Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 518: Mảnh Ghép Cổ Xưa: Tiếng Vọng Từ Thượng Cổ

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Lục Trường Sinh bước ra khỏi biệt viện của Trưởng Lão Thanh Vân, cảm giác cô độc bao trùm lấy hắn. Hắn đã tìm kiếm trong cổ tịch, đã thỉnh giáo Cổ Thư Sinh, đã lắng nghe Trưởng Lão Thanh Vân. Nhưng tất cả đều không phải là câu trả lời cuối cùng mà hắn cần. Những lời giải đáp, dù uyên thâm đến mấy, cũng chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không thể tạo thành bức tranh toàn cảnh về Đạo mà hắn đang tìm kiếm.

Sự thất bại trong việc tìm thấy câu trả lời thỏa đáng từ các nguồn truyền thống không làm Lục Trường Sinh nản lòng, mà ngược lại, nó khiến hắn nhận ra một điều quan trọng: con đường của hắn không thể nằm trong những khuôn mẫu đã định sẵn. Hắn cần một sự khai sáng độc đáo hơn, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về cội nguồn của Đạo, vượt ra ngoài những gì đã được diễn giải qua hàng vạn năm.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn sẽ không từ bỏ bản tâm, không từ bỏ con đường của mình. Hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục chiêm nghiệm, cho đến khi nào hắn thực sự thấu hiểu mối liên hệ giữa "Đạo của bản thân" và "Đạo của thiên hạ". Và có lẽ, để tìm được chân lý ấy, hắn cần phải tìm đến những nguồn tri thức độc đáo hơn, những bậc tiền bối không bị ràng buộc bởi những định kiến, những khuôn mẫu. Trong ánh hoàng hôn rực rỡ nhưng cũng đầy vẻ u hoài, bóng dáng Lục Trường Sinh dần khuất xa, mang theo một sự quyết tâm mới, một niềm tin kiên định hơn bao giờ hết vào con đường mà hắn sẽ tự mình khai phá. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn, giờ đây, đã thực sự rẽ sang một chương mới của sự độc hành và khám phá.

***

Đêm đã về khuya, không gian Tàng Thư Lâu Cổ chìm vào sự tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ bằng gỗ lim cũ kỹ, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của thời gian. Mùi giấy cũ, mực tàu và thảo dược khô nồng nặc trong không khí, hòa quyện với cái lạnh lẽo đặc trưng của những kiến trúc cổ xưa, tựa như một bảo tàng vĩ đại của tri thức đã hóa thạch. Lục Trường Sinh, thân hình gầy gò trong bộ đạo bào màu xám đơn giản, chìm đắm giữa những kệ sách cao vút, cao đến mức tưởng chừng như chạm tới trần nhà được chạm khắc tinh xảo. Ánh sáng yếu ớt từ những pháp trận chiếu sáng cổ xưa, được khảm trên tường và trần, rọi xuống, tạo nên những vầng sáng dịu nhẹ, đủ để soi rõ từng dòng chữ trên những trang sách đã ngả màu thời gian.

Xung quanh hắn, hàng trăm, có lẽ hàng ngàn quyển cổ tịch từ thời Vạn Cổ Khai Thiên được bày biện ngổn ngang, một số được sắp xếp gọn gàng trên kệ, một số khác lại nằm mở hờ trên mặt bàn gỗ bóng loáng, ghi chép về sự hình thành Cửu Thiên Linh Giới và những đạo lý nguyên thủy nhất. Hắn lật giở từng trang, ngón tay khẽ miết lên từng ký tự cổ xưa, đôi mắt đen láy mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, quét qua từng dòng chữ như muốn thấu triệt đến tận cùng ý nghĩa ẩn chứa bên trong. Tâm trí hắn như một dòng sông cuộn chảy, với vô vàn câu hỏi và băn khoăn về Đạo, về bản chất của tu hành.

