Cửu thiên linh giới - Chương 811: Khởi Nguyên Hỗn Loạn: Giữa Đạo Tâm Và Lo Âu
Tiếng rít gào thảm thiết của tà khí cổ xưa như xé toạc màng nhĩ, chấn động cả Huyết Ảnh Cung vốn đã tiêu điều. Ngay khoảnh khắc Lục Trường Sinh gục ngã, bức màn pha lê xanh biếc của kết giới thanh tẩy vốn đã lung lay kịch liệt, đột ngột vụt tắt, tan biến vào hư vô như một giấc mộng. Không còn gì ngăn cản, luồng tà khí đỏ đen cuồn cuộn, mang theo hơi thở mục rữa của hàng triệu năm oán niệm và sự hỗn loạn nguyên thủy, lập tức bùng nổ, nuốt chửng hoàn toàn thân ảnh nhỏ bé của Lục Trường Sinh.
Nó không đơn thuần là một làn khói đen kịt. Đó là một cơn lốc xoáy khổng lồ, một cơn bão năng lượng hỗn độn, với màu sắc biến ảo liên tục giữa đỏ máu, đen kịt như mực, và những vệt xanh lục quỷ dị. Từ trung tâm cơn lốc, những âm thanh ghê rợn vọng ra – tiếng gầm gừ trầm đục như quái vật thức tỉnh, tiếng xé rách không gian, và cả những tiếng thì thầm vô nghĩa, đầy cám dỗ, như muốn ăn mòn mọi ý chí. Mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn mùi lưu huỳnh khét lẹt, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta phải nôn nao. Không khí xung quanh bị ép đến mức dường như đông đặc lại, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn.
“Trường Sinh! Không! Hắn... hắn bị nuốt chửng rồi!” Tiêu Hạo hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn. Khuôn mặt tròn của hắn méo mó, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ chỉ còn sự tuyệt vọng tột cùng. Hắn lao về phía trung tâm cơn lốc xoáy, bàn tay vươn ra như muốn níu giữ một cái gì đó, bất chấp hiểm nguy. Nhưng ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo như băng giá từ cơn lốc tà khí hất văng hắn về phía sau. Tiêu Hạo lảo đảo, ngã sấp xuống nền đất lạnh lẽo, miệng hít phải một ngụm tà khí khiến hắn ho sù sụ, cổ họng nóng rát. Hắn cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không còn chút sức lực nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh Lục Trường Sinh bị che khuất hoàn toàn. Sự bất lực này còn đáng sợ hơn bất kỳ trận chiến nào hắn từng trải qua.
Bách Lý Trần đứng đó, thân thể cao gầy gồng cứng, ánh mắt sắc bén như kiếm quang nhưng giờ đây lại ẩn chứa sự bất an sâu sắc. Hắn nghiến chặt răng, xương quai hàm nổi lên rõ rệt, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Tà khí cuồng bạo này vượt xa mọi thứ hắn từng đối mặt. Nó không phải là ma khí đơn thuần của Ma Quân Huyết Ảnh, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, thâm sâu hơn, một nguồn gốc của mọi tà niệm. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn nguyên thủy đang tuôn trào, một sức mạnh có thể hủy diệt mọi trật tự.
“Tà khí này... quá cổ xưa, quá mạnh! Chúng ta có thể làm gì?” Giọng Bách Lý Trần trầm đục, mang theo sự bất lực hiếm thấy. Hắn là một kiếm khách kiêu ngạo, luôn tin vào sức mạnh của kiếm đạo, nhưng đứng trước thứ hỗn loạn vô hình này, thanh kiếm của hắn dường như trở nên vô dụng. Nỗi lo lắng cho Lục Trường Sinh, người bạn đồng hành đã cùng hắn vượt qua sinh tử, xen lẫn với sự thấu hiểu về bản chất khủng khiếp của tà khí này, khiến tâm trí hắn chao đảo. Hắn biết, một khi tà khí này hoàn toàn bùng phát, không chỉ Lục Trường Sinh mà cả Cửu Thiên Linh Giới đều sẽ chìm trong thảm họa.
