Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 659: Bóng Đêm Thao Túng: Lời Hứa Giả Dối Của Ma Quân

Căn phòng họp vẫn tràn ngập linh khí tinh khiết và mùi trầm hương dịu nhẹ. Tuy bầu không khí vẫn còn nặng nề bởi những suy tư và nhận thức mới, nhưng đã không còn sự căng thẳng, nghi ngờ như trước. Một tinh thần đoàn kết mới, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của cuộc chiến, bắt đầu nhen nhóm trong lòng mỗi lãnh đạo. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" dường như đang dần được ứng nghiệm, Lục Trường Sinh chính là chìa khóa để phá vỡ bế tắc nội bộ, không bằng sức mạnh, mà bằng đạo lý và trí tuệ. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy lại phương hướng, tìm thấy lại niềm tin vào chính mình, vào đồng minh, để đối mặt với đại thế biến động.

***

Bình minh hé rạng trên Thiên Đô Thành, nhuộm vàng những mái ngói lưu ly và tháp cao vút bằng đá quý. Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mỏng, phủ lên các con phố lát đá xanh một vẻ đẹp huyền ảo. Tiếng người nói chuyện ồn ào từ các khu chợ sớm đã vang lên, xen lẫn tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của các tiểu thương và cả tiếng pháp khí va chạm từ các lò rèn đang bắt đầu một ngày làm việc mới. Mùi thức ăn đa dạng từ các quán ăn ven đường, hương liệu từ các cửa hàng trầm hương, và cả mùi kim loại, linh dược hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh của thành trì trung tâm Liên Minh. Linh khí tại đây tuy không dồi dào như các đại tông môn ẩn mình trong núi sâu, nhưng vẫn ổn định và lưu chuyển không ngừng, nuôi dưỡng sự sống và hoạt động của hàng vạn tu sĩ cùng phàm nhân.

Trong một đại điện trang trọng tại trung tâm Thiên Đô Thành, nơi linh khí ngưng tụ và các trận pháp bảo vệ được kích hoạt tối đa, các lãnh đạo Liên Minh lại tề tựu. Bầu không khí trong phòng họp, dù đã được xoa dịu phần nào sau những lời thâm thúy của Lục Trường Sinh đêm qua, vẫn còn vương vấn sự nặng nề, một cảm giác căng thẳng tiềm ẩn. Mỗi người đều mang trong mình những suy tư riêng, những lo lắng về tương lai của tông môn, của tộc quần.

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và khuôn mặt tròn luôn ánh lên vẻ thông minh, bước vào, trên tay cầm một cuộn ngọc giản phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Hắn không còn vẻ hoạt bát, dí dỏm thường ngày, thay vào đó là một sự nghiêm trọng hiếm thấy. Đôi mắt láu lỉnh của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng, biểu cảm trên gương mặt cũng trở nên căng thẳng.

“Chư vị đạo hữu, chư vị tiền bối,” Tiêu Hạo mở lời, giọng nói của hắn không còn sự nhanh nhảu thường thấy, mà trở nên trầm hẳn, “Báo cáo mới nhất từ Thiên Cơ Các cho thấy Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ gieo rắc nghi kỵ, mà còn lợi dụng ‘Đại Suy Thoái Tiên Đạo’ để khuếch đại nỗi sợ hãi về sự diệt vong tộc quần. Hắn đang tạo ra những ‘lời mời gọi’ cám dỗ, hứa hẹn con đường sống riêng cho từng thế lực, miễn là họ rời bỏ Liên Minh.”

Một làn sóng xôn xao nhỏ lan truyền trong phòng. Các lãnh đạo nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng. Những lời của Lục Trường Sinh về “Đạo Tâm Phản Phệ” đêm qua đã giúp họ nhận ra bản chất của cuộc chiến tinh thần, nhưng việc Ma Quân giờ đây trực tiếp nhắm vào nỗi sợ hãi cốt lõi của mỗi tộc quần, với những lời hứa hẹn cám dỗ về sự sống còn, lại là một cấp độ khác của sự tàn nhẫn. Nó không chỉ là gieo rắc nghi ngờ, mà là vẽ ra một lối thoát giả tạo, một ảo ảnh cứu rỗi giữa bể khổ.

