Cửu thiên linh giới - Chương 505: Huyết Tẩy Tụ Linh Các: Bằng Hữu Huyết Lệ
Đêm dần buông, mang theo một làn sương mỏng như lụa vương trên đỉnh U Cốc, bao phủ những tán cây cổ thụ già cỗi và những vách đá sừng sững. Ánh trăng vẫn còn vương vấn trên nền trời xám nhẹ, cố gắng soi rọi xuống thung lũng, nơi linh khí trong lành vẫn chảy trôi như mạch nguồn bất tận của sự sống. Tiếng suối róc rách từ mạch nước ngầm vẫn đều đặn ngân vang, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn, nhưng lại không thể xua đi hết những gợn sóng còn âm ỉ trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn đã trải qua một đêm dài, không ngủ, không tu luyện, chỉ đơn thuần là tịnh tâm để đối diện với chính mình, với những câu hỏi đã ám ảnh hắn kể từ khi chứng kiến thảm cảnh Liệt Hỏa Môn và dòng người tị nạn vô định.
Bình minh hé rạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, xé tan màn sương mù mờ ảo, nhuộm một màu vàng nhạt lên những ngọn cây và vách đá. Không khí lạnh lẽo của buổi sớm mai luồn qua đạo bào vải thô của Lục Trường Sinh, mang theo mùi ẩm của đất, mùi tươi mát của cây cỏ và hương hoa dại mỏng manh. Hắn từ từ mở đôi mắt đen láy, không còn vẻ trầm tư u buồn của đêm qua, mà thay vào đó là một tia kiên định mới, một sự rõ ràng đến lạnh lùng. Hình ảnh Liệt Hỏa Môn tan hoang, tiếng khóc than của những đứa trẻ đói khát, ánh mắt tuyệt vọng của Lão Khất Cái cùng lời nguyền rủa cay đắng của ông ta vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí hắn. Chúng không biến mất, mà như đã trở thành một phần của hắn, thúc đẩy hắn phải hành động.
"Đạo tâm ta kiên cố, nhưng sự hỗn loạn này... cần một sự khai sáng khác. Ta phải tìm ra nó," Lục Trường Sinh khẽ tự nhủ, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng gió. Hắn biết rằng, Tàn Pháp Cổ Đạo đã giúp hắn đối diện với bản ngã, giữ vững sự tỉnh táo trước những thử thách nội tâm. Nhưng sự tỉnh táo đó không phải là sự thờ ơ, mà là một nền tảng để hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về ý nghĩa của "đạo" và "trách nhiệm". Hắn không thể cứu vớt tất cả, cũng không có ý định xưng hùng xưng bá. Con đường của hắn, luôn là con đường của sự chậm rãi, vững chắc, nhưng giờ đây, hắn nhận ra sự vững chắc đó cần phải được đặt trong một bối cảnh rộng lớn hơn.
Hắn đứng dậy, động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển như một lá phong rơi. Đạo bào màu xám tro phấp phới khẽ trong làn gió sớm, không làm lộ vẻ phàm tục mà lại toát lên một khí chất thanh thoát, gần gũi với tự nhiên. Hắn thu hồi linh lực, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể mình đang tràn đầy sức sống, nhưng không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là một sự bền bỉ, dẻo dai. Con đường mà hắn đã chọn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải để hắn trở thành một anh hùng trong truyền thuyết, mà để hắn trở thành một người tu hành chân chính, đủ sức gánh vác trách nhiệm khi đại thế biến thiên. Hắn không còn tự vấn về sự ích kỷ của mình. Bởi vì hắn hiểu rằng, tu hành vì bản thân, suy cho cùng, cũng là để có đủ khả năng gánh vác trách nhiệm khi đại thế biến thiên, để giữ vững ngọn lửa hy vọng trong bão táp.
