Cửu thiên linh giới - Chương 521: Bóng Đêm Nguyên Thủy: Tuyệt Vọng Khắc Sâu
Lục Trường Sinh đứng đó, giữa hoang tàn và cổ kính của di tích, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía trước. Kiếm ý nguyên thủy lan tỏa từ phiến đá cổ đại đã mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của hắn, không chỉ là con đường dẫn đến Kiếm Lão Nhân, mà còn là một phần bản chất cội nguồn của Đạo. Hắn cảm nhận được sự rung động của thời gian, của những ngọn nguồn đã bị lãng quên, và trong tâm trí, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng, hấp thu, phân tích từng sợi kiếm ý vô hình, biến chúng thành một phần của tri thức, của sự vững chãi trong đạo tâm hắn.
Rời khỏi di tích cổ xưa, Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình xuyên qua Cổ Hoang Sơn Mạch. Những ngọn núi ở đây không chỉ cao vút chọc trời, mà còn mang một vẻ hùng vĩ, hoang dã chưa từng bị bàn tay con người chạm tới. Những vách đá dựng đứng sừng sững như những bức tường thành của thiên nhiên, được bao phủ bởi rêu phong và những loài cây cổ thụ mà hắn chưa từng thấy qua. Thỉnh thoảng, đỉnh núi bị mây mù bao phủ, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh mà người phàm chỉ dám mơ ước. Dưới chân hắn, con đường mòn heo hút uốn lượn qua những thung lũng sâu thẳm, nơi tiếng suối reo hòa cùng tiếng gió thổi qua rừng già tạo nên một bản giao hưởng bất tận của sự sống. Tiếng gầm gừ trầm đục của yêu thú từ xa vọng lại, tiếng chim chóc hót vang vọng trong những tán lá xanh um tùm, tất cả đều nhắc nhở về một thế giới nguyên thủy, đầy rẫy sự sống nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn hiểm nguy.
Linh khí trong Cổ Hoang Sơn Mạch tinh khiết đến mức gần như hóa lỏng, tràn ngập không gian, nhưng nó cũng mang một vẻ hoang dã, không thuần phục. Nó không giống với linh khí đã được thuần hóa, được điều tiết bởi vô số trận pháp và cấm chế trong các tông môn hiện đại. Linh khí nơi đây tự do tự tại, cuồng bạo nhưng cũng tràn đầy sức sống, tựa như một con ngựa bất kham chưa từng bị ai điều khiển. Lục Trường Sinh lặng lẽ tiến bước, đôi mắt trầm tĩnh quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn để Tàn Pháp Cổ Đạo tự động vận chuyển, hấp thu dòng linh khí nguyên thủy này. Mỗi khi một luồng linh khí tràn vào cơ thể, hắn cảm thấy sự thanh tẩy, nhưng cũng nhận ra sự khác biệt sâu sắc.
“Linh khí này... thuần khiết và mạnh mẽ, nhưng cũng đầy rẫy sự bất ổn,” Lục Trường Sinh thầm nhủ. Giọng nói của hắn trầm lắng, hòa vào tiếng gió xào xạc của rừng cây. “Không giống với linh khí đã bị biến chất, bị phân hóa bởi dục vọng và tranh chấp của nhân gian ở thời đại của ta. Nhưng chính sự hoang dã này, lại ẩn chứa một tiềm năng hủy diệt khó lường.” Hắn nhớ lại những cảm nhận về “bóng ma” của Ma Quân Huyết Ảnh, về sự tàn phá của tà khí mà hắn đã thoáng thấy trong chương trước. Có lẽ, sự mất cân bằng đó, sự hỗn loạn đó, không phải là thứ mới xuất hiện, mà đã manh nha từ chính bản chất nguyên thủy của thiên địa, chỉ là chờ đợi một cơ hội để bùng phát.
Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại nồng nàn, xen lẫn chút hương hoa dại thanh khiết, đôi khi lại thoảng qua mùi máu tươi của những cuộc săn mồi vừa kết thúc, hay mùi đặc trưng của những loài yêu thú ẩn mình trong bóng tối. Tất cả những giác quan của hắn đều được khuếch đại, giúp hắn cảm nhận rõ ràng hơn về thế giới xung quanh. Lục Trường Sinh không cố gắng thay đổi hay chế ngự dòng linh khí này, mà chỉ để Tàn Pháp Cổ Đạo dung hòa với nó, tìm ra một sự cân bằng giữa sự tĩnh lặng của đạo tâm hắn và sự hoang dã của ngoại cảnh. Con đường của hắn, con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, giờ đây càng được củng cố. Hắn không tìm kiếm sự mạnh mẽ bên ngoài, mà tìm kiếm sự thấu hiểu từ bên trong, sự dung hợp với bản nguyên của vạn vật. Sự cô độc của con đường này, đôi khi khiến hắn cảm thấy lạc lõng giữa sự hùng vĩ của thiên địa.
“Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận,” hắn khẽ nói, nhưng giọng điệu kiên định. “Nhưng con đường này, cũng đòi hỏi một đạo tâm vững như bàn thạch để không bị cuốn trôi bởi mọi biến cố.” Hắn biết rằng, mục đích của chuyến đi này không chỉ là tìm kiếm Kiếm Lão Nhân, mà còn là tìm kiếm lời giải đáp cho những câu hỏi sâu thẳm trong lòng hắn, về bản chất của Đạo, về ý nghĩa của sự tu hành. Mỗi bước chân của hắn đều là một sự chiêm nghiệm, một sự khám phá mới. Hắn cảm nhận được những mạch ngầm của năng lượng, những luồng khí thiêng liêng chảy dưới lòng đất, và đôi khi, hắn dừng lại, nhắm mắt, để tâm hồn mình hòa vào nhịp đập của thiên nhiên nguyên thủy. Sự tĩnh lặng bên trong hắn đối lập với sự cuồng bạo bên ngoài, tạo nên một sự hài hòa kỳ lạ. Hắn tin rằng, trong sự hoang dã này, ẩn chứa những chân lý nguyên thủy nhất, những điều mà thời đại sau này đã lãng quên hoặc biến chất.
Đôi lúc, Lục Trường Sinh nhìn thấy những di tích cổ xưa, bị thời gian và thiên nhiên vùi lấp, chỉ còn trơ trọi những phiến đá phủ đầy rêu phong, những bức tường đổ nát. Những nơi đó, một lần nữa, lại toát ra những luồng khí tức cổ xưa, mang theo những câu chuyện của một thời đại đã qua. Hắn không dừng lại quá lâu, bởi vì kiếm ý yếu ớt mà hắn đang theo đuổi vẫn dẫn hắn đi xa hơn, sâu hơn vào vùng đất chưa từng được khai phá. Sự kỳ diệu của Vạn Cổ Khai Thiên không ngừng khiến hắn kinh ngạc, nhưng cũng không ngừng khiến hắn suy ngẫm về sự ngắn ngủi của cuộc đời, về sự biến thiên của Đạo. Hắn hiểu rằng, để đối phó với Ma Quân Huyết Ảnh, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần một sự thấu hiểu sâu sắc về bản nguyên, về cái thiện và cái ác, về sự cân bằng vốn có của vũ trụ. Con đường này, dẫu cô độc và gian nan, nhưng lại là con đường duy nhất để hắn tìm thấy chân lý, để đạo tâm hắn thực sự vững vàng, vạn pháp bất xâm.
Tiếp tục hành trình, Lục Trường Sinh chợt cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí. Luồng kiếm ý cổ xưa mà hắn đang theo dõi đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng đồng thời, một cảm giác bất an cũng dâng lên trong lòng. Linh khí xung quanh, vốn dĩ hoang dã, giờ đây lại mang theo một chút tạp chất, một sự hỗn loạn khó tả, tựa như một dòng sông linh khí trong trẻo bỗng bị một vết bẩn nhỏ làm vẩn đục. Hắn nhíu mày, tăng tốc độ, đi theo luồng kiếm ý đó qua một con đèo hẹp, rồi bất ngờ mở ra một thung lũng nhỏ.
