Cửu thiên linh giới - Chương 506: Huyễn Cảnh Nguyên Thủy: Lời Thì Thầm Của Tà Niệm
Hơi thở dồn dập, cơ thể Lục Trường Sinh như một khối sắt nặng nề, nhưng ý chí kiên cường đã giúp hắn vượt qua làn ma khí dày đặc, thoát khỏi Tụ Linh Các đang chìm trong biển lửa và hỗn loạn. Mùi máu tanh nồng nặc, tiếng la hét và tiếng đổ nát vẫn văng vẳng bên tai, khắc sâu vào tâm trí hắn như những lưỡi dao tàn khốc. Hắn không dám ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ biết cắm đầu chạy, ôm chặt Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, hai sinh mạng đang lay lắt trong vòng tay hắn.
Khi đã cách xa chiến trường một đoạn, Lục Trường Sinh nhận thấy một U Cốc ẩn mình giữa những dãy núi đá trập trùng, nơi linh khí tuy không quá dồi dào nhưng lại thanh tịnh đến lạ. Dưới ánh trăng mờ ảo, U Cốc hiện lên như một vết rạn nứt giữa bức tranh hỗn loạn của thế gian, một nơi chốn tạm thời để tránh xa khỏi sự truy đuổi của Ma Binh. Hắn cẩn trọng đặt Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo xuống một hang động khuất, được phủ kín bởi những dây leo và bụi cây rậm rạp, nơi tiếng suối chảy róc rách vọng lại như một khúc ca an ủi.
Bầu không khí trong hang động ẩm ướt nhưng trong lành, mang theo mùi đất mới, mùi rêu phong và hương hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim đêm hót líu lo, tiếng gió thổi qua kẽ đá rì rào, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với tiếng gào thét của chiến trận vừa rồi. Lục Trường Sinh quỳ xuống, đôi mắt trầm tĩnh thường ngày giờ đây ẩn chứa nỗi đau đớn và sự bất lực đến tột cùng. Hắn nhìn Mộc Thanh Y, nàng vẫn vận bộ đạo bào xanh ngọc nhưng giờ đây đã nhuốm màu máu, gương mặt trái xoan thanh tú trắng bệch, đôi mắt phượng khép hờ, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió. Bên cạnh nàng, Tiêu Hạo nằm bất động, bộ y phục màu sắc tươi sáng giờ đây cũng rách nát, nhuốm đầy bụi bặm và vết thương. Dù đã cố gắng dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để bảo vệ họ, nhưng sự tấn công của Hắc Vương và quân đoàn Ma Binh quá nhanh, quá mãnh liệt, khiến hắn không kịp trở tay.
Hắn vươn tay, run rẩy chạm vào cổ tay Mộc Thanh Y, cảm nhận dòng linh lực yếu ớt đang cố gắng duy trì sự sống. Tiếp đến là Tiêu Hạo, mạch đập của hắn cũng mỏng manh như sợi tơ. Lục Trường Sinh vội vàng lấy ra vài viên đan dược thượng phẩm từ trong túi trữ vật, cẩn thận đặt vào miệng hai người bạn. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, một dòng linh lực cổ kính, ôn hòa được truyền vào cơ thể họ, cố gắng xoa dịu những vết thương và ổn định nguyên khí.
Trong khoảnh khắc ấy, lời chế giễu của Hắc Vương lại vang vọng bên tai hắn, như một lời nguyền độc địa: *"Đạo tâm kiên cố thì sao? Cũng chỉ là một kẻ yếu đuối không thể bảo vệ được ai!"* Sự thật phũ phàng ấy đâm sâu vào tâm can Lục Trường Sinh. Đạo tâm của hắn, vốn vững như bàn thạch, giờ đây lại cảm thấy chao đảo. Hắn đã tu hành theo con đường chậm rãi, vững chắc, không truy cầu sức mạnh nhất thời, nhưng khi đối diện với cái chết cận kề của bạn bè, sự lựa chọn của hắn có còn đúng đắn?
