Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 712: Kế Hoạch Thanh Tẩy: Sự Hợp Tác Giữa Các Đạo Tâm

Ánh sáng xanh nhạt từ linh mạch lay động trong gió đêm, như một lời hứa, một tia hy vọng cho An Bình Thôn, và cho cả Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong loạn lạc. Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt hắn dõi theo vầng sáng yếu ớt mà kiên cường ấy, cảm nhận từng nhịp đập của sự sống đang dần hồi phục. Hắn biết, công cuộc "hàn gắn" này không thể vội vã. Giống như một vết thương sâu hoắm cần thời gian để lành, linh mạch cũng cần được vỗ về, chữa trị từng chút một. Mỗi lần tà khí cố phản kháng, hắn lại dùng sự ôn hòa của Tàn Pháp Cổ Đạo để bao bọc, dẫn dắt, và chuyển hóa. Dần dần, sự thanh tịnh nguyên bản của linh mạch bắt đầu hiển hiện, đẩy lùi hoàn toàn mùi tanh nhẹ của tà khí, thay vào đó là hương đất ẩm và linh khí tinh khiết.

Tiêu Hạo vẫn đứng lặng lẽ phía sau Lục Trường Sinh, đôi mắt hắn không ngừng quan sát. Trong suốt đêm dài, hắn đã chứng kiến sự kiên trì phi thường của Lục Trường Sinh, một sự kiên trì không đến từ việc nghiến răng chịu đựng, mà từ một đạo tâm vững như bàn thạch, hiểu rõ con đường mình đang đi. Cảnh tượng Lục Trường Sinh không ngừng truyền dẫn linh lực, không phải để hủy diệt mà để tái sinh, đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn thầm nghĩ, đây không phải là một tu sĩ bình thường. Đây là một người đang đi tìm định nghĩa mới cho con đường tu hành, một định nghĩa vượt ra ngoài khuôn khổ của sức mạnh và quyền lực.

Khi vầng trăng dần lặn, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh, Lục Trường Sinh mới từ từ thu công. Hắn khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà là một tiếng thở dài của sự hoàn thành và cũng là của sự chiêm nghiệm. Linh mạch dưới tảng đá giờ đây đã hoàn toàn được thanh tẩy, vầng sáng xanh nhạt đã ổn định hơn, ấm áp hơn, như một trái tim nhỏ bé vừa được hồi sinh. Cây cỏ xung quanh, dù vẫn còn héo úa, nhưng đã có một sắc xanh non yếu ớt bắt đầu nảy mầm từ những cành khô.

Lục Trường Sinh quay lại nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt thâm thúy nay đã trở lại vẻ trầm tĩnh thường ngày. "Xong rồi," hắn khẽ nói, giọng vẫn trầm thấp, nhưng có một sự kiên định khó lay chuyển. "An Bình Thôn đã tạm thời được an ổn."

Tiêu Hạo gật đầu, lòng tràn đầy kính phục. "Trường Sinh huynh, đệ chưa từng nghĩ rằng việc chữa lành linh mạch lại có thể đòi hỏi nhiều công sức và đạo tâm đến vậy. Nhưng kết quả... thật sự đáng kinh ngạc." Hắn chỉ tay về phía những mầm non xanh biếc vừa nhú. "Những mầm sống mới này... chính là minh chứng."

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Đây chỉ là khởi đầu. Vết thương của Cửu Thiên Linh Giới không phải là một vết cắt nông, mà là một vết nứt đã có từ Vạn Cổ Khai Thiên. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ lợi dụng, là ngọn gió thổi bùng lên ngọn lửa, chứ không phải là nguồn gốc của ngọn lửa."

Cả hai rời khỏi phiến đá linh mạch, chậm rãi bước đi trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra khỏi An Bình Thôn. Lúc này, cả làng đã thức giấc. Tiếng gà gáy rộn ràng, tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, mùi khói bếp và rơm rạ thoảng trong gió sớm, mang theo một sự bình yên giản dị. Nhưng trong lòng Lục Trường Sinh, sự bình yên này chỉ là tạm thời, mong manh như một ngọn nến trước gió.

