Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 520: Dấu Vết Nguyên Thủy: Bóng Ma Trong Linh Khí

Lục Trường Sinh đứng dậy, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Chuyến hành trình này không chỉ là một cuộc tìm kiếm tri thức, mà còn là một cuộc tôi luyện đạo tâm. Hắn sẽ phải đối mặt với những thách thức tự nhiên của một thế giới chưa được thuần hóa, những sinh vật mạnh mẽ hơn nhiều so với thời đại của hắn. Nhưng hắn tin rằng, chính những thử thách này sẽ giúp hắn củng cố ý chí, mài giũa nhận thức, chuẩn bị cho những cuộc gặp gỡ quan trọng sắp tới.

Hắn tiếp tục đi sâu hơn vào vùng đất hoang sơ, theo dõi những dấu hiệu mơ hồ về nơi ẩn cư của những hiền triết cổ xưa. Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng dẫn lối, không phải bằng những chỉ dẫn rõ ràng, mà bằng những cảm nhận tinh tế về dòng chảy của Đạo, về những nơi có linh khí đặc biệt tụ tập, những nơi mà tri thức và ý chí của những bậc tiền bối vĩ đại có thể còn lưu lại. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, và đầy gian nan. Nhưng "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn sẽ đi, cho đến khi tìm thấy chân lý. Con đường của hắn, giờ đây, đã thực sự bắt đầu.

***

Bước chân Lục Trường Sinh lướt qua những thảm rêu xanh mướt, tiến sâu vào Cổ Hoang Sơn Mạch. Nơi đây, cây cối vươn mình như những cột trụ khổng lồ, thân cây sần sùi, cao vút chạm tới tầng mây, tán lá dày đặc đến nỗi ánh dương quang chỉ còn là những mảnh vụn vàng óng lọt qua khe lá, nhảy múa trên mặt đất ẩm ướt. Linh khí nguyên thủy cuồn cuộn như sóng biển, đặc quánh đến mức có thể cảm nhận bằng xúc giác, trôi chảy trong không khí, thấm đẫm vào từng thớ đất, từng phiến đá, từng mạch nước ngầm. Mỗi hơi thở của Lục Trường Sinh đều mang theo sự tinh khiết, mãnh liệt của thiên địa sơ khai, một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với linh khí đã suy yếu, bị pha tạp ở Cửu Thiên Linh Giới của hắn.

Hắn vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, để công pháp cổ xưa này tự nhiên dung nạp và thích nghi với môi trường. Từng tế bào trong cơ thể hắn như được thức tỉnh, hấp thu linh khí mà không gặp bất kỳ trở ngại nào, thậm chí còn cảm thấy một sự cộng hưởng sâu sắc. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua khung cảnh hùng vĩ, bao la. Những vách đá dựng đứng, sừng sững như những vị thần gác cổng, ẩn chứa vô vàn hang động bí ẩn. Dưới chân thác nước đổ xuống từ độ cao ngàn trượng, tạo thành những hồ nước trong xanh, nơi những loài cá linh kỳ dị bơi lội. Tiếng gầm rú của yêu thú vang vọng từ xa, khi trầm đục, khi the thé, như những bản giao hưởng hoang dã của sự sống và cái chết. Tiếng chim chóc hót líu lo trên cành, tiếng suối reo róc rách hòa cùng tiếng gió thổi qua rừng già, tạo nên một bản hòa tấu vừa hùng vĩ vừa thanh bình. Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại nồng nàn, xen lẫn hương hoa dại thanh khiết và đôi khi là mùi máu tanh nồng của những cuộc săn mồi vừa diễn ra, tất cả vẽ nên một bức tranh sinh động về thế giới Vạn Cổ Khai Thiên.

