Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 537: Huyễn Cảnh Diệt Thế: Lời Mời Gọi Của Tà Tâm

Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, không phải từ gió núi, mà từ sâu thẳm tâm hồn. Mùi ẩm mốc của nghi ngờ, mùi máu tưởng tượng, tất cả xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn buồn nôn. Hắn slumps xuống, không còn giữ được tư thế tĩnh tọa, ôm lấy đầu, khuôn mặt nhăn nhó vì đau khổ và giằng xé nội tâm. Đôi mắt hắn mở to, vô hồn nhìn vào khoảng không, không còn thấy ánh sáng vàng kim của Tàn Pháp Cổ Đạo, mà chỉ thấy một màn đêm đen kịt, vô tận, đầy vẻ tuyệt vọng và hoài nghi.

Sự cô độc của con đường mà hắn đã chọn, sự nặng nề của trách nhiệm mà hắn tự gánh vác, và sự chậm chạp đến mức vô vọng của Tàn Pháp Cổ Đạo, tất cả đã hợp lại thành một gánh nặng không tưởng, đè bẹp lấy tinh thần Lục Trường Sinh. Hắn cảm thấy mình đã đến giới hạn, đã kiệt sức.

Đạo tâm của hắn, vốn từng vững như bàn thạch, giờ đây đã xuất hiện những vết nứt sâu. Ma Quân Huyết Ảnh đã thành công trong việc gieo rắc hạt giống của sự hoài nghi và tuyệt vọng vào sâu thẳm tâm hồn hắn. Một cuộc chiến nội tâm trường kỳ, cam go hơn bất kỳ cuộc chiến nào trước đây, đã chính thức đẩy Lục Trường Sinh vào bờ vực của sự sụp đổ. Hắn không biết phải làm gì, không biết phải đi đâu. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận, dường như đang tan biến vào hư vô.

***

Trong mật thất tại Bạch Vân Quan, đêm đã khuya tàn, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khe cửa nhỏ, vẽ lên nền đá những vệt sáng bạc yếu ớt. Tiếng gió thổi qua các vách núi mây, ngân nga như một khúc ai ca, xa xăm vọng lại tiếng chuông gió thanh mảnh, như tiếng thở dài của thời gian. Mùi trầm hương thoảng nhẹ, cố gắng xua đi cái ẩm mốc của không khí và sự lạnh lẽo của nền đá, nhưng dường như tất cả sự thanh tịnh, yên bình ấy chỉ càng làm nổi bật lên cơn bão tố đang gào thét trong tâm hồn Lục Trường Sinh. Hắn nằm vật vã trên nền đá lạnh lẽo, cơ thể rã rời, mỗi thớ thịt như bị xé toạc, linh lực trong đan điền cuộn trào hỗn loạn, không ngừng va đập vào kinh mạch.

Tâm trí hắn giờ đây như một vùng hoang mạc khô cằn sau cơn bão tố, chỉ còn lại những tàn tích của niềm tin và sự cố chấp. Hắn dần lấy lại ý thức, đôi mắt lờ đờ, vô hồn nhìn lên trần nhà đá xám xịt. Cảm giác yên bình giả tạo của mật thất như một sự trêu ngươi, một sự chế giễu cho sự yếu đuối và bất lực của hắn. Cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo, vốn là điểm tựa duy nhất, giờ đây nằm lăn lóc bên cạnh, vô tri, im lặng, như một mảnh giấy cũ kỹ không còn giá trị. Lục Trường Sinh đưa tay, run rẩy chạm vào nó. Chất liệu thô ráp, cũ kỹ mang theo hơi thở của vạn cổ, nhưng không hề mang đến chút ấm áp, chút hy vọng nào.

"Đây là tận cùng sao? Con đường này... liệu có thực sự dẫn đến đâu?" Giọng nói nội tâm của hắn yếu ớt, lạc lõng trong không gian vô tận của tuyệt vọng. Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân như bị rút cạn sức lực, từng khớp xương kêu lên ken két như muốn vỡ vụn. Mồ hôi lạnh toát ra, thấm ướt đạo bào giản dị. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, mất đi mọi phương hướng, không biết phải bám víu vào đâu. Những lời lẽ của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn văng vẳng bên tai, xuyên thấu vào từng ngóc ngách của tâm trí, gặm nhấm niềm tin cuối cùng. "Ngươi đang nhìn thế giới sụp đổ mà không làm gì được. Sự kiên trì của ngươi chỉ là sự cố chấp ngu ngốc, là sự yếu đuối ngụy trang dưới danh nghĩa 'đạo tâm vững vàng'."

