Cửu thiên linh giới - Chương 660: Minh Tâm Kiến Tính: Phá Giải Ảo Ảnh Huyết Ảnh
Không khí trong phòng họp Liên Minh Thiên Đô Thành đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở, như thể chính linh khí cũng bị áp lực mà ngưng đọng lại. Tiếng gầm lên phẫn nộ của Bạch Hổ Tướng Quân vẫn còn vang vọng, xé toang sự tĩnh lặng mong manh, biến thành một lời buộc tội đanh thép, khiến mỗi người có mặt đều cảm thấy chấn động sâu sắc.
“Thái Tử! Ngài nói gì vậy?! Chẳng lẽ ngài quên lời thề ước của Long Tộc, quên đi huyết mạch kiêu hãnh chảy trong huyết quản của mình sao?! Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác! Ngài định làm ô nhục danh dự của cả Long Tộc ư?!” Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, giáp trụ trắng tinh toát lên khí thế như mãnh hổ, đôi mắt hổ rực lửa căm phẫn. Hắn siết chặt đại đao trong tay, gân xanh nổi đầy cánh tay, như thể chỉ cần thêm một lời nói nữa từ Long Tộc Thái Tử, hắn sẽ không ngần ngại lao tới để ngăn cản một hành động mà hắn cho là phản bội. Trong tâm trí hắn, hình ảnh một vị Thái Tử uy phong, chính trực đã bị nỗi sợ hãi làm lu mờ, trở thành một kẻ hèn nhát đang định tự chôn vùi cả chủng tộc mình vào vực sâu vô tận của sự tủi nhục. Niềm tin mà hắn dành cho Long Tộc, cho vị lãnh đạo tối cao của mình, đang lung lay dữ dội. Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, không chỉ vì sự phản bội tiềm tàng, mà còn vì sự sỉ nhục mà Ma Quân Huyết Ảnh đã gieo rắc vào tâm trí của Long Tộc Thái Tử, khiến một cường giả kiên định bỗng chốc trở nên yếu đuối và mê muội.
Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài uy phong, đôi mắt vàng kim thường ngày tràn đầy khí chất vương giả, giờ lại mang một vẻ hoang mang và tuyệt vọng đến lạ thường. Hắn vẫn đứng đó, thân thể căng cứng, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Hổ Tướng Quân nhưng lại như xuyên qua hắn, nhìn vào một nỗi sợ hãi vô hình nào đó chỉ mình hắn thấy. Giọng nói của hắn khàn đặc, pha lẫn sự hoảng loạn và một sự kiên định mù quáng, như thể đang cố gắng tự thuyết phục chính mình hơn là giải thích cho người khác: “Các ngươi không hiểu! Long Tộc ta... Long Tộc ta không thể chết! Phải có một con đường khác... Một con đường duy nhất để sinh tồn!” Câu nói của hắn như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào lòng tin và hy vọng của những người xung quanh, làm dấy lên những làn sóng nghi kỵ và lo sợ mới.
Thanh Liên Nữ Đế, khuôn mặt thanh tú, khí chất trang nghiêm thường ngày giờ đây tràn ngập sự khẩn trương. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, nhưng bàn tay nàng siết chặt cán phất trần, để lộ những đốt ngón tay trắng bệch. Nàng cố gắng xoa dịu tình hình, giọng nói mang theo sự cấp bách: “Thái Tử, xin hãy bình tĩnh. Đây không phải là lúc để đưa ra quyết định vội vàng. Ma Quân đang muốn chia rẽ chúng ta. Lời của Lục đạo hữu đêm qua, chẳng phải đã nói rõ rồi sao? Chúng ta không thể để hắn đạt được mục đích!” Nàng nhìn Long Tộc Thái Tử, ánh mắt cầu khẩn, cố gắng khơi gợi lại tinh thần đoàn kết, nhắc nhở về lời cảnh báo của Lục Trường Sinh về "Đạo Tâm Phản Phệ". Nàng hiểu rằng, đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến Long Tộc, mà còn là một vết rạn nứt khó hàn gắn cho cả Liên Minh, một vết thương mà Ma Quân Huyết Ảnh đã khéo léo tạo ra. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi đang len lỏi trong lòng một số lãnh đạo, và nỗi sợ ấy đang bị khuếch đại bởi mưu kế của Ma Quân.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, trầm giọng nói, ánh mắt ông ta nhìn thoáng qua Lục Trường Sinh đầy ẩn ý trước khi quay lại nhìn Long Tộc Thái Tử. “Thái Tử, xin hãy lắng nghe. Lời của Ma Quân, liệu có đáng tin? Hắn hứa hẹn điều gì, mà khiến Thái Tử phải từ bỏ đại cục? Đừng quên, Ma Quân Huyết Ảnh là kẻ xảo quyệt, hắn chỉ muốn lợi dụng, chứ không bao giờ ban phát ân huệ thật sự.” Lời nói của ông ta không chỉ là cảnh báo, mà còn là một lời nhắc nhở về bản chất tà ác của Ma Quân, một kẻ chỉ biết gieo rắc hỗn loạn và lợi dụng nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của chúng sinh. Ông ta cảm nhận được sự dao động trong tâm trí của Thái Tử, một sự dao động không thể hóa giải bằng lời lẽ thông thường.