Lục Trường Sinh bước đi cẩn trọng, không phải vì sợ hãi, mà vì tôn trọng. Từng bước chân của hắn đều mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt nhưng cũng đầy hiểm nguy nơi đây. Yêu thú mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn, với bản năng sinh tồn nguyên thủy. Linh khí dồi dào là thế, nhưng cũng tiềm ẩn sự hỗn loạn không lường trước được. Các yếu tố tự nhiên dường như chưa được cân bằng hoàn hảo, sẵn sàng bùng phát thành những cơn thịnh nộ bất cứ lúc nào. Sự khác biệt rõ rệt so với linh khí đã suy kiệt và biến chất của thời đại hắn càng làm hắn suy ngẫm về bản chất của Đạo.

"Đây mới là Đạo nguyên thủy, hoang sơ và mạnh mẽ," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm lắng hòa vào tiếng gió rừng. Hắn dừng chân bên một thân cây cổ thụ rỗng ruột, chạm tay vào lớp vỏ sần sùi, cảm nhận sự già cỗi và sức sống bền bỉ của nó. "Nhưng cũng tiềm ẩn sự hỗn loạn không lường trước được, khác xa với sự suy kiệt và biến chất của thời đại ta." Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí cuồn cuộn chảy qua cơ thể, thanh tẩy tạp chất, củng cố đạo tâm. Hắn không hề tìm kiếm sự cường đại tức thời, mà là sự thấu hiểu, sự dung hợp. Sự cô độc của hành trình không làm hắn nản lòng, mà ngược lại, giúp hắn tập trung hơn vào nội tâm, vào tiếng gọi của Đạo.

Tàn Pháp Cổ Đạo tựa như một cầu nối, giúp hắn giao cảm với linh khí nguyên thủy. Qua đó, hắn không chỉ hấp thu năng lượng, mà còn hấp thu cả những ký ức mơ hồ của thiên địa, những tiếng vọng từ thuở khai thiên lập địa. Hắn cảm thấy mình như một mảnh ghép nhỏ bé nhưng cần thiết trong bức tranh vĩ đại của vũ trụ, đang tìm cách giải mã những bí ẩn đã bị thời gian vùi lấp. Những suy tư về Ma Quân Huyết Ảnh, về tương lai đen tối của Cửu Thiên Linh Giới vẫn đeo bám tâm trí hắn. Liệu những mầm mống của sự hỗn loạn mà hắn cảm nhận được ở đây có phải là khởi nguồn cho sự xuất hiện của tà đạo, của Ma Quân Huyết Ảnh trong tương lai? Liệu Đạo nguyên thủy này, với sự hoang sơ và mạnh mẽ, có phải là chìa khóa để hóa giải những tai ương đó?

Trong ánh nắng chiều dần buông, nhuộm vàng những ngọn cây cao vút, Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn đầy rẫy thử thách. Nhưng "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn sẽ không ngừng bước, cho đến khi tìm thấy những mảnh ghép tri thức cổ xưa, những lời giải đáp cho đạo tâm của mình và cho vận mệnh của chúng sinh. Mỗi bước đi là một sự tôi luyện, mỗi cảnh vật là một bài học. Hắn không vội vã, không sốt ruột, mà ung dung tự tại, để Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn lối, để linh khí nguyên thủy gột rửa tâm hồn, chuẩn bị cho những cuộc gặp gỡ định mệnh. Khu rừng già này, với tất cả sự sống và hiểm nguy của nó, đang dần trở thành một phần của hắn, một phần của hành trình tìm kiếm chân lý. Hắn cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với thiên nhiên, với bản nguyên của vạn vật. Sự mạnh mẽ của thiên địa, sự bất ổn của linh khí, tất cả đều là những biểu hiện của Đạo, của sự vận hành không ngừng nghỉ của vũ trụ. Hắn không tìm cách khống chế, mà là hòa nhập, là thấu hiểu. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây càng thêm kiên cố, sẵn sàng đón nhận mọi điều mà Vạn Cổ Khai Thiên sắp sửa bộc lộ. Hắn mang theo sự ưu tư về tương lai, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm và sự bình tĩnh hiếm có của một người đã chọn con đường của riêng mình.

