Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 538: Ngã Ba Đường Của Đạo Tâm: Căn Nguyên Và Cứu Thế

Sự tĩnh mịch của mật thất Bạch Vân Quan không thể xoa dịu bão tố trong lòng Lục Trường Sinh. Hắn vẫn nằm đó, từng thớ thịt rã rời như vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ, nhưng không phải bằng kiếm pháp hay thần thông, mà bằng ý chí và đạo tâm. Vết mồ hôi lạnh đã khô trên trán, nhưng cảm giác kiệt quệ vẫn len lỏi khắp châu thân. Trong tâm trí hắn, những lời lẽ đầy ma lực của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn vang vọng, như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm, chế giễu sự chậm chạp, sự vô dụng của Tàn Pháp Cổ Đạo và vẽ ra viễn cảnh diệt vong của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn đã từ chối con đường tắt đầy quyền năng mà Ma Quân Huyết Ảnh hứa hẹn, nhưng sự giằng xé vẫn không ngừng gặm nhấm.

“Ngươi còn có thể kiên trì bao lâu nữa? Hay cứ để thế giới này hủy diệt trong sự 'thanh tịnh' của ngươi?” Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của Ma Quân Huyết Ảnh lại vang lên, không phải bằng âm thanh mà bằng một luồng ý niệm sắc lạnh, xuyên thấu thẳng vào linh hồn Lục Trường Sinh. “Ngươi nhìn xem, linh khí đang hỗn loạn, tà đạo trỗi dậy, cổ di tích thức tỉnh mang theo những tai ương chưa từng có. Ngươi nghĩ, với tốc độ ốc sên của cái thứ Cổ Đạo tàn phế ấy, ngươi sẽ làm được gì? Chẳng lẽ ngươi muốn trở thành một kẻ bất lực, chỉ biết đứng nhìn chúng sinh lầm than, rồi tự an ủi mình bằng cái gọi là 'Đạo tâm kiên cố' đó sao?”

Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. Mật thất vẫn chìm trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn linh thạch, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm tàn. Hắn đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn về phía cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo đang nằm lạnh lẽo trên nền đá. Từng đường vân trên tấm da thú cũ kỹ, từng nét chữ cổ xưa như ẩn chứa một sức mạnh vô hình, một triết lý sâu xa mà hắn đã dốc hết tâm lực để truy cầu. Nó không phải là một công pháp cường đại, không mang lại sức mạnh bùng nổ, nhưng nó là cội nguồn của sự ổn định, là nền tảng của đạo tâm.

“Tu thân... cứu thế... liệu có phải là hai con đường đối lập?” Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã hàng ngày đấu tranh với chính mình. Hắn đã từng tin rằng, chỉ khi bản thân mình vững vàng, đạo tâm kiên cố, mới có thể thực sự đối mặt với đại thế. Nhưng giờ đây, trước những viễn cảnh diệt thế mà Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc, trước tiếng kêu gào thảm thiết của chúng sinh trong ảo ảnh, niềm tin ấy đang lung lay dữ dội. Liệu sự kiên trì của hắn có phải là ích kỷ, là trốn tránh trách nhiệm? Hay nó là con đường duy nhất để giữ vững bản ngã, tránh khỏi bị tha hóa?

Hắn cố gắng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, hy vọng tìm thấy sự bình yên. Nhưng linh khí trong đan điền vẫn hỗn loạn, không còn sự thông suốt như trước. Mỗi lần vận chuyển, hắn lại cảm thấy một áp lực vô hình đè nén, một sự mệt mỏi từ sâu thẳm linh hồn. Việc lĩnh hội 'căn nguyên' của Đạo từ kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên là một quá trình cực kỳ gian nan, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và một đạo tâm không chút tì vết. Nhưng giờ đây, đạo tâm hắn đã bị lung lay, bị nghi ngờ gặm nhấm, bị tuyệt vọng bao trùm. Hắn cảm thấy mình đang đứng giữa một vực sâu: một bên là con đường chậm chạp, nội tại của hắn, con đường mà hắn đã chọn và tin tưởng; một bên là tiếng gọi cấp bách từ thế giới đang bị hủy diệt, tiếng gọi của trách nhiệm và sự cứu rỗi.

“Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán.” Hắn nhớ lại câu nói ấy, một triết lý mà hắn luôn khắc sâu. Tâm hắn lúc này, phức tạp hơn bất cứ điều gì trong Cửu Thiên Linh Giới. Hắn không muốn trở thành công cụ cho Ma Quân Huyết Ảnh, không muốn đánh đổi đạo tâm để lấy sức mạnh. Nhưng hắn cũng không muốn nhìn thế giới này sụp đổ trong sự bất lực của mình. Cuộc chiến nội tâm này đã đẩy hắn đến giới hạn của sự chịu đựng, nhưng cũng buộc hắn phải nhìn thẳng vào bản chất của Đạo mà hắn theo đuổi, và bản chất của chính mình. Sự cô độc của một người tu hành đi ngược dòng là vô cùng lớn, và gánh nặng của niềm tin đang đè nặng lên vai hắn.

Hắn quyết định không thể tiếp tục bế quan một mình trong mật thất này nữa. Sự tĩnh mịch chỉ khiến những tiếng vọng trong tâm trí trở nên rõ ràng hơn, những ảo ảnh trở nên sống động hơn. Hắn cần một sự thay đổi, một lời giải đáp, hoặc ít nhất là một góc nhìn khác. Hắn cần thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của suy nghĩ này.

Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy. Từng khớp xương kêu răng rắc, cơ thể hắn run rẩy vì kiệt sức. Dáng người hắn hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai phi thường. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, nay lại ánh lên sự hoang mang. Hắn thu dọn đơn giản, chỉ mang theo cuộn Tàn Pháp Cổ Đạo và vài thứ vật dụng thiết yếu. Bộ đạo bào vải thô màu xám, tuy đơn giản nhưng vẫn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường thường thấy ở hắn. Hắn bước ra khỏi mật thất, ánh mắt kiên định hơn dù cơ thể vẫn mệt mỏi. Mục tiêu của hắn lúc này đã rõ ràng: tìm kiếm sự khai sáng. Và trong Cửu Thiên Linh Giới này, có lẽ không ai có thể cho hắn lời khuyên thấu đáo hơn Kiếm Lão Nhân, người đã từng trải qua vô số thăng trầm và đạt đến cảnh giới 'kiếm đạo hợp nhất'. Hắn cần một người có đạo tâm vững như bàn thạch để dẫn lối, để giúp hắn nhìn rõ con đường giữa mây mù hoang mang này.

***

Con đường núi dẫn đến Vạn Kiếm Sơn Trang quanh co uốn lượn giữa những ngọn núi hùng vĩ, vươn cao chọc trời, tựa như những thanh kiếm khổng lồ đâm thẳng vào tầng mây. Linh khí nơi đây thuần khiết và sắc bén, khác hẳn với sự thanh tịnh mang tính ẩn dật của Bạch Vân Quan. Nắng nhẹ trải dài trên những thảm thực vật xanh mướt, những cây cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây phủ đầy rêu phong và dấu ấn thời gian. Gió thổi vù vù qua khe núi, mang theo tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim hót xa xa, tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, hùng vĩ. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ dại, đôi khi còn thoang thoảng mùi kim loại từ lò rèn của Vạn Kiếm Sơn Trang ở phía xa, tất cả đều gợi lên một cảm giác nguyên sơ nhưng cũng đầy khắc nghiệt.

Lục Trường Sinh chậm rãi bước đi trên con đường đá gồ ghề. Từng bước chân hắn dường như đang cố gắng xua tan những ám ảnh còn vương vấn trong tâm trí. Hắn nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, từng thảm cỏ, từng dòng suối nhỏ chảy xiết, từng vách đá dựng đứng. Trong đầu hắn, hình ảnh những viễn cảnh diệt thế mà Ma Quân Huyết Ảnh đã vẽ ra lại hiện lên, những ngọn núi hùng vĩ này bị xé toạc, những dòng suối hóa thành biển máu, những cây cổ thụ khô héo mục ruỗng. Sự tương phản giữa hiện thực yên bình và ảo ảnh tàn khốc khiến hắn càng thêm bối rối.

