Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 810: Tâm Ma Kiếp: Khởi Nguyên Vô Tận

Kết giới giờ đây đã vững chắc như một bức tường pha lê khổng lồ, trong suốt, nhưng lại không thể phá vỡ. Nó bảo vệ Cửu Thiên Linh Châu khỏi sự can thiệp từ bên ngoài, và cũng giam cầm tà khí của nó, không cho phép nó lan tràn thêm nữa. Mùi thanh khiết dịu nhẹ tỏa ra từ linh lực của Lục Trường Sinh, dần dần lấn át mùi tanh của tà khí, tạo nên một không gian đối lập kỳ lạ. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt khép hờ, toàn thân run rẩy vì kiệt sức, nhưng khóe môi hắn lại khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhòa, đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện. Bước đầu tiên, bước gian nan nhất, đã thành công.

Tuy nhiên, hắn biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Quá trình thanh tẩy hoàn toàn Cửu Thiên Linh Châu sẽ là một hành trình lâu dài và gian nan, đòi hỏi sự kiên trì vô hạn. Những đốm sáng nhỏ li ti kia chỉ là dấu hiệu ban đầu, cho thấy tà niệm có thể bị hóa giải, nhưng để làm sạch hoàn toàn một thứ đã ăn sâu vào bản nguyên vũ trụ, đó là một thử thách mà ngay cả những Tiên Vương mạnh nhất cũng không dám nghĩ tới. Mức độ tiêu hao của hắn đã cho thấy rõ điều đó. Hắn cần phải duy trì trạng thái tinh thần và linh lực ổn định, có thể cần đến sự hỗ trợ từ bên ngoài, hoặc những đột phá cá nhân sâu sắc hơn nữa. Con đường phía trước còn xa, nhưng với đạo tâm vững như bàn thạch, hắn tin rằng mình sẽ đi đến cùng, không hối hận.

***

Trong sâu thẳm Huyết Ảnh Cung, nơi tà khí cuộn xoáy như những con mãng xà khổng lồ, Lục Trường Sinh vẫn giữ nguyên tư thế ngồi tĩnh tọa đối diện Cửu Thiên Linh Châu. Thân hình hắn, vốn đã không quá vạm vỡ, nay lại càng lọt thỏm giữa ánh sáng xanh biếc chập chờn của kết giới và những vệt tà khí đỏ đen cuộn xoáy bên ngoài, tạo nên một bức tranh đối lập đầy bi tráng. Tường đá đen sẫm của Huyết Ảnh Cung, được điểm xuyết bằng những họa tiết đầu lâu và xương chéo gớm ghiếc, dường như cũng đang thở ra từng luồng tử khí, hòa cùng tiếng gió rít ghê rợn và tiếng kêu than yếu ớt vọng lại từ những ngóc ngách sâu thẳm, nơi các tà tu còn sót lại đang run rẩy. Mùi máu tanh, tử khí, và mùi lưu huỳnh nồng nặc đến nghẹt thở, đôi khi còn xen lẫn mùi thảo dược tà ác được dùng trong các nghi lễ ma quái, khiến bầu không khí vốn đã u ám, lạnh lẽo càng trở nên nặng nề, đầy áp lực.

Lục Trường Sinh tập trung toàn bộ tinh thần và linh lực vào việc thúc đẩy Tàn Pháp Cổ Đạo, từng luồng năng lượng thuần khiết từ đan điền của hắn len lỏi qua kinh mạch, truyền vào kết giới và dần dần thẩm thấu vào Cửu Thiên Linh Châu. Nhưng sự phản kháng của tà khí bên trong Linh Châu mạnh mẽ hơn gấp bội so với dự đoán. Nó không chỉ là sức mạnh vật lý hung hãn, mà còn là những làn sóng tà niệm, ý chí hủy diệt nguyên thủy đang trào dâng, như những con sóng thần không ngừng vỗ vào bờ đá. Từng sợi tà khí đen đỏ quấn lấy Lục Trường Sinh, cố gắng xâm nhập vào cơ thể hắn, bóp méo linh hồn và ăn mòn đạo tâm.

Trên khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh, những đường nét vốn điềm tĩnh nay hằn lên vẻ đau đớn tột độ. Trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt đen láy vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần về linh lực, mà là một cuộc chiến của ý niệm, của bản chất tồn tại.

