Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 630: Đạo Tâm Hòa Giải: Niềm Tin Kiến Tạo Liên Minh

Không khí trong phòng họp đặc biệt của Liên Minh Hội Quán vẫn còn đặc quánh sự trầm tư sau đêm dài, như một dòng linh khí ngưng đọng, nặng nề đến khó thở. Ánh nắng sớm dịu nhẹ, như một dải lụa vàng nhạt, lách qua khung cửa sổ lớn được chạm khắc tinh xảo, rải rác những vệt sáng lờ mờ trên sàn đá xanh lạnh lẽo. Bên ngoài, Thiên Đô Thành đã bắt đầu rộn ràng với tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng văng vẳng từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng đời thường đầy sức sống. Nhưng bên trong căn phòng này, sự tĩnh mịch lại bao trùm, đối lập hoàn toàn với sự sôi động của thế giới bên ngoài.

Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế vẫn ngồi đối diện nhau, hai pho tượng sống trong sự giằng xé nội tâm. Ánh mắt họ không còn gay gắt hay đối đầu như trước, thay vào đó là vẻ mệt mỏi, trĩu nặng của những người vừa đối diện với quá khứ, với những chân tướng trần trụi và đau lòng. Những cảm xúc rối bời cuộn trào trong tâm trí họ, như những dòng xoáy linh khí hỗn loạn, không ngừng va đập vào đạo tâm đã từng kiên cố. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm thường ngày, giờ đây hiện rõ những nét nhăn sâu hơn, đôi mắt vốn sáng ngời giờ lại lấp lánh một nỗi bàng hoàng khó tả. Ông khẽ thở dài, một âm thanh rất nhẹ nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng vọng của ngàn năm ân oán. Bàn tay ông vô thức siết chặt lấy tay vịn ghế, những khớp ngón tay trắng bệch, thể hiện sự căng thẳng tột độ. Ông cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc khi nhận ra rằng, những "chính nghĩa" mà ông và tổ tiên đã kiên định bảo vệ, đôi khi lại là nguyên nhân của những bi kịch, những hiểu lầm không đáng có. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Và ông, đã quá vội vàng trong những phán xét của mình, đã để những mảnh vụn của lịch sử che mờ tầm nhìn, khiến đại cục bị chia cắt.

Thanh Liên Nữ Đế, vẻ kiêu hãnh thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự trân trọng và cả chút ngưỡng mộ dành cho Lục Trường Sinh. Nàng cảm thấy một cơn đau nhói trong lồng ngực khi những hình ảnh phản chiếu từ Cổ Kính Thức Hồn hiện về, những nỗi đau, sự hy sinh và cả những bi kịch mà Thanh Liên Cung đã phải chịu đựng, nhưng giờ đây, nàng lại nhìn thấy cả những nỗi thống khổ và sự giằng xé của Vạn Pháp Tông. Sự thật ấy, dù tàn khốc, lại giải phóng nàng khỏi gánh nặng của lòng thù hận đã ăn sâu vào huyết mạch. Nàng từng nghĩ, ân oán này sẽ chỉ kết thúc khi một bên hoàn toàn bị tiêu diệt, nhưng Lục Trường Sinh đã cho nàng thấy một con đường khác, con đường của sự thấu hiểu, con đường của sự minh triết. Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Và nàng đã quên mất điều đó. Nàng siết chặt chiếc phất trần trong tay, ngón tay miết nhẹ lên cán ngọc, như tìm kiếm một điểm tựa trong mớ cảm xúc hỗn độn. Mùi hương trầm còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với hương trà thanh khiết mà Lục Trường Sinh vừa pha, tạo nên một cảm giác tĩnh tâm lạ lùng, nhưng không đủ để xua đi sự nặng nề trong lòng họ.