Lục Trường Sinh bước đi, từng bước chân trầm tĩnh và dứt khoát, không một chút do dự. Hắn men theo con đường mòn ẩn khuất giữa những rặng cây cổ thụ, hướng về phía một Tụ Linh Các gần đó. Hắn biết Tụ Linh Các này là nơi các tu sĩ chính đạo, dù là từ tông môn nhỏ hay tán tu, vẫn thường xuyên lui tới để trao đổi tin tức, mua bán linh dược, và đôi khi là tìm kiếm đồng bạn. Đó là một trong số ít những điểm tựa còn sót lại trong thời buổi loạn lạc này, một biểu tượng của sự kiên trì của chính đạo trước làn sóng ma khí đang nhấn chìm Cửu Thiên Linh Giới. Hắn cần thông tin, cần hiểu rõ hơn về tình hình, và trên hết, hắn cần tìm kiếm những bậc tiền bối uyên thâm như Kiếm Lão Nhân hay Cổ Thư Sinh để được khai sáng. Quyết tâm ấy, giờ đây, đã trở thành một ngọn lửa bùng cháy trong tâm khảm hắn, dẫn lối cho mỗi bước chân. Mùi cây cỏ, đất ẩm, và sự tĩnh lặng của U Cốc dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một mục tiêu rõ ràng hơn, một con đường mà hắn đã thề sẽ đi hết, dù vạn kiếp cũng không hối hận.
***
Lục Trường Sinh bước ra khỏi U Cốc, hòa mình vào con đường lớn dẫn tới Tụ Linh Các. Nắng đã lên cao, rải vàng khắp lối đi, xua đi vẻ lạnh lẽo của buổi sớm. Dọc đường, hắn chứng kiến một vài đoàn người tị nạn mệt mỏi, gương mặt hốc hác, đang cố gắng di chuyển về phía các thành trì lớn hơn. Cảnh tượng đó một lần nữa cào xé nội tâm hắn, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ bất lực, thay vào đó là sự quan sát sắc bén, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp ẩn sâu trong sự hỗn loạn. Hắn không vội vã, vẫn giữ nhịp bước chậm rãi, vững chắc của mình.
Khi Tụ Linh Các dần hiện ra trước mắt, một tòa kiến trúc nhiều tầng sừng sững trên một gò đất cao, Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng linh khí hỗn tạp và sự nhộn nhịp khác thường. Đó là một tòa lầu được xây dựng bằng đá xanh kiên cố, với những mái cong chạm trổ tinh xảo, dù không quá xa hoa nhưng lại toát lên vẻ trang nghiêm. Các phòng riêng, đại sảnh chung và những khu vực giao dịch được bố trí hợp lý, tạo nên một không gian mở nhưng vẫn đảm bảo sự riêng tư cần thiết. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng chén đĩa va chạm leng keng, tiếng nhạc cụ thanh thoát từ một gian trà lầu, và cả tiếng pháp khí linh bảo được rao bán hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động. Mùi thức ăn ngon, hương rượu mạnh, và cả mùi hương liệu thanh khiết lan tỏa trong không khí, xen lẫn với mùi bụi đường và mồ hôi của những tu sĩ vừa trải qua hành trình dài. Linh khí ở đây, dù có phần hỗn tạp bởi sự tụ tập của nhiều công pháp khác nhau, nhưng vẫn đủ để những tu sĩ cấp thấp cảm thấy thoải mái.
Lục Trường Sinh bước vào đại sảnh. Hắn đảo mắt một lượt, và trong đám đông tấp nập, hắn thoáng thấy hai bóng dáng quen thuộc. Nàng Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào màu xanh ngọc thanh thoát, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, đang đứng cùng một nhóm tu sĩ khác, gương mặt nàng thanh tú nhưng ánh mắt phượng vẫn ẩn chứa sự kiên định và có phần lo âu. Bên cạnh nàng là Tiêu Hạo, bộ y phục màu sắc tươi sáng, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây lại mang vẻ nghiêm trọng khi hắn vừa nói vừa khoa tay múa chân, có lẽ đang trình bày một thông tin quan trọng nào đó. Lục Trường Sinh định bước tới chào hỏi, nhưng một cảm giác bất an đột ngột trỗi dậy trong lòng hắn, một dự cảm chẳng lành khiến Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung lên.
