Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 638: Minh Triết Chi Đạo: Vạn Pháp Tông Chủ Diện Kiến Trường Sinh

Ánh hoàng hôn dần buông trên Thiên Đô Thành, nhuộm vàng những mái ngói lưu ly, hắt những vệt dài lên những con đường lát đá xanh cổ kính. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi hương của vạn vật sau một ngày dài. Trong Đại Điện của Vạn Pháp Tông, không khí vẫn còn đặc quánh sự trầm tư. Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế chìm trong những suy nghĩ riêng, ánh mắt họ giao nhau chứa đựng vô vàn mối lo toan và những cân nhắc sâu xa. Lời của Lục Trường Sinh, của Mộc Thanh Y, của Tiêu Hạo, cùng với tin tức chấn động từ Thiên Cơ Các, như những mũi dùi sắc nhọn đâm thẳng vào bức tường hoài nghi và cảnh giác mà họ đã dựng lên suốt bao năm. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Câu nói ấy, giờ đây không còn là một đạo lý xa vời, mà trở thành lời tự vấn khắc khoải trong tâm khảm hai vị cường giả. Họ đã sống quá lâu trong thời kỳ linh khí suy thoái, chứng kiến quá nhiều sự tan rã, quá nhiều liên minh đổ vỡ, để rồi tự cô lập mình trong nỗi sợ hãi về một vòng lặp bi kịch. Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ thù vĩnh cửu của chính đạo, lại đang lợi dụng chính nỗi sợ hãi ấy để gieo rắc sự chia rẽ, không cần dùng đến vũ lực mà vẫn có thể khiến các thế lực tự suy yếu.

Sau một khoảng lặng dài, Vạn Pháp Tông Chủ thở hắt ra một hơi, nặng nề như trút đi gánh nặng ngàn cân. Ông đứng dậy, chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi những ngọn đèn đã bắt đầu thắp sáng khắp Thiên Đô Thành. "Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương," giọng ông trầm đục, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên quyết mới, "Các ngươi hãy nghỉ ngơi đi. Còn Tiêu Hạo, ngươi đã vất vả rồi. Hãy trở về Thiên Cơ Các, tiếp tục theo dõi động tĩnh của Ma Quân. Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, cũng không được bỏ qua."

Thanh Liên Nữ Đế cũng gật đầu, khuôn mặt băng giá của bà đã dịu đi phần nào. "Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ. Nhưng ta tin rằng, không lâu nữa, chúng ta sẽ có câu trả lời." Bà nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt dò xét. "Lục Trường Sinh đạo hữu, đêm nay, xin hãy nán lại Vạn Pháp Tông. Ta có vài điều muốn thỉnh giáo."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, không biểu lộ sự ngạc nhiên hay đắc ý. Hắn biết, hạt giống đã gieo, giờ đây đã đến lúc nó bắt đầu nảy mầm. Con đường tu hành, như hắn đã từng chiêm nghiệm, không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, giữ vững bản tâm giữa đại thế biến thiên, và không ngừng chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự tồn tại.

***

Sáng hôm sau, một ngày nắng đẹp trải dài trên Thiên Đô Thành, khí hậu ôn hòa khiến lòng người cũng trở nên thư thái hơn đôi chút. Mùi hương ngai ngái của đất đá sau đêm sương cùng với mùi hương trầm thoang thoảng từ các ngôi miếu cổ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng cũng đầy sức sống.

Trong khuôn viên Vạn Pháp Tông, những hành lang đá xanh được chăm sóc cẩn thận, tường đá khắc những họa tiết cổ xưa, dẫn lối đến những khu vực quan trọng. Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, bước đi cạnh Lục Trường Sinh. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn hắn, đôi mắt phượng sáng ngời ẩn chứa vẻ vừa lo lắng vừa tin tưởng. Nàng biết, cuộc diện kiến với Vạn Pháp Tông Chủ hôm nay vô cùng quan trọng, có thể quyết định thái độ của cả Vạn Pháp Tông và ảnh hưởng lớn đến Thanh Liên Cung.