Các lãnh đạo khác bắt đầu xôn xao, những tiếng bàn tán nhỏ xen lẫn tiếng thở dài và tiếng pháp khí va chạm nhẹ. Một số người đồng tình với Bạch Hổ Tướng Quân, lên tiếng chỉ trích Long Tộc Thái Tử, cho rằng hắn đã bị Ma Quân mê hoặc. Một số khác lại trầm ngâm, ánh mắt dao động, có lẽ cũng đang tự hỏi liệu có một “con đường sống riêng” nào cho tộc quần của họ hay không, khi đối mặt với hiểm họa diệt vong. Sự nghi kỵ và chia rẽ, vốn đã được hàn gắn tạm thời sau lời nói của Lục Trường Sinh, giờ đây lại bùng lên mạnh mẽ, như một ngọn lửa được đổ thêm dầu, đe dọa thiêu rụi toàn bộ Liên Minh. Tiêu Hạo, người nhanh nhẹn và linh hoạt, luôn mang theo nụ cười thân thiện, lúc này khuôn mặt tròn của hắn cũng căng thẳng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự lo lắng tột độ. Hắn siết chặt nắm tay, lo lắng cho tình hình và cho những người bạn của mình, cho vận mệnh của cả Cửu Thiên Linh Giới.
Long Tộc Thái Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không lùi bước. Ánh mắt ông ta vẫn kiên định một cách bất thường, như thể đã quyết tâm và không còn đường lui, không còn lối thoát nào khác. Ông ta không giải thích thêm, chỉ lẳng lặng nhìn vào những người đang chỉ trích mình, như thể họ không hiểu được gánh nặng mà ông ta đang mang, không thấu hiểu nỗi sợ hãi tột cùng về sự diệt vong của Long Tộc, một nỗi sợ hãi đã bị Ma Quân Huyết Ảnh khuếch đại đến mức ám ảnh.
Lục Trường Sinh, từ đầu đến cuối, vẫn ngồi yên ở vị trí của mình. Dáng người hắn trầm tĩnh, không cao lớn nhưng lại tỏa ra một sự ổn định lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn đã khóa chặt vào Long Tộc Thái Tử ngay từ khi ông ta cất lời, không bỏ sót bất kỳ một biểu cảm hay dao động tinh thần nào. Khí tức từ thân thể hắn không bùng nổ, không phô trương, nhưng lại trở nên trầm ổn và kiên định hơn bao giờ hết, như một khối đá vững chắc giữa dòng nước lũ đang cuồn cuộn. Hắn không nói một lời, nhưng sự hiện diện của hắn, ánh mắt thấu suốt của hắn, dường như đang thăm dò sâu thẳm vào nội tâm Long Tộc Thái Tử, tìm kiếm vết nứt mà Ma Quân Huyết Ảnh đã tạo ra. Hắn cảm nhận được luồng tà khí mờ ám đang khuếch đại nỗi sợ hãi và sự nghi kỵ trong tâm trí Long Tộc Thái Tử, biến nó thành một bức tường kiên cố, ngăn cách ông ta với thực tại. Hắn biết, lời nói lúc này là vô nghĩa. Chỉ có hành động, một hành động trực tiếp đi vào sâu thẳm đạo tâm, mới có thể hóa giải được mưu kế thâm độc này.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đứng cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy lo lắng. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong phòng, và cả sự tuyệt vọng đang len lỏi trong lòng một số lãnh đạo. Nàng biết, Ma Quân Huyết Ảnh đã thành công. Hắn đã lợi dụng nỗi sợ hãi và tham vọng, khiến một vị lãnh đạo quan trọng của Liên Minh suýt nữa mắc bẫy và gây ra sự chia rẽ lớn. Nhưng nàng cũng tin tưởng Lục Trường Sinh. Nàng biết hắn sẽ tìm ra cách, bởi hắn chính là "người phá vỡ cục diện", không bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng đạo lý và trí tuệ. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của hắn, sự trầm ổn và kiên định đang dần lan tỏa, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố.
