Cửu thiên linh giới - Chương 796: Tiên Quang Yếu Ớt: Loạn Khởi Tà Quân Tâm
Màn đêm bao trùm Huyết Ảnh Cung vẫn đặc quánh, nhưng đã không còn cái vẻ điên cuồng của những trận sấm sét ma quái hay bão táp tà khí cuộn trào như trước. Mùi tử khí, mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách của không gian u ám, nhưng giờ đây, một luồng khí tức khác, thanh khiết đến lạ thường, như làn hương của đất mẹ vừa cựa mình sau giấc ngủ vạn năm, bắt đầu len lỏi, hòa quyện, và dần dần chiếm lĩnh.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi tĩnh tọa nơi tâm điểm, ngay cạnh Cửu Thiên Linh Châu, thân ảnh hơi gầy của hắn gần như hòa làm một với vầng sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng đầy kiên định phát ra từ khối ngọc bích cổ xưa. Đôi mắt hắn khép hờ, hàng mi đen lay động khẽ khàng theo từng nhịp thở đều đặn, sâu lắng. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển đến cực hạn, không ngừng nghỉ, dòng linh lực thanh tịnh được dẫn dắt từ sâu thẳm đạo tâm hắn, như những mạch nước ngầm tìm đường chảy ra ánh sáng, từng chút một, kiên nhẫn len lỏi vào từng ngóc ngách của Cửu Thiên Linh Châu. Hắn không vội vã, không cưỡng ép, mà như một người bạn tri kỷ, lắng nghe những tiếng thầm thì của khối ngọc, những nỗi đau đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian và tà khí.
Ban đầu, ánh sáng thuần khiết chỉ là những đốm nhỏ, yếu ớt, như những vì sao xa xôi vừa lóe lên giữa bầu trời đêm vô tận. Chúng không rực rỡ chói lòa, không mang theo uy áp kinh thiên động địa, nhưng lại có một sức sống mãnh liệt, một sự kiên trì vô tận. Từng đốm sáng nhỏ bé ấy, cứ thế lan tỏa, đẩy lùi những vân tà khí đỏ sẫm đang bám víu trên bề mặt Linh Châu, như những giọt sương mai dần dần gột rửa vết bẩn trên lá cây cổ thụ. Khí tức cổ xưa, uyên nguyên, tinh khiết đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước thuở Vạn Cổ Khai Thiên, khi vạn vật còn sơ khai, chưa bị vẩn đục bởi tranh chấp và dục vọng, bắt đầu tỏa ra. Luồng khí tức ấy yếu ớt, mong manh, nhưng lại mang theo một sức sống diệu kỳ, khiến không gian xung quanh Linh Châu dần trở nên trong lành hơn, như một khe hở nhỏ trong bức màn tà khí dày đặc, hé lộ một chân trời mới. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự chuyển biến này không chỉ qua linh giác mà còn qua từng tế bào trong cơ thể, qua từng nhịp đập của đạo tâm. Hắn biết mình đang đi đúng hướng, dù con đường này gian nan và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không hối hận. Bản tâm bất biến, đó là đạo của hắn.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đứng cách đó không xa, ánh mắt không rời khỏi Linh Châu và thân ảnh Lục Trường Sinh. Cả hai đều cảm nhận được sự thay đổi tinh tế nhưng mạnh mẽ này. Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt láu lỉnh, giờ đây ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ, xen lẫn một sự nhẹ nhõm đến tột cùng. Hắn đã từng nghĩ rằng chiến thắng chỉ có thể đến từ sự hủy diệt, từ những đòn pháp thuật kinh thiên hay kiếm khí xé nát càn khôn. Nhưng Lục Trường Sinh lại chọn một con đường khác, một con đường của sự thấu hiểu và chữa lành, và nó đang thực sự có tác dụng.
“Trường Sinh huynh… nó đang thực sự có tác dụng! Khí tức này… thật thanh khiết!” Tiêu Hạo thì thầm, giọng nói không giấu nổi sự kinh ngạc. Hắn cảm thấy một luồng năng lượng dịu mát, trong lành như sương sớm len lỏi qua từng lỗ chân lông, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi và áp lực từ cuộc chiến kéo dài. Hắn đã từng sống trong thế giới đầy linh khí, nhưng khí tức này lại hoàn toàn khác biệt, nó mang theo một vẻ đẹp nguyên thủy, một sự bình yên mà hắn chưa từng cảm nhận được. Nó không phải là linh khí của trời đất, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn, một bản nguyên đã bị lãng quên.