Từng câu, từng chữ như mũi kim độc, đâm sâu vào vết nứt trong đạo tâm hắn. Hắn thở dốc, đưa tay ôm lấy đầu, cố gắng xua tan những tiếng vọng kinh hoàng ấy, nhưng chúng càng lúc càng trở nên rõ ràng, chân thực hơn. Linh khí trong cơ thể vẫn tiếp tục hỗn loạn, không theo bất kỳ quy luật nào, không ngừng giày vò kinh mạch, khiến hắn đau đớn tột cùng. Hắn đã từng tin tưởng rằng đạo tâm của mình vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, nhưng giờ đây, chính đạo tâm ấy đang bị lung lay dữ dội, bị ăn mòn từ bên trong bởi chính những nỗi sợ hãi và hoài nghi của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút ánh sáng, một tia hy vọng trong màn đêm tuyệt vọng. Nhưng tất cả chỉ là một khoảng không đen kịt, vô tận. Hắn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, cô độc trên con đường mà hắn đã tự mình lựa chọn, cô độc trong cuộc chiến nội tâm mà chỉ mình hắn phải đối mặt. Không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, chỉ có một ý chí kiên định và một đạo tâm vững bền làm điểm tựa. Nhưng giờ đây, cả hai thứ ấy đều đang lung lay, chực chờ sụp đổ. Hắn không biết làm thế nào để vượt qua cơn bão tố này, không biết làm thế nào để tìm lại được chính mình.

Sự kiệt sức về thể xác hòa quyện với sự suy sụp về tinh thần, tạo nên một gánh nặng không thể chịu đựng nổi. Hắn đã đến giới hạn, đã kiệt sức. Cảm giác bất lực và vô dụng bủa vây, khiến hắn gần như muốn buông xuôi tất cả. Mùi trầm hương của mật thất, vốn tượng trưng cho sự thanh tịnh, giờ đây lại càng khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. Tiếng chuông gió xa xăm, vốn mang theo sự an lành, giờ lại như tiếng khóc than của thế giới đang chờ đợi hắn cứu vớt, nhưng hắn lại không thể làm gì. Lục Trường Sinh nằm đó, co ro trên nền đá lạnh, trong sự giằng xé tột cùng, giữa ranh giới của sự tỉnh táo và điên loạn, giữa hy vọng mong manh và tuyệt vọng vô bờ.

***

Ngay khi Lục Trường Sinh cố gắng tập trung, cố gắng bám víu vào sợi dây lý trí cuối cùng, giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh lại vang lên. Lần này, không còn là những lời chế giễu mơ hồ, mà trực tiếp dệt nên một chuỗi ảo ảnh sống động như thật, bao trùm toàn bộ tâm trí hắn, biến mật thất yên tĩnh thành một địa ngục trần gian.

Trước mắt hắn hiện ra cảnh Cửu Thiên Linh Giới tan hoang. Bầu trời nứt vỡ thành từng mảnh như gương vỡ, ánh sáng từ cửu thiên linh giới bị nuốt chửng bởi một màn đêm đen kịt, vô tận. Từng linh mạch khô cạn đến tận cùng, nứt toác thành những khe vực sâu thẳm, nuốt chửng mọi sự sống. Những dòng sông linh khí cuồn cuộn giờ chỉ còn là những con suối cạn, bùn lầy, nơi xác chết của linh thú và sinh linh chất chồng. Tiên Môn hùng vĩ, cao vời vợi, từng là biểu tượng của sức mạnh và quyền uy, giờ sụp đổ tan tành, những ngọn tháp ngọc thạch vỡ vụn, các pho tượng thần linh nứt toác, nhuốm đầy máu và bụi bẩn. Tà khí cuồn cuộn từ U Minh Cổ Địa và Ma Uyên dâng lên, như một cơn thủy triều đen tối nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.

