Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 713: Tiếng Vọng Nguyên Thủy: Bước Chân Đầu Tiên Vào Vết Nứt Cổ Xưa

Đêm đó, ba con người với ba tính cách khác biệt, đã cùng nhau ngồi lại, bàn bạc về một kế hoạch táo bạo, một con đường chưa từng có tiền lệ, nhằm cứu vãn Cửu Thiên Linh Giới khỏi vực thẳm của sự tà hóa, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự hàn gắn và tái sinh. Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn dịu dàng chiếu sáng, như chứng giám cho một hiệp ước ngầm, một lời hứa cho tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua các mái ngói lưu ly, đánh thức Thiên Đô Thành sau một đêm dài. Khắp các ngả đường, dòng người đã bắt đầu tấp nập, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng vang vọng hòa cùng tiếng pháp khí va chạm từ các xưởng rèn, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và đầy sức sống. Linh khí nơi đây, dù không dồi dào như tại các tông môn lớn, nhưng vẫn ổn định và thanh khiết, phản ánh sự thịnh vượng của một đô thành trung tâm. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường quyện lẫn hương liệu và linh dược từ các cửa hàng, tạo nên một không gian đa sắc vị.

Trong một quán trà nhỏ nằm ở rìa Thiên Đô Thành, cách xa sự ồn ào của trung tâm, ba bóng người ngồi quanh một bàn gỗ sưa cổ kính. Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh, đang kiểm tra lại chiếc túi càn khôn của mình, lẩm bẩm những con số và tên các loại linh dược, bùa chú. Bộ y phục màu xanh lam nhạt của hắn dường như cũng toát lên vẻ năng động, đối lập với sự trầm tĩnh của hai người còn lại.

"Trường Sinh huynh, kế hoạch lần này có vẻ khác hẳn những lần trước." Tiêu Hạo ngẩng đầu, nụ cười thường trực trên môi hơi giãn ra, thay bằng vẻ nghiêm túc hơn. "Không phải là chém giết, mà là... 'chữa bệnh' cho đất trời sao? Nghe có vẻ thần bí hơn nhiều." Hắn vừa nói vừa lôi ra một tấm bản đồ da dê cổ, trải rộng ra giữa bàn, chỉ vào một điểm đã được đánh dấu đỏ sẫm. "Điểm này, 'Cổ Thần Di Tích', nằm sâu trong Cổ Hoang Vực, nơi ít ai lui tới. Thông tin về nó rất ít ỏi, chỉ biết rằng đó là một quần thể kiến trúc cổ xưa, bị lãng quên từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, và gần đây tà khí đã bắt đầu bùng phát mạnh mẽ từ đó."

Lục Trường Sinh khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng, giúp tâm hồn hắn thêm phần điềm tĩnh. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn xuyên qua ô cửa sổ, ngắm nhìn dòng người hối hả bên ngoài, nhưng tâm trí lại đang ở một nơi xa xăm hơn, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ đợi. Hắn quay lại, ánh mắt chạm vào Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, trầm giọng nói: "Tà khí từ Vạn Cổ Khai Thiên không chỉ là một loại sức mạnh, nó là sự biến chất của linh khí nguyên thủy. Nếu chỉ dùng sức mạnh đối chọi, ta chỉ là đang 'đánh' vào triệu chứng. Giống như một vết thương nhiễm độc, nếu chỉ cầm máu mà không thanh tẩy độc tố, vết thương sẽ vẫn hoại tử từ bên trong. Cần phải đi vào gốc rễ, thanh tẩy và hàn gắn." Giọng hắn đều đều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của sự chiêm nghiệm sâu sắc, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, vang vọng vào tâm can người nghe.

