Cửu thiên linh giới - Chương 629: Chân Lý Chi Kính: Lục Trường Sinh Khai Tâm
Đêm khuya buông xuống Thiên Đô Thành, màn sao giăng mắc trên bầu trời thăm thẳm, tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với dòng chảy linh khí cuộn trào và vô số ánh sáng lung linh từ những tòa tháp, cung điện tráng lệ phía dưới. Trong một căn phòng tĩnh tọa sâu bên trong Liên Minh Hội Quán, không khí dường như đặc quánh lại, nặng trĩu bởi sự căng thẳng và kỳ vọng. Lục Trường Sinh ngồi đối diện với Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, cả ba tạo thành một tam giác vô hình mà ở đó, mỗi đỉnh đều mang một trọng lượng riêng, một sự kiên định không dễ lay chuyển.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sắc lạnh, vẫn khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh thẫm, toát ra khí chất của một người lãnh đạo đã trải qua vô số phong ba. Bên cạnh hắn, Thanh Liên Nữ Đế, trong y phục xanh ngọc bích, tay khẽ đặt trên phất trần, vẻ ngoài thanh tú nhưng ẩn chứa khí chất trang nghiêm, cao ngạo, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng khó dò. Cả hai đều mang vẻ mệt mỏi, dường như những cuộc đối đầu dai dẳng đã vắt kiệt phần lớn năng lượng của họ, nhưng sự kiêu hãnh và chấp niệm vẫn còn đó, ẩn hiện trong từng đường nét.
Hai bên, các lãnh đạo khác của Liên Minh cũng tề tựu. Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc điểm mây trắng, đôi mắt phượng sáng ngời luôn dõi theo Lục Trường Sinh với một niềm tin khó diễn tả. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một thứ áp lực vô hình đè nặng lên từng hơi thở. Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh, không ngừng quan sát, vẻ mặt vừa tò mò vừa có chút lo lắng. Hắn không hiểu Lục Trường Sinh sẽ làm gì, nhưng bản năng mách bảo hắn rằng đây sẽ là một khoảnh khắc định mệnh. Xa hơn một chút, Long Tộc Thái Tử uy phong lẫm liệt, đôi mắt vàng kim sắc bén vẫn chứa đựng một chút hoài nghi về phương pháp mềm mỏng này, còn Bạch Hổ Tướng Quân thân hình cường tráng, vẻ mặt dữ dằn, không giấu nổi sự thiếu kiên nhẫn. Họ đều đã chứng kiến Lục Trường Sinh lắng nghe, chiêm nghiệm, nhưng họ vẫn chưa thấy hắn đưa ra bất kỳ lời phán xét hay giải pháp cụ thể nào.
Mùi hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt góc phòng lan tỏa, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, nhưng không đủ để xua đi sự nặng nề của những ân oán chất chồng. Bên ngoài, tiếng người nói chuyện ồn ào từ các khu chợ vẫn vọng vào, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng xa xăm, tất cả như một bức tranh phàm trần sôi động, càng làm nổi bật sự tĩnh mịch và u ám trong căn phòng này.
"Lục đạo hữu đã lắng nghe, đã chiêm nghiệm." Vạn Pháp Tông Chủ mở lời, giọng điệu còn chút cứng rắn, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi khó che giấu. "Vậy liệu có giải pháp nào cho mối ân oán đã ăn sâu ngàn năm này? Hay chúng ta cứ tiếp tục ngồi đây, để những vết thương cũ rỉ máu, trong khi đại thế đang biến động, Ma Quân Huyết Ảnh lăm le nuốt chửng Cửu Thiên Linh Giới?"
