Cửu thiên linh giới - Chương 761: Tà Châu Hủy Diệt: Liên Minh Sa Lầy Tuyệt Vọng
Lục Trường Sinh ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, nơi từng có những đám mây tà khí cuồn cuộn. Hắn cảm nhận được sự rộng lớn của thiên địa, sự nhỏ bé của bản thân, nhưng trong lòng hắn, đạo tâm lại càng thêm kiên cố. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn khẽ lẩm bẩm, như tự nhắc nhở chính mình. "Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và giờ đây, con đường của chúng ta đã rõ ràng hơn bao giờ hết."
Hắn quay lại nhìn Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, ánh mắt trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường. "Ta cần thời gian để suy ngẫm kỹ hơn về viễn cảnh đó, để tìm ra những manh mối đầu tiên. Nhưng ta biết, chúng ta sẽ không đơn độc. Mối hiểm họa này không chỉ là của riêng chúng ta. Chắc chắn, đâu đó trong Cửu Thiên Linh Giới, vẫn còn những kẻ nắm giữ những bí mật cổ xưa, những người có thể giúp chúng ta tìm ra con đường." Hắn biết, con đường phía trước còn xa, còn hiểm nguy gấp bội. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, và cuộc chiến thực sự, cuộc chiến để hóa giải 'ý chí khởi nguyên', chỉ mới bắt đầu. Nhưng hắn sẽ không bao giờ buông bỏ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thâm Uyên Chi Địa, nhưng đó không phải là sắc đỏ của ráng chiều bình yên, mà là ánh đỏ sẫm ma quái, hòa quyện với luồng tà khí xanh lục cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất. Trên một ngọn đồi đá cằn cỗi, nơi cỏ cây đã hóa đá, trơ trụi dưới làn mưa axit mịt mù, ba bóng người đứng đó, lặng lẽ chứng kiến một cảnh tượng tận thế. Gió hú ghê rợn, mang theo tiếng gầm rú thảm thiết của những quái vật dị biến và tiếng xương cốt va chạm lạch cạch, như bản giao hưởng của sự hủy diệt. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, tử khí, lưu huỳnh nồng nặc và ẩm mốc của những xác chết đang thối rữa, khiến lồng ngực người ta như bị bóp nghẹt.
Thiên Kiếm Pháo Đài, một trong những thành trì kiên cố nhất của liên minh chính đạo, được xây dựng trên một vách núi đá hiểm trở, với vô số pháp trận phòng ngự cổ xưa và hiện đại đan xen, giờ đây đang chìm trong biển lửa và tà khí. Từng phần của pháo đài, vốn được cho là bất khả xâm phạm, đang bị ăn mòn và sụp đổ dưới sức mạnh hủy diệt của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa. Luồng sáng đỏ sẫm từ Linh Châu, như một lưỡi hái của tử thần, không ngừng vung xuống, xé toạc các pháp trận phòng ngự, tạo thành những tiếng nổ long trời lở đất, vang vọng khắp thung lũng. Những bức tường thành dày hàng trượng nứt vỡ như tờ giấy mỏng, từng khối đá khổng lồ rơi xuống, nghiền nát mọi thứ bên dưới. Ma binh, với số lượng không đếm xuể, như thủy triều đen ngòm, cuồn cuộn tràn vào các khe hở, tàn sát những tu sĩ chính đạo đang hoảng loạn tháo chạy.
"Không thể nào... Thiên Kiếm Pháo Đài... kiên cố đến vậy mà!" Tiêu Hạo thốt lên trong kinh hãi, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ tràn đầy vẻ tuyệt vọng. Hắn chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào thảm khốc đến vậy. Từng đợt linh lực bùng nổ, từng ánh sáng pháp khí vụt tắt, mỗi tiếng la hét là một sinh mạng bị nuốt chửng bởi vực sâu tà ác.
