Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 639: Thử Thách Tịnh Tâm: Vạn Pháp Tông Chủ Kiểm Chứng Đạo Tâm

Ánh hoàng hôn của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ của một ngày mới, nhưng dư âm của cuộc đối thoại thâm sâu vẫn còn vương vấn trong tâm trí Vạn Pháp Tông Chủ cùng những người có mặt. Trong căn phòng tiếp khách trang trọng của Vạn Pháp Tông tại Thiên Đô Thành, không khí không còn nặng nề bởi sự hoài nghi, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh của một quyết định trọng đại và nỗi niềm mong đợi về tương lai. Những tia nắng sớm rọi qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, vẽ lên sàn đá xanh những vệt sáng vàng óng, làm nổi bật những phù văn cổ xưa ẩn mình trong kiến trúc vững chãi. Mùi trầm hương thanh khiết từ lò xông vẫn vấn vít, hòa quyện với hơi sương sớm mai, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa thanh tịnh.

Lục Trường Sinh, vẫn khoác trên mình bộ đạo bào màu xám giản dị, đứng đó với dáng vẻ điềm tĩnh thường thấy. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự thấu hiểu, không chút dao động trước tầm vóc của Vạn Pháp Tông Chủ hay sự hiện diện của các vị trưởng lão uy nghiêm. Bên cạnh hắn, Mộc Thanh Y trong bộ đạo bào xanh ngọc và Bạch Ngưng Sương trong bạch y tinh khiết, tuy vẫn giữ được vẻ ngoài trầm ổn, nhưng ánh mắt họ không giấu được một chút căng thẳng và mong chờ. Tiêu Hạo, với vẻ mặt nhanh nhẹn, liên tục đảo mắt qua lại giữa Lục Trường Sinh và Vạn Pháp Tông Chủ, đôi khi lại khẽ vuốt chòm râu, như đang cố gắng phân tích mọi biến động dù là nhỏ nhất. Trưởng Lão Chấp Pháp, với khuôn mặt nghiêm nghị và bộ đạo bào đen tuyền, đứng khuất một góc, ánh mắt sắc bén như chim ưng quan sát tất thảy, đảm bảo sự công bằng và trang trọng của nghi thức sắp diễn ra.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng đã bớt đi nét u uất, chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo sức nặng của một vị tông chủ và tầm nhìn của một cường giả đứng đầu thiên hạ. "Sau bao ngày suy ngẫm, Vạn Pháp Tông ta quyết định sẽ gia nhập Liên Minh chính đạo." Lời tuyên bố như một lời sấm, dù đã được dự đoán từ trước, vẫn khiến những người xung quanh không khỏi hít sâu một hơi. "Tuy nhiên, sự đoàn kết của chúng ta không thể chỉ dựa vào sức mạnh vật chất hay lợi ích nhất thời. Nó cần một trụ cột tinh thần vững chắc, một ngọn hải đăng cho những đạo tâm đang dao động trong thời buổi hỗn loạn này."

Ông dừng lại, ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, nhưng không phải là sự dò xét, mà là sự kỳ vọng và một chút gì đó thách thức. "Lục Trường Sinh đạo hữu, đạo lý của ngươi, đã khai sáng cho ta. Trong thời đại Cận Cổ này, linh khí suy thoái, tâm ma dễ sinh, Ma Quân Huyết Ảnh lại dùng thủ đoạn chia rẽ, gieo rắc hoài nghi vào tận gốc rễ tu hành của chúng ta. Cái mà Liên Minh cần không chỉ là quân đội hùng mạnh, mà là một niềm tin bất diệt, một sự kiên định không gì lay chuyển. Ngươi đã nói, 'Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.' Vậy thì, con đường mà ngươi đã chọn, đạo tâm mà ngươi đã kiên trì, có thực sự vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm hay không?"

Vạn Pháp Tông Chủ tiếp tục, giọng nói trở nên trang trọng hơn. "Để gánh vác vai trò trụ cột tinh thần, để soi đường cho muôn vạn tu sĩ trong Liên Minh, ngươi cần phải chứng minh rằng đạo tâm của ngươi không gì có thể lay chuyển, không gì có thể vấy bẩn. Vì lẽ đó, Vạn Pháp Tông ta có một thử thách." Ông khẽ phất tay, một tấm màn vô hình lấp lánh linh quang hiện lên phía sau, để lộ một tòa tháp cổ kính, cao vút, được xây bằng đá xanh đen, vươn thẳng lên trời. Tòa tháp không hề có cửa ra vào rõ rệt, chỉ có những phù văn cổ xưa uốn lượn trên bề mặt, phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí.