Cảnh tượng trước mắt khiến Lục Trường Sinh chấn động. Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng ở thung lũng này, bầu trời lại âm u, bị che phủ bởi những đám khói đen cuồn cuộn bốc lên từ phía xa. Một làn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói cháy khét lẹt, và một thứ mùi tử khí thoang thoảng, khiến lòng người bất an. Trước mặt hắn là một ngôi làng, hay đúng hơn là tàn tích của một ngôi làng. Những căn nhà tranh vách đất đã đổ nát, mái nhà bị cháy rụi, chỉ còn trơ trọi những cột gỗ cháy dở và những đống tro tàn. Không khí nặng nề, tràn ngập sự tuyệt vọng và sợ hãi, tựa như một tấm màn vô hình bao trùm lấy nơi đây.
Lục Trường Sinh ẩn mình sau một tảng đá lớn, cẩn trọng quan sát. Bên trong tàn tích của An Bình Thôn, một vài người dân sống sót đang co ro lại với nhau, ánh mắt thất thần, trống rỗng. Họ gầy yếu, quần áo rách rưới, khuôn mặt tiều tụy, không còn chút sức sống nào. Tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng khóc than nấc nghẹn của những đứa trẻ mồ côi hòa vào tiếng gió rít qua những mái nhà đổ nát, tạo nên một bản bi ca thê lương. Thính giác của hắn bị tra tấn bởi những âm thanh đau thương đó.
“Cứu mạng… thần linh đã bỏ rơi chúng ta rồi…” Một bà lão tóc bạc phơ thì thào, ánh mắt nhìn vô định lên bầu trời u ám. “Ác thú từ vực sâu… chúng đã đến… chúng đã cướp đi tất cả…”
Một vài tán tu cấp thấp cũng đang nằm vật vã trên nền đất lạnh, y phục cũ nát, pháp khí hoen gỉ hoặc vỡ nát nằm lăn lóc bên cạnh. Khuôn mặt họ tiều tụy, đôi mắt mờ đục, không còn chút ánh sáng của niềm tin vào Đạo. Họ đã từng cố gắng chống lại, nhưng rõ ràng là đã thất bại thảm hại. Một tán tu trẻ tuổi, toàn thân đẫm máu, cố gắng gượng dậy nhưng không thành, chỉ có thể bất lực nhìn những đồng bạn của mình đang dần trút hơi thở cuối cùng.
“Đạo… Đạo của chúng ta… bất lực quá…” Hắn thều thào, giọng nói đầy chua chát. “Sức mạnh hủy diệt ấy… không thể chống lại… không thể…”
Lục Trường Sinh cảm nhận được một nỗi sợ hãi vô hình, một sự tàn bạo nguyên thủy đang bao trùm lấy ngôi làng này. Nó không chỉ là sự tàn phá của những con yêu thú hung tợn, mà còn là một thứ gì đó sâu xa hơn, một sự hủy diệt có hệ thống, mang theo ý chí làm tan rã mọi thứ. Hắn liên tưởng ngay đến Ma Quân Huyết Ảnh. Có lẽ, những gì hắn đang chứng kiến chính là tiền thân của tà khí và sự hủy diệt mà Ma Quân Huyết Ảnh sẽ mang lại ở thời đại của hắn. Gốc rễ của tà ác không phải chỉ xuất phát từ một cá nhân, mà đã là một quy luật của sự mất cân bằng trong thiên địa, một mầm mống hỗn loạn đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn bắt đầu phản ứng mạnh mẽ. Nó luân chuyển chậm rãi nhưng kiên định, không phải để chống lại những cảm xúc tiêu cực, mà để hấp thu chúng, phân tích chúng, biến chúng thành một phần của sự thấu hiểu. Lục Trường Sinh không can thiệp trực tiếp. Hắn biết rằng, trong thời đại nguyên thủy này, việc can thiệp vào một sự kiện nhỏ có thể gây ra những biến động khôn lường cho dòng thời gian. Hắn ở đây để quan sát, để học hỏi, để củng cố đạo tâm của chính mình, chứ không phải để làm một vị cứu thế cho từng tai ương nhỏ.
