Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 717: Lời Hồi Đáp Từ Khởi Nguyên: Triệu Tập Những Người Cùng Chí Hướng

Ánh bình minh đầu tiên nhẹ nhàng vén bức màn đêm, rải những tia vàng nhạt lên An Bình Thôn, nơi ba bóng người đang tịnh tọa. Không gian tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng gà gáy xa xăm, tiếng chó sủa lanh lảnh từ những căn nhà tranh vách đất và tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi khói bếp vương vấn, mùi rơm rạ mục và cả một chút hơi ẩm của đất đai, hòa quyện với cái lành lạnh của linh khí biến chất, như một tiếng thở dài yếu ớt từ lòng đất.

Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh nhìn thâm thúy như thể vừa trải qua ngàn vạn kiếp luân hồi. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn mang vẻ trầm tư thường ngày, nhưng sâu thẳm trong đó, một sự kiên định và thấu triệt đã được tôi luyện đến cực điểm. Dáng người hơi gầy của hắn, trong bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị, lại toát lên một khí chất vững chãi như bàn thạch, như thể mọi gánh nặng của thế gian cũng không thể làm hắn lay chuyển.

Tiêu Hạo và Bách Lý Trần ngồi đối diện, ánh mắt đầy mong chờ, cố gắng nắm bắt từng thay đổi nhỏ trên khuôn mặt Lục Trường Sinh. Họ đã trải qua một đêm dài trong sự bàng hoàng sau những lời tiết lộ của hắn.

“Ta đã thấy...” Lục Trường Sinh khẽ cất lời, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi chữ như chứa đựng sức nặng của vạn cổ. Hắn đưa tay chạm nhẹ xuống nền đất, nơi linh khí vẫn còn vương chút tà hóa yếu ớt. “Không phải Ma Quân Huyết Ảnh tạo ra tà khí, mà là hắn lợi dụng nó. Tà khí đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên, một vết nứt nguyên thủy trong chính cấu trúc của Linh Giới.”

Tiêu Hạo, vốn hoạt bát và lanh lợi, giờ đây lại ngẩn ngơ, quên cả việc dùng những lời lẽ dí dỏm của mình. Khuôn mặt tròn của hắn hiện rõ vẻ kinh ngạc, đôi mắt láu lỉnh mở to. “Vết nứt nguyên thủy? Vậy... ý huynh là chúng ta không thể chiến đấu với nó như một kẻ thù ư?” Giọng hắn thốt ra như một lời thì thầm, chứa đựng sự hoang mang tột độ. Con đường mà hắn từng hình dung, con đường của anh hùng diệt ma, giờ đây sụp đổ hoàn toàn.

Bách Lý Trần, với khuôn mặt góc cạnh và ánh mắt lạnh lùng, tự tin thường ngày, cũng không giấu nổi vẻ suy tư. Hắn là một kiếm tu, cả đời chỉ biết dùng kiếm để định đoạt mọi sự, để chém rách mọi chướng ngại. Nhưng những lời của Lục Trường Sinh đã gieo một hạt mầm nghi hoặc sâu sắc vào đạo tâm kiếm đạo của hắn. “Nếu tà khí là bệnh tật, vậy thì kiếm của ta... không thể chữa bệnh.” Lời nói của hắn ngắn gọn, dứt khoát như một nhát kiếm, nhưng lại ẩn chứa sự bối rối sâu thẳm. Kiếm đạo của hắn luôn hướng đến sự sắc bén, sự hủy diệt cái xấu, nhưng nếu cái xấu lại là một phần của bản nguyên, thì phải làm sao?

