Cửu thiên linh giới - Chương 716: Chân Tướng Khởi Nguyên: Vết Nứt Từ Vạn Cổ Khai Thiên
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt còn sót lại của An Bình Thôn. Nơi đây, vốn dĩ đã chìm trong một thứ bóng tối của sự tàn lụi, giờ đây lại càng thêm u ám khi màn đêm lướt qua, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tử khí nồng nặc. Gió đêm rít qua những tán lá khô héo, tạo thành những âm thanh ghê rợn như tiếng thì thầm của vong hồn. Dưới một gốc cây cổ thụ đã mục ruỗng, Lục Trường Sinh vẫn ngồi bất động, dáng người thanh mảnh được bao bọc bởi một quầng sáng xanh biếc nhàn nhạt, như một ngọn đèn dầu lay lắt giữa biển đêm. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt khép hờ, nhưng sâu thẳm bên trong, một cuộc chiến thầm lặng đang diễn ra, dữ dội hơn bất cứ trận chiến kiếm chiêu hay pháp thuật nào.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần ngồi cách đó không xa, hai tấm lưng vững chãi như hai ngọn núi nhỏ giữa màn đêm tà mị. Các pháp khí hộ thân mà Lục Trường Sinh đã bố trí trước đó phát ra ánh sáng yếu ớt, cố gắng đẩy lùi làn tà khí đang không ngừng vây ép. Tuy nhiên, hiệu quả dường như chẳng đáng là bao. Tà khí nơi đây đã quá đậm đặc, quá cổ xưa, nó dường như có ý thức, chậm rãi nuốt chửng từng chút linh quang nhỏ bé. Tiêu Hạo đưa tay sờ lên trán Lục Trường Sinh, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ da thịt hắn, khiến hắn không khỏi lo lắng.
“Trường Sinh lần này chìm sâu quá, không biết có gặp nguy hiểm gì không...” Tiêu Hạo khẽ thì thầm, giọng nói khàn khàn vì sợ làm kinh động đến Lục Trường Sinh. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, những bóng cây đổ dài dưới ánh sáng mờ ảo của pháp trận trông như những quái vật đang rình rập. “Cái 'vết nứt' hắn nhắc đến rốt cuộc là gì? Sao lại có thể khiến hắn nhập định sâu đến vậy?”
Bách Lý Trần không trả lời ngay. Hắn chỉ siết chặt chuôi kiếm, thanh kiếm cổ xưa dường như cũng cảm nhận được sự bất an của chủ nhân mà khẽ rung lên. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét nhanh qua từng góc tối, đảm bảo rằng không có bất kỳ thứ tà vật nào dám bén mảng đến gần. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh vượt qua bao nhiêu hiểm cảnh, đối mặt với bao nhiêu cường địch. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, trong mắt hắn, đã vững như bàn thạch, không gì có thể lay chuyển. Nhưng lần này, sự nhập định của Lục Trường Sinh lại mang đến một cảm giác khác, một sự cô độc và thâm trầm đến lạ thường.
“Đừng lo lắng quá.” Bách Lý Trần trầm giọng nói, âm thanh khô khan như tiếng đá va vào đá, nhưng lại chứa đựng một sự tin tưởng mạnh mẽ. “Đạo tâm của hắn kiên cố hơn bất cứ ai ta từng gặp. Nhưng quả thật, những điều hắn nói về tà khí này thật sự đáng kinh ngạc. Một căn bệnh bẩm sinh của thế giới... nghe thật khó tin.”
Tiêu Hạo khẽ thở dài, rút ra một viên linh đan từ túi gấm và cẩn thận đặt vào miệng Lục Trường Sinh. Viên đan dược lập tức hóa thành một dòng năng lượng ấm áp, nhẹ nhàng chảy xuống cổ họng Lục Trường Sinh, cố gắng duy trì sinh lực cho hắn. "Thứ tà khí này không giống như những gì chúng ta từng biết. Nó không chỉ đơn thuần là sự tha hóa, mà dường như còn mang theo một nỗi thống khổ cổ xưa." Hắn nhìn vào vầng sáng xanh biếc bao quanh Lục Trường Sinh, đó là ánh sáng của Tàn Pháp Cổ Đạo, một công pháp mà hắn và Bách Lý Trần đã dần hiểu được sự phi phàm của nó, không phải ở khả năng công kích hay phòng ngự, mà ở khả năng thấu hiểu và dung hợp vạn vật.
