Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 517: Cổ Điển Vô Thanh: Lời Giải Giữa Hư Vô

Trong màn đêm tĩnh mịch của Tàng Thư Lâu Cổ, không khí ngưng đọng như dòng thời gian bị phong ấn. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong luồng sáng yếu ớt của linh đăng, vẽ nên những vũ điệu huyền ảo trên nền gỗ lim cổ kính. Mùi giấy cũ, mực tàu và bụi thời gian quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của tri thức hàng vạn năm. Lục Trường Sinh, sau lời gợi ý sâu xa của Cổ Thư Sinh, đã không còn vướng mắc trong những suy nghĩ hỗn độn. Hắn đã chấp nhận rằng, con đường phía trước đòi hỏi một sự thấu triệt sâu sắc hơn, không chỉ là niềm tin mù quáng hay sự kiên định đơn thuần.

Hắn ngồi giữa những giá sách cao ngút ngàn, chúng vươn mình lên tận mái vòm, tựa như những ngọn núi tri thức sừng sững, chất chứa vô vàn bí ẩn. Tay hắn lướt nhẹ qua những trang cổ tịch đã ố vàng, những văn tự cổ xưa dường như đang thì thầm những câu chuyện của một thời đại đã qua. Trong không gian tĩnh mịch ấy, thỉnh thoảng chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tạo nên âm thanh vi vu như một khúc ca ai oán, hay tiếng lật sách khẽ khàng của chính hắn. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp trận chiếu rọi lên gương mặt thanh tú, gầy gò của Lục Trường Sinh, làm nổi bật sự tập trung cao độ trong đôi mắt đen láy thâm trầm. Hắn đang tìm kiếm, không phải một thần thông diệu pháp, cũng chẳng phải một bí kíp tăng cường tu vi nhanh chóng, mà là những mảnh ghép tri thức từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, từ thuở sơ khai của Đạo, để giải đáp nỗi băn khoăn hiện tại đang dâng trào trong tâm khảm.

"Đạo khi mới hình thành, liệu có phải đã định sẵn sự phân tranh thiện ác? Tu hành vì bản thân, rốt cuộc có ích kỷ hay không?" Hắn tự vấn, từng dòng chữ Hán Việt cổ kính trong sách dường như nhảy múa trước mắt hắn, nhưng lại không thể chạm tới được tận cùng của chân lý. Hắn đọc về những vị Tiên Tôn khai sáng Đạo, về những trận chiến giữa các thế lực nguyên thủy, về sự hình thành của Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu. Mỗi câu chuyện đều mang một ý nghĩa, một triết lý riêng, nhưng dường như tất cả đều xoay quanh một trục bất biến: sự đối lập. Đối lập giữa sinh và tử, có và không, thiện và ác. Nhưng liệu sự đối lập đó có phải là bản chất cố hữu của Đạo, hay chỉ là sự diễn hóa của nó qua hàng vạn năm tranh chấp, giành giật?

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận mùi giấy cũ len lỏi vào từng hơi thở. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vẫn vận hành tĩnh lặng, giữ cho đạo tâm hắn vững như bàn thạch trước mọi tạp niệm, mọi cám dỗ. Chính là nhờ nó, hắn mới có thể giữ được sự thanh tỉnh này để chiêm nghiệm. Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo vào lòng hắn hạt giống nghi ngờ về con đường "tu hành vì bản thân". Hắn đã từng tin rằng, chỉ khi bản thân vững vàng, đạo tâm kiên cố, mới có thể không bị cuốn trôi, không bị tha hóa. Nhưng liệu sự kiên định ấy, trong mắt thiên hạ đang lầm than, có phải là một sự ích kỷ tột cùng? Khi sinh linh đồ thán, khi chính đạo lung lay, liệu một người tu hành chỉ chăm chăm vào "Đạo của bản thân" có còn là chính đạo nữa không?