"Đạo lý cốt lõi của tu hành, liệu có phải đã bị thời gian làm biến chất, hay ta đã tìm kiếm sai chỗ?" Lục Trường Sinh thầm tự vấn, tiếng nói nội tâm vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Tàng Thư Lâu. Hắn đã đọc qua vô số điển tịch, từ những bộ công pháp tu luyện tối thượng của các đại tông môn, đến những lời bình luận sâu sắc của các bậc hiền triết cổ đại. Thế nhưng, dù những tri thức ấy có uyên thâm đến mấy, chúng vẫn không thể giải tỏa được sự giằng xé trong lòng hắn, không thể cho hắn một câu trả lời thỏa đáng về mối liên hệ giữa "tu hành vì bản thân" và "tu hành vì thiên hạ" khi đại thế đang biến động, linh khí hỗn loạn, và Ma Quân Huyết Ảnh đang chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" vẫn còn văng vẳng bên tai, càng khiến gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên tâm trí hắn, dù hắn chưa hề thừa nhận nó.

Hắn khoanh tròn những đoạn văn hắn cho là quan trọng, so sánh các bản dịch khác nhau của cùng một cổ tịch, đôi khi nhíu mày suy nghĩ, đôi khi lại khẽ gật đầu như đã ngộ ra điều gì đó. Nhưng rồi, sự giác ngộ ấy lại nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một khoảng trống, một sự trống rỗng mà những lời lẽ của tiền nhân không thể lấp đầy. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng hòa mình vào ý cảnh của những ghi chép cổ xưa, cảm nhận từng luồng linh khí phảng phất còn sót lại trên những trang giấy cũ kỹ, hy vọng có thể chạm tới được bản nguyên của Đạo, cái mà những người đời sau đã vô tình đánh mất trong cuộc chạy đua tu vi và quyền lực.

Tiếng lật sách sột soạt, nhẹ nhàng như tiếng lá rơi trong rừng vắng, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng nơi đây. Lục Trường Sinh biết rằng, để đạt được cảnh giới "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm", hắn cần phải tìm ra con đường của riêng mình, một con đường không bị ràng buộc bởi những định nghĩa hay quy tắc đã được đặt ra. Hắn không phủ nhận giá trị của những đạo lý truyền thống, nhưng hắn cảm thấy chúng đã không còn phù hợp để giải quyết những vấn đề phức tạp của thời đại này, khi mà sự tha hóa và nỗi sợ hãi đã gặm nhấm vào tận cốt tủy của chính đạo.

Cảm giác lạnh lẽo của không khí buổi đêm dần thấm vào da thịt, nhưng Lục Trường Sinh không hề bận tâm. Hắn đã quên đi sự mệt mỏi, quên đi cả thời gian. Tâm trí hắn hoàn toàn đắm chìm trong biển cả tri thức, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một manh mối có thể dẫn lối cho hắn thoát khỏi mê cung nội tâm. Hắn chợt nhớ lại lời nói của Trưởng Lão Thanh Vân: "Dùng sức lực nhỏ bé của mình để góp phần vào đại cuộc, đó chính là cách để Đạo của bản thân được tôi luyện, được vững vàng hơn. Thậm chí, hy sinh vì đại nghĩa cũng là một cách để Đạo được viên mãn." Lời lẽ ấy, dù đúng đắn theo lẽ thường tình, lại khiến hắn càng thêm băn khoăn. Liệu sự viên mãn ấy có đánh đổi bằng việc đánh mất bản tâm? Liệu việc "góp phần vào đại cuộc" có phải là một con dao hai lưỡi, có thể tôi luyện Đạo, nhưng cũng có thể làm tan biến nó?

