Cửu thiên linh giới - Chương 582: Lời Dụ Ngọt Ngào: Huyết Ảnh Ma Quân Và Thiên Hạ Thái Bình Ảo Ảnh
Lục Trường Sinh đứng dậy. Động tác của hắn nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy, không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Không có sự vội vã, không có sự lo lắng, chỉ có một sự điềm tĩnh tuyệt đối. Khí tức của hắn đã hoàn toàn nội liễm, không một chút dao động hay năng lượng ngoại phóng. Nếu có một cường giả đứng gần, họ sẽ không cảm nhận được bất kỳ sức mạnh bùng nổ nào từ hắn, mà chỉ là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự uyên thâm, bao la như vực sâu không đáy, khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.
Hắn nhìn về phía trung tâm Huyết Ảnh Cung, nơi Ma Quân Huyết Ảnh đang quằn quại cố gắng chữa trị những vết thương từ phản phệ. Không có sự thù hận trong ánh mắt hắn, cũng không có sự thương hại. Chỉ có sự thấu hiểu, và một ý niệm kiên định hiện rõ trong tâm trí hắn. Lục Trường Sinh đã hoàn toàn chuyển mình. Hắn sẽ không còn là một người chỉ phòng thủ hay ẩn mình, mà sẽ chủ động hành động, mang theo triết lý 'Đạo của mình' để đối mặt với đại thế. Cuộc chiến không còn chỉ là sống còn, mà là sự đối đầu giữa hai con đường, hai triết lý về Đạo.
Lục Trường Sinh nhẹ nhàng vươn tay. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển, không phải để tấn công, mà để thăm dò, để cảm nhận những điểm yếu nhất của kết giới phòng ngự trong Huyết Ảnh Cung. Từng sợi linh lực thanh tịnh của Tàn Pháp Cổ Đạo như những tia sáng vô hình, len lỏi qua từng kẽ hở của tà khí, từng mạch pháp trận, tìm kiếm những chỗ đứt gãy, những nơi yếu ớt nhất. Hắn không vội vã, mà như một thợ săn kiên nhẫn, chuẩn bị cho một đòn quyết định. Mỗi nhịp thở của hắn đều đều, mỗi chuyển động đều ẩn chứa sự tinh tế của Đạo.
Trong khoảnh khắc ấy, không còn nghi ngờ gì nữa, Lục Trường Sinh đã sẵn sàng. "Thời khắc này... đã đến." Hắn thì thầm, chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, lời nói mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển, một ý chí kiên định đã được tôi luyện qua vô vàn thử thách. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của Lục Trường Sinh, giờ đây, đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn đứng giữa căn phòng giam u ám của Huyết Ảnh Cung, nơi những bức tường đá đen sẫm mang theo vô số dấu vết của sự luyện hóa tà pháp, nơi các họa tiết đầu lâu và xương chéo ẩn hiện trong ánh sáng đỏ máu mờ ảo. Không khí vẫn đặc quánh mùi tử khí, mùi lưu huỳnh và mùi thảo dược tà ác, tạo thành một hỗn hợp khiến bất kỳ tu sĩ chính đạo nào cũng phải nhíu mày. Tiếng gió rít ghê rợn từ những kẽ nứt của kiến trúc gothic vọng lại, hòa cùng tiếng kêu than yếu ớt của những linh hồn bị giam cầm đâu đó trong cung điện, và cả tiếng pháp khí tà ác va chạm vọng từ xa. Tất cả đều là những âm thanh quen thuộc của nơi này, nhưng trong tai Lục Trường Sinh, chúng chỉ còn là những thanh âm vô nghĩa, không thể lay chuyển tâm thần hắn.