Các lãnh đạo khác như Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân ngồi hai bên, lặng lẽ quan sát, không ai dám lên tiếng phá vỡ sự tĩnh mịch. Mộc Thanh Y, với đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, rồi lại liếc sang hai vị tông chủ. Nàng cảm nhận được một luồng hy vọng mãnh liệt đang dâng trào trong tim, một hy vọng không phải vào sức mạnh hay quyền uy, mà là vào đạo lý, vào khả năng con người có thể vượt qua những chấp niệm của chính mình. Nàng khẽ thở ra một hơi, như trút đi gánh nặng đã đè nén bấy lâu. Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ cũng đượm vẻ nghiêm túc, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa cằm, tỏ vẻ suy tư. Hắn chưa từng nghĩ rằng, một mối ân oán thâm căn cố đế như vậy lại có thể được hóa giải bằng một phương pháp "trực diện tâm hồn" đến thế. Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài uy phong, tuấn tú, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng ánh mắt vàng kim của hắn lại lộ rõ sự mong chờ, một tia hy vọng lóe lên. Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt dữ tợn nhưng chính trực, đôi lúc lại sốt ruột khẽ nhúc nhích, nhưng rồi lại kiềm chế, kìm nén sự nóng nảy thường thấy để tôn trọng sự tĩnh lặng cần thiết này. Tất cả họ đều hiểu rằng, khoảnh khắc này, sự lựa chọn của hai vị tông chủ sẽ định đoạt vận mệnh của cả Liên Minh, thậm chí là của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

Lục Trường Sinh ngồi giữa, ánh mắt đen láy điềm tĩnh lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở hai vị tông chủ. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần là một người tu hành đang đi trên con đường của riêng mình, con đường của sự thấu hiểu vạn vật. Hắn đưa tay, rót trà vào hai chén ngọc bích được chạm khắc tinh xảo, động tác chậm rãi, ung dung, không chút vội vã. Hương trà thanh khiết lan tỏa, xua đi phần nào sự căng thẳng trong không khí. Hắn đẩy nhẹ chén trà đến trước mặt Vạn Pháp Tông Chủ, rồi đến Thanh Liên Nữ Đế, như một lời mời gọi im lặng, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự tôn trọng và sự kiên nhẫn vô hạn. Hắn tin rằng, sau những gì đã chứng kiến, tâm trí của họ đã đủ rộng mở để đón nhận một chân lý mới. Đạo của hắn, chỉ là một cây cầu dẫn lối. Hắn chỉ là người phơi bày chân tướng, còn việc chấp nhận hay phủ nhận, hàn gắn hay tiếp tục thù hận, là do chính các vị.

Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua cửa sổ lớn, rọi thẳng vào trung tâm căn phòng, làm nổi bật lên những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, như những linh hồn của quá khứ đang lắng nghe. Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan dần, để lại hậu vị ngọt ngào nơi cuống lưỡi. Nó giống như chân lý vừa được phơi bày, đau đớn lúc đầu nhưng lại mang đến sự thanh thản khi được chấp nhận. Ông ngước mắt nhìn Thanh Liên Nữ Đế, ánh mắt không còn sự thù hận, mà là một sự phức tạp, pha lẫn chút nuối tiếc và thấu hiểu. Thanh Liên Nữ Đế cũng đưa chén trà lên môi, nhấp nhẹ. Nàng cảm nhận được sự ấm áp từ chén trà lan tỏa khắp cơ thể, làm dịu đi những cơn sóng cảm xúc đang cồn cào trong lòng. Nàng cũng nhìn lại Vạn Pháp Tông Chủ, và lần đầu tiên sau ngàn năm, hai ánh mắt giao nhau mà không có tia lửa hận thù nào bùng lên. Chỉ có sự trầm mặc, sự suy tư và một khởi đầu mới, mong manh nhưng đầy hy vọng.

Lục Trường Sinh đặt chén trà xuống, một âm thanh rất nhẹ nhàng, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. Ánh mắt điềm tĩnh của hắn lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ hay những lý thuyết chính trị phức tạp để thuyết phục họ. Thay vào đó, hắn nói về 'đạo', về 'tâm', về 'sự tồn vong' của vạn vật. Giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, mỗi lời nói như một dòng suối mát lành thấm vào tâm can, xoa dịu những vết thương ngàn năm.