"Vấn đề không chỉ là Ma Quân," Lục Trường Sinh lại bắt đầu, giọng hắn trầm hơn, như đang tự sự với chính mình và với cả thế giới. "Hắn chỉ là kẻ lợi dụng. Gốc rễ của tà khí đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên, như một vết thương nguyên thủy của thế giới. Ta đã chiêm nghiệm thấy điều đó khi hóa giải tà khí tại U Minh Cổ Địa. Nó không phải là sự biến chất nhất thời, mà là một sự lệch lạc đã ăn sâu vào bản nguyên linh khí của Cửu Thiên Linh Giới."

Tiêu Hạo lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng, từng lời của Lục Trường Sinh như những nhát búa đập vào tâm trí hắn. "Một vết thương từ tận thuở hồng hoang? Vậy chúng ta phải làm gì? Đánh bại Ma Quân có ích gì nếu vết thương đó vẫn còn? Chẳng lẽ sau này sẽ lại có một Ma Quân khác trỗi dậy, lợi dụng vết nứt đó để tàn phá Cửu Thiên Linh Giới?" Hắn không khỏi cảm thấy một sự bất lực, một gánh nặng vô hình đè lên vai. Nếu vấn đề sâu xa đến vậy, thì mọi nỗ lực của Liên Minh Chính Đạo có phải chỉ là vô ích?

"Không phải vô ích, nhưng chưa đủ," Lục Trường Sinh đáp, ánh mắt hắn hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. "Giống như chữa bệnh, nếu không tìm ra căn nguyên thì bệnh sẽ tái phát. Ma Quân Huyết Ảnh là một triệu chứng nguy hiểm, cần phải được trấn áp. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng phải chữa lành căn nguyên. Tàn Pháp Cổ Đạo của ta... nó không phải để chiến đấu, mà là để thấu hiểu và hàn gắn."

Tiêu Hạo trầm ngâm, cố gắng tiêu hóa những thông tin quá đỗi lớn lao này. "Nhưng làm sao chúng ta có thể 'hàn gắn' một vết thương đã có từ Vạn Cổ Khai Thiên? Đó là việc của chư thần, của tổ tiên khai sáng thế giới, chứ không phải của chúng ta." Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là kẻ nói khoác hay hoang tưởng, nhưng ý tưởng này quả thực quá sức tưởng tượng của một tu sĩ bình thường.

Lục Trường Sinh khẽ dừng bước, quay lại nhìn Tiêu Hạo, ánh mắt kiên định. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo. Vết nứt đó không phải là một thực thể vật chất, mà là một sự mất cân bằng trong linh khí nguyên thủy. Nó biểu hiện qua những điểm tà khí trọng yếu, những nơi linh khí bị biến chất sâu sắc nhất. Nếu chúng ta có thể tìm ra những 'nút thắt' đó, và dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để điều hòa, chuyển hóa chúng, thì chúng ta có thể từng bước hàn gắn vết thương. Giống như ta đã làm với linh mạch của An Bình Thôn."

Tiêu Hạo chợt hiểu ra. Hắn nhìn lại An Bình Thôn đang dần hiện lên rõ nét dưới ánh nắng ban mai, nơi mà sự sống đang hồi sinh từng chút một. "Vậy ý huynh là... chúng ta không thể chiến thắng Ma Quân chỉ bằng sức mạnh, mà phải chữa lành thế giới từ bên trong?" Hắn hỏi, giọng điệu đã bớt hoài nghi, thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới mẻ.

"Đúng vậy," Lục Trường Sinh gật đầu. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nó là con đường chậm rãi, có vẻ như không hiệu quả trong thời điểm hỗn loạn này, nhưng nó là con đường bền vững nhất. Chúng ta cần tìm những điểm tà khí trọng yếu khác, những 'vết nứt' lớn hơn, và thanh tẩy chúng. Nhưng chúng ta không thể làm một mình."