Thanh Liên Nữ Đế tiếp lời, ánh mắt sắc lạnh nhưng ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm. "Chúng ta không có nhiều thời gian để hồi tưởng những chuyện cũ vô ích. Nếu chỉ là để nhắc lại những đau thương, thì chúng ta đã làm điều đó đủ nhiều rồi. Cái Liên Minh này cần sự đoàn kết, không phải những lời lẽ vô nghĩa." Nàng nói, đôi môi mỏng khẽ mím lại, thể hiện sự quyết đoán nhưng cũng là sự bất lực trước vòng xoáy thù hận.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh cố hữu. Hắn nhìn hai vị cường giả trước mặt, ánh mắt không phán xét, không trách móc, chỉ có sự thấu cảm và một vẻ minh triết sâu xa. Từ trong tay áo, hắn chậm rãi lấy ra một vật. Đó là một chiếc gương đồng cổ kính, hình tròn, được chạm khắc hoa văn mây và chim phượng đơn giản nhưng tinh xảo. Chiếc gương không quá lớn, chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng toát ra một thứ khí tức dị thường, cổ xưa và huyền bí. Hắn đặt nó lên chiếc bàn gỗ lim cổ kính ở giữa, nơi ánh sáng lung linh từ linh đăng chiếu vào, làm chiếc gương phát ra một ánh sáng mờ ảo, xanh tím nhạt.
"Không phải để hồi tưởng hay tranh cãi." Lục Trường Sinh khẽ cất lời, giọng nói không quá lớn, nhưng rõ ràng và vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tựa như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. "Chỉ để nhìn thấy... chân tướng." Hắn đưa tay khẽ vuốt lên mặt gương, truyền một luồng linh lực tinh thuần, không hề hùng hậu, nhưng lại vô cùng ổn định và thuần khiết. Đó chính là linh lực được tôi luyện từ Tàn Pháp Cổ Đạo, không bùng nổ mà bền bỉ, không phô trương mà thấu triệt.
Tiêu Hạo khẽ thì thầm với Mộc Thanh Y, vẻ mặt đầy hoài nghi. "Hắn định làm gì vậy? Lấy gương ra dọa họ sao? Chuyện ân oán ngàn năm mà dùng một chiếc gương thì có ích gì?"
Mộc Thanh Y không trả lời, nàng chỉ lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời Lục Trường Sinh. Nàng biết, hắn không bao giờ làm điều vô nghĩa. Phương pháp của hắn, luôn nằm ngoài dự đoán của người thường, luôn chạm đến bản chất sâu xa nhất của vấn đề. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, nhưng lại vô cùng ôn hòa, tỏa ra từ chiếc gương, khiến tâm trí nàng dần trở nên thanh tịnh hơn. Các vị lãnh đạo khác, dù vẫn hoài nghi, nhưng cũng không khỏi bị cuốn hút bởi sự bí ẩn của chiếc gương và sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng linh khí vận chuyển tinh tế từ bàn tay Lục Trường Sinh đang vuốt ve mặt gương, và tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa sổ, mang theo chút hơi lạnh của Thiên Đô về khuya.
Chiếc gương đồng, được Lục Trường Sinh gọi là "Cổ Kính Thức Hồn", bắt đầu rung lên nhè nhẹ. Ánh sáng xanh tím mờ ảo từ mặt gương dần trở nên rõ nét hơn, không còn là ánh phản chiếu mơ hồ nữa, mà là một luồng sáng sống động, tựa như một cánh cổng dẫn đến một chiều không gian khác. Điều kỳ lạ là, chiếc gương không phản chiếu bất kỳ khuôn mặt nào của những người đang ngồi trong phòng. Thay vào đó, những đoạn ký ức chắp vá bắt đầu hiện lên, không theo một dòng thời gian tuyến tính, mà như những mảnh vỡ của một bức tranh vỡ vụn, được ráp nối lại bằng sợi chỉ của cảm xúc và nỗi đau.
Những hình ảnh chớp nhoáng xuất hiện trên mặt gương, lúc rõ ràng, lúc lại mờ ảo như sương khói. Đầu tiên là một chiến trường cổ xưa, nơi linh khí hỗn loạn, vạn vật khô héo. Vạn Pháp Tông Chủ bỗng thấy mình đứng giữa những thi thể chất chồng, mùi máu tanh và linh khí tàn phá xộc thẳng vào khứu giác. Hắn thấy tổ sư Vạn Pháp Tông, một nhân ảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ bi tráng, đang ra sức phong ấn một khe nứt không gian khổng lồ, nơi tà khí cuồn cuộn tuôn ra. Lời thề "Thà ta hy sinh vạn linh, cũng không để dị tộc xâm phạm!" vang vọng, nhưng ánh mắt của tổ sư lại chất chứa một nỗi đau khôn tả, một sự lựa chọn khắc nghiệt không ai muốn đối diện.
