đột; những thân cây cổ thụ bị biến dạng, cành lá trụi trơ như những ngón tay quỷ dị vươn lên trời; và la liệt khắp nơi là những thi thể vô hồn, cả ma binh và tu sĩ chính đạo, nằm chồng chất lên nhau, máu loang lổ nhuộm đỏ cả một vùng đất xám xịt. Mùi máu tanh, tử khí, xen lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc và chút ẩm mốc thối rữa còn vương vấn từ tà khí, xộc thẳng vào khứu giác, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Tiếng gió hú ghê rợn lướt qua những xác chết, mang theo những tiếng rên rỉ yếu ớt của vài tu sĩ bị thương còn sống sót, tạo nên một bản giao hưởng bi tráng của sự sinh tồn.

Liên minh chính đạo, dù kiệt quệ và đầy thương tích, nhưng vẫn đứng vững. Họ thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác thoát chết trong gang tấc, nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp nở đã bị thay thế bởi sự mệt mỏi cùng cực và nỗi đau mất mát. Những tu sĩ còn sức đang dìu đỡ, sơ cứu cho đồng đội, ánh mắt mờ mịt nhưng vẫn ánh lên niềm kiên cường bất khuất. Mộc Thanh Y, với đôi mắt phượng sáng ngời nhưng giờ đây đã đỏ hoe vì thức trắng đêm, nhìn về phía Ma Quân Huyết Ảnh vừa rút lui, rồi lại quay sang nhìn Bách Lý Trần đang đứng thẳng, dù toàn thân đã rã rời, kiếm y rách bươm, dính đầy máu. Nàng hiểu, chiến thắng này không phải là hoàn toàn, nhưng nó đã đẩy lùi được Ma Quân, bảo toàn được phần lớn lực lượng của liên minh. Cái giá phải trả không hề nhỏ. Nhiều tu sĩ đã vĩnh viễn nằm xuống, nhiều người khác bị thương nặng, nhưng họ đã làm được điều tưởng chừng như không thể.

"Trường Sinh... Lục Trường Sinh!" Tiêu Hạo, với sự nhanh nhẹn hiếm có dù đã kiệt sức đến mức suýt ngã quỵ, là người đầu tiên nhớ đến Lục Trường Sinh. Anh ta lập tức quay đầu, cùng Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Bách Lý Trần, dùng hết sức lực cuối cùng lao về phía hạch tâm linh mạch tạm thời, nơi Lục Trường Sinh đang dưỡng thương. Bốn người, mỗi người một vẻ, nhưng cùng chung một nỗi lo lắng đến tột độ. Họ lo lắng cho hắn, người đã dùng ý chí và đạo tâm của mình để dẫn lối cho chiến thắng này, người mà trong những giờ phút nguy nan nhất, đã trở thành ngọn hải đăng duy nhất.

Khi đến gần hạch tâm linh mạch, một luồng khí tức thanh tịnh, ấm áp hơn hẳn không khí xung quanh, bao trùm lấy họ. Tà khí ở đây dường như đã bị một sức mạnh vô hình xua tan, tạo thành một khoảng không gian trong lành hiếm hoi giữa chốn Thâm Uyên Chi Địa hoang tàn này. Trong hạch tâm linh mạch tạm thời được dựng lên vội vã, Lục Trường Sinh vẫn đang nằm bất động. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi môi khô khốc, nhưng vẫn mang vẻ kiên định, điềm tĩnh lạ thường. Hắn đã dồn toàn bộ sức lực, toàn bộ ý chí còn sót lại để thực hiện cú can thiệp cuối cùng đó. Tàn Pháp Cổ Đạo, sau khi phát huy uy lực kinh người, lại trở về trạng thái yên tĩnh, bảo vệ đạo tâm của hắn.

"Trường Sinh... huynh phải tỉnh lại. Cửu Thiên Linh Giới cần huynh." Mộc Thanh Y quỳ xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức và nỗi lo lắng, đôi bàn tay thanh thoát run rẩy chạm nhẹ vào trán hắn, cảm nhận hơi lạnh toát ra. Nàng không còn giữ được vẻ dứt khoát, sắc sảo thường ngày mà thay vào đó là sự mềm mỏng, yếu đuối của một người phụ nữ đang đứng trước nỗi sợ hãi. Nước mắt chực trào nơi khóe mi, nhưng nàng cố nén lại, bởi nàng biết, Trường Sinh sẽ không muốn thấy nàng yếu lòng.