Hắn lướt qua một quyển sách cổ không có tên, bìa đã rách nát, giấy đã hóa mục. Trong đó, hắn tìm thấy một đoạn văn miêu tả về những bậc tiền bối đã từng "phá vỡ xiềng xích", không đi theo con đường chính thống, mà lại đạt được sự thấu triệt Đạo lý ở một mức độ khác. Những dòng chữ này không hề khoa trương, không hề ca ngợi sức mạnh, mà chỉ đơn thuần là những suy ngẫm sâu sắc về bản chất của vũ trụ, về sự sinh diệt của vạn vật. Chúng gợi cho Lục Trường Sinh một cảm giác quen thuộc, một sự đồng điệu kỳ lạ, như thể hắn đã từng nghe thấy những lời lẽ tương tự ở đâu đó, hoặc đã từng chiêm nghiệm về chúng trong những giấc mơ sâu thẳm nhất. Đây chính là thứ mà hắn đang tìm kiếm: những tri thức vượt ra ngoài khuôn khổ, những góc nhìn độc đáo, không bị ràng buộc bởi những quy tắc đã cũ.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua những khe hở trên mái ngói, chiếu xuống những kệ sách phủ đầy bụi thời gian. Không khí trong Tàng Thư Lâu Cổ vẫn đặc quánh mùi giấy cũ và sự tĩnh mịch, nhưng Lục Trường Sinh dường như đã lãng quên tất cả. Hắn vẫn ngồi yên vị tại chỗ cũ, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Sau một đêm dài không nghỉ, chìm đắm trong vô số cổ tịch, hắn cuối cùng cũng tìm thấy một vài quyển sách cực kỳ cổ xưa, nằm sâu trong một góc ít người lui tới nhất của Tàng Thư Lâu. Chúng không chỉ cổ xưa về niên đại, mà còn cổ xưa về cả nội dung, tưởng chừng đã bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian. Những quyển sách này không tập trung vào tu vi hay thần thông, mà là những suy ngẫm thâm thúy về bản chất vũ trụ, về sự hình thành 'Đạo' trong thời kỳ Vạn Cổ Khai Thiên, khi mà càn khôn sơ khai, vạn vật còn nguyên thủy.

Hắn khẽ vuốt ve bìa sách đã mục nát, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của vật liệu cổ xưa. Mở từng trang một cách cẩn trọng, hắn phát hiện ra những lời lẽ khác lạ, những câu chuyện phiếm về những 'kẻ ngông cuồng', 'những người đi ngược dòng' đã từng có những cái nhìn đột phá, thậm chí là 'phá vỡ xiềng xích của thiên đạo' theo cách riêng của họ. Một đoạn trong sách cổ đã thu hút sự chú ý của hắn một cách đặc biệt, như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí đang bế tắc của hắn: "Đạo có vô số hình thái, không chỉ giới hạn trong khuôn vàng thước ngọc. Kẻ tìm Đạo cần tâm như gương, nhưng cũng cần phá vỡ gương để thấy chân dung."

Lục Trường Sinh chăm chú đọc, đôi mắt mở to khi hắn bắt đầu thấy những sự tương đồng, những gợi ý liên quan đến những điều hắn đã từng chiêm nghiệm, nhưng lại không thể diễn đạt thành lời. Những người được nhắc đến trong cổ tịch này không phải là những kẻ mạnh mẽ nhất, hay những kẻ có tu vi cao nhất, mà là những người có 'tư tưởng độc đáo', dám nghi ngờ những đạo lý đã được chấp nhận, dám đi con đường riêng biệt. Hắn cảm thấy một luồng điện xẹt qua tâm trí, như thể một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh Đạo của hắn đã bắt đầu hé lộ.

Trong những dòng chữ cổ xưa ấy, hắn bắt gặp những miêu tả về một nơi gọi là Vạn Kiếm Sơn Trang, nơi ẩn cư của một vị "Kiếm Lão Nhân" – một kiếm khách không chỉ tinh thông kiếm đạo, mà còn thấu hiểu sâu sắc về Đạo lý của vũ trụ qua lưỡi kiếm của mình. Và rồi, một cái tên khác chợt lướt qua, không phải là một cái tên cụ thể, mà là một hình ảnh, một danh xưng chung: "Thư Sinh Cổ Điển", một bậc học giả uyên bác, một người đã từng dành cả đời để nghiên cứu về cội nguồn của Đạo, không bị ràng buộc bởi bất kỳ tông phái nào. Sự mơ hồ của những miêu tả ấy khiến hắn càng thêm tò mò, càng thêm khao khát tìm hiểu.

Một ký ức mơ hồ chợt hiện lên trong tâm trí Lục Trường Sinh. Hắn nhớ lại những lần mình đến Tàng Thư Lâu Cổ và nhìn thấy Cổ Thư Sinh, người luôn trầm mặc với cuốn sách cũ kỹ, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Người ấy, với vẻ ngoài nho nhã nhưng khí chất uyên bác, liệu có phải là hiện thân của "Thư Sinh Cổ Điển" được nhắc đến trong những sách cổ này? Hoặc ��t nhất, ông ta có mối liên hệ nào đó với những tri thức nguyên thủy mà Lục Trường Sinh đang tìm kiếm? Cổ Thư Sinh, người đã từng gợi ý cho hắn rằng mỗi người phải tự tìm lấy 'Đạo' của riêng mình, liệu có phải là một trong những "kẻ ngông cuồng" hay "người đi ngược dòng" mà cổ tịch đã nhắc đến?

