Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 584: Vạn Cổ Xiềng Xích: Ký Ức Đau Buồn Trong Khởi Nguyên Hỗn Loạn

Một gợn sóng năng lượng vô hình lan tỏa từ đầu ngón tay hắn, không gây ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng lại khiến cả không gian Huyết Ảnh Cung rung lên một cách vi diệu. Đó không phải là một sự phá vỡ, mà là một sự "cảm nhận", một sự "thăm dò", một dấu hiệu cho thấy Lục Trường Sinh không chỉ phòng ngự, mà đã bắt đầu tìm kiếm con đường của riêng mình giữa vòng vây tử địa này.

Hành động tưởng chừng nhỏ bé ấy, trong mắt Ma Quân Huyết Ảnh, lại chẳng khác nào một lời tuyên chiến ngạo mạn nhất, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Từ ngai vàng đen kịt được đúc từ xương cốt và tà thiết, ẩn sâu trong đại điện âm u nhất của Huyết Ảnh Cung, một tiếng gầm gừ trầm đục, dữ tợn bỗng bùng nổ. Âm thanh ấy không phải phát ra từ yết hầu, mà như đến từ sâu thẳm linh hồn của Ma Quân, vọng khắp Huyết Ảnh Cung, xuyên thấu qua từng vách đá đen sẫm, làm rung chuyển cả không gian.

“Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi ta? Ngươi nghĩ Đạo của ngươi có thể chống lại bản chất của vạn vật? Ta sẽ cho ngươi thấy, từ Vạn Cổ Khai Thiên, bi kịch đã định sẵn!”

Lời gầm gừ vừa dứt, Huyết Ảnh Cung như sống dậy. Các tòa tháp nhọn hoắt, tường đá đen sẫm mang họa tiết đầu lâu và xương chéo bỗng toát ra một thứ ánh sáng đỏ thẫm quỷ dị, không phải do lửa mà là do tà khí ngưng tụ đến cực điểm. Không khí vốn đã nặng nề bởi mùi máu tanh, mùi tử khí, mùi lưu huỳnh và mùi thảo dược tà ác, giờ đây càng thêm đặc quánh, như thể mọi sự sống đều bị hút cạn, chỉ còn lại sự mục ruỗng và cái chết. Tiếng gió rít ghê rợn, vốn là âm thanh thường trực, giờ biến thành tiếng hú thảm thiết, ai oán, hòa cùng tiếng kêu than yếu ớt của những linh hồn bị giam cầm trong các ngóc ngách của cung điện, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự thống khổ.

Một luồng tà khí đỏ thẫm, đặc quánh như máu tươi vừa thoát ra từ huyết quản, đột ngột bùng nổ từ phía Ma Quân Huyết Ảnh. Nó không còn là làn sương khói mờ ảo, mà là một dòng chảy vật chất hữu hình, cuộn xoáy như một cơn lốc xoáy màu máu, mang theo những tia sét đen kịt nhảy múa bên trong. Luồng tà khí ấy, với tốc độ kinh hoàng, bao trùm lấy Lục Trường Sinh, không cho hắn kịp phản ứng. Nó không tấn công thân thể, mà trực tiếp đâm xuyên qua lớp phòng hộ của 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên', nhắm thẳng vào linh hồn và ý thức của hắn.

Lục Trường Sinh cảm thấy một lực kéo giật mạnh mẽ, như thể có vô số bàn tay ma quỷ đang xé toạc tinh thần hắn ra khỏi thể xác. Một cơn choáng váng ập đến, dữ dội hơn bất kỳ vết thương vật lý nào. Cơ thể hắn, vẫn đứng vững như một pho tượng giữa dòng xoáy tà khí cuồng bạo, nhưng đôi mắt vốn trầm tĩnh, sâu thẳm của hắn bỗng trở nên vô hồn, trống rỗng. Hồn phách hắn như bị hút vào một vực sâu không đáy, một cấm địa tâm linh mà Ma Quân Huyết Ảnh đã dày công kiến tạo. Huyết Ma Đao bên hông Ma Quân khẽ rung lên, phát ra tiếng rít gào như đang reo vui trước chiến thắng, trong khi vẻ mặt gầy gò, xương xẩu của Ma Quân hiện lên một nụ cười ghê rợn, đầy vẻ hả hê. Hắn đã thành công, kéo được Lục Trường Sinh vào trận chiến mà hắn tự tin sẽ nghiền nát ý chí đối phương.

Không gian Huyết Ảnh Cung, dù vẫn u ám và lạnh lẽo, bỗng trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, như thể thời gian đã ngưng đọng. Chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của Lục Trường Sinh, vang vọng trong không gian trống rỗng của ý thức hắn, và tiếng cười khẩy vang vọng từ Ma Quân Huyết Ảnh, như một lời phán quyết cuối cùng.