Rồi hình ảnh thay đổi, chuyển sang một khu rừng cổ thụ bị tàn phá. Thanh Liên Nữ Đế bàng hoàng khi thấy mình đứng giữa những linh thú đang hấp hối, chúng gào thét trong đau đớn, thân thể dần hóa đá bởi một cổ trận cấm kỵ. Nàng thấy tổ sư Thanh Liên Cung, một nữ nhân thanh thoát nhưng giờ đây gương mặt đầy vẻ phẫn nộ và thất vọng, thốt lên: "Vì sao lại phải hủy hoại sự hài hòa của thiên địa để đổi lấy một chút bình an tạm bợ? Đạo lý nằm ở vạn vật cộng sinh, không phải sự hủy diệt!" Ánh mắt của vị tổ sư tràn ngập nỗi thất vọng, không chỉ với Vạn Pháp Tông, mà còn với chính cái "Đạo" mà nàng đã tin tưởng.
Cổ Kính tiếp tục trình chiếu, xen lẫn giữa những hình ảnh là những âm thanh, những lời đối thoại, những tiếng gào thét của nỗi đau, của sự giận dữ, của những lời thề thốt. Vạn Pháp Tông Chủ thấy được nỗi tuyệt vọng của Thanh Liên Nữ Đế khi một quyết định của tông môn ông gây ra tổn thất lớn cho linh thú và hệ sinh thái. Hắn thấy những giọt nước mắt của những đệ tử Thanh Liên Cung khi chứng kiến đồng bào của họ, những linh thú vô tội, phải chịu đựng khổ sở. Và ngược lại, Thanh Liên Nữ Đế lại thấy được gánh nặng đè lên vai Vạn Pháp Tông, thấy những hy sinh thầm lặng của họ để bảo vệ toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới khỏi hiểm họa dị tộc, thấy những đêm không ngủ của các đời tông chủ Vạn Pháp Tông khi phải đưa ra những quyết sách tàn khốc nhưng cần thiết.
"Đây là... ký ức về trận chiến năm xưa... nhưng... không phải như ta đã biết." Vạn Pháp Tông Chủ thốt lên, giọng nói khàn đặc, đôi mắt mở to, đầy vẻ bàng hoàng. Những hình ảnh chớp nhoáng, những cảm xúc dâng trào từ trong tâm trí ông, được Cổ Kính khuếch đại và trình chiếu, khiến ông nhận ra rằng câu chuyện mà ông đã được kể, đã tin tưởng, chỉ là một mặt của sự thật.
"Những lời cuối cùng của tổ sư... lẽ nào... chúng ta đã hiểu sai?" Thanh Liên Nữ Đế thì thầm, tay nàng nắm chặt phất trần, vẻ mặt trắng bệch vì kinh ngạc. Nàng thấy tổ sư của mình, sau khi chứng kiến cảnh tượng tàn phá, đã quay lưng đi, không phải vì từ bỏ, mà vì một nỗi đau quá lớn, một sự bất lực khi "Đạo" của mình không được thấu hiểu.
Lục Trường Sinh khẽ cất lời, ánh mắt sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật. "Chân tướng, đôi khi bị che lấp bởi chính những gì ta kiên định tin tưởng. Cái gọi là 'sự thật' mà mỗi tông môn giữ gìn, chẳng qua chỉ là những mảnh ghép rời rạc, được tô vẽ và bóp méo qua lăng kính của nỗi đau, của sự tự tôn, của những lời đồn đại qua hàng ngàn năm. Một sự kiện khách quan, qua lời kể của người này sẽ trở thành chính nghĩa, qua lời kể của người kia lại trở thành tà ác." Hắn không phán xét, chỉ trình bày một chân lý đơn giản nhưng lại vô cùng thấu triệt.