"Trường Sinh, lần này..." Giọng Mộc Thanh Y khẽ khàng, như sợ làm vỡ đi sự tĩnh lặng xung quanh. "Vạn Pháp Tông Chủ là người rất trọng đạo lý, nhưng cũng cực kỳ cẩn trọng. Sau chuyện Thiên Cơ Các tiết lộ, ngài ấy chắc chắn sẽ suy nghĩ lại, nhưng để ngài ấy hoàn toàn dốc lòng cho Liên Minh... e rằng không dễ." Nàng thở dài một hơi, tay khẽ siết lấy thanh kiếm cổ bên hông.

Lục Trường Sinh vẫn bước đi ung dung, đôi mắt đen láy trầm tư quan sát những hàng cây cổ thụ dọc lối đi. Hắn khẽ lắc đầu, giọng điệu bình thản như dòng suối chảy qua khe đá. "Đạo lý không nằm ở lời nói suông. Họa phúc hữu số, nhân quả tương sinh. Ta chỉ nói những gì mình thấy, những gì mình chiêm nghiệm." Hắn không cố gắng thuyết phục, không cần phải chứng tỏ. Cái hắn muốn truyền tải là một sự thật hiển nhiên, một chân lý về bản chất của tu hành.

Tiêu Hạo, theo sát phía sau, dáng người nhanh nhẹn, lanh lợi. Khuôn mặt tròn của hắn thoáng vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt láu lỉnh vẫn không ngừng đảo quanh. Hắn thì thầm, cố gắng giảm bớt áp lực không tên đang bao trùm. "Này, Vạn Pháp Tông Chủ từng là một trong những người phản đối Liên Minh mạnh mẽ nhất đấy. May mà thông tin của ta đến kịp thời. Nhưng để thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của một cường giả cấp bậc này thì..." Hắn ngừng lại, nuốt khan, như tự cảm nhận được sự khó khăn của nhiệm vụ này. "Cứ như là muốn dời non lấp biển vậy."

Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết, bước đi uyển chuyển bên cạnh Tiêu Hạo, khuôn mặt trái xoan với đôi mắt long lanh như sương mai vẫn giữ vẻ trầm tĩnh. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối. "Sự nghi kỵ đã ăn sâu vào tâm trí các vị tiền bối sau bao thế hệ. Chỉ có chân lý mới có thể hóa giải." Nàng nhìn về phía Lục Trường Sinh, ánh mắt chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, không chút dao động.

Họ tiếp tục bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng trên nền đá xanh. Dần dần, những âm thanh ồn ào của Thiên Đô Thành lùi lại phía sau, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và linh khí nồng đậm hơn hẳn. Khi đến trước một cánh cửa lớn bằng gỗ đàn hương, được chạm khắc tinh xảo hình rồng bay phượng múa, hai đệ tử Vạn Pháp Tông vận đạo bào đen đứng gác, khí tức vững chãi. Họ khẽ cúi đầu chào, rồi mở rộng cánh cửa, dẫn nhóm Lục Trường Sinh vào bên trong.

***

Bên trong căn phòng tiếp khách riêng của Vạn Pháp Tông Chủ, một không gian rộng rãi nhưng không hề trống trải, mà được bày trí vô cùng đơn giản nhưng lại toát lên vẻ tinh tế đến lạ. Bức tường phía sau chiếc bàn gỗ lim cổ kính treo một bức thư pháp cổ, nét bút mạnh mẽ như rồng bay phượng múa, ẩn chứa đạo lý thâm sâu. Đối diện là một bức tranh thủy mặc vẽ cảnh núi non trùng điệp, mây trời cuồn cuộn, mang đến cảm giác hùng vĩ và khoáng đạt. Linh khí trong phòng nồng đậm hơn hẳn bên ngoài, được tụ lại bởi một pháp trận nhỏ được bố trí khéo léo dưới nền nhà, tạo cảm giác thư thái, tinh thần minh mẫn. Mùi hương trầm thượng phẩm vương vấn nhẹ nhàng trong không khí, càng khiến không gian thêm phần trang nghiêm, thanh tịnh. Ánh sáng dịu nhẹ từ khung cửa sổ giấy lụa chiếu vào, không quá chói chang mà chỉ đủ để làm nổi bật những đường nét tinh xảo của đồ vật.