Bách Lý Trần, vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường thấy, đang cẩn thận lau chùi thanh kiếm cổ của mình. Kiếm thân phản chiếu ánh sáng mờ ảo của quán trà, không chút bụi bẩn. Hắn đã lắng nghe Lục Trường Sinh nói từ đêm qua, và dù ban đầu còn đôi chút hoài nghi về cách tiếp cận 'khác thường' này, nhưng sự điềm tĩnh và logic của Lục Trường Sinh đã dần thuyết phục hắn. Khí phách của một kiếm tu không cho phép hắn chùn bước trước bất kỳ con đường nào, miễn là con đường đó hướng tới mục đích chân chính. Hắn thu kiếm vào vỏ, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. "Dù ta không hiểu hết đạo lý của ngươi, nhưng nếu có thể vô hiệu hóa nguồn gốc tà khí, sức mạnh của Ma Quân sẽ suy yếu. Ta sẽ dùng kiếm của mình để bảo vệ đạo của ngươi. Một khi đã quyết định, kiếm của Bách Lý Trần sẽ không hề run sợ." Lời nói của hắn ngắn gọn, dứt khoát, thể hiện sự chấp thuận và tin tưởng tuyệt đối.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Nụ cười ấy không rạng rỡ, mà ẩn chứa một sự trấn an lạ thường. "Đúng vậy. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm và 'thức tỉnh' những linh mạch bị tà hóa sâu nhất, nơi những 'tiếng vọng' cổ xưa vẫn còn ngủ yên. Những 'điểm tà khí trọng yếu' này không đơn thuần là nơi tà khí tụ tập, mà là những 'nút thắt' trong mạng lưới linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới, những vết nứt từ thuở hồng hoang." Trong tâm trí hắn, hình dung về một tấm lưới khổng lồ bao phủ toàn bộ thế giới, và những điểm đen kia chính là những vết rách đang dần xé toạc tấm lưới ấy.

Tiêu Hạo chăm chú nhìn vào tấm bản đồ, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. "Vậy là chúng ta sẽ đi vào Cổ Thần Di Tích, tìm ra 'nút thắt' đó, và huynh sẽ dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để... 'hàn gắn' nó?" Hắn gãi cằm, vẻ mặt đầy suy tư. "Chưa từng có ai làm điều này. Các cường giả xưa nay chỉ chú trọng đến việc phong ấn hoặc tiêu diệt tà khí. Cách của Trường Sinh huynh... thật sự là một con đường hoàn toàn mới." Hắn cảm thấy một sự hứng thú tột độ, như một học giả vừa tìm thấy một lý thuyết cách mạng. "Ta sẽ chuẩn bị mọi thứ cần thiết, từ linh dược, trận pháp phòng ngự cho đến các loại bùa chú cảm ứng tà khí. Kiến thức của ta về trận pháp và sự nhạy bén với năng lượng sẽ hữu ích để hỗ trợ quá trình thanh tẩy của huynh."

Lục Trường Sinh thầm tán thưởng sự linh hoạt và trí tuệ của Tiêu Hạo. Một người có thể nhanh chóng thích nghi với một phương pháp hoàn toàn mới, đó là một ưu điểm hiếm có. Hắn lại nhìn Bách Lý Trần, người đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. "Và kiếm của Bách Lý huynh sẽ là lá chắn vững chắc nhất, bảo vệ ta và Tiêu Hạo khỏi những sinh vật bị tà khí biến dị hay bất kỳ kẻ nào dám quấy nhiễu quá trình thanh tẩy. Đạo tâm của ta tuy vững như bàn thạch, nhưng cơ thể phàm trần vẫn cần được bảo vệ." Hắn biết, con đường này không chỉ đòi hỏi sự kiên định nội tâm, mà còn cần đến sự hợp tác ăn ý từ những người đồng hành.

Ba người cùng nhau rà soát lại tấm bản đồ da dê. Những nét vẽ cổ xưa của Cổ Hoang Vực hiện lên một cách mờ ảo, nhưng điểm Cổ Thần Di Tích lại được phác họa rõ nét, như một vết sẹo lớn trên tấm da thế giới. Lục Trường Sinh chỉ vào một vài chi tiết nhỏ trên bản đồ, giải thích những suy đoán của mình về cấu trúc năng lượng của di tích, dựa trên những gì hắn cảm nhận được từ 'tiếng vọng' của Vạn Cổ Khai Thiên. Hắn tin rằng, các 'điểm tà khí trọng yếu' này không phải ngẫu nhiên mà xuất hiện, mà có một mối liên hệ mật thiết với nhau, như những huyết mạch bị tắc nghẽn trong một sinh thể khổng lồ.

Cuộc thảo luận kéo dài cho đến khi quán trà dần đông khách. Khi tia nắng đã đứng bóng, họ đứng dậy. Tiêu Hạo cất tấm bản đồ vào túi càn khôn. "Vậy thì, chúng ta xuất phát thôi. Càng sớm càng tốt. Thiên Đô Thành tuy phồn hoa, nhưng bên ngoài kia, Cửu Thiên Linh Giới đang rên xiết trong sự tà hóa."