Hắn vươn tay, không phải là một động tác hữu hình, mà là một ý niệm thuần túy, điều khiển Tàn Pháp Cổ Đạo len lỏi vào các kết giới vô hình đang bao bọc phòng giam, bảo vệ Huyết Ảnh Cung. Các tia linh lực thanh tịnh của Tàn Pháp Cổ Đạo, trong mắt người thường là vô hình, nhưng trong cảm nhận của Lục Trường Sinh, chúng là những dòng chảy tinh tế, nhẹ nhàng lách qua từng tầng ma khí, từng lớp trận pháp. Hắn không phá vỡ, không đối kháng, mà chỉ là thăm dò, như dòng nước tìm kẽ hở giữa những tảng đá. Hắn muốn hiểu rõ cấu trúc của Huyết Ảnh Cung, bản chất của từng mạch pháp trận, từng điểm yếu, từng khe nứt trong bức tường phòng ngự kiên cố này. Mỗi một sợi linh lực của hắn chạm vào kết giới đều như một mũi kim thăm dò, truyền về những thông tin chi tiết về sự vận hành của tà trận, về cường độ của ma khí, về cả những vết rạn nứt vô hình mà sự phản phệ từ thất bại của ảo cảnh trước đã gây ra cho Ma Quân Huyết Ảnh.
Bỗng nhiên, giữa lúc hắn đang tập trung cao độ, một luồng thần niệm không hề tà ác, trái lại, cực kỳ ôn hòa, tràn ngập sự bình yên, tựa như làn gió xuân thổi qua, bao trùm lấy hắn. Nó không mang theo một chút sát khí, không có sự cưỡng ép hay uy hiếp nào. Nó chỉ đơn thuần là một lời mời gọi, một sự vuốt ve nhẹ nhàng, cuốn hắn vào một không gian ý thức mới, không có cảnh tượng Huyết Ảnh Cung u ám, mà chỉ có sự tĩnh lặng và thanh tịnh đến lạ lùng.
Lục Trường Sinh đứng yên, đôi mắt đen láy vẫn mở, nhưng tâm thần đã lơ lửng giữa một không gian khác. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, những sợi linh lực thanh tịnh đan xen vào nhau, tạo thành một lá chắn vô hình, bảo vệ tâm thần hắn khỏi sự xâm nhập, đồng thời cũng như một bộ lọc, phân tích bản chất của luồng thần niệm này. Hắn không chống cự lại sự lôi kéo, mà chỉ giữ vững bản thân, quan sát. Đây là một chiến thuật mới, hắn nhận ra. Ma Quân Huyết Ảnh, sau khi thất bại với những ảo cảnh kinh hoàng và đau khổ, đã chuyển sang dùng sự cám dỗ ngọt ngào, dùng sự bình yên giả tạo.
*Đây là... sự thay đổi chiến thuật sao?* Lục Trường Sinh tự hỏi trong tâm trí, không một chút dao động. Hắn biết Ma Quân Huyết Ảnh không dễ dàng bỏ cuộc, nhưng việc thay đổi cách thức công kích nhanh đến vậy, lại chuyển từ nỗi sợ hãi sang sự quyến rũ, thật sự nằm ngoài dự đoán thông thường. Luồng thần niệm kia càng lúc càng trở nên rõ ràng, trong trẻo, mang theo một âm hưởng du dương, như tiếng suối reo từ một nơi xa xôi, yên bình.
Và rồi, một giọng nói vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh, không còn khàn khàn hay gầm gừ như trước, mà du dương, đầy từ tính, như lời ca của một vị thần: *Ngươi đã thấy sự hỗn loạn, sự mục ruỗng của thế gian này. Ngươi đã chứng kiến những bi kịch. Ngươi đã trải qua những nỗi đau, những mất mát mà Đạo thống đã gây ra cho vạn linh. Nhưng liệu ngươi có dám tưởng tượng một thế giới không còn tất cả những điều đó? Một thế giới nơi không còn chiến tranh, không còn tranh giành, không còn sinh lão bệnh tử, không còn những khổ đau chồng chất?*
Tiếng nói ấy như một làn khói nhẹ nhàng, bao bọc lấy tâm thức Lục Trường Sinh, cố gắng len lỏi vào sâu nhất trong Đạo Tâm hắn. Nhưng Đạo Tâm hắn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Tàn Pháp Cổ Đạo như một bức tường thành kiên cố, lọc bỏ mọi tạp niệm, chỉ cho phép những thông tin thuần túy nhất đi vào, để Lục Trường Sinh có thể phân tích mà không bị ảnh hưởng. Hắn vẫn đứng đó, trong căn phòng giam của Huyết Ảnh Cung, thân thể bất động, nhưng tâm thần đã bước vào một cảnh giới khác.