Vạn Pháp Tông Chủ, trong bộ đạo bào xanh thẫm, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ lim, vẻ mặt trầm tư. Làn da ông nhăn nheo theo năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn sắc bén, ẩn chứa sự minh triết và quyền uy của một người lãnh đạo tối cao. Khi nhóm Lục Trường Sinh bước vào, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Lục Trường Sinh. Có vẻ như ông đã đợi sẵn, và đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối thoại này.

Sau lời chào hỏi khách sáo và nghi thức, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, Tiêu Hạo đứng sang một bên, trong khi Lục Trường Sinh được mời ngồi xuống một trong hai chiếc ghế đối diện với Vạn Pháp Tông Chủ. Một ấm trà linh dược thơm lừng đã được đặt sẵn trên bàn, bốc lên làn khói trắng mờ ảo.

Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nhấp một ngụm trà, sau đó đặt chén xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ông đi thẳng vào vấn đề, không chút quanh co. "Thông tin từ Thiên Cơ Các quả thực đáng báo động. Âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh không thể xem thường. Tuy nhiên, Liên Minh... trong Cận Cổ Thời Kỳ này, linh khí suy thoái, nhân tâm bất định, đã có bao nhiêu liên minh tan rã vì lợi ích riêng? Ta lo sợ, đây lại là một vòng lặp đau khổ, một vết xe đổ mà chính đạo đã trải qua không biết bao nhiêu lần."

Ánh mắt ông sắc sảo nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như muốn xuyên thấu tận cùng suy nghĩ của hắn. "Liệu một 'trụ cột tinh thần' có thể chống đỡ khi đại nạn ập đến? Khi sức mạnh vật chất của Ma Quân là có thật, và lòng người dễ dàng bị dao động bởi sự sợ hãi và cám dỗ?" Giọng ông tuy trầm ổn, nhưng chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc, là gánh nặng của bao thế hệ cường giả đã chứng kiến sự thăng trầm của chính đạo. Ông đã nhìn thấy những anh hùng mạnh nhất cũng có lúc ngã quỵ, những liên minh vững chắc nhất cũng tan rã vì sự chia rẽ từ bên trong.

Mộc Thanh Y khẽ nhíu mày, định lên tiếng giải thích. "Thưa Tông Chủ, Lục Trường Sinh..." Nhưng chưa kịp nói hết câu, Lục Trường Sinh đã khẽ giơ tay ra hiệu cho nàng nín lặng. Hắn từ từ đặt chén trà xuống, không một tiếng động. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Vạn Pháp Tông Chủ, không chút sợ hãi hay nao núng. Vẻ mặt hắn điềm tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước không gợn sóng giữa cơn bão.

"Đạo của ta, không nằm ở sức mạnh nhất thời, thưa Tông Chủ." Giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo một trọng lượng khó tả, như những viên đá cuội được mài giũa qua dòng chảy thời gian. Hắn không phủ nhận những lo lắng của Vạn Pháp Tông Chủ, mà chỉ đơn giản là đặt ra một góc nhìn khác, một khía cạnh mà có lẽ, những cường giả như ông đã vô tình bỏ qua.

Vạn Pháp Tông Chủ im lặng, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Lục Trường Sinh. Ông đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh luận nảy lửa, cho những lời lẽ hùng hồn hay những lời hứa hẹn viển vông. Nhưng điều ông nhận được lại là sự điềm tĩnh tuyệt đối, và một câu nói đơn giản, nhưng lại ẩn chứa triết lý sâu xa. Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng đến cực điểm, nhưng Lục Trường Sinh vẫn giữ vững vẻ bình thản, dường như mọi áp lực bên ngoài đều không thể chạm đến đạo tâm vững như bàn thạch của hắn. Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Tiêu Hạo đều nín thở, tập trung mọi giác quan vào cuộc đối thoại này, biết rằng đây chính là khoảnh khắc quyết định.