Bách Lý Trần siết chặt thanh kiếm trong tay, sống lưng hắn thẳng tắp, nhưng ánh mắt góc cạnh lại ánh lên sự phẫn nộ và bất lực. Khí chất sắc bén như kiếm của hắn dường như cũng bị áp chế bởi màn tà khí dày đặc. "Sức mạnh tà ác này... không thể chống cự nổi sao?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc, mỗi chữ như được nặn ra từ kẽ răng. Kiếm ý cuồn cuộn trong người hắn, khao khát được xuất鞘, được vung lên chém tan mọi thứ, nhưng hắn biết, trước sức mạnh này, một thanh kiếm đơn độc chẳng thể làm gì. Hắn đã sẵn sàng cho cái chết, nhưng không phải cái chết vô nghĩa như thế này.
Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người hơi gầy, bộ đạo bào vải thô màu xám đã lấm bụi, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, điềm tĩnh. Hắn không lộ vẻ kinh ngạc hay hoảng loạn như hai người bạn. Trong sâu thẳm ánh mắt hắn, có sự thấu hiểu, một sự nhận thức về cái quy luật nghiệt ngã đang diễn ra. "Đây không chỉ là sức mạnh vật lý. Nó là sự hủy diệt của 'ý chí'." Giọng hắn từ tốn, chậm rãi, nhưng lại có sức nặng phi thường, như một lời phán quyết đã được định sẵn. Hắn đã nhìn thấy điều này trong viễn cảnh Vạn Cổ Khai Thiên, sự tan rã của vạn vật dưới một 'ý chí' nguyên thủy, và giờ đây, nó đang hiện hữu trước mắt. Các pháp trận phòng ngự của liên minh, dù cường đại đến đâu, cũng chỉ là những lớp vỏ ngoài, chúng không thể đối kháng với một nguyên lý hủy diệt đã tồn tại từ thuở hồng hoang. Cửu Thiên Linh Châu tà hóa không chỉ phá hủy vật chất, nó còn gặm nhấm linh khí, làm suy yếu ý chí, và khiến cả đạo tâm của tu sĩ chao đảo.
Từng đợt ma binh lao vào, không ngừng nghỉ, với đôi mắt đỏ ngầu và thân thể dị dạng. Chúng không biết sợ hãi, chỉ biết tàn sát. Các tu sĩ chính đạo, dù dũng cảm đến mấy, cũng dần kiệt sức. Linh lực cạn kiệt, pháp khí bị tà khí ăn mòn, biến thành những phế vật. Tiếng la hét, tiếng kêu cứu, tiếng binh khí va chạm, tiếng xương thịt vỡ vụn... tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản bi ca thảm khốc của sự thất bại. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự tuyệt vọng lan tỏa trong không khí, sự sụp đổ của một niềm tin, của một hy vọng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những mất mát, nếu không tìm ra một phương pháp khác, Cửu Thiên Linh Giới này sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn.
***
Đêm xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mưa phùn lất phất, phủ một màn ẩm ướt lên rìa Thâm Uyên Chi Địa. Những tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng binh khí rơi lạch cạch, tiếng bước chân nặng nề của những tàn quân kiệt sức, tất cả tạo nên một khung cảnh ảm đạm. Mùi máu tươi, thuốc sát trùng, mồ hôi và một nỗi tuyệt vọng vô hình lơ lửng trong không khí. Nơi này, linh khí vẫn còn hỗn loạn, nhưng tà khí đã giảm bớt đôi chút, đủ để các tu sĩ chính đạo tạm thời rút lui và dựng lên vài pháp trận cứu thương nhỏ, phát ra ánh sáng yếu ớt.
Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào màu xanh ngọc lấm lem bụi bẩn và máu khô, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây mờ đi vì mệt mỏi, đang đứng giữa một đám tàn quân. Dáng người nàng thanh thoát, nhưng lúc này lại chất chứa một gánh nặng ngàn cân. Nàng cố gắng giữ vẻ kiên cường, nhưng khóe môi mím chặt và ánh mắt xa xăm đã tố cáo nỗi đau và sự bất lực trong lòng. Bên cạnh nàng là Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng giờ đây dường như đã oằn xuống, khuôn mặt dữ tợn thường ngày giờ hằn rõ vẻ kiệt sức, áo giáp sắt trắng cũng đã nhuốm máu và bùn. Ông quỳ gối, hổn hển, tay chống đại đao xuống đất.