"Đây là Tháp Tịnh Tâm của Vạn Pháp Tông, một bảo vật trấn tông được truyền thừa từ thời Thái Cổ. Tòa tháp này không chỉ là nơi lịch luyện tu vi, mà còn là nơi kiểm nghiệm đạo tâm. Nó sẽ dẫn dụ những tâm ma sâu thẳm nhất, tái hiện những cám dỗ khó cưỡng, những nỗi sợ hãi chôn vùi trong tiềm thức, thậm chí là những lời chê bai, hoài nghi về con đường của người tu hành. Đã có vô số cường giả muốn bước vào, nhưng không ít người đã gục ngã, tâm thần đại loạn, thậm chí tẩu hỏa nhập ma. Ngươi có dám chấp nhận thử thách 'Tháp Tịnh Tâm' của Vạn Pháp Tông ta không?" Vạn Pháp Tông Chủ nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt ông dường như muốn xuyên thấu tận đáy lòng hắn, để thấy rõ sự kiên định ấy có phải là thật.

Mộc Thanh Y khẽ nắm chặt tay, một nỗi lo lắng mơ hồ dâng lên trong lòng nàng. Nàng biết Tháp Tịnh Tâm là một nơi cực kỳ nguy hiểm, không phải ai cũng có thể vượt qua. Bạch Ngưng Sương cũng khẽ nhíu mày, đôi mắt long lanh nhìn về phía Lục Trường Sinh, có chút gì đó sốt ruột. Chỉ có Tiêu Hạo là vẫn giữ được vẻ mặt phân tích, nhưng trong sâu thẳm, hắn cũng cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm. Đây không chỉ là một bài kiểm tra, mà là một sự kiện mang tính biểu tượng, sẽ quyết định rất nhiều về tương lai của Liên Minh.

Lục Trường Sinh vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn không hề tỏ ra do dự, không hề có chút biểu cảm sợ hãi hay lo lắng. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía Vạn Pháp Tông Chủ, và rồi hướng về tòa Tháp Tịnh Tâm đang tỏa ra vẻ uy nghi cổ kính. "Đạo của Trường Sinh vốn dĩ là để tự kiểm chứng." Giọng hắn trầm, chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều mang sức nặng của sự kiên định. "Nếu Tông Chủ muốn kiểm chứng, Trường Sinh xin sẵn lòng."

Lời nói ngắn gọn, súc tích, không một chút khoa trương hay do dự, nhưng lại ẩn chứa một niềm tin tuyệt đối vào con đường mình đã chọn. Không cần phải nói nhiều, bởi lẽ, đạo của Lục Trường Sinh không nằm ở lời nói hoa mỹ, mà nằm ở hành động và sự kiên trì bền bỉ. Sự chấp nhận này không phải là liều lĩnh, mà là sự tự tin tuyệt đối vào đạo tâm của chính mình. Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi, một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng và một chút kính trọng.

"Được lắm!" Vạn Pháp Tông Chủ nói, "Nếu đã vậy, xin mời Lục Trường Sinh đạo hữu." Ông khẽ vẫy tay, tấm màn linh quang trước Tháp Tịnh Tâm từ từ tiêu biến, để lộ một cánh cửa đá cổ xưa, ẩn chứa vô vàn phù văn huyền ảo. Trưởng Lão Chấp Pháp bước lên một bước, giọng nói trầm vang. "Tháp Tịnh Tâm có cửu tầng. Mỗi tầng là một thử thách khác nhau. Không cần phải vượt qua tất cả, chỉ cần đạo tâm không lay chuyển là đủ." Ông nhấn mạnh từ "đạo tâm", như muốn nhắc nhở rằng đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí.

