Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 583: Chân Đạo Khai Minh: Cự Tuyệt Uy Quyền Ảo Ảnh

Lục Trường Sinh đứng đó, giữa tàn dư của ảo ảnh, với Đạo Tâm vững như bàn thạch. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng, không chỉ vì bản thân, mà vì sự cân bằng của vạn vật.

Cảnh tượng Vạn Cổ Khai Thiên rực rỡ, nơi Ma Quân Huyết Ảnh từng ngự trị như một vị thần ban phát ân điển, giờ đây đã tan biến hoàn toàn, để lại một không gian u tối, nặng nề đến nghẹt thở. Huyết Ảnh Cung, với kiến trúc gothic nhọn hoắt, tường đá đen sẫm mang những hoa văn đầu lâu xương chéo ghê rợn, hiện ra sừng sững và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Từng ngọn tháp vươn mình lên cao như những ngón tay quỷ dị đang vồ vập bầu trời, trong khi các hang động tự nhiên bên dưới bị biến đổi thành những điện thờ khổng lồ, những phòng luyện công tà ác, và cả những nhà tù ngầm sâu thẳm. Tiếng gió rít ghê rợn luồn qua các khe đá, mang theo những âm thanh rên rỉ yếu ớt, lẫn vào tiếng pháp khí tà ác va chạm lanh canh đâu đó trong cõi thâm u. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí bốc lên từ những cỗ thi thể không rõ hình dạng, quyện với mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi thảo dược tà ác, tạo thành một hỗn hợp khó chịu đến mức khiến bất kỳ phàm nhân nào cũng phải nôn thốc nôn tháo.

Bầu không khí nơi đây u ám, lạnh lẽo, tà khí cuồn cuộn như những dải lụa đen, bện chặt lấy không gian, bóp nghẹt mọi sự sống. Ánh sáng mờ ảo, thường là màu đỏ máu chập chờn như ánh nến trong địa ngục, hoặc một màu xanh lục ma quái, chỉ đủ để thấy rõ những hình ảnh đáng sợ phản chiếu trên vách đá. Cả không gian như một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động với sự phẫn nộ và căm ghét, từng thớ thịt kiến trúc đều toát lên vẻ hung tàn. Khí hậu khắc nghiệt của U Minh Cổ Địa nơi Huyết Ảnh Cung ngự trị cũng góp phần tạo nên vẻ tiêu điều, hoang tàn, với những cơn bão ma khí thường xuyên gào thét, những tia sét đỏ máu xé toạc màn đêm.

Lục Trường Sinh đứng giữa căn phòng đá rộng lớn, nơi mà chỉ một khắc trước, hắn đã bị cuốn vào ảo cảnh 'thiên hạ thái bình'. Hắn không cao lớn, dáng người hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai phi thường, một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà ánh lên sự kiên định, thấu triệt. Mái tóc đen dài của hắn, vốn luôn được buộc gọn gàng, giờ đây có vài sợi vương trên trán, nhưng không hề làm giảm đi vẻ điềm tĩnh. Bộ đạo bào vải thô màu xám, đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, càng làm nổi bật vẻ giản dị mà kiên cường của hắn.

Khí tức của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn bao trùm, nặng nề và đầy uy hiếp, nhưng không còn là sự dụ dỗ ngọt ngào mà là sự chờ đợi một câu trả lời cuối cùng, một sự chấp thuận cho con đường mà hắn cho là 'cứu rỗi'. Những bóng ma vật vờ phản chiếu trên vách đá đỏ máu, như những linh hồn bị giam cầm đang khát khao sự giải thoát, hoặc đang cổ vũ cho sự lựa chọn của kẻ thống trị chúng. Lục Trường Sinh ngẩng cao đầu, ánh mắt không hề nao núng, nhìn thẳng vào hư không nơi Ma Quân Huyết Ảnh đang ẩn mình. Hắn biết Ma Quân đang lắng nghe, đang chờ đợi, và đang chuẩn bị cho một đòn phản công nếu lời từ chối được thốt ra.

Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp, vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, như thể chính không gian đang nói: "Ngươi đã thấy tương lai vĩ đại mà ta mang lại. Một lựa chọn, Lục Trường Sinh, và ngươi sẽ là vị vua dưới một người, trên vạn người. Ngươi sẽ có quyền năng, tri thức, và cùng ta kiến tạo nên một kỷ nguyên vĩnh cửu, nơi mọi hỗn loạn bị dập tắt, mọi yếu kém bị thanh trừ. Ngươi sẽ là người chắp cánh cho 'thiên hạ thái bình' chân chính."

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, khí tức nội liễm, nhưng 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên' trong hắn vận chuyển không ngừng, tỏa ra một luồng sáng tinh khiết, vô hình, xua tan đi phần nào sự nặng nề của ma khí xung quanh. Giọng hắn không cao, nhưng rõ ràng, từng lời nói như khắc vào đá tảng, mang theo sức nặng của một ngàn năm tu hành và chiêm nghiệm: "Ta đã thấy... nhưng đó không phải là Đạo của ta. Đó là ảo ảnh của sự hủy diệt, ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của 'thái bình' và 'trật tự'."

Ma Quân Huyết Ảnh im lặng trong giây lát, như đang tiêu hóa những lời vừa thốt ra. Sự tĩnh lặng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm gừ. Hắn không ngờ Lục Trường Sinh lại có thể thấu triệt sâu sắc đến vậy, thậm chí còn nhìn thấy bản chất hủy diệt ẩn sau lời dụ dỗ ngọt ngào nhất của mình. Sự tự tin của Ma Quân Huyết Ảnh, vốn đã bị lung lay bởi sự kiên định của Lục Trường Sinh, giờ đây càng thêm rạn nứt. Hắn vốn nghĩ, sau bao nhiêu ảo ảnh thống khổ, rồi đến ảo ảnh hoàn mỹ, Lục Trường Sinh sẽ phải khuất phục, sẽ phải lựa chọn một con đường. Nhưng không, hắn vẫn như một tảng đá vạn năm, vững vàng giữa bão táp.

Lục Trường Sinh không đợi Ma Quân Huyết Ảnh lên tiếng, hắn tiếp tục, lời nói của hắn giờ đây không chỉ là sự phản bác, mà là sự khẳng định Đạo của chính mình, một Đạo đã được tôi luyện qua vô vàn kiếp nạn, đã được thấu triệt đến tận cùng: "Đạo của ta không phải là để thống trị hay định đoạt vận mệnh của kẻ khác. Đạo của ta là để thấu hiểu, để bao dung, để giữ vững bản ngã giữa phong ba bão táp. Chỉ khi bản thân ta vững vàng, ta mới có thể đứng vững giữa thiên hạ, không phải để thay đổi nó theo ý muốn cá nhân, mà là để bảo vệ sự tồn tại chân thật của nó. Ngươi muốn áp đặt một trật tự, một hòa bình dựa trên sự cưỡng chế và tiêu diệt mọi yếu tố đối lập. Ngươi cho rằng đó là cứu rỗi, nhưng thực chất, đó là sự giam cầm. Hòa bình của ngươi là một nhà tù vàng, Ma Quân. Ta không chấp nhận."

Lời nói của Lục Trường Sinh vang vọng trong không gian Huyết Ảnh Cung, không mang theo pháp lực cường đại, nhưng lại có một sức mạnh tinh thần kinh người, khiến cả Huyết Ảnh Cung vốn đã u ám, giờ như chấn động nhẹ. Những tà khí cuồn cuộn quanh vách đá dường như cũng phải chững lại một nhịp, như đang lắng nghe, hoặc đang bị những lời ấy làm cho dao động. Ma Quân Huyết Ảnh, dù không hiện thân, cũng bộc lộ sự phẫn nộ tột cùng. Không gian Huyết Ảnh Cung chấn động mạnh mẽ hơn, như thể một trận động đất đang diễn ra. Những tà khí đen kịt từ bốn phương tám hướng cuộn trào về phía Lục Trường Sinh, không còn là sự uy hiếp tinh thần mà là một áp lực vật chất khổng lồ, cố gắng nghiền nát ý chí của hắn. Tiếng gió rít ghê rợn giờ chuyển thành tiếng gào thét của vô số oan hồn, tiếng pháp khí va chạm biến thành những tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Mùi máu tanh và tử khí càng thêm nồng nặc, như muốn nhấn chìm hắn trong một biển máu và xác chết. Bầu không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở, như có hàng ngàn ngọn núi đang đè ép lên tâm trí và thân thể.

