Cửu thiên linh giới - Chương 791: Kẽ Hở Trong Cổ Oán: Đạo Tâm Thấu Hiểu Bản Nguyên
Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên một tiếng cuối cùng, một tiếng gầm của sự điên loạn và tuyệt vọng, dồn toàn bộ sinh mệnh và ma lực vào Huyết Ma Đao, chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng, mang theo sức mạnh hủy diệt của cả một một thế giới bị tà hóa. Trận chiến vẫn chưa kết thúc, thậm chí còn đang leo thang đến mức cực đoan nhất, nhưng Lục Trường Sinh đã ở đúng vị trí của mình, sẵn sàng đón nhận tất cả.
Huyết Ma Đao xé tan không khí, mang theo khí tức tử vong và sự phẫn nộ vô hạn của Ma Quân Huyết Ảnh, lao thẳng đến vị trí Lục Trường Sinh đang ngự trị. Không gian xung quanh hắn dường như bị đòn này vặn vẹo, méo mó, những tia sét màu máu giăng kín bầu trời u ám của Huyết Ảnh Cung. Từng giọt mưa máu rơi xuống như những lưỡi dao tẩm độc, cắm sâu vào nền đá đen sẫm, tạo thành những vết lõm ghê rợn. Tiếng gió rít gào thảm thiết, hòa cùng tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng từ xa, cùng những tiếng kêu than yếu ớt vọng lại từ những ngục tù sâu thẳm, tạo nên một bản hợp xướng của sự hủy diệt. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh hắc ám cùng tử khí quỷ dị hòa quyện vào nhau, bám chặt vào từng thớ thịt, từng hơi thở, khiến bất cứ sinh linh nào còn sót lại cũng phải run rẩy.
Lục Trường Sinh, toàn thân chìm trong một quầng sáng mờ ảo từ Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận rõ rệt luồng sức mạnh hủy di diệt đang ập tới. Đòn tấn công của Ma Quân không chỉ nhắm vào thân thể phàm tục của hắn, mà còn muốn xé toạc linh hồn, nghiền nát đạo tâm của hắn. Hắn cảm thấy từng thớ thịt như bị xé nát, xương cốt như muốn vỡ vụn, ngũ tạng lục phủ như bị bàn tay vô hình bóp nghẹt. Áp lực khổng lồ từ tà khí cuồng bạo không ngừng xâm lấn, như những xúc tu vô hình cố gắng xuyên qua lớp phòng ngự mỏng manh của Tàn Pháp Cổ Đạo, muốn nuốt chửng hắn vào bóng tối vô tận. Đau đớn thể xác là một điều, nhưng đau đớn tinh thần còn mãnh liệt hơn gấp bội. Trong khoảnh khắc ấy, hắn như nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Ma Quân Huyết Ảnh, xuyên thấu qua lớp phòng ngự của tâm trí: “Ngươi tưởng có thể cứu vãn ư? Mơ tưởng! Toàn bộ đều sẽ bị hủy diệt!”
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn không thể. Cũng không cần. Toàn bộ ý thức của hắn đã dồn vào việc duy trì kết nối với Cửu Thiên Linh Châu, và giữ vững đạo tâm của mình. Đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú, gầy gò nhưng đầy vẻ kiên nghị, không hề biểu lộ dù chỉ một chút dao động. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, không phải để đối kháng trực tiếp với sức mạnh hủy diệt của Ma Quân, mà để bảo vệ sự thanh tịnh của tâm hồn, của ý thức. Nó như một con đê vững chắc, ngăn chặn dòng lũ tà khí cuồng bạo không cho nó xâm nhập vào sâu hơn. Quầng sáng yếu ớt bao bọc lấy hắn, tuy không rực rỡ như những thần thông uy mãnh khác, nhưng lại ẩn chứa một sức sống bền bỉ, một sự kiên định không gì lay chuyển được.