Lục Trường Sinh khẽ cúi đầu tạ ơn, rồi không một chút chần chừ, hắn bước những bước chân vững chãi về phía cánh cửa đá. Mỗi bước đi của hắn đều toát lên vẻ bình thản đến lạ thường, như thể hắn không phải đang tiến vào một bảo tháp đầy rẫy hiểm nguy, mà chỉ là đang bước trên một con đường quen thuộc, tĩnh lặng của chính mình. Sự điềm tĩnh đó càng làm nổi bật vẻ căng thẳng của những người đứng ngoài quan sát. Hắn không quay đầu lại, bởi vì con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Khi mặt trời đã lên cao, tỏa ánh nắng chói chang khắp Thiên Đô Thành, chiếu rọi lên những mái ngói lưu ly của các công trình kiến trúc cổ kính, Lục Trường Sinh đã đứng trước ngưỡng cửa của Tháp Tịnh Tâm. Tòa tháp cao vút, sừng sững như một ngọn núi đá được đẽo gọt tỉ mỉ, bề mặt bao phủ bởi lớp rêu phong của thời gian và vô số phù văn lấp lánh như những vì sao trên nền trời đêm. Linh khí xung quanh tòa tháp dường như bị bóp méo, tạo nên một trường lực vô hình mà chỉ những tu sĩ có tu vi cao thâm mới có thể cảm nhận được. Âm thanh rì rầm của các pháp trận vận hành bên trong tòa tháp như tiếng thở dốc của một sinh vật khổng lồ, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên không gian xung quanh.

Một pháp trận chiếu ảnh khổng lồ, được kích hoạt bởi Trưởng Lão Chấp Pháp, lấp lánh ánh sáng huyền ảo, hiện ra giữa không trung, phản chiếu rõ nét hình ảnh mờ ảo của Lục Trường Sinh khi hắn vừa bước qua cánh cửa đá. Bên ngoài, Vạn Pháp Tông Chủ, Mộc Thanh Y, Bạch Ngưng Sương, Tiêu Hạo và các trưởng lão của Vạn Pháp Tông đều tập trung ánh mắt vào tấm màn chiếu ảnh. Nét mặt của mọi người đều căng thẳng, xen lẫn chút lo âu và kỳ vọng. Chỉ có Lục Trường Sinh, xuyên qua màn ảnh linh quang, vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ thường, bước đi vững chãi vào không gian mờ ảo bên trong tháp.

"Tháp Tịnh Tâm này nghe nói có thể dẫn dụ tâm ma sâu thẳm nhất, lại có thể tái hiện những cám dỗ khó cưỡng. Liệu Trường Sinh có ổn không?" Mộc Thanh Y thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng không che giấu. Đôi mắt phượng của nàng dán chặt vào hình ảnh Lục Trường Sinh, bàn tay khẽ siết chặt. Nàng biết, con đường tu hành của Lục Trường Sinh luôn khác biệt, nhưng đối mặt với tâm ma của chính mình là một thử thách mà ngay cả những cường giả kiên định nhất cũng phải run sợ.

Vạn Pháp Tông Chủ đứng bên cạnh, ánh mắt ông sâu thẳm nhìn vào tấm màn chiếu ảnh. "Đạo của hắn nếu thực sự vững vàng, thì bất luận cám dỗ hay áp lực nào cũng chỉ là đá mài." Giọng ông trầm ổn, nhưng cũng ẩn chứa một sự kiểm định nghiêm ngặt. Ông không chỉ muốn thấy Lục Trường Sinh vượt qua, mà còn muốn thấy cách hắn vượt qua, để từ đó củng cố niềm tin không chỉ cho bản thân ông, mà còn cho toàn bộ Liên Minh đang trong giai đoạn hình thành. Ông tin rằng, đây là cách duy nhất để xây dựng một Liên Minh không chỉ mạnh mẽ về vật chất mà còn kiên cường về tinh thần, chống lại âm mưu chia rẽ của Ma Quân Huyết Ảnh.

Tiêu Hạo khẽ khàng nói nhỏ với Bạch Ngưng Sương, đôi mắt láu lỉnh của hắn lấp lánh suy tính. "Xem ra, vị Tông Chủ này không chỉ muốn kiểm tra Lục huynh, mà còn muốn dùng việc này để củng cố niềm tin cho những kẻ đang quan sát, và cả những người chưa tin tưởng vào Liên Minh. Một ngọn hải đăng không thể chỉ tỏa sáng một mình, mà phải soi đường cho cả đoàn thuyền, như lời hắn đã nói." Bạch Ngưng Sương khẽ gật đầu đồng tình, đôi mắt nàng vẫn không rời khỏi màn chiếu ảnh, vẻ mặt có chút sốt ruột, nhưng sâu thẳm vẫn là niềm tin vào Lục Trường Sinh.