Những ghi chép về các đại kiếp trước đây, về những anh hùng đã hy sinh thân mình vì chúng sinh, đã làm dấy lên trong hắn một làn sóng cảm xúc phức tạp. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu những bậc tiền nhân ấy, khi dấn thân vào con đường cứu thế, họ đã đạt tới "Đạo của bản thân" đến mức nào? Hay chính vì sự dấn thân ấy, họ mới đạt được sự thăng hoa chân chính của Đạo? Lịch sử là một tấm gương, nhưng tấm gương ấy lại quá rộng lớn, quá nhiều vết nứt và biến dạng. Hắn cần một cái nhìn rõ ràng hơn, một sự minh triết đích thực để soi rọi con đường của mình. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự đổ nát, để có thể chấp nhận một lời giải thích đơn giản hay một con đường đã được vạch sẵn. Sự hỗn loạn của đại thế, sự phức tạp của nhân tâm, không thể nào được giải quyết bằng những nguyên lý sơ sài.

Hắn lật sang một trang khác, đọc về một vị Tiên Đế đã từng nói: "Đạo không phải là cái gì để tìm kiếm bên ngoài, mà là cái để giác ngộ bên trong." Lời này vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Phải chăng, hắn đã quá sa đà vào việc tìm kiếm câu trả lời trong những cuốn sách cũ kỹ này? Những tri thức cổ xưa này, dù uyên thâm đến mấy, cũng chỉ là những ghi chép, những diễn giải của người đi trước. Chúng có thể là ánh sáng dẫn đường, nhưng không thể là con đường đích thực của chính hắn. Con đường của Lục Trường Sinh phải là con đường do hắn tự mình khai phá, tự mình chứng ngộ. Tuy nhiên, sự "tự giác ngộ" ấy, liệu có cần một điểm tựa, một nguồn cảm hứng? Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một vực sâu, không biết nên nhảy xuống hay tìm một con đường vòng. Cái vực sâu ấy không phải là hiểm nguy vật lý, mà là vực sâu của sự hoài nghi, của những câu hỏi không lời đáp.

Tiếng gió bên ngoài Tàng Thư Lâu dường như mạnh hơn, như muốn cuốn đi mọi tri thức, mọi ký ức. Lục Trường Sinh thở dài một hơi thật khẽ, cố gắng xua đi cảm giác lạnh lẽo của không khí cổ kính đang bao trùm lấy hắn. Hắn đứng dậy, bước đi chậm rãi giữa các giá sách, cảm nhận sự tĩnh mịch bao trùm không gian. Hắn đã đọc, đã suy ngẫm, nhưng những lời giải đáp trong cổ tịch không thể xoa dịu được nỗi băn khoăn hay chỉ dẫn con đường cho hắn. Chúng chỉ cung cấp thêm thông tin, thêm góc nhìn, chứ không phải là chìa khóa mở cánh cửa chân lý mà hắn đang tìm kiếm. Sự thất vọng nhẹ nhàng dâng lên trong lòng hắn, nhưng không phải là sự nản chí, mà là một sự nhận thức rõ ràng hơn về giới hạn của tri thức được ghi chép. Hắn cần một cái gì đó trực tiếp hơn, sống động hơn, một sự đối thoại với một tâm hồn đã từng trải, đã từng chứng ngộ.

***

Sau nhiều ngày đắm chìm trong biển sách không lời giải đáp, Lục Trường Sinh Sinh đã tìm đến Cổ Thư Sinh. Vị lão nhân này, vẫn bình thản như mọi khi, đang ngồi tĩnh tọa bên một chồng sách cổ chất cao như núi, tay vuốt ve một cuốn da thú đã mục nát, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào cõi mộng mị của tri thức. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi ban ngày từ những ô cửa sổ nhỏ hẹp của Tàng Thư Lâu chiếu vào, vẽ nên một vầng hào quang mờ ảo quanh thân ảnh nho nhã của ông. Bước chân Lục Trường Sinh nhẹ như không, nhưng Cổ Thư Sinh dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của hắn từ lâu. Ông từ từ mở mắt, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt thấu hiểu như xuyên thấu mọi suy tư trong lòng hắn.