Hắn siết chặt tay, nhìn những vết thương trên người Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, những vết thương ấy như đang cứa vào chính trái tim hắn. Hắn thì thầm, giọng khàn đặc, đầy sự giằng xé: "Ta có thể làm gì? Đạo của ta... có thực sự vô dụng trước tai ương này?" Hắn đã hứa với lòng mình sẽ không để ai phải đau khổ vì hắn, nhưng giờ đây, những người bạn thân thiết nhất của hắn lại đang cận kề cái chết.
Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn Mộc Thanh Y, rồi lại đến Tiêu Hạo, ánh mắt tràn đầy sự đau xót và quyết tâm. Hắn thì thầm, lời nói như một lời thề nguyện với chính mình: "Thanh Y, Tiêu Hạo... ta sẽ không để các ngươi xảy ra chuyện gì. Tuyệt đối không!" Hắn biết rằng chỉ có giữ vững sự sống cho họ, hắn mới có thể tìm được câu trả lời cho chính mình, cho con đường hắn đã chọn. Hắn không thể để mình gục ngã, không thể để sự tuyệt vọng nhấn chìm. Tàn Pháp Cổ Đạo, công pháp mà hắn đã tin tưởng, không phải là vô dụng, mà là để hắn tìm ra cách đối phó hiệu quả nhất, để giữ vững hy vọng giữa thời loạn lạc này.
Hắn ngồi xuống, khoanh chân, cố gắng dẹp bỏ những tạp niệm đang giày vò tâm trí. Tiếng suối róc rách, tiếng gió rì rào như đang cố gắng xoa dịu tâm hồn hắn. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Dòng linh lực cổ kính, ôn hòa lan tỏa khắp cơ thể hắn, dần dần xua đi sự hỗn loạn, mang đến một sự bình yên kỳ lạ. Hắn muốn tìm kiếm câu trả lời trong nội tâm, trong chính Đạo của mình, trong Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn muốn hiểu rõ hơn bản chất của tà đạo, bản chất của sự cám dỗ, để không chỉ bảo vệ bản thân, mà còn bảo vệ những người hắn yêu thương, và cả thế giới này. Linh khí trong hang động, vốn đã thanh tịnh, giờ đây lại càng trở nên cô đặc, bao bọc lấy hắn, đưa hắn vào một trạng thái chiêm nghiệm sâu sắc. Trong sự tĩnh lặng của U Cốc, tâm trí Lục Trường Sinh dần chìm vào cõi hư vô, tìm kiếm một lời giải đáp cho nỗi day dứt đang giằng xé hắn.
***
Trong sâu thẳm của thiền định, Lục Trường Sinh cảm thấy mình đang trôi nổi trong một không gian vô định, không có điểm đầu, không có điểm cuối. Đó không phải là một vùng không gian vật lý, mà là một cõi hư vô của thời gian và ký ức, nơi mọi định luật vật lý đều trở nên vô nghĩa. Đây là Hư Không Chi Hải, một cảnh giới mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã mở ra cho hắn, nơi hắn có thể chạm tới những mảnh vỡ của quá khứ xa xưa, nơi Cửu Thiên Linh Giới còn chưa thành hình.
Xung quanh hắn, vô số mảnh vỡ của các thế giới đã bị hủy diệt trôi nổi lững lờ, như những hạt bụi trong vũ trụ bao la. Những hòn đảo không gian tạm thời hiện lên rồi tan biến, mang theo những phế tích của các nền văn minh cổ đại mà không ai còn nhớ tên. Tiếng gió hú xuyên qua không gian tĩnh mịch, đôi khi lại xen lẫn tiếng mảnh vỡ va chạm vào nhau, tạo nên những âm thanh chói tai, rợn người. Lại có những lúc, tiếng xé rách của không gian vang lên, báo hiệu sự tan rã của một thực tại nào đó, cùng với tiếng gầm gừ trầm đục của những sinh vật hư không vô hình, ẩn mình trong bóng tối vĩnh cửu.