Lục Trường Sinh, vẫn ngồi ở vị trí cũ, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, mặc bộ đạo bào vải thô giản dị. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư, quét qua từng gương mặt trong phòng, quan sát những biểu cảm vi tế nhất. Hắn nhận thấy sự căng thẳng gia tăng, những tia hoài nghi nhỏ bé bắt đầu lại nhen nhóm trong ánh mắt của một vài vị tông chủ, mặc dù họ đang cố gắng che giấu. Hắn thở nhẹ một hơi, rồi cất lời, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, mang theo sự điềm tĩnh và thấu suốt thường thấy.

“Bản chất của Ma Quân là thao túng,” Lục Trường Sinh nói, âm thanh của hắn như một dòng suối mát lành chảy qua sự hỗn loạn trong tâm trí mọi người, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. “Hắn không cần vũ lực để phá hủy Liên Minh, chỉ cần gieo rắc đủ hạt giống nghi ngờ và sợ hãi, để chúng ta tự tan rã. ‘Đạo Tâm Phản Phệ’ giờ đây có thêm những ảo ảnh, những lời hứa hão huyền, đánh vào điểm yếu sâu thẳm nhất của mỗi người.”

Hắn dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào tâm trí của từng người. “Ma Quân Huyết Ảnh đã nghiên cứu rất kỹ điểm yếu và nỗi sợ hãi sâu thẳm của từng lãnh đạo Liên Minh. Hắn biết rõ mỗi tộc quần đều có những gánh nặng, những lo toan riêng về sự tồn vong. Hắn không tấn công vào lòng tham vật chất, mà tấn công vào bản năng sinh tồn, vào tình yêu thương mà mỗi người dành cho tộc nhân, cho hậu duệ của mình. Đó là một đòn hiểm độc, bởi nó khiến người ta khó lòng phân biệt được đâu là đường sống thật sự, đâu là cạm bẫy.”

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm nhưng giờ đây lại đầy vẻ ưu tư, khẽ thở dài một tiếng. Đôi mắt sáng của ông ánh lên sự bận tâm sâu sắc. “Nếu là như vậy, thì mỗi chúng ta đều có nguy cơ. Làm sao để phân biệt thật giả, khi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm khảm? Lời của Lục đạo hữu đêm qua, về ‘minh tâm kiến tính’, ta hiểu. Nhưng đối diện với lời hứa hẹn trực tiếp về sự an nguy của tộc quần, thử hỏi mấy ai có thể giữ vững được bản tâm mà không dao động?”

Thanh Liên Nữ Đế, vẻ mặt trang nghiêm nhưng đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, cũng gật đầu đồng tình. “Đúng vậy. Khi sinh tử đã cận kề, khi vận mệnh của hàng vạn sinh linh đặt trên vai, một lời hứa về sự an toàn, dù là giả dối, cũng có sức mê hoặc khôn lường. Đặc biệt là khi ‘Đại Suy Thoái Tiên Đạo’ đang hoành hành, linh khí cạn kiệt, các tộc quần đều đang phải đối mặt với những thách thức chưa từng có. Ma Quân đang lợi dụng chính cái đại thế biến động này để khuếch đại nỗi sợ hãi.”

Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, khuôn mặt dữ tợn nhưng chính trực, nắm chặt tay. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt đầy vẻ căm phẫn và lo lắng. Hắn vốn tin vào sức mạnh và sự đồng lòng, nhưng những mưu kế của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ nhắm vào thể xác, mà còn vào linh hồn, vào niềm tin. Điều này khiến hắn cảm thấy bất lực hơn cả đối đầu trực diện trên chiến trường.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, vẫn giữ vẻ thanh thoát, nhưng đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự lo lắng. Nàng hiểu rõ sự nguy hiểm của những đòn tâm lý này. Niềm tin vào Lục Trường Sinh trong nàng vẫn vững chắc, nhưng nàng cũng biết, không phải ai cũng có được đạo tâm kiên cố như hắn.

Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài uy phong, tuấn tú, đôi mắt vàng kim thường ngày tràn đầy khí chất vương giả, giờ đây cũng có chút dao động. Hắn nhớ đến những gánh nặng của Long Tộc, sự kiêu hãnh của họ nhưng cũng là trách nhiệm bảo vệ huyết mạch thiêng liêng. Những lời của Tiêu Hạo và Lục Trường Sinh như gieo một hạt mầm bất an vào lòng hắn. Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đơn thuần là kẻ thù bên ngoài, mà còn là một bóng ma vô hình, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí, tìm kiếm những vết nứt nhỏ nhất để phá vỡ. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" giờ đây không chỉ ám chỉ Lục Trường Sinh sẽ hóa giải xung đột bên ngoài, mà còn phải hóa giải những mâu thuẫn, những vết rạn nứt đang dần hình thành từ bên trong, do chính Ma Quân Huyết Ảnh gây ra. Liên Minh, dù đã có một tia hy vọng được hàn gắn, vẫn còn rất mong manh.

***

Đêm khuya, Thiên Đô Thành chìm trong ánh trăng sáng vằng vặc. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ trong hoàng thành, mang theo hơi sương lành lạnh. Hầu hết các tu sĩ đều đã chìm vào giấc thiền định hoặc nghỉ ngơi sau một ngày dài căng thẳng. Nhưng trong một mật thất kiên cố, được bao bọc bởi vô số trận pháp bảo vệ, Long Tộc Thái Tử vẫn trằn trọc không ngủ.

Căn mật thất được bài trí đơn giản nhưng trang trọng, với những họa tiết rồng phượng tinh xảo chạm khắc trên đá quý. Mùi trầm hương dịu nhẹ vẫn vương vấn trong không khí, nhưng không thể xua đi sự bức bối, ngột ngạt trong lòng Long Tộc Thái Tử. Ông ta không thể ngủ. Những lời của Tiêu Hạo về Ma Quân Huyết Ảnh đang lợi dụng “Đại Suy Thoái Tiên Đạo” để tạo ra những lời mời gọi cám dỗ, và lời phân tích sâu sắc của Lục Trường Sinh về “Đạo Tâm Phản Phệ” cứ văng vẳng bên tai, như những lời nguyền rủa.

Ông ta đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhỏ được bịt kín bởi trận pháp, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. Trách nhiệm của một Thái Tử Long Tộc đè nặng lên vai ông ta. Long Tộc là một trong những chủng tộc cổ xưa và hùng mạnh nhất Cửu Thiên Linh Giới, nhưng cũng chính vì vậy mà họ mang trong mình sự kiêu hãnh và gánh nặng về sự tồn vong của huyết mạch. Ông ta không sợ cái chết của bản thân, nhưng nỗi sợ hãi về sự diệt vong của Long Tộc, về việc huyết mạch rồng bị đoạn tuyệt trong cơn đại suy thoái này, là một gánh nặng không thể chịu đựng nổi.

Đúng lúc đó, một cảm giác lạnh lẽo đột ngột xẹt qua tâm trí ông ta, không phải là lạnh của đêm khuya, mà là một sự lạnh lẽo đến từ sâu thẳm linh hồn. Trong ánh mắt của Long Tộc Thái Tử, một ảo ảnh kỳ lạ bắt đầu hiện hữu. Ông ta thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi cao, dưới chân là một biển lửa cuồn cuộn. Đó không phải là lửa phàm tục, mà là ngọn lửa của hủy diệt, của linh khí cạn kiệt, của đạo pháp suy tàn. Trong biển lửa ấy, ông ta thấy những con rồng khổng lồ, thân thể hóa đá, đôi mắt trống rỗng. Ông ta nghe thấy tiếng rống giận dữ, tiếng gào thét tuyệt vọng của tộc nhân, của những Long Tử non trẻ đang dần tan biến vào hư vô. ‘Đại Suy Thoái Tiên Đạo’ đã đến, và nó đang cuốn trôi tất cả. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh đều chân thực đến rợn người, như thể ông ta đang chứng kiến tận mắt thảm cảnh của chính tộc quần mình.

“Không… Không thể nào…” Long Tộc Thái Tử lẩm bẩm, mồ hôi lạnh bắt đầu đầm đìa trên trán.

