Cửu thiên linh giới - Chương 777: Tuyệt Vọng Lan Rộng: Tiếng Vọng Từ Thủy Tổ
Lục Trường Sinh bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đi sâu vào bóng tối hun hút của Cổ Thần Di Tích, nơi mà chỉ có tiếng vọng của thời gian và những bí ẩn đang chờ đợi được khám phá. Linh khí của 'Thái Sơ Linh Nguyên' từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn bắt đầu tuần hoàn mạnh mẽ hơn, như một ngọn đèn dẫn lối trong bóng tối vô tận, đưa hắn tiến sâu vào trái tim của Cửu Thiên Linh Giới, nơi những bí mật cổ xưa nhất đang chờ được đánh thức.
Hắn băng qua một hành lang đá dài hun hút, hai bên vách tường chạm khắc những phù điêu cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, hình ảnh những sinh linh kỳ dị, những chủng tộc giờ đã hóa thành truyền thuyết, cùng những biểu tượng của quyền năng và tri thức đã thất lạc. Tiếng gió hú qua các khe đá nghe như tiếng thở dài của vạn vật, mang theo hơi lạnh thấu xương, nhưng không đủ để lay động đạo tâm vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh. Mùi đá cũ, rêu phong, bụi bặm và một mùi hương đặc trưng của thời gian, hòa quyện với một linh khí nguyên thủy nồng đậm, phả vào từng hơi thở của hắn.
Sau hành lang dài dằng dặc, một cánh cửa đá khổng lồ hiện ra, cao tới cả trăm trượng, dường như được đẽo gọt từ một ngọn núi. Bề mặt cánh cửa không có bất kỳ hoa văn nào, chỉ là một khối đá đen tuyền, nhưng lại tỏa ra một uy áp vô hình, khiến người ta cảm thấy mình nhỏ bé và tầm thường đến nhường nào. Lục Trường Sinh đặt tay lên cánh cửa, một luồng linh khí cổ xưa chấn động xuyên qua lòng bàn tay hắn, như một lời chào hỏi từ quá khứ xa xăm. Hắn không dùng sức, mà dùng ý niệm của Tàn Pháp Cổ Đạo, khẽ khàng chạm vào tầng sâu nhất của cánh cửa. Tức thì, cánh cửa đá khổng lồ từ từ mở ra, không một tiếng động, để lộ ra một không gian rộng lớn đến khó tin.
Bách Lý Trần và Tiêu Hạo theo sát phía sau, khi cánh cửa hoàn toàn hé mở, cả hai đều không khỏi ngỡ ngàng. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời, nhưng không hề tối tăm. Những quầng sáng huyền ảo từ các khối đá, từ những mạch linh khí nguyên thủy cuồn cuộn chảy trong lòng đất, chiếu rọi lên một khung cảnh hùng vĩ, choáng ngợp. Những kiến trúc khổng lồ, mang phong cách khác biệt hoàn toàn so với kiến trúc hiện tại, hiện ra trước mắt họ. Đó là những khối đá nguyên khối xếp chồng lên nhau tạo thành những cột trụ cao vút chọc trời, những tượng thần khổng lồ đã đổ nát, nằm rải rác như những vị thần bị lãng quên, và những hoa văn kỳ lạ không thể giải mã, khắc sâu vào từng phiến đá, từng bức tường. Linh khí ở đây không còn hỗn loạn mà trở nên tinh khiết đến cực điểm, nhưng cũng quá mạnh mẽ, gần như bóp nghẹt mọi thứ. Không khí nặng nề, một áp lực vô hình đè nén lên từng tấc da thịt, từng hơi thở. Tiếng thì thầm của các linh hồn cổ xưa, không rõ từ đâu vọng đến, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ của quá khứ.