Đúng lúc đó, bầu trời ngoài kia đột ngột tối sầm lại. Một luồng ma khí đen đặc, cuồn cuộn như mây đen vần vũ, từ phía chân trời xa xăm ập tới, bao trùm toàn bộ Tụ Linh Các. Không khí đang ấm cúng bỗng chốc trở nên lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo mùi lưu huỳnh và tử khí nồng nặc. Tiếng cười khẩy ghê rợn vang vọng từ trên cao, xuyên thấu mọi âm thanh ồn ào, gieo rắc sự hoảng loạn.
"Cẩn thận! Là Hắc Vương!" Tiêu Hạo gào lên, giọng nói đầy sự kinh hãi và cảnh báo, đôi mắt láu lỉnh giờ đây mở to đầy vẻ hốt hoảng. Mộc Thanh Y phản ứng nhanh như chớp, rút phăng thanh kiếm cổ bên hông, ánh kiếm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. "Tà ma dám cả gan!" nàng gằn giọng, khuôn mặt trái xoan thanh tú giờ đây căng thẳng đến tột độ, nhưng vẫn không hề lùi bước.
Một tiếng nổ lớn đến điếc tai vang lên, chấn động cả không gian. Pháp trận phòng ngự của Tụ Linh Các, vốn được các tu sĩ chính đạo gia cố cẩn thận, lập tức bị phá hủy như tờ giấy mỏng manh, những tia sáng xanh lam của trận pháp vỡ vụn bắn tung tóe. Ngay sau đó, một bóng người đồ sộ, toàn thân bao phủ trong hắc khí, đôi mắt đỏ rực như máu, xuất hiện sừng sững giữa bầu trời. Đó chính là Hắc Vương, thủ lĩnh của đội quân tà đạo, với giọng nói trầm đục, đầy uy lực và sự chế giễu: "Chính đạo mục nát, chỉ biết co cụm như chuột nhắt! Hôm nay, nơi đây sẽ trở thành nấm mồ cho lũ sâu bọ các ngươi!"
Ngay sau Hắc Vương, vô số Ma Binh, toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, tay cầm vũ khí thô sơ nhưng đôi mắt đỏ ngầu khát máu, ào ạt đổ xuống như một cơn thủy triều đen. Chúng không cần biết sợ hãi hay do dự, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh hủy diệt của chủ nhân.
Cả Tụ Linh Các chìm vào cảnh hỗn loạn. Những đệ tử nội môn của các tông môn chính đạo, ban đầu còn giữ được chút tự tin, giờ đây đều hoảng loạn tột độ. Tiếng la hét, tiếng kêu cứu, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung, và tiếng rên rỉ đau đớn của những người bị thương hòa quyện vào nhau, tạo nên một địa ngục trần gian. Các thôn dân tị nạn, những người vô tội đang tìm kiếm một chút bình yên, giờ đây lại bị cuốn vào vòng xoáy tử vong, họ gào thét, chạy trốn vô định, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi ma khí nồng nặc, làm nghẹt thở cả không gian.
Lục Trường Sinh đứng sững sờ trong giây lát. Hắn chưa từng nghĩ mọi chuyện lại xảy ra nhanh đến vậy, tàn bạo đến vậy. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển nhanh hơn, như một lời cảnh báo, như một sự thôi thúc. Hắn nhìn thấy Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, dù đang chiến đấu dũng mãnh, nhưng vẫn bị áp đảo bởi số lượng và sức mạnh của Ma Binh. Mộc Thanh Y vung kiếm, từng đường kiếm sắc bén xé toạc không khí, hạ gục vài tên Ma Binh. Tiêu Hạo phóng ra những lá bùa chú rực lửa, nổ tung giữa đám địch, nhưng vô ích. Sức mạnh của Hắc Vương là quá lớn, và quân đoàn Ma Binh dường như vô tận.
