Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 790: Bản Nguyên Linh Châu: Tiếng Vọng Từ Cực Hỗn

Lục Trường Sinh lao qua khoảng không gian cuối cùng, chạm đến bề mặt của Cửu Thiên Linh Châu tà hóa. Ngay lập tức, một luồng xung kích kinh hồn ập tới, không phải là một lực vật chất đơn thuần, mà là một cảm giác hỗn loạn cuồng bạo, lạnh lẽo thấu xương, trực tiếp chấn động đến linh hồn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của linh lực và tà khí, một sự đau đớn thấu tận tâm can, như hàng vạn sinh linh cùng lúc rên xiết trong một vũng lầy vô vọng. Nó cố gắng nuốt chửng ý thức hắn, kéo hắn vào vực sâu của sự điên loạn. Bề mặt của Linh Châu không còn nhẵn mịn mà gồ ghề, lạnh buốt, như một khối thịt khổng lồ đang mục rữa, được bao phủ bởi lớp tà khí đen kịt và những phù văn ma đạo cổ xưa uốn lượn như những con rắn độc, không ngừng co giật.

Đôi tay Lục Trường Sinh run rẩy khẽ đặt lên khối cầu khổng lồ ấy, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định như bàn thạch. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn tự động vận chuyển mạnh mẽ, không ngừng nghỉ, biến đổi thành một vòng xoáy ánh sáng thuần khiết bao quanh hắn, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với biển tà khí đang vây hãm. Ánh sáng này không chỉ xua tan bóng tối xung quanh mà còn mang theo một mùi hương thanh khiết, như sương sớm ban mai nơi đỉnh núi, cố gắng thanh lọc không khí đậm mùi máu tanh, tử khí và lưu huỳnh đang bao trùm Huyết Ảnh Cung. Tiếng gió hú ghê rợn vẫn rít lên không ngừng, hòa lẫn với tiếng kêu than yếu ớt của vô số vong hồn bị giam cầm trong Linh Châu, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.

"Tiếng kêu cứu này... không chỉ là linh khí bị tà hóa, mà là sự thống khổ của vạn vật... Một sinh mệnh đang bị giằng xé," Lục Trường Sinh khẽ lẩm bẩm trong tâm trí, cảm nhận từng luồng sóng đau đớn truyền từ Linh Châu vào linh hồn mình. Hắn không hề né tránh, mà mở rộng đạo tâm, đón nhận tất cả. Đây không chỉ là một thiên địa chí bảo đang bị lợi dụng, mà là một thực thể sống, một trái tim đang đập loạn nhịp, vừa ghê rợn vừa đáng thương, bị giam cầm trong xiềng xích tà niệm. Sự cô đơn tột cùng của nó, như một vị thần bị phản bội và giam cầm, dội thẳng vào tâm thức hắn.

Cách đó không xa, Tiêu Hạo, với toàn thân đầy những vết thương sâu hoắm, máu tươi nhuộm đỏ y phục, vẫn cắn chặt răng cố gắng đứng vững. Hắn ta hít thở nặng nhọc, mỗi hơi thở đều kéo theo một cơn đau xé ruột. Nhưng đôi mắt láu lỉnh, giờ đã hằn lên những tia máu và sự mệt mỏi cùng cực, vẫn không rời khỏi Lục Trường Sinh. Hắn biết, khoảnh khắc này là mấu chốt. Hắn ta lật tay, ném ra những lá bùa cuối cùng còn sót lại, những lá bùa phát ra ánh sáng vàng nhạt yếu ớt nhưng kiên cường, tạo thành một lá chắn mỏng manh bao phủ lấy Lục Trường Sinh. Lá chắn này không thể ngăn cản hoàn toàn, nhưng có thể làm chậm lại những đòn tấn công điên cuồng từ Ma Quân Huyết Ảnh, mua thêm cho Lục Trường Sinh một khoảnh khắc quý giá.