Và rồi, giữa biển lửa hủy diệt, một giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang vọng trong tâm trí ông ta, như tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm của địa ngục, nhưng lại mang một sự mê hoặc chết người. Đó là giọng của Ma Quân Huyết Ảnh.

“Long Tộc Thái Tử, ngươi có thấy vận mệnh của Long Tộc đang suy tàn không? Linh khí hỗn loạn, ‘Đại Suy Thoái Tiên Đạo’ đang cuốn trôi tất cả. Liên Minh này yếu ớt, không thể bảo vệ Long Tộc của ngươi. Những kẻ yếu đuối đó, chúng chỉ biết tranh giành quyền lực, đấu đá nội bộ, chúng sẽ kéo Long Tộc của ngươi xuống vực sâu cùng chúng.”

Giọng nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Long Tộc Thái Tử. Những hình ảnh về tộc nhân đang chết dần, về huyết mạch rồng bị đứt đoạn, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí ông ta.

Ma Quân Huyết Ảnh tiếp tục thì thầm, giọng điệu trở nên dịu dàng hơn, nhưng lại càng thêm nguy hiểm. “Ta có một con đường, một bí cảnh vĩnh hằng, nơi linh khí không bao giờ cạn kiệt, nơi Long Tộc của ngươi có thể sinh sôi nảy nở, tránh xa khỏi cơn đại suy thoái này. Một con đường sống duy nhất, chỉ cần ngươi quay lưng lại với những kẻ yếu đuối kia… chỉ cần Long Tộc chấp nhận một ‘hiệp ước’ riêng với ta, từ bỏ Liên Minh, không can thiệp vào kế hoạch của ta.”

“Không… Ta là Long Tộc Thái Tử, ta không thể phản bội lời thề. Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!” Long Tộc Thái Tử gầm nhẹ, cố gắng xua tan ảo ảnh, cố gắng bám víu vào niềm tin đã được hun đúc từ bao đời. Nhưng lời thề ấy, giờ đây lại bị lung lay bởi nỗi sợ hãi tột cùng cho tộc nhân. Hắn nhớ lại lời của Lục Trường Sinh về ‘Đạo Tâm Phản Phệ’, về những lời hứa hão huyền đánh vào điểm yếu. Nhưng những gì hắn đang thấy, đang cảm nhận, lại quá đỗi chân thực. Nó không phải là một lời hứa suông, mà là một giải pháp cho một vấn đề sống còn!

“Nhưng… nếu đó là con đường duy nhất cho tộc nhân…?” Một tia dao động không thể kìm nén hiện lên trong tâm trí Long Tộc Thái Tử. Lời thề với Liên Minh, với chính nghĩa, so với vận mệnh của cả một tộc quần, cái nào quan trọng hơn? Ma Quân Huyết Ảnh đã rất thành công khi đánh vào điểm yếu nhất của Long Tộc Thái Tử – tình yêu và trách nhiệm với tộc nhân. Sự kiêu hãnh của Long Tộc, đôi khi cũng là một vết nứt, khiến họ khó chấp nhận sự giúp đỡ hay tin tưởng hoàn toàn vào các tộc khác. Điều đó khiến họ dễ bị cô lập, dễ bị cám dỗ bởi một con đường riêng biệt.

Long Tộc Thái Tử giật mình tỉnh giấc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, hơi thở hổn hển. Ảo ảnh đã tan biến, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn, như một con rắn độc đang quấn chặt lấy trái tim ông ta. Ông ta đứng dậy, đi đi lại lại trong mật thất, ánh mắt hoảng loạn. Cả đêm đó, ông ta đấu tranh dữ dội với những lời hứa hão huyền của Ma Quân và nỗi sợ hãi sâu thẳm cho vận mệnh của Long Tộc. Con đường của Lục Trường Sinh là “minh tâm kiến tính”, là củng cố đạo tâm, nhưng khi cái chết hiển hiện rõ ràng, khi sinh linh tộc quần đang bị đe dọa, liệu đạo tâm có đủ sức mạnh để chống lại bản năng sinh tồn và trách nhiệm tối thượng? Sự dao động này là minh chứng rõ ràng nhất cho việc Ma Quân Huyết Ảnh đã nghiên cứu rất kỹ điểm yếu của từng lãnh đạo, và hắn sẽ tiếp tục tung ra những đòn hiểm độc hơn nữa.