***

Khi ánh tà dương dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Lục Trường Sinh bước vào một thung lũng rộng lớn, nơi không khí đột nhiên trở nên nặng nề và bức bối lạ thường. Đây là Thiên Sát Cốc, một cái tên đã tự nó nói lên sự hiểm nguy. Cảnh vật nơi đây khác hẳn với sự tươi tốt, hùng vĩ của Cổ Hoang Sơn Mạch. Những ngọn núi đá trọc lóc, xám xịt vươn lên giữa không trung, cằn cỗi và sắc lạnh. Cây cối thưa thớt, bị biến dạng bởi những luồng năng lượng cuồng bạo, thân cây vặn vẹo như những con quỷ đang gào thét trong im lặng. Linh khí nơi đây không còn là dòng chảy êm đềm, dồi dào, mà trở thành những cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ, gầm rú và va chạm vào nhau, tạo ra những tiếng nổ nhỏ liên tục vang vọng khắp thung lũng.

Tiếng gió hú mạnh mẽ, rít lên như tiếng quỷ khóc, mang theo mùi ozon nồng nặc và mùi lưu huỳnh khét lẹt, đôi khi xen lẫn một chút mùi kim loại lạ lùng. Bầu không khí tràn ngập sự hỗn loạn, nguy hiểm, như thể đang có một trận chiến vô hình diễn ra không ngừng. Ánh sáng chớp tắt liên tục, không phải từ sấm sét tự nhiên, mà từ những tia năng lượng màu lam tím, đỏ rực bùng lên từ những va chạm linh khí, chiếu rọi khung cảnh hoang tàn một cách ma mị. Lục Trường Sinh cảm nhận được áp lực vô hình đè nặng lên toàn thân, một cảm giác căng thẳng đến nghẹt thở. Linh khí cuồng bạo nơi đây không chỉ đơn thuần là mạnh mẽ, mà còn mang theo một ý chí tàn phá, một sự điên loạn khó tả.

Lục Trường Sinh không nao núng. Hắn hít sâu một hơi, để Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển, tạo thành một lá chắn vô hình bao bọc cơ thể. Dù linh khí bên ngoài cuồng bạo đến đâu, đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Hắn ngồi xuống trên một phiến đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại, cố gắng tịnh tâm cảm nhận bản chất của sự hỗn loạn này. Tàn Pháp Cổ Đạo giúp hắn không bị linh khí cuồng bạo ăn mòn, mà còn cho phép hắn "lắng nghe" những tiếng vọng sâu thẳm trong nó.

Một luồng linh thức mạnh mẽ, mang theo sự bi thương và phẫn nộ vô hạn, đột ngột ập đến tâm trí hắn. Lục Trường Sinh rùng mình, cảm thấy như bị cuốn vào một dòng xoáy thời gian và không gian. Hắn thoáng thấy những hình ảnh mơ hồ, chớp nhoáng: một thế giới rộng lớn bị tàn phá không thương tiếc, những ngọn núi đổ nát, dòng sông khô cạn, bầu trời nhuốm màu máu. Những linh hồn vô số gào thét trong đau đớn, vật vã trong biển lửa và sự hủy diệt. Và rồi, một bóng đen khổng lồ, vô định hình, nhưng lại mang theo một cảm giác áp bức đến rợn người, dần dần bao trùm tất cả. Bóng đen đó không có hình thù cụ thể, nhưng mỗi khi nó xuất hiện, tất cả sự sống đều lụi tàn, tất cả ánh sáng đều bị nuốt chửng. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, một nỗi sợ hãi mà hắn đã từng cảm nhận khi đối mặt với những dấu hiệu của Ma Quân Huyết Ảnh ở thời đại của mình.