"Ân oán ngàn năm, là vết sẹo của lịch sử," Lục Trường Sinh bắt đầu, thanh âm không chút gợn sóng, "Nhưng nếu vết sẹo ấy cứ mãi rỉ máu, thì chúng ta còn gì để bảo vệ? Đạo của chúng ta, không phải là để tự mãn, để tranh giành hư danh, mà là để bảo vệ sinh linh. Ma Quân, hắn không phân biệt Vạn Pháp hay Thanh Liên, hắn không quan tâm đến những lý lẽ 'chính nghĩa' của từng tông môn. Hắn chỉ nhìn thấy con mồi, những linh hồn yếu ớt đang lạc lối trong bóng đêm, và một thế giới đang dần bị chia cắt bởi chính những mâu thuẫn nội tại của nó."

Lời nói của Lục Trường Sinh như một nhát kiếm vô hình, xuyên thẳng vào những chấp niệm còn sót lại trong lòng hai vị tông chủ. Vạn Pháp Tông Chủ khẽ giật mình, đôi mắt bàng hoàng như bị thức tỉnh khỏi một giấc mộng dài. Ông đã từng nghĩ về đại cục, về sự tồn vong của chính đạo, nhưng chưa bao giờ ông nhìn nhận nó một cách trần trụi và đơn giản đến vậy. Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ thù chung của tất cả, sẽ không bỏ qua bất kỳ kẽ hở nào trong sự chia rẽ này. Lịch sử đã chứng minh điều đó.

"Đại đạo vô biên, nhưng cũng hữu hạn bởi một chữ 'tâm'," Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, "Khi tâm chúng ta bị che mờ bởi chấp niệm, thì con đường dù rộng lớn đến đâu cũng trở nên chật hẹp. Khi tâm chúng ta hận thù, thì dù có công pháp thần thông đến mấy cũng không thể đạt đến chân lý tối thượng. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Nhưng con đường đó có thật sự dẫn đến cứu rỗi, hay chỉ là vực sâu của sự diệt vong, phụ thuộc vào bản tâm của mỗi người."

Thanh Liên Nữ Đế nhắm mắt lại, cảm nhận từng lời nói của Lục Trường Sinh thấm sâu vào linh hồn. Nàng nhớ lại câu nói của chính mình: "Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm." Chính nàng đã tự nhắc nhở mình về điều đó, nhưng trong vòng xoáy của ân oán và trách nhiệm tông môn, nàng đã vô tình lãng quên. Lục Trường Sinh không hề phán xét, không hề đổ lỗi, hắn chỉ đơn thuần giúp họ nhìn nhận lại bản chất của vấn đề từ một góc độ cao hơn, vượt lên trên những ân oán cá nhân, tông môn. Hắn không hề dùng quyền uy hay địa vị để áp đặt, mà dùng chính sự minh triết của đạo tâm để soi sáng.

Để minh chứng cho lời mình nói, Lục Trường Sinh không dùng những điển cố cao siêu, mà chỉ mỉm cười nhẹ, kể một câu chuyện cổ, giản dị như hơi thở: "Có một dòng sông, chảy qua bao nhiêu làng mạc, bao nhiêu cánh đồng, mang phù sa và sự sống đến cho vạn vật. Nhưng rồi, có hai nhánh sông nhỏ, vì một trận lụt, đã đổi dòng, va chạm vào nhau, tạo thành một con kênh rạch. Hai nhánh sông kia, cứ nghĩ rằng mình là đúng, là nhánh chính, là nguồn cội, mà tranh giành nhau từng giọt nước. Chúng cãi vã, chúng đục khoét bờ bãi của nhau, cuối cùng biến cả dòng sông thành một con kênh khô cạn, không còn mang lại sự sống cho ai nữa. Đến khi mùa hạn hán kéo đến, cả hai nhánh sông đều cạn kiệt, không còn gì để tranh giành, chúng mới nhận ra rằng, sự sống của chúng phụ thuộc vào dòng chảy chung, vào sự hợp nhất của dòng sông lớn."

