Cửu thiên linh giới - Chương 795: Thanh Tẩy Khởi Nguyên: Đạo Cổ Chuyển Hóa Tà Ác
Trong tâm điện chính của Huyết Ảnh Cung, nơi ma khí cuồn cuộn như bão tố, Ma Quân Huyết Ảnh giờ đây chỉ còn là một khối năng lượng điên loạn, tràn ngập căm hờn và tuyệt vọng. Từng thớ thịt, từng mạch máu trên cơ thể hắn dường như đang nứt vỡ, phơi bày những vết rạn sâu hoắm, từ đó máu tươi đỏ sẫm hòa cùng ma khí đen kịt phun trào ra, tạo nên một cảnh tượng ghê rợn, dữ dội đến mức ngay cả những kẻ tu ma tàn độc nhất cũng phải rùng mình. Không khí xung quanh đặc quánh mùi tử khí nồng nặc và lưu huỳnh khét lẹt, mỗi hơi thở đều như hít phải độc dược. Từ những vết nứt, một luồng năng lượng đen kịt, mang theo sức mạnh hủy diệt nguyên bản, bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một lỗ đen nhỏ, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi hy vọng.
Ma Quân Huyết Ảnh ngửa mặt lên trời, gầm lên một tiếng xé tai, một tiếng gầm của sự tuyệt vọng và phẫn nộ tột cùng, vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, làm rung chuyển cả những phiến đá cổ xưa nhất. Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, từng chữ như được nặn ra từ đáy vực sâu, mang theo hàn ý thấu xương: "Ngươi đừng hòng... thanh tẩy! Tất cả sẽ cùng ta chìm vào hư vô!"
Huyết Ma Đao trong tay hắn, vốn đã được tẩm ướp vô số oán linh và ma khí, giờ đây như được tiếp thêm sinh lực, bùng lên một luồng sáng đỏ máu chói lọi, kéo theo vô số oán niệm và ma khí từ Cửu Thiên Linh Châu đang bị tà hóa, tạo thành một cơn bão hủy diệt khổng lồ, lao thẳng vào Lục Trường Sinh. Đó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là sự kết tinh của vạn năm oán hận, của hàng tỷ sinh linh bị Ma Quân Huyết Ảnh đồ sát, của những linh hồn bị giam cầm trong Huyết Ảnh Cung này. Cơn bão ma khí ấy mang theo hình ảnh của những bàn tay xương xẩu vươn ra, những khuôn mặt méo mó vì đau khổ, những tiếng gào thét vô vọng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một mũi dùi hủy diệt, nhằm xuyên thủng đạo tâm và phá nát thân thể Lục Trường Sinh. Sức mạnh bùng nổ từ Ma Quân Huyết Ảnh lúc này đã vượt qua mọi giới hạn, vượt qua mọi sự kiểm soát, trở thành một quả bom hẹn giờ khổng lồ, sẵn sàng nổ tung, kéo theo cả Huyết Ảnh Cung và bất cứ ai đứng trong tầm ảnh hưởng.
Cách đó không xa, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đang cố gắng duy trì các lá chắn phòng ngự. Khí tức hủy diệt từ đòn tấn công của Ma Quân lan tỏa quá mạnh mẽ, khiến linh lực trong cơ thể họ trở nên hỗn loạn, xương cốt run rẩy như sắp vỡ vụn. Các lá chắn linh lực quanh họ lung lay dữ dội, những vết rạn nhỏ bắt đầu xuất hiện, báo hiệu chúng có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn trịa giờ đây trắng bệch, đôi mắt láu lỉnh thường ngày tràn ngập vẻ lo lắng, không kìm được mà kêu lên: "Trường Sinh huynh cẩn thận! Hắn điên rồi!" Giọng hắn run rẩy, mang theo một nỗi sợ hãi thực sự khi cảm nhận được sự tàn độc và tuyệt vọng trong đòn đánh cuối cùng của Ma Quân. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cuộc chiến sinh tử, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ nào tự hủy hoại bản thân đến mức này chỉ để kéo đối thủ xuống địa ngục.
Bách Lý Trần, dù vẻ mặt vẫn giữ được sự trầm tĩnh thường lệ, nhưng đôi mắt lạnh lùng của hắn cũng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Kiếm Ý quanh người hắn dâng trào mạnh mẽ, cố gắng chống đỡ lại luồng áp lực hủy diệt. Hắn siết chặt thanh kiếm cổ trong tay, thầm thì, giọng trầm trọng, mang theo chút suy tư: "Đạo tâm của hắn đã vỡ nát... Ma Quân Huyết Ảnh đã từ bỏ tất cả..." Hắn hiểu rằng, một khi đạo tâm đã vỡ nát, một tu sĩ sẽ trở nên điên cuồng và đáng sợ hơn bao giờ hết, không còn bị bất kỳ xiềng xích nào ràng buộc, chỉ còn lại bản năng hủy diệt. Hắn đã chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử, nhưng Ma Quân Huyết Ảnh đã vượt quá mọi dự đoán, hoàn toàn từ bỏ lý trí, chỉ còn là một cỗ máy hủy diệt. Kiếm trong tay hắn rung lên khe khẽ, như muốn đáp lại sự biến đổi kỳ lạ này, nhưng rồi lại trở nên tĩnh lặng, như đang chờ đợi một điều gì đó còn lớn lao hơn.