Trong ảo cảnh ý thức, Lục Trường Sinh thấy mình đứng trên đỉnh một ngọn núi cao vời vợi, một ngọn núi mà đỉnh của nó chạm tới những tầng mây trắng bồng bềnh, rực rỡ dưới ánh sáng vàng kim vĩnh cửu. Dưới chân hắn là toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới được tái tạo lại theo một cách hoàn mỹ đến khó tin. Không có những vết sẹo chiến tranh, không có những dòng sông máu, không có những hoang tàn đổ nát. Thay vào đó, là những thành trì nguy nga tráng lệ, được xây dựng bằng ngọc thạch và vàng ròng, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng không bao giờ tắt. Những khu rừng cổ thụ vươn mình xanh tốt, linh khí ngưng tụ thành sương mù mờ ảo, huyền ảo như tiên cảnh. Những dòng sông linh khí cuộn chảy êm đềm, tiếng suối reo róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên.
Trên bầu trời, những đám mây trắng bay lượn nhẹ nhàng, thỉnh thoảng lại có những cầu vồng rực rỡ xuất hiện, vắt ngang qua không gian, mang theo những sắc màu lung linh, huyền ảo. Hắn có thể nhìn thấy vô số sinh linh, từ phàm nhân đến tu sĩ, tất cả đều sống trong an lạc, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc và sự mãn nguyện. Không có sự tranh giành, không có sự đấu đá, không có những ánh mắt đầy tham lam hay đố kỵ. Mọi người đều sống trong hòa thuận, tôn trọng lẫn nhau, và dường như không có bất kỳ một nỗi đau khổ hay bi kịch nào tồn tại trong thế giới này. Mùi hương ngọt ngào của hoa tiên thoang thoảng trong gió, kết hợp với hương đất trời trong lành, tạo nên một cảm giác thư thái đến tuyệt đối.
Bên cạnh Lục Trường Sinh, Ma Quân Huyết Ảnh xuất hiện. Hắn không còn hình hài ma quái, xương xẩu, với đôi mắt đỏ ngầu và bộ áo choàng đen ghê rợn nữa. Giờ đây, Ma Quân Huyết Ảnh là một bóng hình uy nghi, cao lớn, mặc một bộ trường bào trắng tinh khiết, tỏa ra khí chất của một vị thần khai sáng, một đấng tạo hóa. Khuôn mặt hắn thanh thoát, đôi mắt sáng rực như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ, toát lên sự thông tuệ và lòng từ bi vô hạn. Mái tóc đen dài của hắn buông xõa tự nhiên, không một chút vẻ tà ác. Hắn đứng đó, tựa như là hiện thân của trật tự và hòa bình, một hình ảnh hoàn toàn đối lập với những gì Lục Trường Sinh từng biết về hắn.