Lục Trường Sinh cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng, một sự bất lực dâng trào. Hắn đã đến đây để tìm kiếm khai sáng, nhưng lại phải chứng kiến cảnh tượng này. Hắn không phải là kẻ vô tình, những người này, dù không thân quen, cũng là sinh linh của Cửu Thiên Linh Giới. Nhưng trước mắt hắn, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, những bằng hữu đã cùng hắn trải qua nhiều hoạn nạn, đang cận kề cái chết. Hắn không thể đứng nhìn. Trong đôi mắt đen láy của hắn, một tia phẫn nộ hiếm hoi lóe lên, không phải phẫn nộ bùng nổ, mà là một sự lạnh lẽo, đáng sợ.
***
Tụ Linh Các giờ đây đã biến thành một lò sát sinh. Ma khí đen đặc bao phủ toàn bộ bầu trời, khiến ánh sáng mặt trời hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một thứ ánh sáng mờ ảo, ma quái, đôi khi có màu đỏ máu hoặc xanh lục từ các pháp thuật tà ác. Không khí nặng nề, ngột ngạt, đầy áp lực, xen lẫn mùi máu tanh, khói bụi và tử khí. Tiếng gió rít ghê rợn hòa cùng tiếng kêu than yếu ớt của những người bị thương, tiếng la hét tuyệt vọng của dân thường, và tiếng pháp khí tà ác va chạm chan chát không ngừng vang vọng. Những bức tường đá của Tụ Linh Các, vốn kiên cố, giờ đây đã đổ nát, vỡ vụn, để lộ ra những vết cháy đen và những tà văn quỷ dị do ma khí ăn mòn.
Lục Trường Sinh lao vào giữa biển người và máu, thân ảnh hắn thoạt nhìn có vẻ mảnh khảnh, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kiên cường. Hắn không dùng những chiêu thức hoa mỹ, mà chỉ vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo, linh lực của hắn tạo thành một lá chắn vô hình, đẩy lùi những tên Ma Binh đang vây quanh Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây lạnh lùng đến đáng sợ, đôi mắt đen láy tập trung cao độ, không một chút dao động. Hắn nhìn thấy Mộc Thanh Y đang quỳ một gối, thanh kiếm của nàng cắm xuống đất, tay ôm lấy vai trái, nơi một vết chém sâu hoắm đang rỉ máu. Nàng thở dốc, gương mặt trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn cố chấp nhìn về phía trước, không chịu khuất phục. Tiêu Hạo thì nằm gục trên mặt đất, một vết thương nặng ở sườn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây dại đi, môi mấp máy không thành tiếng. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng dường như linh lực đã kiệt quệ.
Lòng Lục Trường Sinh đau như cắt. Hắn đã từng nghĩ mình có thể giữ vững đạo tâm, không bị ngoại vật lay động. Nhưng khi nhìn thấy những người bạn thân thiết của mình cận kề cái chết, sự bất lực dâng trào trong hắn. Không phải là sự yếu đuối, mà là sự giằng xé giữa con đường hắn chọn và trách nhiệm của một người bạn.
Hắc Vương, thân hình đồ sộ, toàn thân bốc lên hắc khí cuồn cuộn, đôi mắt đỏ rực như máu, đã chú ý đến Lục Trường Sinh. Hắn bay lướt qua đám Ma Binh, dừng lại cách Lục Trường Sinh vài trượng, giọng nói khàn khàn, đầy chế giễu vang vọng khắp không gian hỗn loạn: "Ngươi chính là Lục Trường Sinh? Ta đã nghe danh ngươi, kẻ tu hành cái gọi là 'Đạo tâm vững như bàn thạch'. Nhưng đạo tâm kiên cố thì sao? Cũng chỉ là một kẻ yếu đuối không thể bảo vệ được ai!" Lời nói của Hắc Vương như một mũi dao đâm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh, nơi hắn đã cố gắng củng cố bấy lâu nay. Nó gợi lại những lời của Lão Khất Cái, những trăn trở của chính hắn trong đêm qua.