***

Sáng hôm sau, Thiên Đô Thành đón một ngày nắng gắt, nhưng bầu không khí trong phòng họp của Liên Minh lại lạnh lẽo đến lạ thường. Sự hân hoan yếu ớt của ngày hôm trước đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ, như thể một trận pháp phong tỏa vô hình đang bao trùm cả đại điện. Tiếng ồn ào từ bên ngoài thành dường như cũng không thể xuyên qua lớp không khí nặng nề này.

Long Tộc Thái Tử bước vào phòng họp. Ngoại hình uy phong, tuấn tú của ông ta vẫn còn đó, nhưng khuôn mặt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt vàng kim đầy tơ máu, quầng thâm hiện rõ. Tuy nhiên, thay vì sự hoảng loạn của đêm qua, đôi mắt ấy lại ánh lên một sự kiên định đến bất thường, một vẻ quyết tâm lạnh lẽo mà không ai ngờ tới. Ông ta mặc một bộ long bào màu xanh sẫm, nhưng không toát lên vẻ vương giả thường ngày, mà lại là một sự trang trọng đến khắc khổ.

Ngay khi vừa ngồi xuống, không khí trong phòng đã trở nên ngột ngạt. Long Tộc Thái Tử không vòng vo, không đợi ai mở lời, giọng nói của ông ta khàn đặc, nhưng từng lời lại vang lên rõ ràng, dứt khoát như lời tuyên án.

“Bản Thái Tử đã suy nghĩ kỹ. Vận mệnh Long Tộc không thể đặt cược vào Liên Minh vốn còn nhiều mâu thuẫn.” Ông ta ngước mắt nhìn thẳng vào các lãnh đạo khác, không chút né tránh. “Long Tộc cần phải có con đường riêng để tự bảo vệ huyết mạch. Chúng ta sẽ rút một phần lực lượng khỏi tiền tuyến và không tham gia vào chiến dịch tấn công Ma Uyên sắp tới.”

Lời nói của Long Tộc Thái Tử như một quả bom ném thẳng vào giữa đại điện, phá tan sự im lặng căng thẳng. Cả phòng họp như nổ tung.

Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, sắc mặt tái mét vì giận dữ. Hắn đập mạnh bàn, chiếc bàn đá quý rung lên bần bật, suýt chút nữa nứt vỡ. Hắn bật dậy, giáp sắt trắng va vào nhau loảng xoảng, tay nắm chặt đại đao, khí thế như mãnh hổ bùng nổ, quét ngang cả căn phòng. Đôi mắt dữ tợn của hắn đỏ ngầu vì phẫn nộ.

“Vớ vẩn! Long Tộc Thái Tử, ngươi đang nói gì vậy?!” Bạch Hổ Tướng Quân gầm lên, giọng nói vang dội như sấm. “Đây là hành động hèn nhát, phản bội Liên Minh! Chẳng lẽ ngươi đã bị lời Ma Quân mê hoặc rồi sao?! Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác! Ngươi định làm ô nhục danh dự của cả Long Tộc sao?!”

Bạch Hổ Tướng Quân là người nóng nảy, nhưng cũng là người chính trực, luôn đặt đại nghĩa lên hàng đầu. Lời tuyên bố của Long Tộc Thái Tử không chỉ là sự phản bội Liên Minh, mà còn là sự sỉ nhục đối với niềm tin và danh dự mà hắn hằng gìn giữ. Hắn không thể chấp nhận được việc một chủng tộc kiêu hãnh như Long Tộc lại có thể đưa ra một quyết định như vậy. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Long Tộc Thái Tử bỗng trở nên mờ ảo, bị che phủ bởi sự nghi kỵ và thất vọng.