Lục Trường Sinh dừng lại, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng vào hai vị tông chủ. "Dòng sông lớn ấy, chính là Cửu Thiên Linh Giới. Hai nhánh sông, có thể là Vạn Pháp Tông và Thanh Liên Cung. Còn Ma Quân, hắn chính là mùa hạn hán đang chực chờ nuốt chửng tất cả. Hắn không phân biệt chính đạo hay tà đạo, hắn chỉ muốn hủy diệt. Nếu chúng ta cứ mãi tranh giành từng giọt nước của quá khứ, thì đến cuối cùng, tất cả sẽ cùng khô cạn."

Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo, Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân đều im lặng lắng nghe. Câu chuyện cổ xưa, giản dị nhưng lại mang một đạo lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự việc. Ai cũng hiểu rằng, lời Lục Trường Sinh không chỉ dành cho hai vị tông chủ, mà còn dành cho tất cả những thế lực đang còn ôm giữ những định kiến, những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong lòng. Tiêu Hạo khẽ gật đầu, thầm thán phục sự tinh tế trong lời nói của Lục Trường Sinh. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng của đạo tâm kiên định, có khả năng lay động cả những tảng đá cứng rắn nhất.

Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế không phản bác. Họ không còn sức để phản bác, bởi những lời của Lục Trường Sinh đã gỡ bỏ từng lớp màn che phủ trong tâm trí họ. Nỗi đau quá khứ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là một bức tường cản trở, mà là một bài học, một lời nhắc nhở về cái giá phải trả của sự chia rẽ. Họ đã thấy rõ con đường mà Ma Quân Huyết Ảnh đang lợi dụng những vết nứt này để chia rẽ chính đạo, và giờ đây, họ đã thấy rõ con đường duy nhất để chống lại hắn.

Bầu không khí trong phòng họp, từ sự nặng nề của sự trầm tư, giờ đã chuyển sang một sự tĩnh lặng khác, tĩnh lặng của sự thấu hiểu và chấp nhận. Ánh nắng trưa đã rọi thẳng vào căn phòng, ấm áp và rực rỡ hơn. Hương trầm đã tàn, nhưng hương trà thanh khiết vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về sự tinh khiết của đạo tâm.

Sau lời của Lục Trường Sinh, Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế trầm mặc một lúc lâu, như đang dốc hết những mảnh vụn cuối cùng của chấp niệm ra khỏi tâm trí. Thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động cành cây bên ngoài cửa sổ và nhịp thở đều đặn của những người có mặt. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai vị tông chủ, mang theo sự mong chờ, lo lắng và cả niềm hy vọng.

Cuối cùng, Vạn Pháp Tông Chủ là người đầu tiên phá vỡ im lặng. Ông ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Thanh Liên Nữ Đế, ánh mắt không còn tia hận thù hay nghi ngờ, mà chỉ còn sự phức tạp của một người vừa trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Khuôn mặt uy nghiêm của ông hiện rõ sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại ánh lên một tia sáng kiên định chưa từng có. Ông khẽ hít một hơi sâu, rồi cất tiếng, giọng nói trầm hùng, vang vọng khắp căn phòng, mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử và trách nhiệm: "Lời của Lục đạo hữu, đã thức tỉnh lão phu. Ân oán có thể sâu đậm, có thể kéo dài ngàn năm, nhưng đại nghĩa còn lớn hơn, lớn hơn tất thảy những gì chúng ta từng ôm giữ. Sinh linh Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trước vực thẳm diệt vong. Vạn Pháp Tông ta, sẽ không để những chấp niệm cũ làm lu mờ lương tri và trách nhiệm. Lão phu đại diện cho Vạn Pháp Tông, nguyện sát cánh cùng Thanh Liên Cung, cùng tất cả các thế lực chính đạo, chống lại Ma Quân Huyết Ảnh!"

Lời tuyên bố của Vạn Pháp Tông Chủ như một tiếng sấm vang giữa trời quang, làm chấn động tâm can những người có mặt. Mộc Thanh Y che miệng, đôi mắt rưng rưng. Tiêu Hạo không giấu nổi vẻ kinh ngạc và nhẹ nhõm, hắn thở phào một tiếng rất khẽ. Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân, vẻ nghiêm nghị trên mặt cũng dịu đi, thay vào đó là sự tán thành và kính phục.