Bách Lý Trần, với vẻ mặt trầm tĩnh thường ngày, đôi mắt lạnh lùng vẫn dán chặt vào Lục Trường Sinh. Hắn là một kiếm tu, cả đời chỉ tin vào sự sắc bén của kiếm đạo, vào sức mạnh tuyệt đối để phá vỡ mọi chướng ngại. Phương pháp của Lục Trường Sinh hoàn toàn nằm ngoài nhận thức của hắn, nhưng kết quả thì không thể chối cãi. Hắn thấy Lục Trường Sinh không hề có một chút dao động nào, thân thể vẫn vững vàng như bàn thạch giữa luồng khí tức thanh tịnh và tà khí vẫn còn vương vấn. Hắn biết, Lục Trường Sinh đang phải chịu đựng một áp lực khủng khiếp, không phải từ bên ngoài mà từ chính bên trong, từ sự phản phệ của những oán niệm cổ xưa đang được thanh tẩy. Nhưng đạo tâm của hắn, vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, đã giúp hắn đứng vững. Bách Lý Trần cảm thấy một sự tôn trọng sâu sắc dâng lên trong lòng, một sự tôn trọng dành cho con đường tu hành độc đáo và kiên định của Lục Trường Sinh. Hắn không thốt nên lời, chỉ siết chặt thanh kiếm trong tay, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào có thể xảy ra, bảo vệ Lục Trường Sinh bằng cả sinh mạng mình. Huyết Ảnh Cung vẫn chìm trong sự u ám, nhưng một tia hy vọng mong manh đã bắt đầu le lói, như một ngọn lửa nhỏ giữa đêm đen, yếu ớt nhưng không thể dập tắt.
***
Trong lúc Lục Trường Sinh đang chuyên tâm thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu, bên ngoài khu vực trung tâm, nơi các tu sĩ chính đạo đang giao chiến dữ dội với đội quân Ma Binh và tà vật, một làn sóng năng lượng thanh tịnh vô hình nhưng cực kỳ khó chịu bắt đầu lan tỏa. Nó không phải là một đòn tấn công trực diện, không mang theo sức mạnh hủy diệt, mà là một sự xói mòn từ tận bản nguyên, một sự đối nghịch hoàn toàn với ma khí và sự tà ác. Làn sóng này, yếu ớt lúc ban đầu, dần dần mạnh mẽ hơn, như một cơn thủy triều lặng lẽ dâng cao, cuốn trôi đi lớp bụi bẩn đã bám víu vạn năm.
Những Ma Binh và tà vật gần Linh Châu nhất là những kẻ đầu tiên cảm nhận được tác động kinh hoàng này. Chúng vốn được sinh ra từ tà khí, được nuôi dưỡng bởi sự thối rữa và oán niệm. Giờ đây, khi luồng năng lượng thanh tịnh này len lỏi vào cơ thể, chúng cảm thấy như bị thiêu đốt từ bên trong. Ma khí trong người chúng cuộn trào hỗn loạn, không thể nào kiểm soát được, như một dòng sông đang chảy xiết bỗng nhiên gặp phải một con đập vô hình, bị chặn lại và phản phệ.
“Aaaa… Linh lực của ta… nó đang ăn mòn ta!”
Tiếng gầm rú đau đớn, xen lẫn tiếng thét tuyệt vọng vang lên khắp chiến trường. Những Ma Binh vốn hung hãn, không biết sợ hãi, giờ đây lại hoảng loạn tột độ. Cơ thể chúng bắt đầu nứt toác, không phải do vết thương từ binh khí mà là từ sự xung đột nội tại. Những vết nứt màu đỏ sẫm hiện lên trên lớp giáp đen gỉ sét, rồi lan rộng, sâu hơn, để lộ ra những mảng thịt thối rữa và xương cốt khô khốc bên trong. Ma khí đen kịt bốc lên từ cơ thể chúng, nhưng không phải là sức mạnh mà là sự tan rã, sự tiêu biến.