***

Trong một khoảnh khắc tưởng chừng vô tận, Lục Trường Sinh thấy mình đứng giữa một cảnh tượng hỗn độn, nơi đất trời vừa khai mở nhưng đã nhuốm màu tang thương. Không có ánh sáng mặt trời, chỉ có một thứ quầng sáng xám xịt, u ám bao phủ vạn vật, khiến không gian trở nên méo mó, mất đi mọi quy luật. Đây chính là "Vạn Cổ Khai Thiên" trong tâm thức, một phiên bản bị bóp méo, đầy rẫy bi kịch và tuyệt vọng do Ma Quân Huyết Ảnh tạo ra.

Những ngọn núi đá trọc, cao chót vót, sừng sững như những cột xương khổng lồ đâm thẳng lên nền trời u tối. Chúng không có cây cối, không có sự sống, chỉ là những khối đá xám xịt, sắc lạnh, mang theo vẻ hoang tàn, cổ xưa đến rợn người. Những dòng sông chảy xiết, không phải nước trong xanh mà là một thứ chất lỏng đỏ ngầu, sền sệt như máu, cuốn theo vô số mảnh vỡ của sự sống đã tàn lụi. Mỗi khi dòng máu ấy va vào vách đá, nó lại tạo ra những âm thanh rít gào như tiếng oan hồn, vọng khắp không gian, khiến tâm trí người nghe không khỏi rùng mình. Trên bầu trời, không có mây trắng hay tinh tú, chỉ có những khối khí đen kịt, nặng nề, thỉnh thoảng lại có những tia sét màu tím than xé toạc không gian, để lộ ra những vết nứt khổng lồ, như thể chính thế giới này đang dần tan vỡ.

Dưới mặt đất, những sinh vật nguyên thủy với hình thù quái dị, bị bóp méo bởi tà khí, gào thét những tiếng kêu bi thương, đầy tuyệt vọng. Chúng không còn bản năng sinh tồn, chỉ còn là những hình hài vật vờ, lang thang vô định, chờ đợi sự hủy diệt cuối cùng. Khứu giác của Lục Trường Sinh bị tấn công bởi mùi đất cổ, mùi máu khô, mùi khói và một thứ mùi khó tả của sự tuyệt vọng, của hàng triệu linh hồn đang gào khóc trong câm lặng.

Trong khung cảnh rợn người ấy, những hình ảnh quen thuộc, thân thương nhất bỗng hiện lên, như những mảnh vỡ của ký ức bị xé nát. Đầu tiên là An Bình Thôn, ngôi làng nhỏ bé, bình yên của hắn. Nhưng giờ đây, nó không còn là hình ảnh tươi đẹp trong tâm trí, mà là một đống đổ nát hoang tàn. Những mái nhà tranh bị thiêu rụi, khói đen nghi ngút, mùi khét lẹt của gỗ cháy và thịt da. Tiếng cười đùa vui vẻ đã biến mất, thay vào đó là tiếng khóc thét của những đứa trẻ, tiếng la hét của những người trưởng thành, và tiếng bước chân dồn dập của những kẻ tà ác.

Trong đám hỗn loạn ấy, Lục Trường Sinh thấy Lý Thanh, với đôi mắt trong sáng thường ngày giờ đây ngập tràn kinh hoàng, hoảng sợ. Nàng ôm chặt Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, đang khóc nức nở. "Trường Sinh ca ca, huynh lại đi đâu vậy?" Giọng Lý Thanh run rẩy, đầy tuyệt vọng, như một câu hỏi không lời đáp. "Trường Sinh ca ca, huynh lại về rồi!" Tiếng Tiểu Hoa ngây thơ, nhưng lại mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng, như một mũi dao đâm vào tim Lục Trường Sinh. Hắn cố gắng vươn tay, muốn ôm lấy họ, muốn che chở họ khỏi cơn ác mộng này, nhưng bàn tay hắn xuyên qua những hình ảnh ấy, chúng tan biến như khói, chỉ để lại một cảm giác trống rỗng đến tận cùng.

Rồi đến Ông Lão Đánh Cờ, râu tóc bạc phơ, vốn luôn bình tĩnh ngồi bên bàn cờ, triết lý về "Một nước cờ, một đời người." Giờ đây, ông gục ngã giữa đống tro tàn, ánh mắt đục ngầu, vô định, như đã mất đi mọi hy vọng, mọi ý nghĩa của sự tồn tại. Bàn cờ đổ nát, những quân cờ vương vãi, tượng trưng cho một cuộc đời đã bị phá hủy không thương tiếc.