Tiếng gió rít ghê rợn, không phải tiếng gió thổi qua mây, mà là tiếng gào thét của hàng triệu vong hồn bị tà khí xâm chiếm, tiếng kêu than xé lòng của vô số sinh linh đang giãy giụa trong đau đớn. Mưa máu rơi xối xả, nhuộm đỏ từng tấc đất, từng viên đá. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí bốc lên từ những thi thể chất chồng, mùi lưu huỳnh nồng gắt của ma hỏa, mùi đất ẩm thối rữa của sự hủy diệt xộc thẳng vào khứu giác, khiến Lục Trường Sinh buồn nôn và ghê tởm tột cùng.

Ảo ảnh không chỉ dừng lại ở Cửu Thiên Linh Giới hiện tại. Ma Quân Huyết Ảnh còn xâm nhập sâu hơn vào những ký ức, những cảm ngộ của Lục Trường Sinh về Vạn Cổ Khai Thiên. Kể cả những cảnh tượng thanh bình, hùng vĩ của kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn đã từng chiêm nghiệm, nơi linh khí dồi dào, sinh linh phồn thịnh, những vị thần linh sơ khai kiến tạo vũ trụ, giờ cũng bị tà khí nhuộm đen. Những ngọn núi thiêng bị ăn mòn, những dòng suối linh tuôn chảy giờ hóa thành sông máu. Những vị thần linh thời sơ khai, mang sức mạnh khai thiên tích địa, gục ngã trong vũng máu, ánh sáng trên thân thể họ bị ma khí dập tắt. Các biểu tượng của sự phồn thịnh nhất, của trật tự vĩ đại nhất, giờ đây chỉ còn là tàn tích bị ma khí ăn mòn, bị bóp méo thành những hình thù ghê rợn.

Mỗi hình ảnh là một nhát dao đâm thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh, khiến hắn cảm thấy bất lực và tuyệt vọng. Hắn tận mắt chứng kiến sự hủy diệt không thể cứu vãn, sự tàn phá không thể vãn hồi.

"Ngươi thấy không, Lục Trường Sinh? Đây là tương lai của thế giới, nếu ngươi cứ cố chấp với con đường chậm chạp và ngu xuẩn đó," giọng Ma Quân Huyết Ảnh vang vọng, trầm thấp, khàn khàn, đầy vẻ chế giễu và đắc ý. "Ngươi đã thấy sự hủy diệt của Vạn Cổ Khai Thiên, dẫu cho linh khí dồi dào, dẫu cho có những vị thần linh cường đại nhất. Bởi vì sức mạnh, sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý duy nhất, là thước đo tồn tại. Đạo của ngươi... chỉ là một trò cười trước đại kiếp!"

Lục Trường Sinh gầm nhẹ trong tâm trí, một tiếng gầm đầy đau đớn và phẫn nộ. "Không... không thể nào! Ta không thể chấp nhận!" Hắn cố gắng nhắm chặt mắt, cố gắng xua tan những ảo ảnh kinh hoàng ấy, nhưng chúng vẫn hiện rõ mồn một, như được khắc sâu vào linh hồn hắn. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm hắn trong một vực sâu không đáy. Hắn đã từng nghĩ rằng con đường của mình, tuy chậm chạp nhưng vững chắc, sẽ là nền tảng để đối phó với mọi tai ương. Nhưng giờ đây, trước cảnh tượng diệt thế này, tất cả những niềm tin ấy dường như đã sụp đổ.

Ma Quân Huyết Ảnh không ngừng gieo rắc thêm sự hoài nghi: "Ngươi cho rằng Tàn Pháp Cổ Đạo có thể cứu vãn được gì? Ngươi cho rằng những mảnh vụn của Đạo Vạn Cổ Khai Thiên có thể chống lại làn sóng hủy diệt? Nực cười! Ngươi chỉ đang lãng phí thời gian, lãng phí cơ hội cuối cùng để thực sự thay đổi cục diện. Ngươi đang đứng nhìn mọi thứ sụp đổ, và chính ngươi, bằng sự cố chấp ngu ngốc của mình, là kẻ đồng lõa với sự diệt vong đó!"

Những lời nói ấy không chỉ là sự chế giễu, mà còn là một đòn tấn công tâm lý cực kỳ hiểm độc. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn hủy diệt thế giới, mà còn muốn 'xây dựng lại' theo cách của hắn, và hắn muốn Lục Trường Sinh trở thành một phần trong kế hoạch đó, hoặc ít nhất là một công cụ phá hủy. Hắn đang thao túng nỗi sợ hãi lớn nhất của Lục Trường Sinh: nỗi sợ về sự vô dụng của bản thân, nỗi sợ không thể bảo vệ được những gì hắn trân trọng.