Lúc này, Lục Trường Sinh đang ở một nơi xa xôi hơn, một nơi mà ngay cả khái niệm về không gian và thời gian cũng trở nên mờ nhạt. Hắn không còn cảm nhận được sự lạnh giá của đêm khuya, mùi tử khí hay tiếng gió rít bên tai. Hắn đang trôi dạt trong một dòng chảy vô hình, một dòng chảy của ký ức và thông tin, được dẫn dắt bởi chính linh mạch đang hấp hối.
Thị kiến hiện ra, không phải như một giấc mơ, mà là một sự tái hiện chân thực đến rợn người. Hắn thấy mình đứng giữa một không gian nguyên thủy, nơi Hư Không vẫn còn hỗn độn, nhưng đã bắt đầu tách ra thành Âm Dương, Ngũ Hành. Tiếng linh khí hóa lỏng ào ạt chảy, như những dòng sông bạc lấp lánh, cuồn cuộn không ngừng. Đó là âm thanh của sự sống, của sự sáng tạo, bản thân nó đã là một bản trường ca hùng vĩ. Mùi hương của không khí lúc ấy tinh khiết đến mức gần như vô vị, nhưng lại mang đến một cảm giác thanh khiết tuyệt đối, như chưa từng bị vẩn đục bởi bất kỳ tạp niệm nào. Bầu không khí tràn ngập sự thiêng liêng và hùng vĩ, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, kết tinh thành những khối pha lê lơ lửng, những thác nước năng lượng đổ xuống từ hư vô.
Rồi, hắn thấy Cửu Trọng Thiên Cung, một kiến trúc lộng lẫy và uy nghiêm, trôi nổi giữa không trung, là nơi hội tụ của mọi linh khí, là trung tâm của Thiên Đạo. Và ở đó, ngay tại vị trí cao nhất, là Cửu Thiên Linh Châu. Viên ngọc thuần khiết ấy, rạng rỡ ánh sáng, không chút tì vết, là trái tim của Cửu Thiên Linh Giới, đập những nhịp đập đầu tiên, truyền sinh lực cho vạn vật. Nó không chỉ là một bảo vật, mà là một thực thể sống, một phần không thể thiếu của thế giới. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thuần khiết tuyệt đối, sự hoàn hảo đến kinh ngạc của nó.
Nhưng rồi, một điều gì đó xảy ra. Không phải một cuộc tấn công từ bên ngoài, không phải một sự xâm lăng. Đó là một 'vết nứt' vô hình, một sự mất cân bằng vi tế, bắt đầu xuất hiện trong chính Thiên Đạo. Như một vết nhơ nhỏ xíu trên một trang giấy trắng, nó lan tỏa chậm rãi, không ai hay biết. Linh Châu, từ từ, từ từ bị nhiễm bẩn. Không phải bởi một luồng tà khí từ bên ngoài, mà chính từ bên trong, một luồng năng lượng biến chất, mang theo sự méo mó, hỗn loạn, bắt đầu xuất hiện. Nó không phải là kẻ thù, mà là một phần lỗi lầm của thiên địa, một sự sai lệch trong quá trình kiến tạo.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy linh khí. Ban đầu là sự tinh khiết, sau đó là một chút tạp chất, rồi tạp chất ấy lớn dần, lớn dần, sinh ra những luồng tà khí đầu tiên. Chúng không mang hình hài cụ thể, chỉ là những ý niệm hỗn loạn, những dòng năng lượng u ám, nhưng đủ để khiến Cửu Thiên Linh Châu dần mất đi vẻ rạng rỡ ban đầu. Tiếng ngân nga của thiên địa dần biến thành tiếng rạn nứt vi tế, tiếng gầm rú yếu ớt của tà khí nguyên thủy. Mùi hương tinh khiết biến thành mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi đất cháy và tử khí. Bầu không khí từ thiêng liêng chuyển sang u ám, nặng nề, tràn ngập sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Hắn chứng kiến những cường giả Vạn Cổ, những sinh linh đầu tiên của thế giới, những người sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa. Họ nhận ra sự biến chất của Linh Châu, sự trỗi dậy của tà khí. Họ cố gắng vá víu, trấn áp, dùng những thần thông quảng đại nhất để phong ấn, để đẩy lùi. Hàng ngàn, hàng vạn năm trôi qua, họ chiến đấu, họ hy sinh. Nhưng không ai thực sự 'chữa lành' được nó. Họ chỉ có thể tạm thời phong ấn, tạm thời đẩy lùi, nhưng bản chất của 'căn bệnh' vẫn còn đó, âm ỉ sâu trong cốt lõi của thế giới. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự bất lực của họ, sự tuyệt vọng khi đối mặt với một vấn đề mà sức mạnh đơn thuần không thể giải quyết.