"Nực cười!" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh vang lên, trầm thấp và khàn khàn hơn, mang theo sự căm ghét tột cùng. "Ngươi nói ta hủy diệt? Ta chỉ dọn dẹp sự hỗn loạn, mang lại trật tự! Cái gọi là 'tự do' của các ngươi chỉ là vỏ bọc cho yếu đuối và tranh đấu vô nghĩa! Ngươi muốn thấy Cửu Thiên Linh Giới này chìm trong máu lửa mãi sao? Ngươi muốn thấy sinh linh cứ mãi quằn quại trong đau khổ, tranh đoạt tài nguyên, chém giết lẫn nhau để rồi cuối cùng tất cả đều hóa thành hư vô sao? Ta đã chứng kiến hàng vạn kỷ nguyên sụp đổ, hàng tỷ sinh linh tan biến trong vòng xoáy hỗn loạn đó! Chỉ có sự thống trị tuyệt đối, một ý chí duy nhất mới có thể chấm dứt tất cả! Ngươi đang từ chối một kỷ nguyên vàng son, ngươi đang chấp nhận sự mục ruỗng, ngươi đang chấp nhận cái chết!"

Lục Trường Sinh đứng thẳng, đôi mắt trầm tĩnh như hồ sâu không đáy, không hề nao núng trước uy áp kinh thiên động địa của Ma Quân Huyết Ảnh. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển chậm rãi, nhưng mỗi vòng xoay đều ẩn chứa sự huyền diệu của Đạo nguyên thủy. 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên' tỏa ra một ánh sáng nội liễm, không chói lóa, nhưng lại có thể hóa giải mọi áp lực tinh thần, mọi tà khí xâm thực, như một lá chắn vô hình, kiên cố và bất diệt. Hắn không vội vàng phản bác, mà để Ma Quân Huyết Ảnh bộc lộ hết sự phẫn nộ và lý lẽ của mình. Khi Ma Quân dứt lời, Lục Trường Sinh mới chậm rãi cất tiếng, mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo sự thấu triệt đã được tôi luyện từ ảo cảnh Vạn Cổ Khai Thiên.

"Trật tự được xây trên hủy diệt không phải là Đạo." Lục Trường Sinh nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể xem thường. "Ngươi muốn dọn dẹp hỗn loạn bằng cách tiêu diệt những gì ngươi cho là yếu kém, nhưng ngươi không hiểu rằng, yếu kém cũng là một phần của sự tồn tại, là động lực cho sự tiến hóa và mạnh mẽ hơn. Tự do là nền tảng của sự tiến hóa, Ma Quân. Khi ngươi tước bỏ sự tự do, ngươi tước bỏ khả năng lựa chọn, khả năng sai lầm, khả năng học hỏi và trưởng thành. Ngươi tước bỏ linh hồn của vạn vật, biến chúng thành những cỗ máy vô tri, tuân theo một ý chí duy nhất. Một thế giới như vậy, dù có 'thái bình' đến đâu, cũng chỉ là một nghĩa địa khổng lồ, nơi sự sống đã chết."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những bức tường đá lạnh lẽo, như đang nhìn thấu vào bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh. "Đạo không cần sự áp đặt, mà cần sự cân bằng. Thiện và ác, trật tự và hỗn loạn, sáng tạo và hủy diệt, tất cả đều là một phần của Đạo Nguyên. Chúng tương sinh tương khắc, tạo nên sự vận động không ngừng của vũ trụ. Ngươi muốn loại bỏ một nửa để giữ lại một nửa, nhưng như vậy, ngươi đã phá vỡ sự cân bằng, đã làm cho Đạo trở nên khuyết thiếu, không còn toàn vẹn. Một thái bình vĩnh cửu không phải là không có xung đột, không có tranh đấu, mà là có khả năng hóa giải, dung hòa, để vạn vật tự nhiên phát triển trong quy luật của mình. Đó là Đạo của tự nhiên, Đạo của sinh mệnh, không phải là Đạo của sự giam cầm và áp đặt."

Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là sự phản biện, mà còn là một bài giảng sâu sắc về bản chất của Đạo, của vũ trụ. Hắn đã thấu hiểu rằng, ngay cả trong buổi đầu của Vạn Cổ Khai Thiên, sự cân bằng giữa các yếu tố đối lập đã tồn tại. Ma Quân Huyết Ảnh, dù có sức mạnh kinh thiên, nhưng lại chọn con đường cực đoan, muốn phá vỡ sự cân bằng đó để tạo ra một 'trật tự' theo ý mình, điều này chính là đi ngược lại bản chất của Đạo Nguyên. Mỗi từ của Lục Trường Sinh như một mũi tên sắc bén, đâm sâu vào những lý lẽ của Ma Quân Huyết Ảnh, khiến hắn không thể phản bác, chỉ có thể bùng nổ trong sự phẫn nộ. Tà khí cuồn cuộn xung quanh càng thêm hung hãn, như thể cả Huyết Ảnh Cung đang rên rỉ dưới sức ép của Ma Quân.

Sự im lặng bao trùm không gian trong vài nhịp thở, nhưng đó không phải là sự im lặng chấp nhận, mà là sự im lặng trước cơn bão tố. Ma Quân Huyết Ảnh đã bị chấn động sâu sắc, những lời lẽ của Lục Trường Sinh đã chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại mà hắn theo đuổi, một sự tồn tại được xây dựng trên sự phủ nhận và tiêu diệt. Hắn nhận ra rằng, không thể khuất phục đạo tâm của Lục Trường Sinh bằng lời lẽ, bằng quyền lực hay bằng những viễn cảnh huyễn hoặc. Kẻ phàm nhân này, với tư chất bình thường và linh căn tạp, lại sở hữu một đạo tâm kiên cố đến mức không gì có thể lay chuyển, một sự thấu triệt về Đạo còn sâu sắc hơn cả chính hắn, kẻ đã sống qua vô số kỷ nguyên.

"Ngươi nói nhiều quá, phàm nhân!" Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh giờ đây không còn là sự uy hiếp hay dụ dỗ, mà biến thành một tiếng gầm gừ vang vọng, đầy tàn bạo, cuồng nộ và căm ghét tột cùng. Âm thanh đó không chỉ phát ra từ trong hư không, mà như thể chính những bức tường đá, những cột trụ ghê rợn của Huyết Ảnh Cung cũng đang gầm lên, rung chuyển bần bật. "Đạo của ngươi chỉ là sự tự huyễn hoặc của kẻ yếu đuối! Ngươi chấp nhận sự mục ruỗng, ngươi chấp nhận cái chết, ngươi chấp nhận sự hỗn loạn vĩnh viễn! Ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh chân chính của sự thống trị! Ngươi sẽ hối hận vì đã không chấp nhận ban ân của ta! Ngươi sẽ biết thế nào là đau khổ, thế nào là tuyệt vọng, khi ta nghiền nát tất cả những gì ngươi tin tưởng!"