Bên cạnh Tiêu Hạo, Bách Lý Trần đã nằm gục xuống, thanh kiếm cổ vẫn nằm chặt trong tay hắn. Máu từ vết thương trên ngực hắn thấm đẫm nền đất đá lạnh lẽo, nhưng kiếm ý của hắn vẫn không hề suy giảm. Mặc dù cơ thể đã kiệt quệ, ý thức đã lờ mờ, nhưng sâu thẳm trong linh hồn hắn, một luồng kiếm khí thuần túy vẫn bùng cháy, tạo thành một bức tường vô hình, sắc bén như lưỡi dao, cản trở những luồng tà khí cuồn cuộn vây quanh Lục Trường Sinh. Kiếm ý ấy như một lời thề không lời, một sự bảo vệ cuối cùng dành cho người bạn, cho cái đạo mà họ cùng theo đuổi. Tiếng pháp khí tà ác va chạm vào kiếm ý vô hình, tạo ra những âm thanh chói tai, tựa như những lời than vãn của cái ác khi đối mặt với sự thanh khiết.

Ma Quân Huyết Ảnh, với dáng người cao lớn vạm vỡ, nay lại càng thêm vẻ điên cuồng, ánh mắt đỏ ngầu như máu, nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh. Khuôn mặt gầy gò, xương xẩu của hắn, đầy những vết sẹo kỳ dị, giờ đây vặn vẹo trong sự phẫn nộ tột độ. Hắn hiểu rằng, một khi Lục Trường Sinh thành công, mọi thứ hắn đã dày công xây dựng, mọi kế hoạch tà ác của hắn sẽ sụp đổ như lâu đài cát. Hắn gầm lên một tiếng khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp tột độ: "Ngươi dám chạm vào nó! Ngươi sẽ bị nghiền nát, Lục Trường Sinh! Huyết Ma Đao, Tà Diệt Chúng Sinh!"

Huyết Ma Đao trong tay Ma Quân Huyết Ảnh, một pháp khí ma đạo có hình thù quái dị, lưỡi đao cong vút như trăng lưỡi liềm được làm từ xương khô và máu tươi, bỗng phát ra ánh sáng đỏ rực, tựa như hàng vạn linh hồn oan khuất đang gào thét. Hắn vung đao, chém ra những luồng năng lượng tà ác đỏ rực, mang theo mùi máu tanh nồng và tử khí đặc quánh, như những con rồng lửa hung hãn lao về phía Lục Trường Sinh, xuyên qua lá chắn yếu ớt của Tiêu Hạo và kiếm ý mỏng manh của Bách Lý Trần. Mỗi đòn chém đều ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, đủ để nghiền nát một ngọn núi, nhưng mục tiêu của hắn chỉ có một: cắt đứt sợi dây liên kết giữa Lục Trường Sinh và Cửu Thiên Linh Châu, hoặc tốt hơn, giết chết hắn ngay tại chỗ. Tiếng pháp khí xé gió rít lên chói tai, cùng với tiếng gầm thét của Ma Quân, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn, đầy rẫy sự tuyệt vọng và giận dữ.

Ngay khi những luồng tà khí đỏ máu của Huyết Ma Đao sắp chạm tới, vòng xoáy ánh sáng thuần khiết quanh Lục Trường Sinh bỗng bùng lên dữ dội hơn nữa. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là một công pháp, nó là một triết lý, một con đường. Nó không trực tiếp đối kháng với tà khí bằng sức mạnh, mà bằng sự tịnh hóa, bằng cách chuyển hóa và hấp thu. Mỗi luồng tà khí chạm vào vòng xoáy đều bị làm chậm lại, bị suy yếu, và cuối cùng tan biến như những làn khói mỏng manh. Nó không hoàn toàn vô hiệu hóa đòn tấn công của Ma Quân, nhưng nó đủ để bảo vệ Lục Trường Sinh khỏi những tổn thương chí mạng, cho hắn thời gian để tiếp tục công việc của mình. Lục Trường Sinh nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ cơn bão hủy diệt bên ngoài, tập trung toàn bộ ý thức vào sự kết nối với Cửu Thiên Linh Châu.

Ý thức của Lục Trường Sinh bị kéo vào sâu bên trong Linh Châu, một cảm giác kỳ lạ nhưng quen thuộc. Hắn thấy mình đứng giữa một không gian u tối, không có giới hạn, không có phương hướng. Tà khí cuồn cuộn như những con sóng dữ dội của một biển cả vô tận, vỗ vào ý thức hắn không ngừng, cố gắng nhấn chìm hắn vào sự hỗn loạn. Không khí ở đây đặc quánh mùi tanh của oán niệm, mùi ẩm mốc của sự mục ruỗng và những tiếng kêu thét của vong hồn vang vọng khắp nơi, như hàng vạn người cùng lúc đang phải chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp.