"Đây là... bản chất của tà khí? Không phải là kẻ thù, mà là một phần lỗi lầm của thiên địa?" Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm trí, một cảm giác kinh hoàng và vỡ lẽ dâng trào. Những gì hắn từng nghĩ về tà khí, về cuộc chiến thiện ác, đều sụp đổ. Đây không phải là cuộc chiến giữa hai phe đối lập, mà là cuộc chiến chống lại một căn bệnh bẩm sinh, một khuyết điểm trong chính sự tạo hóa.
Hắn cố gắng hấp thu một tia tà khí nguyên thủy trong thị kiến. Ngay lập tức, một cảm giác ăn mòn khủng khiếp lan tỏa khắp đạo tâm, như hàng ngàn mũi kim châm vào linh hồn, muốn xé toạc hắn ra thành từng mảnh. Nó không chỉ tấn công thể xác hay linh lực, mà còn hướng thẳng vào ý chí, vào bản ngã. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước vực thẳm của sự hỗn loạn nguyên thủy, một thứ năng lượng muốn đồng hóa và hủy diệt mọi thứ. Chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển, phát ra ánh sáng xanh biếc mạnh mẽ, bao bọc lấy đạo tâm, chống đỡ lại sự ăn mòn khủng khiếp ấy. Lục Trường Sinh nhận ra, đây không phải là thứ tà khí có thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh thông thường. Nó là một phần của sự tạo hóa, dù là một phần sai lệch.
"Những cường giả này... họ chỉ có thể phong ấn, trấn áp... nhưng không thể thay đổi bản chất của nó." Hắn hiểu ra. Những trận chiến kinh thiên động địa, những phong ấn vạn cổ, tất cả chỉ là những biện pháp tạm thời, những cách để kìm hãm một thứ đã tồn tại từ bản nguyên. Con đường của hắn, con đường của sự 'chữa lành', giờ đây không còn là một lựa chọn, mà là một tất yếu. Nó là con đường duy nhất để thực sự giải quyết vấn đề, chứ không phải chỉ là trì hoãn sự sụp đổ.
Những hình ảnh chớp nhoáng của quá khứ, của sự hình thành và biến chất của Cửu Thiên Linh Giới, cứ thế trôi qua trong tâm trí hắn. Hắn thấy những nỗ lực tuyệt vọng của các sinh linh cổ xưa, những tiếng than khóc của Linh Châu khi nó dần bị tà hóa, những vết sẹo hằn sâu vào Thiên Đạo. Đây là một vết thương không thể chữa lành bằng cách cắt bỏ, mà phải hàn gắn từ bên trong, từ chính cái gốc rễ đã bị sai lệch. Cửu Thiên Linh Châu, trong thị kiến của hắn, vẫn không ngừng kêu gào, một nỗi đau đã kéo dài hàng triệu năm, một nỗi đau mà nó đã cố gắng chịu đựng, nhưng giờ đây đã đến giới hạn.