Họ tiếp tục bước đi, bóng dáng hai người dần nhỏ lại trên con đường đất. Phía sau họ, An Bình Thôn tràn ngập trong ánh nắng sớm, một ốc đảo bình yên giữa biển lớn phong ba. Tiêu Hạo nhìn Lục Trường Sinh, lòng hắn đã có quyết định. Hắn tin vào con đường của Lục Trường Sinh, một con đường tuy cô độc nhưng chân chính, một con đường không chỉ tìm kiếm sức mạnh mà còn tìm kiếm sự cân bằng, sự hàn gắn cho vạn vật. Hắn biết, đây là một khởi đầu mới, một hành trình đầy cam go nhưng cũng đầy ý nghĩa.

***

Sau nhiều ngày đường, Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo cuối cùng cũng đặt chân đến Thiên Đô Thành. Khác xa với sự yên bình tĩnh lặng của An Bình Thôn, Thiên Đô Thành là một bức tranh hoàn toàn đối lập. Từ xa nhìn lại, thành phố sừng sững như một con thú khổng lồ, được bao bọc bởi những bức tường đá cao vút, bên trên là vô số pháp trận phòng ngự lấp lánh linh quang. Càng đến gần, âm thanh ồn ào của thành phố càng trở nên rõ ràng hơn, hòa lẫn tiếng người nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng pháp khí giao dịch, thậm chí cả tiếng linh thú gầm gừ từ những khu đấu giá. Linh khí trong thành phố cũng vì thế mà trở nên hỗn tạp, không còn sự thuần khiết như ở những vùng đất hoang sơ.

Thiên Đô Thành là trung tâm hoạt động của Liên Minh Chính Đạo, nơi quy tụ vô số tu sĩ, thương nhân, và những kẻ tìm kiếm cơ hội. Trên các con phố lát đá xanh, dòng người đông đúc không ngừng di chuyển, với đủ loại trang phục, từ đạo bào đơn giản của tu sĩ tán tu, đến những bộ chiến giáp tinh xảo của các tông môn lớn. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường hòa lẫn mùi hương liệu, rượu mạnh, và đôi khi cả mùi mồ hôi, bụi đường, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đặc trưng của đô thị. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng khi chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả con phố, tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp, sôi động nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng của thời chiến. Dù vậy, Thiên Đô Thành vẫn giữ được vẻ phồn hoa, kiên cường chống chọi lại sự đe dọa từ Ma Quân Huyết Ảnh.

Tiêu Hạo dẫn Lục Trường Sinh đi qua những con phố đông đúc, ánh mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Hắn biết, sau trận chiến ở tiền tuyến phía Tây, Bách Lý Trần thường có thói quen trở về Thiên Đô Thành để nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại kiếm ý.

Cuối cùng, họ dừng chân trước một quán trọ lớn mang tên "Tụ Linh Các". Đây là một trong những nơi nổi tiếng nhất thành phố, không chỉ vì quy mô mà còn vì nó là điểm dừng chân ưa thích của nhiều tu sĩ có danh tiếng. Bước vào bên trong, không khí lập tức trở nên náo nhiệt hơn. Tiếng chén đĩa va chạm, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, và tiếng nhạc cụ trầm bổng từ một góc phòng khách. Mùi thức ăn nồng nàn, mùi rượu hảo hạng lan tỏa khắp nơi.

Tiêu Hạo liếc mắt một vòng, sau đó ánh mắt hắn dừng lại ở một góc khuất, nơi có một nam tử cao ráo, dáng vẻ thanh mảnh nhưng khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm. Hắn đang một mình ngồi bên bàn, trước mặt là một bầu rượu và một vài món nhắm đơn giản, đôi mắt lạnh lùng quét qua đám đông ồn ào. Đó chính là Bách Lý Trần. Ngoại hình hắn không có gì thay đổi so với lần trước, mái tóc đen dài vẫn xõa tự nhiên, kiếm bào màu đen tuyền không cầu kỳ nhưng toát lên vẻ cao quý và uy phong. Chỉ có điều, trên gương mặt góc cạnh của hắn phảng phất một vẻ mệt mỏi, như thể vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.