Vô số hình ảnh đau khổ, ghê rợn ập đến như thủy triều. Hắn thấy những linh mạch bị phá hủy, những dòng suối linh khí trong veo giờ hóa thành bùn đen hôi thối. Hắn thấy những khu rừng cổ thụ ngàn năm tuổi giờ chỉ còn trơ trọi những thân cây khô héo, mục rữa, bị tà khí ăn mòn đến tận cốt lõi. Những sinh linh bé nhỏ, vô tội, từ những con thú hoang dã đến những phàm nhân vô tri, đều bị tà hóa, biến thành những quái vật méo mó, điên loạn, gào thét trong vô vọng, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự thù hận và tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng của chúng sinh bị tà hóa, sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn và bản chất bị bóp méo, tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian.

Bản nguyên Linh Châu, trung tâm của thế giới này, giờ đây hiện ra trước mắt Lục Trường Sinh như một sinh mệnh đang bị tra tấn. Nó không còn là một vật thể vô tri, mà là một trái tim khổng lồ, đang đập loạn nhịp, đầy những vết nứt và rỉ máu tà khí. Nó vật vã trong xiềng xích tà niệm, cố gắng giãy giụa nhưng vô vọng, như một vị thần bị phản bội và giam cầm trong chính ngôi đền của mình. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự cô đơn tột cùng của nó, một nỗi đau không thể thốt nên lời, kéo dài qua hàng thiên niên kỷ. Nó không muốn thế này, nó đang kêu gọi, một tiếng vọng yếu ớt nhưng đầy khát khao, xuyên qua từng lớp tà niệm dày đặc.

"Ngươi không muốn thế này... Ngươi đang kêu gọi... một sự giải thoát," Lục Trường Sinh thì thầm trong nội tâm, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc. Hắn không hề kinh hãi hay chán ghét những cảnh tượng ghê rợn này. Đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, cho phép hắn nhìn xuyên qua lớp vỏ tà ác, chạm đến tận cùng bản nguyên đau khổ đang bị giam cầm. Hắn hiểu rằng, sự tà hóa này không phải là bản chất của Linh Châu, mà là một căn bệnh, một sự cưỡng bức từ bên ngoài.

Đáp lại lời hắn, một tiếng vọng yếu ớt nhưng đầy bi thương vang lên, như hàng vạn sinh linh đang cùng lúc rên rỉ, thều thào: "Giải thoát... hủy diệt... đau khổ... cứu..." Tiếng vọng ấy không rõ ràng, như một dòng chảy của cảm xúc hỗn loạn, nhưng Lục Trường Sinh có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó. Nó là sự cầu xin cho một lối thoát, dù cho đó là sự hủy diệt hoàn toàn, miễn sao thoát khỏi nỗi đau và sự giam cầm vô tận này.

Lục Trường Sinh dùng đạo tâm của mình làm ngọn hải đăng, chiếu sáng con đường xuyên qua biển tà niệm. Mỗi bước chân của hắn trong không gian nội tâm này đều là một cuộc chiến. Những hình ảnh ghê rợn cố gắng làm lung lay ý chí hắn, những tiếng kêu thét của vong hồn cố gắng kéo hắn vào vòng xoáy điên loạn. Nhưng hắn không chống cự bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và kiên định. Hắn không cố gắng tiêu diệt tà khí, mà là cảm hóa nó, tịnh hóa nó. Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là công pháp tu luyện, mà còn là con đường để hắn kết nối với vạn vật, để hắn lắng nghe và chữa lành.

Hắn mở rộng ý thức, để nó hòa nhập vào dòng chảy hỗn loạn của Linh Châu. Hắn cảm nhận được sự giằng xé giữa linh khí bản nguyên tinh thuần và tà khí cuồng bạo đang cố gắng đồng hóa nó. Đó là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, kéo dài hàng trăm năm, khiến Linh Châu kiệt quệ và đau đớn. Lục Trường Sinh không chỉ là một người thanh tẩy, hắn là một người lắng nghe, một người chữa lành. Hắn biết, để cứu vãn Linh Châu, hắn phải chạm đến tận cùng nỗi đau của nó, phải đồng cảm với sự giằng xé của nó, và sau đó, dùng Tàn Pháp Cổ Đạo để dẫn dắt nó trở về với bản nguyên. Đó là một con đường gian nan, đòi hỏi không chỉ tu vi mà còn là một đạo tâm kiên cố, một ý chí bất diệt. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," hắn thầm nghĩ, giờ đây, hắn đang cố gắng giải mã "tâm" của một thế giới.

