Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 760: Chân Tướng Cổ Châu: Bóc Trần Ý Chí Khởi Nguyên

...Mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với hương tanh của máu, của lưu huỳnh, bốc lên từ những vật thể biến dị, len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở của Tiêu Hạo và Bách Lý Trần. Cảnh tượng hoang tàn, u ám dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm bị sương mù vần vũ đã khiến tâm thần họ chấn động kịch liệt. Mỗi bước chân của họ trên nền đất khô nứt, nơi một thời là những thảm thực vật xanh tươi, nay chỉ còn lại xác lá hóa đá và những thân cây mục rỗng, đều vang lên tiếng lạo xạo ghê rợn, như tiếng xương cốt của một sinh linh khổng lồ đang mục rữa. Gió rít qua những khe đá, mang theo âm thanh than khẽ của những linh hồn bị bóp méo, bị giam cầm trong sự hủy diệt vĩnh cửu.

Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng giữa khung cảnh hỗn loạn của sự tàn phá. Khuôn mặt thanh tú của hắn nay ẩn chứa một nét trầm tư sâu sắc, đôi mắt đen láy thường ngày tĩnh như hồ thu, giờ đây lại ánh lên sự mệt mỏi cùng cực nhưng đồng thời cũng kiên định đến khó tin. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người đã quen với việc đối diện với những chân tướng kinh hoàng. Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn, một vật phẩm vô hình đối với người thường nhưng lại hiện hữu rõ ràng trong thần thức của Lục Trường Sinh, khẽ phát ra ánh sáng mờ ảo, như một chứng nhân câm lặng, một sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và cái ý chí hủy diệt cổ xưa mà hắn vừa chứng kiến. Hơi ấm nhẹ nhàng từ nó lan tỏa, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo, áp lực nghẹt thở của tà khí đang bao trùm.

"Không phải Ma Quân... không phải chỉ là hắn." Giọng Lục Trường Sinh cất lên, trầm ổn và dứt khoát, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, như tuyên cáo một sự thật không thể chối cãi. Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt quét qua những thân cây hóa đá, những tảng đá bị ăn mòn đến biến dạng, nơi từng có những suối linh mạch chảy xiết, nay chỉ còn trơ trọi những vết nứt sâu hoắm, khô khốc. "Cái ý chí hủy diệt đó đã có từ rất lâu rồi, từ Vạn Cổ Khai Thiên. Nó ẩn chứa trong chính bản chất của Cửu Thiên Linh Châu khi bị tà hóa."

Tiêu Hạo, với dáng người nhanh nhẹn và khuôn mặt tròn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày tràn đầy sức sống, giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng và kinh ngạc. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi nhìn quanh vùng đất chết, sự hoang mang hiện rõ trong ánh mắt. "Ý huynh là, chúng ta đang đối mặt với thứ gì đó còn cổ xưa và đáng sợ hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh ư?" Giọng hắn lạc đi, sự hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng sự run rẩy không thể che giấu. Đối với Tiêu Hạo, Ma Quân Huyết Ảnh đã là một ác mộng sống. Giờ đây, Lục Trường Sinh lại nói rằng có một thứ còn kinh hoàng hơn, một 'ý chí' đã tồn tại từ thuở hồng hoang, điều đó thật sự vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Hắn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của sương sớm, mà là cái lạnh thấu xương của sự sợ hãi. Hắn cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí ở đây quá nặng nề, quá đặc quánh mùi tử khí, khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt.

Bách Lý Trần, dáng người cao ráo, thanh mảnh nhưng khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm, cũng không giấu được vẻ nghiêm trọng. Đôi mắt lạnh lùng, tự tin của hắn giờ đây cũng ánh lên sự nghi hoặc, nhưng nhanh chóng chuyển thành sự tập trung cao độ. Hắn siết chặt thanh kiếm cổ đeo bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như muốn dựa vào nó để giữ vững tâm trí. "Nếu vậy, việc thanh tẩy tà khí đơn thuần có lẽ chỉ là chữa ngọn, không trị tận gốc." Lời nói của Bách Lý Trần ngắn gọn, dứt khoát như thường lệ, nhưng hàm chứa một sự thật phũ phàng mà họ vừa nhận ra. Hắn đã từng nghĩ đến việc dùng kiếm để chém bay mọi tà ác, nhưng giờ đây, đối diện với một 'ý chí' vô hình, một khái niệm trừu tượng đã tồn tại từ Vạn Cổ, kiếm của hắn dường như trở nên vô dụng. Sự căm phẫn dành cho Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn đó, nhưng nó đã bị lấn át bởi một cảm giác bất lực mới, một mối đe dọa vượt xa những gì hắn từng hình dung.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Bách Lý Trần. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức kinh hoàng từ viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên. Trong tâm trí hắn, hình ảnh Cổ Thần kia, hay cái thực thể tương tự, ung dung biến một vùng đất phồn thịnh thành tử địa, và sự liên kết không thể chối cãi với cảnh tượng trước mắt, hiện lên rõ ràng. Đó không phải là một hành động ngẫu nhiên, mà là một quy trình, một 'đạo' của sự hủy diệt đã được định sẵn.