Sự nặng trĩu trong lòng hắn tăng lên. Chứng kiến nỗi đau và sự tuyệt vọng của những người vô tội, của những tán tu đã mất hết ý chí chiến đấu, khiến đạo tâm vốn vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh cũng bị thử thách. Hắn đấu tranh với câu hỏi liệu con đường ‘tu hành vì bản thân’ của hắn có đủ để đối phó với sự tàn bạo ‘vì thiên hạ’ hay không. Liệu Đạo có thực sự có thể chiến thắng cái ác nguyên thủy này? Hay nó chỉ là một vòng lặp không ngừng của sự hưng vong, nơi Đạo luôn phải đối mặt với sự hủy diệt, và những sinh linh vô tội luôn là nạn nhân?
Khứu giác của hắn vẫn còn vương vấn mùi máu tanh, khói cháy, tử khí l���n với mùi đất ẩm và cây cỏ dại của vùng rừng núi. Thị giác của hắn ghi nhớ khung cảnh hoang tàn của làng mạc, ánh mắt thất thần của người dân, ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà. Tất cả những chi tiết đó, dù là nhỏ nhất, đều khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành một phần của trải nghiệm, của sự chiêm nghiệm. Sự đau khổ của người khác không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một lời nhắc nhở về mục đích của hắn. Hắn không thể cứu vớt tất cả, nhưng hắn có thể tìm ra con đường để ngăn chặn nguồn gốc của sự hủy diệt, để bảo vệ những gì còn lại.
Lục Trường Sinh đứng đó rất lâu, để những cảnh tượng đó thấm sâu vào đạo tâm, cảm nhận sâu sắc nỗi đau và sự tuyệt vọng. Hắn không phải là kẻ vô cảm, nhưng hắn hiểu rằng, đôi khi, sự can thiệp trực tiếp không phải là giải pháp tốt nhất. Sự bất lực này, dù đau đớn, lại là một phần của quá trình trưởng thành. Nó buộc hắn phải đối mặt với giới hạn của bản thân, và tìm kiếm một sức mạnh sâu xa hơn, một sự thấu hiểu toàn diện hơn. Hắn cần phải trở nên đủ mạnh mẽ, đủ thấu triệt Đạo, để khi Ma Quân Huyết Ảnh thực sự trỗi dậy, hắn có thể đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi.
Sau khi chứng kiến sự tàn phá và nỗi tuyệt vọng ở An Bình Thôn, Lục Trường Sinh tìm một U Cốc gần đó để tịnh tâm. Nơi đây là một thung lũng nhỏ, ẩn mình giữa những ngọn núi, được bao bọc bởi những cây cổ thụ cao lớn. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim đêm hót vọng từ xa, và tiếng gió thổi qua tán lá tạo nên một không gian yên tĩnh, thanh tịnh. Mùi cây cỏ dại và đất ẩm hòa quyện trong không khí, mang lại cảm giác bình yên đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với khung cảnh tan hoang mà hắn vừa chứng kiến. Buổi đêm buông xuống, sương đêm dày đặc bao phủ cả thung lũng, tạo nên một màn sương mờ ảo, huyền bí. Không khí lạnh lẽo thấm vào da thịt, nhưng lại giúp hắn giữ được sự tỉnh táo.
Lục Trường Sinh tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt lại. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển trong cơ thể hắn, ánh sáng mờ ảo bao quanh, tựa như một lớp màn bảo vệ vô hình. Nỗi tuyệt vọng của người dân và sự bất lực của các tán tu đã tạo ra một cơn sóng lớn trong lòng hắn, nhưng hắn không để nó cuốn trôi mình. Thay vào đó, hắn để Tàn Pháp Cổ Đạo hóa giải những cảm xúc tiêu cực đó, biến chúng thành động lực để củng cố đạo tâm. Hắn không tìm cách xua đuổi chúng, mà đón nhận, phân tích, và chuyển hóa. Đây là một phần của con đường tu hành của hắn – dung hợp với vạn vật, kể cả những nỗi đau khổ.
Trong không gian tĩnh mịch đó, Lục Trường Sinh bắt đầu độc thoại nội tâm. “Sức mạnh hủy diệt ấy, dù thời nào cũng có. Dù là ác thú nguyên thủy hay Ma Quân Huyết Ảnh, bản chất của sự tàn phá vẫn không thay đổi.” Hắn suy ngẫm về ý nghĩa của tu hành, về gánh nặng của trách nhiệm. “Nếu ta không thể hiểu rõ bản chất của Đạo, làm sao có thể bảo vệ được bất cứ ai? Đạo tâm ta có vững vàng đến mấy, nhưng nếu không thấu triệt cội nguồn của sự biến thiên, thì cũng chỉ như một cành cây đơn độc đứng giữa bão tố.”
