Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 778: Chân Lý Nguyên Thủy: Giới Hạn Của Linh Châu

Linh khí của 'Thái Sơ Linh Nguyên' từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng tuần hoàn, không ngừng củng cố sợi dây liên kết ấy. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh đã chạm đến một ngưỡng cửa mới, một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật và đạo. Hắn đã tìm thấy một phần 'ký ức' của Cửu Thiên Linh Giới, nhưng hành trình còn dài, và những bí mật sâu thẳm hơn vẫn đang chờ đợi hắn khám phá.

Hắn phải đi sâu hơn, phải thấu hiểu hơn, để một ngày nào đó, có thể ‘dẫn dắt’ Cửu Thiên Linh Châu trở về bản nguyên thuần túy của nó, không phải là sự thôn phệ của Ma Quân Huyết Ảnh, mà là sự tự phục hồi, tự chữa lành từ bên trong. Bởi lẽ, Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

***

Lục Trường Sinh chậm rãi mở đôi mắt thâm thúy, như vực sâu không đáy, nơi cất giấu vạn trượng chân lý. Khuôn mặt thanh tú của hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại trong trẻo lạ thường, không vương chút bụi trần hay sự mệt mỏi nào, chỉ có sự thấu triệt đến tận cùng bản nguyên. Hắn vừa trải qua một hành trình tâm thức vạn kiếp, một cuộc đối thoại không lời với ý chí nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Giới, và dường như đã tìm thấy một sợi chỉ mỏng manh xuyên qua tấm màn hỗn loạn của thời gian. Xung quanh hắn, linh khí nguyên thủy vẫn cuồn cuộn như sóng triều, nhưng đã không còn vẻ hung bạo, dữ dội như lúc ban đầu. Nó giờ đây giống như một con thú khổng lồ đã tìm thấy sự an ủi, chỉ còn lại sự hùng vĩ và uy áp vô biên.

Hắn quay đầu, ánh mắt dịu dàng chạm phải Tiêu Hạo. Cậu thiếu niên đang nằm vật vã trên nền đá cổ xưa, lạnh lẽo, cả người run rẩy không ngừng, từng thớ thịt như co giật theo nhịp đập kinh hoàng trong tâm trí. Mái tóc đen cắt ngắn của Tiêu Hạo giờ đây bết vào vầng trán tái nhợt, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn lại sự hoảng loạn tột độ, như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng kinh thiên động địa, một thứ không nên tồn tại trong nhận thức của phàm nhân. Mỗi hơi thở của cậu đều nặng nhọc, đứt quãng, như thể linh hồn đang bị xé toạc, cơ thể đang bị nghiền nát bởi một áp lực vô hình nhưng khủng khiếp. Mùi đá cũ, rêu phong và đất ẩm hòa quyện với mùi mồ hôi lạnh toát của Tiêu Hạo, tạo nên một không khí nặng nề, khó thở.

Bách Lý Trần đứng cạnh, dáng người cao ráo, thanh mảnh nhưng khí chất ngạo nghễ, sắc bén như một thanh kiếm. Hắn đã rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ xuống nền đá, ánh mắt lạnh lùng, cảnh giác quét qua xung quanh. Hắn không thể cảm nhận được sâu sắc như Lục Trường Sinh hay Tiêu Hạo, nhưng sự biến động của linh khí, sự hỗn loạn trong tâm trí Tiêu Hạo đã đủ để hắn nhận ra nguy hiểm cận kề. Từng luồng gió hú qua các khe đá, mang theo tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa, khiến khung cảnh vốn đã hoang tàn càng thêm phần rợn người. Ánh sáng mờ ảo từ những viên đá phát quang trên vách đá cổ xưa chỉ đủ để rọi sáng một phần không gian, khiến bóng tối như muốn nuốt chửng mọi thứ. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, rồi lại nhìn Tiêu Hạo, trong ánh mắt dần hiện lên sự lo lắng và nghi hoặc.

"Nó... nó đang chết... một cảm giác lạnh lẽo, vô tận..." Tiêu Hạo thều thào, giọng nói khản đặc, run rẩy đến mức khó nghe rõ. Cậu ta cố gắng co mình lại, như muốn trốn tránh một thứ gì đó vô hình, một nỗi sợ hãi đã khắc sâu vào linh hồn. Những lời nói ấy như một lời nguyền rủa, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của di tích, khiến Bách Lý Trần cũng cảm thấy rợn người.