Lục Trường Sinh nhìn hai người bạn đồng hành, ánh mắt thấu triệt mọi suy nghĩ trong lòng họ. Hắn biết, để thấu hiểu con đường này, cần một sự thay đổi tận gốc rễ trong nhận thức. “Đúng vậy. Chúng ta cần những người không bị mê hoặc bởi sức mạnh, mà thấu hiểu sự cân bằng của Đạo. Những người có thể cùng ta ‘hàn gắn’ vết nứt đó.” Hắn dùng tay không, nhẹ nhàng vẽ lên nền đất ẩm một đường nét trừu tượng, mô phỏng linh mạch yếu ớt và vết nứt mà hắn đã cảm nhận. “Cửu Thiên Linh Châu, thuở sơ khai, là một khối thể thống nhất, hoàn mỹ. Nhưng trong quá trình hình thành, đã xuất hiện một sự mất cân bằng vi tế, một lỗ hổng trong bản chất. Nó không phải do ai đó cố ý tạo ra, mà là một ‘lỗi lầm’ của chính sự tạo hóa. Tà khí chính là biểu hiện của sự mất cân bằng ấy, là ‘hệ quả’ chứ không phải ‘nguyên nhân’ của bệnh tật. Ma Quân Huyết Ảnh, hắn chỉ là một con virus lợi dụng vết thương hở để sinh sôi, phát triển, đẩy căn bệnh đến mức nguy hiểm.”

Hắn dừng lại, ánh mắt dõi về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ vẫn còn vương chút sương mù buổi sớm. “Các cường giả Vạn Cổ đã cố gắng trấn áp, phong ấn, thậm chí là tiêu diệt những kẻ như Ma Quân. Nhưng họ chỉ giải quyết được triệu chứng, không thể chạm đến căn nguyên. Bởi lẽ, tà khí không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, vì nó đã là một phần của thế giới, dù là phần bị biến chất. Nó cần được cân bằng, được thuần hóa, được đưa về đúng vị trí của nó trong vạn vật.”

Tiêu Hạo khẽ nuốt nước bọt. Hắn cố gắng hình dung ra bức tranh toàn cảnh mà Lục Trường Sinh đang phác họa. Một thế giới không thể được cứu rỗi bằng những trận chiến oai hùng, bằng những pháp thuật hủy diệt, mà bằng sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và sự hàn gắn từ bên trong. Điều này đi ngược lại hoàn toàn mọi giáo điều mà hắn được học, mọi truyền thuyết mà hắn từng nghe. Nhưng nhìn vào đôi mắt kiên định của Lục Trường Sinh, nhìn vào sự bình thản của hắn khi đối mặt với một sự thật kinh hoàng, Tiêu Hạo cảm thấy một niềm tin lạ lùng. “Vậy thì... chúng ta phải bắt đầu từ đâu, Lục huynh? Làm sao để tìm được những người có thể hiểu được điều này?”

Bách Lý Trần vẫn giữ vẻ suy tư, nhưng ánh mắt hắn không còn bối rối mà thay vào đó là sự tò mò sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ kiếm đạo là con đường duy nhất để đạt đến Đại Đạo, nhưng giờ đây, hắn đang chứng kiến một con đường khác, một con đường mà sự sắc bén của kiếm không thể chạm tới. Sự tôn trọng của hắn dành cho Lục Trường Sinh càng thêm sâu sắc. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh không chỉ là khác thường, mà là một sự thách thức đối với toàn bộ tư duy tu luyện của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn đã lựa chọn đúng.

Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dao động hỗn loạn của linh mạch yếu ớt dưới lòng đất, như một trái tim đang bệnh tật của thế giới. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể âm thầm vận chuyển, luân chuyển từng chút linh lực thuần túy, thẩm thấu vào lòng đất. “Những gì ta đã thấy, những gì ta đã cảm nhận, giờ đây như một tấm bản đồ khổng lồ trong tâm trí. Nó chỉ cho ta những dấu hiệu, những nơi mà sự mất cân bằng nguyên thủy này biểu hiện rõ ràng nhất, những nơi mà linh khí bị biến chất sâu sắc nhất. Đó cũng là những nơi mà chúng ta có thể tìm thấy những người có khả năng cảm nhận và thấu hiểu.” Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời. “Con đường này không cần những kẻ cường đại nhất, mà cần những kẻ có Đạo tâm bền vững nhất, những kẻ có thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc của sức mạnh để thấu hiểu bản chất của vạn vật.”