"Nữ Đế... chúng ta đã cố hết sức... nhưng sức mạnh của Ma Quân... quá lớn." Giọng Bạch Hổ Tướng Quân khàn đặc, đầy vẻ hổ thẹn và đau đớn. Ông đã chiến đấu cả đời, nhưng chưa bao giờ cảm thấy mình vô dụng như lúc này. Các binh sĩ xung quanh, nhiều người gục ngã vì kiệt sức hoặc vết thương quá nặng, ánh mắt trống rỗng, vô hồn. Các tu sĩ chữa trị liên tục bận rộn, nhưng số người bị tà khí ăn mòn quá nhiều, linh dược cũng không thể lập tức chữa lành.
Mộc Thanh Y nhìn ra xa, nơi màn đêm đen kịt nuốt chửng pháo đài vừa thất thủ, giọng nàng trầm xuống, mang theo một nỗi chua xót. "Tổn thất... nặng nề quá. Nếu cứ tiếp tục thế này..." Nàng không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý nàng. Liên minh chính đạo đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ. Từng pháo đài, từng cứ điểm, cứ thế rơi vào tay tà ác, như những quân cờ bị xô đổ không thương tiếc.
Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Bách Lý Trần tiếp cận khu vực tàn quân. Tiêu Hạo nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi rùng mình. "Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ." Hắn thì thầm với Lục Trường Sinh, giọng đầy lo lắng. "Liệu có còn cơ hội nào không?" Hắn đã quen với việc Lục Trường Sinh luôn có một kế sách, một con đường đi riêng, nhưng giờ đây, ngay cả hắn cũng cảm thấy hoài nghi.
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhìn về phía Mộc Thanh Y, người đang gánh chịu một áp lực khổng lồ. "Nếu vẫn chiến đấu theo cách này, sẽ không có." Giọng hắn không chứa đựng sự phán xét, chỉ là một sự thật trần trụi. Hắn biết, lòng dũng cảm và linh lực mạnh mẽ cũng không thể thắng được một thứ đã ăn sâu vào bản chất của thế giới. Hắn nhận ra, sự tuyệt vọng của liên minh không chỉ đến từ sự thất bại trên chiến trường, mà còn từ việc họ không hiểu được kẻ thù thực sự là gì.
Mộc Thanh Y ra lệnh rút lui chiến thuật, đưa tàn quân về tổng bộ tạm thời đặt tại Thiên Đô Thành, ánh mắt nàng chất chứa vẻ đau đớn. Nàng biết, mỗi bước lùi là một mất mát, nhưng tiếp tục chiến đấu ở đây chỉ là tự sát. Các tu sĩ chữa trị cố gắng hết sức, nhưng những vết thương do tà khí gây ra không chỉ là thể xác, mà còn gặm nhấm cả linh hồn, rất khó để phục hồi hoàn toàn. Lục Trường Sinh quan sát, từng chi tiết nhỏ nhất đều không lọt qua đôi mắt trầm tư của hắn. Hắn không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đi theo đoàn người, trong đầu liên tục suy nghĩ về những gì mình đã thấy, đã cảm nhận. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không phải là một con đường chiến đấu thông thường.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng nhạt và gió nhẹ thổi qua Thiên Đô Thành, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm. Thiên Đô Thành, với kiến trúc phức tạp và đa dạng, từ các tòa tháp cao vút bằng đá quý, cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn, đến các khu chợ sầm uất, giờ đây cũng không còn vẻ nhộn nhịp thường ngày. Dù vẫn còn tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa, tiếng rao hàng, nhưng tất cả đều mang một vẻ uể oải, lo lắng. Linh khí trong thành vẫn khá ổn định nhờ các pháp trận bảo vệ, nhưng không còn dồi dào như trước, và thỉnh thoảng, một làn gió lạnh mang theo mùi tử khí từ chiến trường xa xôi lại lướt qua, nhắc nhở mọi người về mối đe dọa đang đến gần.
Trong một đại sảnh rộng lớn của Thiên Đô Thành, nơi linh khí được hội tụ, các lãnh đạo cấp cao của liên minh chính đạo tề tựu. Thanh Liên Nữ Đế, Long Tộc Thái Tử, Mộc Thanh Y, cùng với hàng chục trưởng lão tông môn và các vị cường giả khác, ngồi thành hàng, vẻ mặt ai nấy đều u ám, nặng trĩu. Mùi hương trầm thoang thoảng trong không khí, cố gắng xoa dịu tâm trạng căng thẳng.