“Đây… đây là khởi nguồn của Linh Giới sao? Linh khí này… quá hùng vĩ!” Bách Lý Trần thì thầm, giọng hắn khẽ run lên vì kinh ngạc. Tay hắn siết chặt chuôi kiếm, nhưng không phải vì phòng thủ, mà vì một sự kính sợ vô bờ bến trước sức mạnh nguyên thủy đang bao trùm. Đôi mắt sắc bén của hắn quét một vòng, cố gắng nắm bắt từng chi tiết của khung cảnh hùng vĩ này, nhưng mọi thứ đều quá lớn lao, quá cổ xưa để có thể thấu hiểu hoàn toàn. Hắn cảm thấy mình như một hạt cát giữa sa mạc vô tận, một đốm lửa nhỏ nhoi giữa thiên địa hồng hoang.
Tiêu Hạo sắc mặt tái nhợt, thở dốc từng hồi. Hắn không thể chịu đựng được áp lực năng lượng khổng lồ này một cách dễ dàng như Lục Trường Sinh hay Bách Lý Trần. Cơ thể hắn run rẩy, từng tế bào như muốn nổ tung dưới sức ép của linh khí nguyên thủy. “Ta… ta cảm nhận được… hàng vạn sinh linh… hàng tỷ năm…” Hắn cố gắng nói, giọng đứt quãng, nhưng đôi mắt láu lỉnh giờ đây lại đầy vẻ kinh hoàng và say mê. Hắn là người nhạy cảm nhất với năng lượng, và ở nơi này, hắn cảm nhận được một dòng chảy sinh mệnh và hủy diệt, một quá khứ vô tận đang cuộn trào quanh mình. Những hình ảnh về sự hình thành vũ trụ, các tinh cầu, và sự ra đời của các chủng tộc đầu tiên chớp nhoáng trong tâm trí họ, như những mảnh ký ức từ thuở hồng hoang, không phải do mắt thấy, tai nghe, mà là cảm nhận từ sâu thẳm linh hồn.
Lục Trường Sinh nhắm mắt, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn cảm nhận được Thái Sơ Linh Nguyên cuộn trào trong kinh mạch, không phải là thứ tà khí mà Ma Quân Huyết Ảnh lợi dụng, mà là một sự hỗn loạn nguyên bản, trước khi có trật tự, trước khi có phân định thiện ác. Hắn không cố gắng chống lại nó, mà để nó chảy qua mình, như một dòng sông cổ xưa đi qua một bờ đá tĩnh lặng. Trong tâm khảm, hắn thầm nhủ: *“Thái Sơ Linh Nguyên… không phải tà khí… mà là sự hỗn loạn nguyên bản, trước khi có trật tự… Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ lợi dụng, hắn không thể hiểu được bản chất chân chính của nó.”* Hắn cố gắng điều hòa bản thân, kết nối với dòng linh khí nguyên thủy, để không bị nó nuốt chửng mà là hòa mình vào nó, thấu hiểu nó. Mục tiêu của hắn không phải là chinh phục, mà là đồng cảm, dẫn dắt. Đạo tâm của hắn phải vững như bàn thạch, không một chút dao động, để không bị mê hoặc bởi sức mạnh nguyên thủy này. Bách Lý Trần thủ kiếm, ánh mắt vẫn sắc bén, cảnh giác bảo vệ Tiêu Hạo và Lục Trường Sinh, dù hắn biết rằng trước sức mạnh này, một thanh kiếm có thể chẳng là gì. Tiêu Hạo vẫn run rẩy, cố gắng cảm nhận dòng năng lượng, đôi lúc hắn ôm đầu, như thể có quá nhiều thông tin cổ xưa đang tràn vào tâm trí hắn, nhưng hắn vẫn không rời mắt khỏi Lục Trường Sinh, tin tưởng vào sự dẫn dắt của hắn.
***
Trong khi Lục Trường Sinh đang dấn thân vào những bí ẩn sâu thẳm của quá khứ, tại Thiên Đô Thành của 'Năm Hiện Tại', một bầu không khí ảm đạm bao trùm. Mưa phùn lất phất rơi ngoài cửa sổ, những hạt nước lạnh lẽo đọng trên mái ngói, trên những con đường lát đá xanh, tạo nên một khung cảnh u ám, tiêu điều. Không khí nặng trĩu sự mệt mỏi, lo âu và tuyệt vọng. Trong một đại điện tại Thiên Đô Thành, ánh đèn pháp trận u ám chiếu rọi lên gương mặt mệt mỏi của các lãnh đạo Liên Minh chính đạo. Những ngọn đèn bằng linh thạch chỉ đủ để xua đi bóng tối vật lý, nhưng không thể xua tan bóng đêm đang bao trùm tâm hồn họ.