Trong sâu thẳm tâm thức, một ý niệm bỗng lóe lên trong Lục Trường Sinh, như một tia chớp xé toạc màn đêm: *“Tà niệm này... nó không chỉ là Ma Quân Huyết Ảnh. Nó là sự hỗn loạn nguyên thủy... từ Vạn Cổ Khai Thiên?”* Hắn cảm nhận được một thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu xa hơn cả lịch sử của Cửu Thiên Linh Giới, một khởi nguyên của sự hỗn loạn đã ngủ yên trong Linh Châu từ vô số kỷ nguyên. Nó không phải là sản phẩm của một cá nhân hay một chủng tộc, mà là một phần bản chất của vũ trụ, bị bóp méo và phóng đại đến mức trở thành tai ương. Ý niệm ấy khiến Lục Trường Sinh rùng mình, nhưng cũng đồng thời mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của hắn về "Vạn Cổ Khai Thiên".

Từ bên ngoài kết giới, Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y chứng kiến cảnh tượng này với nỗi lo lắng tột độ. Lục Trường Sinh dường như đang phải chịu đựng một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.

“Trường Sinh... hắn có vẻ không ổn. Kết giới đang rung lắc dữ dội,” Tiêu Hạo thốt lên, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ mở to nhìn Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận rõ rệt từng đợt chấn động lan tỏa từ kết giới, như trái tim của một sinh vật khổng lồ đang đập loạn xạ.

Mộc Thanh Y, ánh mắt phượng chứa đầy sự ngưỡng mộ và ưu tư sâu sắc, khẽ siết chặt thanh kiếm cổ bên hông. Nàng hiểu rằng, đây là một cuộc chiến mà không ai có thể can dự. “Chúng ta phải tin tưởng hắn. Đạo tâm của hắn... là thứ duy nhất có thể đối mặt với điều này.” Nàng thì thầm, lời nói chứa đựng sự kiên định, nhưng cũng không giấu được vẻ bất lực. Nàng biết, con đường mà Lục Trường Sinh chọn, là con đường của sự đơn độc, của bản thân hắn đối mặt với vạn vật.

Lục Trường Sinh vẫn hai tay kết ấn, linh lực tuôn trào như thác lũ, cố gắng giữ vững kết giới và tiếp tục thanh tẩy. Từng sợi tà khí đen đỏ quấn lấy hắn, cố gắng xâm nhập. Thị giác của hắn bị bao phủ bởi những vệt tà khí đỏ đen cuộn xoáy không ngừng, ánh sáng xanh biếc của kết giới chập chờn như ngọn nến trước gió. Thính giác hắn bị tra tấn bởi tiếng gầm gừ, tiếng thì thầm như hàng vạn linh hồn đang than khóc, kêu gào bên tai. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh, và cả một mùi ngọt ngào mê hoặc như hương hoa độc, cố gắng xâm nhập vào khứu giác, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Xúc giác thì liên tục cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương của tà khí, áp lực tinh thần đè nén khiến đầu óc như muốn nứt ra, và một cơn đau đớn tột cùng từ sâu thẳm linh hồn. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng sợi gân, từng tế bào đang bị thiêu đốt bởi sự tiêu hao linh lực.

Thế nhưng, đạo tâm của hắn, ẩn sâu trong ý chí, vẫn vững như bàn thạch. *“Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến,”* Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn không thể để tà niệm này khuất phục mình. Con đường tu hành của hắn, không phải để trốn tránh hỗn loạn, mà là để tìm ra trật tự trong hỗn loạn, để thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn dồn thêm linh lực, những đốm sáng vàng kim và trắng bạc trong kết giới trở nên rõ ràng hơn, như đang phản kháng lại sự cuồng bạo của tà khí. Lục Trường Sinh biết, đây chỉ là một khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu.

***

Đột nhiên, một luồng tà niệm mãnh liệt hơn bao giờ hết xé toạc kết giới ý thức của Lục Trường Sinh, kéo hắn vào một cõi mộng mị, một ảo cảnh tâm ma kinh hoàng được tạo ra từ bản nguyên tà niệm của Cửu Thiên Linh Châu. Hắn thấy mình đứng giữa một thế giới đổ nát, không gian bị bóp méo, thời gian không còn ý nghĩa. Ánh sáng yếu ớt, thường là màu đỏ máu hoặc xanh lục ma quái, liên tục biến đổi, nhuộm đỏ cả vòm trời và mặt đất.