Không có mùi hương rõ ràng, nhưng đôi khi, một mùi kim loại cháy khét lẹt, hoặc mùi ozon đặc trưng của năng lượng tinh thuần lại thoang thoảng qua, kích thích khứu giác vốn nhạy bén của hắn. Bầu không khí nơi đây vừa hư vô vừa hỗn loạn, vừa tĩnh mịch lại vừa tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. Ánh sáng kỳ ảo đến từ những ngôi sao xa xôi lấp lánh, xen kẽ với những mảng bóng tối tuyệt đối, nơi ngay cả ánh sáng cũng không thể tồn tại. Không có nhiệt độ cố định, cơ thể hắn cảm nhận được sự lạnh giá thấu xương rồi lại đột ngột nóng rực, như thể thời gian và không gian đang không ngừng co giãn, biến đổi.
Lục Trường Sinh không hoảng sợ. Tàn Pháp Cổ Đạo đã tạo thành một lớp bảo vệ vô hình quanh hắn, giúp hắn duy trì sự ổn định trong cõi hỗn mang này. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, để mặc dòng chảy của thời gian và không gian cuốn mình đi. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mơ hồ, những ký ức xa xưa của Cửu Thiên Linh Giới khi nó mới hình thành. Linh khí nguyên thủy hóa lỏng, tràn ngập khắp nơi, tạo nên những dòng sông năng lượng cuồn cuộn, những thác nước linh khí đổ xuống từ hư không. Mọi thứ đều tinh khôi, nguyên sơ, tràn đầy sức sống. Đó là một thời đại mà đạo và ma chưa phân, thiện và ác chưa định, một thời đại mà vạn vật đều đang tìm kiếm con đường của riêng mình.
Hắn cảm nhận được sự vô tận của thời gian, sự bao la của không gian. Những câu hỏi về sự tồn tại, về ý nghĩa của tu hành, về bản chất của sinh tử cứ thế hiện lên trong tâm trí hắn, nhưng không phải là những câu hỏi cần một câu trả lời cụ thể, mà là những chiêm nghiệm sâu sắc về Đạo. Hắn như một hạt bụi nhỏ bé giữa vũ trụ bao la, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh tiềm ẩn, một khả năng thấu hiểu vạn vật. Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng nó lại giúp hắn ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ, và quan trọng hơn cả, nó cho hắn khả năng nhìn xuyên qua những lớp màn của thời gian và không gian, để chiêm nghiệm về bản chất nguyên thủy của mọi thứ. Hắn biết rằng, những gì hắn đang chứng kiến không chỉ là một huyễn cảnh đơn thuần, mà là một lời nhắc nhở, một bài học từ thuở khai thiên lập địa, một lời giải đáp cho những trăn trở của hắn. Hắn cần phải nắm bắt được ý nghĩa sâu xa của những hình ảnh này, để tìm ra con đường cho chính mình giữa đại thế biến thiên.
***
Dòng chảy hỗn loạn của Hư Không Chi Hải dần lắng xuống, không gian vô định từ từ ngưng kết, đưa Lục Trường Sinh đến một cảnh giới khác. Đây là một Thánh Địa Cổ Tộc trong huyễn cảnh, nơi mà thời gian như ngừng trôi ở buổi bình minh nguyên thủy của thế giới. Kiến trúc nơi đây mang đậm vẻ cổ kính, trang nghiêm, những khối đá khổng lồ được xếp chồng lên nhau một cách tự nhiên nhưng lại ẩn chứa những đường nét pháp trận cổ xưa. Âm thanh chủ yếu là tiếng gió vọng lại từ những khe núi đá, tiếng nước chảy nhỏ giọt từ những mạch nước ngầm và tiếng bước chân khẽ khàng của những sinh linh sơ khai.