Giữa lúc hỗn loạn tột độ, khi tiếng tranh cãi bắt đầu bùng lên, khi Bạch Hổ Tướng Quân gần như không thể kiềm chế được sự phẫn nộ của mình nữa, Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai và một ý chí kiên định. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây càng thêm sâu thẳm, như ẩn chứa cả vũ trụ mênh mông. Hắn nhẹ nhàng giơ tay. Một luồng khí tức thanh tịnh, vững chãi, không hề mang theo bất kỳ sự ép buộc hay phô trương nào, từ từ lan tỏa khắp phòng. Luồng khí tức ấy không mạnh mẽ như một cơn bão, mà lại mềm mại như một làn gió xuân, nhưng lại có sức mạnh trấn áp lạ thường. Nó dường như thấm vào từng ngóc ngách của căn phòng, xoa dịu những ngọn lửa giận dữ, làm dịu đi những làn sóng nghi kỵ. Tiếng tranh cãi lắng xuống, những ánh mắt phẫn nộ dần trở nên bớt gay gắt hơn. Bạch Hổ Tướng Quân, dù vẫn còn tức giận đến run rẩy, cũng cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường len lỏi vào tâm trí, khiến hắn không thể hành động bừa bãi. Đại đao trong tay hắn buông lỏng hơn một chút.
Lục Trường Sinh không nói một lời. Hắn bước chậm rãi về phía Long Tộc Thái Tử, mỗi bước chân đều vững vàng, trầm ổn, như thể mỗi bước đi đều đang dẫm lên chính đạo, không hề bị ảnh hưởng bởi những sóng gió xung quanh. Ánh mắt hắn vẫn khóa chặt vào Long Tộc Thái Tử, ánh mắt ấy không hề có sự phán xét, mà chỉ có sự thấu hiểu và một chút thương cảm. Hắn biết, Long Tộc Thái Tử không phải là kẻ phản bội, mà chỉ là một nạn nhân của một mưu kế quá đỗi thâm độc, một mưu kế đánh thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất, vào cội rễ của sự sinh tồn. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn chia rẽ Liên Minh, mà còn muốn hủy hoại đạo tâm của mỗi cá nhân, biến họ thành những con rối bị điều khiển bởi nỗi sợ hãi và dục vọng. Đây chính là bản chất của "Đạo Tâm Phản Phệ", một đòn tấn công mà vũ lực không thể hóa giải.
Khi Lục Trường Sinh đứng đối diện Long Tộc Thái Tử, hắn nhẹ nhàng đưa tay, đặt lên vai của vị Thái Tử đang run rẩy. Hành động ấy nhẹ nhàng như một làn gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, một sự trấn an không lời. Ngay khi bàn tay hắn chạm vào vai Long Tộc Thái Tử, một luồng thần niệm thanh khiết, vững chãi, mang theo hơi thở của Tàn Pháp Cổ Đạo, lập tức chảy vào tâm thức đang hỗn loạn của Long Tộc Thái Tử.