Hắn nhớ đến Tiêu Hạo, nhớ đến nụ cười tinh nghịch và những pháp khí đủ loại mà hắn luôn cất giữ. Hắn nhớ đến Bách Lý Trần, nhớ đến kiếm ý sắc bén và khí chất ngạo nghễ của một kiếm tu thuần túy. Hắn cảm nhận được luồng kiếm khí thuần túy yếu ớt còn sót lại từ thanh kiếm cổ của Bách Lý Trần, vẫn đang cố gắng phân tán bớt tà khí xung quanh hắn, dù chủ nhân của nó đã bất tỉnh nhân sự, nằm im lìm trong vũng máu. Đó là sự hy sinh, là tình bằng hữu, là lời hứa không thành văn mà họ đã trao cho nhau. Chúng không chỉ là gánh nặng, mà là ngọn lửa thắp sáng ý chí của Lục Trường Sinh, biến đau thương thành sức mạnh, biến bi tráng thành quyết tâm.
"Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm." Lục Trường Sinh tự nhủ, câu nói ấy không phải là một khẩu quyết, mà là một niềm tin, một con đường mà hắn đã chọn từ rất lâu. Hắn không cần sức mạnh để áp chế, không cần thần thông để hủy diệt. Hắn cần sự thấu hiểu. Giữa cơn bão tà khí và sự hủy diệt, hắn đã học được cách lắng nghe, không chỉ nghe tiếng gào thét của Ma Quân, mà còn nghe tiếng rên rỉ, tiếng kêu cứu thảm thiết từ sâu thẳm bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu. Hắn không thể để sự hy sinh của Tiêu Hạo và Bách Lý Trần trở nên vô nghĩa. Hắn đã đi đến đây, và hắn sẽ đi hết con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Ngay cả khi Huyết Ma Đao cuối cùng cũng chạm vào vòng phòng ngự của Tàn Pháp Cổ Đạo, tạo ra một tiếng nổ trầm đục rung chuyển cả không gian, Lục Trường Sinh vẫn không hề mở mắt. Hắn dường như đã vượt lên trên mọi đau đớn thể xác, mọi áp lực tinh thần. Hắn đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới bên trong, vào dòng chảy hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Châu, nơi mà thử thách thật sự của hắn đang chờ đợi. Bên ngoài, Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên một tiếng giận dữ khi thấy đòn tấn công của mình không thể hoàn toàn nghiền nát Lục Trường Sinh, nhưng hắn cũng không thể làm gì khác. Hắn đã dốc toàn lực. Giờ đây, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn, với một sự tuyệt vọng và lo sợ đang dần dâng lên trong đôi mắt đỏ ngầu. Hắn cảm thấy mình đang mất kiểm soát, và điều đó khiến hắn càng trở nên điên loạn, nhưng không còn sức mạnh để làm gì hơn ngoài việc trừng mắt nhìn.
***
Trong sâu thẳm tâm thức, Lục Trường Sinh bị nhấn chìm vào một biển hỗn loạn, một không gian vô định không có kiến trúc, không có âm thanh, không có mùi hương, chỉ có sự đan xen của năng lượng và ký ức. Hắn như một hạt bụi lạc vào dòng chảy thời gian, chứng kiến vô số hình ảnh chớp nhoáng, chồng chéo lên nhau. Đầu tiên là khung cảnh Cửu Thiên Linh Giới từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên, một thế giới thuần khiết, tràn đầy sức sống và linh khí nguyên thủy. Cửu Thiên Linh Châu khi ấy không phải là một pháp bảo hữu hình, mà là bản nguyên của sự sống, là trái tim của thiên địa, nơi vạn vật sinh sôi nảy nở. Hắn thấy những dòng linh khí ngũ sắc chảy tràn khắp không gian, nuôi dưỡng cỏ cây, sinh linh, và định hình nên Tam Giới, Lục Vực, Cửu Châu hùng vĩ. Đó là một vẻ đẹp tráng lệ, thuần khiết đến mức khiến tâm hồn hắn rung động.
Nhưng rồi, những hình ảnh ấy dần biến chất. Linh Châu không còn là một bản nguyên thuần khiết, mà bắt đầu bị vấy bẩn, bị nhuộm đen bởi những luồng năng lượng hỗn tạp. Lục Trường Sinh không chỉ thấy tà khí cuồng bạo của Ma Quân Huyết Ảnh, mà hắn còn chứng kiến một điều kinh hoàng hơn: một "oán niệm cổ xưa" hơn cả sự tồn tại của Ma Quân. Đó là một vết thương chí tử từ thời xa xưa, từ những cuộc chiến tranh Vạn Cổ Khai Thiên hay Thượng Cổ Thời Kỳ mà hắn chưa từng biết đến, một sự kiện bi thảm đã xé toạc bản nguyên của Linh Châu, khiến nó suy yếu từ bên trong, trở thành một mục tiêu dễ bị tha hóa. Oán niệm ấy không có hình dạng cụ thể, nhưng nó là một cảm giác đau khổ tột cùng, một sự phản bội không thể tha thứ, một sự tuyệt vọng sâu thẳm đã bị chôn vùi qua hàng ngàn vạn năm.