Mộc Thanh Y, Thanh Liên Nữ Đế, Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân ngồi quanh một bản đồ lớn trải rộng trên mặt bàn đá cẩm thạch. Trên đó, những điểm sáng đại diện cho các cứ điểm chính đạo đang dần lụi tàn, bị bao phủ bởi những vệt đen loang lổ, tượng trưng cho sự bành trướng của tà khí. Từng báo cáo về thất bại, mất mát và sự suy sụp tinh thần của quân đội được đưa ra, vẽ nên một bức tranh đen tối về tình hình chiến sự. Mùi khói từ lò sưởi, mùi ẩm mốc của không khí lạnh lẽo, và một mùi hương chua xót của tuyệt vọng len lỏi khắp đại điện.
Mộc Thanh Y ngồi thẳng lưng, dáng người thanh thoát nhưng đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn rõ vẻ mệt mỏi và kiệt sức. Giọng nàng khàn đặc, mỗi lời nói như phải nén lại từ sâu thẳm tâm can. “Ma Quân Huyết Ảnh đang lan rộng tà khí, không chỉ là tấn công vật lý. Nó đang ăn mòn niềm tin của chúng ta. Các đệ tử bắt đầu nghi ngờ… liệu chúng ta có thể thắng?” Nàng đưa tay khẽ xoa thái dương, cảm thấy một cơn đau nhức nhối đang dâng lên. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh vô nghĩa, quá nhiều tinh anh chính đạo ngã xuống, và quá nhiều ánh mắt lạc lối vì tuyệt vọng. Lý trí mách bảo nàng phải kiên cường, nhưng con tim nàng đang oằn mình dưới gánh nặng của trách nhiệm và sự bất lực.
Long Tộc Thái Tử đấm mạnh xuống bàn, tiếng nện vang dội khắp đại điện. Dù hắn cố kìm nén, một luồng rồng uy vẫn tràn ra, khiến những chén trà trên bàn khẽ rung lên, nhưng luồng uy thế ấy lại mang theo một vẻ vô lực, bất lực. Đôi mắt vàng kim của hắn ánh lên vẻ tức giận và kiêu hãnh bị tổn thương. “Chết tiệt! Cứ thế này, chúng ta sẽ bại trận. Linh mạch suy yếu, linh khí ngày càng hỗn loạn… Ngay cả Long Tộc cũng đang chịu ảnh hưởng nặng nề!” Hắn gầm gừ, hàm răng nghiến chặt. Là một vị Thái Tử của Long Tộc cao quý, hắn chưa bao giờ phải đối mặt với một tình cảnh tuyệt vọng đến thế. Long Tộc luôn là biểu tượng của sức mạnh và sự bất diệt, nhưng nay ngay cả họ cũng đang gánh chịu hậu quả nặng nề từ sự bành trướng của tà khí, những dòng sông linh khí cạn kiệt, những ngọn núi linh thiêng bị ô nhiễm, khiến nhiều tộc nhân suy yếu, thậm chí hóa thành tà linh.
Thanh Liên Nữ Đế thở dài, ánh mắt nàng xa xăm, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn mưa vẫn đang giăng mắc. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây nhuốm một vẻ u sầu, nặng trĩu. Nàng cố gắng duy trì sự điềm tĩnh, nhưng nội tâm nàng đang dao động dữ dội. “Tà khí đã không còn là thứ có thể thanh tẩy đơn thuần. Nó đã biến đổi, trở thành một phần của thế giới này. Chúng ta đang chiến đấu với một thực thể vô hình…” Giọng nàng khẽ run lên, mang theo một nỗi chua xót. Nàng, người luôn tin vào đại nghĩa và sự chính trực, giờ đây lại cảm thấy con đường mình đi đang trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết. Sự biến chất của tà khí không chỉ là một vấn đề về sức mạnh, mà là một sự thách thức về bản chất của tu hành, của thế giới này.
Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. Khuôn mặt dữ tợn của hắn đỏ bừng vì căm phẫn và bức bối. “Dù chết cũng phải chiến! Nhưng… tinh thần quân sĩ đang suy sụp. Bao nhiêu người đã từ bỏ, bao nhiêu người đã ngả về phía tà đạo vì tuyệt vọng?” Hắn gằn giọng, giọng nói như tiếng gầm của mãnh hổ, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự bất lực sâu sắc. Hắn là một chiến tướng, luôn khao khát được xông pha trận mạc, đối đầu trực diện với kẻ thù. Nhưng làm sao có thể chiến đấu khi kẻ thù không chỉ là những ma vật hữu hình, mà còn là nỗi sợ hãi, là sự nghi ngờ, là sự suy sụp tinh thần đang gặm nhấm từ bên trong? Những người lính của hắn, những đệ tử chính đạo từng hừng hực khí thế, giờ đây nhiều người đã bỏ cuộc, hoặc tệ hơn, bị tà khí xâm nhiễm, trở thành tay sai cho Ma Quân Huyết Ảnh.
Các lãnh đạo Liên Minh tiếp tục thảo luận, đưa ra các biện pháp đối phó, nhưng tất cả đều lộ rõ sự bế tắc và tuyệt vọng. Mỗi giải pháp đều chỉ là tạm thời, mỗi chiến thắng đều phải trả giá bằng máu và nước mắt, nhưng không mang lại tia hy vọng nào về một sự xoay chuyển cục diện. Một số tu sĩ cấp dưới đưa báo cáo với vẻ mặt tuyệt vọng, đôi mắt họ trống rỗng, như những người đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng kinh hoàng, quá nhiều sự mất mát. Mùi máu khô từ chiến trường dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi linh dược và mùi bụi đường, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, ngột ngạt. Sự tuyệt vọng lan rộng như một căn bệnh truyền nhiễm, gặm nhấm từng chút niềm tin cuối cùng của chính đạo. "Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm." Thanh Liên Nữ Đế đã từng nói, nhưng giờ đây, chính nhân tâm cũng đang dần mục ruỗng. Long Tộc Thái Tử đã thề "Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!", nhưng ngay cả lời thề đó cũng đang trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết. Bạch Hổ Tướng Quân từng tuyên bố "Kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của ta, chết không toàn thây!", nhưng hiện tại, hắn không chỉ phải bảo vệ lãnh thổ mà còn phải chiến đấu với một kẻ thù vô hình, đang xâm chiếm cả linh hồn của đồng đội hắn.
***
Trở lại Cổ Thần Di Tích, Lục Trường Sinh đã dấn thân sâu hơn nữa, bỏ lại Bách Lý Trần và Tiêu Hạo ở một khu vực tương đối an toàn hơn, nơi linh khí nguyên thủy không quá dữ dội. Hắn cảm nhận được một sự kêu gọi từ sâu thẳm, một tiếng vọng từ thuở thủy tổ, dẫn lối hắn đến một tâm hạch của Vạn Cổ Khai Thiên.