Hắn nhớ lại lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về ‘người phá vỡ cục diện’, về Ma Quân Huyết Ảnh chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng. Những gì hắn chứng kiến ở An Bình Thôn khiến hắn nhận ra rằng, gốc rễ của tà ác sâu xa hơn một cá nhân, là một quy luật của sự mất cân bằng trong thiên địa. Điều này gợi ý rằng cuộc chiến sắp tới không chỉ là trận chiến giữa thiện và ác, mà còn là sự cân bằng lại Đạo nguyên thủy. Tàn Pháp Cổ Đạo phản ứng mạnh mẽ với nỗi tuyệt vọng, cho thấy khả năng của nó không chỉ là củng cố đạo tâm mà còn có thể tác động đến tinh thần, hóa giải những cảm xúc tiêu cực, có thể là chìa khóa để chống lại sự thao túng tâm lý của Ma Quân Huyết Ảnh.
“Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn,” hắn tự nhủ. “Con đường của ta, không phải là tránh né thế sự, mà là thấu hiểu thế sự để không bị nó trói buộc. Chỉ khi bản thân đủ vững chắc, đủ thấu triệt, mới có thể làm chỗ dựa cho người khác, mới có thể đối mặt với đại thế biến thiên mà bản tâm bất biến.”
Trong lúc thiền định sâu sắc, một đoạn ký ức cổ xưa, hay đúng hơn là một dấu hiệu linh quang, chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là hình ảnh mờ ảo về một ‘người gác kiếm’ đứng giữa một không gian hư vô, kiếm ý của người đó hòa vào thiên địa, nhưng lại không hề có sát khí, chỉ có sự bình yên và thấu triệt. Kế bên người đó, một ‘thư sinh cổ’ ngồi dưới gốc cây đại thụ, đọc một quyển sách không tên, ánh mắt uyên thâm như chứa đựng cả vũ trụ. Dường như, những bậc hiền triết này đã từng đi qua đây, đã từng để lại một thông điệp, một dấu ấn sâu sắc về sự kết nối giữa kiếm, sách, và Đạo. Manh mối này củng cố khả năng Lục Trường Sinh sẽ sớm gặp được Kiếm Lão Nhân hoặc Cổ Thư Sinh (hoặc di sản của họ) trong Vạn Cổ Khai Thiên, những người sẽ cung cấp tri thức quan trọng để hắn đối phó với cuộc khủng hoảng hiện tại.
Hắn hít thở sâu, cảm nhận hơi lạnh của sương đêm và linh khí nguyên thủy tràn vào cơ thể. Sự tĩnh lặng của U Cốc, kết hợp với sự vận chuyển của Tàn Pháp Cổ Đạo, đã giúp hắn hóa giải những cảm xúc nặng nề, biến chúng thành một ngọn lửa mới trong lòng. Ngọn lửa của sự kiên định, của ý chí tìm kiếm chân lý. Lục Trường Sinh không còn cảm thấy tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mới, mạnh mẽ hơn. Hắn biết rằng, con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách sẽ còn khắc nghiệt hơn nhiều. Nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc trong suy nghĩ của mình. Hắn đã tìm thấy một mục đích sâu sắc hơn, một sự kết nối giữa con đường tu hành của bản thân và gánh nặng của thiên hạ.
Hắn từ từ mở mắt. Đêm đã về khuya, sương vẫn còn dày đặc, nhưng trong lòng hắn, một tia sáng hy vọng đã bùng lên, rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tiếp tục đi, tìm kiếm những tri thức đã bị lãng quên, để tháo gỡ nút thắt trong lòng và để chuẩn bị cho trận chiến định mệnh sắp tới. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán,” nhưng Đạo, dù có biến thiên, vẫn luôn có con đường để tìm về bản nguyên. Lục Trường Sinh đứng dậy, bóng hắn đổ dài trong màn sương, một mình giữa thiên địa rộng lớn, nhưng đạo tâm hắn đã vững vàng hơn bao giờ hết. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.