***

Không khí trong phòng tiếp khách của Vạn Pháp Tông Chủ dần chuyển từ căng thẳng sang một sự tập trung cao độ, gần như tĩnh mịch. Mùi hương trầm thượng phẩm vẫn thoang thoảng, giờ đây dường như càng thêm thanh khiết, làm dịu đi những xáo động trong lòng người. Ánh sáng ban ngày từ khung cửa sổ giấy lụa vẫn dịu nhẹ, chiếu rọi lên gương mặt điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, khiến hắn toát lên vẻ siêu thoát, như một ẩn sĩ giữa chốn phàm trần.

Lục Trường Sinh từ từ cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, không cường điệu, nhưng mỗi lời nói ra đều mang theo một sức nặng khó tả, như những viên đá cuội được mài giũa qua dòng chảy thời gian, cuối cùng rơi vào lòng hồ tĩnh lặng.

"Đại kiếp không chỉ là thử thách về thực lực, thưa Tông Chủ," Lục Trường Sinh bắt đầu, ánh mắt hắn không hề dao động, vẫn nhìn thẳng vào Vạn Pháp Tông Chủ. "Mà còn là khảo nghiệm về đạo tâm. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ tìm cách hủy diệt thân thể, hắn còn gieo rắc hạt giống nghi ngờ, sợ hãi vào sâu trong lòng người, khiến chính đạo tự tan rã từ bên trong." Hắn nói, không phải như một người đang thuyết giảng, mà như một người đang chiêm nghiệm, đang chia sẻ một chân lý đã được hắn tự mình thấu hiểu. "Bởi lẽ, hắn biết, một đạo tâm bị lay động, một ý chí bị lung lay, sẽ yếu ớt hơn bất kỳ pháp bảo nào bị hủy diệt."

Vạn Pháp Tông Chủ lắng nghe, ánh mắt sắc bén ban đầu dần nhíu lại, rồi từ từ giãn ra. Ông vuốt nhẹ chòm râu bạc, trong lòng dường như đang có những dòng suy nghĩ cuồn cuộn chảy qua. Những lời của Lục Trường Sinh như một luồng gió mát lành thổi qua tâm trí ông, gột rửa đi những lớp bụi hoài nghi và sợ hãi đã bám víu bấy lâu. Ông đã chứng kiến Ma Quân Huyết Ảnh sử dụng những thủ đoạn tàn độc nhất, nhưng chưa bao giờ ông nhìn nhận bản chất của những thủ đoạn ấy sâu sắc đến vậy.

Lục Trường Sinh tiếp tục, giọng điệu vẫn đều đều, nhưng ngữ điệu lại càng thêm phần kiên định. "Một Liên Minh đích thực, không phải là sự tập hợp của những kẻ mạnh nhất, mà là sự đồng lòng của những đạo tâm kiên định nhất. Khi mỗi cá nhân giữ vững được bản nguyên, không bị ngoại cảnh lung lay, thì Liên Minh ấy mới thực sự bất diệt." Hắn đưa ra một hình ảnh ẩn dụ, "Giống như một dòng sông, nếu mỗi giọt nước đều trong sạch và hướng về một phía, thì dòng sông ấy sẽ chảy mãi không ngừng, không sợ hãi bất kỳ ghềnh thác nào. Nhưng nếu mỗi giọt nước đều chứa đựng tạp chất, đều muốn chảy theo hướng riêng, thì dòng sông sẽ trở thành một vũng lầy chết."

Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Tiêu Hạo đứng đó, hoàn toàn bị cuốn hút vào lời nói của Lục Trường Sinh. Nét mặt của Mộc Thanh Y đầy vẻ tự hào và kiên định, nàng biết mình đã không đặt niềm tin sai chỗ. Bạch Ngưng Sương khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh như sương mai giờ đây chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Tiêu Hạo, vốn hoạt bát, giờ đây cũng im lặng như tờ, chăm chú lắng nghe, từng lời của Lục Trường Sinh như gieo vào tâm trí hắn một hạt giống tư duy mới mẻ.