“Nếu Đạo là căn nguyên, vậy căn nguyên đó có ý nghĩa gì khi vạn vật đều bị hủy diệt?” Lục Trường Sinh tự vấn, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, hòa vào tiếng gió. Hắn biết rằng Tàn Pháp Cổ Đạo tập trung vào việc củng cố gốc rễ, vào sự bền vững của đạo tâm, vào việc lĩnh hội căn nguyên của vạn vật. Nhưng nếu không có 'vạn vật' để tồn tại, thì cái 'căn nguyên' ấy liệu còn có giá trị gì? Ma Quân Huyết Ảnh đã đúng khi nói rằng con đường của hắn quá chậm chạp, không thể ứng phó với đại thế đang biến động dữ dội. Nhưng liệu con đường nhanh chóng, con đường của sức mạnh cấp tốc, có phải là giải pháp?

Hắn nhớ lại lời hứa hẹn của Ma Quân Huyết Ảnh về việc trở thành 'vua của kỷ nguyên mới', về việc 'kiến tạo một trật tự mới'. Nghe có vẻ hấp dẫn, nhưng hắn hiểu rõ bản chất của ma đạo. Sự kiến tạo đó chắc chắn sẽ dựa trên sự hủy diệt, trên xương máu của vô số sinh linh, và bản thân hắn sẽ trở thành một con rối, một công cụ cho dã tâm của kẻ khác.

“Ma Quân nói ta ích kỷ, nhưng nếu không có nền tảng vững chắc, thì 'cứu thế' chỉ là ngọn lửa thoáng qua.” Lục Trường Sinh lắc đầu nhẹ, xua đi những ý nghĩ tiêu cực. Hắn không phủ nhận tầm quan trọng của việc cứu thế, của việc bảo vệ chúng sinh. Đó là một phần trách nhiệm của một tu sĩ, một phần của 'Đạo'. Nhưng hắn không muốn đánh mất bản ngã của mình, không muốn trở thành một kẻ mà hắn không thể nhận ra trong quá trình đó.

Mỗi bước chân, hắn đều cố gắng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo một cách bản năng. Linh khí trong đan điền vẫn chưa hoàn toàn bình ổn, nhưng những luồng khí tức cổ xưa từ Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn chậm rãi chảy qua kinh mạch, xoa dịu những xao động trong tâm trí hắn. Nó không mang lại cảm giác mạnh mẽ, không có sự đột phá tức thời, nhưng nó lại mang đến một cảm giác quen thuộc, một sự an ủi nhẹ nhàng. Giống như một dòng suối nhỏ chảy qua sa mạc khô cằn, nó không thể ngay lập tức biến sa mạc thành ốc đảo, nhưng nó lại là nguồn sống duy nhất, bền bỉ và kiên trì. Hắn cảm nhận được sự kết nối giữa bản thân và những cây cổ thụ, những tảng đá, những dòng suối trên con đường này. Vạn vật hữu linh, và trong mỗi linh vật đều ẩn chứa một 'Đạo' riêng. Vậy 'Đạo' của hắn, con đường 'chậm chạp' này, liệu có phải là một loại 'Đạo' khác, một loại 'Đạo' cần thiết cho sự bền vững, chứ không phải chỉ là sức mạnh nhất thời?

Ánh mắt hắn trầm tư, nhìn về phía xa, nơi những đỉnh núi mờ ảo trong sương chiều, nơi Vạn Kiếm Sơn Trang ẩn mình. Hắn hy vọng Kiếm Lão Nhân, với kinh nghiệm và sự thấu hiểu sâu sắc về 'Đạo', có thể giúp hắn tìm ra câu trả lời, hoặc ít nhất là chỉ cho hắn một hướng đi giữa ngã ba đường của đạo tâm này. Gánh nặng trên vai hắn vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng, mà là một khát khao mãnh liệt muốn tìm ra chân lý, muốn hiểu rõ hơn về con đường mà hắn đã chọn.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả vòm trời và những đỉnh núi, Lục Trường Sinh cuối cùng cũng đến được Vạn Kiếm Sơn Trang. Các công trình bằng đá xanh vững chãi, mang phong cách cổ điển nhưng sắc bén như kiếm, hiện ra uy nghi giữa cảnh núi non hùng vĩ. Tiếng kiếm reo vang, tiếng hô của đệ tử luyện kiếm vẫn vọng lại từ những sân luyện võ, hòa cùng tiếng nước suối chảy xiết và tiếng gió thổi vù vù qua các vách đá. Mùi kim loại từ lò rèn, mùi đá núi, và cả mùi mồ hôi của người luyện võ tạo nên một bầu không khí hào hùng, cương trực, linh khí nơi đây sắc bén như lưỡi kiếm, hoàn toàn khác biệt với sự thanh tịnh của Bạch Vân Quan hay sự nguyên sơ của đường núi.