Nhiều con Ma Binh, không chịu nổi sự giày vò, tự vỡ vụn thành tro tàn hoặc hóa thành một vũng máu đen ngòm, tan biến vào hư vô. Những con khác ngã lăn ra đất, mất đi sức chiến đấu, chỉ còn biết giãy giụa trong đau đớn, thân thể co giật kịch liệt. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng, vốn tràn đầy sự điên cuồng và khát máu, giờ đây chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng. Chúng không còn là những cỗ máy chiến đấu vô tri vô giác nữa, mà là những sinh vật đáng thương đang bị hủy diệt từ tận linh hồn.
Sự hỗn loạn nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ đội quân tà vật. Những kẻ ở xa hơn cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu, ma khí trong người bất ổn, sức mạnh giảm sút đáng kể. Một số Ma Binh yếu ớt hơn thậm chí còn bắt đầu tấn công lẫn nhau trong cơn hoảng loạn, không phân biệt địch ta, tạo ra một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Quân đoàn tà vật, vốn là một khối thống nhất, giờ đây như một con rắn bị cắt làm đôi, tự giãy giụa trong chính nỗi đau của mình.
Điều này tạo ra một khoảng trống bất ngờ trên chiến trường. Các tu sĩ chính đạo, vốn đang chiến đấu trong thế giằng co, đều kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột này. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng đều cảm nhận được một luồng khí tức thanh tịnh đang dần xua tan đi sự u ám của Huyết Ảnh Cung.
Bạch Hổ Tướng Quân, một trong những cường giả của chính đạo, đang dẫn đầu đội quân tiên phong, thấy rõ sự hoảng loạn của Ma Binh. Đôi mắt sắc bén của ông quét qua chiến trường, nhanh chóng nhận ra đây là một cơ hội ngàn vàng.
“Toàn quân chú ý! Ma khí của địch đang suy yếu! Đây là cơ hội! Tấn công!” Giọng ông vang dội, truyền lệnh như sấm sét giữa không trung.
Tức thì, các tu sĩ chính đạo, sau một thoáng ngỡ ngàng, lập tức chớp lấy thời cơ. Họ gia tăng sức mạnh tấn công, tung ra những đòn pháp thuật, kiếm khí rực rỡ, xé tan màn ma khí còn sót lại. Nhiều tu sĩ thậm chí còn cảm thấy linh lực trong người trở nên thông suốt hơn, tinh thần minh mẫn hơn khi luồng khí tức thanh tịnh lan đến. Họ nhìn về phía sâu trong Huyết Ảnh Cung, nơi luồng năng lượng thanh tịnh đang tỏa ra, ánh mắt đầy kinh ngạc và xen lẫn một tia hy vọng. Có lẽ, Lục Trường Sinh đang thực sự làm được điều gì đó phi thường, một điều mà họ chưa từng dám mơ tới. Con đường tu hành của hắn, con đường của sự thấu hiểu và chữa lành, đã chứng minh được giá trị của mình một cách không thể chối cãi.
***
Trong một điện thờ tối tăm sâu thẳm Huyết Ảnh Cung, nơi những bức tường đá đen sẫm được chạm khắc những hình thù quỷ dị và xương cốt chất chồng, Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng chữa trị thân thể nứt vỡ. Ma khí cuồng bạo cuộn trào quanh hắn, tạo thành một lớp màn đen đặc quánh, nhưng không thể che giấu được sự suy yếu và tổn thương nghiêm trọng bên trong. Mỗi vết nứt trên cơ thể hắn, vốn đã sâu hoắm sau đòn phản phệ từ Linh Châu, giờ đây lại càng thêm đau đớn, như có hàng ngàn con côn trùng đang gặm nhấm, xé toạc từng thớ thịt, từng sợi gân. Hắn gầm gừ, từng nhịp thở nặng nề mang theo tiếng khò khè của máu và bùn lầy.
Ma Quân cảm nhận được một luồng năng lượng dị hợm đang lan tỏa, một luồng khí tức thanh tịnh mà hắn căm ghét đến tận xương tủy. Nó không giống bất kỳ loại linh khí nào mà hắn từng biết, nó mang theo một sự uyên nguyên, một bản chất nguyên thủy mà hắn vô cùng căm hờn. Luồng khí tức đó, dù yếu ớt, lại đang xói mòn những sợi dây liên kết vô hình giữa hắn và Cửu Thiên Linh Châu, không chỉ là tạm thời mà là từ tận gốc rễ. Hắn cảm thấy mình như đang bị tước đoạt, bị lột trần mọi quyền uy và sức mạnh mà hắn đã dốc bao tâm huyết để gây dựng. Cửu Thiên Linh Châu, "kiệt tác" của hắn, thứ mà hắn đã tà hóa và dung hợp một phần bản nguyên của mình, đang dần tuột khỏi tầm tay.