Cùng lúc đó, bên ngoài Cửu Thiên Linh Châu, tại Huyết Ảnh Cung, Ma Quân Huyết ��nh không ngừng tung ra những đòn tấn công hủy diệt. Huyết Ma Đao trong tay hắn không ngừng vung lên, tạo ra những cơn lốc xoáy tà khí đen tối, những tia sét đỏ máu và những tiếng gầm thét ghê rợn, xé toạc không gian. Trên bầu trời, mây đen cuồn cuộn, không ngừng giáng xuống những cơn mưa máu đỏ tươi, hòa lẫn với tiếng sấm sét dữ dội, khiến khung cảnh càng thêm phần u ám và bi tráng. Mùi máu tanh và tử khí nồng nặc bao trùm mọi thứ, như một lời tiên tri về sự diệt vong.

Hắn hiểu rằng, thời gian đang cạn kiệt. Mỗi khoảnh khắc Lục Trường Sinh tiếp xúc với Linh Châu đều là một mối đe dọa lớn hơn đối với kế hoạch của hắn. "Ngươi nghĩ ngươi có thể thay đổi được gì? Tất cả sẽ chìm trong Huyết Hải của ta! Không ai có thể cứu vãn!" Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên, giọng nói khàn khàn, đầy vẻ điên cuồng và tuyệt vọng. Hắn dồn toàn bộ ma khí vào Huyết Ma Đao, khiến lưỡi đao phát ra ánh sáng đỏ chói mắt, biến thành một bóng ma huyết sắc khổng lồ, hung tợn. Bóng ma này vươn những vuốt sắc nhọn, lao thẳng về phía vòng xoáy ánh sáng thuần khiết đang bao phủ Lục Trường Sinh, ý đồ cắt đứt hoàn toàn kết nối giữa hắn và Linh Châu, đồng thời nghiền nát ý thức hắn thành tro bụi.

Tiêu Hạo, với hơi thở dứt quãng, đôi mắt mờ đi vì kiệt sức và mất máu, vẫn không lùi bước. Hắn biết mình không thể chống đỡ được đòn tấn công kinh thiên động địa này. Cơ thể hắn đã gần như cạn kiệt linh lực, nhưng ý chí vẫn kiên cường. "Không thể để hắn thành công!" Tiêu Hạo gầm lên, dùng toàn bộ sức lực cuối cùng, tung ra một đạo phù chú phòng ngự cuối cùng, tạo thành một lá chắn hình tròn màu vàng óng, mỏng manh như cánh ve, nhưng ẩn chứa sự kiên cường của một đạo tâm không chịu khuất phục. Lá chắn này chỉ có thể làm chậm lại một phần nhỏ sức mạnh của đòn tấn công, nhưng Tiêu Hạo biết, chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ, cũng đủ để Lục Trường Sinh có thêm cơ hội.

Bách Lý Trần, dù đã ngất lịm, nhưng kiếm ý của hắn vẫn như một bức tường vô hình, sắc bén và bất khuất. Luồng kiếm khí thuần túy từ thanh kiếm cổ trong tay hắn bỗng bùng lên, xuyên qua làn mưa máu và tà khí, tạo thành một vầng sáng bạc yếu ớt nhưng đầy uy lực. Vầng sáng ấy không trực tiếp đối kháng với bóng ma huyết sắc khổng lồ, mà như một luồng gió sắc bén, làm phân tán bớt những luồng tà khí cuồng bạo xung quanh Lục Trường Sinh, giảm bớt áp lực đè nặng lên vòng xoáy tịnh hóa. Đó là ý chí của một kiếm tu thà chết không cúi đầu, một ý chí bất diệt, bảo vệ lấy con đường của đạo hữu. Khung cảnh hỗn loạn và bi tráng này như một điệu nhạc cuối cùng của sự hy sinh, nơi những linh hồn kiên cường đang chống lại cơn bão hủy diệt.