Mộc Thanh Y, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi kinh ngạc. "Hắn không nói một lời nào về quá khứ, chỉ để họ tự nhìn thấy..." Nàng thì thầm, lòng dâng lên một sự thán phục sâu sắc. Lục Trường Sinh không dùng lý lẽ, không dùng quyền uy, hắn chỉ tạo ra một chiếc cầu, một tấm gương để họ tự đối diện với những gì mình đã tin, đã bỏ qua. Tiêu Hạo, ban đầu còn hoài nghi, giờ cũng lặng im, đôi mắt láu lỉnh của hắn mở to, hoàn toàn bị phương pháp độc đáo này thuyết phục. Hắn chưa từng thấy một ai có thể hóa giải ân oán bằng cách này, không cần một lời phán xét, chỉ cần một sự thấu thị.
Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân, những người vốn quen với những cuộc đối đầu trực diện, những lý lẽ hùng hồn, giờ đây cũng bị cuốn hút vào những hình ảnh đang chớp nhoáng trên Cổ Kính. Họ thấy được những "điểm mù" trong nhận thức của cả Vạn Pháp Tông và Thanh Liên Cung, những khía cạnh của sự thật mà họ chưa từng muốn chấp nhận, vì nó không phù hợp với "chính nghĩa" của mình. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Lục Trường Sinh không phá vỡ cục diện bằng sức mạnh, mà bằng sự minh triết, bằng cách bóc trần những lớp màn của định kiến và chấp niệm. Những hình ảnh đó, dù đau đớn, nhưng lại là liều thuốc mạnh mẽ nhất để chữa lành những vết thương đã ăn sâu vào đạo tâm của hai vị tông chủ.
Cổ Kính Thức Hồn vẫn tiếp tục phản chiếu những mảnh ghép ký ức, những cảm xúc, những nỗi đau, và cả những hy vọng mong manh. Nó không chỉ đơn thuần là một công cụ trình chiếu, mà dường như còn khuếch đại những cảm xúc và suy nghĩ ẩn sâu trong tâm trí của hai vị tông chủ, buộc họ phải đối mặt với những góc khuất của lịch sử mà họ đã cố tình bỏ qua, hoặc chưa bao giờ thực sự thấu hiểu. Vạn Pháp Tông Chủ thấy được sự tàn phá của cổ trận cấm kỵ không chỉ ảnh hưởng đến linh thú, mà còn làm suy yếu linh mạch của vùng đất, gây ra những hệ lụy lâu dài mà tổ sư của mình đã không lường trước hết. Thanh Liên Nữ Đế lại thấy được sự vất vả, sự hy sinh của những đệ tử Vạn Pháp Tông khi phải ngày đêm duy trì phong ấn, chống lại sự ăn mòn của tà khí, dù bị người đời chỉ trích.
Cả hai đều nhìn thấy những "lằn ranh đỏ" của đối phương, những điều mà họ đã vô tình hoặc cố ý vượt qua, gây ra nỗi đau không thể hàn gắn. Vạn Pháp Tông Chủ thấy được vẻ mặt căm phẫn của một trưởng lão Thanh Liên Cung khi chứng kiến đứa con linh thú của mình bị hóa đá. Thanh Liên Nữ Đế lại thấy được sự tuyệt vọng của một vị đệ tử Vạn Pháp Tông khi phải chứng kiến gia đình mình bị dị tộc đồ sát, trong khi Thanh Liên Cung lại không thể đưa ra viện trợ kịp thời vì mải bảo vệ "Đạo" của riêng mình. Những hình ảnh đó, những cảm xúc đó, không phải là lời buộc tội, mà là những tấm gương phản chiếu, buộc họ phải tự nhìn lại lòng mình.
Họ thấy rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng "chính nghĩa" của một bên lại là "tội ác" trong mắt bên kia. Họ đã chiến đấu, đã thù hận, không phải vì cái ác tuyệt đối, mà vì sự khác biệt trong góc nhìn, trong lựa chọn, và trong những ưu tiên. Mỗi tông môn đều mang trên vai gánh nặng của lịch sử, của những lời thề, của những kỳ vọng. Nhưng chính những gánh nặng đó, những chấp niệm đó, đã tạo nên bức tường vô hình, ngăn cản họ nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, ngăn cản họ thấu hiểu nỗi khổ của đối phương. Ma Quân Huyết Ảnh, một kẻ thù xảo quyệt, chắc chắn đã lợi dụng những vết nứt này từ rất lâu, gieo rắc sự hoài nghi và thù hận, để chia rẽ chính đạo. Những sự kiện lịch sử mà họ đã kể lại, tưởng chừng như chỉ là mâu thuẫn nội bộ, lại ẩn chứa những âm mưu cũ của Ma Quân Huyết Ảnh, những yếu tố gây hiểu lầm mà Ma Quân sẽ lợi dụng trong tương lai, giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết dưới ánh sáng của Cổ Kính Thức Hồn.