Bạch Ngưng Sương, với dáng người uyển chuyển, thanh tao trong bộ bạch y tinh khiết, cũng lập tức ngồi xuống phía bên kia. Đôi mắt long lanh như sương mai của nàng tràn ngập sự tập trung. Nàng đưa tay đặt lên cổ tay Lục Trường Sinh, bắt đầu truyền linh lực trị liệu tinh khiết của mình vào cơ thể hắn. Linh lực của Bạch Ngưng Sương mang theo khí tức của băng giá và sự sống, nhẹ nhàng len lỏi vào từng kinh mạch khô kiệt của Lục Trường Sinh, cố gắng xoa dịu những tổn thương và kích thích sinh cơ. "Hắn đã tiêu hao quá nhiều... Linh lực trong cơ thể gần như cạn kiệt. Nhưng... kinh mạch vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu hiệu bị tà khí xâm nhiễm." Giọng nàng nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối, nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc.

Tiêu Hạo đặt tay lên trán Lục Trường Sinh, nhắm mắt cảm nhận. Khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây trầm lại, đầy suy tư. Anh ta thở dài một tiếng, đôi vai gầy gò khẽ trùng xuống vì mệt mỏi, nhưng đôi mắt khi mở ra lại sáng bừng một vẻ khó hiểu. "Linh lực cạn kiệt... nhưng đạo tâm của hắn... lại sáng hơn bao giờ hết. Thật kỳ lạ. Cứ như thể mỗi lần hắn vượt qua một giới hạn, đạo tâm lại càng được tôi luyện, kiên cố thêm một phần." Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói trầm tĩnh, khác hẳn với vẻ hoạt bát thường ngày. Anh đã từng chứng kiến Lục Trường Sinh nhiều lần kiệt sức, nhưng chưa bao giờ thấy đạo tâm của hắn lại bừng sáng đến thế trong một cơ thể suy yếu. Đây là một hiện tượng mà các sách cổ cũng hiếm khi ghi chép. "Hắn... đang ở một cảnh giới mà chúng ta khó lòng lý giải."

Bách Lý Trần đứng đó, tựa người vào vách hạch tâm linh mạch tạm thời, thanh kiếm cổ bên hông vẫn lạnh lẽo nhưng khí thế kiếm đạo của hắn đã dịu bớt, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. Dáng người cao ráo, thanh mảnh của hắn toát lên vẻ mệt mỏi rõ rệt, nhưng ánh mắt lạnh lùng, tự tin thường ngày giờ đây lại phức tạp, chứa đựng sự nể phục và cả một chút dao động nội tâm. Hắn đã từng nghĩ mình là người hiểu rõ nhất về "Đạo", về "Kiếm", nhưng Lục Trường Sinh, một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh, lại đang mở ra một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà ngay cả hắn cũng phải suy ngẫm. "Con đường của hắn... thật sự có thể hóa giải tà niệm đến vậy sao? Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng một thứ gì đó sâu sắc hơn... một thứ bền bỉ đến mức khiến tà khí phải lùi bước." Bách Lý Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng, gần như thì thầm, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều như khắc sâu vào tâm khảm những người xung quanh. Hắn nhớ lại khoảnh khắc linh lực tinh khiết của Lục Trường Sinh truyền vào kiếm của mình, một cảm giác thanh tịnh, vững chãi, khác biệt hoàn toàn với bất kỳ loại linh lực nào hắn từng tiếp xúc. Nó không hùng vĩ, không cuồng bạo, nhưng lại có sức mạnh xuyên phá mọi chướng ngại, như một dòng suối âm thầm xói mòn cả ngọn núi. Điều đó khiến hắn tự vấn, liệu kiếm đạo của mình, luôn theo đuổi sự sắc bén và bá đạo, có phải đã bỏ lỡ điều gì đó căn bản hơn chăng?

Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn Bách Lý Trần. Nàng tin vào Trường Sinh, tin vào con đường hắn chọn. Nàng biết, hắn sẽ không sao. Cái cảm giác bình thản toát ra từ Lục Trường Sinh, dù trong hôn mê, vẫn là một sự trấn an vô hình. "Hắn sẽ tỉnh lại. Hắn luôn như vậy." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo một niềm tin sắt đá, xua tan đi phần nào không khí lo lắng nặng nề. Bạch Ngưng Sương cũng gật đầu đồng tình, tiếp tục truyền linh lực, hy vọng Lục Trường Sinh có thể nhanh chóng hồi phục. Tiêu Hạo đứng thẳng dậy, đôi mắt láu lỉnh quét qua chiến trường hoang tàn bên ngoài, rồi lại nhìn vào Lục Trường Sinh. "Chúng ta cần nghỉ ngơi. Nhưng cũng không thể lơ là. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ dễ dàng." Anh ta nói, giọng điệu nghiêm túc hơn hẳn. Sự rút lui của Ma Quân không phải là kết thúc, mà có lẽ chỉ là một sự tạm ngừng để hắn chuẩn bị cho một đòn tấn công tàn khốc hơn, tinh vi hơn. Cửu Thiên Linh Châu, bảo vật đã bị chấn động, vẫn là một mối họa nhãn tiền.

Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh dần mạnh hơn, cố gắng xuyên qua lớp mây đen còn sót lại, nhưng Thâm Uyên Chi Địa vẫn chìm trong một màu xám xịt u ám. Không khí vẫn lạnh lẽo, se sắt, nhưng đã không còn cái cảm giác ngột ngạt, bức bối như khi tà khí bao trùm. Các tu sĩ chính đạo dần dần thu dọn chiến trường, thu thập thi thể đồng đội, cẩn thận tránh xa những nơi tà khí còn đậm đặc. Mỗi bước chân đều nặng nề, mỗi khuôn mặt đều hằn lên sự mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt của họ đã không còn sự tuyệt vọng. Một tia hy vọng, dù mong manh, đã được thắp lên. Nó được thắp lên bởi một phàm nhân, một Lục Trường Sinh, người đang nằm bất động trong hạch tâm linh mạch, nhưng đạo tâm của hắn lại sáng hơn bất kỳ ngọn đèn nào trong đêm tối. Con đường tu hành, không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và con đường của Lục Trường Sinh, đang dần thay đổi cả Cửu Thiên Linh Giới.

Vài giờ sau, một lều chỉ huy tạm thời được dựng lên giữa đống đổ nát của Thâm Uyên Chi Địa. Nó không phải là một pháp bảo tráng lệ, mà chỉ là một cấu trúc thô sơ được tạo nên từ những mảnh vỡ của pháo đài cũ và vài tấm bạt lớn, nhưng đủ để che chắn khỏi gió lạnh và tầm nhìn của những kẻ thù còn ẩn nấp. Bên trong lều, không khí vẫn còn nặng nề mùi khói, máu khô và sự mệt mỏi cùng cực, nhưng đã bớt đi phần nào cái lạnh lẽo của chiến trường. Vài ngọn đèn pháp khí chiếu sáng yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài, nhập nhoạng trên các bản đồ chiến lược được trải ra trên bàn. Xung quanh chiếc bàn là các lãnh đạo của liên minh chính đạo, những người đã gánh vác trọng trách bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng giờ đây hằn rõ những nếp nhăn vì lo toan, thở dài một tiếng, giọng nói trầm đục, nặng trĩu. Ông nhìn các tu sĩ đang ngồi vây quanh, ánh mắt quét qua những khuôn mặt mệt mỏi, thất thần. "Dù Ma Quân đã rút lui, nhưng tổn thất của chúng ta không nhỏ. Trận chiến này đã lấy đi quá nhiều sinh mạng, quá nhiều tài nguyên." Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên kiên định hơn. "Tuy nhiên, Tâm Mạch Cửu Thiên đã được bảo vệ. Linh khí Cửu Thiên Linh Giới đã thoát khỏi nguy cơ bị thôn phệ hoàn toàn. Lần này, Lục Trường Sinh đã lập công lớn." Ông nhấn mạnh, ánh mắt đầy sự phức tạp. Một người mà họ từng xem thường, một phàm nhân không có linh căn xuất chúng, lại là chìa khóa xoay chuyển cục diện.