Cảm giác kiệt sức dần bao trùm Lục Trường Sinh. Cuộc hành trình trong thị kiến, dù chỉ diễn ra trong vài khoảnh khắc của thế giới thực, nhưng lại kéo dài vô tận trong tâm trí hắn. Hắn như vừa sống qua hàng triệu năm lịch sử, chứng kiến tận mắt sự hình thành và biến chất của một thế giới. Sự thật kinh hoàng về bản chất của tà khí, về 'vết nứt nguyên thủy', đã khắc sâu vào đạo tâm hắn, không thể nào quên.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh hé rạng, xuyên qua màn mây đen dày đặc và những tán lá khô héo, An Bình Thôn vẫn chìm trong không khí nặng nề của tà khí. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng của đêm đã bị phá vỡ. Lục Trường Sinh đột ngột mở mắt. Đồng tử hắn co rút, ánh mắt mang theo vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng ẩn chứa sự thấu suốt một chân lý kinh hoàng, một sự uyên thâm mà ngay cả những cường giả cổ xưa cũng chưa chắc đã đạt tới. Mồ hôi lạnh túa ra trên vầng trán, chảy dọc thái dương, như vừa trải qua một cuộc hành trình dài hàng triệu năm trong gang tấc. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, như thể vừa thoát khỏi một gánh nặng vô hình đè nén lên linh hồn.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, vẫn kiên nhẫn canh gác, lập tức nhận ra sự thay đổi. Tiêu Hạo nhanh chóng lao đến, quỳ xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy lo lắng. “Trường Sinh, ngươi không sao chứ? Sao lại đổ mồ hôi nhiều như vậy?” Hắn đưa tay đỡ lấy Lục Trường Sinh, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ người hắn, không phải cái lạnh của tà khí, mà là cái lạnh của sự kiệt quệ.
Bách Lý Trần cũng tiến lại gần, vẻ mặt trầm tĩnh hơn, nhưng đôi mắt sắc bén của hắn không ngừng dò xét, đánh giá trạng thái của Lục Trường Sinh. Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai Lục Trường Sinh, truyền vào một luồng linh lực ấm áp, giúp hắn ổn định lại khí huyết.
Lục Trường Sinh đưa mắt nhìn hai người bạn, ánh mắt chứa đựng quá nhiều điều để nói. Giọng hắn khàn đặc, như vừa bị bào mòn bởi thời gian và không gian vô tận. “Ta đã thấy... khởi nguyên.” Từng lời thốt ra như những viên đá nặng nề, mang theo sức nặng của hàng triệu năm lịch sử. “Tà khí này... không phải là kẻ thù từ bên ngoài. Nó là một vết nứt, một sự mất cân bằng đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên, ăn sâu vào chính Cửu Thiên Linh Giới.”
Tiêu Hạo kinh ngạc đến mức quên cả thở. Hắn chưa bao giờ nghe thấy điều gì như vậy. Mọi giáo điều, mọi truyền thuyết về tà khí đều nói rằng nó là một thế lực ngoại lai, một sự xâm nhập từ bên ngoài. “Vết nứt từ... khởi nguyên? Vậy Ma Quân Huyết Ảnh... hắn chỉ là một triệu chứng sao?” Giọng hắn run rẩy, những lời này lật đổ hoàn toàn thế giới quan mà hắn đã xây dựng bấy lâu.
Lục Trường Sinh gật đầu chậm rãi, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định. “Đúng vậy. Hắn là kẻ lợi dụng, là kẻ khuếch đại. Hắn biết về vết nứt này, và hắn đã dùng nó để đạt được mục đích của mình. Nhưng bản chất của bệnh tật... nằm sâu hơn nhiều. Chúng ta không thể 'chém giết' một căn bệnh bẩm sinh. Chúng ta phải 'chữa lành' nó.”