Xung quanh hắn, các sinh linh Vạn Cổ Khai Thiên, với hình dạng kỳ dị và cổ xưa, đang gào thét trong tuyệt vọng. Hàng vạn linh hồn vô tội tan biến trong biển tà khí, tiếng than khóc của họ vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng gầm rú điên loạn của Ma Quân Huyết Ảnh. Linh khí trong thế giới này không còn tồn tại, thay vào đó là những dòng tà khí cuồng bạo, đen đặc như mực, đỏ tươi như máu, không ngừng cuộn xoáy và nuốt chửng mọi thứ. Mùi máu tanh, tử khí, và sự mục nát của vạn vật xộc thẳng vào khứu giác, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Đôi khi, một mùi hương ngọt ngào, mê hoặc, như hương hoa u linh, lướt qua, cố gắng xoa dịu giác quan của hắn, nhưng chỉ càng làm nổi bật sự giả dối và tàn ác ẩn chứa.

Ma Quân Huyết Ảnh, với dáng người cao lớn, vạm vỡ, áo choàng đen phấp phới, đôi mắt đỏ ngầu như máu và nụ cười ghê rợn, hiện diện khắp nơi. Hắn không chỉ ở một chỗ, mà là hàng ngàn, hàng vạn phân thân, mỗi phân thân đều phóng ra khí tức u ám, lạnh lẽo, bao trùm cả thế giới.

“Ngươi yếu ớt quá, Trường Sinh! Đạo của ngươi chỉ là sự tự lừa dối! Hãy nhìn xem, đây là bản chất của vạn vật, hỗn loạn và hủy diệt!” Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh vang vọng khắp không gian, trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp, nhưng cũng đầy sự chế giễu và tự tin. “Ngươi muốn thanh tẩy? Ngươi muốn cứu rỗi? Ngươi chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi giữa biển cả hỗn loạn này! Con đường của ngươi là vô vọng, là ngây thơ!”

Hàng ngàn, hàng vạn tà niệm khác, với hình dạng vô định, không ngừng thì thầm bên tai Lục Trường Sinh, giọng nói chúng lúc trầm lúc bổng, lúc khàn khàn lúc lảnh lót, nhưng đều mang một thông điệp duy nhất: “Bỏ cuộc đi... mọi thứ đều vô nghĩa... ngươi không thể cứu vãn được gì... Quyền năng tuyệt đối đang chờ đợi ngươi... Chỉ cần ngươi từ bỏ cái gọi là 'đạo' của mình, ngươi sẽ có tất cả... Mạnh mẽ lên, để không còn ai có thể coi thường ngươi nữa...”

Lục Trường Sinh bị cuốn vào vòng xoáy của những lời cám dỗ, những ảo ảnh về quyền năng tuyệt đối, về một con đường dễ dàng hơn để đạt tới đỉnh cao. Hắn thấy mình đứng trên đỉnh của Cửu Thiên Linh Giới, vạn vật quỳ phục dưới chân, nhưng trái tim hắn lại trống rỗng, cô độc. Hắn thấy bản thân cô độc trên con đường tu hành, bị tất cả mọi người xa lánh, chế giễu, và cuối cùng là bị hủy diệt bởi chính những kẻ hắn muốn bảo vệ. Nỗi sợ hãi về sự hủy diệt của Cửu Thiên Linh Giới, về sự thất bại của hắn, trỗi dậy mạnh mẽ, như một con quỷ ăn mòn tâm trí.

Hắn nhắm mắt lại, cố gắng loại bỏ những ảo ảnh méo mó, những lời thì thầm dụ dỗ đang cố gắng bóp méo nhận thức của hắn. Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh không ngừng tấn công. Hắn bị cuốn vào vòng xoáy của các sự kiện Vạn Cổ Khai Thiên, chứng kiến tận mắt sự hình thành và hủy diệt của vô số chủng tộc, sự trỗi dậy của tà niệm từ những hạt giống nhỏ nhất, dần dần lớn mạnh thành một thế lực hủy diệt cả vũ trụ. Hắn thấy sự vô thường của vạn vật, sự phù du của mọi cố gắng, sự trống rỗng của mọi ý nghĩa.