Lục Trường Sinh bước lại gần, quỳ xuống bên cạnh Tiêu Hạo. Hắn đưa tay đặt nhẹ lên trán cậu ta, không phải là một cái chạm trấn an thông thường, mà là một hành động mang theo cả đạo lý thâm sâu của Tàn Pháp Cổ Đạo. Một luồng linh lực ôn hòa, bền vững, mang theo khí tức của Thái Sơ Linh Nguyên, từ lòng bàn tay hắn chậm rãi truyền vào cơ thể Tiêu Hạo. Luồng linh lực này không mạnh mẽ, không hùng hậu, nhưng lại vô cùng tinh khiết và có khả năng ổn định mọi thứ, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn.

"Không sao, Tiêu Hạo. Ngươi đã rất dũng cảm." Giọng Lục Trường Sinh trầm tĩnh, mang theo một sự trấn an kỳ lạ, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xua đi mọi tạp niệm, mọi nỗi sợ hãi. "Đó chỉ là một phần nhỏ của ký ức nguyên thủy mà thôi. Ngươi đã chạm vào bản nguyên, và nó đã phản ứng theo cách riêng của mình." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sức mạnh vỗ về, một sự thấu hiểu sâu sắc.

Dưới sự trấn an của Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo dần ngừng run rẩy. Hơi thở của cậu ta vẫn còn gấp gáp, nhưng đã đều hơn. Sự hoảng loạn trong đôi mắt dần tan đi, nhường chỗ cho vẻ bàng hoàng, kinh ngạc, và một chút mệt mỏi cùng cực. Cậu ta nhìn Lục Trường Sinh, như thể đang tìm kiếm một lời giải đáp, một sự lý giải cho những gì mình vừa trải qua. Cảm giác lạnh lẽo, vô tận kia vẫn còn đọng lại đâu đó trong tâm trí, nhưng đã không còn mãnh liệt như trước. Cậu ta biết rằng mình vừa chứng kiến một điều kinh khủng, một sự thật có thể làm lung lay cả thế giới quan của bất kỳ tu sĩ nào.

Bách Lý Trần, thấy Tiêu Hạo dần ổn định, thu kiếm về vỏ, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lục Trường Sinh. Hắn không thể hiểu được những gì vừa xảy ra, nhưng trực giác của một kiếm tu cho hắn biết rằng đây không phải là một sự kiện tầm thường. "Tình hình sao rồi?" Bách Lý Trần hỏi, giọng nói nghiêm nghị, mang theo sự cảnh giác thường trực. "Linh Châu phản ứng dữ dội như vậy, liệu có phải chúng ta đã sai cách? Hay là nó đã hoàn toàn bị tà hóa, không thể cứu vãn?" Hắn vẫn giữ vững sự tỉnh táo, cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic và kinh nghiệm của mình, nhưng những gì vừa diễn ra đã vượt quá mọi hiểu biết của hắn. Lục Trường Sinh nhìn Bách Lý Trần, khẽ lắc đầu, trong mắt không có vẻ thất vọng hay nao núng. Hắn hiểu sự lo lắng của bạn mình, bởi vì con đường này, ngay cả đối với hắn, cũng là một con đường chưa từng có tiền lệ.

***

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, không phải là thở dài vì mệt mỏi, mà là vì một gánh nặng trí tuệ vừa được giải tỏa, và một gánh nặng khác lại đang đè nặng lên vai. Hắn ngồi xuống đối diện Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, trên nền đá cổ xưa, lạnh lẽo, ẩm ướt. Hắn dùng một nhánh cây khô đã mục ruỗng, nhặt được đâu đó dưới chân, chậm rãi vẽ những đồ hình đơn giản lên mặt đá. Những đường nét ấy không phải là pháp trận phức tạp, mà chỉ là những biểu tượng sơ khai, tượng trưng cho sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, cho sự tuần hoàn của linh khí, cho sự liên kết giữa vạn vật. Chúng là những nét vẽ đơn giản nhưng lại hàm chứa đạo lý sâu xa, như cách Tàn Pháp Cổ Đạo vận hành.

Linh khí trong không gian vẫn dồi dào, nhưng giờ đây nó đã không còn hỗn loạn, mà trở nên hài hòa hơn, như một bản nhạc giao hưởng khổng lồ vừa tìm thấy nhịp điệu của mình. Mùi đá cũ, rêu phong, và một thứ mùi hương mơ hồ của sức mạnh cổ xưa bị phong ấn vẫn vương vấn trong không khí, càng khiến cho khung cảnh thêm phần huyền bí.