Quá trình trình chiếu kéo dài, mỗi phút trôi qua đều nặng nề như cả một thế kỷ. Các vị lãnh đạo khác trong phòng cũng chìm trong sự im lặng, bị cuốn hút vào những hình ảnh và cảm xúc đang diễn ra. Long Tộc Thái Tử, vốn luôn tỏ ra uy phong, giờ cũng trầm ngâm, đôi mắt vàng kim lóe lên những tia suy tư sâu sắc. Bạch Hổ Tướng Quân, vẻ mặt dữ dằn thường lệ, giờ lại lộ ra một sự ngạc nhiên khó che giấu. Họ hiểu rằng, những gì họ đang chứng kiến không phải là một cuộc trình diễn phép thuật đơn thuần, mà là một cuộc hành trình vào sâu thẳm đạo tâm, nơi những chấp niệm và định kiến được bóc trần.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, điềm tĩnh như một pho tượng. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn giúp hắn không bị cuốn theo những cảm xúc tiêu cực, những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế. Hắn tin rằng, để hóa giải mối thù truyền kiếp này, không thể dùng quyền uy để ép buộc, cũng không thể dùng lợi ích để mua chuộc. Chỉ có thể dùng đạo lý, dùng sự minh triết để phá vỡ những bức tường định kiến, để giúp họ tự nhìn lại lòng mình, tự thấu hiểu đối phương. Đây không chỉ là một cuộc hòa giải đơn thuần, mà là một cuộc chiến của đạo tâm, một cuộc chiến để bóc trần những âm mưu ẩn sâu trong lịch sử, để hàn gắn những vết thương đã bị kẻ thù lợi dụng. Con đường tu hành của hắn, không phải là con đường xưng bá hay thống trị, mà là con đường thấu hiểu, con đường của sự chân thật, ngay cả khi chân thật đó phũ phàng đến mấy.
Dần dần, ánh sáng xanh tím từ Cổ Kính Thức Hồn bắt đầu mờ đi, những hình ảnh chớp nhoáng cũng dần tan biến vào hư vô, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi ozon nhẹ từ linh khí khi Cổ Kính hoạt động vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dấu vết của những gì vừa diễn ra. Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế vẫn còn chìm trong suy nghĩ, gương mặt họ không còn vẻ đối đầu gay gắt mà thay vào đó là sự trầm tư, phức tạp, pha lẫn chút bàng hoàng và một nỗi u hoài sâu sắc. Họ đã thấy được sự thật, không phải là sự thật khách quan duy nhất, mà là sự thật từ góc nhìn của đối phương, và những sai lầm, những nỗi đau mà cả hai bên đã gây ra và phải chịu đựng. Một tia sáng của sự thấu hiểu bắt đầu lóe lên trong tâm trí họ, dù chưa đủ để xóa bỏ hoàn toàn ân oán, nhưng đã đủ để lung lay những nền tảng định kiến đã vững chắc bấy lâu, đủ để khiến họ tự hỏi lại về những gì mình đã tin tưởng suốt ngàn năm.
"Ngàn năm thù hận... hóa ra chỉ là một phần của câu chuyện..." Vạn Pháp Tông Chủ thì thầm, giọng khàn đặc, đầy suy tư, như thể ông vừa trải qua một giấc mộng dài và tỉnh dậy. Ánh mắt ông vẫn còn đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào chiếc gương đã tắt. Ông cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc khi nhận ra rằng, những "chính nghĩa" mà ông và tổ tiên đã kiên định bảo vệ, đôi khi lại là nguyên nhân của những bi kịch, những hiểu lầm không đáng có. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Và ông, đã quá vội vàng trong những phán xét của mình.