Khi Lục Trường Sinh bước vào tầng đầu tiên của Tháp Tịnh Tâm, không gian xung quanh hắn lập tức thay đổi. Không còn là hành lang đá lạnh lẽo, mà là một khung cảnh quen thuộc đến đau lòng: một sơn thôn nhỏ bé, nơi hắn sinh ra và lớn lên. Tiếng cười đùa của trẻ con vang vọng, mùi khói bếp và hương đồng nội thoang thoảng trong không khí. Trước mắt hắn, hình ảnh cha mẹ phàm nhân của hắn hiện ra, tóc bạc phơ, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của lao động vất vả, đang mỉm cười hiền hậu nhìn hắn. Họ không trách móc, không đòi hỏi, chỉ có ánh mắt yêu thương vô bờ bến. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lục Trường Sinh: "Nếu ta không tu hành, không dấn thân vào con đường đầy hiểm nguy này, thì liệu ta có thể sống một cuộc đời bình yên, an nhàn bên họ?" Cảm giác ấm áp của gia đình, sự an nhàn của cuộc sống phàm tục, một cuộc đời không có chiến tranh, không có tu luyện, không có đấu tranh sinh tử, không có áp lực của đạo tâm, hiện lên rõ ràng, đẹp đẽ và đầy cám dỗ.

Lục Trường Sinh đứng lặng, đôi mắt trầm tư. Hắn không chìm đắm vào ảo cảnh, nhưng cũng không vội vàng phá giải. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, như một người khách qua đường đang chiêm ngưỡng một bức tranh cổ. Hắn biết, đây là một trong những cám dỗ cơ bản nhất của Tháp Tịnh Tâm: sự an nhàn, hạnh phúc gia đình, sự quay về với phàm tục. Nó chạm đến khát vọng sâu kín nhất của mỗi con người, là nơi bình yên mà ai cũng từng mơ ước. Nhưng con đường hắn đã chọn, dù chậm rãi, dù cô độc, dù không mang lại sức mạnh tức thời, nhưng lại là con đường mà hắn tin tưởng, con đường mà hắn phải đi đến cùng. Đạo của hắn không phải là trốn tránh, mà là đối mặt, là thấu hiểu.

Hắn nhớ lại lời Vạn Pháp Tông Chủ: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Và hắn tự nhủ, tâm mình, đã chọn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cỏ cây, của đất mẹ trong ảo cảnh, rồi khẽ nhắm mắt lại. Khi hắn mở mắt ra, hình ảnh cha mẹ vẫn ở đó, vẫn mỉm cười. Nhưng trong ánh mắt Lục Trường Sinh, không còn sự dao động, chỉ còn sự thấu hiểu và kiên định. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy sự từ biệt, đầy sự thanh thản. "Đa tạ hai vị đã cho Trường Sinh được một lần nữa nhìn thấy. Nhưng con đường của Trường Sinh, đã định."

Linh lực trong người hắn khẽ chấn động, không phải là một sự bùng nổ mạnh mẽ, mà là một luồng khí tức thanh tịnh, vững vàng, chậm rãi lan tỏa. Khung cảnh sơn thôn bắt đầu rung chuyển, những hình ảnh mờ dần, tan biến như sương khói. Sự cám dỗ đầu tiên, sự cám dỗ của cuộc sống bình yên, đã không thể lay chuyển đạo tâm của hắn.

Bên ngoài Tháp Tịnh Tâm, Trưởng Lão Chấp Pháp khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng. "Đạo tâm vững như bàn thạch, không mảy may dao động trước phàm trần." Vạn Pháp Tông Chủ cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt ông vẫn đầy suy tư. Cuộc thử thách mới chỉ bắt đầu, và những ảo ảnh mà Lục Trường Sinh sắp đối mặt chắc chắn sẽ còn hiểm ác hơn rất nhiều. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ lợi dụng sự chia rẽ, mà còn gieo rắc những hạt giống hoài nghi, sợ hãi vào sâu thẳm tâm hồn tu sĩ. Liệu Lục Trường Sinh có thể vượt qua tất cả, và trở thành ngọn hải đăng thực sự mà Liên Minh đang khao khát?

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free