Mùi đá cũ, rêu phong ẩm ướt hòa quyện với mùi đất và một mùi hương đặc trưng, thanh khiết của Cổ Tộc, như mùi của linh thảo thượng cổ. Bầu không khí tràn ngập linh khí nguyên thủy, khiến vạn vật đều phát triển mạnh mẽ. Ánh sáng mờ ảo, không phải từ mặt trời, mà từ những viên đá phát quang nằm rải rác khắp nơi, hoặc từ những pháp trận ẩn mình trong lòng đất, tạo nên một vẻ huyền ảo, siêu thực.
Lục Trường Sinh đứng đó, như một bóng ma vô hình, quan sát khung cảnh trước mắt. Hắn thấy những sinh linh sơ khai, mang hình hài đơn giản nhưng đã bắt đầu hình thành ý thức. Có những linh thú non ngây thơ, ánh mắt trong veo như suối nguồn, đang vui đùa bên dòng suối. Có những phàm nhân thô sơ, với quần áo giản dị làm từ lá cây và da thú, đang cần mẫn săn bắt, hái lượm, khuôn mặt họ tràn đầy sự bình yên và hạnh phúc trong sự hài hòa với thiên nhiên. Dù chưa biết tu hành, nhưng họ đã có một sự gắn kết tự nhiên với linh khí, cảm nhận được Đạo của vạn vật.
Thế rồi, một sự thay đổi tinh vi bắt đầu diễn ra. Một "Lời Thì Thầm" vô hình, như một làn sương đen mờ ảo, chậm rãi lan tỏa khắp Thánh Địa. Nó không gây ra bất kỳ sự phá hủy vật lý nào, nhưng lại len lỏi vào sâu thẳm tâm hồn của từng sinh linh. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng "Lời Thì Thầm" ấy, nó không phải là một giọng nói cụ thể, mà là một ý niệm, một sự cám dỗ nguyên thủy, trực tiếp chạm vào những góc tối nhất trong tâm trí chúng sinh.
*“Sức mạnh... quyền năng... trường sinh bất tử... tất cả đều nằm trong tầm tay. Chỉ cần từ bỏ những ràng buộc vô nghĩa, hãy nắm lấy nó!”*
Giọng nói ấy không phải là của Ma Quân Huyết Ảnh hiện tại, nhưng Lục Trường Sinh nhận ra bản chất của nó, sự xảo quyệt và tàn nhẫn ấy mang cùng một nguồn gốc. Đó là bản chất của tà niệm, của tham lam, của dục vọng. Nó gieo rắc vào tâm trí các sinh linh những hạt giống của sự bất mãn, của sự sợ hãi, của khao khát được vượt lên trên kẻ khác.
Lục Trường Sinh chứng kiến sự thay đổi đáng sợ. Ánh mắt trong trẻo của Linh Thú Non dần trở nên đục ngầu, chúng bắt đầu tranh giành nguồn linh khí, cắn xé lẫn nhau vì một cành linh dược nhỏ nhoi. Những Thôn Dân Tị Nạn, vốn sống hòa thuận, giờ đây lại nhìn nhau với ánh mắt nghi kỵ, sợ hãi. Họ bắt đầu tích trữ tài nguyên, xây dựng những rào chắn, và rồi, sự tranh giành dẫn đến sát phạt. Hình ảnh những người phàm nhân yếu ớt, những linh thú non ngây thơ, bị lời thì thầm mê hoặc, bắt đầu tàn sát lẫn nhau vì những ảo ảnh của sức mạnh và quyền năng.