Thanh Liên Nữ Đế khẽ gật đầu. Nàng không nói nhiều lời hoa mỹ, nhưng ánh mắt nàng nhìn Vạn Pháp Tông Chủ đã bao dung hơn rất nhiều. Nàng đứng dậy, dáng người thanh thoát, khí chất trang nghiêm, mặc dù đã trải qua một đêm dài chiêm nghiệm nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên ngực, hướng về phía Vạn Pháp Tông Chủ, rồi nhìn Lục Trường Sinh và các lãnh đạo khác: "Thanh Liên Cung cũng sẽ không lùi bước. Mối hận thù, tạm gác lại. Chúng ta có chung một kẻ thù, và một mục tiêu duy nhất: bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới. Từ hôm nay, Thanh Liên Cung nguyện đồng tâm hiệp lực cùng Vạn Pháp Tông, cùng Liên Minh chống lại Ma Quân. Dù chông gai, hiểm nguy đến mấy, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua."

Không phải là sự tha thứ hoàn toàn ngay lập tức, bởi những vết sẹo ngàn năm cần thời gian để lành lại. Nhưng đó là một lời cam kết về sự hợp tác vô điều kiện vì đại cục, một sự chấp nhận đặt lợi ích chung lên trên tất cả những ân oán cá nhân, tông môn.

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự hài lòng và yên tâm sâu sắc. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng có một tia sáng ấm áp lóe lên. Hắn đã làm được điều mà không ai nghĩ có thể làm được, không bằng sức mạnh, không bằng quyền uy, mà bằng chính sự thấu hiểu đạo lý và bản chất con người. Con đường của hắn, con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại, đã một lần nữa chứng minh được giá trị của nó.

Các lãnh đạo khác đều cảm thấy một gánh nặng lớn được trút bỏ. Một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa khắp căn phòng. Tiêu Hạo không kìm được, vỗ tay thật khẽ. Sau đó, Mộc Thanh Y, Long Tộc Thái Tử, Bạch Hổ Tướng Quân, và những người còn lại cũng đồng loạt đứng dậy, cùng nhau vỗ tay, tiếng vỗ tay ban đầu còn rụt rè, sau đó dần vang lên mạnh mẽ, như một bản giao hưởng của niềm hy vọng mới. Nó không phải là tiếng vỗ tay tán thưởng một chiến công, mà là tiếng vỗ tay cho một sự khởi đầu, cho sự đoàn kết vừa được hàn gắn.

Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên niềm kính phục vô hạn. Hắn đã mở ra một con đường, một con đường cho Liên Minh, cho Cửu Thiên Linh Giới. Nàng biết, sự kiện hòa giải này sẽ là một đòn giáng mạnh vào âm mưu chia rẽ của Ma Quân Huyết Ảnh, khiến hắn phải thay đổi chiến lược và có thể phản ứng dữ dội hơn. Nhưng giờ đây, với sự đồng lòng của Vạn Pháp Tông và Thanh Liên Cung, Liên Minh đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Phương pháp hóa giải mâu thuẫn độc đáo của Lục Trường Sinh sẽ trở thành "thương hiệu" của hắn, giúp hắn thu phục thêm nhiều đồng minh khó tính khác trong tương lai. Niềm tin và sự hợp tác mới chớm nở giữa Vạn Pháp Tông và Thanh Liên Cung sẽ cần thời gian để củng cố, và có thể sẽ bị thử thách bởi những âm mưu mới của Ma Quân. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, một khởi đầu tốt đẹp đã được tạo ra.

Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy sự trân trọng. Họ hiểu rằng, Ma Quân Huyết Ảnh chuẩn bị kích hoạt một trận pháp hủy diệt lớn để tiêu diệt Liên Minh, và giờ đây, họ đã có một cơ hội để đối mặt với hắn. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết, và đó không ai khác chính là Lục Trường Sinh. Hắn đã không dùng bất kỳ lời nói hoa mỹ nào, cũng không đưa ra bất kỳ mệnh lệnh nào, hắn chỉ đơn thuần là người dẫn dắt họ tự nhìn thấy chân tướng. Và đó chính là sức mạnh lớn nhất của Đạo mà hắn đang theo đuổi. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free