Lục Trường Sinh cảm nhận được áp lực khổng lồ đè nặng lên đạo tâm của mình. Hắn muốn phản bác, muốn gào thét rằng con đường của hắn không phải là vô nghĩa, nhưng mọi lời lẽ đều nghẹn lại trong cổ họng. Hắn thấy mình nhỏ bé và bất lực đến nhường nào trước những cảnh tượng hủy diệt ấy, và trước những lời lẽ sắc bén của Ma Quân Huyết Ảnh. Cái lạnh lẽo từ nền đá thấm sâu vào xương tủy, nhưng cái lạnh trong tâm hồn còn tê tái hơn vạn lần. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi mà chỉ cần một bước nữa, hắn sẽ đánh mất chính mình, đánh mất tất cả những gì hắn đã kiên trì gây dựng bấy lâu.

***

Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới cố gắng len lỏi qua làn mây mù dày đặc, chiếu rọi vào mật thất Bạch Vân Quan, nhuộm màu vàng nhạt lên nền đá xám. Tiếng gió thổi qua mây vẫn ngân nga, nhưng giờ đây, trong tai Lục Trường Sinh, nó như tiếng khóc than của hàng vạn sinh linh trong ảo ảnh, bị xen lẫn bởi giọng nói trầm thấp, đầy dụ dỗ của Ma Quân Huyết Ảnh. Mùi trầm hương thoang thoảng của mật thất bị át đi bởi mùi máu tanh, tử khí và lưu huỳnh trong ký ức ảo ảnh. Bên ngoài, mọi thứ vẫn thanh tịnh, nhưng bên trong tâm trí Lục Trường Sinh, là sự hỗn loạn cực độ, đầy áp lực, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra.

Ma Quân Huyết Ảnh nhận thấy sự lung lay đến tột cùng trong đạo tâm Lục Trường Sinh, hắn không bỏ lỡ cơ hội. Hắn đưa ra lời cám dỗ trực tiếp, một lối thoát khỏi sự bất lực và tuyệt vọng. Hắn hứa hẹn một sức mạnh cấp tốc, một con đường tắt để Lục Trường Sinh có thể 'xoay chuyển càn khôn', cứu vớt thế giới khỏi số phận thảm khốc mà hắn vừa chứng kiến. Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh trở nên dịu dàng, lôi cuốn một cách ghê rợn, như một người tình thì thầm những lời đường mật.

"Ngươi có thể cứu tất cả, Lục Trường Sinh. Ngươi có thể xoay chuyển càn khôn, ngăn chặn đại kiếp này, nếu ngươi chịu buông bỏ cái vỏ bọc 'chậm rãi' vô dụng đó đi," Ma Quân Huyết Ảnh thì thầm, giọng nói như len lỏi vào từng tế bào, từng ngóc ngách sâu kín nhất trong tâm hồn Lục Trường Sinh. "Trở thành một vị Vua, một kẻ thống trị, định đoạt số phận Cửu Thiên Linh Giới. Sức mạnh trong tay ta, có thể giúp ngươi làm điều đó, nhanh chóng, triệt để. Ngươi không cần phải kiên trì từng chút một, không cần phải đau khổ trong sự chậm chạp vô vọng của Tàn Pháp Cổ Đạo nữa. Chỉ cần một cái gật đầu, tất cả quyền năng sẽ thuộc về ngươi."

Hắn tiếp tục dụ dỗ, vẽ ra một viễn cảnh đầy rẫy quyền lực và vinh quang, nơi Lục Trường Sinh không còn là một tu sĩ vô danh, không còn là kẻ bị coi thường, mà là người duy nhất có khả năng định đoạt số phận, là vị cứu tinh vĩ đại. "Hãy nhìn vào những gì ngươi có thể đạt được, nếu ngươi chịu buông bỏ sự cố chấp ngu ngốc này. Ngươi có muốn thấy cảnh Vạn Cổ Khai Thiên một lần nữa bị hủy diệt không? Ngươi có muốn thấy Cửu Thiên Linh Giới chìm trong biển máu, mà chính ngươi lại bất lực đứng nhìn? Ta có thể trao cho ngươi sức mạnh để chấm dứt tất cả, để kiến tạo một trật tự mới, một kỷ nguyên mới, nơi ngươi là kẻ đứng đầu, là chúa tể."