Tiêu Hạo gật đầu lia lịa. “Được! Vậy thì chúng ta sẽ đi tìm những người đó! Dù là ẩn mình nơi thâm sơn cùng cốc hay giữa chốn phồn hoa đô thị, chúng ta cũng sẽ tìm ra họ!” Hắn bỗng cảm thấy một nhiệt huyết mới trỗi dậy, không phải là nhiệt huyết chiến đấu, mà là nhiệt huyết của một sứ mệnh cao cả hơn.

Bách Lý Trần cũng gật đầu, ánh mắt kiên định. “Con đường của ngươi, Lục Trường Sinh, có thể cô độc, nhưng không bao giờ là sai lầm. Kiếm của ta, dù không thể chữa bệnh, nhưng có thể bảo vệ con đường chữa bệnh.” Giọng hắn dứt khoát, thể hiện sự trung thành và tin tưởng tuyệt đối.

Lục Trường Sinh khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. Hắn biết, con đường này sẽ vô cùng gian nan, có thể còn đối mặt với những thực thể cổ xưa hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh, những kẻ đã gieo mầm bệnh vào lòng thế giới. Nhưng có những người bạn đồng hành tin tưởng, đạo tâm của hắn lại càng thêm kiên cố. Hắn sẽ không đơn độc. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dù vạn kiếp cũng không hối hận. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm hắn bất biến. Bình minh đã lên cao, xua tan đi màn đêm u ám, nhưng không thể xua tan đi nỗi lo trong lòng người. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, tay nắm chặt linh thạch, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những vết sẹo tà khí vẫn còn hằn sâu trên cảnh vật. Con đường trước mắt còn dài, và những bí mật kinh hoàng về sự tạo hóa của Cửu Thiên Linh Giới vẫn đang chờ đợi hắn khám phá. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

***

Sau khi rời An Bình Thôn, nhóm Lục Trường Sinh hướng về Vạn Tượng Thành, một đô thị hỗn tạp nhưng lại là nơi tập trung mọi thông tin, mọi ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Giới. Cuộc hành trình kéo dài vài ngày, từ những thôn làng tiêu điều bị tà khí xâm thực, qua những khu rừng u ám, đến những con đường mòn phủ đầy bụi đất. Mỗi bước chân là một sự tương phản rõ rệt với sự bình yên giả tạo của An Bình Thôn khi bình minh lên, càng khắc sâu trong lòng họ sự cấp thiết của sứ mệnh.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Vạn Tượng Thành hiện ra trước mắt họ như một con thú khổng lồ đang thức giấc. Kiến trúc của thành phố là một sự pha trộn kỳ lạ của đủ mọi phong cách: những tòa tháp đá cổ kính xen lẫn những mái ngói cong vút của các môn phái phương Đông, những lều quán gỗ thô sơ nằm sát bên những cung điện tráng lệ bằng gạch men. Chợ trời rộng lớn trải dài vô tận, lều quán san sát, đường phố tấp nập người qua lại. Linh khí trong thành phố cũng vì vậy mà trở nên hỗn loạn, không còn sự thuần khiết như những nơi hoang dã, mà mang theo đủ loại khí tức của tu sĩ, của phàm nhân, của đủ thứ sinh linh.

Mùi hương trong thành phố cũng là một bản hòa tấu đa sắc: mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng rong, mùi gia vị nồng nàn, mùi thảo dược tươi mới, mùi kim loại sắc lạnh từ các lò rèn, mùi vải vóc mới tinh từ các cửa tiệm, và cả mùi bụi bặm vương trên không khí. Tiếng rao hàng the thé, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng người nói chuyện huyên náo, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, và cả tiếng nhạc từ các quán rượu vọng ra, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, nhộn nhịp, đầy năng lượng.