Sự điên cuồng của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ đến từ nỗi sợ hãi thất bại, mà còn từ sự phản phệ của chính Linh Châu. Mỗi khi Lục Trường Sinh thâm nhập sâu hơn vào bản nguyên của nó, Linh Châu lại rung chuyển dữ dội, giải phóng ra những luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ đến mức ngay cả Ma Quân cũng bị ảnh hưởng. Những tiếng gầm thét của hắn không chỉ là sự tức giận, mà còn là tiếng rên rỉ đau đớn khi kế hoạch của hắn bị đảo lộn. Hắn cảm thấy mình đang mất kiểm soát, và điều đó khiến hắn càng trở nên điên loạn, sử dụng những thủ đoạn cực đoan nhất để ngăn chặn Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh, ở sâu thẳm trong nội tâm Linh Châu, không hề hay biết về cuộc chiến sinh tử đang diễn ra bên ngoài để bảo vệ hắn. Hắn hoàn toàn đắm chìm trong dòng chảy của tà niệm và nỗi đau. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn không ngừng vận chuyển, giống như một dòng suối trong vắt đang cố gắng rửa trôi đi lớp bùn đen. Hắn cảm nhận được một nỗi đau hoặc một lời nguyền cổ xưa hơn, không chỉ là do Ma Quân tà hóa, mà còn liên quan đến nguồn gốc của Cửu Thiên Linh Giới. Nó là một vết thương sâu sắc, một oán niệm cổ xưa đã bị chôn vùi qua hàng ngàn năm, giờ đây đang bùng phát trở lại.

Quá trình thanh tẩy sẽ không chỉ là loại bỏ tà khí mà còn là chữa lành vết thương sâu sắc này, giải thoát oán niệm đã bị giam cầm. Hắn biết, hắn không thể vội vàng. Mỗi động thái đều phải cẩn trọng, mỗi bước đi đều phải thấu hiểu. Giống như một lương y đang cố gắng cứu chữa một bệnh nhân đã nằm liệt giường quá lâu, hắn phải tìm ra gốc rễ của bệnh tật, thay vì chỉ chữa trị triệu chứng. Đó là con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự chậm rãi, vững chắc, con đường của sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh tự nhủ, trong sâu thẳm tâm hồn. Hắn không thể để nỗi đau của Linh Châu làm lung lay đạo tâm của mình, cũng không thể để sự giận dữ của Ma Quân Huyết Ảnh ảnh hưởng đến sự tập trung của hắn. Hắn là một phàm nhân với linh căn tạp, không có thiên phú nghịch thiên, nhưng hắn có một đạo tâm kiên cố, một ý chí sắt đá, đủ sức đứng vững giữa đại thế mà không bị cuốn trôi. Hắn đã đi đến đây, và hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ tà khí, áp lực nặng nề đè nén từ nỗi đau của Linh Châu, cảm giác bị giằng xé giữa thiện và ác, tất cả đều không thể lay chuyển được hắn. Trái lại, chúng càng làm cho đạo tâm của hắn trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cố hơn. Trong tâm trí hắn, ánh sáng thuần khiết của Tàn Pháp Cổ Đạo không ngừng lan tỏa, như một ngọn lửa nhỏ trong đêm đen, dần dần xua tan bóng tối và soi sáng con đường phía trước. Hắn đã chạm tới trung tâm của cơn bão, và thử thách thật sự, giờ mới bắt đầu.

Tuy nhiên, Ma Quân Huyết Ảnh vẫn chưa từ bỏ. Hắn cảm nhận được sự thay đổi, một luồng khí tức thanh khiết đang dần lan tỏa từ Linh Châu, tuy yếu ớt nhưng đầy tiềm năng. Hắn biết, nếu không ngăn chặn Lục Trường Sinh ngay bây giờ, mọi thứ sẽ sụp đổ. Hắn gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự điên loạn và tuyệt vọng, dồn toàn bộ sinh mệnh và ma lực vào Huyết Ma Đao, chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, mang theo sức mạnh hủy diệt của cả một thế giới bị tà hóa. Trận chiến vẫn chưa kết thúc, thậm chí còn đang leo thang đến mức cực đoan nhất, nhưng Lục Trường Sinh đã ở đúng vị trí của mình, sẵn sàng đón nhận tất cả.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free