"Cửu Thiên Linh Châu không phải một món pháp bảo vô tri." Lục Trường Sinh bắt đầu, giọng nói trầm lắng, chậm rãi, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sức nặng của chân lý, như những lời khai sáng từ một vị cổ hiền. "Nó là một phần của ý chí nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Giới, linh hồn của thế giới này. Nó là bản nguyên của vạn vật, là nơi khởi nguồn của linh khí, là huyết mạch của toàn bộ thế giới chúng ta đang sống." Hắn miết nhẹ ngón tay lên một đường cong trên nền đá, tượng trưng cho Cửu Thiên Linh Châu. "Sự bùng nổ tà khí mà Ma Quân cho là chiến thắng, thực chất là phản ứng tự nhiên của nó khi cố gắng thanh tẩy bản thân. Như một cơ thể đang chiến đấu với bệnh tật, đang tự mình phản kháng lại độc tố xâm nhập."

Lục Trường Sinh ngừng lại một chút, ánh mắt hắn lướt qua Tiêu Hạo, rồi dừng lại trên Bách Lý Trần, như muốn đảm bảo rằng cả hai đều đang lắng nghe và thấu hiểu. "Nhưng..." Hắn nói tiếp, giọng điệu bất giác nặng trĩu hơn, mang theo một nỗi lo lắng thầm kín mà chỉ mình hắn mới có thể cảm nhận được. "Nó đang bị đẩy đến giới hạn cuối cùng. Sức chịu đựng của nó đã cạn kiệt. Phản ứng dữ dội mà Tiêu Hạo vừa cảm nhận được, chính là tiếng kêu gào cuối cùng của nó, là nỗ lực tuyệt vọng để tự cứu lấy mình."

Bách Lý Trần khẽ nhíu mày, vẻ nghiêm nghị trên khuôn mặt càng thêm sâu sắc. "Giới hạn? Vậy có nghĩa là... nếu chúng ta không làm gì, nó sẽ hoàn toàn bị tà hóa, hay thậm chí là hủy diệt?" Hắn hiểu rằng điều này không chỉ đơn thuần là việc đánh bại Ma Quân, mà là sự sống còn của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Ý nghĩ đó khiến hắn cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai.

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt trầm tư. "Có thể nói là như vậy. Nhưng còn hơn thế nữa." Hắn lại quay sang Tiêu Hạo, người vẫn còn vẻ mặt bàng hoàng, nhưng ánh mắt đã tập trung hơn. "Và Tiêu Hạo, ngươi đã vô tình chạm vào một mảnh ký ức rất cổ xưa của Linh Châu, về một thời điểm rất lâu trước khi Ma Quân Huyết Ảnh xuất hiện, khi nó lần đầu tiên... suy yếu." Hắn lại vẽ thêm một vài nét đứt đoạn trên nền đá, tượng trưng cho một vết nứt, một sự tổn thương đã tồn tại từ thời xa xưa. "Có lẽ, Ma Quân không phải là người đầu tiên làm biến chất nó, mà chỉ là kẻ lợi dụng vết thương cũ, kẻ đã châm ngòi cho ngọn lửa đã âm ỉ cháy từ ngàn vạn năm trước."

Tiêu Hạo khẽ rùng mình, mặc dù đã được trấn an, nhưng ký ức đó vẫn còn ám ảnh cậu ta. "Cái cảm giác đó... như một thế giới đang sụp đổ từ bên trong. Không phải do Ma Quân gây ra... vậy thì là gì?" Cậu ta cố gắng nhớ lại, những mảnh vụn ký ức lướt qua tâm trí như những bóng ma, những cảnh tượng mơ hồ về sự hỗn loạn nguyên thủy, về một sự kiện chấn động đã làm thay đổi bản chất của Linh Châu. Cảm giác bất lực, cô độc, và sự tan rã từ bên trong là những gì cậu ta cảm nhận được rõ ràng nhất.