Mộc Thanh Y, dù nội tâm cũng đang dậy sóng, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững vẻ ngoài bình tĩnh. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên tia sáng phân tích, cố gắng tìm ra một tia hy vọng, một kẽ hở trong sự hỗn loạn trước mắt. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống, nhưng lý trí mách bảo nàng rằng sự can thiệp lúc này là vô ích, thậm chí còn nguy hiểm. Nàng đã chứng kiến Lục Trường Sinh kiên trì như thế nào, đạo tâm của hắn vững vàng ra sao. Nàng hiểu rằng, đây là con đường mà Lục Trường Sinh đã chọn, một con đường đơn độc và đầy chông gai.
“Đừng hành động thiếu suy nghĩ! Can thiệp bây giờ có thể khiến mọi thứ tồi tệ hơn. Sự cân bằng của hắn rất mong manh... bất kỳ sự can thiệp nào cũng có thể phá vỡ nó.” Giọng Mộc Thanh Y sắc sảo, dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự bất lực sâu sắc. Nàng biết, ngay cả linh lực tinh thuần của nàng, hay kiếm ý của Bách Lý Trần, cũng khó lòng chống lại được bản chất nguyên thủy của luồng tà khí này. “Chúng ta phải tin hắn... tin vào đạo tâm của hắn.” Nàng nhắc nhở bản thân và những người xung quanh, đó là lời thề, cũng là lời động viên cuối cùng mà họ có thể trao gửi. Bởi lẽ, nàng đã thấy quá nhiều kỳ tích xuất phát từ đạo tâm kiên cố của Lục Trường Sinh.
Thanh Liên Nữ Đế, khí chất trang nghiêm, khuôn mặt thanh tú giờ đây cũng lộ rõ vẻ nghiêm nghị. Nàng vẫn giữ vững tư thế, ánh mắt sắc bén không rời Lục Trường Sinh, đánh giá từng biến động nhỏ nhất của cơn lốc tà khí và khí tức của hắn. Nàng nhắm mắt lại một thoáng, cảm nhận sâu sắc những rung động hỗn loạn lan tỏa trong không gian. Khi mở mắt ra, đôi mắt trong veo của nàng như xuyên thấu qua mọi tầng mây tà khí, nhìn thẳng vào bản chất của vấn đề.
“Đây không chỉ là tà khí của Ma Quân... đây là... khởi nguyên của hỗn loạn, một thứ đã ngủ say từ Vạn Cổ Khai Thiên...” Giọng nàng trầm ấm, nhưng mang theo sự lạnh lùng của một cường giả đã chứng kiến vô số sinh tử và hiểu rõ các bí mật của thiên địa. Lời nói của nàng như một tảng đá đè nặng lên trái tim của mọi người, vẽ ra một bức tranh toàn cảnh về sự khủng khiếp của tình huống. Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là kẻ khơi dậy, kẻ lợi dụng, chứ không phải là nguồn gốc của tất cả. Nguồn gốc này nằm sâu trong bản chất của Cửu Thiên Linh Châu, và thậm chí là của vũ trụ.
Luồng tà khí vẫn cuộn xoáy không ngừng, tựa như một vực sâu không đáy muốn nuốt chửng mọi thứ. Các đồng đội cố gắng tiến lại gần, nhưng mỗi bước chân đều bị áp lực tà khí khủng khiếp đẩy lùi, cảm giác như có vô vàn bàn tay vô hình đang giằng xé, kéo họ vào cõi hư vô. Những đốm sáng nhỏ li ti màu xanh biếc, tàn dư của kết giới vừa tan vỡ, vẫn còn lấp lánh trong luồng tà khí, yếu ớt và mong manh, tựa như những linh hồn sắp tắt lịm. Cả Huyết Ảnh Cung chìm trong một bầu không khí quỷ dị, nơi sự sống và cái chết, trật tự và hỗn loạn đang giao tranh kịch liệt, và số phận của Lục Trường Sinh, cùng với cả Cửu Thiên Linh Giới, nằm trong khoảnh khắc mong manh này. Họ bất lực, nhưng không tuyệt vọng, bởi sâu thẳm trong lòng, một niềm tin mơ hồ vào Lục Trường Sinh vẫn đang nhen nhóm, một niềm tin rằng đạo tâm kiên cố của hắn sẽ không dễ dàng bị đánh bại.