Cảm giác lạnh lẽo của không khí buổi sáng sớm xen lẫn với sự tĩnh mịch của thư viện, nhưng Lục Trường Sinh không còn cảm thấy cô độc nữa. Một tia hy vọng le lói trong lòng hắn. Những manh mối này, dù còn mơ hồ, lại mang đến một hướng đi mới, một con đường khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn đã khám phá trong các giáo điều truyền thống. Hắn nhận ra rằng, những giải pháp cho vấn đề hiện tại của hắn, cho sự giằng xé nội tâm giữa 'tu hành vì bản thân' và 'tu hành vì thiên hạ', có lẽ nằm ở sự hiểu biết sâu sắc về cội nguồn của Đạo, vượt ra ngoài những gì đã được diễn giải qua hàng vạn năm.

Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một gánh nặng vừa được gỡ bỏ một phần. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Hắn lẩm bẩm, rồi đứng dậy, ôm theo vài quyển cổ tịch quý giá vừa tìm được, bước chân nhẹ nhõm hơn, mang theo một sự quyết tâm mới. Hắn biết, mình cần phải tìm đến những người có tầm nhìn và triết lý độc đáo hơn, những người không bị ràng buộc bởi những định kiến, những khuôn mẫu của chính đạo. Và trong tâm trí hắn, hình ảnh của Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh, hai con người dường như đại diện cho hai khía cạnh của sự thấu hiểu Đạo vượt ra ngoài lẽ thường, đã hiện lên một cách rõ ràng hơn bao giờ hết.

***

Gần trưa, ánh nắng đã gay gắt hơn một chút, nhưng trong Tàng Thư Lâu Cổ, không gian vẫn giữ được sự mát mẻ và tĩnh mịch vốn có. Lục Trường Sinh mang theo vài quyển cổ tịch đã rách nát, giấy đã hóa mục, đến góc đọc sách quen thuộc của Cổ Thư Sinh. Vị thư sinh già vẫn ngồi đó, thân mặc áo thư sinh cũ kỹ, tóc búi cao gọn gàng, tay luôn cầm một cuốn sách cổ dày cộp. Vẻ ngoài nho nhã nhưng khí chất uyên bác của ông như hòa quyện vào không gian cổ kính của thư viện, khiến ông trông như một phần của chính nơi đây. Ánh mắt ông điềm nhiên, tự tại, như thể mọi biến động của thế gian đều không thể chạm tới được nội tâm của ông.

Lục Trường Sinh đứng lặng một lát, hít một hơi thật sâu mùi giấy cũ và mực tàu, rồi khẽ khàng đặt những quyển cổ tịch xuống bàn, tạo ra một tiếng động rất nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Hắn cúi đầu chào, rồi trình bày những gì mình đã khám phá, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự phấn khích lẫn rối ren.

"Tiền bối," Lục Trường Sinh cất lời, ánh mắt nhìn thẳng vào Cổ Thư Sinh, "vãn bối đã đọc được những điều kỳ lạ trong các cổ tịch này. Chúng miêu tả về những 'kẻ ngông cuồng', những 'người đi ngược dòng', những người đã phá vỡ xiềng xích của thiên đạo theo cách riêng của họ. Và trong đó, vãn bối bắt gặp những gợi ý về một vị Kiếm Lão Nhân nơi Vạn Kiếm Sơn Trang, cùng với hình ảnh một vị 'Thư Sinh Cổ Điển' với tri thức uyên thâm. Liệu có phải... có những con đường khác, không đi theo lẽ thường, để thực sự thấu triệt Đạo?"

Cổ Thư Sinh chậm rãi đặt cuốn sách đang đọc xuống, động tác nhẹ nhàng như sợ làm tan biến một giấc mơ. Ông nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứ trắng, hơi trà tỏa ra một mùi hương thanh nhẹ, rồi nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu tâm can hắn. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi ông, không trực tiếp xác nhận hay phủ nhận, mà chỉ nói một câu bâng quơ, nhưng lại chứa đầy thâm ý.