Ngay lập tức, trước mắt Lục Trường Sinh và Long Tộc Thái Tử, một khung cảnh kinh hoàng hiện lên, không phải trong không gian thực tại của phòng họp, mà là trong một không gian tâm linh, một ảo ảnh do Ma Quân Huyết Ảnh tạo ra và cấy vào tâm trí Thái Tử. Cảnh tượng ấy là một Long Tộc Bí Cảnh đổ nát, nơi những ngọn núi hùng vĩ từng là biểu tư���ng của sự kiêu hãnh và sức mạnh của Long Tộc giờ chỉ còn là những đống đổ nát hoang tàn, nhuốm màu máu đỏ tươi. Dòng sông linh khí từng uốn lượn hiền hòa giờ biến thành một dòng suối máu khô cạn, bốc lên mùi tử khí nồng nặc. Bầu trời bị che phủ bởi mây đen kịt, những tia sét đỏ máu xé toạc không gian, soi rọi những xác rồng khổng lồ nằm la liệt, mắt mở trừng trừng trong sự đau đớn và tuyệt vọng. Tiếng gầm rú của yêu ma vang vọng khắp nơi, xen lẫn tiếng khóc than ai oán của những linh hồn Long Tộc đang bị xiềng xích, bị tàn sát không thương tiếc. Mùi máu tanh, tử khí, và mùi lưu huỳnh từ những phép thuật ma quái bốc lên, tạo nên một bầu không khí u ám, tuyệt vọng, đầy rẫy nỗi sợ hãi và sự mê hoặc. Ánh sáng đỏ máu và xanh lục ma quái chập chờn, khiến cảnh tượng càng thêm rùng rợn.
Trong màn ảo ảnh kinh hoàng ấy, một giọng nói văng vẳng, đầy mê hoặc và quyền năng, vang lên khắp không gian, như tiếng thì thầm của quỷ dữ trực tiếp chạm vào tận đáy tâm hồn: “Thấy chưa, Thái Tử? Đây là số phận của Long Tộc ngươi. Một số phận bị hủy diệt, bị lãng quên bởi cái Liên Minh yếu ớt mà ngươi đang cố gắng níu giữ. Những kẻ kia sẽ bỏ rơi ngươi, sẽ để Long Tộc ngươi thành tro bụi. Chỉ ta mới có thể cứu rỗi. Hãy từ bỏ liên minh yếu ớt đó, hãy quay về với ta, và ta sẽ ban cho Long Tộc ngươi một con đường sống. Một con đường độc nhất, vĩnh cửu!” Giọng nói ấy không chỉ là lời hứa hẹn, mà còn là một sự kích động nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của Long Tộc Thái Tử, nỗi sợ về sự diệt vong của chủng tộc, nỗi lo lắng về trách nhiệm của một vị lãnh đạo. Nó lợi dụng sự yếu mềm trong tâm hồn, gieo rắc sự nghi ngờ vào những người đồng minh, và vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp nhưng giả dối.
Lục Trường Sinh đứng vững như bàn thạch giữa cơn bão ảo ảnh. Hắn cảm nhận được sự giằng xé tột cùng trong tâm trí Long Tộc Thái Tử, cảm nhận được nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt trái tim vị Thái Tử, khiến ông ta gần như mất đi khả năng phân định đúng sai. Nhưng Lục Trường Sinh không hề dao động. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển, không phải để tạo ra sức mạnh hủy diệt, mà để sinh ra một luồng ánh sáng thanh khiết, ấm áp. Luồng ánh sáng này không chói lóa, nhưng lại có thể xuyên thấu màn sương mù của ảo ảnh, chiếu rọi vào bản chất của sự thật. Hắn không chiến đấu với ảo ảnh bằng sức mạnh, mà bằng cách phơi bày bản chất giả dối của nó, bằng cách củng cố đạo tâm nguyên bản của Long Tộc Thái Tử.
Giọng nói của Lục Trường Sinh vang lên, trầm ổn và kiên định, không hề bị ảnh hưởng bởi những tiếng gầm rú hay lời thì thầm mê hoặc của Ma Quân Huyết Ảnh. Lời nói của hắn xuyên qua ảo ảnh, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa giấc mộng hãi hùng: “Ảo ảnh! Huyết ảnh chỉ lợi dụng nỗi sợ hãi trong tâm ngươi. Bất cứ con đường nào được xây dựng trên sự sợ hãi và phản bội đều là hư ảo!” Mỗi từ của Lục Trường Sinh như một mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào nút thắt của ảo ảnh, bóc trần sự thật đằng sau những lời hứa giả dối. Hắn truyền vào Long Tộc Thái Tử một tia sáng của sự minh triết, của lòng tin vào chính đạo, vào sự kiên định của bản thân.