Đây là một không gian hoàn toàn khác biệt. Không còn những khối đá đổ nát, không còn tiếng gió hú. Nơi đây là một thế giới của ánh sáng và năng lượng thuần túy. Ánh sáng trắng tinh khiết, đôi khi lại chuyển hóa thành cầu vồng rực rỡ, chiếu rọi khắp không gian, tạo nên một cảnh tượng vừa thiêng liêng, siêu thoát, vừa tịch mịch nhưng đầy uy áp. Nhiệt độ lạnh lẽo đến tận xương tủy, nhưng không gây khó chịu, mà giống như một sự thanh tẩy, một sự làm mới. Tiếng ngân nga của linh khí vang vọng khắp nơi, như một bản hợp xướng vĩ đại của vũ trụ, đôi khi là tiếng chuông cổ xưa vọng lại từ hư không, vượt qua cả không gian và thời gian. Mùi đá cũ, rêu phong, đất ẩm vẫn còn đó, nhưng hòa quyện với sự tinh khiết tuyệt đối của linh khí nguyên thủy, tạo nên một mùi hương không thể diễn tả, vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa là sự sống vừa là sự hủy diệt. Bầu không khí mang nặng áp lực từ sự nguyên bản, dữ dội của vũ trụ, một áp lực mà chỉ có đạo tâm kiên cố mới có thể chịu đựng được.
Lục Trường Sinh ngồi xuống trong tư thế nhập định, tâm thức hắn hoàn toàn buông bỏ, như hòa vào dòng chảy của Thái Sơ Linh Nguyên. Hắn không còn là chính mình, mà là một phần của dòng chảy ấy, một hạt bụi trong cơn lốc của thời gian. Thông qua Tàn Pháp Cổ Đạo, hắn không chỉ cảm nhận mà còn nhìn thấy Cửu Thiên Linh Châu không phải là một vật thể, mà là một 'ý chí' nguyên thủy, một 'hạt giống' của trật tự và hỗn loạn, của sự sống và cái chết. Nó không có hình hài cụ thể, nhưng lại hiện diện khắp mọi nơi, trong từng hạt linh khí, trong từng tia sáng, trong từng rung động của không gian. Nó là bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới, nơi khởi nguồn của vạn vật.
Hắn nhận ra rằng Ma Quân Huyết Ảnh không 'tà hóa' nó hoàn toàn, mà chỉ kích hoạt khía cạnh hỗn loạn và hủy diệt tiềm ẩn trong bản chất nguyên thủy của nó. Tà khí không phải là một sự ô nhiễm từ bên ngoài, mà là một sự bùng phát của một mặt trong bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu, một mặt đã bị lãng quên, bị bỏ rơi, và giờ đây đang trỗi dậy vì sự mất cân bằng. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là chất xúc tác, là ngọn lửa châm vào một kho thuốc súng đã có sẵn.
Một luồng năng lượng khổng lồ, thuần khiết nhưng đầy uy áp, dội thẳng vào đạo tâm của Lục Trường Sinh. Nó không phải là một cuộc tấn công, mà là một sự kiểm tra, một sự thẩm định. Nó như muốn xuyên thấu qua mọi lớp phòng vệ, mọi ý niệm của hắn, để tìm hiểu xem hắn có xứng đáng để tiếp cận bản nguyên của nó hay không. Lục Trường Sinh không chống cự, mà mở rộng đạo tâm, đón nhận luồng năng lượng ấy. Hắn cảm nhận được sự nghi ngờ, sự hoang mang, và cả sự tức giận từ bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu, như thể nó đang chất vấn hắn: *“Ngươi là ai? Ngươi đến đây để làm gì? Ngươi có thể hiểu được ta không, hay ngươi cũng chỉ là một kẻ muốn lợi dụng sức mạnh của ta?”*
Trong sâu thẳm tâm thức, Lục Trường Sinh vang lên một tiếng nói kiên định, không phải bằng lời, mà bằng ý niệm: *“Hỗn loạn là khởi nguồn của vạn vật, nhưng trật tự mới là con đường… Cửu Thiên Linh Châu, ngươi không phải là tà ác, ngươi chỉ bị dẫn dắt sai lầm!”* Hắn không nói rằng nó bị ô nhiễm, mà là bị dẫn dắt sai lầm, bị kích hoạt sai khía cạnh. Đạo của hắn, Tàn Pháp Cổ Đạo, không phải là để chinh phục hay thanh tẩy một cách cưỡng ép, mà là để thấu hiểu và hòa hợp.