“Nhìn xem, Lục Trường Sinh! Ngươi cố gắng bảo vệ ai? Tất cả chỉ là phù du. Ngay từ Vạn Cổ Khai Thiên, bi kịch đã là một phần của sự tồn tại. Nỗi đau của ngươi chỉ là một giọt nước trong biển cả tuyệt vọng này! Đạo của ngươi là vô nghĩa!”

Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh vang vọng khắp cảnh tượng hỗn loạn, không phải từ một hướng mà từ mọi phía, như tiếng vọng của chính số phận. Hắn xuất hiện, không phải dưới hình hài một tu sĩ mà là một thực thể khổng lồ, vô định hình, thân hình hòa vào những ngọn núi đá trọc, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu trên bầu trời u tối. Hắn không cười khẩy bằng miệng, mà bằng chính sự hiện diện áp đảo, sự chế ngự tuyệt đối của hắn lên toàn bộ khung cảnh bi thương này.

Lục Trường Sinh cảm thấy hàng ngàn xiềng xích vô hình, được dệt nên từ nỗi đau, sự hối tiếc và tuyệt vọng của chính hắn, đang trói chặt lấy linh hồn hắn. Chúng không phải là xiềng xích vật chất, nhưng lại mang một sức nặng khủng khiếp, kéo hắn chìm sâu vào vực thẳm của sự bất lực. Mỗi xiềng xích là một ký ức đau buồn, mỗi xiềng xích là một lời tự vấn, một lời trách móc bản thân vì không thể bảo vệ những người hắn yêu thương. Hắn thấy mình bị nhấn chìm trong biển cả của những cảm xúc tiêu cực, bị bóp nghẹt bởi sự vô vọng. Mùi hương thanh tịnh từ Lục Trường Sinh, vốn là bản chất của hắn, dường như bị lấn át hoàn toàn bởi mùi tử khí và tuyệt vọng trong ảo cảnh này. Thính giác của hắn chỉ còn nghe thấy tiếng thét bi thương và tiếng khóc bị bóp méo từ ký ức, tiếng gầm gừ của Ma Quân, và tiếng nứt rạn của chính ý chí hắn. Đây là đòn tấn công tàn độc nhất, trực diện nhất vào Đạo Tâm mà Ma Quân Huyết Ảnh có thể tung ra.

***

Trong khi thân thể Lục Trường Sinh vẫn đứng bất động, như một pho tượng đá giữa dòng xoáy tà khí của Huyết Ảnh Cung, thì bên trong cấm địa tâm linh, một cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra. Hắn chìm trong nỗi đau, sự hối tiếc và tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm trong linh hồn hắn, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên. Đó là ngọn lửa của 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên', là hạt giống của Tàn Pháp Cổ Đạo, đang cố gắng bùng cháy giữa biển cả bóng tối.

Nỗi đau là có thật, hắn thừa nhận. Những ký ức ấy, những mất mát ấy, là một phần không thể chối cãi trong cuộc đời hắn. Chúng đã từng khiến hắn chao đảo, đã từng khiến hắn tự hỏi về ý nghĩa của con đường tu hành. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với chúng một lần nữa, dưới sự bóp méo tàn độc của Ma Quân Huyết Ảnh, một sự thấu triệt sâu sắc hơn bỗng bùng nổ trong tâm trí hắn.

"Nỗi đau là có thật, Ma Quân. Nhưng nó không phải xiềng xích. Nó là một phần của Đạo, là thử thách để ta thấu hiểu và kiên định hơn! Ngươi không thể bóp méo chân lý!"

Thần niệm của Lục Trường Sinh vang vọng, không phải là một lời thét lớn, mà là một lời tuyên bố kiên định, mạnh mẽ như thép, xuyên thủng màn sương tuyệt vọng mà Ma Quân đã giăng mắc. 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên' trong hắn bỗng nhiên xoay chuyển điên cuồng, không còn là sự phòng thủ bị động, mà là một vòng xoáy năng lượng thuần khiết, chủ động thanh lọc và chuyển hóa. Tàn Pháp Cổ Đạo phát ra ánh sáng nội liễm rực rỡ, không chói lóa nhưng lại mang một sức mạnh trấn áp vạn tà, như một ngọn hải đăng soi rọi trong đêm tối.

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung vào nội tâm. Hắn không cố gắng xua đuổi những ký ức đau buồn ấy, cũng không cố gắng phủ nhận sự tồn tại của chúng. Thay vào đó, hắn chủ động đón nhận, cảm nhận từng vết thương, từng giọt nước mắt, từng nỗi sợ hãi. Hắn nhận ra rằng, Ma Quân Huyết Ảnh đã lừa dối. Nỗi đau không phải là điểm yếu để bị lợi dụng, mà là một phần không thể thiếu của cuộc sống, của Đạo. Chính từ những mất mát, từ những bi kịch, con người mới học được cách trân trọng, học được cách vươn lên, học được cách kiên cường.