Mùi tanh nồng của máu và ma khí trở nên đặc quánh hơn bao giờ hết. Những tia sét ma quái màu đen và đỏ liên tục giáng xuống từ bầu trời u ám của Huyết Ảnh Cung, làm nổi bật lên hình ảnh Ma Quân Huyết Ảnh đang tự thiêu đốt bản thân, biến thành một ngọn lửa của sự căm hờn. Trong khoảnh khắc ấy, không còn là một cá thể hoàn chỉnh nữa, mà như một khối năng lượng ma đạo đang tự hủy diệt, một quả bom hẹn giờ khổng lồ, sẵn sàng nổ tung, kéo theo tất cả xuống địa ngục. Lục Trường Sinh, con đường của sự thấu hiểu và chữa lành, đang đứng trước thử thách cuối cùng, một thử thách sinh tử mà không ai có thể lường trước được hậu quả.
Đối mặt với cơn bão hủy diệt đang ập đến như sóng thần, Lục Trường Sinh không hề nhúc nhích. Dáng người hắn vẫn thanh mảnh, hơi gầy, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa của hắn vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, đôi mắt đen láy nhắm nghiền, như một mặt hồ thu không gợn sóng dù giữa cơn phong ba bão táp. Không có bất kỳ dấu hiệu sợ hãi hay chần chừ nào. Toàn thân hắn, từ trong ra ngoài, tỏa ra một vầng hào quang thanh tịnh dịu nhẹ, như ánh trăng rằm chiếu rọi giữa màn đêm u tối, đối lập hoàn toàn với ma khí đen kịt và đỏ máu đang cuồn cuộn xung quanh. Làn da ngăm đen của hắn dường như cũng được bao phủ bởi một lớp sáng mờ ảo, khiến hắn trông càng thêm siêu thoát. Bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, cũng khẽ phấp phới trong luồng năng lượng hỗn loạn, nhưng lại không hề bị nhuốm bẩn bởi ma khí.
Trong sâu thẳm nội tâm, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực hạn, từng mạch lạc trong cơ thể Lục Trường Sinh như một dòng sông linh khí chảy cuồn cuộn, nhưng lại vô cùng tĩnh lặng. Hắn không chống cự, không đối kháng trực diện với sức mạnh hủy diệt của Ma Quân Huyết Ảnh. Thay vào đó, hắn mở rộng đạo tâm của mình, một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, dung nạp toàn bộ ma khí và oán niệm đang lao tới. Mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh khét lẹt và cả mùi thảo dược tà ác từ Huyết Ảnh Cung như bị hấp thụ vào trong bản nguyên của hắn, nhưng chúng không hủy diệt hắn. Chúng được 'dẫn dắt' qua luân chuyển của Tàn Pháp Cổ Đạo, như một dòng nước đục được đưa vào một hồ nước trong, từ từ bị thanh lọc và chuyển hóa. Đây không phải là một sự hấp thụ để tăng cường sức mạnh, mà là một sự thấu hiểu và dung hòa.
Dần dần, từ Lục Trường Sinh, một luồng khí tức nguyên thủy, cổ xưa, mang theo sự tĩnh lặng của 'Vạn Cổ Khai Thiên' bùng phát. Nó không có vẻ hùng vĩ hay bạo liệt như những phép thần thông thông thường, cũng không mang sự uy nghiêm của bậc đế vương, mà là một sự bao dung vô hạn, một sự an ủi dịu dàng, như bàn tay của người mẹ vỗ về đứa con thơ. Luồng khí tức ấy không có màu sắc cụ thể, nhưng nó bao hàm tất cả, như ánh sáng nguyên thủy của vũ trụ trước khi vạn vật hình thành. Nó không phải là linh khí, cũng không phải là ma khí, mà là một dạng năng lượng thuần túy của sự sống và sự hình thành, một sự cân bằng tuyệt đối.