Tiêu Hạo khẽ huých tay Lục Trường Sinh, ra hiệu. Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhưng không kém phần sắc bén quan sát Bách Lý Trần. Hắn cảm nhận được sự kiêu ngạo, sự trực diện trong kiếm ý của Bách Lý Trần, một kiếm tu thuần túy, chỉ tin vào sức mạnh của kiếm đạo.

Tiêu Hạo bước đến gần bàn của Bách Lý Trần, mỉm cười thân thiện. "Kiếm huynh, không ngờ lại gặp huynh ở đây. Trận chiến vừa rồi chắc vất vả lắm?" Giọng hắn nhanh nhẹn, hoạt bát, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng bao quanh Bách Lý Trần.

Bách Lý Trần ngẩng đầu, đôi mắt sắc lạnh quét qua Tiêu Hạo, rồi dừng lại ở Lục Trường Sinh đang đứng phía sau. Hắn nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh bạc. "Vất vả thì sao? Tà ma không dẹp, ta sao có thể ngồi yên?" Hắn nói, giọng điệu ngắn gọn, dứt khoát, mang theo một sự ngạo mạn cố hữu. Sau đó, ánh mắt hắn quay lại nhìn Lục Trường Sinh, từ đầu đến chân. Dáng người Lục Trường Sinh không cao lớn, hơi gầy, trang phục đạo bào vải thô đơn giản, không chút linh quang chói mắt. So với những tu sĩ cường giả khác trong Tụ Linh Các, hắn có vẻ ngoài quá đỗi bình thường, thậm chí là có chút tẻ nhạt. "Vị đạo hữu này là ai? Có vẻ không hợp với chốn ồn ào này."

Lục Trường Sinh chỉ khẽ gật đầu chào, không nói gì, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, như một mặt hồ sâu thẳm. Hắn không hề tỏ ra khó chịu trước thái độ của Bách Lý Trần, bởi hắn đã quá quen với những ánh mắt đánh giá, những lời lẽ coi thường dành cho một phàm nhân xuất thân từ sơn thôn hẻo lánh như hắn.

Tiêu Hạo vội vàng giới thiệu. "À, đây là Lục Trường Sinh, Trường Sinh huynh. Hắn là một người bạn của ta, và là một vị đạo hữu có những kiến giải vô cùng độc đáo về tà khí." Hắn cố gắng nhấn mạnh từ "độc đáo", hy vọng khơi gợi sự tò mò của Bách Lý Trần.

Bách Lý Trần khẽ nhướng mày, có vẻ hơi bất ngờ trước lời giới thiệu của Tiêu Hạo. Hắn vốn chỉ nghĩ Lục Trường Sinh là một người bạn bình thường của Tiêu Hạo, không ngờ lại được giới thiệu một cách trịnh trọng đến vậy. "Kiến giải độc đáo?" Hắn lặp lại, giọng điệu vẫn mang chút hoài nghi và thách thức. "Trong thời buổi loạn lạc này, chỉ có kiếm sắc bén và thần thông mạnh mẽ mới là kiến giải tốt nhất. Mấy thứ lý luận suông... có ích gì?"

Tiêu Hạo cười xòa. "Kiếm huynh nói chí phải. Nhưng đôi khi, lý luận cũng có thể giúp kiếm tìm được mục tiêu chính xác hơn, tránh được những trận chiến vô ích." Hắn khẽ liếc nhìn Lục Trường Sinh, ngụ ý muốn hắn thể hiện tài năng của mình.

Lục Trường Sinh vẫn im lặng, hắn chỉ nhìn vào mắt Bách Lý Trần, như thể đang đọc vị tâm tư đối phương. Hắn hiểu Bách Lý Trần là một kiếm tu thuần túy, chỉ tin vào những gì mình thấy, mình cảm nhận được qua kiếm đạo. Để thuyết phục hắn, không thể dùng lời nói suông, mà phải chạm đến cốt lõi trong niềm tin của hắn.