Lục Trường Sinh cảm nhận được sự đau khổ tột cùng của Linh Châu, không phải là sự độc ác bẩm sinh, mà là nỗi đau của một sinh linh bị lợi dụng, bị tra tấn, bị bóp méo bản chất. Linh Châu không muốn trở thành công cụ hủy diệt, nó chỉ là một nạn nhân của một vết thương không thể chữa lành. Hắn để những dòng năng lượng hỗn loạn, cả tà khí của Ma Quân và oán niệm cổ xưa, chảy qua cơ thể mình. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn không hề chống lại chúng, mà lại 'đồng cảm', 'thấu hiểu' chúng. Nó giống như một tấm gương trong suốt, phản chiếu lại mọi khía cạnh của những luồng năng lượng ấy, giúp hắn phân tích, cảm nhận từng sợi tà niệm, từng giọt oán khí. Hắn tìm kiếm sự không hoàn chỉnh, sự mâu thuẫn trong chúng.
Trong cảnh hỗn loạn của ký ức và năng lượng, Lục Trường Sinh nhận ra một điều kỳ lạ. Dù bị tà hóa và oán niệm bủa vây, nhưng bản nguyên thuần khiết của Linh Châu không hoàn toàn biến mất. Nó vẫn tồn tại, yếu ớt nhưng kiên cường, như một ngọn lửa nhỏ leo lắt giữa đêm tối. Sự tha hóa không phải là sự tận diệt hoàn toàn, mà là một sự bóp méo, một sự che phủ. Chính trong nỗi đau đó, trong sự hỗn loạn của những cảm xúc tiêu cực, hắn nhận ra sự không hoàn hảo trong sự tha hóa, một "khe hở" nơi bản chất ban đầu vẫn còn nức nở, vẫn còn khao khát được giải thoát.
"Không phải là tận diệt, mà là chữa lành..." Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm thức. "Oán niệm này không phải nguồn gốc của tà ác, mà là vết thương bị lợi dụng... Bản nguyên ngũ sắc ấy, vẫn chưa hoàn toàn chết đi." Hắn như một lương y đang cố gắng cứu chữa một bệnh nhân đã nằm liệt giường quá lâu. Hắn không thể chỉ đơn thuần loại bỏ triệu chứng, mà phải tìm ra gốc rễ của bệnh tật. Vết thương cổ xưa ấy, chính là gốc rễ. Và nơi vết thương ấy tồn tại, cũng chính là nơi ẩn chứa hy vọng.
Tàn Pháp Cổ Đạo không tăng cường tu vi nhanh chóng, nhưng nó giúp hắn ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ. Quan trọng hơn, nó cho hắn khả năng thấu triệt bản chất vạn vật, không chỉ bằng nhãn quan mà bằng cả tâm hồn. Hắn nhìn thấy nỗi tuyệt vọng của Linh Châu, cảm nhận được tiếng kêu cứu yếu ớt của nó, và hiểu được rằng, để cứu vãn nó, không thể dùng sức mạnh đối kháng, mà phải dùng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Nhưng Linh Châu không phải con người, nó là bản nguyên của thiên địa. Bản nguyên ấy, cho dù bị vấy bẩn đến đâu, vẫn khao khát được trở về với sự thuần khiết ban đầu.
Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Lần này, hắn không chỉ để nó bảo vệ mình, mà còn để nó trở thành một cầu nối, một sợi dây liên kết giữa đạo tâm thanh tịnh của hắn và bản nguyên bị tổn thương của Linh Châu. Hắn không muốn đối đầu, hắn muốn hòa nhập, muốn cảm nhận. Hắn để năng lượng của Tàn Pháp Cổ Đạo nhẹ nhàng len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian tâm thức hỗn loạn, tìm đến điểm yếu, đến "khe hở" mà hắn vừa phát hiện. Đó không phải là một điểm yếu về sức mạnh, mà là một điểm yếu về bản chất, nơi sự thuần khiết nguyên thủy vẫn còn tồn tại, như một hạt mầm đang chờ đợi được hồi sinh.