"Oán niệm... không phải là ác, mà là nỗi đau... Hãy trở về khởi nguyên..." Giọng nói nội tâm của Lục Trường Sinh vang vọng trong tâm thức, bình thản và từ bi. Hắn thấu hiểu rằng, sâu thẳm bên trong cơn thịnh nộ và sự hủy diệt của Ma Quân Huyết Ảnh, và cả những oán niệm cổ xưa của Cửu Thiên Linh Châu, không phải là bản chất ác độc thuần túy, mà là sự tích tụ của những nỗi đau, những vết thương đã không được chữa lành từ thuở khai thiên lập địa. Hắn đang dùng đạo tâm của mình để 'lắng nghe' những nỗi đau ấy, để 'an ủi' và 'dẫn dắt' chúng, thay vì trấn áp hay tiêu diệt.
Luồng khí tức nguyên thủy ấy bắt đầu hình thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ xung quanh Lục Trường Sinh và Cửu Thiên Linh Châu. Vòng xoáy này không mạnh mẽ đến mức xé toạc không gian, nhưng lại vô cùng kiên cố và bền bỉ. Trong vòng xoáy ấy, ma khí đen kịt và oán niệm đỏ máu từ từ hòa quyện với luồng năng lượng thanh tịnh của Lục Trường Sinh. Chúng không biến mất ngay lập tức, mà từ từ thay đổi bản chất, như những dòng nước đục dần được làm trong. Tiếng gầm thét điên cuồng của Ma Quân Huyết Ảnh giờ đây bị nuốt chửng bởi một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như tiếng ngân nga của vạn vật thuở sơ khai, một âm thanh không lời, không hình hài, nhưng lại bao trùm tất cả.
Ma Quân Huyết Ảnh cảm nhận được điều này. Hắn thấy cơn bão hủy diệt của mình, lẽ ra phải xé nát Lục Trường Sinh, lại như đâm vào một vực thẳm không đáy, không hề gây ra chút tác động nào. Hắn cảm nhận được quyền kiểm soát của mình đối với Cửu Thiên Linh Châu đang dần bị mất đi, như sợi dây liên kết giữa hắn và Linh Châu đang bị một lực lượng vô hình kéo căng, sắp đứt lìa. Hắn mở trừng đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt hoảng loạn tột độ khi nhìn thấy luồng năng lượng thanh tịnh bao bọc lấy Lục Trường Sinh, và hơn thế nữa, bao bọc cả Cửu Thiên Linh Châu.
"Không thể nào! Ngươi đang làm gì!? Dừng lại!" Ma Quân Huyết Ảnh gầm lên, giọng hắn run rẩy, đầy hoảng sợ. Sự điên cuồng trong hắn không còn thuần túy là khát khao hủy diệt, mà đã pha lẫn nỗi kinh hoàng. Hắn không thể hiểu được công pháp của Lục Trường Sinh. Nó không giống bất kỳ loại thần thông nào hắn từng biết, không dựa vào sức mạnh tuyệt đối, không dựa vào sự áp chế, mà dựa vào một thứ gì đó sâu xa hơn, một thứ mà ngay cả một Ma Quân cũng không thể chạm tới: sự thấu hiểu và lòng từ bi. Hắn nhận ra, Lục Trường Sinh không chỉ đang chống lại hắn, mà còn đang thay đổi bản chất của chính những gì hắn đã tà hóa, thay đổi bản chất của cả Cửu Thiên Linh Châu. Cơn bão ma khí cuồng loạn bắt đầu tan rã, nhường chỗ cho luồng năng lượng hỗn độn nhưng đang được điều hòa, một cảnh tượng mà Ma Quân Huyết Ảnh chưa từng nghĩ sẽ xảy ra.
Vòng xoáy năng lượng thanh tẩy từ Lục Trường Sinh giờ đây đã bao phủ hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết tách rời nó khỏi sự kiểm soát của Ma Quân Huyết Ảnh. Linh Châu, vốn đang phát ra ánh sáng u ám và những gợn sóng ma khí, giờ đây bắt đầu bừng lên những tia sáng thuần khiết, như những mạch máu bị tắc nghẽn nay được khai thông, như một cơ thể bị bệnh tật nay đang được chữa lành. Dù vẫn còn hỗn loạn, nhưng một sự cân bằng mới đang dần hình thành, một trạng thái nguyên thủy hơn, thanh tịnh hơn.
Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ đã dung hợp một phần bản nguyên của mình với tà khí của Linh Châu, cảm thấy như linh hồn bị xé toạc ra khỏi thân thể. Đó là một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, vượt xa bất kỳ vết thương vật lý nào. Hắn gào thét trong đau đớn tột cùng, một tiếng thét xé lòng, đầy tuyệt vọng và căm hờn. Đôi mắt đỏ ngầu giờ đây không còn sự điên cuồng ban đầu, mà tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng. Cơ thể hắn, vốn đã nứt toác, giờ lại vỡ vụn dữ dội hơn, những mảnh thịt vụn và xương cốt bắn ra tứ phía. Máu đen đặc quánh, mang theo mùi tanh nồng và vị đắng chát của sự thất bại, phun ra như suối, nhuộm đỏ cả một vùng không gian. Từng sợi xích liên kết tà ác giữa hắn và Cửu Thiên Linh Châu, vốn là cội nguồn sức mạnh và quyền uy của hắn, bị phá vỡ từng chút một, như những sợi tơ mỏng manh bị cắt đứt.