Lục Trường Sinh không mất nhiều thời gian để tìm thấy Kiếm Lão Nhân. Vị lão nhân tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt sắc bén như kiếm, đang ngồi thiền trên một vách đá cheo leo, hướng về phía mặt trời lặn. Hắn mặc một bộ áo vải thô giản dị, hòa mình vào cảnh vật xung quanh, tựa như một phần của ngọn núi, của thiên địa.

Khi Lục Trường Sinh đến gần, Kiếm Lão Nhân khẽ mở mắt. Ánh mắt sâu thẳm của lão không hề có chút kinh ngạc nào, như thể lão đã biết trước sự xuất hiện của hắn. Không một lời chào hỏi, Kiếm Lão Nhân chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Lục Trường Sinh ngồi xuống.

Lục Trường Sinh không chần chừ. Hắn quỳ xuống trước mặt Kiếm Lão Nhân, trong lòng chất chứa bao nỗi niềm. Hắn không nói vòng vo, mà trình bày thẳng thắn những hoài nghi và bế tắc của mình.

“Tiền bối,” Lục Trường Sinh cất tiếng, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sự chân thành, “vãn bối có điều nghi hoặc... Ma Quân Huyết Ảnh nói Tàn Pháp Cổ Đạo quá chậm chạp, không thể cứu vãn đại thế. Hắn cám dỗ vãn bối bằng sức mạnh cấp tốc, bằng con đường 'vua của kỷ nguyên mới'. Vãn bối không chấp nhận lời cám dỗ đó, nhưng tâm trí vẫn còn hoang mang... Rốt cuộc, Đạo của vãn bối, liệu có ý nghĩa gì khi thế giới này sụp đổ?”

Kiếm Lão Nhân lắng nghe, đôi mắt khép hờ, không biểu lộ cảm xúc gì. Chỉ khi Lục Trường Sinh nói xong, lão mới chậm rãi mở mắt, ánh mắt thâm thúy như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ.

“Ngươi đã thấy Vạn Cổ Khai Thiên...” Kiếm Lão Nhân cất tiếng, giọng nói tự nhiên nhưng mang theo một sức nặng khó tả, “vậy ngươi thấy gì ở đó? Linh khí dồi dào, vạn vật phồn thịnh, nhưng có phải vạn vật đều an bình?”

Lục Trường Sinh giật mình. Hắn đã từng được chứng kiến những mảnh ký ức về kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên, một thời đại mà linh khí dồi dào đến mức khó tin, nơi các chủng tộc cường đại thi nhau tranh hùng. Nhưng ngay cả trong thời kỳ thịnh vượng đó, vẫn tồn tại những cuộc chiến tranh, những sự hủy diệt, những âm mưu và dã tâm. Linh khí dồi dào không đồng nghĩa với sự an bình vĩnh cửu. Sự hùng mạnh cũng không ngăn được sự tàn lụi.

“Linh khí dồi dào, vạn vật cường thịnh, nhưng... vẫn có hỗn loạn, vẫn có những mầm mống diệt vong, tiền bối,” Lục Trường Sinh đáp, cảm giác như một bức màn mỏng đang dần được vén lên trong tâm trí.

Kiếm Lão Nhân khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía mặt trời đang khuất dần sau rặng núi. “Đúng vậy. Ngay cả khi thế giới đạt đến đỉnh cao của sức mạnh, nếu bản tâm của sinh linh không vững, thì sự sụp đổ vẫn là điều tất yếu. Sức mạnh, tự nó, không phải là lời giải cho tất cả.”