Thanh Liên Nữ Đế, mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ nghiêm trọng, mở lời trước tiên, giọng nàng trầm thấp, vang vọng khắp đại sảnh. "Tổn thất của chúng ta đã vượt quá dự kiến. Thiên Kiếm Pháo Đài đã thất thủ hoàn toàn. Thần Vũ Quan và U Minh Trấn cũng đang đứng bên bờ vực sụp đổ. Nếu mất thêm một pháo đài nào nữa... chúng ta sẽ không còn tuyến phòng ngự nào đủ mạnh để bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới khỏi Ma Quân." Nàng dừng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn khắp lượt các vị lãnh đạo, tìm kiếm một tia sáng, một giải pháp.
Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài uy phong, tuấn tú thường ngày, giờ đây cũng không thể che giấu được sự tức giận và bất lực. Hắn đấm mạnh xuống bàn đá cẩm thạch, tạo ra một tiếng động trầm đục khiến mọi người giật mình. "Sức mạnh của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa quả thực là không thể tưởng tượng! Pháp trận hộ sơn của Long Tộc ta, vốn được truyền thừa từ vạn cổ, cũng khó lòng chống đỡ được lâu trước sự ăn mòn của nó!" Ánh mắt vàng kim của hắn ánh lên sự kiêu hãnh bị tổn thương. Long Tộc luôn tự hào về sức mạnh và sự bất diệt của mình, nhưng giờ đây, họ cũng phải đối mặt với một mối đe dọa chưa từng có.
Mộc Thanh Y, sau khi bình tĩnh lại, bước lên phía trước, giọng nàng sắc sảo nhưng đầy vẻ mệt mỏi, trình bày báo cáo chi tiết về tình hình chiến sự. "Chúng ta đã thử mọi phương pháp. Dùng pháp trận phong ấn, dùng linh dược thanh tẩy, dùng cả binh khí thần thông để trấn áp. Nhưng tà khí của Linh Châu không chỉ ăn mòn phòng ngự vật lý, nó còn gặm nhấm cả linh lực, làm suy yếu tinh thần, thậm chí là phá hủy đạo tâm của binh sĩ. Nhiều tu sĩ cấp cao đã bị tà khí xâm nhập, trở nên điên loạn, và chúng ta buộc phải... thanh lý." Nàng nói đến đây, giọng nàng nghẹn lại, ánh mắt thoáng qua một nỗi đau khôn tả. Tình cảnh này thực sự đã đẩy họ vào đường cùng.
Một trưởng lão tóc bạc phơ, run rẩy cất lời, giọng mang theo sự tuyệt vọng. "Liệu chúng ta có nên cầu cứu Tiên Môn không? Dù biết họ không can thiệp vào phàm giới, nhưng giờ đây... đây không còn là chuyện của phàm giới nữa rồi!" Lời đề nghị này cho thấy sự bế tắc cùng cực của họ, bởi ai cũng biết Tiên Môn luôn giữ thái độ trung lập, không can thiệp vào thế tục.
Đại sảnh chìm vào im lặng, không ai biết phải làm gì. Nỗi tuyệt vọng len lỏi vào từng ngóc ngách, gặm nhấm hy vọng cuối cùng. Giữa khoảnh khắc đó, một giọng nói trầm tĩnh, từ tốn vang lên, phá vỡ sự im lặng nặng nề.
"Cầu cứu ai cũng vô ích nếu chúng ta không hiểu bản chất của vấn đề."
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Lục Trường Sinh. Hắn, cùng với Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, đã đứng ở rìa đại sảnh, lặng lẽ lắng nghe từ đầu. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng khi hắn cất lời, mọi ánh nhìn đều bị thu hút. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trầm tư của hắn chứa đựng một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, hoàn toàn tương phản với vẻ lo lắng, tuyệt vọng của những người xung quanh. Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đứng sau hắn, ánh mắt đầy tin tưởng, dù vẫn còn chút lo lắng về phản ứng của các vị cường giả.