Bách Lý Trần nhíu mày. Hắn là một kiếm tu, cả cuộc đời hắn chỉ biết đến con đường chiến đấu, dùng kiếm để chém giết mọi chướng ngại. Giờ đây, Lục Trường Sinh lại nói rằng không thể chiến đấu. “Vậy... con đường của chúng ta... không phải là chiến đấu?” Hắn hỏi, giọng điệu mang theo một chút bối rối.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào mắt Bách Lý Trần, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua mọi nghi hoặc. “Không phải là chiến đấu theo cách thông thường. Sức mạnh đơn thuần sẽ chỉ khiến vết thương thêm lớn, khiến căn bệnh càng thêm trầm trọng. Các cường giả Vạn Cổ đã thử rồi, họ chỉ có thể trấn áp, phong ấn, nhưng không thể xóa bỏ. Chúng ta phải tìm cách hàn gắn, thanh tẩy từ bên trong, từ chính bản nguyên của Linh Châu.” Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dao động của linh mạch yếu ớt dưới lòng đất. “Tà khí này không thể bị tiêu diệt, vì nó là một phần của thế giới. Nó phải được cân bằng, được thuần hóa, được đưa về đúng vị trí của nó trong vạn vật.”
Tiêu Hạo vẫn còn bàng hoàng, nhưng hắn cũng dần hiểu ra. Con đường mà Lục Trường Sinh chọn, con đường của sự 'chữa lành', không phải là yếu đuối hay trốn tránh. Ngược lại, nó còn khó khăn và vĩ đại hơn bất kỳ trận chiến nào. “Hàn gắn... bản nguyên của Linh Châu... Vậy thì chúng ta phải làm gì?”
Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn đưa tay nắm chặt một viên linh thạch trên đất, cảm nhận sự dao động hỗn loạn của linh mạch bị tà hóa. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể lại âm thầm vận chuyển. Những gì hắn đã thấy, những gì hắn đã cảm nhận, giờ đây như một tấm bản đồ khổng lồ trong tâm trí. Hắn cần phải giải mã nó, tìm ra phương thức để 'hàn gắn' vết nứt nguyên thủy ấy. Điều này không chỉ là thanh tẩy tà khí, mà còn là cân bằng lại một 'lỗi lầm khởi nguyên', một lỗi lầm đã tồn tại từ thuở sơ khai của Cửu Thiên Linh Giới.
Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh, niềm tin trong lòng hắn càng thêm vững chắc. Con đường của Lục Trường Sinh, dù cô độc và đi ngược lại mọi lẽ thường, nhưng lại là con đường duy nhất có thể giải quyết tận gốc rễ vấn đề. Hắn không còn nghi ngờ gì nữa. "Chúng ta sẽ theo ngươi." Hắn nói, giọng điệu kiên định, không chút do dự. "Dù là đi đâu, làm gì."
Tiêu Hạo cũng gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Ngươi nói phải 'chữa lành', vậy chúng ta sẽ tìm cách 'chữa lành'! Ngươi cần gì, cứ nói. Ta và Bách Lý Trần sẽ cùng ngươi đi hết con đường này."
Lục Trường Sinh khẽ cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy mãn nguyện. Hắn biết, con đường này sẽ vô cùng gian nan, có thể còn đối mặt với những thực thể cổ xưa hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh, những kẻ đã gieo mầm bệnh vào lòng thế giới. Nhưng có những người bạn đồng hành tin tưởng, đạo tâm của hắn lại càng thêm kiên cố. Hắn sẽ không đơn độc. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dù vạn kiếp cũng không hối hận. Đại thế biến thiên, nhưng bản tâm hắn bất biến.
Bình minh đã lên cao, xua tan đi màn đêm u ám, nhưng không thể xua tan đi nỗi lo trong lòng người. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, tay nắm chặt linh thạch, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những vết sẹo tà khí vẫn còn hằn sâu trên cảnh vật. Con đường trước mắt còn dài, và những bí mật kinh hoàng về sự tạo hóa của Cửu Thiên Linh Giới vẫn đang chờ đợi hắn khám phá. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.