Thanh Liên Nữ Đế, với vẻ ngoài thanh tú, khí chất trang nghiêm, tay cầm phất trần, mái tóc đen dài mượt mà nay có vài sợi tóc bạc điểm xuyết, khẽ thở dài. Nàng nhìn về phía Bách Lý Trần, ánh mắt quyết đoán và đầy thấu hiểu. "Đòn kiếm của Bách Lý công tử, kết hợp với chỉ dẫn của Lục đạo hữu, đã đánh trúng yếu huyệt của Cửu Thiên Linh Châu. Điều này chứng tỏ Tàn Pháp Cổ Đạo có khả năng khắc chế tà khí vượt xa sức tưởng tượng của chúng ta." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Chúng ta từng lầm tưởng rằng Ma Quân Huyết Ảnh đã hoàn toàn khống chế Cửu Thiên Linh Châu, nhưng có vẻ như, bảo vật đó còn ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn mà ngay cả hắn cũng chưa hoàn toàn nắm giữ."

Bách Lý Trần, dù vẫn mệt mỏi, vẫn giữ được khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm. Hắn gật đầu, ánh mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây ẩn chứa sự trầm lắng, suy tư. "Quả thực, kiếm đạo của ta... chưa bao giờ cảm nhận được sự tinh khiết và bền bỉ như khi kết hợp với linh lực của hắn. Nó không phải là linh lực hùng hậu, mà là một loại khí tức kỳ lạ, vừa mềm dẻo lại vừa kiên cố đến lạ thường. Nó không chỉ đẩy lùi tà khí, mà còn hóa giải, làm suy yếu bản chất của tà niệm. Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng một thứ gì đó sâu sắc hơn, một loại 'đạo' mà ta chưa từng thấy." Giọng hắn trầm lắng, mỗi lời nói ra đều chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn nhớ lại cảm giác khi linh lực của Lục Trường Sinh hòa vào kiếm của mình, nó không hề gây ra sự bài xích mà trái lại, nó làm thanh kiếm trở nên sắc bén và thuần khiết hơn bao giờ hết, như thể đã được gột rửa khỏi mọi tạp niệm. Đó không phải là một sự gia tăng sức mạnh bộc phát, mà là một sự thăng hoa về bản chất.

Mộc Thanh Y, dù vẫn còn nét mệt mỏi trên khuôn mặt trái xoan thanh tú, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn kiên định. Nàng nhìn các vị tiền bối, rồi lại nhìn Bách Lý Trần. "Lục Trường Sinh... hắn luôn kiên định với con đường của mình. Hắn nói, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Nàng trích dẫn lời của Lục Trường Sinh, như muốn nhắc nhở mọi người về đạo lý cốt lõi của hắn. "Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn không mang lại sức mạnh tức thời, nhưng lại giúp ổn định đạo tâm, vạn pháp bất xâm. Chính điều đó đã giúp hắn cảm nhận được điểm yếu của Cửu Thiên Linh Châu, và giúp Bách Lý công tử ra đòn quyết định."

Tiêu Hạo, mặc dù là người trẻ nhất ở đây, nhưng cũng rất nghiêm túc lắng nghe. "Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui trong tức giận. Hắn sẽ không từ bỏ Cửu Thiên Linh Châu. Chắc chắn hắn sẽ tìm kiếm một phương pháp tinh vi hơn để kiểm soát nó, hoặc một vật phẩm cổ xưa khác để bổ trợ. Chúng ta không thể lơ là." Anh ta nói, giọng điệu có chút gấp gáp. Sau những gì đã chứng kiến, Tiêu Hạo hiểu rõ sự tàn độc và mưu mô của Ma Quân. Thất bại này chỉ càng khiến hắn thêm khát khao trả thù.