Sức mạnh ma đạo trong cơ thể Ma Quân Huyết Ảnh suy yếu đến cực điểm, hắn cảm thấy mình như một con thuyền không neo giữa biển cả, bị cuốn trôi đi một cách bất lực. Hắn đã mất đi khả năng điều khiển trực tiếp Linh Châu, mất đi nguồn năng lượng vô tận mà hắn đã dốc tâm huyết để tà hóa. Sự liên kết giữa hắn và Cửu Thiên Linh Châu, thứ mà hắn đã coi là bản mệnh, đã bị phá hủy hoàn toàn. Hắn phun ra một ngụm máu lớn, thân ảnh cao lớn, vạm vỡ nhưng giờ đây đã tan tác, chao đảo như sắp đổ gục. Hắn không thể chiến đấu thêm nữa. Hắn buộc phải rút lui.
Trong giây phút cuối cùng trước khi hoàn toàn biến mất, Ma Quân Huyết Ảnh phóng ánh mắt đầy căm hờn và thù hận về phía Lục Trường Sinh. Giọng hắn khàn đặc, từng chữ như một lời nguyền rủa vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung: "Không! Không thể nào! Linh Châu là của ta! Ngươi... tên phàm nhân đáng chết! Ta sẽ quay lại! Sẽ có ngày... ngươi phải hối hận!" Hắn không cam tâm, không chấp nhận thất bại này. Hắn thà hủy diệt tất cả còn hơn là để Lục Trường Sinh thành công. Sau lời nguyền rủa ấy, thân ảnh Ma Quân Huyết Ảnh tan biến vào sâu trong màn ma khí đen kịt của Huyết Ảnh Cung, không để lại dấu vết, như một bóng ma hòa vào bóng tối, nhưng lời nguyền rủa của hắn vẫn còn vang vọng, mang theo một dự cảm bất an.
Tiêu Hạo, đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng và kỳ diệu này. Đôi mắt hắn mở to, khuôn mặt tròn trịa giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ, xen lẫn một sự nhẹ nhõm đến tột cùng. "Hắn... hắn rút lui rồi!" Hắn thốt lên, giọng nói không giấu nổi sự bất ngờ và mừng rỡ. Đây là một chiến thắng mà hắn chưa từng dám nghĩ tới, một chiến thắng không cần đến sức mạnh hủy diệt, mà lại đến từ sự thấu hiểu và bao dung.
Bách Lý Trần, với vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nơi Ma Quân Huyết Ảnh vừa biến mất, rồi lại quay sang nhìn Lục Trường Sinh. Trong mắt hắn, không chỉ có sự kinh ngạc mà còn là một vẻ hoài nghi sâu sắc, pha lẫn sự ngưỡng mộ không thể che giấu. "Lục Trường Sinh... ngươi đã làm được gì vậy?" Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự khó hiểu về phương pháp của Lục Trường Sinh. Hắn, một kiếm tu chính thống, luôn tin vào sức mạnh và sự sắc bén của kiếm đạo, nhưng Lục Trường Sinh lại dùng một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà Bách Lý Trần chưa từng biết đến, để đạt được chiến thắng.
Huyết Ảnh Cung vẫn u ám, nhưng cơn bão ma khí đã hoàn toàn tan biến. Sấm sét ma quái đã ngừng. Mùi tử khí vẫn còn thoảng qua, nhưng đã nhường chỗ cho một mùi hương thanh tịnh, cổ xưa, như mùi đất mẹ thuở hỗn độn, và hương thảo mộc dịu nhẹ từ Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh. Cửu Thiên Linh Châu, giờ đây, không còn phát ra ánh sáng u ám chết chóc, mà là những tia sáng thuần khiết, lấp lánh như ngàn vạn vì sao, dù vẫn còn hỗn loạn nhưng đã bừng lên một sức sống mới, một hy vọng mới. Sự suy yếu và rút lui của Ma Quân Huyết Ảnh là bước đầu tiên nhưng chưa phải kết thúc. Thân thể nứt vỡ của hắn gợi ý một sự biến đổi đáng sợ hoặc một phương thức tái xuất hiện nguy hiểm hơn. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh, con đường của sự thấu hiểu và chữa lành, đã chứng minh được giá trị của mình, nhưng thử thách vẫn còn ở phía trước.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.