Hắn bắt đầu truyền sức mạnh của Đạo Tâm vào từng ký ức, không phải để xóa bỏ, mà để chuyển hóa. Ánh sáng của 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên' bao trùm lấy hình ảnh An Bình Thôn đổ nát, và kỳ diệu thay, những tàn tích cháy đen dần hiện lên những mầm xanh yếu ớt, như dấu hiệu của sự tái sinh. Ánh sáng ấy chạm vào Lý Thanh và Tiểu Hoa đang sợ hãi, và nụ cười hồn nhiên của họ, dù vẫn còn chút e sợ, lại hiện lên trên khuôn mặt. Ông Lão Đánh Cờ, gục ngã trong tro tàn, bỗng ngẩng đầu, ánh mắt tuy vẫn trầm tư nhưng đã tìm lại được chút ánh sáng của trí tuệ, như thể ông lại đang chiêm nghiệm một ván cờ mới, một cuộc đời mới.

Các "xiềng xích tinh thần" vốn trói buộc Lục Trường Sinh, được dệt nên từ nỗi đau và tuyệt vọng, bắt đầu biến đổi một cách kỳ diệu. Chúng không tan vỡ, mà trở nên trong suốt, lung linh, như những sợi tơ vàng bạc kết nối hắn với quá khứ, không còn mang sức nặng của sự tuyệt vọng mà là sức mạnh của sự thấu hiểu, của bài học. Chúng vẫn là ký ức, vẫn là một phần của hắn, nhưng giờ đây chúng không còn là gánh nặng, mà là nền tảng, là động lực để hắn kiên định hơn với con đường đã chọn. Nỗi đau không còn là xiềng xích, mà là sợi dây liên kết hắn với mục tiêu, với ý nghĩa của việc tu hành: bảo vệ những gì hắn trân quý, không phải bằng sự thống trị, mà bằng sự cân bằng và tự do.

Ma Quân Huyết Ảnh, trong hình hài khổng lồ chế ngự cảnh tượng "Vạn Cổ Khai Thiên" bị bóp méo, bỗng gầm lên một tiếng kinh ngạc, rồi chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Hắn không thể tin vào mắt mình. Đòn tấn công mạnh nhất, tàn độc nhất của hắn, không những không phá hủy được Đạo Tâm của Lục Trường Sinh, mà còn khiến hắn mạnh hơn. Ánh sáng nội liễm rực rỡ từ Lục Trường Sinh, đối chọi với tà khí cuồn cuộn của Ma Quân, giờ đây không chỉ là sự phòng ngự, mà còn là một sự phản kháng mạnh mẽ, một tuyên bố về ý chí bất khuất.

Cả không gian Huyết Ảnh Cung bên ngoài, nơi thân thể Lục Trường Sinh vẫn đứng bất động, bỗng rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Luồng tà khí đỏ thẫm cuộn xoáy quanh hắn, nhưng giờ đây nó không thể xâm nhập, mà bị đẩy lùi bởi một vòng hào quang trong suốt, phát ra ánh sáng thuần khiết của 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên'. Ánh sáng ấy không chỉ chặn đứng tà khí, mà còn hóa giải một phần nhỏ của nó, biến những hạt năng lượng đen tối thành những đốm sáng li ti rồi tan biến.

Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên một tiếng đầy giận dữ và bất lực, tiếng gầm vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, làm các họa tiết đầu lâu trên tường đá như muốn vỡ vụn. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ. Lục Trường Sinh, không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng lại sở hữu một Đạo Tâm đã thấu hiểu cả sinh diệt, cả khổ đau và hy vọng. Sức mạnh của 'Vĩnh Hằng Đạo Nguyên' và Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh đã đạt đến cảnh giới có thể chuyển hóa cả nỗi đau và bi kịch thành sức mạnh, cho thấy tiềm năng to lớn trong cuộc chiến sắp tới. Việc Lục Trường Sinh hóa giải cấm thuật cho thấy hắn đã thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của 'Vạn Cổ Khai Thiên' và sự đối lập giữa Đạo của hắn và Đạo của Ma Quân, điều này có thể là chìa khóa để đối phó với Ma Quân trong tương lai. Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn những thủ đoạn tàn độc hơn để đối phó với Đạo Tâm kiên cố của Lục Trường Sinh, không chỉ dừng lại ở tấn công tinh thần.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn không còn vẻ trống rỗng, mà lại càng thêm sâu thẳm, tĩnh lặng, và ẩn chứa một ý chí kiên định đến mức đáng sợ. Xiềng xích đã vỡ, nhưng những ký ức vẫn còn đó, chỉ là chúng không còn là gánh nặng, mà là lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn, về lý do hắn phải tiếp tục bước đi. Hắn biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free