Lão quay đầu lại, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, ánh mắt như xuyên thấu tâm can hắn. “Một thanh kiếm, muốn sắc bén, cần thời gian tôi luyện. Ngươi muốn cứu thế bằng một thanh kiếm chưa đủ sắc, hay một thanh kiếm đã đứt gãy? Con đường của Ma Quân Huyết Ảnh mang lại sức mạnh cấp tốc, nhưng đó là thanh kiếm được rèn bằng tà khí, sắc bén nhưng dễ dàng bị gãy nát, và có thể phản phệ chính người cầm nó. Con đường của ngươi, Tàn Pháp Cổ Đạo, là con đường tôi luyện căn nguyên, rèn giũa bản chất. Nó chậm, nhưng bền chắc. Một thanh kiếm được rèn từ tinh túy của đất trời, tôi luyện qua ngàn vạn năm, dù không phô trương ánh sáng chói lòa, nhưng lại có thể đoạn vật, vạn pháp bất xâm.”

Lời nói của Kiếm Lão Nhân như sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lục Trường Sinh, nhưng không phải để hủy diệt, mà để khai sáng. Hắn đã luôn tập trung vào sự 'chậm chạp' của Tàn Pháp Cổ Đạo mà quên đi bản chất 'căn nguyên' và 'bền vững' của nó. Hắn đã nhìn vào 'hiệu quả' trước mắt mà bỏ qua 'tính chất' lâu dài. Ma Quân Huyết Ảnh muốn hắn trở thành một thanh kiếm sắc bén nhưng dễ gãy, một công cụ cho dã tâm của hắn. Nhưng Kiếm Lão Nhân lại chỉ ra rằng, điều cần thiết không phải là sức mạnh nhất thời, mà là một đạo tâm kiên cố, một nền tảng vững chắc để thực sự đối mặt với đại thế.

“Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn,” Lục Trường Sinh lẩm bẩm, nhớ lại lời răn của chính mình. Giờ đây, hắn hiểu rõ hơn ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Con đường của hắn, dù chậm, nhưng là con đường chân thật, con đường của chính hắn. Nó không phải là sự trốn tránh, mà là sự chuẩn bị, là sự tôi luyện để trở thành một thanh kiếm thực sự có thể định hướng vạn vật, chứ không phải chỉ là chém giết.

Kiếm Lão Nhân nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên một tia tán thưởng. “Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Đạo của ngươi là căn nguyên. Nếu căn nguyên đã vững, thì dù ngọn gió có lớn đến đâu, cây cũng không dễ dàng bị bật gốc.” Lão không nói thêm, chỉ khẽ nhắm mắt lại, lại chìm vào trạng thái thiền định, như một pho tượng đá hòa vào cảnh hoàng hôn.

Lục Trường Sinh vẫn quỳ đó, nhưng trong lòng hắn, bão tố đã bắt đầu lắng xuống, nhường chỗ cho một sự bình yên lạ thường. Hắn không còn hoang mang tột độ, không còn giằng xé giữa hai con đường. Lời nói của Kiếm Lão Nhân đã giúp hắn nhìn rõ hơn bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo, và vị trí của nó trong đại thế. Tu hành vì bản thân, củng cố đạo tâm, không phải là ích kỷ, mà là nền tảng vững chắc để có thể tu hành vì thiên hạ một cách bền vững. Một ngọn lửa bùng cháy nhanh chóng có thể rực rỡ, nhưng một ngọn lửa được nuôi dưỡng từ gốc rễ, dù chậm, nhưng sẽ cháy mãi. Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, chính là ngọn lửa ấy.

Một tia hy vọng le lói, chiếu rọi vào sâu thẳm tâm hồn hắn. Cuộc chiến nội tâm vẫn chưa kết thúc hoàn toàn, nhưng hắn đã tìm thấy một điểm tựa mới, một sự khai sáng để tiếp tục con đường đã chọn. Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Kiếm Lão Nhân, ánh mắt đã trở lại vẻ trầm tĩnh vốn có, nhưng sâu sắc hơn, kiên định hơn. Hắn biết mình phải làm gì tiếp theo.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free