"Chính xác." Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt nước hồ sâu, nhưng lại ẩn chứa những cơn sóng ngầm của tri thức và trách nhiệm. "Tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một biểu hiện, một phương tiện để 'ý chí khởi nguyên' đó bộc lộ. Hắn ta, dù có mạnh mẽ đến mấy, cũng có thể chỉ là một kẻ bị lợi dụng, một con cờ trong ván cờ lớn hơn rất nhiều. Hắn sử dụng Cửu Thiên Linh Châu, nhưng có lẽ hắn không hề biết rằng bản chất của sự hủy diệt không đến từ hắn, mà đến từ chính 'ý chí' đã ngủ yên trong Linh Châu đó, chờ đợi một kẻ đủ cuồng vọng, đủ tàn nhẫn để thức tỉnh nó." Lục Trường Sinh cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nén lên vai. Gánh nặng của tri thức, của sự thật kinh hoàng mà hắn vừa lĩnh hội. Hắn không có thiên phú nghịch thiên, không có bàn tay vàng, nhưng khả năng tự nhận thức sâu sắc và đạo tâm kiên định đã giúp hắn nhìn thấu bản chất của vấn đề, dù điều đó khiến hắn phải đối mặt với một mối đe dọa vượt xa mọi tưởng tượng.

Hắn vươn tay ra, chạm nhẹ vào không khí, như thể đang miêu tả một thứ vô hình. "Sự hủy diệt này không phải là ngẫu nhiên, cũng không phải là sự bùng phát của một loại tà pháp mới. Đây là một 'phương thức', một 'đạo' đã được thực hành từ Vạn Cổ Khai Thiên. Biến Linh Giới thành tử địa, rút cạn linh mạch, bóp méo sinh mệnh, là để tạo ra một 'hư vô'. Và từ hư vô đó, 'ý chí' kia có thể tái kiến tạo một trật tự mới, một sự sống mới, hoàn toàn theo ý muốn của kẻ sở hữu nó. Nó giống như một vòng lặp vĩnh cửu: hủy diệt để tái sinh, nhưng tái sinh không phải vì sự sống, mà vì quyền năng tuyệt đối."

Tiêu Hạo nuốt khan, cảm thấy cổ họng khô khốc. "Vòng lặp... tái sinh... để kiến tạo theo ý muốn? Điều đó... điều đó có nghĩa là Cửu Thiên Linh Châu... nó không chỉ là một vũ khí, mà là một công cụ để thay đổi bản chất của thiên địa?"

"Đúng vậy." Lục Trường Sinh chậm rãi xác nhận, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi tà khí cuồn cuộn như những cột khói đen khổng lồ, che khuất cả vầng dương đang lên. "Nếu suy nghĩ sâu xa, mọi vật phẩm thần khí đều chứa đựng một 'đạo' riêng. Linh Châu, với bản chất là nguồn gốc của sinh mệnh và linh khí, khi bị tà hóa, cũng có thể trở thành nguồn gốc của sự hủy diệt và hỗn loạn. Mà 'ý chí khởi nguyên' này, nó đã bám rễ quá sâu, đã đồng hóa với Linh Châu, khiến nó trở thành một thực thể mang sức mạnh biến đổi vạn vật." Hắn cảm nhận được sự kiệt sức dâng trào sau khi trải nghiệm viễn cảnh và phân tích sâu sắc đến vậy. Nhưng đạo tâm của hắn, dù mệt mỏi, vẫn vững như bàn thạch, không hề lung lay trước sự thật nghiệt ngã này. "Ma Quân Huyết Ảnh, hắn có thể đang cố gắng làm chủ 'ý chí' đó, hoặc đơn giản là để nó dẫn dắt. Dù là gì đi nữa, hậu quả là Cửu Thiên Linh Giới đang đứng trên bờ vực của sự hủy diệt hoàn toàn."

Bách Lý Trần, sau một thoáng trầm tư, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Sự nghi hoặc đã tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một quyết tâm sắt đá. "Vậy thì, mục tiêu của chúng ta không chỉ là đánh bại Ma Quân. Mà là... hóa giải Cửu Thiên Linh Châu tà hóa. Từ gốc rễ." Hắn nói, giọng nói đầy sức nặng, như một lời thề. Hắn hiểu rằng đây không còn là một cuộc chiến cá nhân hay một cuộc tranh giành quyền lực, mà là một cuộc chiến để bảo vệ sự tồn vong của toàn bộ Linh Giới.