Đạo tâm của hắn, như một ngọn đèn leo lét giữa bão tố, lung lay dữ dội. Hắn cảm thấy áp lực tinh thần đè nén đến mức muốn nổ tung, một cơn đau đớn tột cùng từ sâu thẳm linh hồn. Toàn bộ cơ thể hắn như bị đóng băng trong c��i lạnh lẽo thấu xương của tà khí. Nhưng dù lung lay, ngọn đèn ấy vẫn không tắt.

*“Không! Đạo của ta không phải để tranh giành, mà để giữ vững bản nguyên. Hỗn loạn cũng là một phần của Đạo, nhưng không phải là toàn bộ!”* Một tiếng gầm thầm vang lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, mạnh mẽ như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. Hắn nhận ra, tà niệm này, sự hỗn loạn này, chính là khởi nguyên của vạn vật, nhưng nó đã đi chệch khỏi quỹ đạo cân bằng. Nó không phải là bản chất cuối cùng, mà chỉ là một thái cực bị đẩy đến giới hạn.

Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hắn không cần quyền năng tuyệt đối để thống trị, hắn cần sự kiên định để thấu hiểu. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Hắn phải giữ vững bản tâm của mình.

Trong cõi mộng mị, Lục Trường Sinh bắt đầu vận dụng Tàn Pháp Cổ Đạo. Không phải để đối kháng, mà để quan sát, để thấu hiểu. Hắn không chống lại tà niệm, mà để nó chảy qua mình, để hắn cảm nhận được gốc rễ của nó, sự cô đơn, sự sợ hãi, sự trống rỗng đã nuôi dưỡng nó. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn, từ từ, bắt đầu tạo ra một vùng tĩnh lặng giữa biển hỗn loạn. Những đốm sáng vàng kim và trắng bạc trong tâm thức hắn bắt đầu tỏa rạng, yếu ớt nhưng kiên cường, như những vì sao đầu tiên xé tan màn đêm vô tận. Hắn không cố gắng tiêu diệt tà niệm, mà là tìm cách dung hòa, tìm cách đưa nó trở lại trạng thái cân bằng nguyên thủy.

***

Bên ngoài kết giới, tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng. Ánh sáng xanh biếc của kết giới, vốn đã chập chờn, giờ đây trở nên yếu ớt đến mức đáng sợ. Những vệt tà khí đỏ đen từ Cửu Thiên Linh Châu cuộn xoáy điên cuồng hơn, liên tục va đập vào bức tường pha lê vô hình, tạo ra những tiếng răng rắc như có thứ gì đó đang rạn nứt từ bên trong. Mỗi tiếng động đều như một nhát dao cứa vào trái tim của Tiêu Hạo và Mộc Thanh Y.

Cơ thể Lục Trường Sinh run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm đẫm bộ đạo bào xám đã mỏng manh. Làn da hắn trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô nứt, và hơi thở trở nên dồn dập, nặng nhọc. Từng tiếng thở dốc của hắn, dù yếu ớt, cũng đủ để khiến những người đứng bên ngoài cảm nhận được sự kiệt quệ đến cùng cực mà hắn đang phải trải qua. Mùi tà khí từ Huyết Ảnh Cung vẫn nồng nặc, nhưng giờ đây nó pha lẫn với mùi ozon nồng nặc của linh lực đang giao tranh, và cả mùi mồ hôi lạnh toát ra từ cơ thể Lục Trường Sinh, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

“Không được rồi! Trường Sinh sắp không chịu nổi nữa! Chúng ta phải làm gì đó!” Tiêu Hạo không thể đứng yên thêm nữa. Khuôn mặt tròn của hắn méo mó vì lo lắng, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự hoảng loạn. Hắn bước vội tới, cố gắng truyền chút linh lực vào kết giới, hy vọng có thể giảm bớt gánh nặng cho Lục Trường Sinh. Nhưng ngay khi linh lực của hắn vừa chạm vào bức tường pha lê xanh biếc, một luồng phản phệ nhẹ nhưng rõ rệt đã đẩy hắn lùi lại, khiến hắn lảo đảo. Đó là sự từ chối của Tàn Pháp Cổ Đạo, một sự cân bằng mong manh mà bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài cũng có thể phá vỡ.