Trong ánh mắt Lục Trường Sinh thể hiện sự tìm kiếm, sự khát khao được khai sáng, nhưng cũng thấp thoáng một chút nặng nề, một chút thất vọng khi những lời giải đáp từ cổ tịch vẫn còn quá mơ hồ. Hắn cúi đầu chào, giọng điệu trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự khẩn thiết: "Tiền bối, vãn bối đã chiêm nghiệm nhiều ngày, đọc qua không ít cổ tịch, nhưng vẫn còn một mối nghi hoặc chưa thể giải đáp."

Cổ Thư Sinh khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lục Trường Sinh ngồi xuống đối diện. Ông không nói gì, chỉ rót một chén trà linh thảo đã nguội lạnh, mùi hương thanh đạm lan tỏa trong không khí. "Đạo hữu có điều gì muốn hỏi, cứ nói." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự uyên bác của ngàn năm tri thức, nhưng lại không hề có vẻ giáo điều.

Lục Trường Sinh nhìn vào chén trà, hơi nước mỏng manh bay lên, tan biến vào hư không. "Tiền bối, Đạo của Thiên Địa, liệu có phải là định số? Vạn vật sinh ra, có phải đã được an bài một số phận, một con đường? Và con đường của một người, có thật sự phải gắn liền với sinh linh thiên hạ, hay có thể tùy duyên mà đi, tự tại mà sống?" Hắn đặt ra ba câu hỏi, mỗi câu đều chạm đến tận cùng của sự tồn tại, của ý nghĩa tu hành trong đại thế biến động này. Đây là những câu hỏi đã day dứt hắn bấy lâu, đặc biệt là sau lời khiêu khích của Ma Quân Huyết Ảnh. Liệu hắn có thể giữ vững "Đạo của bản thân" khi thiên hạ đang cần một cứu tinh, hay hắn phải từ bỏ con đường của mình để dấn thân vào vòng xoáy nhân quả, dù Đạo của hắn chưa thực sự vững vàng?

Cổ Thư Sinh đặt chén trà xuống, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. "Đạo vô hình, vô thường, không thể dùng định số mà gói gọn. Nếu có định số, đó cũng chỉ là một phần của Đạo, một vòng luân hồi tự nhiên mà vạn vật đều phải trải qua." Ông dừng lại một chút, để Lục Trường Sinh chiêm nghiệm. Tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo thành những âm thanh thì thầm, như những linh hồn tri thức cổ xưa đang phụ họa cho lời nói của ông.

"Mỗi người, mỗi sinh linh, đều có Đạo của riêng mình. Có kẻ tìm kiếm sức mạnh, có kẻ tìm kiếm sự trường sinh, có kẻ tìm kiếm sự thấu hiểu. Mỗi con đường đều là một nhánh của Đạo lớn, không có đúng sai tuyệt đối." Cổ Thư Sinh tiếp tục, giọng ông vẫn bình thản, không một chút phán xét. "Ngươi hỏi, con đường của một người có thật sự phải gắn liền với sinh linh thiên hạ? Ta nói, Đạo vô biên, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Mỗi người tự tìm lấy Đạo của mình. Nhưng đạo lớn, há chẳng phải tự thân đã bao hàm vạn vật?"

Lời nói của Cổ Thư Sinh như một khúc nhạc trầm bổng, uyển chuyển, len lỏi vào từng ngóc ngách trong tâm trí Lục Trường Sinh. Ông không đưa ra một câu trả lời trực tiếp, không phán xét con đường của hắn là đúng hay sai, ích kỷ hay không. Thay vào đó, ông gợi mở một cánh cửa, một góc nhìn khác về Đạo. "Đạo lớn, há chẳng phải tự thân đã bao hàm vạn vật?" Câu nói ấy đọng lại trong tâm trí Lục Trường Sinh. Phải chăng, "Đạo của bản thân" nếu được tu luyện đến mức tối thượng, đến mức minh triết tuyệt đối, thì tự khắc nó sẽ hòa cùng Đạo của thiên địa, tự khắc nó sẽ bao hàm vạn vật? Khi ấy, tu hành vì bản thân, cũng chính là tu hành vì thiên hạ?