Lục Trường Sinh không ngừng vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Đạo tâm của hắn hóa thành một ngọn đèn sáng chói, không chỉ soi rọi mà còn đốt cháy màn sương mù của ảo ảnh. Những hình ảnh Long Tộc Bí Cảnh tan hoang, nhuốm màu máu bắt đầu trở nên mờ ảo, những tiếng gầm rú yêu ma dần yếu đi, và lời thì thầm mê hoặc của Ma Quân Huyết Ảnh biến thành những âm thanh xa xăm, vô nghĩa. Hắn không hề dùng bất kỳ thần thông mạnh mẽ nào, mà chỉ dùng sự vững chắc của đạo tâm và sự minh triết của Tàn Pháp Cổ Đạo để dẫn dắt Long Tộc Thái Tử thoát khỏi mê trận. Hắn giúp Thái Tử nhìn rõ bản chất của sự sợ hãi, thấy rõ rằng Ma Quân Huyết Ảnh không hề có ý định cứu rỗi, mà chỉ muốn lợi dụng sự tuyệt vọng để gieo rắc thêm hỗn loạn và hủy diệt.
Long Tộc Thái Tử run rẩy dữ dội. Trong tâm thức của ông ta, ảo ảnh bắt đầu vỡ vụn từng mảnh, như một tấm gương bị đập tan. Những hình ảnh ghê rợn tan biến, thay vào đó là những ký ức về sự kiêu hãnh của Long Tộc, về những lời thề ước, về trách nhiệm của một vị Thái Tử. Ông ta cảm nhận được luồng khí tức thanh khiết từ Lục Trường Sinh đang gột rửa tâm hồn, xua đi những u ám do Ma Quân Huyết Ảnh gieo rắc. Đôi mắt vàng kim của ông ta dần lấy lại vẻ thanh minh, sự hoảng loạn và tuyệt vọng lùi xa, thay vào đó là sự bàng hoàng và một nỗi hổ thẹn sâu sắc. Mồ hôi lạnh chảy ướt đẫm trên trán, ướt cả long bào uy nghi của ông ta, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng nhất cuộc đời.
Trong phòng họp Liên Minh, Long Tộc Thái Tử lảo đảo một bước, như vừa thoát khỏi một vực sâu vô tận. Hắn chớp mắt vài lần, nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn xung quanh các vị lãnh đạo khác với vẻ mặt ngơ ngác, bàng hoàng. Sau đó, vẻ mặt ấy nhanh chóng chuyển sang sự hổ thẹn tột cùng. Hắn cảm thấy từng lời nói mình vừa thốt ra như những lưỡi dao đâm vào chính mình, vào danh dự của Long Tộc, vào niềm tin của Liên Minh.
Hắn khẽ khàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Giọng nói của hắn vẫn còn khàn đặc, nhưng đã không còn vẻ hoảng loạn hay kiên định mù quáng nữa, mà thay vào đó là sự chân thành và một quyết tâm mới: “Ta... ta đã mắc sai lầm. Cảm tạ Lục Trường Sinh đạo hữu đã thức tỉnh ta. Lời hứa của Long Tộc vẫn vẹn nguyên! Ta sẽ không bao giờ dao động nữa!” Ông ta cúi đầu sâu trước Lục Trường Sinh, một cái cúi đầu đầy kính trọng và biết ơn. Sau đó, hắn quay sang nhìn Bạch Hổ Tướng Quân và các vị lãnh đạo khác, ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi và quyết tâm. “Bạch Hổ, ta đã hồ đồ. Ngươi nói đúng. Long Tộc ta không bao giờ cúi đầu trước tà ác. Lời hứa của ta với Liên Minh, với Cửu Thiên Linh Giới này, sẽ không bao giờ thay đổi!”