Mộc Thanh Y, dù kiên định hơn Tiêu Hạo, nhưng ánh mắt phượng của nàng cũng tràn ngập ưu tư. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, sẵn sàng cho mọi biến cố có thể xảy ra, nhưng nàng hiểu rõ giới hạn của mình. “Nhưng chúng ta không thể chen vào. Sự cân bằng của hắn rất mong manh... bất kỳ sự can thiệp nào cũng có thể phá vỡ nó.” Giọng nàng sắc sảo, dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự bất lực sâu sắc. Nàng biết, đây là con đường của Lục Trường Sinh, và hắn phải tự mình vượt qua.

Thanh Liên Nữ Đế, khí chất trang nghiêm, khuôn mặt thanh tú giờ đây cũng lộ rõ vẻ nghiêm nghị. Nàng vẫn giữ vững tư thế, ánh mắt sắc bén không rời Lục Trường Sinh, đánh giá từng biến động nhỏ nhất của kết giới và khí tức của hắn. “Đây là cuộc chiến của đạo tâm. Kẻ chiến thắng sẽ là người kiên định nhất... hoặc kẻ bị hủy diệt.” Giọng nàng trầm ấm, nhưng mang theo sự lạnh lùng của một cường giả đã chứng kiến vô số sinh tử. Nàng hiểu rõ bản chất của thử thách này, một cuộc chiến không thể dùng sức mạnh đơn thuần để can thiệp. Mặc dù Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đánh bại, nhưng tàn niệm của hắn, được nuôi dưỡng bởi sự hỗn loạn nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Châu, vẫn là một mối đe dọa dai dẳng. Nó không còn là một kẻ thù hữu hình, mà là một ý niệm, một triết lý hủy diệt đang cố gắng lợi dụng Lục Trường Sinh để bùng phát trở lại.

Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân như đang bị xé toạc. Trong ảo cảnh tâm ma, hắn đã chứng kiến sự hỗn loạn nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Châu, một bí mật lớn hơn cả Tiên Quân Dao Quang và trật tự vũ trụ mà hắn từng biết. Tà khí này không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, nó chỉ có thể được dung hòa, được dẫn dắt. Điều đó đòi hỏi một sự đột phá không chỉ về linh lực, mà còn về nhận thức, về đạo lý. Hắn cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của sự suy sụp, nhưng đồng thời, một tia sáng yếu ớt của sự thấu hiểu bắt đầu lóe lên trong tâm trí.

*“Vạn pháp bất xâm... bản tâm bất biến...”* Lục Trường Sinh thầm nhủ, cố gắng giữ vững mảnh đạo tâm cuối cùng. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài, và ngay cả khi hắn thành công thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu, tà khí và tư tưởng của Ma Quân Huyết Ảnh vẫn còn dai dẳng trong thế giới này. Quá trình phục hồi sẽ rất lâu dài.

Bỗng nhiên, ánh sáng xanh biếc của kết giới rung lên dữ dội một lần cuối, rồi đột ngột vụt tắt. Lục Trường Sinh, với cơ thể run rẩy đến cực hạn, cuối cùng cũng không thể duy trì được nữa. Hắn ngã quỵ xuống, gục đầu vào Cửu Thiên Linh Châu, như một kẻ hành hương kiệt sức vừa chạm tới đích đến cuối cùng của mình. Tà khí từ Linh Châu, như một con thú bị nhốt lâu ngày bỗng được giải thoát, lập tức bùng lên mạnh mẽ, bao trùm lấy hắn. Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Thanh Liên Nữ Đế đồng loạt thốt lên kinh hãi. Liệu Lục Trường Sinh có bị tà khí nuốt chửng, hay hắn đã tìm thấy một lối thoát, một sự đột phá trong khoảnh khắc cuối cùng của sự kiệt quệ? Câu trả lời chìm trong màn tà khí đỏ đen đang cuộn xoáy, che khuất hoàn toàn thân ảnh của người tu sĩ kiên định.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free