Hình ảnh đó chỉ kéo dài trong chớp mắt, rồi tan biến, để lại trong tâm trí hắn một sự ám ảnh sâu sắc. Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên vẻ ưu tư và nặng trĩu. Hắn thở hắt ra một hơi, giọng nói khàn đặc, hòa vào tiếng gió hú ma quái: "Đây... là dấu vết của sự hủy diệt... hay là điềm báo của tương lai? Sự hỗn loạn này... có thể nào là mầm mống của tà đạo?"

Hắn cúi đầu, cố gắng giải mã những gì vừa nhìn thấy. Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn vận chuyển đều đặn, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, giúp hắn giữ vững đạo tâm. Hắn biết rằng, những hình ảnh đó không phải là ảo giác đơn thuần. Chúng là những tiếng vọng của một sự kiện khủng khiếp đã từng xảy ra, hoặc là một lời tiên tri về một tai ương sắp đến. Sự hỗn loạn của linh khí ở Thiên Sát Cốc này không phải là ngẫu nhiên, mà dường như là tàn dư của một cuộc chiến tranh, một sự tàn phá đã diễn ra từ rất lâu, hoặc là biểu hiện của một sự mất cân bằng cực độ đã được gieo mầm từ thuở sơ khai. Bóng đen khổng lồ kia, dù chỉ là một hình ảnh mơ hồ, nhưng lại mang cùng một bản chất hủy diệt mà hắn cảm nhận được từ Ma Quân Huyết Ảnh. Điều này khiến hắn nhận ra rằng, vấn đề của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ là một cá nhân hay một thế lực đơn thuần, mà có thể là một quy luật của thiên địa, một sự mất cân bằng cố hữu đã tồn tại từ những ngày đầu của vũ trụ.

Lục Trường Sinh ngồi đó, hấp thu và phân tích từng luồng linh khí hỗn loạn, từng tiếng vọng của sự hủy diệt. Hắn cố gắng khắc sâu ấn tượng về mối nguy hiểm này vào tâm khảm, không phải để sợ hãi, mà để hiểu rõ hơn về bản chất của cái ác. Bởi lẽ, muốn chống lại tà đạo, trước hết phải thấu hiểu nó. Hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng hơn bao giờ hết. Con đường của hắn không chỉ là tìm kiếm chân lý cho bản thân, mà còn là tìm kiếm lời giải cho vận mệnh của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Hắn hoài nghi liệu Đạo của hắn, con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, có đủ sức chống lại sự hỗn loạn nguyên thủy, sự tàn phá khủng khiếp như những gì hắn vừa chứng kiến hay không. Nhưng sự hoài nghi đó chỉ thoáng qua, nhanh chóng bị thay thế bằng ý chí kiên cường và quyết tâm không lay chuyển. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn sẽ không lùi bước.

Đêm dần buông sâu, bóng tối bao trùm Thiên Sát Cốc, chỉ còn những tia năng lượng chớp tắt lập lòe chiếu sáng gương mặt trầm tư của Lục Trường Sinh. Hắn ngồi đó, như một pho tượng đá giữa cơn bão tố năng lượng, đạo tâm vững vàng, ý chí kiên định. Những gì hắn chứng kiến đã củng cố thêm niềm tin rằng chuyến đi về Vạn Cổ Khai Thiên này là vô cùng cần thiết. Kiếm Lão Nhân và Cổ Thư Sinh, những người nắm giữ tri thức nguyên thủy, có lẽ đã nhìn thấy trước những mầm mống của sự hủy diệt này và đã để lại những manh mối để hậu thế có thể ngăn chặn nó. Hắn phải tìm thấy họ, phải thấu hiểu Đạo của họ, để có thể tìm ra con đường của riêng mình trong cuộc chiến chống lại bóng tối đang bao trùm. Linh khí cuồng bạo xung quanh vẫn gào thét, nhưng trong tâm trí Lục Trường Sinh, một sự bình tĩnh kỳ lạ đang dần hình thành, một sự bình tĩnh đến từ sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của thế giới và vị trí của mình trong đó.