Lục Trường Sinh trầm ngâm, cảm giác thất vọng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là một tia sáng mới, một sự thấu hiểu mơ hồ nhưng đầy hứa hẹn. Cổ Thư Sinh không cho hắn một công thức, mà cho hắn một phương hướng để tự mình tìm kiếm. Ông không nói "ngươi phải làm gì", mà nói "ngươi hãy nhìn vào bản chất của Đạo". Điều này càng củng cố niềm tin của Lục Trường Sinh rằng, câu trả lời thực sự không nằm trong bất kỳ cuốn sách nào, hay trong bất kỳ lời khuyên nào từ người khác, mà phải do chính hắn tự mình chứng ngộ. Cổ Thư Sinh đã nhìn thấu sự băn khoăn của hắn, nhưng ông cũng hiểu rằng, con đường của Lục Trường Sinh là duy nhất, không thể sao chép hay bắt chước.

Cổ Thư Sinh khẽ mỉm cười, ánh mắt ông lộ vẻ hài lòng. "Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy. Nhưng cái nhìn ấy, phải là cái nhìn từ chính bản tâm của mình." Ông khẽ nhấp một ngụm trà, rồi lại chìm vào thế giới của những cuốn sách cổ. Lục Trường Sinh cúi đầu cảm tạ, trong lòng đã vơi đi phần nào sự nặng nề. Lời của Cổ Thư Sinh không phải là một giải pháp cụ thể, mà là một lời nhắc nhở về tầm quan trọng của việc tự tìm kiếm, tự thấu hiểu, và tự định hình Đạo của chính mình. Sự khai sáng không đến từ bên ngoài, mà đến từ sự chiêm nghiệm sâu sắc nhất của bản thân. Hắn đã sẵn sàng đi tiếp, nhưng không phải theo một con đường đã có sẵn, mà là một con đường mà hắn sẽ tự mình đặt từng bước chân.

***

Rời khỏi Tàng Thư Lâu Cổ, Lục Trường Sinh vẫn còn chìm đắm trong những lời của Cổ Thư Sinh. Tuy nhiên, sự mơ hồ trong câu trả lời vẫn khiến hắn day dứt. Đạo lớn bao hàm vạn vật, Đạo của bản thân, tự mình chứng ngộ... tất cả đều là những khái niệm quá đỗi trừu tượng, quá đỗi cao siêu đối với một người đang đứng giữa vòng xoáy đại kiếp. Hắn cần một cái gì đó cụ thể hơn, một lời khuyên thiết thực hơn từ những người đã trải qua nhiều thăng trầm trong thế giới tu hành. Và thế là, hắn tìm đến Trưởng Lão Thanh Vân, một trong những vị trưởng lão uyên thâm nhất của tông môn, người đại diện cho kiến thức truyền thống và đạo lý chính thống.

Biệt viện của Trưởng Lão Thanh Vân nằm sâu trong một góc khuất của tông môn, được bao bọc bởi những hàng cây tùng cổ thụ và những khóm trúc xanh biếc. Không khí nơi đây thanh tịnh đến lạ lùng, mùi hương hoa lan quý phái hòa quyện với hương trầm thoang thoảng từ trong thất, tạo nên một bầu không khí trang trọng và tĩnh mịch. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng nước chảy róc rách từ hồ đá nhân tạo, tất cả đều góp phần tạo nên một cảnh tượng yên bình, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà thiên hạ đang phải đối mặt.