Lục Trường Sinh nhìn sâu vào mắt Tiêu Hạo, như muốn chia sẻ gánh nặng của sự thật. "Đó là câu hỏi mà chúng ta phải tìm ra lời giải đáp. Bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu không chỉ là vật vô tri, nó có ý chí, có linh hồn. Khi ta kết nối với nó, ta cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc, một nỗi đau đã tồn tại từ rất lâu trước khi tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh xuất hiện. Ma Quân chỉ là giọt nước làm tràn ly, là kẻ đã lợi dụng và khuếch đại sự suy yếu đó lên đến đỉnh điểm." Hắn dùng Tàn Pháp Cổ Đạo, không chỉ để giải thích bằng lời, mà còn để liên kết các khái niệm với những hình ảnh chớp nhoáng mà Tiêu Hạo đã trải qua, giúp cậu ta hiểu rõ hơn về tính chất phức tạp của vấn đề. Tiêu Hạo nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn, và dần dần, một bức tranh kinh hoàng nhưng cũng đầy bi tráng bắt đầu hiện rõ trong tâm trí cậu ta.

Bách Lý Trần và Tiêu Hạo lắng nghe với vẻ mặt ngày càng trầm trọng. Họ đã nghĩ rằng Ma Quân Huyết Ảnh là kẻ thù duy nhất, là nguồn gốc của mọi tai ương. Nhưng giờ đây, Lục Trường Sinh đã mở ra một bức màn mới, một sự thật còn cổ xưa và phức tạp hơn gấp vạn lần. Vấn đề không chỉ là một trận chiến giữa chính và tà, mà là một cuộc chiến giành giật linh hồn của cả một thế giới, một linh hồn đã bị tổn thương từ rất lâu rồi. Sự thấu hiểu này không mang lại sự nhẹ nhõm, mà chỉ càng làm tăng thêm gánh nặng và trách nhiệm.

***

Không khí trong Cổ Thần Di Tích trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió hú xa xăm vang vọng qua những khối đá đổ nát và tiếng thở đều của ba người. Ánh sáng yếu ớt từ các viên đá phát quang vẫn không đủ để xua tan màn đêm sâu thẳm, mà chỉ càng làm nổi bật lên vẻ hoang tàn, u tịch của nơi này. Mùi đá cũ, rêu phong, và đất ẩm quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác cổ kính, nặng nề, như thể thời gian đã ngưng đọng từ ngàn vạn năm.

Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy, dáng người không cao lớn nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường không gì lay chuyển nổi. Hắn bước đến một bức phù điêu lớn trên vách đá, được chạm khắc những hoa văn phức tạp và cổ xưa đến mức không thể nhận dạng. Những đường nét ấy không giống bất kỳ văn tự hay biểu tượng nào mà người đời nay biết đến, chúng mang một vẻ đẹp nguyên thủy, bí ẩn, như chứa đựng vô vàn bí mật của vũ trụ. Hắn đặt bàn tay phải lên đó, cảm nhận sự rung động của linh khí đã ngủ vùi qua bao nhiêu thời đại, một thứ năng lượng trầm mặc nhưng hùng vĩ, vẫn còn tiềm tàng trong từng thớ đá.

Tiêu Hạo và Bách Lý Trần theo sát phía sau, ánh mắt hướng về Lục Trường Sinh với sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng đầy lo lắng. Họ biết rằng, mỗi bước đi của Lục Trường Sinh giờ đây đều mang ý nghĩa sống còn đối với Cửu Thiên Linh Giới.

"Vậy là, chúng ta không chỉ phải chống lại Ma Quân, mà còn phải chữa lành một vết thương cổ xưa?" Bách Lý Trần hỏi, giọng nói trầm tĩnh, nhưng trong đó ẩn chứa một sự bất lực hiếm thấy. "Nhưng thời gian không còn nhiều. Bên ngoài, Liên Minh đang thất thế, tà khí ngày càng lan rộng. Ta cảm nhận được sự suy yếu của linh mạch, sự hoảng loạn của chúng sinh. Chúng ta có thể tìm thấy điều đó kịp thời sao?" Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong mắt là nỗi lo lắng cho vận mệnh của thế giới, và cả cho chính con đường mà họ đã chọn. Trọng trách lớn lao đè nặng lên vai hắn, khiến hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước sự phức tạp của vấn đề.

Tiêu Hạo nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mặc dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng sau khi được Lục Trường Sinh trấn an, cảm quan của cậu ta đã dần hồi phục, thậm chí còn nhạy bén hơn trước, như thể việc tiếp xúc với ký ức nguyên thủy của Linh Châu đã thức tỉnh một khả năng tiềm ẩn nào đó. "Ta cảm thấy... một dòng năng lượng mờ nhạt từ bên ngoài, như một tiếng kêu cứu." Cậu ta nói, giọng nói khẽ run lên. "Tình hình đang trở nên tồi tệ hơn rồi. Huyết ảnh tà khí đang thôn phệ từng chút một... Chúng ta không còn nhiều thời gian." Cậu ta cảm nhận được sự tuyệt vọng của thế giới bên ngoài, sự lan rộng của tà khí như một vết thương đang ăn mòn mọi thứ.