"Sức mạnh có thể cạn kiệt, nhưng đạo tâm thì không," Lục Trường Sinh nhấn mạnh, "Khi Ma Quân gieo rắc chia rẽ, chúng ta càng phải tìm về bản nguyên của mình, thấu hiểu lẫn nhau, bởi vì đó chính là điểm tựa vững chắc nhất. 'Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.' Câu nói này không phải là lời hứa hẹn suông, mà là một lời nhắc nhở về sự kiên định. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dù vạn kiếp cũng không hối hận. Một 'ngọn hải đăng' không cần phải là người có sức mạnh kinh thiên động địa, mà là người có đạo tâm sáng nhất, đủ để dẫn lối cho những người còn đang lạc lối trong màn đêm sợ hãi."

Vạn Pháp Tông Chủ từ từ đứng dậy, đôi mắt ông vẫn không rời khỏi Lục Trường Sinh. Ánh mắt ấy, từ nghi ngờ chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự thấu hiểu sâu sắc. Ông chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, nơi bầu trời xanh ngắt đang ôm trọn Thiên Đô Thành. Trong khoảnh khắc ấy, ông cảm thấy như một bức màn dày đặc che phủ tâm trí mình bấy lâu nay đã được vén lên. Những bài học đau thương từ quá khứ, những thất bại của các liên minh trước đây, giờ đây không còn là gánh nặng mà là những chỉ dẫn. Ông đã quá tập trung vào những gì đã mất, vào những vết rạn nứt bên ngoài, mà quên đi cội rễ của sự vững bền nằm ở bên trong.

Ông thầm lặp lại lời của Lục Trường Sinh: "Sức mạnh có thể cạn kiệt, nhưng đạo tâm thì không." Và câu nói đặc trưng của chính mình, câu nói mà ông thường dùng để răn dạy các đệ tử, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới mẻ, sâu sắc hơn bao giờ hết, vang vọng trong tâm trí ông: "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp." Phù hợp không chỉ với thời thế, mà còn phù hợp với bản nguyên của chính đạo. Lời nói của Lục Trường Sinh đã không chỉ thuyết phục lý trí ông, mà còn chạm đến tận sâu thẳm đạo tâm của ông.

Vạn Pháp Tông Chủ quay trở lại, ánh mắt ông giờ đây tràn đầy sự kính trọng, không còn chút hoài nghi hay cảnh giác nào nữa. Ông đã tìm thấy câu trả lời, không phải từ một lời hứa về sức mạnh vô biên, mà từ một triết lý về sự kiên định và bản nguyên.

***

Ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ khung cửa sổ, hắt những tia sáng cuối cùng lên những bức thư pháp cổ kính, báo hiệu một ngày sắp tàn. Nhưng trong căn phòng tiếp khách của Vạn Pháp Tông Chủ, một khởi đầu mới dường như đang hé lộ. Không khí trong phòng đã dịu đi rất nhiều, thay vào đó là sự trầm tĩnh, một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm mới mẻ. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, mang theo sự thanh tịnh và bình yên.

Vạn Pháp Tông Chủ ngồi lại vị trí cũ, vẻ mặt ông đã bớt căng thẳng mà thay vào đó là sự kiên định, vững vàng. Ông nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng và kính trọng. "Lục Trường Sinh đạo hữu, đạo lý của ngươi, đã khai sáng cho ta. Có lẽ, ta đã quá chấp niệm vào những thất bại trong khứ mà quên đi bản chất của sự kiên định. Những lời của ngươi đã gột rửa đi lớp bụi mờ che phủ tâm trí ta bấy lâu nay." Ông dừng lại một chút, hít thở sâu, như đang chuẩn bị đưa ra một quyết định trọng đại.

"Vạn Pháp Tông ta, sẽ gia nhập Liên Minh." Lời tuyên bố của ông vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. Đó không chỉ là một lời đồng ý, mà là một sự cam kết, một lời hứa hẹn về sự kiên định.