Vạn Pháp Tông Chủ gật đầu. "Tiêu Hạo nói đúng. Ma Quân sẽ trở lại, và lần này có thể sẽ còn tàn khốc hơn. Chúng ta cần tận dụng thời gian này để hồi phục lực lượng, củng cố phòng tuyến và tìm hiểu thêm về Cửu Thiên Linh Châu. Có lẽ, Lục Trường Sinh, với Tàn Pháp Cổ Đạo của hắn, sẽ là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về bảo vật này." Ông nhìn về phía Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, ánh mắt đầy ẩn ý. Việc Lục Trường Sinh có thể cảm nhận và chỉ ra điểm yếu của một bảo vật cấp cao như Cửu Thiên Linh Châu đã khiến các lãnh đạo liên minh phải nhìn nhận lại giá trị của hắn.

Thanh Liên Nữ Đế đứng dậy, tay cầm phất trần khẽ phẩy, khí chất trang nghiêm tỏa ra khắp lều. "Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Chúng ta cần đảm bảo rằng những người bị thương được chữa trị, những linh hồn đã khuất được an nghỉ. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải tôn trọng con đường của Lục đạo hữu. Hắn không phải là một người muốn xưng bá hay thống trị, mà là một người kiên định với đạo của mình." Nàng nói, giọng nói như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, ngăn chặn những suy nghĩ có thể nảy sinh về việc "lợi dụng" Lục Trường Sinh.

Cuộc họp kết thúc trong sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết đoán. Các lãnh đạo liên minh hiểu rằng họ vừa trải qua một trận chiến sinh tử, nhưng cuộc chiến lớn hơn vẫn còn đang chờ đợi phía trước. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không từ bỏ. Cửu Thiên Linh Châu vẫn còn đó, ẩn chứa những bí mật chưa được khai phá. Và Lục Trường Sinh, người đã làm nên kỳ tích, vẫn đang nằm đó, đạo tâm của hắn đang âm thầm tôi luyện, chuẩn bị cho những thử thách cam go hơn.

Vài ngày sau, bầu trời Thâm Uyên Chi Địa đã dần thanh tịnh. Lớp mây đen dày đặc đã giảm bớt đáng kể, để lộ ra những khoảng trời xanh xám, và thỉnh thoảng, những tia nắng yếu ớt, nhạt nhòa lại xuyên qua, chiếu rọi xuống vùng đất hoang tàn. Gió vẫn lạnh, nhưng đã không còn cái cảm giác rợn người của tà khí. Không khí đã trong lành hơn, mang theo chút hơi ẩm và mùi đất đá, thay thế cho mùi máu tanh và lưu huỳnh. Các tu sĩ liên minh đã bắt đầu công cuộc dọn dẹp và hồi phục, tuy nhiên, tiến độ còn chậm chạp, và sự mệt mỏi vẫn in hằn trên mỗi khuôn mặt.

Trong hạch tâm linh mạch tạm thời, nơi Lục Trường Sinh tịnh dưỡng, không gian trở nên yên tĩnh và thanh bình hơn bao giờ hết. Tà khí đã bị đẩy lùi triệt để, để lại một luồng khí tức thanh tịnh, ấm áp, lan tỏa nhẹ nhàng. Khí tức này không phải hoàn toàn đến từ linh khí thiên địa, mà còn hòa quyện với một loại năng lượng kỳ lạ, thuần khiết và vững chãi, chính là sự vận chuyển âm thầm của Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể Lục Trường Sinh. Nó tạo ra một cảm giác an bình nhưng cũng đầy sức sống, như một mầm cây đang âm thầm đâm chồi nảy lộc giữa vùng đất cằn cỗi.

Lục Trường Sinh, sau nhiều ngày chìm trong hôn mê sâu, cuối cùng cũng chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây càng thêm sâu thẳm, như chứa đựng cả một vũ trụ tinh tú. Hắn không lập tức ngồi dậy, mà chỉ nằm yên, cảm nhận từng chút một sự thay đổi trong cơ thể và xung quanh. Dù cơ thể vẫn còn suy yếu, mọi khớp xương đều đau nhức, linh lực trong đan điền trống rỗng, nhưng nội tâm hắn lại vô cùng minh triết. Hắn cảm nhận được sự hồi phục của Tâm Mạch Cửu Thiên, như một dòng chảy linh khí đang từ từ tràn về, xoa dịu những vết thương của đại địa. Đồng thời, hắn cũng nhận ra đạo tâm của mình đã được tôi luyện thêm một tầng nữa, trở nên kiên cố và vững chãi hơn bao giờ hết.