Hắn nhìn thấy một Linh Thú Non, vốn hiền lành, sau khi bị "Lời Thì Thầm" xâm nhập, ánh mắt nó trở nên hung tợn. Nó không còn bằng lòng với những gì mình có, khao khát chiếm đoạt mọi thứ từ đồng loại. Một nhóm Thôn Dân Tị Nạn, sau khi nghe "Lời Thì Thầm", nỗi sợ hãi về cái chết và sự thiếu thốn đã biến thành lòng tham vô đáy. Họ bắt đầu nói với nhau bằng những lời lẽ cay nghiệt, nghi ngờ lẫn nhau: *"Chúng tôi không còn nơi nào để đi! Nhưng liệu ngươi có giấu giếm thứ gì không? Ngươi có mạnh hơn ta chăng? Ngươi có xứng đáng hơn ta chăng?"*
Sự bình yên của Thánh Địa Cổ Tộc tan vỡ. Nơi đây trở thành một chiến trường thu nhỏ, nơi các sinh linh sơ khai, thay vì đồng lòng kiến tạo, lại quay sang đối đầu, chỉ vì những lời hứa hẹn hão huyền về sức mạnh và trường sinh bất tử. Lục Trường Sinh cảm thấy một nỗi đau đớn sâu sắc. Hắn nhận ra rằng, tà niệm không chỉ là một thế lực hữu hình mà hắn phải đối mặt, mà nó là một "Lời Thì Thầm" vĩnh cửu, tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, luôn tìm cách cám dỗ, chia rẽ và hủy hoại. Nó có thể biến những sinh linh thuần khiết nhất thành những kẻ tàn bạo nhất, chỉ bằng cách kích hoạt những khao khát nguyên thủy nhất trong tâm hồn.
Và rồi, hắn nhìn thấy bản thân mình, trong bối cảnh hiện tại. Những gì đang xảy ra với các tông môn chính đạo, sự chia rẽ, sự suy yếu, những tu sĩ bị Ma Quân Huyết Ảnh dụ dỗ, có khác gì những sinh linh sơ khai trong huyễn cảnh này? Hắn đã cố gắng giữ vững đạo tâm của mình, tin rằng chỉ cần hắn không bị lay động, hắn có thể vượt qua mọi tai ương. Nhưng huyễn cảnh này đã cho hắn thấy một sự thật đau lòng: nếu đạo tâm của toàn bộ thiên hạ không vững, nếu mọi người đều bị lời thì thầm của tà niệm mê hoặc, thì dù hắn có kiên cố đến đâu, hắn cũng không thể gánh vác nổi toàn bộ gánh nặng này. Tà đạo không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng sự thao túng tâm lý, sự gieo rắc nghi ngờ và tham lam. Nó là một thế lực có khả năng phân rã nội bộ, khiến chính nghĩa tự sụp đổ.
Đây không chỉ là một cuộc chiến giữa thiện và ác, mà là một cuộc chiến của niềm tin và sự cám dỗ, một cuộc chiến của đạo tâm. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" không chỉ đơn thuần là một người có sức mạnh vô địch, mà phải là người có thể soi sáng Đạo, củng cố đạo tâm của toàn bộ chúng sinh.
***
Lục Trường Sinh giật mình tỉnh dậy khỏi huyễn cảnh, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm bộ đạo bào. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây không còn sự hoảng loạn hay bối rối, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một tia sáng trí tuệ lóe lên trong đáy mắt. Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót líu lo, và mùi hương cây cỏ đất ẩm của U Cốc tràn vào khứu giác, mang hắn trở lại với thực tại. Sương mù đêm đã dần tan, nhường chỗ cho ánh bình minh đầu tiên, những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá, chiếu rọi vào hang động, xua đi bóng tối và sự lạnh lẽo.
Hình ảnh những sinh linh nguyên thủy bị lời thì thầm của tà niệm cám dỗ, tranh giành, sát phạt lẫn nhau vẫn còn rõ nét trong tâm trí hắn. Song song với đó là cảnh tượng Tụ Linh Các bị phá hủy, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo bị thương nặng, cùng những lời chế giễu của Hắc Vương. Hai cảnh tượng, một cổ xưa, một hiện tại, đan xen vào nhau, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh về bản chất của tà đạo và cuộc chiến mà hắn đang đối mặt.