Lục Trường Sinh gật đầu. "Đúng vậy. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Chúng ta sẽ đi, không phải để chinh phạt, mà để hàn gắn."

Ba bóng người rời khỏi quán trà, hòa vào dòng người đông đúc của Thiên Đô Thành. Bước chân của họ không hề vội vã, nhưng mỗi bước đều mang theo sự kiên định của những người đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường tuy chông gai nhưng lại ẩn chứa hy vọng về sự tái sinh cho Cửu Thiên Linh Giới.

***

Hành trình từ Thiên Đô Thành đến Cổ Thần Di Tích kéo dài ba ngày ba đêm, xuyên qua những vùng đất hoang vu và những khu rừng nguyên sinh rậm rạp. Càng tiến sâu vào Cổ Hoang Vực, cảnh vật càng trở nên tiêu điều, linh khí trong không khí càng trở nên hỗn loạn và nhiễm tạp. Đến chiều tà của ngày thứ ba, một quần thể kiến trúc khổng lồ hiện ra trước mắt họ. Đó là Cổ Thần Di Tích, một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa hoang tàn, như một vết sẹo khổng lồ trên da thịt Cửu Thiên Linh Giới.

Những khối đá nguyên khối sẫm màu, to lớn đến mức khó tin, xếp chồng lên nhau thành những tòa tháp đổ nát, những bức tường thành sụp đổ. Các tượng thần khổng lồ, với những đường nét hoa văn kỳ lạ không thể giải mã, nằm ngổn ngang dưới đất, bị thời gian và tà khí bào mòn đến mức chỉ còn là những hình thù méo mó. Rêu phong và dây leo cổ thụ bao phủ khắp nơi, tạo nên một vẻ u ám, chết chóc. Gió rít qua các khe đá, tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn cổ xưa đang than khóc.

Bầu trời trên đầu họ đã bị mây đen vần vũ che kín, không một tia nắng nào xuyên qua được. Không khí trở nên nặng nề, áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, khiến người ta cảm thấy khó thở. Mùi đá cũ, rêu phong, bụi bặm và một mùi hôi thối đặc trưng của tử khí quyện lẫn với mùi ẩm mốc của thời gian, xộc thẳng vào khứu giác. Nơi đây, linh khí đã cạn kiệt, chỉ còn lại những tàn dư của thần lực cổ xưa bị tà khí biến chất, tạo thành những luồng năng lượng âm u, mang theo sự mục nát và hung bạo.

"Quả nhiên là nơi quỷ dị." Tiêu Hạo thì thầm, giọng hắn pha chút cảnh giác, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo qua lại, quan sát mọi thứ xung quanh. "Ta cảm thấy linh khí ở đây vừa mục nát, vừa hung bạo. Chỉ cần hít thở một chút cũng thấy khó chịu." Hắn nhanh chóng lấy ra một vài lá bùa hộ thân, dán lên người và lên áo của Lục Trường Sinh cùng Bách Lý Trần.

Ngay khi ba người đặt chân vào rìa di tích, mặt đất dưới chân họ dường như rùng mình. Từ trong bóng tối của những tàn tích đổ nát, hàng loạt sinh vật kỳ dị xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, phần lớn là những khối thịt đen sì, biến dạng từ côn trùng, dã thú hoặc thậm chí là những bộ xương người bị tà khí xâm thực, đôi mắt đỏ ngầu, phát ra tiếng gầm gừ ghê rợn, lao thẳng về phía họ. Đây là những sinh linh bị tà khí biến dị, trở thành những quái vật chỉ biết tấn công và gặm nhấm sự sống.

Bách Lý Trần không nói một lời, nhưng kiếm của hắn đã tự động xuất vỏ, phát ra một tiếng reo khẽ như tiếng rồng ngâm. Kiếm quang chớp lóe, tựa như một dải lụa trắng xé toạc màn đêm. Thanh kiếm cổ trong tay hắn trở nên sống động, mỗi nhát chém đều mang theo khí thế ngút trời, dễ dàng xẻ đôi những sinh vật biến dị. Không có một chút do dự hay thương hại, hắn di chuyển như một bóng ma giữa bầy quái vật, mỗi động tác đều gọn gàng, dứt khoát, toát lên vẻ đẹp chết chóc của kiếm đạo. Hắn không chỉ chém giết, mà còn tạo ra một vùng cấm địa quanh ba người, bảo vệ Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo khỏi sự tiếp cận của tà vật.