Thanh Liên Nữ Đế, vẻ mặt khẩn trương, lập tức đứng dậy, cố gắng xoa dịu tình hình. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, nhưng lúc này không còn vẻ thanh thoát ung dung. “Thái Tử, xin hãy bình tĩnh. Đây không phải là lúc để đưa ra quyết định vội vàng. Ma Quân đang muốn chia rẽ chúng ta. Lời của Lục đạo hữu đêm qua, chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Chúng ta không thể để hắn đạt được mục đích!” Nàng nhìn Long Tộc Thái Tử, ánh mắt cầu khẩn, cố gắng khơi gợi lại tinh thần đoàn kết. Nàng hiểu rằng, đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến Long Tộc, mà còn là một vết rạn nứt khó hàn gắn cho cả Liên Minh.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, cũng trầm giọng nói. Ông ta nhìn Lục Trường Sinh một thoáng, ánh mắt đầy ẩn ý, rồi quay sang Long Tộc Thái Tử. “Thái Tử, xin hãy lắng nghe. Lời của Ma Quân, liệu có đáng tin? Hắn hứa hẹn điều gì, mà khiến Thái Tử phải từ bỏ đại cục? Đừng quên, Ma Quân Huyết Ảnh là kẻ xảo quyệt, hắn chỉ muốn lợi dụng, chứ không bao giờ ban phát ân huệ thật sự.”

Các lãnh đạo khác cũng bắt đầu xôn xao. Một số người đồng tình với Bạch Hổ Tướng Quân, lên tiếng chỉ trích Long Tộc Thái Tử. Một số khác lại trầm ngâm, ánh mắt dao động, có lẽ cũng đang tự hỏi liệu có một “con đường sống riêng” nào cho tộc quần của họ hay không. Sự nghi kỵ và chia rẽ, vốn đã được hàn gắn tạm thời, giờ đây lại bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn lửa được đổ thêm dầu. Các phe phái nhỏ bắt đầu hình thành, tạo thành những nhóm nhỏ tranh cãi gay gắt, tiếng nói át đi nhau.

Long Tộc Thái Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không lùi bước. Ánh mắt ông ta vẫn kiên định một cách bất thường, như thể đã quyết tâm và không còn đường lui. Ông ta không giải thích thêm, chỉ lẳng lặng nhìn vào những người đang chỉ trích mình, như thể họ không hiểu được gánh nặng mà ông ta đang mang.

Lục Trường Sinh, từ đầu đến cuối, vẫn ngồi yên ở vị trí của mình. Dáng người hắn trầm tĩnh, không cao lớn nhưng lại tỏa ra một sự ổn định lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn đã khóa chặt vào Long Tộc Thái Tử ngay từ khi ông ta cất lời. Khí tức từ thân thể hắn không bùng nổ, không phô trương, nhưng lại trở nên trầm ổn và kiên định hơn bao giờ hết, như một khối đá vững chắc giữa dòng nước lũ. Hắn không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn, ánh mắt thấu suốt của hắn, dường như đang thăm dò sâu thẳm vào nội tâm Long Tộc Thái Tử, tìm kiếm vết nứt mà Ma Quân Huyết Ảnh đã tạo ra.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy lo lắng. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong phòng, và cả sự tuyệt vọng đang len lỏi trong lòng một số lãnh đạo. Nàng biết, Ma Quân Huyết Ảnh đã thành công. Hắn đã lợi dụng nỗi sợ hãi và tham vọng, khiến một vị lãnh đạo quan trọng của Liên Minh suýt nữa mắc bẫy và gây ra sự chia rẽ lớn. Nhưng nàng cũng tin tưởng Lục Trường Sinh. Nàng biết hắn sẽ tìm ra cách, bởi hắn chính là "người phá vỡ cục diện", không bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng đạo lý và trí tuệ. Mối quan hệ giữa Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân đã trở nên căng thẳng, đòi hỏi sự can thiệp tinh tế để hàn gắn. Lục Trường Sinh sẽ phải sử dụng phương pháp 'minh tâm kiến tính' của mình một cách trực tiếp hơn để giúp Long Tộc Thái Tử và các lãnh đạo khác thoát khỏi ảnh hưởng của Ma Quân. Con đường tu hành của hắn không chỉ là vì bản thân, mà còn là vì thiên hạ, vì sự bền vững của vạn vật.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free