***
Trong khoảnh khắc Lục Trường Sinh ngã quỵ, một cảm giác choáng váng ập đến, như thể linh hồn hắn bị tách rời khỏi thể xác, bị cuốn vào một dòng xoáy vô tận của bóng tối và ánh sáng. Đó không phải là một cơn đau thể xác đơn thuần, mà là sự xé toạc của ý thức, sự tan rã của mọi khái niệm về không gian và thời gian. Hắn cảm thấy mình rơi tự do, không trọng lượng, xuyên qua vô vàn tầng lớp hư không, cho đến khi mọi thứ xung quanh biến thành một không gian vô định, nơi vạn vật sơ khai đang va chạm, hình thành rồi tan rã trong một chu kỳ vĩnh cửu.
Đây chính là Vạn Cổ Khai Thiên. Không phải là một hình ảnh cụ thể, mà là một cảm giác, một sự nhận thức về khởi nguyên của vũ trụ, nơi trật tự và hỗn loạn giao hòa, nơi sự sống và cái chết chỉ là hai mặt của một đồng xu. Tà khí từ Cửu Thiên Linh Châu không còn là những luồng năng lượng đen tối, mà là dòng chảy nguyên thủy của những ý niệm sơ khai nhất, những oán niệm từ thuở hồng hoang, những ham muốn vô độ đã từng hình thành nên các thế giới, và cũng từng hủy diệt chúng.
Vô số tà niệm, oán khí, và những mảnh vỡ ký ức của hàng tỷ sinh linh, của các chủng tộc cổ xưa đã bị lãng quên, của những nền văn minh đã sụp đổ, ập thẳng vào linh hồn Lục Trường Sinh. Chúng không phải là những đòn tấn công hữu hình, mà là những lời thì thầm, những hình ảnh chớp nhoáng, những cảm xúc bị bóp méo, cố gắng đồng hóa hắn, biến hắn thành một phần của sự hỗn loạn đó. Hắn nhìn thấy ảo ảnh về những hành tinh bị xé nát, những vì sao lụi tàn, những vị thần hùng mạnh sa ngã trong vòng xoáy tham vọng và tuyệt vọng. Hắn thấy sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, không phải là một sự sáng tạo thuần khiết, mà là một sự dung hòa mong manh giữa vô vàn dòng chảy năng lượng, giữa thiện và ác, giữa trật tự và hỗn loạn. Và Cửu Thiên Linh Châu, nó không chỉ là một bảo vật, mà là một "hạt giống", một điểm hội tụ của tất cả những dòng chảy đó, mang trong mình cả khả năng kiến tạo lẫn hủy diệt.
Sự choáng ngợp là không thể tránh khỏi. Bản ngã của Lục Trường Sinh như một con thuyền nhỏ giữa đại dương bão tố của Vạn Cổ Khai Thiên, chao đảo và có nguy cơ bị nhấn chìm bất cứ lúc nào. Cái lạnh lẽo thấu xương không phải từ không khí, mà từ sự cô đơn và tuyệt vọng nguyên thủy, từ cảm giác vô nghĩa khi đối mặt với sự bao la và tàn khốc của vũ trụ. Nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa nhỏ vẫn bập bùng cháy – đó là đạo tâm của hắn, được tôi luyện qua bao năm tháng tu hành chậm rãi, vững chắc.
*“Đạo của ta... không phải là hủy diệt, cũng không phải là sáng tạo... mà là giữ vững... là bền bỉ...”* Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm trí, lời nói không thành tiếng, chỉ là một ý niệm thuần túy, một sự khẳng định bản thân giữa biển hỗn loạn. Hắn vận hành Tàn Pháp Cổ Đạo đến cực hạn. Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là công pháp cường đại để chống lại hay trấn áp, mà là một phương pháp để "quan sát", để "thấu hiểu", để "dung hòa". Nó không cố gắng đẩy lùi hỗn loạn, mà cố gắng tìm kiếm một trật tự ẩn sâu bên trong nó.
Thân ảnh Lục Trường Sinh, hay đúng hơn là linh hồn và ý thức của hắn, trở thành một điểm sáng nhỏ bé, xanh biếc, giữa biển cả hỗn loạn đó. Hắn không chống cự lại dòng chảy, không cố gắng tạo ra một trận chiến đối kháng. Thay vào đó, hắn mở rộng ý thức, đón nhận tất cả những hình ảnh, âm thanh, cảm xúc đang ập đến. Tiếng gào thét của Vạn Cổ Khai Thiên, tiếng xương cốt va chạm của những sinh linh đã chết, tiếng cười khẩy của Ma Quân Huyết Ảnh – tất cả đều vang vọng trong tâm trí hắn.