Thanh Liên Nữ Đế lặng lẽ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt phức tạp. Vẻ kiêu hãnh thường ngày của nàng đã biến mất, thay vào đó là một sự trân trọng và cả chút ngưỡng mộ. "Lục đạo hữu... ngươi... đã làm được điều mà không ai có thể." Nàng nói, giọng nói không còn sự sắc lạnh, mà pha chút nghẹn ngào. Nàng từng nghĩ, ân oán này sẽ chỉ kết thúc khi một bên hoàn toàn bị tiêu diệt, nhưng Lục Trường Sinh đã cho nàng thấy một con đường khác, con đường của sự thấu hiểu, con đường của sự minh triết. Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Và nàng đã quên mất điều đó.
Lục Trường Sinh chỉ khẽ lắc đầu, cái nhìn bao dung. "Không phải ta, mà là chính các vị đã nhìn thấy. Đạo của ta, chỉ là một cây cầu dẫn lối. Ta chỉ là người phơi bày chân tướng, còn việc chấp nhận hay phủ nhận, hàn gắn hay tiếp tục thù hận, là do chính các vị." Hắn không nhận công, không khoa trương, chỉ đơn thuần là một người tu hành đang đi trên con đường của riêng mình, con đường của sự thấu hiểu vạn vật.
Mộc Thanh Y, mắt rưng rưng, thì thầm. "Hắn đã mở ra một con đường... cho Liên Minh." Nàng cảm nhận được một luồng hy vọng mãnh liệt đang dâng trào trong tim. Không phải hy vọng vào sức mạnh hay quyền uy, mà là hy vọng vào đạo lý, vào khả năng con người có thể vượt qua những chấp niệm của chính mình. Tiêu Hạo, Long Tộc Thái Tử, và Bạch Hổ Tướng Quân, tất cả đều im lặng, nhưng trong ánh mắt của họ, sự hoài nghi ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự kính phục sâu sắc đối với Lục Trường Sinh. Họ đã chứng kiến một phương pháp hóa giải ân oán mà họ chưa từng nghĩ tới, một phương pháp không dùng vũ lực, không dùng quyền uy, mà dùng chính sự thật và lòng trắc ẩn để chạm đến tận cùng đạo tâm của con người.
Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế vẫn ngồi yên, ánh mắt giao nhau nhưng không còn tia lửa hận thù. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng ngổn ngang những cảm xúc và suy nghĩ mới. Những bức tường định kiến đã sụp đổ, để lại một khoảng trống mênh mông, nơi những hạt giống của sự thấu hiểu và lòng bao dung có thể nảy mầm. Mặc dù mối ân oán ngàn năm chưa thể hoàn toàn tan biến trong một khoảnh khắc, nhưng Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng họ một hạt mầm, một tia sáng dẫn lối. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, họ đã có một khởi đầu.
Các lãnh đạo khác chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mãnh liệt chưa từng có. Họ hiểu rằng, Liên Minh này không chỉ được xây dựng trên sự sợ hãi Ma Quân Huyết Ảnh, mà còn trên sự thấu hiểu và đoàn kết thực sự. Sự hé lộ về những "điểm mù" và hiểu lầm trong lịch sử ân oán của hai tông môn đã cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh đã và đang lợi dụng những vết nứt này để chia rẽ chính đạo. Nhưng giờ đây, với khả năng của "Cổ Kính Thức Hồn" trong việc phản chiếu chân tướng và ký ức, họ có thể có một công cụ quan trọng trong việc đối phó với những âm mưu xảo quyệt của Ma Quân trong tương lai. Sự thay đổi trong thái độ của Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế báo hiệu một bước đột phá lớn trong việc hình thành Liên Minh, củng cố lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện". Lục Trường Sinh đã không dùng bất kỳ lời nói hoa mỹ nào, cũng không đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào, hắn chỉ đơn thuần là người dẫn dắt họ tự nhìn thấy chân tướng. Và đó chính là sức mạnh lớn nhất của Đạo mà hắn đang theo đuổi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.