"Chúng ta có thể tìm một nơi yên tĩnh hơn để đàm đạo không?" Lục Trường Sinh cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm thấp, nhưng lại có một sức nặng khó cưỡng, khiến Bách Lý Trần không khỏi khẽ giật mình. Hắn không nói nhiều, nhưng lời nói của hắn luôn chứa đựng một sự tự tin ngầm, một sự kiên định không gì lay chuyển được.

Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh thêm vài giây, ánh mắt dò xét. Cuối cùng, hắn hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng không từ chối. Hắn gật đầu, đứng dậy, khí chất sắc bén của một kiếm tu lập tức lan tỏa, khiến những người xung quanh không dám đến gần. "Đi theo ta."

***

Trong một căn phòng riêng yên tĩnh trên tầng cao nhất của Tụ Linh Các, ba người ngồi đối diện nhau quanh một bàn trà đơn giản nhưng thanh lịch. Ánh sáng trăng xuyên qua cửa sổ, rải một vệt bạc lên sàn nhà, làm căn phòng trở nên tĩnh mịch hơn. Tiếng ồn ào từ bên dưới vọng lên chỉ còn là tiếng rì rầm nhẹ, như tiếng sóng biển từ xa. Một lư hương nhỏ tỏa ra hương trầm nhẹ nhàng, hòa cùng mùi trà thoang thoảng, tạo nên một không khí thanh tịnh, trái ngược hoàn toàn với sự huyên náo của đại sảnh bên dưới. Linh khí trong phòng được ổn định bởi một pháp trận nhỏ, giúp các tu sĩ dễ dàng tập trung.

Tiêu Hạo rót trà, đặt trước mặt Lục Trường Sinh và Bách Lý Trần. Hắn biết, đây sẽ là một cuộc nói chuyện quan trọng, có thể định hình lại hướng đi của cả ba.

Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà, sau đó đặt chén xuống, ánh mắt hắn quét qua hai người bạn đồng hành. Hắn bắt đầu, giọng điệu chậm rãi, trầm thấp, nhưng từng lời nói đều mang sức nặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Ma Quân Huyết Ảnh không phải là nguồn gốc của mọi tai ương. Hắn chỉ là chất xúc tác cho một vết thương đã có từ Vạn Cổ Khai Thiên. Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa không phải vì hắn, mà vì vết thương đó bị kích hoạt. Thanh tẩy nó không phải là chiến đấu, mà là hàn gắn."

Bách Lý Trần nhíu mày, vẻ mặt hoài nghi càng rõ rệt. Hắn đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng động nhỏ. "Hàn gắn? Khi tà ma đang tàn phá khắp nơi, ngươi lại nói đến hàn gắn? Chẳng lẽ kiếm của ta phải biến thành kim chỉ sao?" Giọng hắn mang theo sự châm biếm sâu cay, phản ánh sự xung đột giữa bản tính trực diện của một kiếm tu và lời đề nghị "phi chiến đấu" của Lục Trường Sinh. Hắn không thể chấp nhận ý tưởng này dễ dàng. Đối với hắn, kiếm là để chiến, là để diệt trừ cái ác, chứ không phải để chữa trị.

Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không hề nao núng trước thái độ của Bách Lý Trần. "Kiếm của huynh có thể chặt đứt xiềng xích, nhưng chỉ có đạo tâm vững chắc mới có thể làm dịu cơn đau của thế giới. Vết thương mà ta nói đến không phải là một vết thương có thể dùng kiếm để chém đứt. Nó là một sự biến chất trong bản nguyên linh khí, một sự mất cân bằng đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ đã tìm thấy vết nứt đó, và dùng Huyết Ảnh Ma Công của hắn để khuếch đại nó, biến nó thành công cụ hủy diệt."

Tiêu Hạo thấy không khí bắt đầu căng thẳng, vội vàng lên tiếng xoa dịu. "Kiếm huynh, ý của Trường Sinh huynh là, nếu chúng ta chỉ mãi chiến đấu với Ma Quân Huyết Ảnh mà không giải quyết được căn nguyên của tà khí, thì cho dù có đánh bại được hắn, một ngày nào đó, vết thương đó vẫn sẽ lại bị kích hoạt bởi một kẻ khác. Tương lai Cửu Thiên Linh Giới sẽ lại chìm trong loạn lạc."