Lời đề nghị này đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Lục Trường Sinh: sự vô dụng của bản thân trước đại họa, và khao khát bảo vệ chúng sinh. Hắn giằng xé nội tâm dữ dội, cảm giác như có hàng vạn mũi kim đang đâm vào trái tim mình. Linh khí trong đan điền hắn lại càng trở nên hỗn loạn, cuộn trào như một dòng sông mất đi dòng chảy, nhưng lần này không phải do yếu đuối, mà do sự đấu tranh quyết liệt giữa hai luồng tư tưởng đối lập.

"Sức mạnh... để cứu thế?" Lục Trường Sinh gầm nhẹ trong tâm trí, giọng nói yếu ớt, đầy sự giằng xé. "Nhưng cái giá... liệu có phải là bản thân ta?" Hắn biết rõ bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh, biết rõ sự xảo quyệt và độc ác của hắn. Sức mạnh mà hắn ban tặng chắc chắn không phải là vô điều kiện, mà sẽ đổi lấy chính bản chất, chính đạo tâm của hắn.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập dồn dập trong tâm trí, từng sợi tơ lý trí đang căng như dây đàn. Hắn nhớ lại con đường mình đã chọn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Hắn nhớ lại lời răn của mình: "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Nhưng liệu con đường này có còn ý nghĩa gì khi thế giới đang đứng trên bờ vực của sự diệt vong? Liệu sự kiên trì của hắn có phải chỉ là sự cố chấp ngu ngốc, như lời Ma Quân Huyết Ảnh đã nói?

Mồ hôi lạnh vẫn không ngừng tuôn ra, thấm ướt đạo bào. Lục Trường Sinh đưa tay, sờ vào cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo nằm lạnh lẽo trên nền đá. Từng đường vân trên cuộn cổ tịch thô ráp, cũ kỹ, nhưng ẩn chứa một sức nặng ngàn cân của thời gian và triết lý. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên một ngã rẽ định mệnh. Một bên là con đường quen thuộc, chậm chạp, đầy thử thách, nhưng chân thật và thuộc về chính hắn. Một bên là con đường tắt, đầy quyền lực và hứa hẹn, nhưng lại dẫn đến một vực thẳm mà hắn không thể nhìn thấy điểm cuối, nơi bản thân hắn có thể sẽ bị tha hóa, trở thành một Ma Vương khác, một công cụ cho kẻ thù.

Đôi mắt Lục Trường Sinh hé mở, không còn vẻ vô hồn của sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia sáng mờ nhạt của sự kiên định, dù mong manh. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nhủ. Hắn phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã này, giữa việc giữ vững Đạo tâm kiên định của mình, dù nó có vẻ chậm chạp và vô vọng, và áp lực cứu vớt chúng sinh bằng một phương cách mà hắn biết là sai trái. Cuộc chiến nội tâm này đã đẩy hắn đến giới hạn của sự chịu đựng, nhưng cũng buộc hắn phải nhìn thẳng vào bản chất của Đạo mà hắn theo đuổi, và bản chất của chính mình.

Ma Quân Huyết Ảnh chờ đợi, giọng nói trầm thấp như tiếng chuông từ cõi sâu thẳm nhất của địa ngục, vang vọng trong tâm trí hắn: "Lục Trường Sinh, lựa chọn của ngươi sẽ định đoạt tất cả. Ngươi chọn sự hủy diệt, hay ngươi chọn quyền năng để kiến tạo một kỷ nguyên mới? Ta tin rằng ngươi sẽ không muốn nhìn thấy Vạn Cổ Khai Thiên một lần nữa bị hủy diệt, phải không?"

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn vẫn nằm đó, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo, như đang tìm kiếm một lời giải đáp cuối cùng từ chính bản thân mình. Hắn biết, khoảnh khắc này, một quyết định sẽ được đưa ra, một quyết định có thể thay đổi vận mệnh của cả Cửu Thiên Linh Giới, và của chính hắn. Đạo tâm của hắn, dù đã xuất hiện những vết nứt sâu, vẫn cố gắng bám víu lấy những nguyên tắc cuối cùng, những sợi dây liên kết với cái "tôi" chân thật của hắn. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và tiếng chuông gió xa xăm vẫn tiếp tục ngân vang, như đang đếm ngược thời gian cho một lựa chọn định mệnh.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free