Trong khi Bách Lý Trần đối phó với lũ quái vật, Lục Trường Sinh không hề tham chiến. Đôi mắt hắn khép hờ, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào việc cảm nhận dòng chảy tà khí đang lan tỏa khắp di tích. Hắn không cần dùng mắt để nhìn, mà dùng ý thức để cảm nhận từng luồng khí đen, từng rung động của năng lượng mục nát. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình, một sự lạnh lẽo thấu xương đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể và tâm trí mình, nhưng đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, không hề lay động. Tàn Pháp Cổ Đạo trong người hắn tự động vận chuyển, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình, thanh lọc những tạp niệm và tà khí đang muốn xâm thực.

Tiêu Hạo cũng không rảnh rỗi. Hắn nhanh chóng bố trí một vài pháp trận nhỏ xung quanh, những lá bùa vàng rực lóe lên trong bóng tối, tạo thành một lớp màn chắn vô hình, cảnh giới và làm chậm bước chân của những sinh vật biến dị còn sót lại. Hắn hiểu rằng, vai trò của mình là hỗ trợ và bảo vệ Lục Trường Sinh trong quá trình tìm kiếm. "Trường Sinh huynh, tà khí ở đây cực kỳ đậm đặc, còn có cả những luồng dao động kỳ lạ. Cẩn thận đừng để nó ảnh hưởng đến đạo tâm của huynh." Hắn lo lắng nhắc nhở.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu. "Không sao. Đạo tâm của ta đã được rèn giũa qua vạn kiếp. Hơn nữa, những dao động kỳ lạ đó chính là thứ ta đang tìm kiếm. Chúng không phải là tà khí đơn thuần, mà là 'tiếng vọng' của Vạn Cổ Khai Thiên, những tàn dư của quá khứ bị bóp méo." Hắn cảm nhận được, sâu thẳm bên trong sự mục nát, có một thứ gì đó nguyên thủy hơn, một sự thật bị chôn vùi đang cố gắng thoát ra. Hắn cứ thế bước đi, dẫn đường, hoàn toàn tin tưởng vào khả năng cảm nhận của mình.

Bách Lý Trần tiêu diệt đợt sinh vật cuối cùng, thu kiếm về vỏ. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng dâng lên một cảm giác kính phục. Lục Trường Sinh không chiến đấu, nhưng lại là người mạnh mẽ nhất ở đây, mạnh mẽ trong sự điềm tĩnh và khả năng thấu hiểu bản chất của mọi thứ. "Tiến vào sâu hơn đi. Ta sẽ là mũi nhọn, dọn dẹp chướng ngại." Giọng hắn dứt khoát, sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo.

Cả ba tiếp tục tiến sâu vào trong di tích. Càng vào trong, không gian càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió hú và tiếng bước chân của họ vang vọng. Những khối kiến trúc đá đổ nát chồng chất lên nhau, tạo thành những mê cung u ám. Các cột đá khổng lồ, từng chạm khắc những hình ảnh thần thoại, giờ đây chỉ còn là những vết mờ loang lổ, bị tà khí ăn mòn. Ánh sáng yếu ớt của chiều tà gần như không thể xuyên qua được lớp mây đen dày đặc và những tàn tích đổ nát, khiến mọi thứ chìm trong một màu xám xịt, bí ẩn. Những luồng năng lượng kỳ lạ thỉnh thoảng lại phát ra, khiến không khí càng thêm căng thẳng, như có thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối.

***

Đêm dần buông xuống, mang theo một cơn bão tà khí nhẹ, khiến sương mù đen đặc bao phủ toàn bộ Cổ Thần Di Tích. Lục Trường Sinh dẫn hai người đến một khu vực trung tâm của di tích, nơi có một bệ đá khổng lồ, cổ xưa, được chạm khắc những hoa văn xoắn ốc kỳ lạ mà ngay cả Tiêu Hạo cũng không thể nhận ra. Bệ đá này cao khoảng ba trượng, nằm trên một khoảng sân rộng lớn, xung quanh là những cột đá đổ nát, như những ngón tay gầy guộc vươn lên giữa không trung. Từ bệ đá, những luồng năng lượng đen tối cuồn cuộn bốc lên, tạo thành một xoáy nước tà khí khổng lồ, bao trùm toàn bộ không gian. Tà khí ở đây đậm đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tựa như một chất lỏng sền sệt đang bốc hơi, mang theo một mùi hôi thối nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