Một luồng tà lực khổng lồ, đen kịt như mực, đặc quánh như cao su, bỗng chốc từ sâu thẳm Huyết Ảnh Cung bùng nổ, không phải để dụ dỗ mà để nghiền nát, để trừng phạt sự bất tuân. Nó cuộn xoáy như một cơn lốc vũ trụ, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt, mọi âm thanh yếu ớt, chỉ để lại một màu đen sâu thẳm và tiếng rít gào của tà khí. Cả không gian xung quanh Lục Trường Sinh như bị bóp méo, ăn mòn bởi tà lực vô biên của Ma Quân. Những bóng ma vật vờ trên vách đá như bị hấp lực, tan chảy vào luồng tà khí, tăng thêm sức mạnh và sự hung bạo cho nó. Đây không còn là một cuộc đối thoại ý chí, mà là một đòn tấn công thực sự, nhắm thẳng vào linh hồn và thể xác của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh đứng yên, đôi mắt hắn lóe lên một tia quyết đoán. Hắn không còn lời nào để nói với kẻ không thể thấu hiểu Đạo chân chính, với kẻ đã bị dục vọng thống trị che mờ lý trí. Hắn hiểu rằng, mọi lời giải thích, mọi triết lý đều trở nên vô nghĩa trước sự cuồng nộ và cố chấp mù quáng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn tự động vận chuyển đến cực hạn, 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên' tỏa ra ánh sáng thuần khiết, tạo thành một lớp phòng hộ vô hình nhưng vô cùng kiên cố, vững như bàn thạch. Lớp phòng hộ này không chỉ chặn đứng sự xâm thực của tà lực, mà còn phản chiếu lại một phần, khiến luồng tà khí khổng lồ kia chững lại đôi chút.

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự vận chuyển của 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên', cảm nhận sự bao dung của Tàn Pháp Cổ Đạo. Đạo của hắn không phải để đối đầu trực diện, không phải để tranh hùng tranh bá, mà là để giữ vững bản thân, để thấu triệt vạn vật, để tìm kiếm sự cân bằng. Giờ đây, khi đối mặt với sự cuồng nộ không lý lẽ, hắn không cần phải nói thêm. Hắn cần hành động, nhưng không phải hành động theo cách Ma Quân mong đợi.

Lục Trường Sinh mở mắt. Ánh mắt hắn sắc bén, nhưng vẫn giữ được sự tĩnh tại thường thấy. Hắn bắt đầu quan sát, phân tích kết cấu của Huyết Ảnh Cung và luồng tà lực Ma Quân phát ra. Từng đường nét kiến trúc, từng khe nứt trên vách đá, từng dòng chảy của ma khí, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn bằng 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên', bằng sự thấu triệt về Đạo nguyên thủy. Huyết Ảnh Cung dù kiên cố đến mấy, dù được xây dựng bởi tà lực mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể hoàn hảo. Nơi nào có sự tồn tại, nơi đó có Đạo, và nơi nào có Đạo, nơi đó có sự vận động, có sự tương sinh tương khắc, có điểm yếu.

Hắn vươn tay, không phải là một đòn tấn công, mà là một cử chỉ nhẹ nhàng, như muốn chạm vào một sợi tơ vô hình. Ngón tay thon dài của hắn khẽ chạm vào một điểm trên không trung, nơi luồng tà lực cuồng bạo có vẻ dày đặc nhất, nhưng đồng thời cũng là nơi kết giới giam giữ hắn mờ ảo nhất, có vẻ như là giao điểm của nhiều luồng năng lượng khác nhau. Một gợn sóng năng lượng vô hình lan tỏa từ đầu ngón tay hắn, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng lại khiến cả không gian Huyết Ảnh Cung rung lên một cách vi diệu. Đó không phải là một sự phá vỡ, mà là một sự "cảm nhận", một sự "thăm dò", một dấu hiệu cho thấy Lục Trường Sinh không chỉ phòng ngự, mà đã bắt đầu tìm kiếm con đường của riêng mình giữa vòng vây tử địa này.

Ma Quân Huyết Ảnh có thể nghiền nát thân thể, có thể làm tan nát linh hồn, nhưng không thể khuất phục một Đạo Tâm đã vững như bàn thạch. Lục Trường Sinh đã thấu triệt sâu sắc về 'Vạn Cổ Khai Thiên' và Đạo Nguyên, và đó sẽ là chìa khóa để hắn đối phó với những cấm thuật hay bí mật cổ xưa nhất của Ma Quân Huyết Ảnh. Cuộc đối đầu vật chất sắp tới sẽ cực kỳ khốc liệt, không chỉ là tranh giành quyền lực mà còn là cuộc chiến của hai triết lý sống đối lập. Nhưng Lục Trường Sinh, với Đạo Tâm kiên cố và ý chí bất khuất, đã sẵn sàng. Hắn sẽ không chạy trốn, cũng không đầu hàng. Hắn sẽ đứng vững, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, chứng minh rằng, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free