Bạch Hổ Tướng Quân, ban đầu còn ngỡ ngàng, sau đó là một sự nhẹ nhõm tột độ. Hắn nhìn Long Tộc Thái Tử, rồi nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một sự kinh ngạc không thể diễn tả. Hắn không ngờ rằng, chỉ bằng một cái chạm tay và vài lời nói trầm ổn, Lục Trường Sinh lại có thể hóa giải được một đòn tấn công tâm linh thâm độc đến vậy, kéo Long Tộc Thái Tử thoát khỏi vực sâu của ảo ảnh. Nỗi giận dữ trong lòng hắn tan biến, thay vào đó là sự thán phục và một niềm tin sâu sắc hơn vào Lục Trường Sinh.
Thanh Liên Nữ Đế thở phào một tiếng, nàng nắm chặt cán phất trần lúc nãy giờ đã buông lỏng. Nàng nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy thán phục. “Thâm độc! Ma Quân Huyết Ảnh quả nhiên không từ thủ đoạn. Nếu không có Lục Trường Sinh đạo hữu, e rằng Liên Minh đã gặp họa lớn.” Nàng không chỉ nói lên suy nghĩ của mình mà còn là của rất nhiều lãnh đạo khác đang có mặt. Họ đều nhận ra sự nguy hiểm tột cùng của đòn tấn công tâm linh này, một đòn tấn công không thể chống đỡ bằng binh lực hay pháp khí, mà chỉ có thể bằng sự vững chắc của đạo tâm.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt sáng, trầm ngâm nhìn Lục Trường Sinh. Ông ta không nói gì, nhưng trong ánh mắt ông ta ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc. Ông ta đã chứng kiến cách Lục Trường Sinh hóa giải "Đạo Tâm Phản Phệ" một cách trực tiếp, không bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu và kiên định. Điều này càng củng cố niềm tin của ông ta vào con đường tu hành của Lục Trường Sinh, một con đường không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, bền vững và phù hợp. Ông ta nhận ra rằng, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không chỉ dừng lại ở đây, những đòn tấn công tương tự, nhắm vào những nỗi sợ hãi và điểm yếu sâu thẳm của các lãnh đạo Liên Minh khác, chắc chắn sẽ còn tiếp diễn.
Tiêu Hạo, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Hắn vốn là người nhanh nhẹn, nhưng cũng phải mất một lúc mới có thể tiêu hóa được những gì vừa xảy ra. “Lục huynh... Ngươi thật sự là... một kỳ nhân!” Hắn lẩm bẩm, giọng nói đầy thán phục. Hắn biết Lục Trường Sinh mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức có thể hóa giải được cả ảo ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh một cách dễ dàng như vậy.
Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, giờ tràn đầy sự nhẹ nhõm và tự hào. Nàng tin tưởng Lục Trường Sinh, và hắn đã không phụ niềm tin ấy. Nàng biết, vai trò "trụ cột tinh thần" của Lục Trường Sinh sẽ càng trở nên quan trọng hơn, không thể thiếu trong cuộc chiến chống lại Ma Quân. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" đã được củng cố một cách rõ ràng nhất trong khoảnh khắc này.
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ nhàng với Long Tộc Thái Tử, ánh mắt vẫn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. “Thái Tử đã nhìn rõ bản chất của ảo ảnh, đó là điều quan trọng nhất.” Hắn nói, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, mang hàm ý sâu xa. Hắn không hề tỏ ra kiêu ngạo hay phô trương, chỉ đơn giản là thực hiện điều cần phải làm. Sau đó, hắn quay lại nhìn các lãnh đạo Liên Minh, ánh mắt hắn lướt qua từng người, như thể đang cảnh báo một cách không lời về những thử thách sắp tới. Hương trầm trong phòng họp dường như đậm đặc hơn sau khi ảo ảnh được hóa giải, mang theo một sự an định, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm và xảo quyệt của Ma Quân Huyết Ảnh. Con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, và đạo tâm của mỗi người sẽ là vũ khí quan trọng nhất. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Long Tộc Thái Tử, sau biến cố này, chắc chắn sẽ nỗ lực chuộc lỗi và củng cố đạo tâm của mình, có thể trở thành một đồng minh kiên định hơn trong tương lai, một minh chứng cho sức mạnh của sự kiên định và lòng tin.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.