"Đây rồi... Nguồn gốc của sự biến chất." Giọng Lục Trường Sinh trầm hẳn xuống, mang theo một chút nặng nề, như thể hắn đang cảm nhận được nỗi đau từ hàng vạn năm trước. "Hơi thở của Vạn Cổ Khai Thiên bị bóp méo. Đây chính là 'điểm tà khí trọng yếu' mà ta cần thanh tẩy." Hắn chỉ vào bệ đá, giải thích. "Các luồng năng lượng ở đây không chỉ là tà khí, chúng còn mang theo những mảnh vụn ký ức, những 'tiếng vọng' từ thời đại sơ khai, bị bóp méo bởi sự tà hóa. Việc của ta là gỡ bỏ sự bóp méo đó, đưa chúng trở về trạng thái nguyên thủy."

Bách Lý Trần nhìn chằm chằm vào bệ đá, kiếm khí trong người hắn tự động ngưng tụ, tạo thành một vòng bảo vệ vô hình quanh cơ thể. Khuôn mặt hắn nghiêm nghị, đôi mắt ánh lên vẻ quyết đoán. "Ngươi cứ làm việc của mình. Kẻ nào dám quấy nhiễu, dù là linh hồn tà ác hay sinh vật biến dị, kiếm của ta sẽ không tha! Ta sẽ trấn giữ nơi này, bảo vệ ngươi cho đến khi việc hoàn thành." Hắn đứng sừng sững như một ngọn núi, thanh kiếm cổ trong tay phát ra ánh sáng lạnh lẽo, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.

Tiêu Hạo cũng hiểu được tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Hắn nhanh chóng bố trí một pháp trận phòng ngự phức tạp hơn xung quanh bệ đá, sử dụng những lá bùa quý hiếm và linh thạch. "Ta sẽ hỗ trợ Bách Lý huynh. Pháp trận này sẽ làm suy yếu tà khí xâm nhập, đồng thời cảnh báo chúng ta nếu có kẻ địch mạnh đến gần." Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất, và họ phải đảm bảo Lục Trường Sinh không bị quấy rầy.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, sau đó bước đến gần bệ đá. Hắn không dùng bất kỳ pháp khí hay linh dược nào, chỉ đơn thuần ngồi xuống, khoanh chân trên nền đất lạnh lẽo, đối diện với luồng tà khí đen kịt đang cuồn cuộn. Đôi mắt hắn khép hờ, hơi thở chậm rãi, đều đặn. Toàn thân hắn không hề phát ra một chút linh khí hùng hậu nào, mà chỉ có một sự tĩnh lặng đến lạ thường.

Sau vài nhịp thở sâu, Lục Trường Sinh bắt đầu vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Một ánh sáng vàng nhạt, dịu dàng nhưng kiên cố, từ từ tỏa ra từ cơ thể hắn. Ánh sáng này không hề chói lóa, mà như một ngọn nến nhỏ bé giữa màn đêm, nhưng lại có khả năng xua tan đi một phần sương mù tà khí xung quanh, tạo thành một quầng sáng nhỏ bao bọc lấy hắn. Ánh sáng vàng nhạt ấy, đối chọi hoàn toàn với tà khí đen kịt, không phải là sự đối kháng bằng sức mạnh, mà là sự thanh lọc, sự dẫn dắt.

Tàn Pháp Cổ Đạo không hấp thụ tà khí, cũng không dùng sức mạnh để tiêu diệt nó. Thay vào đó, nó "dẫn dắt" tà khí, như một dòng nước chảy xuôi theo dòng, nhẹ nhàng thanh lọc từng tạp chất, từng sự biến chất đã nhiễm vào linh khí nguyên thủy. Quá trình này vô cùng chậm rãi và tinh vi, đòi hỏi một sự tập trung cao độ và một đạo tâm kiên cố không gì lay chuyển được. Lục Trường Sinh cảm thấy như mình đang nắm giữ một sợi chỉ mỏng manh, cố gắng tháo gỡ một nút thắt đã tồn tại từ hàng vạn năm.