"Dù kiệt sức, nhưng con đường này... nó vẫn luôn đúng. Bền bỉ và kiên cố." Lục Trường Sinh tự nhủ trong tâm, giọng nói nội tâm bình thản như mặt hồ phẳng lặng. Hắn đã trải qua quá nhiều gian nan, quá nhiều lần đứng giữa ranh giới sinh tử. Mỗi lần như vậy, hắn đều không tìm kiếm sức mạnh bùng nổ, mà chỉ chăm chăm giữ vững đạo tâm, ổn định căn cơ. Và chính sự kiên định ấy, sự bền bỉ ấy, đã giúp hắn vượt qua mọi hiểm nguy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển chậm rãi nhưng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không vội vã hấp thu linh khí bên ngoài để bù đắp sự thiếu hụt, mà tập trung vào việc hóa giải triệt để những tàn dư tà khí còn sót lại trong kinh mạch, củng cố căn cơ, như thể đang xây dựng lại một tòa thành kiên cố hơn sau mỗi trận bão tố.

Lục Trường Sinh từ từ ngồi dậy, động tác tuy chậm rãi nhưng đầy vững vàng. Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trong lành đang tràn vào phổi, xoa dịu mọi tế bào mệt mỏi. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn thì thầm, suy ngẫm về những gì vừa trải qua. Trận chiến khốc liệt ấy đã làm hắn kiệt sức, nhưng cũng cho hắn thấy rõ hơn bản chất của tà niệm, và sức mạnh của đạo tâm. Chính sự điềm tĩnh và thấu hiểu của hắn đã giúp hắn nhìn rõ điểm yếu của Cửu Thiên Linh Châu, một thứ mà Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ chỉ biết dùng sức mạnh cuồng bạo, đã không thể nhận ra.

Hắn mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng hướng về phía xa xăm, nơi Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui. "Bảo vật này... không chỉ là nguồn tà khí. Ma Quân đã kích hoạt nó một cách thô bạo, chỉ để giải phóng sức mạnh hủy diệt. Có lẽ, nó còn một bí mật khác, một công dụng nguyên thủy hơn, mà Ma Quân chưa từng chạm tới, hoặc không có khả năng khai thác." Lục Trường Sinh suy ngẫm. Tàn Pháp Cổ Đạo đã cho hắn một cái nhìn sâu sắc vào bản chất của vạn vật, và hắn cảm thấy rằng Cửu Thiên Linh Châu không chỉ đơn thuần là một công cụ của tà đạo, mà còn là một bảo vật cổ xưa với những tiềm năng chưa được khám phá. Việc Ma Quân Huyết Ảnh bị buộc rút lui trong tức giận, hứa hẹn một cuộc trả thù tàn khốc hơn. Hắn biết, Ma Quân sẽ không từ bỏ, và sẽ tìm mọi cách để đạt được mục đích cuối cùng của mình, có thể là bằng cách tìm kiếm một phương pháp tinh vi hơn để kiểm soát Cửu Thiên Linh Châu, hoặc một vật phẩm cổ xưa khác để bổ trợ.

Lục Trường Sinh đứng dậy, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trầm tư, vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn khẽ vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận dòng linh lực trong cơ thể đang từ từ được bồi đắp, nhưng quan trọng hơn là sự kiên cố của đạo tâm, vững như bàn thạch. Con đường tu hành của hắn, dẫu chậm rãi, dẫu khác biệt, nhưng lại vô cùng vững chắc. Hắn không tìm kiếm danh vọng hay quyền lực, mà chỉ đơn thuần muốn đi hết con đường mình đã chọn, không hối hận. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Và Lục Trường Sinh, dù mới tỉnh lại sau cơn thập tử nhất sinh, vẫn đang tiếp tục con đường của riêng mình, âm thầm, bền bỉ, và đầy hy vọng. Con đường ấy, không chỉ là của riêng hắn, mà còn là một tia sáng dẫn lối cho cả Cửu Thiên Linh Giới.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free