Lục Trường Sinh không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào bức phù điêu cổ xưa, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian, nhìn thấy những bí mật đã bị chôn vùi. Khuôn mặt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng trong đôi mắt thâm thúy ấy, một ngọn lửa kiên định bùng cháy. "Đạo tâm kiên cố không chỉ là vững vàng, mà còn là biết lựa chọn con đường khó nhất." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. "Nếu chúng ta chỉ mãi đối phó với cái ngọn, thì gốc rễ vẫn còn đó. Để 'dẫn dắt' Cửu Thiên Linh Châu trở về bản nguyên thuần túy, chúng ta phải tìm ra nguyên nhân gốc rễ của sự suy yếu đầu tiên đó. Chỉ khi hiểu được vết thương cũ, chúng ta mới có thể chữa lành nó hoàn toàn."

Hắn dừng lại, rồi nói thêm, mỗi lời đều như một lời thề son sắt, một minh chứng cho con đường tu hành khác biệt của mình. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn."

Lục Trường Sinh tập trung toàn bộ linh lực Tàn Pháp Cổ Đạo vào bức phù điêu. Thái Sơ Linh Nguyên trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, như một dòng sông cổ xưa đang chảy vào một biển cả vạn năm. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, không chói lóa nhưng lại vô cùng tinh khiết, từ lòng bàn tay hắn tỏa ra, hòa vào những đường nét cổ xưa trên phù điêu. Ánh sáng ấy không phá hủy, không thanh tẩy, mà là 'thức tỉnh', là 'kết nối'. Những hoa văn trên phù điêu cổ xưa, dường như đã ngủ yên hàng triệu năm, bắt đầu rung động nhẹ, rồi dần dần, chúng như sống dậy, những đường nét trở nên sắc sảo hơn, những ký hiệu cổ xưa tựa như đang tự phát ra một thứ âm thanh không lời.

Một âm thanh trầm đục vang lên, không phải tiếng nổ lớn, mà là tiếng đá thịt dịch chuyển nặng nề, như thể một cỗ máy khổng lồ đã bị lãng quên từ thời hồng hoang đang khởi động lại. Bức phù điêu khổng lồ, tưởng chừng như là một phần không thể tách rời của vách đá, từ từ dịch chuyển vào trong, để lộ ra một lối đi sâu hun hút, tối đen như vực thẳm. Không một chút ánh sáng nào có thể lọt vào bên trong, chỉ có một luồng gió lạnh buốt thổi ra, mang theo mùi đất ẩm và một thứ khí tức cổ xưa, xa lạ, nhưng lại vô cùng tinh khiết, khác hẳn với tà khí bên ngoài.

Bách Lý Trần và Tiêu Hạo đều nín thở, nhìn vào lối đi bí mật. Họ biết rằng, phía trước là một vực sâu không đáy, ẩn chứa những bí mật kinh thiên động địa, nhưng cũng là hy vọng cuối cùng để cứu lấy Cửu Thiên Linh Giới. Nguồn gốc thực sự của tà khí và sự suy yếu của Cửu Thiên Linh Châu có thể không phải do Ma Quân Huyết Ảnh khởi xướng, mà có từ một sự kiện cổ xưa hơn trong Vạn Cổ Khai Thiên. Lục Trường Sinh và nhóm sẽ phải đối mặt với những bí mật và nguy hiểm còn lớn hơn khi dấn thân sâu hơn vào Cổ Thần Di Tích. Tiêu Hạo, do đã chạm vào ký ức của Linh Châu, có thể sẽ có vai trò đặc biệt trong việc cảm nhận hoặc kết nối với những năng lượng cổ xưa trong hành trình sắp tới. Sự 'dẫn dắt' Linh Châu của Lục Trường Sinh sẽ là một con đường hoàn toàn khác biệt và thử thách hơn nhiều so với việc chỉ thanh tẩy thông thường.

Lục Trường Sinh nhìn vào bóng tối sâu thẳm của lối đi, trong mắt hắn không có chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và khát khao thấu hiểu. Hắn biết rằng, hành trình này còn dài, còn hiểm nguy vạn phần, nhưng hắn đã chọn, và hắn sẽ đi đến cùng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free