Tà khí không ngừng cuộn trào, cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, mang theo những hình ảnh vặn vẹo, những cảm xúc tiêu cực, những tiếng gào thét của sự tuyệt vọng từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Đó là những hình ảnh về sự hủy diệt, sự tan rã của vũ trụ, sự đau đớn của những sinh linh đầu tiên khi linh khí nguyên thủy bị bóp méo. Áp lực tâm lý là vô cùng lớn, bất kỳ một chút lơ là hay dao động nào cũng có thể khiến hắn bị tà khí phản phệ, đạo tâm tan vỡ, hoặc thậm chí là biến chất thành một kẻ tà ma.

Nhưng Lục Trường Sinh vẫn vững vàng. Đạo tâm của hắn, đã được rèn giũa qua vô số lần chiêm nghiệm, qua việc lựa chọn con đường chậm rãi và vững chắc, nay càng tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn không chống cự lại tà khí bằng sức mạnh đối chọi, mà bằng sự thấu hiểu và chấp nhận. Hắn để tà khí chảy qua tâm trí mình, nhưng không để nó bám trụ, như nước chảy qua đá, không để lại dấu vết.

Và trong khoảnh khắc đó, khi Lục Trường Sinh hòa mình vào dòng chảy của tà khí bị biến chất, một "tiếng vọng" cổ xưa, không phải lời nói mà là một cảm giác, một dòng chảy thông tin nguyên thủy, không bị bóp méo, ập vào tâm thức hắn. Đó là một dòng chảy của sự thật, về sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, về bản chất thuần khiết của Cửu Thiên Linh Châu, và về sự biến chất đầu tiên của nó, một vết nứt nhỏ bé từ thuở hồng hoang đã lớn dần thành tai ương. Hắn nhìn thấy những hình ảnh mờ ảo, những cảm xúc nguyên thủy của vạn vật khi thế giới vừa hình thành, và sau đó là sự đau đớn, sự méo mó khi nguồn năng lượng sống bị nhiễm độc.

Lục Trường Sinh cảm thấy như mình đang đứng ở điểm khởi đầu của thời gian, chứng kiến sự ra đời và vết thương đầu tiên của vũ trụ. Những "tiếng vọng" này không phải là lời nguyền rủa hay sự mê hoặc, mà là những tri thức nguyên thủy bị lãng quên, bị che lấp bởi lớp vỏ tà khí. Hắn nhận ra rằng, tà khí không phải là một thực thể độc lập, mà là một vết thương sâu sắc, một sự hỗn loạn của trật tự vũ trụ. Để chữa lành nó, không thể chỉ dùng sức mạnh, mà phải dùng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Bản chất "hàn gắn" của Tàn Pháp Cổ Đạo đã được chứng minh là chìa khóa để giải quyết tận gốc vấn đề này, vượt xa các phương pháp chiến đấu thông thường.

Dòng thông tin khổng lồ và sâu sắc ấy, như một cơn thủy triều, ập vào tâm trí Lục Trường Sinh, khiến toàn thân hắn khẽ rung lên. Hắn không hề hấp thụ chúng, mà chỉ đơn thuần "nhận lấy" và "hiểu". Các "tiếng vọng" từ Vạn Cổ Khai Thiên mà Lục Trường Sinh cảm nhận được sẽ hé lộ bí mật sâu hơn về Cửu Thiên Linh Châu và kế hoạch thực sự của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, và sự liên kết giữa các 'điểm tà khí trọng yếu' sẽ dần được tiết lộ, cho thấy chúng là những nút thắt quan trọng trong mạng lưới linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới.

Đêm đó, Lục Trường Sinh chìm sâu vào trạng thái thiền định, cố gắng xử lý dòng tri thức nguyên thủy đang tràn ngập tâm trí. Ánh sáng vàng nhạt từ hắn vẫn kiên trì đối chọi với màn sương mù đen đặc, như một ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão tà khí của Cổ Thần Di Tích. Bách Lý Trần vẫn đứng đó, kiếm khí ngưng tụ, sẵn sàng bảo vệ. Tiêu Hạo cũng ngồi xuống, nạp linh lực, ánh mắt không rời khỏi Lục Trường Sinh, đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Con đường "hàn gắn" Cửu Thiên Linh Giới, đã bắt đầu bằng bước chân đầu tiên đầy gian nan này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free