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt trao cho Bách Lý Trần một tia tán thưởng. "Đúng là như vậy. Việc chỉ thanh tẩy tà khí đơn thuần, như chúng ta đã làm với thôn dân, chỉ là tạm thời. Nó không thể tiêu diệt 'ý chí khởi nguyên' bên trong Linh Châu. Chúng ta cần một phương pháp triệt để hơn, một cách để vô hiệu hóa hoặc thanh tẩy hoàn toàn nguồn gốc tà hóa của nó." Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo, người vẫn còn đang bàng hoàng, nhưng đã bắt đầu lấy lại được sự bình tĩnh. "Đây là con đường ta đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và con đường này, chính là tìm ra chân tướng, tìm ra cách hóa giải cái 'đạo' hủy diệt cổ xưa đó."

Sương mù dần tan, những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua tầng mây tà khí dày đặc, chiếu rọi xuống vùng đất chết. Nhưng chúng không mang theo hơi ấm hay sự sống, mà chỉ làm nổi bật thêm vẻ hoang tàn, u ám của nơi này. Mùi tử khí vẫn ám ảnh, tiếng gió rít vẫn ghê rợn. Ba bóng người đứng đó, giữa sự mục rữa và cái chết, nhưng trong tâm trí họ, một ngọn lửa hy vọng mong manh đã được thắp lên, cùng với một quyết tâm sắt đá.

***

Sau khi rời khỏi rìa vùng đất chết, nhóm Lục Trường Sinh không quay về U Cốc ngay lập tức mà di chuyển đến một góc khuất hơn, nơi có một dòng suối nhỏ chảy róc rách và những tán cây cổ thụ che phủ, mang lại một bầu không khí đối lập hoàn toàn. Nơi đây, linh khí trong lành, tinh khiết như chưa từng bị vấy bẩn bởi tà khí. Tiếng suối chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo và tiếng gió xào xạc qua tán lá cây tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, giúp xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong tâm trí họ. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ và hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến cảm giác thanh lọc, gột rửa những ám ảnh từ vùng đất chết.

Lục Trường Sinh tìm một tảng đá phẳng, ngồi xuống trong tư thế thiền định. Hắn không ngay lập tức nói thêm, mà nhắm mắt, cố gắng thu liễm linh lực đang cạn kiệt và sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn. Trong đầu hắn, viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên vẫn còn hiện hữu rõ ràng, cùng với những câu hỏi chưa có lời đáp. 'Ý chí khởi nguyên' đó là gì? Nó có nguồn gốc từ đâu? Và quan trọng nhất, làm thế nào để đối phó với một thứ đã tồn tại từ thuở hồng hoang, một 'đạo' của sự hủy diệt đã bám rễ quá sâu vào Cửu Thiên Linh Châu? Hắn cảm thấy một gánh nặng to lớn đè nén lên vai, không chỉ là trách nhiệm của một tu sĩ mà là của một người mang trong mình một mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo, người đã chứng kiến và hiểu rõ hơn ai hết về mối đe dọa này. Đạo tâm hắn vững như bàn thạch, nhưng gánh nặng này vẫn khiến hắn trầm tư sâu sắc.

Tiêu Hạo và Bách Lý Trần ngồi đối diện, vẻ mặt nghiêm trọng. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Lục Trường Sinh, chờ đợi hắn mở lời. Ánh nắng trưa xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất, mang đến một chút ấm áp giữa không khí trầm mặc. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ lay động cành cây và tiếng suối reo.

Một lúc lâu sau, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng giờ đây có thêm một tia sáng của sự quyết đoán. "Chúng ta không thể chỉ đơn thuần đánh bại Ma Quân." Hắn lặp lại, giọng nói khàn nhẹ nhưng đầy uy lực. "Cửu Thiên Linh Châu đã bị 'ý chí khởi nguyên' đó xâm nhập quá sâu. Việc đánh bại Ma Quân có thể khiến hắn tạm thời không thể điều khiển Linh Châu, nhưng 'ý chí' đó vẫn sẽ tồn tại, chờ đợi một kẻ kế thừa mới, một cơ hội mới để tái diễn sự hủy diệt. Chúng ta phải tìm cách vô hiệu hóa hoặc thanh tẩy nó từ gốc rễ, có lẽ bằng chính những phương pháp đã từng phong ấn hoặc đối phó với nó từ thời Vạn Cổ Khai Thiên."

Tiêu Hạo nhíu mày, sự lo lắng lại hiện rõ trên khuôn mặt. "Nhưng làm thế nào? Tri thức đó đã thất truyền hàng triệu năm rồi. Những thư tịch cổ xưa nhất có lẽ cũng không ghi chép đủ chi tiết về một 'ý chí' đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên. Chẳng lẽ chúng ta phải đi tìm kiếm những di tích đã bị lãng quên từ thời hồng hoang?"