Hắn nhìn Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đang nằm đó, hơi thở của họ đã ổn định hơn một chút nhờ vào đan dược và linh lực của Tàn Pháp Cổ Đạo mà hắn đã truyền vào. Nhưng vết thương trên người họ, sự yếu ớt của họ, là một lời nhắc nhở không thể chối cãi về sự bất lực của hắn khi chỉ dựa vào đạo tâm của riêng mình. Hắn đã hiểu ra. Tà niệm không chỉ là một kẻ thù hữu hình, một Ma Quân Huyết Ảnh có thể bị đánh bại bằng sức mạnh. Nó là một "lời thì thầm vĩnh cửu", một bản năng nguyên thủy của tham lam và sợ hãi, có thể len lỏi vào bất kỳ ai, bất cứ lúc nào.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, giọng nói trầm khàn nhưng đầy kiên định: "Ra vậy... tà niệm không chỉ là một kẻ thù hữu hình, mà là một lời thì thầm vĩnh cửu. Nếu đạo tâm của người khác không vững, ta một mình làm sao gánh vác được?" Câu hỏi này không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự nhận thức rõ ràng về giới hạn của con đường hắn đã chọn, khi chỉ tập trung vào "tu hành vì bản thân". Hắn đã giữ vững đạo tâm của mình, vạn pháp bất xâm, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn có thể bảo vệ được tất cả. Nếu thiên hạ bị chia rẽ, bị chính tà niệm làm suy yếu từ bên trong, thì một mình hắn, dù có mạnh đến đâu, cũng không thể cứu vãn cục diện.
Sự nhận thức này không làm hắn hoảng sợ hay tuyệt vọng, mà ngược lại, nó mang đến cho hắn một ý chí mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đứng dậy, siết chặt tay, nhìn về phía ánh bình minh đang dần rọi sáng U Cốc, một ánh sáng hứa hẹn cho một ngày mới, một con đường mới. "Phải đi tìm... những người có thể soi sáng con đường này. Để đạo tâm không chỉ là của riêng ta."
Hắn hiểu rằng, để đối kháng lại "Lời Thì Thầm" của tà niệm, không chỉ cần một đạo tâm kiên cố của một cá nhân, mà cần sự thức tỉnh của cả thiên hạ, cần một ngọn đuốc soi đường cho tất cả mọi người. Hắn cần phải tìm kiếm những bậc tiền bối uyên thâm, những người đã từng chiêm nghiệm về Đạo, về cội nguồn của thế giới, để tìm ra cách thức củng cố đạo tâm của toàn bộ chúng sinh, để tạo nên một khối thống nhất chống lại sự cám dỗ của Ma Quân Huyết Ảnh. Con đường của hắn, "tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," giờ đây đã được mở rộng hơn. Nó không chỉ là đi hết con đường của riêng hắn, mà còn là giúp đỡ những người khác tìm thấy con đường của chính họ.
Ánh mắt Lục Trường Sinh trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, hành trình tiếp theo của mình sẽ không còn đơn thuần là trốn tránh hay bảo vệ. Hắn sẽ phải chủ động tìm kiếm, chủ động đối mặt với những câu hỏi lớn hơn về bản chất của tu hành, về trách nhiệm của một tu sĩ. Hắn phải tìm Kiếm Lão Nhân, tìm Cổ Thư Sinh, những người có thể giúp hắn hiểu rõ hơn về Đạo, về con đường để phá vỡ cục diện tăm tối này.
Bên ngoài hang động, ánh bình minh đã hoàn toàn xua tan màn sương đêm, mang theo hơi ấm đầu tiên của một ngày mới. Lục Trường Sinh quay lại nhìn Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo một lần nữa, đôi mắt hắn tràn đầy sự yêu thương và quyết tâm. Hắn sẽ không để họ phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây, hắn đã có một mục tiêu rõ ràng hơn, một ý chí kiên cường hơn, và một niềm tin mãnh mẽ hơn vào Đạo mà hắn đã chọn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.