"Đạo là con đường, mà con đường thì vô số. Quan trọng là... con đường nào là của chính ngươi, và ai có thể giúp ngươi nhìn rõ nó nhất." Cổ Thư Sinh nói, giọng điệu bình thản, chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều như mang theo sức nặng của ngàn năm tri thức. "Cổ tịch chỉ là những dấu vết của người đi trước. Chúng có thể chỉ lối, nhưng không thể thay thế bước chân của ngươi. Những 'kẻ ngông cuồng' mà ngươi nói, họ không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ dám nghi ngờ, dám phá vỡ, dám tự mình tạo ra con đường riêng. Đạo của bản thân, phải do bản thân tự tìm kiếm và khai phá."

Lục Trường Sinh lắng nghe, từng lời của Cổ Thư Sinh như gõ vào sâu thẳm tâm hồn hắn. Hắn cảm thấy một tia sáng rõ ràng hơn trong tâm trí, một quyết định dần hình thành. Những lời gợi ý của Cổ Thư Sinh nhấn mạnh "con đường của chính ngươi" và "ai có thể giúp ngươi nhìn rõ nó nhất", củng cố vai trò của những bậc thầy độc đáo này trong việc giúp hắn định hình đạo tâm. Hắn biết rằng, để tìm được "Đạo của bản thân", hắn không thể chỉ dựa vào những gì đã có, mà phải tự mình đi tìm, tự mình chiêm nghiệm.

"Vậy thì..." Lục Trường Sinh khẽ nói, ánh mắt kiên định, "tiền bối có thể chỉ dẫn cho vãn bối... nơi nào có thể tìm thấy những bậc tiền bối như vậy, những người có thể giúp vãn bối nhìn rõ con đường của chính mình?"

Cổ Thư Sinh lại nhấp một ngụm trà, rồi khẽ mỉm cười. "Người có duyên tự sẽ gặp. Người có tâm, tự sẽ tìm ra." Ông không nói rõ, nhưng ánh mắt của ông lướt qua những quyển cổ tịch đang nằm trên bàn, rồi lại nhìn về phía xa xăm, như thể đang nhìn thấy Vạn Kiếm Sơn Trang ẩn mình trong làn sương mờ. "Những gì ngươi đã tìm thấy trong sách cổ, đó chính là hạt mầm. Còn việc gieo trồng và chăm sóc nó ra sao, đó là con đường của ngươi."

Lục Trường Sinh hiểu ý. Cổ Thư Sinh không trực tiếp chỉ dẫn, nhưng ông đã gián tiếp xác nhận những gì hắn đã khám phá. Sự liên hệ giữa Kiếm Lão Nhân, Cổ Thư Sinh với các ghi chép từ Vạn Cổ Khai Thiên cho thấy họ có thể nắm giữ những tri thức nguyên thủy, sâu sắc về Đạo mà các tông môn hiện tại đã đánh mất hoặc không còn hiểu rõ. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới trỗi dậy trong lòng. Áp lực từ Ma Quân Huyết Ảnh và sự tuyệt vọng của chính đạo vẫn là bối cảnh vô hình, thúc đẩy Lục Trường Sinh phải tìm kiếm một giải pháp sâu sắc hơn, không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự khai sáng về Đạo.

Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu, lòng tràn đầy biết ơn và một sự quyết tâm chưa từng có. "Vãn bối đã hiểu. Đa tạ tiền bối đã chỉ điểm."

Lục Trường Sinh quay người, bước ra khỏi Tàng Thư Lâu Cổ, bóng dáng của hắn in đậm trên nền gạch xanh rêu phong. Ánh nắng mặt trời rực rỡ bên ngoài không còn làm hắn cảm thấy chói mắt, mà ngược lại, như soi rọi con đường phía trước. Hắn biết rằng, con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường của hắn, giờ đây, đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tìm đến Vạn Kiếm Sơn Trang, tìm đến Kiếm Lão Nhân, và có lẽ, sẽ quay lại với Cổ Thư Sinh để tiếp tục chiêm nghiệm. Một chương mới trong hành trình của hắn đã mở ra, không còn là sự bế tắc, mà là một cuộc hành trình khám phá đầy hứa hẹn, nơi hắn sẽ tự mình tìm ra chân lý về Đạo, để "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free