Ma Quân Huyết Ảnh khẽ phất tay, chỉ về phía cảnh tượng hoàn mỹ đang trải dài dưới chân núi. Giọng nói của hắn vẫn du dương, đầy từ tính, nhưng giờ đây còn chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối vào quyền năng của mình, như thể hắn chính là người đã kiến tạo nên tất cả: *Hãy nhìn xem, Lục Trường Sinh. Đây là Thiên Hạ Thái Bình mà ta sẽ kiến tạo. Một trật tự vĩnh cửu. Mọi sinh linh đều sống trong an lạc, không còn đau khổ, không còn tranh giành. Ngươi thấy đó, chỉ cần một ý chí đủ mạnh, một quyền năng tuyệt đối, ta có thể định đoạt tất cả.*
Lục Trường Sinh im lặng quan sát. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, không một chút biểu lộ cảm xúc. Hắn lắng nghe từng lời của Ma Quân Huyết Ảnh, cảm nhận từng làn sóng năng lượng bình yên, từng mùi hương ngọt ngào, từng thanh âm du dương trong ảo cảnh này. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, những sợi linh lực thanh tịnh rung động nhẹ, như đang phân tích bản chất của ảo ảnh, bóc tách từng lớp vỏ bọc hoàn mỹ để tìm đến sự thật ẩn sâu bên trong. Hắn hiểu rằng, sự hoàn mỹ này, nếu là thật, quả là một điều mà bao nhiêu tu sĩ đã mơ ước, bao nhiêu sinh linh đã khao khát. Nhưng chính sự hoàn mỹ đến mức tuyệt đối này lại khiến hắn nảy sinh hoài nghi.
Ma Quân Huyết Ảnh quay sang nhìn Lục Trường Sinh, trong đôi mắt hắn vẫn là sự thông tuệ và bình yên, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự kiêu ngạo khó nhận ra. Hắn tiếp tục dụ dỗ, lời lẽ càng lúc càng trở nên hấp dẫn, đánh thẳng vào những khát vọng tiềm ẩn sâu trong tâm khảm của b���t kỳ ai từng chứng kiến sự tàn khốc của thế gian: *Đạo của ngươi, dù kiên định, dù đã trải qua vô vàn tôi luyện, nhưng quá chậm chạp, quá yếu ớt để thay đổi thế giới mục ruỗng này. Ngươi không thể dùng sự bao dung hay sự thấu triệt để ngăn chặn chiến tranh, để chấm dứt đau khổ. Chỉ có quyền lực tuyệt đối, chỉ có sự thống trị duy nhất, mới có thể mang lại trật tự.*
Hắn bước gần hơn, đặt tay lên vai Lục Trường Sinh, một cái chạm nhẹ nhàng, không mang theo bất kỳ sự ép buộc nào, nhưng lại truyền đến một cảm giác quyền năng vô hạn. *Hãy đứng về phía ta, Lục Trường Sinh. Với Đạo Tâm của ngươi, với Vĩnh Hằng Đạo Nguyên đã tôi luyện đến cảnh giới tối cao, kết hợp cùng sức mạnh của ta, chúng ta sẽ cùng nhau định hình lại vận mệnh. Chúng ta sẽ kiến tạo một kỷ nguyên Vạn Cổ Khai Thiên mới, một sự 'tái sinh' đích thực cho vũ trụ. Ngươi sẽ có quyền lực tối thượng, không gì có thể ngăn cản. Mọi sinh linh sẽ cúi đầu trước ý chí của chúng ta, và dưới sự định đoạt của chúng ta, sẽ không còn đau khổ. Ngươi sẽ trở thành vị thần đồng sáng tạo, cùng ta cai quản một thế giới hoàn mỹ, nơi mà Đạo của ngươi sẽ được truyền bá một cách tuyệt đối, không gặp bất kỳ sự phản kháng nào. Ngươi sẽ có được sự bình yên vĩnh cửu, không còn phải gánh vác sự hỗn loạn của thế gian trên vai. Đây là cơ hội duy nhất, Lục Trường Sinh. Một cơ hội để chấm dứt tất cả bi kịch, để đạt tới sự giải thoát cuối cùng.*