Sự tồn tại của 'oán niệm cổ xưa' trong Cửu Thiên Linh Châu không chỉ là một phát hiện, mà còn là một câu trả lời cho nhiều nghi vấn về sự biến động linh khí của thế giới. Nó gợi ý về một sự kiện bi thảm từ thời Vạn Cổ Khai Thiên hoặc Thượng Cổ Thời Kỳ, sâu xa hơn cả Ma Quân Huyết Ảnh. Có lẽ, đây chính là nguyên nhân gốc rễ cho sự hỗn loạn của Cửu Thiên Linh Giới, và Ma Quân chỉ là kẻ đã lợi dụng vết thương cũ để khuấy đảo thêm mà thôi. Việc Lục Trường Sinh phát hiện 'khe hở' này cho thấy phương pháp thanh tẩy sẽ không đơn thuần là đối kháng mà là 'chuyển hóa' hoặc 'chữa lành', một cách tiếp cận mang tính triết lý sâu sắc hơn, phù hợp với con đường mà hắn đã chọn. Đó là con đường của sự chậm rãi, vững chắc, con đường của sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn.
***
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối của tâm thức, sau khi lĩnh ngộ sâu sắc về bản chất của Cửu Thiên Linh Châu và "khe hở" trong sự tà hóa của nó, Lục Trường Sinh chợt mở bừng đôi mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ luôn trầm tư và điềm tĩnh, giờ đây trở nên sâu thẳm như vũ trụ nhưng lại sáng rực một tia sáng của sự thấu hiểu, một sự kiên định không gì lay chuyển được. Ánh mắt ấy không còn vẻ đau đớn hay áp lực, mà thay vào đó là sự bình thản đến lạ thường, như thể hắn vừa tìm thấy con đường duy nhất giữa một mê cung tuyệt vọng.
Bên ngoài, Huyết Ảnh Cung vẫn chìm trong cảnh tượng hỗn loạn và hủy diệt. Sấm sét màu máu vẫn xé toạc bầu trời u ám, những giọt mưa máu vẫn rơi lả tả, mang theo mùi tanh nồng và tử khí bao trùm. Tiếng gầm thét cuồng nộ của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn vang vọng không ngừng, hòa cùng tiếng pháp khí va chạm và những âm thanh ghê rợn khác. Thế nhưng, Lục Trường Sinh dường như đã hoàn toàn tách biệt khỏi mọi ngoại cảnh. Hắn không còn bị động chống đỡ đòn tấn công của Ma Quân, mà thay vào đó, toàn thân hắn bắt đầu tỏa ra một luồng linh khí thanh tịnh, yếu ớt nhưng đầy tiềm năng. Luồng khí tức này không mang tính đối kháng, không mang theo sự hung hãn hay uy áp của sức mạnh, mà nó thanh nhẹ, dịu dàng, như một làn gió xuân đang cố gắng xua tan lớp sương mù dày đặc.
Ngay lập tức, Ma Quân Huyết Ảnh cảm nhận được một sự thay đổi không thể giải thích được. Hắn thấy Lục Trường Sinh, dù vẫn còn tàn tạ, nhưng không còn vẻ yếu ớt và bị động như trước. Sự bình thản và tia sáng trong mắt hắn khiến Ma Quân Huyết Ảnh cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Hắn không hiểu điều gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng điều này vô cùng nguy hiểm, có thể phá vỡ toàn bộ kế hoạch của hắn. Sự điên loạn trong Ma Quân Huyết Ảnh càng lúc càng tăng. Hắn gầm lên một tiếng, một tiếng gầm đầy phẫn nộ và tuyệt vọng: "Vô ích! Ngươi không thể thay đổi được số phận của nó! Chết đi!"