*“Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại bản chất của vũ trụ sao? Ngươi chỉ là một hạt bụi... hãy hòa tan vào hỗn loạn đi!”* Tiếng vọng của Ma Quân Huyết Ảnh, đầy tà ác và mỉa mai, vang vọng như tiếng chuông từ vực sâu. Hắn ta đã bị đánh bại, nhưng ý niệm của hắn, tư tưởng về sự hỗn loạn và hủy diệt, vẫn còn sống, được nuôi dưỡng bởi chính Vạn Cổ Khai Thiên này.
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ tập trung vào việc "quan sát". Hắn nhận ra rằng, tà khí không thể bị tiêu diệt hoàn toàn, bởi nó là một phần của khởi nguyên, một mặt của đạo. Việc cố gắng tiêu diệt nó chỉ khiến nó trở nên mạnh mẽ hơn, biến đổi và phản công. Con đường duy nhất là "dẫn dắt", là "thanh lọc" không phải bằng cách ép buộc, mà bằng cách thấu hiểu và dung hòa.
Cảm giác rát bỏng của hỗn loạn nguyên thủy lan tràn khắp ý thức hắn, như thiêu đốt mọi tạp niệm, mọi chấp trước. Từng lớp, từng lớp ảo ảnh tan biến, chỉ còn lại bản chất thuần túy nhất của Vạn Cổ Khai Thiên – một sự cân bằng động giữa sáng tạo và hủy diệt, giữa tĩnh lặng và bùng nổ. Lục Trường Sinh cảm thấy linh hồn mình đang được tẩy rửa, không phải là một quá trình đau đớn mà là một sự chuyển hóa sâu sắc. Hắn không còn là kẻ chống lại hỗn loạn, mà là một người đứng giữa nó, quan sát nó, và dần dần, trở thành một phần của sự thấu hiểu đó. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây lại càng trở nên kiên cố, không phải bằng sự cứng nhắc, mà bằng sự linh hoạt, sự dung nạp. Hắn đã tìm thấy một chân lý mới, một con đường mới trong chính dòng chảy của hỗn loạn.
***
Bên ngoài Huyết Ảnh Cung, cơn lốc tà khí đỏ đen vẫn cuộn xoáy dữ dội, nhưng sau những khoảnh khắc tưởng chừng như tận thế, nó bắt đầu dịu đi một chút. Sự cuồng bạo giảm dần, tiếng gầm gừ trầm đục thay bằng tiếng rì rầm khó hiểu, như hàng vạn linh hồn đang thì thầm. Màu sắc hỗn loạn cũng bớt đi sự chói chang, chuyển sang sắc thái trầm hơn, như thể cơn bão đã tìm thấy một tâm điểm tĩnh lặng.
Kết giới thanh tẩy, vốn đã tan biến, giờ đây lại xuất hiện trở lại, dù chỉ là một quầng sáng xanh biếc mờ ảo, chớp nháy liên tục, nhưng nó đã ổn định hơn, không còn dấu hiệu nứt vỡ như trước. Từ trung tâm quầng sáng ấy, nơi Lục Trường Sinh bị nuốt chửng, một ánh sáng xanh biếc yếu ớt tỏa ra, lay động trong lòng tà khí, như một ngọn đèn nhỏ giữa đêm tối vô tận. Đó là dấu hiệu của Tàn Pháp Cổ Đạo, là ánh sáng của đạo tâm Lục Trường Sinh, vẫn đang kiên cường tồn tại.
“Hắn... hắn vẫn còn sống!” Tiêu Hạo thở phào nhẹ nhõm, một hơi thở dài thoát ra mang theo tất cả sự căng thẳng và lo lắng tích tụ. Dù giọng hắn vẫn còn run rẩy, nhưng đôi mắt đã ánh lên tia hy vọng. “Linh Châu... có vẻ ổn định hơn một chút. Cơn bão tà khí không còn cuồng bạo như trước nữa!” Hắn chỉ tay về phía trung tâm, nơi ánh sáng xanh biếc của Lục Trường Sinh đang bập bùng, như một tín hiệu báo rằng hắn vẫn đang chiến đấu, vẫn đang tồn tại.