Lời nói của Ma Quân Huyết Ảnh như mật ngọt rót vào tai, vẽ ra một viễn cảnh mà ngay cả những vị Tiên nhân cao nhất cũng khó lòng chối từ. Quyền lực tối thượng, khả năng định đoạt vận mệnh, một thế giới hoàn mỹ không còn đau khổ – đó là những thứ mà biết bao người tu hành đã theo đuổi qua hàng vạn kiếp. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh vẫn giữ vững sự trầm tĩnh. Hắn không bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp giả tạo của ảo cảnh, cũng không bị mê hoặc bởi lời hứa về quyền năng. Tàn Pháp Cổ Đạo vẫn rung động nhẹ nhàng, liên tục bóc tách bản chất của những lời dụ dỗ này, cho hắn thấy rõ cái giá phải trả cho sự hoàn mỹ ấy.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, không nhìn vào những viễn cảnh hoàn mỹ mà Ma Quân Huyết Ảnh đã vẽ ra. Hắn không cần dùng thị giác để nhìn, bởi Đạo Tâm của hắn đã xuyên thấu mọi hư ảo. Hắn dùng 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên' của mình, cái Đạo Nguyên đã trải qua sinh diệt, đã dung hòa cả trật tự và hỗn loạn, để cảm nhận bản chất sâu xa của vạn vật, thấu triệt sự tương sinh tương khắc giữa sáng tạo và hủy diệt, giữa trật tự và hỗn loạn.
Trong tâm thức hắn, những triết lý về Đạo Nguyên thủy, về Vạn Cổ Khai Thiên mà hắn đã chiêm nghiệm, hiện lên rõ ràng. Hắn hiểu rằng, vạn vật không phải là một cỗ máy tĩnh lặng, mà là một dòng chảy không ngừng, luôn biến động. Sự tồn tại được định hình bởi những đối lập: ánh sáng và bóng tối, sinh và tử, niềm vui và đau khổ, trật tự và hỗn loạn. Chính những đối lập đó mới tạo nên sự sống động, sự đa dạng và sự tiến hóa của vũ trụ. Một 'thiên hạ thái bình' cưỡng chế, nơi không còn sự đấu tranh, không còn tự do lựa chọn, không còn cả những cảm xúc tiêu cực, không còn những biến động của nhân quả, chính là sự hủy diệt của sự sống, của Đạo Nguyên chân chính. Đó không phải là hòa bình, mà là sự tĩnh lặng của cái chết. Một thế giới không có ma, không có tà, cũng sẽ không có chính, không có thiện. Nó là một sự tồn tại vô nghĩa, một cỗ máy đã chết, một nhà tù vàng mà ngay cả sinh linh cũng không còn được làm chủ vận mệnh của mình.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh, nhưng vang vọng trong tâm trí Ma Quân Huyết Ảnh như tiếng chuông hồng chung: "Ma Quân, ngươi lầm rồi. Vạn Cổ Khai Thiên không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối, mà là sự vận động không ngừng của vạn vật, của Âm và Dương, của sinh và diệt, của trật tự và hỗn loạn. Một 'thiên hạ thái bình' không có sự lựa chọn, không có sự đa dạng, không có cả những đau khổ và đấu tranh, đó không phải là sự sống, mà là một cỗ máy đã chết, một sự tồn tại vô nghĩa."
Ma Quân Huyết Ảnh, vẫn giữ nguyên hình dáng thần thánh, nhưng nét mặt đã bắt đầu có chút biến đổi, ánh mắt lóe lên một tia khó chịu. Hắn không ngờ Lục Trường Sinh lại có thể thấu triệt sâu sắc đến vậy.