Một làn sóng nhẹ nhõm và vui mừng dâng lên trong lòng Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương và Tiêu Hạo. Mộc Thanh Y, ánh mắt rạng rỡ, khóe môi khẽ hé nụ cười nhẹ, nàng biết rằng đây là một bước tiến vô cùng quan trọng. Bạch Ngưng Sương cũng khẽ gật đầu tán thành, vẻ mặt nàng nhẹ nhõm như trút đi gánh nặng. Tiêu Hạo, không thể kiềm chế được sự phấn khích, gật đầu lia lịa, đôi mắt láu lỉnh sáng bừng lên.

Vạn Pháp Tông Chủ tiếp lời, giọng ông giờ đây đầy sức thuyết phục và tầm nhìn xa trông rộng. "Tuy nhiên, ta có một đề nghị. Liên Minh cần một cơ chế không chỉ để tập hợp sức mạnh đối kháng, mà còn để củng cố đạo tâm cho các thành viên. Ma Quân Huyết Ảnh lợi dụng sự hoài nghi và sợ hãi để chia rẽ chúng ta, vậy thì chúng ta phải dùng sự đoàn kết của đạo tâm để chống lại hắn."

Ông đưa ra một ý tưởng đã được nung nấu trong tâm trí sau khi nghe Lục Trường Sinh. "Ta sẽ huy động lực lượng của Vạn Pháp Tông để thiết lập một 'Diễn Võ Trường Tịnh Tâm', nơi các đệ tử và cường giả từ mọi thế lực trong Liên Minh có thể lịch luyện, thấu hiểu đạo lý, và rèn giũa ý chí. Nơi đó sẽ không chỉ là nơi so tài pháp thuật, mà là nơi mỗi người tự vấn bản thân, tìm về bản nguyên của tu hành. Từ cấp thấp đến cấp cao, mỗi người đều có thể tìm thấy sự đồng điệu trong đạo lý, củng cố niềm tin vào Liên Minh, và vào chính con đường tu hành của mình. Một ngọn hải đăng không thể chỉ tỏa sáng một mình, mà phải soi đường cho cả đoàn thuyền."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu đáp lại Vạn Pháp Tông Chủ, ánh mắt vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự thấu hiểu và tán đồng. Hắn không nói thêm lời nào, bởi vì những gì cần nói đã được nói, và những gì cần làm đã được Vạn Pháp Tông Chủ tự mình chiêm nghiệm và đưa ra quyết định. Đây chính là cái mà hắn luôn tìm kiếm: không phải sự tuân phục mù quáng, mà là sự thấu hiểu từ sâu thẳm đạo tâm.

Sự kiện Vạn Pháp Tông Chủ gia nhập Liên Minh sẽ là một bước ngoặt lớn, khuyến khích các thế lực khác, đặc biệt là Thanh Liên Nữ Đế, cũng sẽ phải hành động. Việc Lục Trường Sinh được Vạn Pháp Tông Chủ nhìn nhận là 'ngọn hải đăng' tinh thần sẽ củng cố vị thế của hắn trong Liên Minh, không phải bằng quyền lực mà bằng ảnh hưởng sâu sắc của đạo lý. Đề xuất về 'Diễn Võ Trường Tịnh Tâm' của Vạn Pháp Tông Chủ cho thấy Liên Minh sẽ không chỉ là một khối quân sự mà còn là một tập hợp các đạo tâm, điều này sẽ đối phó hiệu quả hơn với các âm mưu chia rẽ của Ma Quân. Ma Quân Huyết Ảnh chắc chắn sẽ có những động thái hung hãn hơn khi nhận ra kế hoạch chia rẽ của mình thất bại một phần, tăng cường căng thẳng cho các chương sau, khi Liên Minh dần hình thành và chuẩn bị cho đại chiến.

Cuộc gặp kết thúc với một sự đồng thuận quan trọng, mở ra một chương mới cho Liên Minh chống lại Ma Quân Huyết Ảnh. Lục Trường Sinh không phải là người lãnh đạo Liên Minh, nhưng đạo của hắn đã trở thành kim chỉ nam cho sự đoàn kết ấy.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free