Lục Trường Sinh bước vào sân, cảm nhận linh khí dồi dào và an hòa nơi đây. Hắn đứng chờ bên ngoài thất, không dám quấy rầy. Chẳng bao lâu sau, cánh cửa gỗ lim từ từ mở ra. Trưởng Lão Thanh Vân bước ra, râu tóc bạc trắng như sương, khuôn mặt hiền từ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự kiên định, sự từng trải của một người đã trải qua hàng ngàn năm tu hành, chứng kiến vô số phong ba bão táp. Ông mặc một bộ đạo bào màu xanh lam giản dị, nhưng toát lên vẻ thanh cao, thoát tục.

"Trường Sinh, ngươi đến có việc gì?" Giọng Trưởng Lão Thanh Vân trầm ấm, mang theo sự từ hòa của một bậc tiền bối. Ông nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt dò xét nhưng không kém phần quan tâm.

Lục Trường Sinh cúi đầu thật sâu, tỏ lòng kính trọng. "Vãn bối gặp phải nỗi băn khoăn, xin trưởng lão chỉ giáo." Hắn không giấu giếm, kể lại những lời khiêu khích của Ma Quân Huyết Ảnh, sự giằng xé nội tâm của mình giữa "tu hành vì bản thân" và "cứu vớt chúng sinh", và cả những lời gợi ý trừu tượng từ Cổ Thư Sinh.

Trưởng Lão Thanh Vân lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời. Ông thỉnh thoảng khẽ vuốt chòm râu, đôi mắt nhắm hờ như đang suy ngẫm rất sâu. Khi Lục Trường Sinh dứt lời, ông trầm ngâm một lúc lâu, rồi mới từ tốn nói, giọng điệu nghiêm nghị nhưng đầy thiện ý: "Trường Sinh à, con đường tu hành vốn dĩ không phải là con đường đơn độc của một cá nhân. Thiên hạ đại loạn, chính đạo tất phải gánh vác. Sức mạnh của một người, dù nhỏ bé, cũng phải vì chúng sinh."

Ông bước đến bên lan can, đưa mắt nhìn ra xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương chiều. "Xưa nay, chính tà bất lưỡng lập. Tà đạo trỗi dậy, sinh linh đồ thán, đó là lúc chính đạo phải đứng lên. Những bậc tiền nhân đã dùng thân mình để bảo vệ thiên hạ, để giữ gìn đạo thống. Đó là bổn phận, là trách nhiệm của mỗi tu sĩ chính đạo."

Trưởng Lão Thanh Vân quay lại nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt ông kiên định như đá tảng. "Con đường của ngươi, ta biết, có phần khác biệt. Nhưng Đạo của bản thân, nếu nó không thể dung hòa với Đạo của thiên hạ, không thể gánh vác trách nhiệm chung, thì liệu có còn là một Đạo chân chính?" Lời nói của ông mang nặng tính giáo điều, là khuôn mẫu chung mà hàng vạn năm nay chính đạo vẫn luôn tuân thủ. Nó đúng, nó cần thiết, nhưng lại không chạm đến được tận cùng sự giằng xé trong Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh lắng nghe, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy một sự thất vọng nhẹ. Không phải vì lời của trưởng lão là sai, mà vì nó không phải là câu trả lời hắn đang tìm kiếm. Hắn cúi đầu, trầm giọng hỏi lại: "Vãn bối hiểu đạo lý trưởng lão chỉ dạy. Nhưng nếu Đạo của bản thân chưa vững, chưa thực sự thấu triệt, liệu có thể gánh vác nổi đại nghĩa? Liệu có thể cứu vớt chúng sinh mà không tự mình bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, mà không tự mình đánh mất bản tâm?"