Lục Trường Sinh kiên trì vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, đạo tâm hắn phát sáng rực rỡ, không phải ánh sáng chói chang mà là một thứ ánh sáng nội tại, ấm áp, vững chãi như một ngọn đèn trong bão tố. Hắn không chống lại áp lực từ Thái Sơ Linh Nguyên, mà là 'tiếp nhận', 'thấu hiểu', dần dần tạo ra một sợi dây liên kết tinh thần với bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu. Sợi dây đó không phải là sự khống chế, mà là sự đồng cảm, là sự thấu hiểu từ sâu thẳm. Hắn cảm nhận được những ký ức cổ xưa nhất của Cửu Thiên Linh Giới, những khoảnh khắc đầu tiên của sự hình thành, những biến cố chấn động thiên địa, và cả sự ra đời của những chủng tộc đầu tiên. Hắn hiểu được rằng Cửu Thiên Linh Châu không chỉ là một vật phẩm, mà là một 'ý chí' hoặc 'linh' nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Giới, có khả năng bị 'dẫn dắt' thay vì chỉ bị thanh tẩy. Sự liên kết sâu sắc giữa các sự kiện ở Vạn Cổ Khai Thiên và tình hình hiện tại của Cửu Thiên Linh Giới cho thấy giải pháp cho cuộc khủng hoảng nằm ở việc phục hồi trật tự cổ xưa. Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh, với sự chậm rãi và vững chắc, là chìa khóa duy nhất để đối phó với những năng lượng nguyên thủy và phức tạp như vậy, chứng minh con đường tu hành 'chậm mà chắc' của hắn có giá trị đặc biệt.
*“Đạo của ta… không phải là đối kháng, mà là thấu hiểu… hòa hợp…”* Ý niệm đó vang vọng trong tâm thức Lục Trường Sinh, trở thành trụ cột cho sự kiên định của hắn. Hắn cảm thấy mình như một cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa sự hỗn loạn nguyên thủy và trật tự đang bị phá vỡ. Sự tuyệt vọng của Liên Minh chính đạo trong 'Năm Hiện Tại' tạo ra một áp lực thời gian và tâm lý lớn, cho thấy tình hình ngày càng tồi tệ hơn nếu Lục Trường Sinh không tìm ra giải pháp. Nhưng chính áp lực đó lại càng củng cố đạo tâm của hắn, bởi hắn hiểu rằng không thể dùng cách cũ để giải quyết vấn đề mới, không thể dùng sức mạnh để đối phó với một vấn đề về bản nguyên.
Bách Lý Trần và Tiêu Hạo ở phía xa, mặc dù không thể thấy rõ những gì đang diễn ra trong tâm thức Lục Trường Sinh, nhưng họ cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Linh khí nguyên thủy xung quanh Lục Trường Sinh bắt đầu dịu đi, không còn hung hãn như trước, mà trở nên hài hòa hơn, nhưng vẫn hùng vĩ, vẫn tràn đầy uy áp của một thực thể cổ xưa. Một sợi dây vô hình dường như đã được kết nối, một cây cầu đã được xây dựng giữa Lục Trường Sinh và bản nguyên của Cửu Thiên Linh Giới. Hắn vẫn đang chìm sâu trong trạng thái nhập định, nhưng giờ đây, hắn không còn là một cá thể đơn độc, mà là một phần của sự vĩ đại, của sự vô tận.
Linh khí của 'Thái Sơ Linh Nguyên' từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng tuần hoàn, không ngừng củng cố sợi dây liên kết ấy. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh đã chạm đến một ngưỡng cửa mới, một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật và đạo. Hắn đã tìm thấy một phần 'ký ức' của Cửu Thiên Linh Giới, nhưng hành trình còn dài, và những bí mật sâu thẳm hơn vẫn đang chờ đợi hắn khám phá.
Hắn phải đi sâu hơn, phải thấu hiểu hơn, để một ngày nào đó, có thể ‘dẫn dắt’ Cửu Thiên Linh Châu trở về bản nguyên thuần túy của nó, không phải là sự thôn phệ của Ma Quân Huyết Ảnh, mà là sự tự phục hồi, tự chữa lành từ bên trong. Bởi lẽ, Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.