***

Khi đêm đen bao trùm Thiên Sát Cốc, Lục Trường Sinh rời đi, mang theo sự ám ảnh về những hình ảnh hủy diệt vừa chứng kiến. Hắn tiếp tục hành trình xuyên qua màn đêm, theo những chỉ dẫn mơ hồ của Tàn Pháp Cổ Đạo. Gió mạnh hú rít qua những khe đá, không trăng, không sao, chỉ có bóng tối đặc quánh và tiếng gió gào thét như những lời thì thầm của quá khứ. Sau một thời gian dài di chuyển, hắn bất ngờ phát hiện một tàn tích đá cổ xưa, ẩn mình giữa những vách núi dựng đứng.

Đây là một Di Tích Cổ Thần, nơi thời gian dường như đã ngừng lại. Những khối đá khổng lồ, xám xịt, phủ đầy rêu phong và dấu vết của phong sương, xếp chồng lên nhau một cách kỳ vĩ, tạo thành một khung cảnh hoang tàn nhưng đầy uy nghiêm. Có vẻ như đây từng là một phần của một đền thờ hay một công trình kiến trúc cổ đại nào đó, nhưng giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của một quá khứ huy hoàng. Tiếng gió hú qua các khe đá tạo thành những âm thanh ai oán, như tiếng than khóc của những linh hồn cổ xưa bị mắc kẹt. Tiếng đổ vỡ của gạch đá dưới chân, tiếng bước chân vang vọng trong sự tĩnh mịch, tất cả đều gợi lên một cảm giác cô độc và bí ẩn. Mùi đá cũ, rêu phong, bụi bặm và một mùi hương đặc trưng của thời gian quyện vào nhau, tạo nên một không khí nặng nề, áp lực vô hình.

Linh khí nơi đây không còn cuồng bạo như Thiên Sát Cốc, nhưng cũng không còn dồi dào, thuần khiết như Cổ Hoang Sơn Mạch. Nó đã cạn kiệt phần lớn, chỉ còn lại những tàn dư của thần lực cổ xưa, mang theo một sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh sáng yếu ớt, le lói từ những khe nứt trên vách đá, đôi khi có những luồng năng lượng kỳ lạ phát ra rồi vụt tắt. Lục Trường Sinh cẩn trọng bước vào trung tâm tàn tích, đôi mắt hắn quét qua từng khối đá, từng ký hiệu mơ hồ.

Trên một khối đá lớn nhất, nằm giữa lòng di tích, hắn phát hiện những ký hiệu và hình ảnh điêu khắc thô sơ nhưng mạnh mẽ. Những nét khắc sâu vào đá, không quá tinh xảo nhưng lại mang một sức sống mãnh liệt. Chúng mô tả những kiếm ý nguyên thủy, sắc bén như muốn xé rách không gian và thời gian. Có những hình ảnh về một người cầm kiếm đứng giữa thiên địa, kiếm khí hóa rồng, hóa phượng, chém ngang trời đất. Có những hình ảnh khác, mô tả sự hòa hợp giữa kiếm và Đạo, kiếm ý dung nhập vào vạn vật, biến hóa vô cùng.

Lục Trường Sinh tiến lại gần, chạm tay vào phiến đá lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng kiếm ý quen thuộc nhưng lại vô cùng khác biệt ập đến tâm trí hắn. Nó không phải là kiếm ý mà hắn đã từng cảm nhận từ những kiếm tu hiện đại, hay thậm chí là từ những bậc thầy kiếm đạo trong tông môn. Kiếm ý này thuần túy hơn, nguyên thủy hơn, không bị gò bó bởi bất kỳ chiêu thức hay pháp môn nào. Nó là bản chất của "Kiếm", là tinh hoa của sự sắc bén, sự dũng mãnh và ý chí bất khuất. Một sự kết nối vô hình, nhưng mạnh mẽ, như một sợi dây dẫn lối, liên kết kiếm ý này với Kiếm Lão Nhân mà hắn đang tìm kiếm. Đây không phải là kiếm ý của Kiếm Lão Nhân ở thời đại hắn, mà là "Kiếm" ở thời đại nguyên thủy, là nguồn gốc, là bản thể đầu tiên của Đạo kiếm.