Một cơn đau thấu xương và một sự phẫn nộ bùng lên dữ dội trong Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn gầm lên, tiếng gầm vang vọng khắp điện thờ, khiến những tà vật nhỏ bé ẩn mình trong bóng tối phải run rẩy bạt vía. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn tóe lửa, không còn sự điên cuồng tuyệt vọng của kẻ sắp chết, mà là sự giận dữ tột độ của một kẻ bị phản bội, bị xúc phạm. Những vết nứt trên cơ thể hắn càng thêm sâu sắc, không phải vì tổn thương mà vì sự bùng nổ của ma khí và sự căm hờn không thể kìm nén. Hắn không thể chấp nhận được điều này. Hắn là Ma Quân Huyết Ảnh, là bá chủ của Huyết Ảnh Cung, là kẻ đã điều khiển Cửu Thiên Linh Châu! Làm sao có thể để một tên phàm nhân, một kẻ tu hành theo con đường "chính đạo" đáng nguyền rủa, lại có thể hủy hoại thành quả của hắn?
“Không thể nào! Cái khí tức đáng nguyền rủa này… tên phàm nhân đó dám… dám làm ô uế quyền năng của ta! Ta sẽ xé xác ngươi, Lục Trường Sinh!” Ma Quân Huyết Ảnh gào thét, giọng hắn khàn khàn, đầy căm hận, từng chữ như bị nghiến nát từ sâu trong cổ họng. Hắn đập mạnh tay xuống đất, khiến điện thờ rung chuyển dữ dội, bụi đá rơi lả tả từ trần nhà. Sàn nhà nứt toác, những vết nứt lan ra như mạng nhện.
Ma Quân đứng dậy, thân hình nứt vỡ nhưng ma khí lại càng thêm cuồng bạo, bao quanh hắn như một chiếc áo choàng đen đặc. Hắn không còn là hình hài của một cường giả đỉnh phong, mà là một con quỷ dữ bị thương, đang cố gắng chống chọi lại với số phận. Tuy nhiên, sự tức giận và tuyệt vọng đã đẩy hắn đến một giới hạn mới. Hắn sẽ không để Lục Trường Sinh thành công, không để thứ "thanh khiết" đáng nguyền rủa đó hủy hoại "kiệt tác" của hắn. Hắn thà phá hủy tất cả, thà kéo cả thế giới này chôn vùi cùng hắn, còn hơn là chịu đựng sự thất bại nhục nhã này.
Với ý chí sắt đá và sự điên cuồng đến tột độ, Ma Quân Huyết Ảnh bắt đầu thi triển một ma pháp cổ xưa, cực kỳ nguy hiểm. Hắn đặt bàn tay rách nát của mình lên một khối đá đen khổng lồ trước mặt, khối đá này vốn là một vật trấn giữ năng lượng tà ác của Huyết Ảnh Cung, được yểm bùa bằng vô số linh hồn oan khuất. Từng đường vân ma pháp cổ xưa, màu đỏ máu, bắt đầu hiện lên trên bề mặt khối đá, phát ra những luồng khí tức nặng nề, âm u đến rợn người. Tiếng niệm chú của Ma Quân, trầm thấp và khàn khàn, không còn mang theo sự khinh thường như trước mà tràn ngập sự quyết tâm và tàn độc. Hắn đang gọi lên một sức mạnh cấm kỵ, một sức mạnh có thể hủy diệt tất cả, kể cả chính bản thân hắn. Dù phải trả giá bằng tính mạng, hắn cũng sẽ không để Lục Trường Sinh đạt được mục đích. Con đường tu hành của hắn là tà đạo, và hắn sẽ chết vì tà đạo, chứ không bao giờ cúi đầu trước sự thanh khiết đáng ghét. Một luồng uy áp khủng khiếp, vượt xa mọi giới hạn trước đó, bắt đầu lan tỏa từ điện thờ tối tăm, báo hiệu một tai ương còn lớn hơn sắp giáng xuống Cửu Thiên Linh Giới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.