Lục Trường Sinh bước ra giữa phòng hội nghị, từng bước chân vững chãi. Hắn quét ánh mắt qua những gương mặt tuyệt vọng, dừng lại một chút ở Thanh Liên Nữ Đế và Mộc Thanh Y, rồi lại quay về phía Long Tộc Thái Tử. "Cửu Thiên Linh Châu đã bị tà hóa, nhưng không phải bởi Ma Quân." Hắn bắt đầu, giọng nói trầm bổng, không nhanh không chậm, nhưng mỗi lời nói ra đều như gõ vào tâm can người nghe. "Hắn chỉ là kẻ kích hoạt một 'ý chí' đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên, một nguyên lý đối lập với sự sáng tạo, sự sống còn."
Lời nói này của Lục Trường Sinh như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, gây ra những làn sóng xôn xao. Nhiều người cau mày, lộ rõ vẻ hoài nghi.
Long Tộc Thái Tử nhíu mày, giọng điệu mang theo sự chất vấn rõ rệt. "Ý chí? Ngươi muốn nói chúng ta đang chiến đấu với một thứ vô hình sao? Một ý niệm trừu tượng? Vậy tất cả những gì chúng ta đang làm... những sinh linh đã ngã xuống... là vô nghĩa ư?" Hắn không thể chấp nhận một lời giải thích như vậy.
Lục Trường Sinh không hề bối rối trước sự chất vấn. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, ánh mắt kiên định. "Đúng vậy. Một 'ý chí' đã gặm nhấm linh mạch thế giới từ rất lâu, giờ đây được giải phóng. Nó không phải là một sinh vật hữu hình, nhưng lại là một nguyên lý hủy diệt. Chúng ta không thể đánh bại một 'ý chí' bằng binh khí, bằng thần thông, hay bằng những pháp trận phòng ngự thông thường." Hắn giơ tay, nhẹ nhàng lướt qua không khí. "Các vị cường giả đã chứng kiến, pháp trận mạnh nhất cũng bị ăn mòn, linh lực cũng bị hút cạn. Đó không phải là sức mạnh của Ma Quân, mà là bản chất của 'ý chí' đó, nó gặm nhấm mọi thứ, biến mọi thứ thành hư vô."
Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng kỳ lạ, vừa tin tưởng, vừa lo lắng, vừa như chợt vỡ lẽ. Nàng đã từng nghe Lục Trường Sinh nói về những điều khác biệt, nhưng chưa bao giờ nó lại rõ ràng và cấp bách như lúc này. "Vậy ngươi có ý gì?" Nàng hỏi, giọng nói không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự mong chờ, khao khát một lối thoát.
Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào Mộc Thanh Y, rồi lại quét ánh mắt qua tất cả các lãnh đạo liên minh đang sững sờ lắng nghe. "Chúng ta phải tìm cách vô hiệu hóa nó, thanh tẩy tận gốc, hoặc biến đổi nó. Và con đường đó, không nằm ở chiến trường." Hắn dừng lại, để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. Hắn biết, đây là một đề xuất điên rồ đối với những người đã quen với chiến tranh, nhưng hắn cũng biết, đây là con đường duy nhất. Con đường tu hành của hắn, "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm", đã cho hắn một cái nhìn khác, sâu sắc hơn về bản chất của mọi thứ.
"Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận," Lục Trường Sinh thầm nhủ, cảm nhận rõ ràng áp lực từ những ánh mắt dò xét, hoài nghi nhưng cũng đầy hy vọng. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một con rối, một kẻ thừa kế "ý chí hủy diệt" cổ xưa. Cuộc chiến thực sự không phải là cuộc đối đầu giữa linh lực và tà khí, mà là cuộc chiến của "đạo" với "phi đạo", của "sáng tạo" với "hủy diệt". Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, thậm chí còn nguy hiểm hơn bất kỳ chiến trường nào. Nhưng hắn đã nhìn thấy, đã cảm nhận được, và hắn không thể không hành động. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình tìm kiếm những bí mật cổ xưa, những tri thức đã bị lãng quên từ thời Vạn Cổ, để tìm ra một lối thoát cho Cửu Thiên Linh Giới.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.