Lục Trường Sinh tiếp tục, lời nói của hắn giờ đây không chỉ là sự phản bác, mà là sự khẳng định Đạo của chính mình, một Đạo đã được tôi luyện qua vô vàn kiếp nạn, đã được thấu triệt đến tận cùng: "Đạo của ta không phải là để thống trị hay định đoạt vận mệnh của kẻ khác. Đạo của ta là để thấu hiểu, để bao dung, để giữ vững bản ngã giữa phong ba bão táp. Chỉ khi bản thân ta vững vàng, ta mới có thể đứng vững giữa thiên hạ, không phải để thay đổi nó theo ý muốn cá nhân, mà là để bảo vệ sự tồn tại chân thật của nó. Ngươi muốn áp đặt một trật tự, một hòa bình dựa trên sự cưỡng chế và tiêu diệt mọi yếu tố đối lập. Ngươi cho rằng đó là cứu rỗi, nhưng thực chất, đó là sự giam cầm. Hòa bình của ngươi là một nhà tù vàng, Ma Quân. Ta không chấp nhận."
Lời nói của Lục Trường Sinh không cao giọng, nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến cả ảo cảnh hoàn mỹ xung quanh bắt đầu dao động nhẹ. Tiếng nhạc du dương bỗng chốc trở nên chói tai, màu sắc rực rỡ bắt đầu nhạt nhòa đi.
Ma Quân Huyết Ảnh, hình dáng thần thánh của hắn bắt đầu vặn vẹo. Đôi mắt từ bi ban nãy giờ chuyển sang đỏ ngầu như máu, nụ cười hiền hậu biến thành một nụ cười ghê rợn. Hắn gầm lên trong tâm trí, không còn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh: "Ngươi ngu xuẩn! Ngươi không hiểu! Hỗn loạn chỉ mang đến hủy diệt! Đau khổ là thứ cần phải bị loại bỏ! Ngươi chấp nhận sự mục ruỗng, ngươi chấp nhận cái chết! Ngươi đang từ chối một kỷ nguyên vàng son!"
Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh mắt hắn kiên định, xuyên qua ảo ảnh đang tan vỡ, nhìn thẳng vào bản chất thật sự của Ma Quân Huyết Ảnh đang dần hiện ra qua làn khói mờ ảo. Hắn đưa một tay lên, Tàn Pháp Cổ Đạo tỏa ra một luồng khí tức thanh tịnh mạnh mẽ. Luồng khí tức này không mang theo sát khí, nhưng lại có một năng lượng tinh khiết, có thể xua tan mọi mê hoặc, mọi giả dối. Nó như một làn gió mát lành thổi qua, làm tan chảy những ảo ảnh cuối cùng của sự hoàn mỹ giả tạo.
Ngay lập tức, ảo cảnh sụp đổ hoàn toàn. Cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên hoàn mỹ tan biến như bọt biển, trả Lục Trường Sinh về với thực tại u ám của Huyết Ảnh Cung. Tiếng gió rít ghê rợn, mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh lại ập đến, nhưng không thể ảnh hưởng đến hắn. Ma Quân Huyết Ảnh, trong thực tại, quằn quại trong cơn phẫn nộ. Những vết thương do phản phệ chưa lành hẳn lại bị kích động bởi sự từ chối của Lục Trường Sinh, khiến hắn gầm gừ những tiếng khàn khàn, đầy sát ý.
Lời từ chối của Lục Trường Sinh và sự phẫn nộ của Ma Quân Huyết Ảnh cho thấy cuộc đối đầu vật chất sắp tới sẽ cực kỳ khốc liệt, không chỉ là tranh giành quyền lực mà còn là cuộc chiến của hai triết lý sống đối lập. Sự thấu triệt sâu sắc của Lục Trường Sinh về 'Vạn Cổ Khai Thiên' và Đạo Nguyên sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với các cấm thuật hoặc bí mật cổ xưa của Ma Quân Huyết Ảnh trong tương lai. Lục Trường Sinh đã hoàn toàn vượt qua mọi thử thách nội tâm, trở thành một ngọn hải đăng cho những người còn hy vọng, như lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về 'người phá vỡ cục diện' ngày càng rõ ràng.
Lục Trường Sinh đứng đó, giữa tàn dư của ảo ảnh, với Đạo Tâm vững như bàn thạch. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, không chỉ vì bản thân, mà vì sự cân bằng của vạn vật.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.