Lục Trường Sinh, với dáng vẻ giản dị của mình, hòa lẫn vào dòng người đông đúc. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng giờ đây lại lướt qua từng gương mặt, từng ánh mắt, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một dấu hiệu nào đó của sự thấu hiểu.

Tiêu Hạo, với bản tính hoạt bát, nhanh chóng cảm thấy thoải mái trong không khí náo nhiệt này. Hắn nhìn quanh, đôi mắt láu lỉnh quét qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm những tin tức mới nhất. “Thành này đúng là hỗn tạp, nhưng cũng dễ tìm thông tin. Huynh nghĩ ai sẽ tin vào câu chuyện ‘hàn gắn’ của chúng ta?” Hắn hỏi Lục Trường Sinh, giọng điệu có chút lo lắng thực tế. Hắn biết, lời nói của Lục Trường Sinh có thể làm lay động lòng người, nhưng để thay đổi tư duy đã ăn sâu vào tiềm thức của cả một thế giới tu luyện, đó là một thử thách khổng lồ.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt xa xăm. “Không cần nhiều, chỉ cần một người thật sự thấu hiểu. Sức mạnh không phải là thước đo của Đạo.” Hắn hiểu rằng, trong thời loạn lạc này, hầu hết tu sĩ đều bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực và sức mạnh, tìm kiếm con đường nhanh nhất để trở nên cường đại. Con đường của hắn, con đường của sự ‘chữa lành’, đi ngược lại hoàn toàn với xu thế ấy, và sẽ rất khó để tìm được những người chấp nhận nó. Nỗi lo về sự cô độc trên con đường này vẫn ẩn hiện trong tâm trí hắn, nhưng đạo tâm hắn vững như bàn thạch, không vì thế mà lay chuyển.

Họ tìm đến một quán rượu cũ kỹ nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nơi thường tụ tập đủ loại người và là nguồn tin tức phong phú nhất. Quán rượu này không quá sang trọng, nhưng lại có một sức hút đặc biệt. Bên trong, mùi rượu nồng nặc hòa với mùi mồ hôi và mùi thuốc lá, tiếng cười nói ồn ào, tiếng chén bát va chạm vang lên không ngừng.

Khi bước vào, ánh mắt Lục Trường Sinh chợt dừng lại ở một góc khuất. Một bóng người quen thuộc đang ngồi đó, râu tóc bạc phơ, quần áo rách nát, tay cầm cái bát sứt mẻ, vẻ mặt mơ màng nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Đó chính là Lão Khất Cái. Hắn lẩm bẩm với chính mình, nhưng giọng đủ lớn để Lục Trường Sinh, với thính giác nhạy bén của một tu sĩ, có thể nghe thấy: “Đạo tâm bền vững... khó tìm thay. Ai ai cũng chỉ muốn xưng bá, muốn diệt ma. Nhưng Ma do tâm sinh, ma từ Đạo loạn... Biết được mấy kẻ thật sự muốn vá trời?”

Lục Trường Sinh khẽ nhíu mày. Hắn tiến lại gần Lão Khất Cái, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần theo sau. Tiêu Hạo nhanh nhẹn rút ra một viên linh thạch thượng phẩm, đặt vào cái bát sứt mẻ của lão. “Lão tiền bối, nghe đồn người biết nhiều chuyện giang hồ. Chúng ta đang tìm kiếm những tri thức cổ xưa, những người có thể hiểu được sự mất cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới, những người không màng thế sự.”