Bách Lý Trần không nói gì, nhưng ánh mắt hắn dõi theo ánh sáng xanh biếc ấy, biểu cảm trên gương mặt góc cạnh trở nên phức tạp. Sự ngạo nghễ thường ngày đã bị thay thế bằng một vẻ tôn trọng sâu sắc, một sự thán phục không lời. Hắn đã từng coi mình là thiên tài kiếm đạo, nhưng đứng trước Lục Trường Sinh, hắn cảm thấy mình chỉ là một đứa trẻ mới chập chững bước đi trên con đường tu hành.
“Sức mạnh tinh thần này... vượt xa mọi thứ ta từng thấy. Một mình hắn đối mặt với cả khởi nguyên của tà khí.” Bách Lý Trần cuối cùng cũng thốt lên, giọng trầm thấp, đầy suy tư. Hắn đã từng chứng kiến vô số cường giả, vô số thiên tài, nhưng chưa ai có thể đối mặt với một sức mạnh nguyên thủy như vậy, không phải bằng cách trấn áp, mà bằng cách dung hòa. Hắn cảm nhận được sự bao la của đạo tâm Lục Trường Sinh, một đạo tâm không chỉ vững chắc, mà còn có khả năng bao dung vạn vật, ngay cả sự hỗn loạn. Điều này khiến hắn phải xem xét lại con đường kiếm đạo của mình, liệu có phải chỉ mạnh mẽ thôi là đủ?
Mộc Thanh Y nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không hề cảm thấy đau. Nàng cảm nhận được sự chuyển biến của tà khí, sự ổn định trở lại của kết giới, và quan trọng hơn, sự hiện diện kiên cường của Lục Trường Sinh. Đôi mắt phượng của nàng ngấn nước, nhưng nàng cố gắng kìm nén. Nàng hiểu rằng, đây là một khoảnh khắc lịch sử, một sự đột phá không chỉ của Lục Trường Sinh mà còn của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
“Đạo tâm của hắn... thực sự là không gì lay chuyển được. Chúng ta chỉ có thể chờ đợi và bảo vệ hắn từ bên ngoài.” Nàng thì thầm, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa sự kiên định không kém. Nàng biết, vai trò của họ bây giờ không phải là chiến đấu, mà là tạo ra một môi trường an toàn nhất có thể cho Lục Trường Sinh, bảo vệ hắn khỏi bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài, để hắn có thể hoàn thành sứ mệnh của mình.
Thanh Liên Nữ Đế khẽ gật đầu, khuôn mặt thanh tú giờ đây đã giãn ra đôi chút, nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị. Ánh mắt nàng hướng về Lục Trường Sinh, không chỉ là sự quan sát mà còn là sự chiêm nghiệm sâu sắc. Nàng đã chứng kiến vô số hưng vong, vô số đạo thống trỗi dậy và suy tàn. Nàng hiểu rằng, con đường của Lục Trường Sinh là một con đường độc đáo, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Và giờ đây, con đường ấy đang được chứng minh giá trị của nó.
“Con đường của Lục Trường Sinh... đã đến lúc chứng minh giá trị thực sự của nó.” Nàng nói, giọng trầm ấm và đầy uy quyền. Lời nói của nàng không chỉ là một nhận định, mà còn là một sự tuyên bố. Sự kiên trì, sự bền bỉ, sự thấu hiểu – những yếu tố mà thiên hạ tu sĩ thường bỏ qua khi chạy theo sức mạnh, giờ đây lại là chìa khóa để đối mặt với khởi nguyên của hỗn loạn.
Các đồng đội, dù vẫn còn căng thẳng, nhưng đã di chuyển gần hơn một chút đến quầng sáng xanh biếc đang bao bọc Lục Trường Sinh và Cửu Thiên Linh Châu. Họ đứng thành một vòng tròn, hình thành một lá chắn vô hình, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào dám tiếp cận. Ánh mắt họ dõi theo Lục Trường Sinh, như thể cố gắng truyền cho hắn sức mạnh từ xa, truyền cho hắn niềm tin rằng hắn không hề đơn độc. Dù Lục Trường Sinh vẫn còn chìm trong biển tà khí, dù tương lai vẫn còn mịt mờ, nhưng trong khoảnh khắc này, một tia hy vọng mong manh đã lóe lên, một hy vọng được thắp sáng bởi đạo tâm kiên cường của một phàm nhân đang đối mặt với Vạn Cổ Khai Thiên. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, và Lục Trường Sinh đang đi trên con đường đó, vững vàng hơn bao giờ hết.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.