Bách Lý Trần trầm ngâm, ánh mắt sắc lạnh của hắn nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Hắn vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng sự logic trong lời nói của Lục Trường Sinh đã gieo vào lòng hắn một hạt giống tò mò. Hắn là một kiếm tu, nhưng không phải là kẻ mù quáng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều trận chiến, quá nhiều sinh linh bị tàn sát, và hắn bắt đầu cảm thấy rằng những cuộc chiến vô tận này không thể giải quyết được vấn đề triệt để. "Vậy thì, làm thế nào để 'hàn gắn' một vết thương vô hình như vậy? Ngươi định dùng Tàn Pháp Cổ Đạo của mình để thanh tẩy toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới sao?" Hắn hỏi, giọng điệu đã bớt gay gắt hơn, thay vào đó là một sự dò xét, kiểm tra lập luận.

Lục Trường Sinh gật đầu. "Không phải toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Vết nứt đó không phải là một khối thống nhất, mà nó biểu hiện qua những điểm tà khí trọng yếu, những 'nút thắt' nơi linh khí bị biến chất sâu sắc nhất. Giống như một mạch máu bị tắc nghẽn, chúng ta cần tìm ra những điểm tắc nghẽn đó và khơi thông chúng. Ta đã chiêm nghiệm được điều này khi thanh tẩy linh mạch ở An Bình Thôn. Ta không tiêu diệt tà khí, mà là điều hòa, thanh lọc và chuyển hóa nó về bản nguyên ban đầu."

Lục Trường Sinh khẽ đưa tay lên, dùng linh lực phác họa trên mặt bàn trà một đồ hình mô tả các linh mạch chính của Cửu Thiên Linh Giới, cùng với những điểm sáng tối mờ ảo tượng trưng cho những nơi linh khí bị biến chất. "Đây là phác thảo sơ bộ về những gì ta cảm nhận được. Những điểm tà khí trọng yếu này, chúng không nằm rải rác một cách ngẫu nhiên. Chúng có một mối liên hệ mật thiết với nhau, tạo thành một mạng lưới, một 'hệ thống' giữ cho vết nứt cổ xưa kia ổn định. Nếu chúng ta có thể từng bước thanh tẩy những 'nút thắt' này, chúng ta có thể làm suy yếu toàn bộ hệ thống tà hóa, và cuối cùng, vô hiệu hóa Cửu Thiên Linh Châu tà hóa."

Bách Lý Trần chăm chú nhìn đồ hình trên bàn, đôi khi dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn là một kiếm tu, nhưng cũng là một người có trí tuệ sắc bén. Lời giải thích của Lục Trường Sinh, dù đi ngược lại với trực giác chiến đấu của hắn, lại có một sự logic không thể phủ nhận. Hắn bắt đầu mường tượng ra một con đường mới, một con đường mà thanh kiếm của hắn có thể không cần phải trực tiếp chém giết, nhưng vẫn đóng vai trò quan trọng.

"Vậy ý huynh là chúng ta sẽ không đối đầu trực diện với đại quân Ma Tông, mà là một đội đặc biệt, chuyên giải quyết những vấn đề mà Liên Minh không thể hoặc không biết cách giải quyết?" Tiêu Hạo hỏi, giọng hắn tràn đầy sự phấn khích, như thể đã tìm thấy một mục tiêu mới cho bản thân.

Lục Trường Sinh gật đầu. "Đúng vậy. Liên Minh Chính Đạo đang làm rất tốt việc trấn áp Ma Quân ở tiền tuyến. Nhưng công việc của chúng ta sẽ là 'hàn gắn' từ bên trong, giải quyết căn nguyên. Chúng ta cần những người có khả năng chiến đấu để bảo vệ quá trình thanh tẩy, và cũng cần những người có kiến thức sâu rộng về trận pháp, linh khí để hỗ trợ. Quan trọng nhất, chúng ta cần những người có thể tin tưởng vào con đường này, những người có đạo tâm kiên cố, không bị dao động bởi sự cám dỗ của tà khí."

Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt hắn dần chuyển từ hoài nghi sang một sự tò mò mạnh mẽ, và cuối cùng là một tia quyết tâm. Hắn đã trải qua quá nhiều trận chiến vô nghĩa, chứng kiến quá nhiều sinh linh vô tội ngã xuống. Nếu có một con đường khác, một con đường có thể thực sự cứu vãn Cửu Thiên Linh Giới từ tận gốc rễ, hắn sẵn lòng thử. "Con đường này có vẻ không dễ dàng, thậm chí còn nguy hiểm hơn cả chiến trường. Những 'nút thắt' tà khí trọng yếu đó, chắc chắn sẽ có Ma Tông cường giả trấn thủ, hoặc ẩn chứa những cạm bẫy khó lường."

Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Đúng vậy. Nó sẽ rất khó khăn. Nhưng nếu chúng ta không làm, thì Ma Quân Huyết Ảnh có thể bị đánh bại, nhưng Cửu Thiên Linh Giới vẫn sẽ mang trong mình vết thương đã có từ Vạn Cổ Khai Thiên, chờ đợi một kẻ khác đến kích hoạt. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của ta, là để hàn gắn những vết nứt này."

Bách Lý Trần đứng dậy, rút thanh kiếm cổ bên hông ra, đặt nhẹ lên bàn. Kiếm quang lạnh lẽo phản chiếu ánh trăng, nhưng không còn vẻ sắc bén chói lòa, mà mang một sự trầm tĩnh lạ thường. "Kiếm của ta, Bách Lý Trần, nguyện đồng hành cùng ngươi, Lục Trường Sinh, trên con đường này. Dù là chặt đứt tà ma hay bảo vệ sự hàn gắn, kiếm này cũng không hề run sợ." Giọng hắn dứt khoát, mang theo khí phách của một kiếm tu đã đưa ra quyết định. Sự kiêu ngạo ban đầu đã được thay thế bằng một sự tôn trọng và tin tưởng.

Tiêu Hạo mỉm cười rạng rỡ. "Vậy là chúng ta đã có một đội hình đặc biệt. Lục Trường Sinh huynh là người đưa ra tầm nhìn và phương hướng, ta sẽ là cầu nối và người hỗ trợ thiết thực, còn Kiếm huynh sẽ là sức mạnh chiến đấu và sự nhạy bén." Hắn nhìn ba người, lòng tràn đầy hy vọng. "Sự hợp tác giữa Lục Trường Sinh (đạo tâm, trí tuệ), Tiêu Hạo (thông tin, thực dụng), và Bách Lý Trần (sức mạnh, nhạy bén) sẽ là mô hình cho một 'đội ngũ đặc biệt' cần thiết để giải quyết các vấn đề mà Liên Minh chính đạo không thể."

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về đồ hình trên bàn. "Các 'điểm tà khí trọng yếu' này sẽ là những mục tiêu đầu tiên của đội chúng ta. Mỗi điểm sẽ ẩn chứa những bí mật hoặc thử thách riêng biệt liên quan đến Vạn Cổ Khai Thiên. Và ta tin rằng, bản chất của Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ tiếp tục được chứng minh là chìa khóa để 'hàn gắn' vết thương cổ xưa của thế giới, không chỉ đơn thuần là chiến đấu chống lại Ma Quân Huyết Ảnh." Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy gian nan. Nhưng với hai người đồng hành này, Lục Trường Sinh cảm thấy gánh nặng trên vai mình đã nhẹ đi phần nào. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, và con đường của hắn, giờ đây, không còn cô độc.

Đêm đó, ba con người với ba tính cách khác biệt, đã cùng nhau ngồi lại, bàn bạc về một kế hoạch táo bạo, một con đường chưa từng có tiền lệ, nhằm cứu vãn Cửu Thiên Linh Giới khỏi vực thẳm của sự tà hóa, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự hàn gắn và tái sinh. Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu sáng, như chứng giám cho một hiệp ước ngầm, một lời hứa cho tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free