Lão Khất Cái ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh quái nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. Hắn không hề chú ý đến viên linh thạch, mà chỉ nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh của hắn. “Ài... lại là một kẻ muốn tìm kiếm Chân Đạo. Người đời trăm kẻ trăm ý, kẻ thì muốn tiên, kẻ muốn ma, có kẻ muốn thành thần. Nhưng mấy ai hiểu được rằng, Đạo nằm trong cân bằng, nằm trong sự hàn gắn?” Hắn nhấp một ngụm rượu, rồi ho khan. “Muốn biết chuyện thiên hạ, cho ta một chén rượu!”

Tiêu Hạo lập tức gọi một vò rượu ngon nhất của quán, đặt trước mặt lão. Lão Khất Cái cười ha hả, tu ừng ực. Sau khi thỏa mãn, hắn lau miệng, ánh mắt trở nên tỉnh táo hơn. “Người muốn tìm, e rằng không dễ. Những kẻ thực sự thấu hiểu, thường ẩn mình nơi ít ai ngờ tới. Nơi Cổ Tông Dư Địa phía Tây Thiên Vực, có một lão già nua, cả đời chỉ muốn vá trời... Người đời gọi hắn là Lão Quái Tử. Hắn không tu luyện pháp thuật mạnh mẽ, không luyện kiếm, chỉ quanh năm nghiên cứu các cổ trận pháp, các mạch linh khí. Hắn nói, Đạo của trời đất đã bị lệch, cần phải ‘sửa chữa’.”

Lời nói của Lão Khất Cái mơ hồ nhưng lại đầy ý nghĩa, như một tia sáng dẫn đường trong màn đêm. Lục Trường Sinh chăm chú lắng nghe, đạo tâm của hắn cảm nhận được một sự đồng điệu kỳ lạ. “Cổ Tông Dư Địa... Lão Quái Tử...” Hắn lặp lại, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.

Lão Khất Cái lại nhấp thêm một ngụm rượu, nhìn Lục Trường Sinh một cách thăm dò. “Con đường của ngươi, khác biệt lắm, hiếm có kẻ nào dám đi. Nhưng... có lẽ, đây lại là con đường duy nhất để cứu vãn thế gian này khỏi sự mục rữa từ bên trong.” Hắn nói rồi lại lẩm bẩm những điều vô nghĩa, như thể những lời vừa rồi chỉ là một khoảnh khắc tỉnh táo hiếm hoi.

Tiêu Hạo trao đổi ánh mắt với Bách Lý Trần. Cả hai đều hiểu rằng, Lão Khất Cái đã chỉ cho họ một hướng đi quan trọng. Một hướng đi mà rất ít người biết đến, một hướng đi mà có thể dẫn họ đến một nhân vật then chốt cho sứ mệnh ‘hàn gắn’ Cửu Thiên Linh Giới. Việc tìm kiếm những người thực sự ‘cùng chí hướng’ sẽ không dễ dàng, có thể gặp phải sự từ chối hoặc thử thách để chứng minh con đường của Lục Trường Sinh, nhưng đây là một khởi đầu.

***

Theo chỉ dẫn mơ hồ của Lão Khất Cái, Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đã rời Vạn Tượng Thành, xuyên qua những vùng đất hoang vu, những con đường mòn ít dấu chân người, hướng về phía Tây Thiên Vực. Hành trình này khác hẳn với sự náo nhiệt của Vạn Tượng Thành. Càng đi sâu vào, linh khí càng trở nên thanh tịnh hơn, nhưng cũng mang theo một vẻ cổ xưa, tĩnh mịch, như thể thời gian đã ngưng đọng từ hàng vạn năm trước.

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng không gian, bao phủ cảnh vật trong một màu sắc huyền ảo, họ cuối cùng cũng đến gần khu vực được cho là Cổ Tông Dư Địa. Nơi đây không có những cổng thành hùng vĩ hay những pháp trận trấn giữ uy nghi như những tông môn lớn. Thay vào đó là một vùng đất hoang sơ, nhưng lại phảng phất vẻ cổ kính, ẩn chứa nhiều bí mật. Những cây cổ thụ cao vút, cành lá rậm rạp, thân cây phủ đầy rêu phong, tạo thành một tán rừng rậm rạp. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó, tiếng chim hót véo von, và một làn gió nhẹ mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và hương thảo dược khô, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ.