Câu hỏi của Lục Trường Sinh khiến Trưởng Lão Thanh Vân khẽ nhíu mày. Ông không thể hoàn toàn thấu hiểu được sự sâu sắc trong suy nghĩ của hắn. Đối với ông, đạo lý là rõ ràng: chính đạo phải chiến đấu với tà đạo. Còn việc "Đạo của bản thân chưa vững" thì phải nỗ lực tu luyện cho vững, chứ không phải là lý do để từ chối trách nhiệm. "Đạo của bản thân vững hay không, đó là sự tu luyện lâu dài. Nhưng trước đại nghĩa, không thể chùn bước. Dùng sức lực nhỏ bé của mình để góp phần vào đại cuộc, đó chính là cách để Đạo của bản thân được tôi luyện, được vững vàng hơn. Thậm chí, hy sinh vì đại nghĩa cũng là một cách để Đạo được viên mãn."

Lời khuyên của Trưởng Lão Thanh Vân như một luồng gió thổi qua, không làm lay động được cây cổ thụ đang đứng vững. Lục Trường Sinh vẫn cúi đầu, cúi thật thấp để che giấu ánh mắt trầm tư của mình. Hắn biết, vị trưởng lão này là một bậc chính nhân quân tử, một tu sĩ kiên cường, nhưng tầm nhìn của ông vẫn bị ràng buộc bởi những quy tắc, những định nghĩa của chính đạo truyền thống. Ông không thể nhìn thấy sự phức tạp trong con đường của hắn, cũng như không thể hiểu được nỗi sợ hãi về việc bị tha hóa, bị đánh mất bản tâm khi dấn thân vào một cuộc chiến mà Đạo của mình chưa thực sự khai sáng.

Hắn khẽ thở dài trong lòng, rồi ngẩng đầu lên, nét mặt bình tĩnh. "Vãn bối đã hiểu. Đa tạ trưởng lão đã chỉ giáo." Lục Trường Sinh lại cúi đầu thật sâu, cúi đầu cảm tạ cho tấm lòng và sự thiện ý của vị trưởng lão. Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng những lời khuyên này, dù đúng đắn theo lẽ thường, vẫn không thể xoa dịu được nỗi băn khoăn hay chỉ dẫn con đường cho hắn. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, nhưng nó cần một sự minh triết khác, một sự thấu hiểu vượt ra ngoài những khuôn mẫu truyền thống.

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Lục Trường Sinh bước ra khỏi biệt viện của Trưởng Lão Thanh Vân, cảm giác cô độc bao trùm lấy hắn. Hắn đã tìm kiếm trong cổ tịch, đã thỉnh giáo Cổ Thư Sinh, đã lắng nghe Trưởng Lão Thanh Vân. Nhưng tất cả đều không phải là câu trả lời cuối cùng mà hắn cần. Những lời giải đáp, dù uyên thâm đến mấy, cũng chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không thể tạo thành bức tranh toàn cảnh về Đạo mà hắn đang tìm kiếm.

Sự thất bại trong việc tìm thấy câu trả lời thỏa đáng từ các nguồn truyền thống không làm Lục Trường Sinh nản lòng, mà ngược lại, nó khiến hắn nhận ra một điều quan trọng: con đường của hắn không thể nằm trong những khuôn mẫu đã định sẵn. Hắn cần một sự khai sáng độc đáo hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cội nguồn của Đạo, vượt ra ngoài những gì đã được diễn giải qua hàng vạn năm.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn sẽ không từ bỏ bản tâm, không từ bỏ con đường của mình. Hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục chiêm nghiệm, cho đến khi nào hắn thực sự thấu hiểu mối liên hệ giữa "Đạo của bản thân" và "Đạo của thiên hạ". Và có lẽ, để tìm được chân lý ấy, hắn cần phải tìm đến những nguồn tri thức độc đáo hơn, những bậc tiền bối không bị ràng buộc bởi những định kiến, những khuôn mẫu. Trong ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng cũng đầy vẻ u hoài, bóng dáng Lục Trường Sinh dần khuất xa, mang theo một sự quyết tâm mới, một niềm tin kiên định hơn bao giờ hết vào con đường mà hắn sẽ tự mình khai phá. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn, giờ đây, đã thực sự rẽ sang một chương mới của sự độc hành và khám phá.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free