"Đúng vậy, Tiêu Hạo." Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định. "Nếu có, nó sẽ nằm trong những di tích cổ xưa nhất, hoặc những nơi bị lãng quên của thế giới." Bách Lý Trần bổ sung, giọng nói dứt khoát. Hắn đã hiểu được sự sâu xa trong lời nói của Lục Trường Sinh. Cuộc chiến này không phải là một cuộc đối đầu đơn thuần giữa thiện và ác, mà là một cuộc tìm kiếm chân lý, một cuộc đối mặt với lịch sử bị lãng quên. Kiếm của hắn sắc bén, nhưng hắn biết, có những lúc, trí tuệ và sự kiên nhẫn mới là vũ khí mạnh nhất.

Lục Trường Sinh nhìn hai người bạn, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng. "Con đường này sẽ gian nan hơn bất cứ cuộc chiến nào chúng ta từng trải qua. Nó không phải là nơi để phô trương sức mạnh hay tranh giành danh lợi. Nó là một hành trình đi sâu vào lịch sử, vào những bí ẩn của thiên địa, để tìm ra một lối thoát cho Cửu Thiên Linh Giới." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi một vài ngọn núi cao chọc trời ẩn hiện trong làn sương mờ. "Mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo ta tu luyện, nó không chỉ giúp ta vững đạo tâm, mà còn giúp ta cảm nhận được những dao động cổ xưa. Viễn cảnh mà ta thấy, nó không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một gợi ý về những gì đã từng tồn tại, những phương pháp đã từng được sử dụng để đối phó với những mối hiểm họa tương tự."

"Vậy... chúng ta cần tìm kiếm những dấu vết đó?" Tiêu Hạo hỏi, giọng nói đã bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là sự tò mò và quyết tâm. Hắn đã quen với việc đi theo Lục Trường Sinh, và dù con đường có khó khăn đến mấy, hắn tin vào đạo tâm kiên cố và sự lựa chọn của người huynh đệ này.

"Chính là như vậy." Lục Trường Sinh khẳng định. "Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một kẻ thừa kế cái 'đạo' hủy diệt này, hắn không phải là khởi nguồn. Việc đánh bại hắn là cần thiết, nhưng không phải là kết thúc. Kết thúc thật sự chỉ đến khi 'ý chí khởi nguyên' trong Cửu Thiên Linh Châu được hóa giải hoàn toàn." Hắn đứng dậy, dáng người không cao lớn nhưng khí thế lại vô cùng vững chãi. "Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu với kẻ thù hiện hữu, mà còn phải khám phá những di tích cổ xưa, những thư tịch bị lãng quên, thậm chí là đối mặt với những thực thể đã tồn tại từ thời Vạn Cổ, những kẻ có thể nắm giữ bí mật về cách phong ấn hoặc hóa giải 'ý chí' đó."

Tiêu Hạo và Bách Lý Trần nhìn nhau. Ánh mắt họ trao đổi một sự hiểu biết sâu sắc. Họ đã hiểu rằng, đây là một nhiệm vụ lớn hơn bất cứ điều gì họ từng tưởng tượng. Nó không chỉ là đánh bại một Ma Quân, mà là cứu rỗi một thế giới khỏi một vòng lặp hủy diệt đã tồn tại từ thuở hồng hoang.

"Vậy, chúng ta bắt đầu từ đâu?" Bách Lý Trần hỏi, giọng nói đầy quyết tâm. Thanh kiếm bên hông hắn khẽ rung động, như cũng đang chờ đợi một cuộc phiêu lưu mới. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình đầy gian nan này, sẵn sàng dùng kiếm của mình để mở đường cho chân lý.

Lục Trường Sinh không trả lời ngay. Hắn ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, nơi từng có những đám mây tà khí cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn của thiên địa, sự nhỏ bé của bản thân, nhưng trong lòng hắn, đạo tâm lại càng thêm kiên cố. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn khẽ lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình. "Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và giờ đây, con đường của chúng ta đã rõ ràng hơn bao giờ hết."

Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, ánh mắt trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường. "Ta cần thời gian để suy ngẫm kỹ hơn về viễn cảnh đó, để tìm ra những manh mối đầu tiên. Nhưng ta biết, chúng ta sẽ không đơn độc. Mối hiểm họa này không chỉ là của riêng chúng ta. Chắc chắn, đâu đó trong Cửu Thiên Linh Giới, vẫn còn những kẻ nắm giữ những bí mật cổ xưa, những người có thể giúp chúng ta tìm ra con đường." Hắn biết, con đường phía trước còn xa, còn hiểm nguy gấp bội. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, và cuộc chiến thực sự, cuộc chiến để hóa giải 'ý chí khởi nguyên', chỉ mới bắt đầu. Nhưng hắn sẽ không bao giờ buông bỏ.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free