Tiêu Hạo thì thầm, giọng pha chút ngạc nhiên và hoài nghi. “Đây... đây là nơi Lão Khất Cái nói ư? Trông chẳng có vẻ gì là một tông môn lớn cả, cứ như một khu rừng hoang vậy.” Hắn vốn quen với những tông môn lộng lẫy, nguy nga, nên khung cảnh trước mắt khiến hắn không khỏi bối rối.

Bách Lý Trần không trả lời ngay. Hắn nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua cảnh vật xung quanh. Là một kiếm tu, giác quan của hắn nhạy cảm với mọi sự biến động của linh khí. “Linh khí ở đây rất cổ xưa, không phải dạng linh mạch thông thường.” Giọng hắn trầm hẳn xuống, thể hiện sự chú ý đặc biệt. “Nó không hùng hậu như ở Cổ Thần Di Tích, nhưng lại ẩn chứa một sự trầm tích của thời gian, một sự kiên định lạ thường. Có lẽ có gì đó thật sự đặc biệt ở đây.” Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thâm trầm, như một mạch nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, không ồn ào nhưng lại vô cùng bền bỉ.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt hắn xuyên qua những tán cây rậm rạp, hướng về một khoảng trống nhỏ phía trước. Trong màn hoàng hôn vàng rực, một bóng hình già nua hiện ra. Đó là một lão nhân, lưng còng, mái tóc bạc trắng như sương, đang chậm rãi làm việc trong một khu vườn nhỏ. Động tác của lão nhân ấy vô cùng nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại đầy ý vị, như thể mỗi cử chỉ đều hòa mình vào nhịp đập của thiên địa. Lão không trồng những loại linh dược quý hiếm, mà chỉ vun xới những luống rau xanh mướt, những bụi hoa dại đơn sơ, nhưng lại tỏa ra một khí tức an lành, thuần khiết.

Lục Trường Sinh nhắm hờ mắt, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn âm thầm vận chuyển. Hắn cảm nhận được khí tức của lão nhân. Đó không phải là một luồng linh lực mạnh mẽ, hủy diệt, mà là một đạo vận thâm trầm, một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vạn vật, về sự cân bằng và hài hòa. Một sự kiên nhẫn vô biên, một đạo tâm vững như bàn thạch, một sự đồng điệu với con đường mà hắn đang theo đuổi. Hắn nhận ra một sự tương đồng kỳ lạ giữa lão nhân này và những gì hắn đã cảm nhận được từ ‘vết nứt nguyên thủy’.

“Người này... có lẽ là người đầu tiên chúng ta cần.” Lục Trường Sinh cất lời, giọng điệu chắc chắn, ánh mắt kiên định. Hắn gật đầu, ra hiệu cho Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, chuẩn bị bước ra khỏi nơi ẩn nấp dưới bóng cây cổ thụ. Có thể người đời gọi lão là Quái Tử, nhưng với Lục Trường Sinh, đây chính là một trong số ít những người có thể nhìn thấu bản chất, những người không bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh và quyền lực, mà chỉ chuyên tâm vào Đạo.

Con đường của hắn, con đường ‘hàn gắn’ Cửu Thiên Linh Giới, đã tìm thấy bước khởi đầu của mình. Nỗi lo về sự cô độc dần tan biến, thay vào đó là niềm hy vọng về một liên minh nhỏ, nhưng kiên cường, đủ sức đối mặt với ‘lỗi lầm khởi nguyên’ của thế giới. Hoàng hôn dần tàn, nhưng một bình minh mới đang hé lộ trong tâm trí Lục Trường Sinh, một bình minh của sự ‘chữa lành’, một bình minh của những con người cùng chí hướng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free