Lục Trường Sinh không đáp lại, hắn chỉ gằn giọng, một âm thanh trầm thấp nhưng chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng: "Ngươi sẽ phải trả giá!" Hắn biết rằng, với thực lực hiện tại của mình, đối đầu trực diện với Hắc Vương và toàn bộ quân đoàn Ma Binh là điều không thể. Mỗi giây phút nán lại đây đều là sự hy sinh vô ích, không chỉ cho bản thân hắn mà còn cho Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo.
Mộc Thanh Y, dù yếu ớt, vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn Lục Trường Sinh: "Trường Sinh... không cần quan tâm đến ta... hãy tự lo cho mình..." Giọng nàng đứt quãng, nhưng ý chí vẫn kiên cường. Tiêu Hạo, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng, thì thầm: "Chạy đi... Trường Sinh..."
Những lời nói đó, không phải là sự yếu đuối, mà là sự tin tưởng, sự quan tâm mà họ dành cho hắn. Chúng càng khiến Lục Trường Sinh thêm đau đớn, nhưng cũng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể để họ chết vô ích, cũng không thể để bản thân mình chết một cách vô nghĩa ở đây. Con đường của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là để hắn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng một cách mù quáng, mà là để hắn tìm ra cách đối phó hiệu quả nhất, để giữ vững hy vọng.
Với một vẻ mặt lạnh lùng đến cực điểm, nhưng nội tâm dậy sóng, Lục Trường Sinh vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Một vầng sáng mờ ảo, cổ kính bao quanh hắn, không chói mắt nhưng lại mang một sức mạnh bất khả xâm phạm. Hắn không tấn công, mà tập trung toàn bộ linh lực vào việc tạo ra một lối thoát tạm thời. Những tên Ma Binh bị vầng sáng đó đẩy lùi, không thể tiến lại gần. Hắn nhanh chóng ôm lấy Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo vào lòng, cảm nhận sức nặng và sự yếu ớt của họ. Hắn cũng không quên những tu sĩ chính đạo khác còn tỉnh táo, những người may mắn sống sót sau đợt tấn công đầu tiên.
"Đi!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy uy lực. Dưới sự bảo vệ của Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn dẫn dắt họ, liều mình phá vây thoát ra khỏi Tụ Linh Các đang chìm trong biển lửa và ma khí. Hắn cảm nhận được sức nặng của ma khí đang cố gắng đè nén, cảm nhận được hơi thở nóng rực của những pháp thuật tà ác sượt qua bên tai. Mùi máu tanh và khói bụi nồng nặc bám vào mỗi hơi thở. Tiếng la hét, tiếng đổ nát vẫn vang vọng phía sau lưng, như một lời nhắc nhở về thảm cảnh mà hắn vừa bỏ lại.
Lục Trường Sinh không ngoái đầu nhìn lại. Hắn biết rằng, quyết định này sẽ khiến hắn day dứt, nhưng nó là cần thiết. Hắn phải bảo toàn lực lượng, bảo toàn hy vọng. Hắc Vương nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh, đôi mắt đỏ rực lóe lên tia tàn độc, nhưng hắn không vội đuổi theo. Hắn biết, lời chế giễu của mình đã gieo mầm nghi ngờ vào đạo tâm Lục Trường Sinh, và vết thương của những bằng hữu sẽ là gánh nặng không thể xóa nhòa. "Chỉ có hủy diệt mới mang lại trật tự mới!" Hắc Vương gầm lên, tiếng cười khẩy vang vọng trong không gian, như một lời tuyên bố về quyền lực tà ác của Ma Quân Huyết Ảnh. Còn Lục Trường Sinh, hắn chỉ biết bước đi, mang theo những người bạn bị thương và một trái tim nặng trĩu, hướng về phía màn đêm đang dần buông xuống ngoài kia, nơi hắn phải tìm ra con đường của riêng mình, con đường không chỉ để sống sót, mà để thực sự đối kháng lại sự hủy diệt này.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.