"Kiếm ý này... thuần túy mà dũng mãnh," Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm lắng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn cảm nhận sâu sắc sự rung động của kiếm ý, như một lời chào từ quá khứ xa xôi. "Đây là con đường của 'Kiếm' trong thời đại nguyên thủy. Có lẽ, đây là dấu vết mà ta cần tìm, con đường dẫn đến Kiếm Lão Nhân." Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển nhanh hơn, hấp thu và phân tích từng sợi kiếm ý đang lan tỏa từ phiến đá.

Hắn cẩn thận khảo sát tàn tích, ghi nhớ từng ký hiệu, từng hình ảnh điêu khắc. Mỗi nét vẽ, mỗi vết khắc đều chứa đựng một triết lý sâu sắc về kiếm đạo, về mối quan hệ giữa kiếm và Đạo, giữa kiếm và thiên địa. Hắn cảm nhận được rằng, Kiếm Lão Nhân, hoặc ít nhất là "phiên bản nguyên thủy" của ông, chắc chắn đã từng ở đây, đã từng để lại dấu ấn của mình. Kiếm ý nguyên thủy này gợi ý rằng Kiếm Lão Nhân sẽ là người đầu tiên mà Lục Trường Sinh tìm thấy hoặc có được sự chỉ dẫn từ ông, và rằng con đường kiếm đạo của Kiếm Lão Nhân có nguồn gốc sâu xa từ thuở sơ khai, không phải là một pháp môn được tạo ra sau này.

Sự tương tác giữa Lục Trường Sinh và linh khí nguyên thủy của Vạn Cổ Khai Thiên thông qua Tàn Pháp Cổ Đạo, cùng với việc lĩnh ngộ kiếm ý cổ xưa này, đang giúp hắn tôi luyện đạo tâm theo một cách độc đáo. Hắn không chỉ học cách chống lại tà khí, chống lại sự hỗn loạn, mà còn hiểu rõ hơn về bản chất của "Đạo" trước khi nó bị phân hóa, bị biến chất bởi những dục vọng và tranh chấp của con người. Con đường của hắn, con đường chậm rãi nhưng vững chắc, giờ đây càng được củng cố. Hắn không tìm kiếm sự mạnh mẽ bên ngoài, mà tìm kiếm sự thấu hiểu từ bên trong, sự dung hợp với bản nguyên của vạn vật.

Lục Trường Sinh đứng đó, giữa hoang tàn và cổ kính, nhưng tâm hồn lại tràn đầy sự khai sáng và quyết tâm mới. Hắn không còn cảm thấy cô độc nữa, bởi vì hắn biết rằng, mình đang đi đúng hướng. Dù Ma Quân Huyết Ảnh có vẻ là một thế lực tà ác bắt nguồn từ rất sâu, từ chính những mầm mống hỗn loạn của Vạn Cổ Khai Thiên, thì vẫn có những bậc hiền triết như Kiếm Lão Nhân đã nhìn thấy, đã để lại dấu vết. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," nhưng Đạo, dù có biến thiên, vẫn luôn có con đường để tìm về bản nguyên. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm không trăng, không sao, nhưng trong tâm trí hắn, một tia sáng hy vọng đã bùng lên. Hắn sẽ tiếp tục đi, để tìm kiếm những tri thức đã bị lãng quên, để tháo gỡ nút thắt trong lòng và để chuẩn bị cho trận chiến định mệnh sắp tới. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Lục Trường Sinh đã tìm thấy dấu vết đầu tiên của một trong những người mà hắn cần gặp. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi thấu triệt tất cả.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free