Lục Trường Sinh không nói một lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay, đặt lòng bàn tay lên bề mặt của Cửu Thiên Linh Châu, nơi vẫn còn đang cuồn cuộn tà khí và oán niệm. Ánh mắt hắn kiên định, toàn lực vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Lúc này, Tàn Pháp Cổ Đạo không còn là một lá chắn phòng ngự, mà nó trở thành một dòng suối trong vắt, len lỏi vào từng ngóc ngách của Linh Châu. Hắn không cố gắng phá hủy tà khí, không cố gắng áp chế oán niệm. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ tâm lực để 'kích hoạt' cái "khe hở" mà hắn vừa phát hiện.
Luồng linh khí thanh tịnh từ Tàn Pháp Cổ Đạo, thay vì đối đầu trực tiếp, lại hòa mình vào dòng chảy hỗn loạn của Linh Châu. Nó như một tia sáng nhỏ bé, tìm đến những điểm thuần khiết còn sót lại, những hạt mầm của sự sống vẫn đang cố gắng nảy nở giữa vùng đất chết. Tàn Pháp Cổ Đạo không dùng sức mạnh, mà dùng sự thấu hiểu, dùng lòng trắc ẩn để dẫn dắt, để đánh thức. Nó nhẹ nhàng bao bọc lấy "khe hở" ấy, nuôi dưỡng nó, giúp bản nguyên thuần khiết của Linh Châu bắt đầu 'thức tỉnh' từ bên trong.
Ma Quân Huyết Ảnh nhìn thấy cảnh tượng ấy, cảm nhận được luồng khí tức thanh tịnh đang dần lan tỏa, và sự tuyệt vọng của hắn lên đến đỉnh điểm. Hắn không thể chấp nhận được việc Linh Châu, thứ mà hắn đã dày công tà hóa, thứ mà hắn xem là vũ khí hủy diệt của mình, lại có thể bị "cứu vãn" bởi một kẻ phàm nhân với con đường tu hành dị biệt này. Hắn lại gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, pha lẫn sự giận dữ, nỗi sợ hãi và sự điên cuồng. "Không thể nào! Không thể nào! Ta không cho phép!"
Hắn lại một lần nữa dồn toàn bộ ma lực còn sót lại, Huyết Ma Đao trong tay hắn bỗng nhiên phát ra một quầng sáng đen tối chói lòa, lớn hơn và dữ tợn hơn bất kỳ đòn tấn công nào trước đó. Hắn biết, đây là đòn chí mạng cuối cùng, một đòn tấn công mang theo tất cả sự hủy diệt mà hắn có thể triệu hồi, nhằm nghiền nát Lục Trường Sinh và Cửu Thiên Linh Châu cùng một lúc. Hắn muốn phá hủy tất cả, chứ không muốn để nó rơi vào tay Lục Trường Sinh, không muốn nhìn thấy kế hoạch của mình sụp đổ.
Nhưng Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, thân ảnh gầy gò nhưng kiên cường. Hắn không nhìn Ma Quân Huyết Ảnh, mà chỉ tập trung vào Cửu Thiên Linh Châu, vào luồng linh khí thanh tịnh đang dần lan tỏa. Ánh sáng từ Tàn Pháp Cổ Đạo và ánh sáng thuần khiết đang bùng lên từ bên trong Linh Châu dần hòa quyện vào nhau, tạo thành một quầng sáng ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tà ác xung quanh. Hắn biết, đòn tấn công cuối cùng của Ma Quân đang ập tới. Hắn cũng biết, hắn không thể né tránh, không thể phòng ngự bằng sức mạnh. Con đường của hắn, không phải là con đường đối kháng trực diện.
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh cảm nhận được sự hiện diện của Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, không phải bằng thị giác hay thính giác, mà bằng một sự cộng hưởng sâu thẳm trong tâm hồn. Sự hy sinh của họ, ý chí kiên cường của họ, đã hòa vào đạo tâm của hắn, trở thành một phần sức mạnh không thể thiếu. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thì thầm, không phải với ai khác, mà là với chính mình, với Linh Châu, và với cả thế giới đang gào thét xung quanh. Hắn đã chạm tới trung tâm của cơn bão. Hắn đã tìm thấy con đường. Và giờ đây, hắn phải đi hết con đường đó, không một chút do dự. Trận chiến sinh tử vẫn chưa kết thúc, nhưng một giai đoạn mới của cuộc chiến, nơi đạo và tà không chỉ đối đầu bằng sức mạnh mà còn bằng bản chất, đã thực sự bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.